Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 224

Bức Màn Thấu Đáo: Huyết Ảnh Ma Tôn và Mưu Đồ Cổ Đại

3585 từ
Mục tiêu: Lâm Phong tổng hợp toàn bộ manh mối (Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, lời của U Minh Hộ Pháp, tình báo của Quỷ Diện Lang Quân) để có cái nhìn toàn diện về âm mưu.,Xác nhận Ma Tôn Huyết Ảnh là kẻ chủ mưu đứng sau giật dây toàn bộ sự thối nát và âm mưu lật đổ Đại Chu, liên kết nó với sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2,000 năm trước.,Hạ Vũ đóng vai trò quan trọng trong việc giải mã các thông tin mơ hồ nhờ khả năng cảm nhận đặc biệt của mình với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc.,Lâm Phong đưa ra quyết định cuối cùng về việc phải hành động thanh trừng triệt để, không khoan nhượng, và bắt đầu phác thảo chiến lược sơ bộ.,Củng cố quyết tâm và sự đoàn kết của nhóm Lâm Phong trước cuộc chiến lớn sắp tới, tăng cường căng thẳng cho Rising Action.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Tense, mysterious, determined, strategic, serious
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng non vừa ló dạng đã bị những áng mây đen kịt nuốt chửng, vạn vật chìm trong màn đêm tĩnh mịch của Đế Đô Long Phượng. Dù là kinh đô phồn hoa, nơi ngày đêm vẫn náo nhiệt, nhưng giờ đây, một góc khuất sâu dưới lòng đất, trong một mật thất bí mật, lại im ắng đến lạ thường. Căn mật thất này là một phần của cửa tiệm cũ kỹ mà Quỷ Diện Lang Quân vừa thu mua, nằm sâu dưới ba tầng hầm, được bao bọc bởi những trận pháp che chắn và cách âm tinh xảo, đảm bảo mọi động tĩnh bên trong đều không lọt ra ngoài, và ngược lại, mọi bí mật bên ngoài cũng khó mà thâm nhập.

Không gian mật thất không quá rộng, nhưng đủ để chứa một bàn đá lớn ở trung tâm, cùng với vài chiếc ghế đẩu đơn sơ. Bầu không khí ẩm lạnh phảng phất mùi đất cũ và hương trầm dịu nhẹ từ một lò hương nhỏ đặt trong góc, tạo nên một sự tĩnh lặng khác lạ, một sự đối lập hoàn toàn với vẻ tráng lệ và sôi động của hoàng thành bên trên. Từng viên gạch lát tường đều toát lên vẻ cổ kính, trên đó khắc họa những phù văn trấn yểm đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn còn đủ sức mạnh để ngăn cản những ý niệm dò xét từ bên ngoài.

Trên chiếc bàn đá, Lâm Phong trải ra một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, vẽ chi tiết từng ngõ ngách, từng khu vực trọng yếu của Đế Đô Long Phượng. Ánh nến leo lét từ vài cây nến linh thạch đặt trên bàn hắt bóng, khiến các đường nét trên bản đồ trở nên huyền ảo hơn. Quỷ Diện Lang Quân, thân hình gầy gò trong bộ đồ đen bó sát, chiếc mặt nạ quỷ cười vẫn che khuất dung nhan, đang dùng một cây bút lông nhỏ, cẩn trọng đánh dấu những điểm trên bản đồ.

“Tất cả những mảnh ghép này… chúng ta cần xâu chuỗi chúng lại.” Lâm Phong trầm giọng nói, ánh mắt hắn quét qua các ký hiệu vừa được Quỷ Diện Lang Quân đánh dấu. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên vẻ nghiêm nghị hiếm thấy, không còn chút tinh quái thường ngày. Hắn đặt nhẹ ngón tay lên một điểm trên bản đồ, nơi được ký hiệu là phủ của một vị quan lớn trong triều. “Quỷ Diện, tin tức ngươi có được về những quan lại cấu kết với Ma Long Điện thế nào? Liệu có chắc chắn không?”

Quỷ Diện Lang Quân khẽ gật đầu, giọng nói trầm khàn, mang chút lạnh lẽo qua lớp mặt nạ. “Thông tin này… giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Nhưng ta dám cam đoan, mỗi cái tên, mỗi địa điểm trên bản đồ này đều đã được kiểm chứng bằng mạng lưới của ta. Những kẻ này không chỉ là những kẻ tham lam hám lợi, mà còn là những con rối bị Ma Long Điện giật dây từ rất lâu rồi. Có người là vì sợ hãi, có kẻ thì bị mua chuộc, nhưng tất cả đều đang góp phần làm suy yếu Đại Chu từ bên trong.” Hắn đặt thêm vài ký hiệu mới, những vòng tròn đỏ rực chỉ ra các cứ điểm bí mật của Ma Long Điện ngay trong lòng Đế Đô.

Bên cạnh, Tần Nguyệt đang cẩn thận dùng một chiếc kính lúp nhỏ để kiểm tra các mảnh vỡ ma khí và phù văn cổ xưa mà họ thu được từ trận chiến trước. Nàng, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, đôi mắt phượng uyên bác nheo lại, tập trung cao độ. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh tế. “Những phù văn này không chỉ là ma khí thông thường, chúng chứa đựng một loại năng lượng cổ xưa, có liên hệ với… tà khí. Khác biệt với tà khí của Ma Long Điện mà chúng ta thường thấy, loại tà khí này tinh khiết và cổ xưa hơn nhiều, như thể đến từ một nguồn gốc khác, hay một thời đại xa xưa hơn.” Nàng ngừng lại, ngón tay miết nhẹ lên một mảnh vỡ ma khí đen tuyền, cảm nhận luồng năng lượng lạnh lẽo từ nó. “Nó rất giống với những gì mà U Minh Hộ Pháp đã đề cập, về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’.”

Nghe vậy, Lam Yên khẽ nghiến răng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng lóe lên ngọn lửa phẫn nộ. Nàng vẫn mặc bộ trang phục chiến đấu màu đỏ sẫm, vóc dáng săn chắc, mạnh mẽ nhưng quyến rũ. “Những kẻ phản bội đó… chúng ta phải lôi chúng ra ánh sáng! Dám cấu kết với tà ma, phản bội Đại Chu, phản bội hàng triệu sinh linh… Không thể tha thứ!” Giọng nàng dứt khoát, mang theo một nỗi căm hờn sâu sắc. Nàng đã từng là một chiến binh trung thành của Đại Chu, và sự phản bội này đối với nàng là một vết nhơ không thể gột rửa.

Mộc Ly ngồi trên ghế, đôi mắt to tròn, long lanh của nàng quét từ bản đồ đến các mảnh ma khí, rồi đến khuôn mặt nghiêm nghị của Lâm Phong. Nàng vẫn mang vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự nghiêm túc hiếm thấy. Nàng không nói gì, nhưng nắm chặt tay, sẵn sàng cho bất kỳ mệnh lệnh nào. Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Nàng ngồi thẳng lưng, tay đặt trên Cửu Thiên Huyền Kiếm, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng không rời khỏi Lâm Phong. Nàng không cần nói, chỉ ánh mắt thôi cũng đủ để truyền tải sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối.

Hạ Vũ ngồi cạnh Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn, trong veo của nàng vẫn tập trung vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang nằm trong lòng bàn tay. Ánh sáng mờ ảo từ viên ngọc thỉnh thoảng lại nhấp nháy, như có sinh mệnh. Khuôn mặt nàng tái nhợt, nhưng lại ánh lên vẻ suy tư sâu lắng. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào bên trong viên ngọc, một dòng chảy ký ức mơ hồ, đòi hỏi được giải phóng. Mùi hương trầm lắng trong mật thất, cùng với không khí căng thẳng, khiến nàng cảm thấy sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô khẽ siết chặt viên ngọc, hít một hơi thật sâu.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. “Xem ra, chúng ta đang đối mặt với một ván cờ lớn hơn nhiều so với tưởng tượng. Không chỉ là sự thối nát của triều đình, mà còn là một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, liên quan đến cả ‘Thiên Đạo Vết Nứt’.” Hắn nhìn Hạ Vũ, sự lo lắng thoáng hiện qua ánh mắt. “Hạ Vũ, nàng có cảm nhận được gì thêm từ viên ngọc không? Có lẽ nó đang cố gắng nói với chúng ta điều gì đó.”

Hạ Vũ ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Phong, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút run rẩy. “Thiếp… thiếp cảm thấy như có một dòng suối ký ức đang chảy qua. Rất mơ hồ, nhưng có một sự thôi thúc mạnh mẽ. Nó muốn thiếp chạm vào, muốn thiếp lắng nghe…” Nàng nói rồi, đôi mắt lại khép hờ, bàn tay siết chặt viên ngọc, như thể đang cố gắng nắm bắt lấy một sợi chỉ mỏng manh trong dòng chảy thời gian.

Lâm Phong nhìn chăm chú vào Hạ Vũ. Hắn biết, khả năng đặc biệt của nàng, cùng với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, là chìa khóa quan trọng nhất để vén màn bí mật. Hắn hít một hơi sâu, quyết định. “Hạ Vũ, nàng hãy thử đi. Ta sẽ hỗ trợ nàng. Dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ ở đây, bên cạnh nàng.” Lời nói của hắn không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời hứa, một sự đảm bảo. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên vai Hạ Vũ, một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết từ đan điền của hắn chậm rãi truyền vào cơ thể nàng, ổn định tâm trí và trấn an linh hồn đang dao động của nàng.

***

Đêm càng về khuya, Đế Đô Long Phượng chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng chuông canh điểm nhẹ nhàng từ hoàng cung, cùng tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn của đội quân hoàng gia vọng lại từ xa xa. Trong mật thất bí mật, không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể thời gian đã ngừng trôi. Ánh nến linh thạch vẫn lập lòe, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên tường.

Hạ Vũ, được Lâm Phong đặt tay lên vai để truyền linh lực hỗ trợ, đang nhắm mắt, ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Ánh sáng mờ ảo từ viên ngọc giờ đây không còn nhấp nháy nữa, mà đã lan tỏa, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng, khiến nàng như được tắm trong một vầng hào quang thiêng liêng và cổ kính. Khuôn mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi môi lại mấp máy, những lời thì thầm bắt đầu thoát ra, lúc nhỏ nhẹ, lúc gấp gáp, đôi khi là những từ ngữ cổ xưa mà không ai trong mật thất có thể hiểu được.

Lâm Phong tập trung cao độ, linh lực trong cơ thể hắn không ngừng tuôn chảy, duy trì một sợi dây liên kết vững chắc với Hạ Vũ. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong linh hồn nàng, những luồng ký ức khổng lồ đang ùa vào tâm trí mong manh của Hạ Vũ. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc không chỉ là một bảo vật, nó giống như một cánh cửa, một kho tàng chứa đựng những bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm.

“...vết nứt… bầu trời… tà khí…” Hạ Vũ thều thào, giọng nàng run rẩy, như đang chống chọi với một cơn ác mộng khủng khiếp. Mồ hôi lạnh túa ra trên vầng trán nàng, nhỏ giọt xuống chiếc cằm thon gọn. “...Huyết Ảnh… hắn muốn… thay đổi… Thiên Đạo… không chỉ Đại Chu… mà là… tất cả…”

Đôi mắt nhắm nghiền của nàng co giật, như đang chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng. Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác cổ xưa đang trỗi dậy từ sâu thẳm ký ức của viên ngọc, khiến linh lực của hắn cũng phải rung động. Hắn siết nhẹ vai Hạ Vũ, truyền thêm sức mạnh và sự trấn an. “Hạ Vũ, cố lên! Nắm giữ lấy nó! Nàng đang làm rất tốt!”

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, đôi mắt nàng dõi theo Hạ Vũ, trong đó ẩn chứa sự lo lắng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, như cảm nhận được sự bất ổn trong không khí. Mộc Ly nắm chặt tay, đôi mắt to tròn mở to, đầy vẻ sợ hãi và tò mò. Tần Nguyệt thì trầm ngâm, ánh mắt thông thái của nàng hiện rõ sự suy tư, cố gắng xâu chuỗi những lời lẩm bẩm rời rạc của Hạ Vũ với những phù văn cổ xưa mà nàng vừa nghiên cứu. Lam Yên đứng thẳng người, hai tay siết chặt, vẻ phẫn nộ trong nàng càng tăng lên khi nghe những lời nói mơ hồ về sự thay đổi Thiên Đạo, về một âm mưu vượt xa giới hạn của con người.

Hạ Vũ tiếp tục thì thầm, những lời nói của nàng ngày càng rõ ràng hơn, mặc dù vẫn còn rời rạc. “...Đế quốc… tan rã… linh khí… biến chất… hắn… nuôi dưỡng… vết nứt… 2,000 năm… chờ đợi… thời cơ…” Nàng bỗng rên lên một tiếng, cơ thể run lên bần bật, như thể bị một luồng điện giật. Ánh sáng từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc bỗng chói lóa, rồi lại vụt tắt, để lại nàng trong bóng tối mờ ảo của mật thất.

Lâm Phong lập tức rút tay, linh lực của hắn đã thấm đẫm vào Hạ Vũ, giúp nàng chống đỡ. Hắn đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của nàng, để nàng tựa vào lòng hắn. “Hạ Vũ!” Hắn gọi khẽ, lo lắng.

Hạ Vũ từ từ mở mắt, đôi mắt trong veo của nàng giờ đây đã mất đi vẻ mờ mịt, thay vào đó là sự kiên định đến lạ thường. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, như thể vừa trở về từ một thế giới khác, một thế giới mà chỉ mình nàng có thể nhìn thấy. “Lâm Phong ca ca… thiếp… thiếp đã thấy…” Giọng nàng yếu ớt, nhưng từng lời lại rõ ràng, như một lời sấm truyền.

“Huyết Ảnh Ma Tôn… hắn không chỉ muốn lật đổ Đại Chu Hoàng Triều. Đó chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của hắn. Hắn muốn sử dụng Đại Chu như một… vật hiến tế. Một vật hiến tế khổng lồ, để khuếch đại sức mạnh từ ‘Thiên Đạo Vết Nứt’!”

Cả mật thất chìm vào sự im lặng chết chóc. Mỗi lời của Hạ Vũ như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Âm mưu này, còn khủng khiếp hơn những gì họ từng tưởng tượng.

Hạ Vũ hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Hắn muốn phá hủy sự cân bằng của Thiên Đạo, biến linh khí của thế giới này thành tà khí. Hắn muốn tạo ra một kỷ nguyên mới, một thế giới mà Ma Long Điện sẽ thống trị vĩnh viễn, nơi tà đạo là chân lý duy nhất. Âm mưu này… nó đã được ươm mầm từ 2,000 năm trước, ngay sau khi ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ xuất hiện. Hắn… hắn là kẻ đứng sau tất cả, kẻ đã lợi dụng vết nứt đó để gieo rắc mầm mống tà ác vào thế giới này, biến Đại Chu thành bàn đạp cho dã tâm kinh hoàng của mình.”

Nàng khẽ siết chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay, viên ngọc giờ đây đã trở nên ấm áp lạ thường, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình. “Toàn bộ mạng lưới tham nhũng, những quan lại cấu kết với Ma Long Điện, tất cả chỉ là những quân cờ trong ván cờ lớn của hắn. Hắn đã lợi dụng lòng tham, sự sợ hãi, và cả những vết nứt trong linh hồn con người để từng bước thực hiện mục đích cuối cùng: thay đổi bản chất của thế giới tu chân.”

Nghe đến đây, Lam Yên không thể kiềm chế được nữa. Nàng nghiến răng ken két, đôi mắt rực lửa. “Đồ khốn kiếp! Hắn coi chúng ta là con tốt thí sao?! Hắn dám lấy sinh mệnh của cả một hoàng triều, cả một đại lục ra làm bàn đạp cho dã tâm của mình?!” Nàng đấm mạnh vào vách đá, một tiếng động trầm đục vang lên, nhưng không đủ để xoa dịu cơn giận dữ đang bùng cháy trong lòng nàng.

Lâm Phong đứng thẳng người, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, nhưng lại sâu thẳm như vực thẳm. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn chút hài hước hay tinh quái nào, chỉ còn lại sự nghiêm nghị và quyết đoán. Hắn hít một hơi sâu, giọng nói trầm ổn, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. “Vậy ra, hắn muốn làm ‘Thiên Đạo’ mới… Muốn biến thế giới này thành sân chơi của riêng hắn, nơi tà đạo ngự trị…” Hắn khẽ liếc nhìn Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Hạ Vũ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi ánh bình minh đang dần hé rạng, xua đi màn đêm u tối. “Được thôi, ta sẽ cho hắn thấy ‘Thiên Đạo’ thật sự là gì.”

Tuyết Dao bước đến gần Lâm Phong, đôi mắt băng tuyết của nàng nhìn thẳng vào hắn, ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển. “Lâm Phong, chúng ta sẽ làm gì?” Lời nói của nàng ngắn gọn, súc tích, nhưng lại là sự khẳng định vững chắc nhất. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào mọi quyết định của hắn.

Lâm Phong đưa tay nắm lấy Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc từ tay Hạ Vũ, cảm nhận luồng năng lượng cổ xưa còn sót lại trong đó. Hắn biết, viên ngọc này vẫn còn chứa đựng nhiều bí mật hơn, có thể là về thân thế của hắn, có thể là về nguồn gốc của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, nhưng giờ đây, có một việc cấp bách hơn phải làm. Hắn quét ánh mắt qua từng người trong mật thất: Tuyết Dao kiên định, Mộc Ly tràn đầy nhiệt huyết, Tần Nguyệt suy tư, Lam Yên phẫn nộ sục sôi, Hạ Vũ tuy mệt mỏi nhưng kiên cường.

“Kế hoạch của Ma Tôn Huyết Ảnh quá lớn, quá thâm độc.” Lâm Phong trầm giọng nói, giọng hắn vang vọng trong mật thất, mang theo một sức nặng khó tả. “Hắn không chỉ muốn lật đổ Đại Chu, hắn muốn thôn tính cả thế giới tu chân này. Nếu chúng ta không ngăn cản hắn, không chỉ Đại Chu, mà toàn bộ Linh Giới, và có thể cả Tiên Giới, đều sẽ bị tà khí xâm thực, biến thành một địa ngục trần gian.” Hắn đưa mắt nhìn tấm bản đồ trên bàn, giờ đây, những ký hiệu đỏ rực của Quỷ Diện Lang Quân không còn chỉ là dấu hiệu của sự tham nhũng, mà là những vết loang lổ của bệnh dịch tà ác đang gặm nhấm vào từng mạch máu của Đại Chu.

“Chúng ta không thể chờ đợi nữa. Việc thanh trừng không chỉ là loại bỏ những con sâu mọt trong triều đình, mà là nhổ tận gốc rễ tà ác đã ăn sâu vào thế giới này suốt hai thiên niên kỷ. Đây không chỉ là một cuộc chiến vì Đại Chu, mà là một cuộc chiến vì sự sống còn của vạn vật.” Hắn ngừng lại, ánh mắt hắn sáng rực lên một cách đáng sợ. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc thanh trừng những kẻ phản bội trong triều đình Đại Chu. Đây sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, không có chỗ cho sự nhân từ. Chúng ta sẽ lật đổ ván cờ mà Ma Tôn Huyết Ảnh đã sắp đặt, từng bước một.”

Lâm Phong đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi tập trung nhiều phủ đệ của các quan lại cấp cao. “Đây là những mục tiêu đầu tiên. Quỷ Diện Lang Quân sẽ cung cấp cho chúng ta thông tin chi tiết về từng kẻ. Tần Nguyệt, nàng hãy giúp ta phân tích những sơ hở, điểm yếu của chúng. Lam Yên, nàng sẽ là tiên phong, cùng ta vạch trần tội ác của chúng. Mộc Ly, nàng sẽ là mắt xích liên lạc, nhanh nhẹn và chính xác. Tuyết Dao, nàng sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất, bảo vệ chúng ta và trừng phạt kẻ địch. Còn Hạ Vũ, nàng hãy nghỉ ngơi, nhưng hãy luôn lắng nghe Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, nó có thể vẫn còn những bí mật cần được vén màn.”

Hắn nhìn từng người, ánh mắt kiên định, toát lên vẻ tự tin và quyết tâm, làm dịu đi mọi lo lắng còn sót lại trong lòng các nàng. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, hiểm nguy rình rập khắp nơi. Đây sẽ là một cuộc chiến khốc liệt, một cuộc thanh trừng đẫm máu. Nhưng hắn không còn đơn độc nữa. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – hắn sẽ cùng các nàng, cùng những người đồng lòng, lật đổ ván cờ mà Ma Tôn Huyết Ảnh đã sắp đặt. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, không để bất kỳ thế lực nào, dù là Ma Tôn hay Thiên Đạo Vô Tình, thao túng cuộc đời hắn, hay số phận của thế giới này.

Các mỹ nhân đồng loạt gật đầu, trong mắt mỗi người ánh lên sự kiên cường và quyết tâm. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một ngọn lửa hy vọng bùng cháy. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, nhưng lần này, họ không còn đơn độc. Họ có Lâm Phong, người dẫn đường, và họ có nhau. Ánh bình minh dần xuyên qua khe hở nhỏ của mật thất, đổ những tia sáng đầu tiên xuống tấm bản đồ, như một lời hứa về một ngày mới, một khởi đầu mới cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Lâm Phong siết chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá, nhưng trong tâm, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy dữ dội.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ