Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi U Ám Sơn Động, bước chân vào Rừng Cổ Mộc đang dần bừng sáng bởi những tia nắng đầu tiên. Không khí bên ngoài se lạnh và ẩm ướt, khác hẳn với sự ngột ngạt trong hang động, nhưng trong lòng mỗi người, cảm giác bất an vẫn còn đó. Họ biết, cuộc đối đầu với Ma Long Điện và Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ mới bắt đầu, và những bí mật ẩn chứa trong Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc sẽ sớm được hé lộ, đưa họ vào một cuộc phiêu lưu còn nguy hiểm và tráng lệ hơn nhiều.
Giữa màn đêm tịch mịch của U Minh Thâm Uyên, một hang động nhỏ, vô danh ẩn mình sau thác nước ngầm, trở thành nơi trú ẩn tạm thời cho Lâm Phong và những người đồng hành. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, như nhịp đập của thời gian đang trôi qua, vọng từ vách đá ẩm ướt. Tiếng gió luồn qua khe đá tạo nên những âm thanh u ám, đôi khi lại nghe như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa, khơi gợi cảm giác bí ẩn và cô độc. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo hòa quyện với mùi thảo dược nhẹ nhàng thoang thoảng, có lẽ là do một loại linh thảo nào đó mọc sâu trong lòng đất, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Linh khí trong động ở mức trung bình, đủ để các tu sĩ duy trì trạng thái tu luyện cơ bản nhưng không quá dồi dào để hồi phục nhanh chóng. Một vài viên Dạ Minh Châu được Tuyết Dao khéo léo đặt ở các góc hang, tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, đủ để soi rõ những khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn đầy cảnh giác.
Lam Yên tựa lưng vào vách đá, nàng đã dùng đan dược của Tần Nguyệt và khoanh chân vận công điều tức, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhưng ánh mắt đã lấy lại được vẻ kiên nghị thường thấy. Nàng cảm thấy một cơn đau âm ỉ ở cánh tay, nhưng nỗi đau ấy không bằng sự uất nghẹn trong lòng. Lời của U Minh Hộ Pháp như một lời nguyền rủa, cứ lảng vảng trong tâm trí nàng. Triều đình Đại Chu mà nàng nguyện một lòng trung thành, những bá tánh mà nàng bảo vệ, liệu có phải đang bị đe dọa bởi những thế lực ngầm mà nàng không hề hay biết? Sự bất lực khi không thể nắm bắt toàn bộ bức tranh khiến nàng khó chịu.
Mộc Ly ngồi cạnh Lam Yên, cô bé ôm chặt lấy một con linh thú nhỏ vừa được Lâm Phong ban tặng, đôi mắt to tròn vẫn chưa hết lo lắng. Nàng nhìn sang Hạ Vũ đang được Tần Nguyệt chăm sóc, lòng đầy xót xa. Hạ Vũ từ khi tiếp xúc với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đã trở nên yếu ớt lạ thường, mặc dù không có vết thương rõ ràng, nhưng tinh thần nàng dường như đã phải chịu một cú sốc lớn. Tần Nguyệt vẫn điềm tĩnh như mọi khi, bàn tay ngọc ngà nhẹ nhàng vuốt ve trán Hạ Vũ, truyền vào nàng một luồng linh khí ấm áp để trấn an. Nàng cũng đã cho Hạ Vũ uống một viên An Thần Đan, giúp nàng ổn định tâm thần.
Lâm Phong ngồi đối diện với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, viên ngọc vẫn còn lưu lại hơi ấm kỳ lạ, phát ra một thứ ánh sáng xanh huyền bí dưới ánh Dạ Minh Châu. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó dường như đang luân chuyển, như những dòng chữ sống động trên một cuốn sách cổ được viết bằng máu và linh hồn. Hắn nắm chặt viên ngọc trong tay, cảm nhận từng luồng năng lượng và những hình ảnh mơ hồ chập chờn vụt qua tâm trí. Đó là những hình ảnh quá nhanh, quá rời rạc, như những mảnh vỡ của một giấc mơ, không đủ để hắn nắm bắt. Nhưng hắn biết, đây không chỉ là một vật phẩm đơn thuần.
"Ngọc này... nó không chỉ là một vật phẩm, nó là một chiếc chìa khóa," Lâm Phong thầm thì, giọng nói trầm khàn, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng xanh của viên ngọc. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn khám phá những gì ẩn chứa bên trong, như thể có một phần của chính hắn đang ngủ say trong viên ngọc ấy. Lời của U Minh Hộ Pháp vẫn còn văng vẳng bên tai hắn: "Ngươi chỉ là một quân cờ trong kế hoạch vĩ đại của Ma Tôn Huyết Ảnh!" Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng tự tôn của hắn. Hắn, Lâm Phong, một Phàm Nhân Nghịch Thiên, sao có thể chấp nhận làm quân cờ cho bất kỳ ai? Ý chí kiên định như đá tảng của hắn trỗi dậy, quyết tâm phải lật ngược ván cờ này.
Tuyết Dao vẫn im lặng, nàng tựa vào vách đá, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng ngóc ngách của hang động, cảnh giác với mọi động tĩnh bên ngoài. Nàng biết, sau trận chiến với U Minh Hộ Pháp, nơi này sẽ không còn an toàn tuyệt đối. Ma khí của hắn đã lan tỏa, sẽ thu hút những kẻ thù khác. Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, nhưng sự nguy hiểm lần này dường như vượt xa mọi dự đoán của nàng.
Quỷ Diện Lang Quân thì không rảnh rỗi như những người khác. Hắn ta khom lưng, lục lọi những mảnh vỡ còn sót lại từ ma khí của U Minh Hộ Pháp, ánh mắt tinh ranh như chim ưng. Hắn dùng một loại pháp khí đặc biệt, giống như một chiếc kính lúp bằng ngọc, để phóng đại những phù văn nhỏ li ti trên những mảnh vỡ. "Lão phu đã nghe phong phanh về một vài điều kỳ lạ trong triều đình Đại Chu gần đây, nhưng không ngờ lại liên quan đến Ma Long Điện," hắn lẩm bẩm, giọng điệu thường ngày pha chút ham tiền đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. "Những vụ mất tích quan lại, những cuộc nổi dậy nhỏ lẻ bất thường ở các vùng biên giới, và cả những thông tin về việc các tông môn chính phái bị suy yếu một cách khó hiểu... tất cả đều có vẻ không liên quan, nhưng nếu Ma Long Điện nhúng tay vào..." Hắn không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng.
Tần Nguyệt quay sang Lâm Phong, đôi mắt nàng đầy vẻ lo lắng. "Hạ Vũ, con cảm nhận được gì nữa không?" Nàng hỏi Hạ Vũ một cách dịu dàng, hy vọng nàng có thể hé lộ thêm manh mối. Hạ Vũ chỉ khẽ lắc đầu, đôi môi tái nhợt mấp máy. "Con... con chỉ thấy những bóng đen... và một sự lạnh lẽo... rất đáng sợ..." Nàng ôm chặt lấy Tần Nguyệt, cơ thể vẫn còn run rẩy. Lâm Phong hiểu rằng, Hạ Vũ đã phải chịu đựng một gánh nặng tâm linh quá lớn khi tiếp xúc với viên ngọc này. Hắn cần phải cẩn trọng hơn khi để nàng tiếp tục cảm nhận. "Không sao, Hạ Vũ. Con cứ nghỉ ngơi trước đi. Mọi chuyện cứ để ta và các nàng lo liệu." Lâm Phong trấn an, giọng nói ấm áp mang theo sự tin tưởng và quyết tâm, khiến Hạ Vũ cảm thấy an lòng hơn một chút. Hắn nhìn viên ngọc, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, nhưng cũng nhận ra sự phức tạp của nó. Bí mật này không thể vội vàng khám phá. Nó cần sự kiên nhẫn, sự phân tích cẩn trọng và có lẽ là một chút may mắn. Hắn biết rằng, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc này chính là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến thân thế của hắn, cũng như toàn bộ âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, hắn sẽ không bao giờ đơn độc trên con đường này.
***
Đêm dần tàn, ánh sáng rạng đông yếu ớt len lỏi vào U Minh Thâm Uyên, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng và u ám trong động. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, tiếng gió vẫn luồn qua khe đá tạo nên những âm thanh kỳ dị, như những lời nguyền rủa từ quá khứ xa xăm. Mùi đất ẩm và đá lạnh giờ đây càng thêm đậm đặc, quyện với mùi máu tanh nhàn nhạt còn vương trên bộ trường bào của Lâm Phong và Lam Yên, nhắc nhở về trận chiến khốc liệt vừa qua. Tần Nguyệt đã trải một tấm thảm nhỏ bằng linh mộc, nhẹ nhàng đặt Hạ Vũ nằm xuống. Nàng đã truyền thêm linh khí và cho Hạ Vũ uống thêm một viên Hồi Phục Đan, giúp nàng lấy lại chút sức lực.
Lâm Phong vẫn nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, hắn cảm thấy viên ngọc như đang nóng lên trong lòng bàn tay, những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó nhấp nháy, càng lúc càng rõ ràng. Hắn cố gắng tập trung tinh thần, lắng nghe những tiếng vọng từ sâu thẳm viên ngọc. Nhưng những hình ảnh vẫn quá rời rạc, như những mảnh vỡ của một tấm gương đã vỡ nát. Hắn biết, cần một sự kết nối sâu hơn, một sự đồng điệu về huyết mạch, và có lẽ, Hạ Vũ chính là người có thể làm được điều đó.
"Hạ Vũ, con... con có thể thử lại một lần nữa không?" Tần Nguyệt nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp nhưng đầy sự thúc giục. "Chúng ta cần biết những gì viên ngọc này đang cố gắng nói với chúng ta. Đây không chỉ là bí mật của Lâm Phong, mà có lẽ còn là vận mệnh của cả Đại Chu Hoàng Triều."
Hạ Vũ mở mắt, đôi mắt trong veo vẫn còn vương nét sợ hãi, nhưng nàng khẽ gật đầu. Nàng biết, bản thân mình có một sứ mệnh. Nàng từ từ đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, chạm vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang nằm trong tay Lâm Phong. Một luồng ánh sáng xanh huyền ảo mạnh mẽ hơn bùng lên từ viên ngọc, bao trùm lấy cả hai bàn tay, rồi lan tỏa ra khắp không gian hang động. Ánh sáng đó mang theo một sự lạnh lẽo kỳ lạ, nhưng đồng thời cũng chứa đựng một sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy.
Hạ Vũ nhắm mắt lại, cơ thể nàng bắt đầu run rẩy dữ dội hơn, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Tiếng thở của nàng trở nên gấp gáp, dồn dập. Một dòng thông tin khổng lồ, hỗn loạn dội thẳng vào tâm trí nàng, như một cơn lũ quét qua những ký ức cổ xưa. Những hình ảnh chớp nhoáng, rời rạc dần hiện lên trong tâm trí cô bé, cùng với lời thì thầm của một giọng nói cổ xưa, xa xăm, như tiếng gió rít qua những phế tích nghìn năm.
"Những bóng đen... ở trong triều đình... chúng thì thầm với ma ảnh... về một kế hoạch... để thay đổi... vận mệnh Đại Chu... từ hai ngàn năm trước..." Hạ Vũ thều thào, giọng nói yếu ớt, đứt quãng, nhưng từng lời nàng nói ra lại mang một trọng lượng ngàn cân, khiến trái tim mọi người thắt lại. "Chúng... chúng muốn tạo ra... hỗn loạn... để mở ra... một con đường... cho... cho... Ma Tôn Huyết Ảnh..."
Quỷ Diện Lang Quân, lúc này đã đặt những mảnh vỡ ma khí xuống, sắc mặt hắn ta trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy. Hắn nhìn những phù văn trên mảnh vỡ, rồi lại nhìn ánh sáng từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, ánh mắt xoáy sâu vào một điểm nào đó trong không trung. "Đây là phù văn cổ đại của Ma Long Điện... không thể sai được! Và nó có những nét tương đồng với các trận pháp được sử dụng trong một số sự kiện bất ổn của Đại Chu gần đây... như vụ án Thừa Tướng mất tích cách đây ba năm, hay vụ ám sát Thái Tử Lễ cách đây hai năm! Nhưng kết nối từ 2,000 năm trước... điều này quá kinh khủng!" Hắn ta run giọng, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. "Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn đã gieo mầm âm mưu từ lúc đó sao?!"
Tần Nguyệt hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay nàng vẫn khẽ run lên khi chạm vào Hạ Vũ. Nàng đã từng đọc qua vô số điển tịch cổ xưa của Đại Chu Hoàng Triều, và những lời Hạ Vũ nói ra, kết hợp với phân tích của Quỷ Diện Lang Quân, đã dần hé lộ một bức tranh kinh hoàng. "Hai ngàn năm trước... đó là thời điểm 'Thiên Đạo Vết Nứt' bắt đầu! Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh đã gieo mầm âm mưu từ lúc đó, thì quy mô của nó lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều!" Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự bàng hoàng sâu sắc. Nàng nhớ lại những ghi chép về sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt, một sự kiện địa chấn đã làm rung chuyển toàn bộ thế giới tu tiên, khiến linh khí suy yếu và nhiều bí mật cổ xưa bị chôn vùi. Không ai ngờ, một âm mưu lại có thể bắt nguồn từ thời điểm đó.
Lâm Phong lắng nghe, ánh mắt từ ngạc nhiên ban đầu giờ đây đã chuyển thành sự lạnh lẽo tột cùng. Hắn cảm nhận được sức mạnh của viên ngọc trong tay, như một dòng sông cuộn chảy mang theo ký ức và lịch sử. "Thiên Đạo Vết Nứt... và Ma Tôn Huyết Ảnh..." Hắn lẩm bẩm, những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí hắn bắt đầu kết nối lại. Lời đe dọa của U Minh Hộ Pháp về việc hắn chỉ là "quân cờ" giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ là một phàm nhân nghịch thiên, hắn còn là một phần của bí mật cổ xưa này, một mục tiêu, một công cụ trong âm mưu kéo dài hai ngàn năm. Cảm giác bị thao túng, bị giật dây, khiến ngọn lửa giận dữ trong lòng hắn bùng lên mạnh mẽ. Hắn siết chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Nếu hắn là quân cờ, hắn sẽ là quân cờ lật đổ cả bàn cờ!
Lam Yên, đứng bên cạnh, cũng đã nghe rõ từng lời của Hạ Vũ và Tần Nguyệt. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Triều đình mà nàng trung thành, những bá tánh mà nàng bảo vệ, tất cả đều đang nằm trong một âm mưu kéo dài hai ngàn năm của Ma Tôn Huyết Ảnh? Sự thật này quá tàn nhẫn, quá kinh hoàng. Nàng, một vị tướng quân uy dũng, lại không hề hay biết gì về những gì đang diễn ra trong chính mảnh đất mà nàng bảo vệ. Nàng cảm thấy một sự phẫn nộ không thể kìm nén, xen lẫn sự thất vọng tột cùng.
Mộc Ly nép sát vào Tuyết Dao, đôi mắt cô bé mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Thế giới mà cô bé từng nghĩ là đơn giản, tươi đẹp, giờ đây lại ẩn chứa một vực sâu tăm tối đến vậy. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng. Nàng biết, cuộc chiến phía trước sẽ vô cùng khốc liệt, và có lẽ, sẽ không có đường lùi.
***
Ánh sáng ban mai cuối cùng cũng đã len lỏi sâu hơn vào Động Phủ Vô Danh, xua đi phần nào bóng tối, nhưng không thể làm giảm đi sự u ám đang bao trùm lên tâm trí của mỗi người. Không khí trong động vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi đất và đá nặng nề hơn bao giờ hết, như thể cả hang động đang nín thở lắng nghe sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, nhưng giờ đây lại nghe như tiếng tích tắc của một quả bom hẹn giờ, đếm ngược đến sự kiện vĩ đại mà Ma Tôn Huyết Ảnh đang âm mưu. Hạ Vũ vẫn còn run rẩy, đôi mắt nhắm nghiền, nàng đã kiệt sức sau khi truyền tải những thông tin từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Tần Nguyệt nhẹ nhàng đỡ nàng dậy, truyền thêm linh khí để trấn an tâm hồn cô bé đang bị tổn thương.
Sự thật cuối cùng cũng được hé lộ một cách trần trụi và tàn nhẫn: Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ muốn khuấy động thế giới tu chân hiện tại, mà hắn đã gieo mầm âm mưu từ rất lâu, từ hai ngàn năm trước, lợi dụng chính sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' để tạo ra một mạng lưới sâu rộng trong triều đình Đại Chu. Từ những quan lại tham nhũng ẩn mình trong triều đình, những kẻ dùng quyền lực để bóc lột bá tánh, đến các tông môn tà ác lợi dụng danh nghĩa chính phái để thực hiện những nghi thức cấm kỵ, tất cả đều nằm trong bàn tay thao túng của Ma Tôn Huyết Ảnh. Mục đích không phải chỉ là quyền lực hay sự thống trị đơn thuần, mà là để tạo ra một thế giới hỗn loạn, một cảnh tượng máu chảy thành sông, xương chất thành núi, nơi hắn có thể thực hiện một 'đại nghi thức' kinh hoàng liên quan đến huyết mạch cổ xưa và bản chất của 'Thiên Đạo'. Hắn muốn phá hủy trật tự hiện tại, để xây dựng lại một thế giới theo ý muốn của mình, một thế giới mà hắn là kẻ thống trị tuyệt đối.
Lam Yên, nghe đến đây, không thể kìm nén được sự phẫn nộ và uất nghẹn. Nàng bật dậy, nắm chặt nắm đấm, đấm mạnh vào vách đá, tạo ra một tiếng động trầm đục vang vọng trong hang động. "Không thể nào! Hoàng triều Đại Chu... bị chính những kẻ ta thề bảo vệ đang phá hoại từ bên trong sao?!" Nàng thét lên, giọng nói đầy sự đau đớn và thất vọng. "Những kẻ quan lại tham nhũng, những tông môn tà ác... tất cả đều là quân cờ của hắn? Ta... ta đã cống hiến cả đời mình cho một sự giả dối sao?!" Đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh những giọt nước mắt chực trào. Toàn bộ niềm tin, lý tưởng của nàng, giờ đây như sụp đổ trước mắt. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, nhấn chìm nàng trong một vực sâu tuyệt vọng.
Hạ Vũ, lúc này đã tỉnh táo hơn một chút, nhưng những lời nói của Lam Yên và sự thật kinh hoàng mà nàng vừa cảm nhận được khiến nàng không thể chịu đựng thêm. Nàng bật khóc nức nở, nép chặt vào Tần Nguyệt, run rẩy như một con chim non giữa bão tố. "Toàn bộ đều là giả dối... mọi thứ đều là âm mưu..." Nàng thì thào, giọng nói đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng. "Máu... rất nhiều máu... và những linh hồn bị giam cầm... con thấy họ... họ đang đau đớn..." Sự nhạy cảm đặc biệt của Hạ Vũ khiến nàng phải chịu đựng nỗi đau của hàng triệu linh hồn đã bị cuốn vào âm mưu này, và điều đó gần như xé nát tâm hồn nàng.
Tuyết Dao và Mộc Ly lặng lẽ siết chặt vũ khí của mình, gương mặt hai nàng cũng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Mộc Ly, sự hoạt bát thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng và một chút sợ hãi. Tuyết Dao, dù vẻ mặt vẫn băng lãnh, nhưng đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng tột độ. Âm mưu này không chỉ ảnh hưởng đến một vài cá nhân hay một khu vực, mà là toàn bộ vận mệnh của thế giới tu tiên.
Lâm Phong, gương mặt hắn giờ đây lạnh lẽo như băng giá, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy lại rực cháy một ngọn lửa kiên định đến đáng sợ. Hắn nắm chặt nắm đấm, nhìn Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay, cảm nhận sự rung động mãnh liệt của nó, như thể viên ngọc đang hòa cùng nhịp đập trái tim hắn. Hắn đứng dậy, dáng người cao ráo, vững chãi, toát lên một khí chất kiên cường. "Ma Tôn Huyết Ảnh... ngươi đã đánh giá thấp ta. Và ta sẽ không để ngươi phá hủy mọi thứ." Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong hang động. "Ngươi muốn biến ta thành quân cờ? Vậy thì ta sẽ trở thành quân cờ mạnh nhất, lật đổ cả ván cờ của ngươi!"
Hắn hiểu ra gánh nặng trên vai mình lớn hơn bao giờ hết. Thân thế của hắn, nguồn gốc huyết mạch của hắn, tất cả đều có liên quan mật thiết đến âm mưu cổ xưa này. Hắn không thể trốn tránh, cũng không thể làm ngơ. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – đó không chỉ là một khẩu hiệu, mà là con đường mà hắn đã chọn, là lời thề mà hắn đã khắc sâu vào xương tủy. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Hắn sẽ không để những âm mưu tà ác thao túng linh hồn mình. Hắn sẽ bảo vệ những người hắn yêu thương, bảo vệ thế giới này, dù cho con đường phía trước có trải đầy chông gai và hiểm nguy đến đâu. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, không để bất kỳ thế lực nào, dù là Ma Tôn hay Thiên Đạo Vô Tình, thao túng cuộc đời hắn.
Cả nhóm nhìn Lâm Phong, từ ánh mắt của hắn, họ thấy được một sự quyết tâm sắt đá, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng dần tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa hy vọng và chiến ý bùng lên trong lòng mỗi người. Dù âm mưu có lớn đến đâu, dù kẻ thù có mạnh đến mức nào, họ sẽ cùng Lâm Phong đối mặt. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.