Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 23

Cổ Mộc Thám Hiểm: Cứu Giúp Bằng Hữu và Dược Liệu Hiếm

4544 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống cliffhanger ở Phế Tích Cổ Thành từ chương 22 một cách hợp lý, chuyển hướng đến Rừng Cổ Mộc.,Lâm Phong và Trần Hạo tiến vào Rừng Cổ Mộc, đối mặt với yêu thú cấp thấp và cạm bẫy tự nhiên, tích lũy kinh nghiệm thực chiến.,Giới thiệu nhân vật Tiểu Cường, thiết lập mối quan hệ đồng môn thân thiện giữa cậu và Lâm Phong.,Lâm Phong thể hiện sự thông minh, lanh lợi và sử dụng linh hoạt Huyễn Mặc Quyển để vượt qua nguy hiểm và tìm kiếm tài nguyên.,Thu hoạch được dược liệu hiếm trong Rừng Cổ Mộc, góp phần vào việc tích lũy tài nguyên cho Lâm Phong và Trần Hạo.,Củng cố mối quan hệ huynh đệ và sự tin tưởng lẫn nhau giữa Lâm Phong và Trần Hạo, đồng thời cho thấy Lâm Phong bắt đầu gánh vác trách nhiệm đầu tiên khi giúp đỡ người khác.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Tiểu Cường
Mood: Phiêu lưu, căng thẳng (khi chiến đấu), hài hước (trong đối thoại Lâm Phong), cảm động (khi cứu Tiểu Cường), khám phá
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, nhưng không thể xua đi cái vẻ u ám, hoang tàn của Phế Tích Cổ Thành. Trước mắt Lâm Phong và Trần Hạo, những bức tường thành khổng lồ, một thời sừng sững trấn giữ cả một vùng đất rộng lớn, giờ chỉ còn là những tàn tích vỡ vụn, như bộ xương của một con mãnh thú khổng lồ bị thời gian gặm nhấm. Gió rít qua những khe hở, mang theo mùi bụi bặm ngàn năm, mùi đất ẩm mục, mùi rêu phong và cả mùi kim loại gỉ sét, tạo thành một bản giao hưởng thê lương của sự lụi tàn. Từng viên đá, từng khối gạch đều nhuốm một màu xám xịt của thời gian và sự mục ruỗng, như thể chúng đang thì thầm về một quá khứ huy hoàng đã bị quên lãng.

Trần Hạo đứng chết lặng bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt hắn mở to, quét một lượt qua cảnh tượng đổ nát trước mặt. Gương mặt vạm vỡ, cương nghị thường ngày của hắn giờ đây hiện rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn chút sợ hãi. “Đây... đây là Phế Tích Cổ Thành sao? Ta từng nghe nói về nó, nhưng không ngờ lại hoang tàn đến vậy. Linh khí ở đây thật hỗn loạn, Phong ca, ta cảm thấy một sự đè nén khó chịu, như có vô số ánh mắt vô hình đang dõi theo chúng ta.” Giọng hắn ta run run, dù là người có thân hình vạm vỡ và tinh thần mạnh mẽ, Trần Hạo vẫn không khỏi cảm thấy rùng mình trước sự u ám của nơi này, một thứ u ám không đến từ bóng tối mà từ chính sự tàn lụi của thời gian và sinh mạng. Hắn ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng lồng ngực vẫn cảm thấy nặng trĩu.

Lâm Phong đứng thẳng người, ánh mắt đen láy sâu thẳm của chàng không hề dao động trước cảnh tượng hùng vĩ nhưng bi tráng. Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay. Cuốn sách cổ xưa, vốn chỉ phát ra ánh sáng đen huyền ảo mờ nhạt, giờ đây đang rung động mạnh mẽ, từng luồng sáng hắc mang cuồn cuộn tỏa ra, như một sinh vật sống đang cảnh báo. Chàng có thể cảm nhận rõ ràng, qua Huyễn Mặc Quyển, vô số luồng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào bên trong phế tích, chúng không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng hỗn loạn, như những dòng sông cuộn xiết va vào nhau, tạo ra những xoáy nước nguy hiểm chết người. Huyết mạch trong cơ thể chàng cũng đang sôi sục, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường, như thể nơi này có một mối liên hệ sâu sắc với nguồn gốc của chàng, một tiếng gọi vô hình từ tận sâu trong linh hồn.

Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một tảng đá đổ nát phủ đầy rêu phong, cao hơn cả người. Cảm giác lạnh lẽo và thô ráp của đá truyền đến lòng bàn tay, nhưng điều chàng cảm nhận được không chỉ là vật chất, mà còn là vô số luồng năng lượng cổ xưa đang ẩn chứa bên trong. Những tàn tích này không chỉ là những khối đá vô tri, mà là những nhân chứng câm lặng của một thời đại huy hoàng và bi tráng, nơi từng diễn ra những trận chiến long trời lở đất, nơi những cường giả từng tung hoành, giờ chỉ còn là những ký ức mờ nhạt.

“Chính là nơi này, Hạo ca.” Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm bổng, như thể đang nói với chính mình, nhưng cũng là một lời khẳng định cho Trần Hạo. “Huyết mạch của ta đang kêu gọi, và Huyễn Mặc Quyển cũng đang cảnh báo. Bí mật về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang chờ chúng ta ở bên trong, nhưng... cũng là nguy hiểm chết người.” Chàng ngừng lại, đôi mắt nheo lại, suy tư. “Linh khí ở đây không phải là yếu, mà là hỗn loạn một cách đáng sợ, như thể vô số loại năng lượng khác nhau đang va chạm, xé toạc lẫn nhau, tạo thành một trường năng lượng bất ổn. Thỉnh thoảng, có những tiếng động lạ, như tiếng đá lở, tiếng côn trùng rỉ rả, và đôi khi là một tiếng gầm gừ mơ hồ, như tiếng tàn hồn của những sinh linh đã chết đang lang thang. Chúng ta... chưa đủ sức để đối phó với những thứ này.”

Trần Hạo gật đầu lia lịa, hắn hoàn toàn đồng ý với Lâm Phong. Dù không có Huyễn Mặc Quyển để cảm nhận chi tiết, nhưng bản năng của một người thường xuyên đối mặt với hiểm nguy mách bảo hắn rằng nơi đây ẩn chứa một tai ương không thể lường trước. “Phong ca nói đúng. Ta cảm thấy như có một lớp sương mù dày đặc bao phủ nơi này, che giấu những thứ đáng sợ nhất. Với tu vi Luyện Khí trung kỳ của chúng ta, bước vào đây không khác nào tự sát.” Hắn ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Vậy... chúng ta đi đâu? Rừng Cổ Mộc thì sao? Ta nghe nói có nhiều dược liệu và yêu thú cấp thấp, phù hợp để rèn luyện hơn. Dù sao, mục tiêu ban đầu của chúng ta là tích lũy kinh nghiệm và tài nguyên để chuẩn bị cho Thanh Vân Tông mà.”

Lâm Phong nhíu mày suy nghĩ. Tâm trí chàng đang đấu tranh mãnh liệt. Một bên là khao khát cháy bỏng được khám phá bí mật về thân thế, về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mà Huyễn Mặc Quyển đang dẫn lối. Một bên khác là sự thận trọng, lý trí mách bảo chàng rằng đối mặt với nguy hiểm vượt quá khả năng hiện tại là hành động ngu xuẩn. Chàng không phải là một kẻ mù quáng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" đúng là khẩu hiệu của chàng, nhưng nó không có nghĩa là chàng sẽ lao đầu vào chỗ chết một cách vô ích. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng cần phải sống sót để tiếp tục con đường tu tiên, để giải mã những bí ẩn đang chờ đợi.

Ánh mắt chàng lướt qua Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn về phía Trần Hạo, người bạn đồng hành trung thành. “Hạo ca nói có lý. Đúng là chúng ta cần tích lũy thêm. Phế Tích Cổ Thành này... nó sẽ không chạy đi đâu cả. Một ngày nào đó, khi ta đủ mạnh, ta sẽ quay lại đây và khai mở tất cả bí mật.” Giọng Lâm Phong vang lên kiên định, không một chút do dự. “Rừng Cổ Mộc là một lựa chọn tốt. Nó sẽ giúp chúng ta rèn luyện thực chiến, thu thập dược liệu, và quan trọng nhất là hiểu rõ hơn về thế giới tu tiên này. Hơn nữa, những di tích cổ xưa này luôn chờ đợi những người có duyên, và quan trọng hơn là có thực lực để khai phá.”

Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười nửa miệng tinh quái. “Đi thôi, Hạo ca. Đêm nay chúng ta sẽ cắm trại bên ngoài, sáng mai sẽ tiến vào Rừng Cổ Mộc. Có lẽ, những bí mật mà chúng ta cần tìm không chỉ nằm ở những nơi đổ nát, mà còn ẩn mình trong sự sống mãnh liệt của thiên nhiên.” Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển, ánh sáng đen huyền ảo từ cuộn sách dần dịu đi, như thể nó cũng đồng tình với quyết định của chàng. Quay lưng lại với Phế Tích Cổ Thành hùng vĩ nhưng u ám, hai bóng người dần khuất dạng trong màn đêm buông xuống, hướng về phía đông, nơi có Rừng Cổ Mộc đang chờ đón với những bí ẩn và cơ duyên mới. Dù không tiến vào, nhưng cái cảm giác cổ xưa, bi tráng của Phế Tích Cổ Thành vẫn đọng lại trong tâm trí Lâm Phong, như một lời hứa hẹn cho một cuộc tái ngộ trong tương lai, khi chàng đã đủ mạnh mẽ để vén bức màn bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua tán lá cây cổ thụ dày đặc, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng trên con đường mòn ẩm ướt. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng đặc trưng của Rừng Cổ Mộc. Tiếng chim hót líu lo chào đón ngày mới, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong sâu thẳm khu rừng, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Khác hẳn với sự hoang tàn, u ám của Phế Tích Cổ Thành, nơi đây tràn đầy sức sống, dù vẫn tiềm ẩn vô số hiểm nguy.

Lâm Phong và Trần Hạo, sau một đêm cắm trại tương đối yên bình bên rìa rừng, giờ đây đã sẵn sàng cho hành trình mới. Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ và chiếc áo giáp nhẹ khoác trên người, đi trước, cẩn trọng quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Đôi mắt cương nghị của hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ dấu chân lạ trên mặt đất đến những rung động bất thường của bụi cây. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt và trong lành của không khí, khác hẳn với sự ngột ngạt của ngày hôm qua.

“Phong ca, nơi này tuy không nguy hiểm bằng thành cổ, nhưng cũng không thể chủ quan. Yêu thú cấp thấp thì nhiều, cạm bẫy tự nhiên cũng không ít.” Trần Hạo quay đầu lại, dặn dò Lâm Phong, giọng nói chắc nịch. “Từng có không ít tu sĩ Luyện Khí kỳ chủ quan mà mất mạng trong này đấy.”

Lâm Phong mỉm cười gật đầu, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng ngóc ngách của khu rừng. Chàng không hề coi thường lời cảnh báo của Trần Hạo. Dù mang trong mình Huyễn Mặc Quyển và có khả năng cảm ứng linh khí nhạy bén, nhưng kinh nghiệm thực chiến của chàng vẫn còn hạn chế. “Đúng vậy, Hạo ca. Đây là nơi tốt để rèn luyện thực chiến và tìm kiếm dược liệu. Huyễn Mặc Quyển của ta cảm ứng được vài luồng năng lượng dị thường, có lẽ là dược thảo quý hiếm.” Chàng nhẹ nhàng vuốt ve cuốn sách trong tay.

Huyễn Mặc Quyển, kể từ khi rời Phế Tích Cổ Thành, đã không còn rung động dữ dội như trước, nhưng nó vẫn liên tục phát ra những luồng năng lượng đen huyền ảo, mỏng manh nhưng rõ ràng, dẫn dắt Lâm Phong. Chàng cảm nhận được những dao động linh khí nhỏ bé từ lòng đất, từ những thớ cây cổ thụ, thậm chí từ những phiến đá phủ rêu phong. Khả năng ‘cảm ứng’ và ‘phân tích’ của Huyễn Mặc Quyển ngày càng được Lâm Phong sử dụng thành thạo, không chỉ để giải mã phù văn mà còn để tìm kiếm tài nguyên và nhận diện nguy hiểm, báo hiệu tiềm năng vô hạn của nó.

Họ tiếp tục tiến sâu vào rừng. Lâm Phong liên tục quan sát xung quanh, đôi khi dừng lại để cảm nhận sự dao động của linh khí với Huyễn Mặc Quyển. Chàng nhận ra những loại cây cỏ mà phàm nhân nhìn vào chỉ là thực vật bình thường, nhưng dưới góc nhìn của một tu sĩ và sự hướng dẫn của Huyễn Mặc Quyển, lại ẩn chứa linh khí, dù là rất nhỏ. Chàng chỉ ra cho Trần Hạo một vài loại linh thảo cấp thấp, chẳng hạn như Tứ Diệp Thảo hay Kim Linh Chi. Trần Hạo, với kinh nghiệm đi rừng của mình, nhanh chóng nhận ra giá trị của chúng và cẩn thận thu thập.

“Phong ca, huynh thật sự có linh nhãn sao?” Trần Hạo kinh ngạc hỏi, khi Lâm Phong lại một lần nữa chỉ ra một bụi cây trông có vẻ bình thường nhưng lại chứa đựng một vài củ Hồng Đào có tác dụng bổ khí. “Ta đi rừng bao năm, chưa từng thấy huynh có khả năng này trước đây.”

Lâm Phong chỉ cười bí hiểm, vuốt ve Huyễn Mặc Quyển. “Là do ta có duyên thôi, Hạo ca. Cuốn sách này tựa như một người thầy vô tri, nó đang dần mở ra cho ta những điều mà trước đây ta không thể thấy.” Chàng không giải thích nhiều, bởi những bí mật về Huyễn Mặc Quyển không thể tiết lộ cho bất kỳ ai. Tuy nhiên, sự tin tưởng của Trần Hạo vào chàng ngày càng sâu sắc. Hắn tin vào trực giác của Lâm Phong, tin vào những điều phi thường mà Lâm Phong mang lại.

Họ tiếp tục hành trình, thỉnh thoảng lại gặp phải vài con Yêu Chuột hay Yêu Xà cấp thấp. Với tu vi Luyện Khí trung kỳ, Lâm Phong và Trần Hạo không khó để đối phó. Trần Hạo, với sức mạnh và sự dũng mãnh của mình, luôn là người tiên phong, dùng kiếm pháp mạnh mẽ xua đuổi hoặc tiêu diệt yêu thú. Lâm Phong thì linh hoạt hơn, chàng sử dụng bộ pháp uyển chuyển, né tránh đòn tấn công và tìm kiếm sơ hở. Đôi khi, chàng còn dùng một vài chiêu thức sơ đẳng từ Huyễn Mặc Quyển, chẳng hạn như tạo ra một luồng khí đen mỏng manh để làm chậm đối thủ, hoặc sử dụng một loại ảo thuật nhỏ để đánh lạc hướng. Những trận chiến nhỏ này giúp cả hai tích lũy kinh nghiệm thực chiến, mài giũa kỹ năng và tăng cường sự phối hợp ăn ý giữa hai người.

“Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Trần Hạo gầm lên, vung kiếm chém bay một con Yêu Xà vừa lao đến, máu xanh bắn tung tóe. Hắn ta quay sang nhìn Lâm Phong, cười sảng khoái. “Huynh đệ, huynh dùng chiêu gì mà con Yêu Xà kia tự nhiên lại chậm chạp vậy? Hay là huynh có bùa phép gì?”

Lâm Phong nháy mắt tinh quái. “Đó là một chút mánh khóe nhỏ thôi, Hạo ca. Gọi là ‘Vô Ảnh Phù’, có tác dụng làm rối loạn tinh thần đối thủ trong chốc lát. Không phải thứ gì đáng kể.” Chàng không thể nói hết sự thật về Huyễn Mặc Quyển, nhưng những lời nói đó lại càng khiến Trần Hạo tin rằng Lâm Phong là một thiên tài ẩn dật, có vô số tuyệt kỹ bí mật.

Họ nghỉ ngơi dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, rễ cây chằng chịt bám sâu vào lòng đất. Lâm Phong lấy ra một vài loại linh thảo vừa thu thập được, phân loại chúng. “Hạo ca, những loại thảo dược này tuy không phải cực phẩm, nhưng cũng đủ để chúng ta luyện chế một vài loại đan dược bổ khí, tăng cường tu vi. Hoặc có thể bán đi để lấy linh thạch.” Chàng nhìn xung quanh, cảm nhận luồng linh khí trong không khí. “Linh khí ở đây tuy không đậm đặc như trong động băng hàn, nhưng lại rất ôn hòa, thích hợp cho việc tu luyện và hấp thu dược liệu.”

Rừng Cổ Mộc quả thực là một nơi lý tưởng cho các tu sĩ Luyện Khí kỳ đến rèn luyện. Nó không quá nguy hiểm, nhưng cũng đủ thử thách để tích lũy kinh nghiệm. Và quan trọng hơn, nó chứa đựng những cơ duyên nhỏ, những loại linh thảo, linh quả mà nếu biết cách tìm kiếm, sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho con đường tu luyện. Lâm Phong thầm nghĩ, quyết định tạm thời gác lại Phế Tích Cổ Thành là một lựa chọn sáng suốt. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh và trí tuệ phải được tích lũy từng bước, không thể vội vàng.

***

Càng tiến sâu vào Rừng Cổ Mộc, khu rừng càng trở nên rậm rạp và âm u. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến nỗi hai người ôm không xuể, tán lá chúng đan xen vào nhau, che khuất gần hết ánh sáng mặt trời. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, ẩm ướt hơn, mang theo một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Ánh nắng chỉ còn là những đốm sáng nhỏ li ti, lọt qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng leo lét trên nền đất đầy lá mục.

Bỗng, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, xé tan sự yên tĩnh của khu rừng, ngay sau đó là tiếng la hét hoảng sợ của vài thiếu niên. Tiếng hét chói tai, đứt quãng, như thể chủ nhân của chúng đang phải chịu đựng sự tấn công dữ dội. Mùi tanh nồng của máu tươi thoáng qua trong gió, khiến Lâm Phong và Trần Hạo lập tức cảnh giác cao độ.

“Có chuyện rồi!” Trần Hạo gầm lên, tay nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt sắc bén quét qua những bụi rậm.

Lâm Phong không nói một lời, chỉ siết chặt Huyễn Mặc Quyển, đôi chân thoăn thoắt lao nhanh về phía tiếng động. Chàng cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt đang dao động mạnh mẽ, cùng với một luồng linh khí hung hãn của yêu thú. Dù đã quyết định không tiến vào Phế Tích Cổ Thành, nhưng chàng không thể làm ngơ trước tiếng kêu cứu của đồng loại.

Họ nhanh chóng đến gần hiện trường. Trước mắt họ là một cảnh tượng hỗn loạn: Ba thiếu niên, có vẻ là đệ tử mới của một môn phái nhỏ nào đó, đang bị một con Hắc Lang to lớn, có đôi mắt đỏ ngầu và bộ lông đen bóng như nhung, dồn vào chân một gốc cây cổ thụ. Con Hắc Lang không phải là yêu thú quá mạnh, nhưng với tu vi Luyện Khí sơ kỳ của ba thiếu niên kia, nó là một mối đe dọa chết người. Một thiếu niên đã bị thương ở vai, máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo. Hai người còn lại thì hoảng sợ co rúm, một trong số đó chính là Tiểu Cường, với khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch vì sợ hãi, hai tay ôm đầu run rẩy.

“Cứu... cứu mạng!” Tiểu Cường yếu ớt kêu lên, giọng nói nghẹn ngào.

Lâm Phong nhanh chóng phân tích tình hình. Con Hắc Lang này có tu vi Luyện Khí cấp ba, mạnh hơn ba thiếu niên kia nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của chàng và Trần Hạo. Vấn đề là phải hành động nhanh gọn, tránh để thiếu niên nào bị thương nặng thêm.

“Trần Hạo, đánh lạc hướng nó! Thu hút sự chú ý của nó, đừng để nó tấn công những người kia nữa!” Lâm Phong ra lệnh dứt khoát, giọng nói trầm ổn, đầy uy quyền. “Ta sẽ tìm sơ hở!”

“Được!” Trần Hạo không chút do dự, hắn ta dũng mãnh lao tới, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng bạc. Hắn vung kiếm, tạo ra một luồng kiếm khí sắc bén, chém vào không khí ngay trước mặt con Hắc Lang. “Hắc Lang yêu thú, hướng về phía ta đây!”

Con Hắc Lang bị quấy nhiễu, gầm gừ giận dữ, lập tức chuyển mục tiêu sang Trần Hạo. Nó nhe nanh múa vuốt, bộ lông đen tuyền dựng đứng, lao về phía Trần Hạo với tốc độ kinh người. Trần Hạo, với sức mạnh cơ bắp và kinh nghiệm đối phó với yêu thú, lập tức tạo ra một vòng phòng thủ vững chắc, thu hút mọi đòn tấn công của con yêu thú. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Hắn gầm lên, như một vị thần hộ mệnh.

Trong khi Trần Hạo thu hút sự chú ý của Hắc Lang, Lâm Phong không hề lãng phí một giây phút nào. Đôi mắt đen láy của chàng quét nhanh qua chiến trường, tìm kiếm điểm yếu của con yêu thú. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một luồng ánh sáng đen mờ ảo. Chàng không trực tiếp tấn công, mà vận dụng khả năng điều khiển linh khí từ Huyễn Mặc Quyển, tạo ra một ảo ảnh nhỏ, một bóng ma đen thoắt ẩn thoắt hiện phía sau lưng con Hắc Lang.

Ảo ảnh này không có sức tấn công, nhưng nó đủ để làm con Hắc Lang giật mình, phân tâm trong tích tắc. Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Phong vận dụng “Linh Phong Bộ Pháp” vừa học được, thân ảnh chàng lướt đi như một cơn gió, nhanh như chớp lao đến bên sườn con yêu thú. Chàng không dùng vũ khí, mà dùng lòng bàn tay vỗ mạnh vào một huyệt vị hiểm yếu trên thân Hắc Lang, nơi Huyễn Mặc Quyển đã chỉ ra.

“Phạm Ngã Linh Hồn!” Lâm Phong khẽ thì thầm, một luồng linh khí đen từ Huyễn Mặc Quyển truyền qua lòng bàn tay chàng, trực tiếp xâm nhập vào cơ thể con Hắc Lang. Luồng linh khí này không gây sát thương vật lý lớn, nhưng nó làm rối loạn kinh mạch của yêu thú, khiến nó trở nên trì trệ.

Con Hắc Lang kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể cứng đờ trong giây lát. Trần Hạo, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức nhận ra cơ hội. Hắn ta vung kiếm chém mạnh, một đường kiếm sắc bén cắt ngang cổ con yêu thú. Máu đen phun ra như suối, con Hắc Lang gục xuống, giãy dụa vài cái rồi nằm im bất động.

Ba thiếu niên kia, bao gồm cả Tiểu Cường, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng đôi mắt họ nhìn Lâm Phong và Trần Hạo đầy sự kính phục và biết ơn.

Lâm Phong tiến đến gần Tiểu Cường, kiểm tra vết thương trên vai của thiếu niên bị thương. “Không sao rồi, đã an toàn.” Giọng chàng nhẹ nhàng trấn an. Sau đó, chàng lấy ra một vài loại thảo dược vừa thu thập được, nghiền nát chúng và đắp lên vết thương cho thiếu niên kia. Dù chỉ là vết thương ngoài da, nhưng nếu không xử lý kịp thời có thể dẫn đến nhiễm trùng. “Các ngươi cũng nên cẩn thận hơn khi tiến vào sâu trong rừng. Yêu thú không phải là thứ có thể coi thường.”

Tiểu Cường, sau khi hoàn hồn, lập tức quỳ xuống, đôi mắt long lanh đầy nước. “Đại... Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Cảm ơn hai vị đại ca đã cứu mạng bọn đệ!” Cậu bé nhìn Lâm Phong với ánh mắt ngưỡng mộ tột độ. Hai thiếu niên còn lại cũng vội vàng cúi người tạ ơn.

Lâm Phong mỉm cười, đỡ Tiểu Cường dậy. “Không cần đa lễ. Người tu tiên thì nên giúp đỡ lẫn nhau. Mà các ngươi cũng nên biết, trong rừng này không chỉ có yêu thú mà còn có nhiều dược liệu quý hiếm. Chẳng hạn như...” Chàng dừng lại, đưa Huyễn Mặc Quyển ra. Cuốn sách phát ra một luồng ánh sáng đen mờ ảo, hướng về một bụi cây gần đó. “Chỗ này, có một loại thảo dược tên là Lam Tâm Thảo. Nó có tác dụng bổ trợ tu luyện, tăng cường linh khí, rất quý hiếm đấy.”

Tiểu Cường và hai thiếu niên kia lập tức nhìn về phía bụi cây mà Lâm Phong chỉ. Họ thấy một bụi cây nhỏ, với những chiếc lá xanh sẫm và vài bông hoa nhỏ màu xanh lam, trông không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, khi Lâm Phong dùng linh khí kích thích, những bông hoa đó lập tức phát ra một luồng ánh sáng xanh mờ ảo, và một mùi hương thanh mát lan tỏa trong không khí.

“Đây... đây là Lam Tâm Thảo sao? Ta từng nghe nói về nó, nhưng chưa bao giờ được thấy. Thật sự là có linh khí!” Tiểu Cường kinh ngạc reo lên.

Lâm Phong cúi xuống, cẩn thận đào lấy vài cây Lam Tâm Thảo. “Đúng vậy. Lam Tâm Thảo rất hiếm, thường chỉ mọc ở những nơi có linh khí tinh khiết. Các ngươi hãy nhớ kỹ hình dáng và mùi hương của nó. Trong thế giới tu tiên, kiến thức về dược liệu cũng quan trọng không kém gì công pháp tu luyện.” Lâm Phong không chỉ chỉ cho họ Lam Tâm Thảo mà còn dùng kiến thức từ Huyễn Mặc Quyển để giải thích về đặc tính, cách thu thập và bảo quản của nó. Chàng đã trở thành một người thầy bất đắc dĩ, gánh vác trách nhiệm đầu tiên khi giúp đỡ người khác.

Sự kiện giải cứu Tiểu Cường củng cố hình ảnh Lâm Phong là một người có tài năng và lòng nghĩa hiệp, đặt nền móng cho việc chàng sẽ trở thành ‘Đại sư huynh’ được kính trọng trong tương lai. Trần Hạo đứng bên cạnh, mỉm cười mãn nguyện. Hắn biết, Lâm Phong không chỉ là người bạn đồng hành, mà còn là một thủ lĩnh bẩm sinh, một người mà hắn có thể hoàn toàn tin tưởng.

Sau khi thu thập đủ Lam Tâm Thảo và dặn dò ba thiếu niên cách tự bảo vệ mình, Lâm Phong và Trần Hạo tiếp tục hành trình. Lúc này, ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Rừng Cổ Mộc vẫn bao la và bí ẩn, nhưng với Lâm Phong, nó đã không còn chỉ là một khu rừng hoang dã mà là một kho tàng tri thức và cơ duyên. Chàng cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong tay mình đang ấm dần lên, như thể nó hài lòng với những khám phá vừa rồi. Khả năng 'cảm ứng' và 'phân tích' của Huyễn Mặc Quyển ngày càng được Lâm Phong sử dụng thành thạo, không chỉ để giải mã phù văn mà còn để tìm kiếm tài nguyên và nhận diện nguy hiểm, báo hiệu tiềm năng vô hạn của nó.

Việc tìm thấy Lam Tâm Thảo chỉ là một khởi đầu nhỏ, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mới cho Lâm Phong. Chàng biết, Rừng Cổ Mộc còn ẩn chứa nhiều điều bất ngờ hơn nữa. Và chàng, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, sẽ không ngừng khám phá, không ngừng học hỏi, để từng bước vững chắc trên con đường Tu Đạo Vô Tận.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ