Ánh bình minh dần xuyên qua khe hở nhỏ của mật thất, đổ những tia sáng đầu tiên xuống tấm bản đồ, như một lời hứa về một ngày mới, một khởi đầu mới cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Lâm Phong siết chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá, nhưng trong tâm, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy dữ dội. Hắn không còn đơn độc, mà có bảy mỹ nhân tuyệt sắc kề vai sát cánh, tin tưởng tuyệt đối vào con đường hắn đã chọn. Đây sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc thanh trừng đẫm máu, nhưng hắn tin rằng, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – hắn sẽ cùng các nàng, cùng những người đồng lòng, lật đổ ván cờ mà Ma Tôn Huyết Ảnh đã sắp đặt. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, không để bất kỳ thế lực nào, dù là Ma Tôn hay Thiên Đạo Vô Tình, thao túng cuộc đời hắn, hay số phận của thế giới này.
***
Trong một căn mật thất tối tăm dưới lòng đất của Đế Đô Long Phượng, ánh nến chập chờn nhảy múa trên bức tường đá, tạo ra những bóng hình ma quái, như phản chiếu sự hỗn loạn đang tiềm ẩn trong lòng kinh thành phồn hoa. Không khí ẩm thấp, mang theo mùi của đất và rêu phong, nhưng lại bị xua tan bởi mùi hương trầm thoang thoảng từ một lư hương nhỏ đặt ở góc phòng, giúp tâm trí tỉnh táo hơn. Trên chiếc bàn đá cổ kính, tấm bản đồ Đại Chu trải rộng, những ký hiệu phức tạp, những đường nét ngoằn ngoèo được đánh dấu bằng mực đỏ, như những mạch máu bị nhiễm độc, chỉ rõ các vị trí quan trọng và những cái tên 'cần phải thanh trừng' mà Quỷ Diện Lang Quân đã thu thập được.
Quỷ Diện Lang Quân, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ đồ đen bó sát, chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lẻm đang dõi theo từng nét trên bản đồ. Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi có một biệt phủ xa hoa nằm khuất trong khu vực quan lại cấp cao của Đế Đô, giọng nói của hắn khàn đặc, mang theo vẻ căng thẳng hiếm thấy. "Đây là phủ của Đại Quan Tham, Lý Mộ Bạch. Hắn là một trong những kẻ đứng đầu mạng lưới, cấu kết với Ma Long Điện, nuốt chửng tài sản dân lành, bán đứng thông tin quốc gia. Hắn còn nuôi dưỡng một Hắc Sa Hộ Pháp của Ma Tôn bên trong, tên này tu vi không tầm thường, đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ, chuyên trách bảo vệ và giám sát Lý Mộ Bạch."
Lâm Phong đứng thẳng người, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua tấm bản đồ, dừng lại ở điểm Quỷ Diện Lang Quân vừa chỉ. Trên khuôn mặt thanh tú của hắn, vẻ hài hước thường trực đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và kiên định. Hắn biết, đây không phải là lúc để đùa cợt. "Tốt. Mục tiêu đầu tiên. Thời gian không còn nhiều." Giọng nói của hắn trầm thấp, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như một lời phán quyết không thể lay chuyển. Hắn vạch ra những mũi tên tấn công trên bản đồ bằng một ngón tay, động tác dứt khoát và đầy tự tin, như một vị tướng quân đang bố trí binh lực cho một trận chiến quyết định.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và đôi mắt sắc bén như chim ưng, siết chặt trường thương trong tay, khí chất chiến binh hùng dũng bùng lên. Nàng không giấu được sự phẫn nộ trong lòng trước những tội ác mà Quỷ Diện Lang Quân vừa kể. "Để ta đi tiên phong, Lâm Phong. Máu của những kẻ này phải đổ!" Nàng dứt khoát nói, giọng nói vang vọng trong mật thất, mang theo sự quyết liệt không chút do dự. Nàng là người đã từng chứng kiến sự mục nát của triều đình, tận mắt thấy dân lành lầm than, nên nỗi căm phẫn của nàng sâu sắc hơn ai hết.
Lâm Phong khẽ gật đầu. "Lam Yên, nàng sẽ là tiên phong, cùng ta vạch trần tội ác của chúng. Mộc Ly, nàng sẽ là mắt xích liên lạc, nhanh nhẹn và chính xác, vô hiệu hóa mọi trận pháp phòng ngự. Tuyết Dao, nàng sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất, bảo vệ chúng ta và trừng phạt kẻ địch. Tần Nguyệt, nàng hãy giúp ta phân tích những sơ hở, điểm yếu của chúng, ta sẽ cần thông tin chi tiết nhất. Còn Hạ Vũ, nàng hãy nghỉ ngơi, nhưng hãy luôn lắng nghe Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, nó có thể vẫn còn những bí mật cần được vén màn."
Hắn quét ánh mắt qua từng người, sự kiên định trong đôi mắt hắn như ngọn hải đăng giữa biển đêm, trấn an mọi lo lắng còn sót lại trong lòng các nàng. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, hiểm nguy rình rập khắp nơi. Đây sẽ là một cuộc chiến khốc liệt, một cuộc thanh trừng đẫm máu. Nhưng hắn không còn đơn độc nữa. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ những người phụ nữ này, mỗi người một vẻ, một tài năng, nhưng đều chung một chí hướng. Áp lực tâm lý khi tự mình trở thành người phán xét và thi hành án là rất lớn, nhưng hắn phải giữ vững đạo tâm và lòng tốt, không để bị tha hóa bởi quyền lực và sự tàn bạo của cuộc chiến chống lại cái ác. Bởi vì, hắn không chỉ chiến đấu vì công lý, mà còn vì những giá trị cao đẹp hơn, vì Nhân Đạo Hữu Tình mà Thiên Đạo Vô Tình không thể hiểu được.
Quỷ Diện Lang Quân lúc này lại lên tiếng, giọng hắn mang theo chút lo lắng. "Lâm công tử, Hắc Sa Hộ Pháp kia là người của Ma Tôn, tu vi đã đạt Hóa Thần sơ kỳ, lại có tà công quỷ dị. Ngài cần cẩn trọng. Ma Long Điện đã cài cắm rất sâu vào triều đình này, không chỉ một mình Lý Mộ Bạch đâu. Sự chống trả của chúng sẽ vô cùng khốc liệt."
Lâm Phong nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy tự tin. "Càng sâu càng tốt. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Hắn có Hắc Sa Hộ Pháp, ta có đội ngũ của mình." Hắn đưa tay đặt lên vai Quỷ Diện Lang Quân. "Cảm ơn ngươi, Quỷ Diện Lang Quân. Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, nhưng lần này, ngươi đã giúp ta rất nhiều. Ta sẽ không quên."
Quỷ Diện Lang Quân khẽ gật đầu, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng phức tạp, vừa là sự tham tiền, vừa là sự khâm phục đối với khí phách của Lâm Phong. Hắn biết, mình đã đặt cược đúng chỗ. "Chỉ cần Lâm công tử thành công, ta tin rằng, đó là cái giá xứng đáng."
Trăng ngoài cửa sổ đã lên cao, chiếu rọi qua những kẽ hở của mật thất, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đất. Dù đêm đã khuya, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Họ biết, ngay đêm nay, bức màn của cuộc thanh trừng sẽ được vén lên, và Đế Đô Long Phượng sẽ không còn bình yên như vẻ bề ngoài của nó nữa. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Lâm Phong, cùng với các mỹ nhân của hắn, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
***
Đêm khuya, gió lớn thổi qua Đế Đô Long Phượng, cuốn theo những chiếc lá vàng úa và mang theo hơi lạnh se sắt. Trăng bị mây đen che khuất, khiến cả thành phố chìm trong một màn đêm u tối, chỉ có ánh đèn lồng từ các phủ đệ quý tộc và những con phố vắng vẻ le lói chiếu sáng. Trong không gian tĩnh mịch đó, phủ của Đại Quan Tham Lý Mộ Bạch vẫn sáng đèn, nhưng không phải vì tiệc tùng, mà là sự hỗn loạn đang bùng nổ.
Một bóng người nhanh nhẹn như gió, nhẹ nhàng lướt qua những bức tường cao ngất, tránh né các trận pháp phòng ngự một cách điêu luyện. Đó là Mộc Ly, nàng với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây ánh lên vẻ tinh ranh và tập trung cao độ. Mái tóc màu nâu hạt dẻ được buộc cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ nhanh nhẹn của nàng. Nàng thầm thì những câu chú cổ quái, những ngón tay thon thả uyển chuyển điểm vào từng trận nhãn, vô hiệu hóa chúng một cách thần kỳ. Từng luồng linh khí phòng ngự của phủ đệ cứ thế tan rã, mở đường cho những người khác.
Phía sau nàng, Lam Yên, như một nữ chiến thần giáng thế, đã xông thẳng vào sân chính. Trường thương trong tay nàng vung lên, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh bạo liệt, ánh kim loại lấp lánh dưới ánh trăng mờ. Nàng mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, tôn lên dáng người săn chắc nhưng vẫn quyến rũ, đôi mắt sắc bén toát lên vẻ kiên nghị và bất khuất. "Kẻ nào dám cản ta, chết!" Nàng hét lớn, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp phủ đệ. Các thị vệ và binh lính của Đại Quan Tham, dù đông đảo, nhưng lại không thể chống cự nổi trước khí thế cường mãnh của nàng. Từng người ngã xuống, không phải vì cái chết, mà vì nàng đã khóa chặt kinh mạch của họ, khiến họ bất động. Nàng không muốn giết người vô tội, mà chỉ muốn bắt những kẻ chủ mưu.
Trong khi đó, Lâm Phong đã trực tiếp xông vào đại sảnh. Hắn không cần phải ẩn mình hay lén lút, khí thế Hóa Thần kỳ tỏa ra khiến toàn bộ thị vệ trong đại sảnh run rẩy không dám tiến lên. Hắn đứng đó, dáng người cao ráo, thanh tú, nhưng lại toát lên một uy áp khủng khiếp. Đôi mắt hắn lạnh lùng quét qua đại sảnh xa hoa, cuối cùng dừng lại trên bóng người béo tốt, đang mặc quan phục lụa là, khuôn mặt hống hách quen thuộc. Đó chính là Đại Quan Tham Lý Mộ Bạch.
Lý Mộ Bạch, đang ngồi trên ghế thái sư, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo. Hắn nhìn Lâm Phong, rồi nhìn đám thị vệ đang run rẩy, không khỏi tức giận. "Ngươi... ngươi là ai? Dám xông vào phủ của ta! Ngươi không sợ Hoàng Thượng trừng phạt sao?!" Hắn gào lên, giọng nói run rẩy vì lo sợ, nhưng vẫn cố bám víu vào quyền lực hư ảo của mình.
Lâm Phong nhếch môi cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm. "Hoàng Thượng? Kẻ đã bị ngươi và lũ Ma Tôn điều khiển sao? Ngươi sắp biết thế nào là trừng phạt thật sự." Hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, khiến Lý Mộ Bạch cảm thấy như bị một tảng băng lớn đè nặng.
Đúng lúc này, một luồng hắc khí âm hàn đột nhiên bùng lên từ phía sau Lý Mộ Bạch. Một bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương, từ từ bước ra. Hắn chính là Hắc Sa Hộ Pháp, tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh. Khí tức Hóa Thần sơ kỳ của hắn tỏa ra, mang theo một mùi máu tanh và tử khí nồng nặc. "Kẻ ngáng đường Ma Tôn, chỉ có một kết cục... cái chết!" Hắc Sa Hộ Pháp khàn giọng nói, đôi mắt ẩn sau mặt nạ xương phát ra ánh sáng đỏ như máu. Hắn không nói nhiều lời, bàn tay khô gầy nhanh chóng kết ấn, một luồng hắc khí cuồn cuộn như sóng dữ lao thẳng về phía Lâm Phong.
Lâm Phong không hề nao núng. Hắn đã chuẩn bị cho việc này. Hắn né tránh công kích của Hắc Sa Hộ Pháp một cách khéo léo, thân pháp uyển chuyển như mây bay nước chảy. Cùng lúc đó, hắn rút Thiên Mạc Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc bén như một tia chớp xé toạc màn đêm, phản công. "Tà ma ngoại đạo, cũng dám càn rỡ!"
Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng pháp thuật nổ vang liên hồi. Lâm Phong và Hắc Sa Hộ Pháp giao đấu kịch liệt. Hắc Sa Hộ Pháp thể hiện sức mạnh tà ác, những đòn đánh của hắn mang theo khí tức ăn mòn, hủy diệt. Hắn là một chiến binh kinh nghiệm, mỗi chiêu thức đều nhắm vào yếu điểm, đầy tàn độc. Tuy nhiên, Lâm Phong với tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh phong, lại có Thiên Mạc Kiếm trong tay, cùng với sự linh hoạt và trí tuệ chiến đấu vượt trội, đã hoàn toàn áp đảo đối thủ. Kiếm khí của hắn như những dải lụa bạc, vừa phòng thủ kín kẽ, vừa tấn công mãnh liệt, khiến Hắc Sa Hộ Pháp phải liên tục chống đỡ.
Từ bên ngoài, Mộc Ly, sau khi vô hiệu hóa xong các trận pháp, đã nhanh chóng nhập cuộc. Nàng không trực tiếp tham chiến, mà khéo léo phóng ra những sợi dây mây dẻo dai, quấn chặt lấy chân tay các thị vệ còn sót lại, hoặc tung ra những luồng độc phấn từ những bông hoa rừng đặc biệt, khiến chúng tê liệt tạm thời. Nàng là đôi mắt và đôi tai của Lâm Phong, kịp thời cảnh báo hắn về những đòn đánh lén, hay những kẻ địch tiềm ẩn.
Lam Yên cũng đã dọn dẹp xong đám thị vệ, nàng lao vào đại sảnh, định cùng Lâm Phong đối phó với Hắc Sa Hộ Pháp. Nhưng Lâm Phong đã ra hiệu cho nàng lùi lại. Hắn muốn tự mình đối phó với tên Hộ Pháp này, để thăm dò sâu hơn về sức mạnh và chiêu thức của Ma Long Điện. Hắn biết, sự chống trả của Hắc Sa Hộ Pháp cho thấy Ma Long Điện đã cài cắm rất sâu vào triều đình, và đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những cuộc đối đầu khốc liệt hơn với các tay sai của Ma Tôn.
Trận chiến tiếp diễn, Hắc Sa Hộ Pháp càng đánh càng cảm thấy kinh hãi. Hắn không ngờ một kẻ trẻ tuổi như Lâm Phong lại có thể mạnh đến vậy, tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh phong lại có thể áp chế hoàn toàn một Hóa Thần sơ kỳ đã tu luyện tà công nhiều năm như hắn. Kiếm ý của Lâm Phong quá mức sắc bén, linh khí quá mức thuần khiết, hoàn toàn khắc chế tà khí của hắn.
"Ngươi... rốt cuộc là ai?" Hắc Sa Hộ Pháp gầm gừ, hắn biết mình không thể chống cự được lâu hơn nữa.
Lâm Phong không trả lời. Hắn chỉ tung ra một chiêu cuối cùng, Thiên Mạc Kiếm hóa thành một dải ngân hà rực rỡ, bao trùm lấy Hắc Sa Hộ Pháp. Tiếng kiếm rít lên chói tai, sau đó là một tiếng thét thảm thiết. Hắc Sa Hộ Pháp bị kiếm khí của Lâm Phong đánh bay, áo choàng đen rách nát, mặt nạ xương vỡ vụn, lộ ra khuôn mặt tái nhợt, đầy vẻ kinh hoàng. Hắn ngã vật xuống đất, toàn thân bị phong bế, không thể nhúc nhích.
Lý Mộ Bạch chứng kiến cảnh đó, thân thể béo tốt của hắn run rẩy như cầy sấy, ánh mắt hoảng sợ tột độ. Hắn biết, ngày tàn của hắn đã đến. Lâm Phong không nói nhiều lời, hắn chỉ phất tay, một luồng linh lực vô hình khóa chặt Lý Mộ Bạch, khiến hắn cũng không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Phong tiến đến. Cuộc đối đầu trực diện đầu tiên đã kết thúc, nhưng đây chỉ là tiếng chuông mở màn cho một cuộc thanh trừng đẫm máu hơn nhiều, một cuộc chiến mà Lâm Phong đã quyết tâm thực hiện đến cùng.
***
Sương mù dày đặc bao phủ Đế Đô Long Phượng vào rạng sáng, khiến cả thành phố trở nên mờ ảo, huyền hoặc như một bức tranh thủy mặc. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm qua và mùi đất sau trận chiến hỗn loạn. Trong một quảng trường nhỏ gần phủ Đại Quan Tham, nơi thường ngày tấp nập nay lại im ắng lạ thường, chỉ có tiếng gió lùa qua những tán cây cổ thụ. Dưới sự chỉ dẫn của Tần Nguyệt, một nhóm quan chức trung thành đã được tập hợp, cùng với một số người dân bị áp bức, họ đã đứng chờ từ lâu, ánh mắt vừa lo lắng vừa tràn đầy hy vọng.
Tuyết Dao đứng lặng lẽ một bên, vẻ đẹp thoát tục của nàng tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nổi bật giữa màn sương. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, nhưng lại ánh lên vẻ kiên định, tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng đã đủ để trấn an những người xung quanh. Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, đang thì thầm giải thích tình hình cho những vị quan viên trung thành, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục, khiến họ dần dần hiểu rõ hơn về âm mưu kinh hoàng đằng sau.
Giữa quảng trường, Đại Quan Tham Lý Mộ Bạch, giờ đây không còn vẻ hống hách, kiêu ngạo như trước. Hắn bị trọng thương, tu vi bị phong bế, quỳ gục trên nền đất lạnh lẽo, thân thể béo tốt run rẩy không ngừng. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt lờ đờ nhìn Lâm Phong, như nhìn thấy một ác quỷ. Hắc Sa Hộ Pháp cũng bị trói chặt, nằm bất động gần đó, tà khí trên người đã bị Lâm Phong phong tỏa hoàn toàn.
Lâm Phong đứng thẳng người, dáng vẻ uy nghi, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ đám đông. Hắn không nói lời nào, nhưng khí thế áp bức từ một Hóa Thần kỳ đỉnh phong đủ để khiến mọi người phải nín thở. Hắn đưa mắt về phía Hạ Vũ, nàng với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đang nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay. Đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ đây ánh lên vẻ tập trung cao độ.
Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc lên những cuộn mật thư, những sổ sách ghi chép tài sản phi pháp, và những văn kiện tối mật mà Quỷ Diện Lang Quân đã thu thập được từ phủ Lý Mộ Bạch. Ngay lập tức, viên ngọc phát ra ánh sáng mờ ảo, lung linh như ánh sao, bao trùm lấy những bằng chứng đó. Dưới ánh sáng kỳ diệu của Ngọc, những hình ảnh, những ký ức về tội ác của Lý Mộ Bạch, về những giao dịch ngầm với Ma Long Điện, về những âm mưu thôn tính tài sản, bán đứng thông tin quốc gia, và cả những cái chết oan uổng của dân lành, hiện lên rõ ràng trong không trung, như một thước phim bi thảm.
Tất cả mọi người đều sững sờ, kinh hãi trước những cảnh tượng đó. Những vị quan chức trung thành không khỏi nghiến răng ken két, còn những người dân thì bật khóc nức nở, nỗi oan ức bao năm bị đè nén nay được phơi bày. Những gì họ nghi ngờ, những gì họ sợ hãi, nay đã được chứng minh một cách không thể chối cãi.
Lý Mộ Bạch nhìn những hình ảnh tội ác của mình đang hiện lên rõ ràng, khuôn mặt hắn hoàn toàn trắng bệch, cả người run rẩy dữ dội. Hắn không thể tin được, một viên ngọc nhỏ bé lại có thể phơi bày mọi thứ.
Lâm Phong bước đến gần Lý Mộ Bạch, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. "Lý Mộ Bạch, ngươi còn gì để nói? Tội ác của ngươi, sự cấu kết với Ma Tôn Huyết Ảnh đã rõ ràng. Ngươi đã bán đứng Đại Chu, bán đứng nhân dân!" Giọng nói của hắn vang vọng trong màn sương, mang theo sự phán xét không thể chối cãi.
Lý Mộ Bạch ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn tràn ngập sự hoảng sợ, nhưng vẫn còn đó một chút ngoan cố và cuồng loạn. "Không... không thể nào... các ngươi... các ngươi sẽ phải hối hận! Ma Tôn sẽ không tha cho các ngươi! Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ khiến các ngươi phải trả giá đắt!" Lời đe dọa của Đại Quan Tham về việc Ma Tôn sẽ không tha cho Lâm Phong báo hiệu một sự trả thù mạnh mẽ hơn từ Ma Tôn Huyết Ảnh, có thể là sự xuất hiện của các phó giáo chủ hoặc chính Ma Tôn trong tương lai.
Lâm Phong chỉ cười khẩy, hắn không để tâm đến những lời đe dọa vô nghĩa đó. Hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng hắn cũng không phải là kẻ yếu đuối. "Hối hận ư? Kẻ nên hối hận là ngươi! Ngươi đã nghĩ rằng mình có thể che giấu được mọi thứ, đã nghĩ rằng mình có thể lợi dụng dân chúng và triều đình để làm giàu, để đạt được quyền lực từ Ma Tôn. Nhưng Thiên Đạo có mắt, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát!"
Hắn quay lại đối mặt với đám đông, giọng nói của hắn đột nhiên trở nên hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường, xua tan cả màn sương giá lạnh. "Ta, Lâm Phong, xin thề trước Thiên Đạo và nhân dân Đại Chu, sẽ không bao giờ dung thứ cho bất kỳ kẻ nào cấu kết với tà ma, bán đứng quốc gia, làm hại bách tính! Đây chỉ là khởi đầu! Ta sẽ thanh trừng tất cả những kẻ tham nhũng và phản bội Đại Chu, nhổ tận gốc rễ tà ác đã ăn sâu vào thế giới này suốt hai thiên niên kỷ!"
Lời tuyên bố của Lâm Phong không chỉ là một lời hứa, mà là một lời thề son sắt, mang theo ý chí kiên định và chính nghĩa ngút trời. Các quan chức trung thành và người dân chứng kiến sự việc, trong mắt họ dâng trào những giọt nước mắt, vừa là nước mắt của sự đau khổ, vừa là nước mắt của hy vọng. Họ nhìn Lâm Phong, như nhìn thấy một vị cứu tinh, một người hùng sẽ mang lại công lý và sự bình yên cho Đại Chu. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên, nhưng không còn là sợ hãi, mà là sự ủng hộ và niềm tin. Họ sẽ trở thành những đồng minh tiềm năng hoặc nhân chứng quan trọng cho sự thay đổi sắp tới của Đại Chu.
Lâm Phong quay lại nhìn Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Hạ Vũ, viên ngọc vẫn còn phát ra ánh sáng mờ ảo, như chứa đựng vô vàn bí mật. Việc Hạ Vũ sử dụng nó để phơi bày bằng chứng gợi ý rằng Ngọc còn có thể có những công dụng khác, quan trọng hơn trong việc giải mã bí ẩn 'Thiên Đạo Vết Nứt' và thân thế của Lâm Phong. Nhưng hiện tại, nhiệm vụ trước mắt còn nhiều.
Hắn nhìn Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ, mỗi người một vẻ, một tâm trạng, nhưng đều chung một quyết tâm. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến phía trước còn dài, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có họ, có những người tin tưởng hắn, và hắn có một con đường phải đi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt số phận, và thay đổi số phận của thế giới này.
Ánh mặt trời đầu tiên dần phá tan màn sương mù, chiếu rọi xuống quảng trường, nhuộm vàng cảnh vật. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và Lâm Phong chính là người đã thắp lên ngọn lửa của sự thay đổi, mở màn cho một cuộc chiến không khoan nhượng nhằm giành lại công lý và sự bình yên cho Đại Chu, và xa hơn nữa là cả Linh Giới. Hắn sẽ đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh, với mọi thế lực tà ác, và hắn sẽ không lùi bước.