Không khí trong động phủ hẻo lánh vẫn còn đặc quánh sự nặng nề và bàng hoàng sau những lời tiết lộ động trời. Ánh lửa bập bùng từ ngọn đèn đá, chiếu rọi lên những gương mặt trầm tư, khắc khoải. Những vách đá xám xịt, lởm chởm, như đang lặng lẽ lắng nghe những âm mưu cổ xưa vừa được phơi bày. Tiếng gió rít qua khe đá nhỏ, nghe như tiếng thở dài của trời đất, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần động, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch, ma mị. Mùi đất ẩm và mùi thảo dược nhẹ nhàng thoang thoảng trong không gian, nhưng không thể xua đi cái cảm giác ngột ngạt, bí bách trong lòng mỗi người.
Lâm Phong vẫn đứng đó, dáng người cao ráo, vững chãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn xoáy vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang phát ra thứ ánh sáng đỏ nhạt, như trái tim đang đập mạnh mẽ trong lòng bàn tay hắn. Hắn cảm nhận rõ ràng sự rung động mãnh liệt của nó, như thể viên ngọc đang hòa cùng nhịp đập của chính huyết quản hắn, thì thầm những bí mật hàng ngàn năm về trước. Lời nói cuối cùng của U Minh Hộ Pháp, những hình ảnh chớp nhoáng mà Hạ Vũ cảm nhận được, và cả những ký ức rời rạc từ chính Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc khi hắn hấp thụ nó, tất cả đã vẽ nên một bức tranh toàn cảnh đáng sợ.
Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là một cường giả tà đạo muốn thống trị thiên hạ, hắn là một kiến trúc sư của sự hỗn loạn, một kẻ muốn viết lại bản đồ tu chân giới bằng máu và xương. Âm mưu của hắn đã bắt đầu từ hai ngàn năm trước, khi "Thiên Đạo Vết Nứt" xuất hiện, và đã ăn sâu vào cả Đại Chu Hoàng Triều, biến những kẻ tưởng chừng là chính nghĩa thành những quân cờ trong ván cờ chết chóc của hắn. Sự thối nát không chỉ dừng lại ở những quan lại tham nhũng hay những tông môn tà ác, nó đã lan rộng đến tận xương tủy của một đế chế vĩ đại.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo giữa mớ bòng bong thông tin hỗn loạn này. "Âm mưu này không chỉ là của Ma Tôn Huyết Ảnh," hắn mở lời, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên định, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Nó đã ăn sâu vào Đại Chu từ khi 'Thiên Đạo Vết Nứt' xuất hiện hai ngàn năm trước. Chúng ta không thể đơn độc đối phó." Hắn nhìn lướt qua những gương mặt đang ánh lên vẻ lo lắng và phẫn nộ của các nàng. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ băng lãnh thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Mộc Ly, sự hoạt bát đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ căng thẳng và có chút sợ hãi. Tần Nguyệt, nét mặt điềm tĩnh, đang suy tư, dường như đang xâu chuỗi lại những mảnh ghép thông tin. Hạ Vũ vẫn còn run rẩy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, nép sát vào Tần Nguyệt. Chỉ có Lam Yên là vẫn còn giữ nguyên sự phẫn nộ bùng cháy.
Lam Yên nghiến răng ken két, nắm chặt nắm đấm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. "Triều đình đã mục nát đến mức này sao? Những kẻ phản bội đó... ta thề sẽ khiến chúng trả giá!" Nàng gằn giọng, ánh mắt sắc như dao cau. Niềm tin, lý tưởng mà nàng đã cống hiến cả đời để bảo vệ, giờ đây như một lâu đài cát sụp đổ trước cơn sóng dữ. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, đau đớn hơn cả vết thương chí mạng. Nàng tự hỏi, bao nhiêu máu xương của những huynh đệ nàng đã đổ xuống vì cái gọi là "chính nghĩa" của một triều đình đã mục ruỗng từ bên trong?
Tần Nguyệt khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lưng Hạ Vũ trấn an, rồi nhìn Lâm Phong, giọng nói điềm tĩnh như dòng suối giữa đêm khuya, nhưng lại ẩn chứa sự nghiêm trọng. "Quy mô quá lớn, chúng ta cần phải hành động thận trọng. Tìm kiếm đồng minh là điều thiết yếu, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm." Nàng hiểu rõ hơn ai hết, trong thế giới tu chân đầy rẫy mưu mô và lừa lọc, niềm tin là thứ xa xỉ nhất. Một bước đi sai lầm có thể đẩy tất cả vào vực thẳm.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua các nàng, dừng lại ở chiếc bàn đá giữa động. Hắn dùng ngón tay vẽ lên mặt bàn những đường nét sơ bộ, phác họa một bản đồ đơn giản của Đế Đô Long Phượng. Những con đường, những khu vực quan trọng, những thế lực lớn nhỏ dần hiện lên dưới ngón tay hắn. "Ma Tôn Huyết Ảnh đã gieo rắc hạt giống tham lam và quyền lực vào những kẻ yếu kém, nhưng không phải tất cả đều bị khuất phục. Vẫn còn những người có chính khí, những người bị che mắt hoặc bị áp bức." Hắn ngưng lại, đánh dấu vài điểm trên "bản đồ" của mình. "Chúng ta cần tìm ra họ, kết nối với họ. Cuộc chiến này không chỉ là giữa Ma Long Điện và chúng ta, mà là giữa chính nghĩa và tà ác, giữa trật tự và hỗn loạn."
Hạ Vũ, vẫn còn nép mình vào Tần Nguyệt, nhưng đôi mắt trong veo của nàng đã hướng về Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Lâm Phong. Nàng khẽ vươn tay, đặt đầu ngón tay thanh mảnh lên bề mặt ngọc. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng đỏ nhẹ nhàng bao phủ lấy bàn tay nàng. "Ngọc bội... nó vẫn đang chỉ dẫn... những luồng năng lượng mơ hồ... con thấy những hình ảnh... những nơi cổ xưa..." Giọng nàng thì thào, ánh mắt thất thần như đang nhìn về một thế giới khác. Khả năng cảm nhận đặc biệt của Hạ Vũ đang được kích hoạt mạnh mẽ bởi viên ngọc, như một cầu nối đến quá khứ bị lãng quên.
Lâm Phong nhìn Hạ Vũ, rồi lại nhìn Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Hắn biết, viên ngọc này không chỉ là một pháp bảo mạnh mẽ, mà còn là một kho tàng ký ức, một cuốn biên niên sử sống động về một thời đại đã qua. Và Hạ Vũ chính là chiếc chìa khóa để mở khóa kho tàng đó. Hắn cảm thấy một mối liên kết sâu sắc giữa viên ngọc, thân thế bí ẩn của hắn, và toàn bộ âm mưu này. Mọi thứ đang dần được hé mở, nhưng càng hé mở, gánh nặng trên vai hắn lại càng thêm nặng nề.
"Được rồi, tạm thời chúng ta không thể hành động công khai." Lâm Phong thu hồi tay khỏi "bản đồ", quay lại nhìn các nàng. "Lam Yên, ta biết nàng đang rất phẫn nộ, nhưng chúng ta cần giữ bình tĩnh. Nàng đã cống hiến cho Đại Chu, vậy hãy để nàng cống hiến thêm một lần nữa, để thanh tẩy những ung nhọt đang hoại tử nó từ bên trong." Hắn nhẹ nhàng trấn an Lam Yên, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Tuyết Dao, Mộc Ly, hai nàng hãy chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta có thể sẽ phải đối mặt với những cuộc chiến không lường trước. Tần Nguyệt, nàng hãy giúp Hạ Vũ khai thác thêm thông tin từ Ngọc, và phân tích kỹ lưỡng những gì chúng ta đã biết. Mỗi mảnh ghép đều quan trọng."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, tay siết chặt chuôi kiếm. "Chàng đi đâu, thiếp theo đó." Giọng nàng vẫn băng lãnh, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, như một lời thề nguyện sắt son. Mộc Ly cũng hăng hái vỗ nhẹ vũ khí của mình, ánh mắt đã lấy lại được chút tinh nghịch thường ngày. "Chàng cứ nói đi, chúng ta sẽ làm gì đầu tiên? Đánh ai?" Nàng nóng lòng muốn hành động, muốn trút bỏ sự tức giận và sợ hãi vừa rồi bằng những chiêu thức mạnh mẽ.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc nhưng giờ đây lại pha lẫn sự nghiêm nghị. "Đừng vội, Mộc Ly. Chúng ta cần một kế hoạch. Một kế hoạch chi tiết để lật đổ cả một ván cờ." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa động, nơi bóng tối đang dần bao trùm lấy thế giới. "Trước hết, chúng ta cần mắt và tai. Và ta biết một kẻ rất giỏi trong khoản này." Hắn nghĩ đến Quỷ Diện Lang Quân, một tên gian thương thông tin, hơi tham lam nhưng có nguyên tắc, và quan trọng hơn, hắn biết rõ mọi ngóc ngách của Đại Chu.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những con phố nhộn nhịp của Đế Đô Long Phượng, Lâm Phong đã cải trang khéo léo, hòa mình vào dòng người đông đúc. Hắn khoác lên mình một bộ y phục vải thô màu xám tro, che đi vẻ ngoài tuấn tú thường ngày. Một chiếc nón rộng vành che gần nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen láy đầy tinh anh. Hắn đi bộ giữa chợ, cố gắng cảm nhận nhịp đập của thành phố, nơi sự phồn hoa và thối nát cùng tồn tại. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng người cười nói xôn xao, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một đế đô đang đứng trên bờ vực của sự thay đổi. Mùi hương của các món ăn đường phố, mùi hương liệu từ các cửa hàng, mùi khói hương từ các đền miếu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của Đế Đô.
Hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi lại đi qua vài con ngõ hẹp, cuối cùng dừng lại trước một quán trà có tên "Vọng Nguyệt". Quán trà này được xây bằng gỗ, hai tầng, trông khá đơn giản nhưng lại toát lên vẻ cổ kính, yên bình. Tầng dưới là khu phục vụ chung, nơi tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào và tiếng cười đùa vang lên đều đều, tạo nên một không khí ấm cúng, nhộn nhịp vừa phải. Tầng trên có những phòng riêng tư hơn, với cửa sổ nhìn ra phố, thích hợp cho những cuộc trò chuyện bí mật. Mùi trà thơm ngát hòa cùng mùi bánh ngọt và khói hương nhẹ nhàng tỏa ra từ trong quán, mời gọi khách bộ hành.
Lâm Phong chọn một chiếc bàn khuất trong góc, gần cửa sổ, nơi có thể dễ dàng quan sát ra bên ngoài mà không bị chú ý. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng, nhâm nhi từng ngụm nhỏ, đôi mắt lướt qua những vị khách khác. Hắn không phải đợi lâu. Một bóng người mặc đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, xuất hiện từ một góc khuất. Chính là Quỷ Diện Lang Quân. Hắn gầy gò, di chuyển nhanh nhẹn và gần như không gây ra tiếng động, như một bóng ma lướt qua giữa dòng người.
"Ồ, Lâm công tử lại có việc khó giải quyết rồi sao?" Quỷ Diện Lang Quân ngồi đối diện Lâm Phong, giọng nói khàn khàn qua lớp mặt nạ, mang theo một chút trêu chọc và sự tò mò. "Nghe nói công tử vừa có chuyến 'du ngoạn' khá ngoạn mục ở U Minh Thâm Uyên. Thông tin này... giá không rẻ đâu nha." Hắn khẽ nhếch mép dưới mặt nạ, đôi mắt tinh quái lóe lên sự tính toán.
Lâm Phong khẽ đặt chén trà xuống, nhấp một ngụm. "Đừng lo về giá cả, Quỷ huynh. Giá trị của thông tin đối với ta, chưa bao giờ là vấn đề." Hắn đáp lại, giọng điệu tự tin nhưng không kém phần sắc sảo. "Ta cần những người đáng tin cậy. Những kẻ dám chống lại sự thối nát, dù là trong triều hay ngoài giang hồ. Những kẻ còn giữ được chút chính khí trong cái biển bùn lầy này."
Quỷ Diện Lang Quân im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc lời nói của Lâm Phong. Hắn rót một chén trà cho mình, thưởng thức mùi hương rồi mới từ tốn lên tiếng. "Đại Chu bây giờ như một con tàu đắm, Lâm công tử ạ. Kẻ khôn ngoan chỉ lo vơ vét, kẻ hèn nhát thì cúi đầu. Ít ai dám đứng lên chống lại dòng chảy. Nhưng... vẫn có những 'người điên' sẵn sàng đứng lên... những người bị lãng quên, bị chà đạp, hoặc đơn giản là những kẻ không chịu được sự bất công." Hắn nhấn mạnh hai chữ "người điên" với một vẻ thích thú. "Ta có vài đầu mối, nhưng ngươi phải chuẩn bị tinh thần, họ không dễ thuyết phục đâu. Hơn nữa, việc tìm kiếm họ cũng đầy rẫy nguy hiểm. Mạng lưới tình báo của Ma Tôn Huyết Ảnh và những kẻ tham nhũng trong triều đình không hề đơn giản."
Lâm Phong khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và thách thức. "Khó khăn càng lớn, thành tựu càng vẻ vang. Ta vốn dĩ không phải là kẻ thích đi đường bằng phẳng." Hắn đưa tay, đặt một túi trữ vật lên bàn. Bên trong không phải là linh thạch, mà là những vật phẩm quý hiếm khác, những đan dược độc đáo, những pháp bảo tinh xảo mà hắn đã thu thập được. Hắn biết, đối với Quỷ Diện Lang Quân, thứ hắn quan tâm không chỉ là linh thạch khô khan, mà là những thứ có thể gia tăng thực lực hoặc mang lại lợi ích lâu dài.
Quỷ Diện Lang Quân liếc mắt nhìn túi trữ vật, đôi mắt sau lớp mặt nạ lộ rõ vẻ hài lòng. Hắn khẽ gật đầu, rồi lấy ra một tấm bản đồ nhỏ đã cũ, cùng vài ký hiệu bí ẩn được khắc trên một mảnh gỗ nhỏ. "Đây là những manh mối đầu tiên. Một vài vị tướng quân đã về hưu vì chán ghét sự thối nát của triều đình, nhưng vẫn còn lòng yêu nước. Một vài tông môn ẩn mình không muốn dính dáng đến thế sự, nhưng vẫn giữ được chính đạo. Và một vài kẻ... đặc biệt hơn, có thể giúp ngươi nhìn rõ hơn bức màn che giấu." Hắn chỉ vào một ký hiệu trên mảnh gỗ. "Cái này, là ám hiệu để liên lạc với một trong số họ. Ngươi hãy cẩn thận. Ngay cả ta cũng không dám chắc họ sẽ tin tưởng ngươi. Đặc biệt là khi ngươi đã gây ra một cuộc náo loạn lớn ở U Minh Thâm Uyên."
Lâm Phong cất tấm bản đồ và mảnh gỗ vào túi trữ vật, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản. "Ta hiểu. Cảm ơn Quỷ huynh. Lần này, công lao của huynh không nhỏ."
Quỷ Diện Lang Quân đứng dậy, khẽ cúi đầu chào. "Đừng vội cảm ơn, Lâm công tử. Cuộc chiến này... có lẽ còn lâu mới kết thúc. Và ta tin rằng, giá trị của thông tin sẽ ngày càng tăng lên." Hắn nói, rồi nhanh chóng hòa vào dòng người, biến mất như một làn khói. Lâm Phong ngồi lại, nhấp nốt chén trà, suy nghĩ về những đầu mối vừa nhận được. Cuộc chiến này sẽ rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không đơn độc.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, Lâm Phong trở về động phủ. Không khí trong động phủ vẫn tĩnh mịch như ban sáng, nhưng giờ đây lại mang một vẻ mong đợi. Ánh lửa từ ngọn đèn đá nhảy múa trên vách hang, tạo ra những cái bóng kỳ ảo. Mùi đất ẩm và thảo dược vẫn vương vấn, nhưng giờ đây lại cảm giác như một sự bình yên quen thuộc.
Các nàng đang chờ hắn. Tuyết Dao đang lau chùi Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh bạc của lưỡi kiếm lấp lánh trong ánh lửa. Mộc Ly đang ngồi nghịch một cành cây nhỏ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cửa động. Tần Nguyệt và Hạ Vũ vẫn ngồi cạnh nhau, Hạ Vũ đang nhắm mắt, bàn tay vẫn đặt nhẹ lên Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, khuôn mặt nàng tái nhợt nhưng đôi lúc lại ánh lên vẻ suy tư. Lam Yên đứng cạnh vách đá, vẫn còn nét phẫn nộ trong ánh mắt, nhưng đã dịu đi phần nào, thay vào đó là sự kiên nghị.
Lâm Phong bước vào, ánh mắt hắn quét qua từng người, khẽ mỉm cười. "Chúng ta đã có những đầu mối đầu tiên." Giọng hắn vang lên, phá tan sự im lặng. Hắn ngồi xuống chiếc bàn đá, lấy ra tấm bản đồ và mảnh gỗ từ túi trữ vật. "Quỷ Diện Lang Quân đã cung cấp cho chúng ta vài cái tên và địa điểm. Những vị tướng quân đã thoái ẩn, những tông môn ẩn dật, và một vài nhân vật bí ẩn khác. Cuộc chiến này sẽ rất dài, nhưng ta tin vào các nàng, và ta tin vào chính nghĩa."
Tuyết Dao ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt nàng như băng tuyết ngàn năm nhưng lại ẩn chứa sự ấm áp. Nàng nhẹ nhàng đặt Cửu Thiên Huyền Kiếm xuống, vươn tay nắm lấy bàn tay Lâm Phong, một hành động hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. "Chàng đi đâu, thiếp theo đó. Không cần nói nhiều." Lời nói ngắn gọn, súc tích, nhưng lại là lời thề nguyện mạnh mẽ nhất mà nàng có thể dành cho hắn.
Mộc Ly bật dậy, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự hăng hái. "Vậy chúng ta sẽ làm gì đầu tiên? Tiếp cận ai? Liệu có phải đánh nhau không?" Nàng đã sẵn sàng cho mọi cuộc chiến. Sự sợ hãi và lo lắng ban đầu đã được thay thế bằng ý chí chiến đấu.
Hạ Vũ mở mắt, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Phong, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn. "Thiếp sẽ cố gắng hết sức để giúp chàng, Lâm Phong ca ca. Ngọc bội dường như đang chỉ dẫn chúng ta đến một nơi nào đó... một nơi cổ xưa, đầy linh khí... nó có thể liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt'." Nàng khẽ siết chặt viên ngọc trong tay, như thể đang cảm nhận được sự thôi thúc từ nó.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt thông thái nhìn Lâm Phong. "Những thông tin này rất quan trọng. Chúng ta cần lên kế hoạch chi tiết cho từng bước đi. Việc tiếp cận những đồng minh tiềm năng này cần sự khéo léo và thận trọng, tránh gây sự chú ý của Ma Long Điện và phe cánh phản bội."
Lâm Phong gật đầu, đưa mắt nhìn từng người một. Hắn thấy trong mắt Tuyết Dao là sự kiên định vững chãi, trong mắt Mộc Ly là nhiệt huyết sôi nổi, trong mắt Lam Yên là ngọn lửa chính nghĩa bùng cháy, trong mắt Hạ Vũ là sự nhạy cảm và lòng tin tuyệt đối, và trong mắt Tần Nguyệt là trí tuệ và sự điềm tĩnh. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang tuôn chảy trong huyết quản, không chỉ là sức mạnh của tu vi, mà là sức mạnh của tình bạn, tình yêu và niềm tin.
"Đúng vậy, chúng ta sẽ lên kế hoạch thật chi tiết." Lâm Phong nói, giọng hắn tràn đầy tự tin và quyết đoán. "Trước hết, chúng ta sẽ thăm dò những vị tướng quân thoái ẩn. Đó là những người từng nắm giữ quyền lực, và nếu họ vẫn còn giữ được lòng trung thành với Đại Chu, họ sẽ là những đồng minh cực kỳ quan trọng." Hắn phác thảo kế hoạch tiếp theo, bao gồm việc tìm hiểu kỹ lưỡng về từng người, từng thế lực mà Quỷ Diện Lang Quân đã cung cấp, và cách tiếp cận họ một cách an toàn nhất.
Ánh mắt hắn kiên định, toát lên vẻ tự tin và quyết tâm, làm dịu đi mọi lo lắng còn sót lại trong lòng các nàng. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, hiểm nguy rình rập khắp nơi. Nhưng hắn không còn đơn độc nữa. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – hắn sẽ cùng các nàng, cùng những người đồng lòng, lật đổ ván cờ mà Ma Tôn Huyết Ảnh đã sắp đặt. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, không để bất kỳ thế lực nào, dù là Ma Tôn hay Thiên Đạo Vô Tình, thao túng cuộc đời hắn, hay số phận của thế giới này.
Các mỹ nhân đồng loạt gật đầu, trong mắt mỗi người ánh lên sự kiên cường và quyết tâm. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một ngọn lửa hy vọng bùng cháy. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, nhưng lần này, họ không còn đơn độc. Họ có Lâm Phong, người dẫn đường, và họ có nhau.