Ánh bình minh vẫn còn đang vật lộn với màn đêm u tối bên ngoài, nhưng trong lòng U Ám Sơn Động, không khí đã đặc quánh lại, nặng nề hơn bao giờ hết. Lời tuyên bố đanh thép của Lâm Phong, pha lẫn sự căm phẫn và quyết tâm, vừa dứt, thì luồng ma khí cuồng bạo từ thân ảnh Ma Tu thủ lĩnh bỗng chốc bùng nổ, quét ngang qua cả không gian chật hẹp, khiến những tảng đá xù xì rung chuyển, cát bụi mịn màng từ trần hang rớt lả tả. Hắn ta, kẻ mà Quỷ Diện Lang Quân vừa xác định danh tính là U Minh Hộ Pháp của Ma Long Điện, giờ đây không còn vẻ bí ẩn lẩn khuất mà hoàn toàn phơi bày sự tàn bạo, cuồng nộ của một cường giả ma đạo. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của hắn ta lướt qua từng người trong nhóm Lâm Phong, dừng lại lâu nhất ở Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang nằm gọn trong tay Lâm Phong, lộ rõ sự tham lam và sát ý không hề che giấu.
“Hừ! Ma Long Điện? Âm mưu của các ngươi đã đến lúc kết thúc!” Lâm Phong vừa dứt lời, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay hắn bỗng chốc tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, màu huyết ngọc lung linh, như đang đáp lại lời thách thức của chủ nhân. Hắn siết chặt viên ngọc, cảm nhận dòng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào trong huyết mạch, một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc đến kỳ lạ.
U Minh Hộ Pháp bật cười khằng khặc, tiếng cười khô khốc, ghê rợn vọng khắp hang động, tựa như tiếng đá vụn cọ xát vào nhau. “Muốn kết thúc? Ha ha ha! Các ngươi đúng là những kẻ ngu xuẩn không biết trời cao đất rộng! Kế hoạch vĩ đại của Ma Tôn sao có thể bị vài con kiến hôi như các ngươi ngăn cản?” Ma khí từ người hắn ta cuồn cuộn dâng lên, biến thành những bàn tay đen kịt khổng lồ, vươn dài ra, hung hăng vồ lấy nhóm Lâm Phong. Hơi lạnh thấu xương của ma khí không chỉ mang theo sát ý mà còn có một mùi tanh nồng, hăng hắc như máu tươi và lưu huỳnh, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Lam Yên, với tính cách cương trực và nóng nảy, không thể chịu đựng thêm nữa. Nàng gầm nhẹ một tiếng, trường thương trong tay khẽ rung lên, mũi thương lóe ra ánh bạc sắc lạnh. “Hừ, dám lợi dụng phàm nhân, hôm nay ta sẽ thanh tẩy nơi này!” Nàng không hề do dự, thân ảnh như một mũi tên xé gió, lao thẳng vào đám ma khí đang cuồn cuộn, trường thương hóa thành một đạo quang ảnh, chém tan một bàn tay ma khí khổng lồ. Sức mạnh bùng nổ của Lam Yên, dù chưa đạt tới Hóa Thần, nhưng với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và thể chất cường hãn, cũng đủ để tạo ra một khoảng trống nhất thời.
Ngay sau Lam Yên, Tuyết Dao cũng đã ra tay. Nàng vẫn giữ vẻ băng giá thường ngày, đôi mắt phượng sắc lạnh khẽ nheo lại, một luồng hàn khí thấu xương từ người nàng tỏa ra, khiến nhiệt độ trong hang động đột ngột giảm xuống. "Băng Phong Vạn Lý!" Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sát ý ngút trời. Vô số băng kiếm từ hư không ngưng tụ, rồi cùng lúc lao vút đi, xé rách màn ma khí dày đặc, nhắm thẳng vào U Minh Hộ Pháp. Tiếng "xoẹt xoẹt" của băng kiếm xé gió, tiếng "rắc rắc" của ma khí bị đông cứng và vỡ vụn vang lên liên hồi, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Lâm Phong không chậm trễ, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã xuất hiện trong tay hắn, thân kiếm màu tím đen huyền ảo, tản ra một luồng khí tức cổ xưa và uy nghiêm. Hắn biết, U Minh Hộ Pháp này mạnh hơn Hắc Sa Hộ Pháp nhiều lần, không thể khinh suất. Một cường giả Hóa Thần kỳ đỉnh phong của Ma Long Điện, với ma đạo thâm sâu, tuyệt đối không phải loại dễ đối phó. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, như thể nó đang cổ vũ hắn, thúc đẩy hắn giải phóng toàn bộ tiềm năng. "Ma Long Điện? Âm mưu của các ngươi đã đến lúc kết thúc!" Hắn lặp lại, nhưng lần này giọng điệu đã chứa đựng uy áp của một cường giả Hóa Thần, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn thầm nhủ.
Mộc Ly nhanh nhẹn như một chú sóc, thân pháp biến ảo, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những kẽ đá. Nàng không trực tiếp đối đầu với ma khí, mà bay lượn xung quanh, những sợi dây leo xanh biếc từ tay nàng bắn ra, quấn lấy những tảng đá lớn, khiến chúng sập xuống, tạo ra những tiếng "ầm ầm" vang dội, gây nhiễu loạn tầm nhìn và không gian của U Minh Hộ Pháp. Tiếng lá cây xào xạc, tiếng đá rơi vỡ vụn hòa cùng tiếng gió rít qua những khe hở, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy kịch tính. "Đừng hòng làm càn!" Nàng líu lo, nhưng đôi mắt lại vô cùng tập trung.
Tần Nguyệt thì điềm tĩnh hơn, đôi tay nàng nhanh chóng kết ấn, linh khí màu tím nhạt từ người nàng tỏa ra, tạo thành một kết giới phòng ngự vững chắc bao quanh nhóm người. Đây không chỉ là phòng ngự, mà còn là một trận pháp nhỏ, sẵn sàng hỗ trợ tấn công và trị liệu. Nàng liên tục truyền linh khí vào kết giới, đồng thời quan sát kỹ lưỡng từng động thái của U Minh Hộ Pháp, tìm kiếm điểm yếu. "Mọi người cẩn thận, ma khí của hắn rất quỷ dị, đừng để bị nhiễm." Giọng nàng trầm ấm, như một lời nhắc nhở giữa cơn bão táp.
Hạ Vũ đứng sau Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn của nàng khẽ nhắm lại, tập trung cảm nhận. Nàng không có khả năng chiến đấu trực diện mạnh mẽ như các tỷ muội, nhưng huyết mạch đặc biệt của nàng lại vô cùng nhạy cảm với tà khí. "Ma khí của hắn... có mùi máu tươi rất nồng, và một cảm giác... cổ xưa, không giống ma khí thông thường." Nàng thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại khiến Lâm Phong giật mình. Cổ xưa? Lại là cổ xưa? Phải chăng đây là dấu hiệu của 'Thiên Đạo Vết Nứt' hoặc một thứ gì đó liên quan đến Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc?
Quỷ Diện Lang Quân thì vẫn giữ khoảng cách an toàn, thân hình gầy gò của hắn ta thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối. Hắn ta không trực tiếp tham gia tấn công mà tập trung ném ra những loại bùa chú gây nhiễu, những viên đạn khói độc, những phi tiêu tẩm độc, nhằm vào những điểm chí mạng của U Minh Hộ Pháp. Mặc dù vẻ ngoài có vẻ hèn nhát, nhưng hành động của hắn lại vô cùng hiệu quả, tạo ra những sự phân tâm nhỏ, đủ để nhóm Lâm Phong có cơ hội ra tay. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Cường giả Ma Long Điện cấp Hộ Pháp đấy!" Hắn lẩm bẩm, nhưng rõ ràng là hắn đang toàn lực hỗ trợ.
U Minh Hộ Pháp thấy công kích của mình bị chặn đứng, gương mặt dữ tợn của hắn càng thêm vặn vẹo. "Hừ! Đúng là có chút bản lĩnh! Nhưng Ma Long Điện không phải nơi các ngươi có thể làm càn!" Hắn gầm lên, ma khí từ người hắn lại bùng nổ mạnh mẽ hơn, hóa thành hàng vạn xúc tu đen kịt, giống như những con rắn độc, bắn ra tứ phía, nhằm vào tất cả mọi người. Tiếng "xẹt xẹt" của xúc tu ma khí xé gió, và mùi tanh nồng càng thêm đậm đặc, thậm chí còn phảng phất mùi tử khí, khiến ai cũng phải cau mày.
Lâm Phong không còn giữ lại chút sức lực nào, vận chuyển Huyễn Mặc Quyết, linh lực Hóa Thần kỳ cuồn cuộn đổ vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Thanh kiếm tím đen phát ra ánh sáng chói lòa, những phù văn cổ xưa trên thân kiếm hiện lên rõ nét, như những con rồng nhỏ đang uốn lượn. Hắn dậm chân một cái, thân ảnh bật lên cao, tránh khỏi những xúc tu ma khí, rồi vung kiếm chém xuống. "Đạo tà không thể thắng chính! Kiếm phá Vạn Pháp!" Hắn hô vang, âm thanh chứa đựng uy lực trấn tà, khiến ma khí xung quanh phải run rẩy. Một luồng kiếm khí khổng lồ, mang theo ánh sáng tím rực rỡ và cả một chút ánh sáng huyết ngọc từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, lao thẳng vào U Minh Hộ Pháp.
Luồng kiếm khí của Lâm Phong va chạm với đám xúc tu ma khí, tạo ra một tiếng nổ vang trời, rung chuyển cả U Ám Sơn Động. Ma khí bị cắt đứt, tan biến trong không trung, để lộ ra thân ảnh của U Minh Hộ Pháp. Hắn ta không hề hấn gì, nhưng ánh mắt đã hiện lên vẻ kinh ngạc. "Cái gì? Kiếm ý của ngươi... lại có thể chứa đựng sức mạnh trấn tà như vậy?"
Tuyết Dao nhân cơ hội này, đôi tay ngọc ngà khẽ vung lên. "Băng Phong Vạn Lý!" Lần này, không phải là băng kiếm đơn thuần, mà là một cơn bão tuyết cuồng nộ, hàng ngàn mảnh băng sắc nhọn như dao cạo, mang theo sức mạnh đóng băng mọi thứ, bao phủ lấy U Minh Hộ Pháp. Hơi lạnh không chỉ làm chậm chuyển động của hắn, mà còn cố gắng đông cứng ma khí đang bao phủ thân thể hắn. Tiếng gió rít gào, tiếng băng va chạm vào ma khí, tạo nên một khung cảnh trắng xóa và lạnh lẽo đến thấu xương.
"Ngươi nghĩ chỉ bằng chút băng tuyết này mà có thể khống chế ta sao?" U Minh Hộ Pháp gầm lên, ma khí từ người hắn ta lại bùng nổ, phá tan cơn bão băng. Nhưng chính lúc này, Lam Yên đã xuất hiện ngay phía sau hắn, trường thương trong tay nàng đã tụ lực từ bao giờ, mũi thương lóe lên ánh sáng đỏ rực, mang theo một khí thế hủy diệt. "Phá Ma Nhất Kích!" Nàng đâm thẳng vào lưng U Minh Hộ Pháp, nơi ma khí có vẻ yếu nhất. Cú đánh này, mang theo toàn bộ sức mạnh của Lam Yên, tạo ra một tiếng "choang" lớn khi va chạm vào lớp ma khí phòng ngự của U Minh Hộ Pháp, tạo ra một vết nứt nhỏ.
U Minh Hộ Pháp bị tấn công bất ngờ, thân hình hắn loạng choạng một chút. Mộc Ly chớp lấy cơ hội, từ dưới đất, vô số rễ cây gai sắc nhọn đột ngột trồi lên, quấn chặt lấy chân hắn, cố gắng cố định hắn. "Khóa Trói!" Nàng líu lo, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.
Tần Nguyệt cũng không đứng yên, kết giới phòng ngự của nàng không chỉ bảo vệ mà còn tỏa ra ánh sáng thanh tẩy, liên tục bào mòn ma khí xung quanh. Nàng liên tục tung ra những lá bùa chú chứa đựng linh lực tinh thuần, bắn vào những điểm yếu mà nàng đã quan sát được trên người U Minh Hộ Pháp, đồng thời nhanh chóng đặt một lá bùa trị liệu lên vai Lam Yên, nơi nàng vừa bị ma khí sượt qua. "Không được để hắn rút lui!" Nàng trầm giọng, nhận ra ý đồ của đối phương.
Lâm Phong thấy tình thế đã đến lúc quyết định, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay hắn bỗng nhiên rung lên mạnh mẽ, ánh sáng huyết ngọc bùng lên chói lòa, hòa quyện với ánh sáng tím của Cửu Thiên Huyền Kiếm. Hắn cảm thấy một dòng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ, tinh khiết nhưng cũng đầy sức hủy diệt, tràn vào cơ thể, hòa vào linh lực Hóa Thần của hắn, khiến sức mạnh của hắn tăng vọt lên một tầm cao mới. "Sức mạnh này..." Hắn lẩm bẩm, cảm thấy như mình có thể thấu hiểu được Thiên Đạo, có thể vung kiếm chém đứt mọi thứ. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn giờ đây không chỉ là một thanh kiếm, mà dường như đã trở thành một phần của hắn, một phần của huyết mạch cổ xưa đang thức tỉnh.
Hạ Vũ, ở phía sau, đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi. "Sức mạnh trong Ngọc... đang thức tỉnh..." Nàng thì thầm, giọng nói có vẻ yếu ớt, nhưng lại đầy vẻ kinh ngạc. Nàng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa huyết mạch của mình và Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, như thể nàng đang là cầu nối cho một nguồn năng lượng khổng lồ.
"Ma Long Điện có thể mạnh, nhưng các ngươi đã đánh giá thấp Phàm Nhân Nghịch Thiên này!" Lâm Phong gầm lên, hắn không còn giữ lại chút sức lực nào, vung Cửu Thiên Huyền Kiếm lên cao. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn hô vang, chiêu kiếm này là đỉnh cao của kiếm đạo hắn đã lĩnh ngộ, kết hợp với sức mạnh bùng nổ từ Hóa Thần kỳ và sự cộng hưởng của Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Một luồng kiếm khí khổng lồ, mang theo ánh sáng tím và huyết ngọc chói lòa, hóa thành một con rồng kiếm gầm thét, lao thẳng vào U Minh Hộ Pháp. Luồng kiếm khí này không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt, mà còn chứa đựng ý chí trấn tà mạnh mẽ, như muốn thanh tẩy mọi ma khí, mọi tà ác trên đời. Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng băng vỡ vụn, tiếng gầm thét của ma pháp, tất cả đều bị nuốt chửng bởi tiếng rít gào của con rồng kiếm.
U Minh Hộ Pháp, bị rễ cây của Mộc Ly trói chặt, bị băng thuật của Tuyết Dao làm chậm, và bị thương bởi Lam Yên, không thể né tránh hoàn toàn. Hắn ta chỉ kịp gầm lên một tiếng, toàn bộ ma khí trên người bùng nổ, cố gắng tạo thành một lớp phòng ngự cuối cùng. Nhưng tất cả đều vô ích. Luồng kiếm khí của Lâm Phong, được gia trì bởi Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, mạnh mẽ đến khó tin, dễ dàng xé rách lớp phòng ngự của U Minh Hộ Pháp, đánh trúng vào ngực hắn ta. Một tiếng nổ "ầm" vang lên, U Minh Hộ Pháp phun ra một ngụm máu đen, thân thể hắn ta bay ngược ra sau, đâm sầm vào vách đá, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Ma khí trên người hắn ta tan rã, để lộ ra thân hình gầy gò, khuôn mặt dữ tợn giờ đây tái nhợt và đầy vẻ kinh hoàng. Hắn ta đã trọng thương.
"Không thể nào... ngươi... ngươi đã làm gì?" U Minh Hộ Pháp lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chứa đựng sự hoảng sợ tột độ. Hắn ta chưa từng nghĩ rằng một kẻ Hóa Thần kỳ lại có thể gây ra vết thương nghiêm trọng đến vậy cho hắn. Đặc biệt là luồng sức mạnh cổ xưa mà hắn cảm nhận được từ Cửu Thiên Huyền Kiếm của Lâm Phong, đó là một loại năng lượng hắn chưa từng gặp qua, mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn hắn cũng phải run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Lâm Phong, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ, nhưng cũng xen lẫn nỗi sợ hãi.
Lâm Phong thở hổn hển, chiêu kiếm vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều linh lực của hắn. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể đều đau nhức, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn biết, U Minh Hộ Pháp vẫn chưa chết, một cường giả cấp bậc này không dễ dàng bị hạ gục. Hắn chuẩn bị ra chiêu kết liễu, nhưng U Minh Hộ Pháp đã nhanh hơn.
"Lâm Phong! Ngươi đã chọc giận Ma Tôn! Kế hoạch vĩ đại của hắn không phải thứ một kẻ như ngươi có thể ngăn cản!" U Minh Hộ Pháp gầm lên một tiếng đầy oán hận, giọng nói hắn ta khản đặc, nhưng vẫn chứa đựng sự đe dọa không thể nghi ngờ. "Rồi ngươi sẽ biết, thân thế của ngươi... cũng chỉ là một quân cờ trong tay hắn!" Vừa dứt lời, thân hình U Minh Hộ Pháp bỗng chốc hóa thành một làn khói đen kịt, nhanh chóng chui vào khe đá nứt, biến mất trong nháy mắt, chỉ để lại một mùi tanh hăng hắc và cảm giác lạnh lẽo của ma khí.
Lâm Phong không đuổi theo. Hắn biết, ở trong hang động chật hẹp này, nếu U Minh Hộ Pháp muốn thoát thân thì khó mà giữ lại được. Hắn quan trọng hơn là sự an toàn của đồng đội. Hắn quay lại, ánh mắt lo lắng quét qua từng người. Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, và cả Quỷ Diện Lang Quân, tất cả đều mệt mỏi sau trận chiến khốc liệt. May mắn là không ai bị thương nặng, nhờ có sự phối hợp ăn ý và trận pháp phòng ngự của Tần Nguyệt.
"Thân thế của ta... quân cờ ư?" Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt phức tạp nhìn xuống Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc vẫn còn lấp lánh trong tay. Lời của U Minh Hộ Pháp như một vết dao cứa vào tâm can hắn, khiến hắn không thể không suy nghĩ. Hắn đã luôn biết mình có một bí ẩn lớn về thân thế, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có thể liên quan đến âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh, và thậm chí còn bị coi là "quân cờ". Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, pha lẫn sự tức giận và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Ai có thể biến hắn, một Phàm Nhân Nghịch Thiên, thành một quân cờ?
Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt nàng đầy lo lắng. Nàng đưa tay kiểm tra vết thương nhẹ trên cánh tay Lam Yên, rồi nhanh chóng lấy ra một viên đan dược trị thương đưa cho nàng. "Hắn đã bỏ chạy, nhưng lời nói của hắn không phải không có lý... chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết." Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự nghiêm trọng. "Lời đe dọa của một Hộ Pháp Ma Long Điện không thể xem thường. Ma Tôn Huyết Ảnh chắc chắn sẽ phái những kẻ mạnh hơn đến."
Hạ Vũ, lúc này đã mở mắt, đôi mắt trong veo của nàng nhìn chằm chằm vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng chạm tay vào viên ngọc, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bỗng chốc từ viên ngọc tỏa ra, bao trùm lấy bàn tay nàng. "Cái Ngọc này... nó đang nói với ta điều gì đó..." Nàng thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, đôi mắt nhắm nghiền lại, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình. Khuôn mặt nàng, vẫn còn tái nhợt sau trận chiến, giờ đây lại mang vẻ ngơ ngác, bối rối, nhưng cũng đầy sự tò mò.
Lâm Phong nhìn Hạ Vũ, rồi lại nhìn Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Viên ngọc vẫn còn hơi ấm, những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó dường như đang luân chuyển, như những dòng chữ viết tay trên một cuốn sách cổ. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu rõ hơn về viên ngọc này, về thân thế của mình, và về cái gọi là "kế hoạch vĩ đại" của Ma Tôn Huyết Ảnh. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, và hắn, Lâm Phong, sẽ không bao giờ để mình trở thành quân cờ trong tay bất kỳ ai. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, hắn sẽ bảo vệ những người hắn yêu thương, và khám phá bí mật của chính mình, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu.
"Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức," Tuyết Dao lên tiếng, giọng nàng vẫn lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán. "Ma khí của U Minh Hộ Pháp đã thu hút sự chú ý. Sẽ có thêm Ma Tu đến đây." Nàng liếc nhìn về phía lối ra, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt đã bắt đầu len lỏi vào hang động, xua đi phần nào bóng tối ma quái.
Lam Yên gật đầu, nắm chặt chuôi thương. "Đúng vậy. Chúng ta đã có được thứ mình cần, giờ là lúc rút lui."
Quỷ Diện Lang Quân đã nhanh chóng thu dọn tất cả những gì có thể mang đi, từ những lá bùa chú rơi vãi đến những mảnh đá có dấu vết ma khí. "Lâm công tử, chúng ta nên trở về tông môn càng sớm càng tốt để phân tích viên ngọc này. Tôi dám cá là nó ẩn chứa một bí mật động trời!" Hắn ta nói, giọng vẫn không quên pha chút ham tiền, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.
Lâm Phong gật đầu, hắn nhìn về phía Ma Long Điện, ánh mắt đầy kiên quyết. Mặc dù mệt mỏi, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa chiến ý và ý chí nghịch mệnh càng cháy rực hơn. Lời của U Minh Hộ Pháp không làm hắn suy sụp, mà ngược lại, càng khiến hắn thêm quyết tâm. "Quân cờ? Ha! Ta sẽ cho hắn thấy, một quân cờ cũng có thể lật đổ cả một ván cờ lớn!" Hắn siết chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, cảm nhận sự rung động mạnh mẽ hơn trong huyết mạch của mình. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn, một hành trình khám phá bản thân và đối đầu với một âm mưu động trời, một cuộc chiến mà Phàm Nhân Nghịch Thiên này sẽ không bao giờ lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, không để bất kỳ thế lực nào thao túng.
Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi U Ám Sơn Động, bước chân vào Rừng Cổ Mộc đang dần bừng sáng bởi những tia nắng đầu tiên. Không khí bên ngoài se lạnh và ẩm ướt, khác hẳn với sự ngột ngạt trong hang động, nhưng trong lòng mỗi người, cảm giác bất an vẫn còn đó. Họ biết, cuộc đối đầu với Ma Long Điện và Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ mới bắt đầu, và những bí mật ẩn chứa trong Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc sẽ sớm được hé lộ, đưa họ vào một cuộc phiêu lưu còn nguy hiểm và tráng lệ hơn nhiều.