Ánh mặt trời đầu tiên dần phá tan màn sương mù, nhuộm vàng cảnh vật, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm khắp Đế Đô Long Phượng. Tin tức về việc Đại Quan Tham Lý Mộ Bạch bị phanh phui tội ác, cùng với sự thật kinh hoàng về việc hắn cấu kết với Ma Long Điện và Huyết Ảnh Ma Tôn, đã lan truyền khắp kinh thành nhanh như cháy rừng. Từ những ngõ hẻm tối tăm đến những tửu lâu sang trọng, từ những phiên chợ tấp nập đến những phủ đệ quyền quý, đâu đâu cũng là tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở dài kinh hãi, và cả những tiếng nghiến răng căm phẫn.
Trong chính điện nguy nga, nơi những cột trụ chạm khắc rồng vàng vươn thẳng lên cao, ánh sáng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo, rọi xuống nền đá cẩm thạch lấp lánh. Thế nhưng, khung cảnh tráng lệ ấy lại không thể che giấu được sự hỗn loạn và căng thẳng đang ngự trị. Vua Đại Chu, một vị quân vương vốn luôn giữ vẻ uy nghiêm và bình tĩnh, giờ đây đang đứng giữa đại điện, khuôn mặt vốn phúc hậu giờ đỏ gay vì tức giận. Áo bào rồng của ngài có chút nhăn nhúm, cho thấy một đêm mất ngủ và đầy lo âu. Ngài đập mạnh tay xuống ngự án, tiếng "Rầm!" vang vọng khắp đại điện, khiến các đại thần đang quỳ gối phía dưới giật mình thon thót.
"Thật to gan! Thật to gan!" Vua Đại Chu rít lên, giọng nói vang vọng khắp chính điện, mang theo sự phẫn nộ tột cùng. "Dám làm loạn ngay trong kinh đô! Dám cấu kết với Ma Tôn Huyết Ảnh để lũng đoạn triều chính! Lý Mộ Bạch... hắn ta, hắn ta đã làm bại hoại thanh danh của Đại Chu ta!" Đôi mắt của ngài quét qua đám đông quan viên đang cúi đầu, tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích cho sự việc động trời này. Nhưng thứ ngài nhận được chỉ là những khuôn mặt tái mét, những ánh mắt hoang mang và sợ hãi.
Một vị quan viên lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, run rẩy dâng tấu: "Bệ hạ, Đại Quan Tham... hắn ta... hắn ta bị vạch trần rồi! Tội ác của hắn được phơi bày trước toàn thể bách tính. Các bằng chứng... bằng chứng không thể chối cãi..." Giọng lão run rẩy không phải vì sợ hãi Lâm Phong, mà là vì nỗi kinh hoàng trước sự thối nát đã ăn sâu vào triều đình bấy lâu nay. Mùi hương trầm thoang thoảng trong điện càng làm tăng thêm vẻ u ám, nặng nề của không khí. Các quan lại khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng rì rầm như sóng vỗ. Những người trung thành thì đầy phẫn nộ, căm tức Lý Mộ Bạch và Ma Long Điện. Những kẻ từng có ít nhiều liên hệ với Lý Mộ Bạch thì sợ hãi tột độ, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục.
Vua Đại Chu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Ngài biết rõ, Lý Mộ Bạch chỉ là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều. "Không chỉ là Đại Quan Tham," một đại thần trung thành khác, là thượng thư Bộ Lễ, bước lên, giọng nói trầm ổn nhưng đầy vẻ lo lắng. "Bệ hạ, có vẻ như một thế lực ngầm đang lung lạc triều chính, ăn sâu vào mọi ngóc ngách của Đại Chu ta. Những gì Lâm Phong công tử phơi bày đêm qua... không chỉ là tội ác của một cá nhân, mà là cả một mạng lưới khổng lồ."
Ngài Thượng thư Bộ Lễ là một người có tầm nhìn xa, đã sớm nhận ra những dấu hiệu bất thường trong triều đình. Ông luôn giữ được phong thái điềm tĩnh, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ông cũng hiện lên vẻ căng thẳng tột độ. Ông nhớ lại lời Lâm Phong đêm qua, về việc "nhổ tận gốc rễ tà ác đã ăn sâu vào thế giới này suốt hai thiên niên kỷ", một lời nói đầy tự tin nhưng cũng ẩn chứa sự đáng sợ.
Vua Đại Chu trầm tư. Ngài vẫn còn nhớ lời thề son sắt của Lâm Phong. Một thanh niên với khí chất ngút trời, dám đứng lên chống lại thế lực tà ác mà ngay cả triều đình cũng khó lòng động đến. "Kẻ nào dám cả gan? Quỷ Diện Lang Quân... hắn là ai?" Ngài hỏi, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Thượng thư Bộ Lễ. Ngài đã nghe tên Quỷ Diện Lang Quân này trong báo cáo của Cẩm Y Vệ, một kẻ thần bí chuyên cung cấp tin tức, nhưng lại chưa từng lộ mặt.
Thượng thư Bộ Lễ cung kính đáp: "Khởi bẩm bệ hạ, Quỷ Diện Lang Quân là một nhân vật thần bí trong giới giang hồ, chuyên buôn bán tin tức. Hắn ta dường như có quan hệ mật thiết với Lâm Phong công tử. Chính hắn là người đã cung cấp thông tin chi tiết về Lý Mộ Bạch và mạng lưới của hắn cho Lâm Phong công tử."
Vua Đại Chu gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự phức tạp. Vừa tức giận vì sự thối nát của triều đình, vừa lo lắng cho vận mệnh quốc gia, nhưng cũng không khỏi cảm thấy một tia hy vọng mong manh vào Lâm Phong. Những gì đã xảy ra đêm qua không chỉ là một vụ án tham nhũng thông thường, mà là một cú sốc lớn, một tiếng chuông cảnh tỉnh cho toàn bộ Đại Chu. Các quan viên bắt đầu tranh cãi gay gắt hơn, không khí trong đại điện càng lúc càng trở nên ngột ngạt. Tiếng chuông hoàng cung dồn dập vang lên, báo hiệu một ngày mới đầy sóng gió đã thực sự bắt đầu. Hoàng thành tráng lệ, uy nghiêm, nay lại chìm trong một bầu không khí sợ hãi và bất ổn, như một con tàu khổng lồ đang chao đảo giữa cơn bão.
Xa xa, trong bóng tối của một hành lang phủ hoàng tộc, Phạm Gia Thiếu Chủ đứng ẩn mình, đôi mắt hắn ta ánh lên vẻ căm hờn và thù địch. Hắn ta ăn mặc lộng lẫy, gương mặt trắng trẻo nhưng giờ đây lại vặn vẹo vì giận dữ. Mặc dù bề ngoài tỏ ra quan tâm đến tình hình triều chính, nhưng trong lòng hắn ta lại đang sôi sục. Lý Mộ Bạch là một con cờ quan trọng của Phạm Gia và Ma Long Điện trong triều đình. Việc hắn ta bị phanh phui không chỉ là mất đi một đồng minh, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín và kế hoạch của Phạm Gia. "Lâm Phong... tên tiểu tử vô danh này dám phá hoại đại sự của Phạm Gia ta!" Hắn ta nghiến răng, nắm chặt bàn tay đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn ta biết, đây chỉ là khởi đầu. Một cuộc chiến ngầm đã bắt đầu, và hắn ta sẽ không để Lâm Phong dễ dàng đạt được mục đích. Hắn ta quay lưng bước đi, những suy tính âm độc đã hình thành trong đầu, hòa cùng mùi âm mưu đang lan tỏa khắp không gian.
***
Trong căn mật thất u ám dưới lòng đất của Phạm Gia Phủ, không khí ẩm lạnh cùng mùi đất nồng xộc vào mũi, tạo cảm giác nặng nề đến khó chịu. Ánh sáng leo lét từ vài ngọn nến được thắp trong góc chỉ đủ để soi rõ những khuôn mặt đầy vẻ âm trầm và hung ác. Phạm Gia Thiếu Chủ ngồi trên ghế chủ tọa, khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ đây đỏ bừng vì giận dữ, ánh mắt hắn ta lóe lên tia tàn độc. Hắn ta đập mạnh tay xuống bàn đá, tiếng va chạm khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng, làm rung động cả những chén trà ngọc quý giá đặt trên bàn.
"Tên Lâm Phong khốn kiếp đó! Dám động vào người của Phạm gia ta! Hắn ta nghĩ hắn là ai mà dám làm loạn trong Đế Đô này?" Phạm Gia Thiếu Chủ rít lên, giọng nói đầy sự ngạo mạn và căm hờn. Mái tóc đen nhánh của hắn ta rũ xuống trán, che đi một phần đôi mắt đang tóe lửa. "Lý Mộ Bạch chỉ là một con chó giữ cổng, nhưng hắn ta lại là con chó của Phạm Gia! Lâm Phong dám chạm vào Phạm Gia, hắn ta sẽ phải trả giá đắt!"
Bên cạnh hắn ta là một quan viên khác, có vẻ ngoài nho nhã nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự xảo quyệt. Hắn ta vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm thấp: "Thiếu chủ bớt giận. Việc Lý Mộ Bạch bị phanh phui là một đòn nặng. Hắn ta đã phá hỏng kế hoạch của chúng ta ở Long Phượng Thành. Giờ đây, triều đình đang hoảng loạn, và bệ hạ chắc chắn sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng hơn." Hắn ta không trực tiếp trách cứ Phạm Gia Thiếu Chủ, nhưng ý tứ đã rõ ràng: kế hoạch của họ đã bị Lâm Phong làm cho rối tung.
Phía sau Phạm Gia Thiếu Chủ, một bóng đen bí ẩn đứng lặng như một bức tượng đá. Đó là một Hắc Sa Hộ Pháp mới, cao lớn hơn, khí tức tỏa ra từ y càng âm hàn và mạnh mẽ hơn tên đã chết dưới tay Lâm Phong. Y mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương trắng toát, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo như hai ngọn lửa xanh lơ. Ngay cả trong căn mật thất u ám, y vẫn toát ra một sự uy hiếp khó tả, khiến những người khác không dám nhìn thẳng.
"Ma Tôn có lệnh," Hắc Sa Hộ Pháp cất giọng, âm thanh khàn đặc và lạnh lẽo như tiếng gió rít qua khe cửa, khiến nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống vài độ. "Không được để con sâu làm rầu nồi canh. Cho hắn nếm mùi phản công đích đáng." Giọng nói của y không hề có cảm xúc, nhưng lại chứa đựng một mệnh lệnh tuyệt đối, không thể kháng cự. Mùi âm mưu hòa quyện với mùi lạnh lẽo từ Hắc Sa Hộ Pháp lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Phạm Gia Thiếu Chủ quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy vẻ độc ác. "Vậy chúng ta sẽ làm gì? Ám sát hắn? Ta có thể điều động cao thủ trong Phạm Gia, hoặc liên hệ với các sát thủ chuyên nghiệp..." Hắn ta nghiến răng ken két, trong đầu đã mường tượng ra cảnh Lâm Phong bị chặt thành trăm mảnh.
Hắc Sa Hộ Pháp khẽ lắc đầu, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. "Không. Ám sát sẽ khiến hắn trở thành anh hùng. Một kẻ chết vì chính nghĩa sẽ được bách tính tôn thờ, và sẽ khiến ngọn lửa phản kháng cháy mạnh hơn. Ma Tôn không muốn điều đó. Ma Tôn muốn hắn phải chết trong nhục nhã, trong sự căm ghét của chính những kẻ hắn muốn bảo vệ."
Lời nói của Hắc Sa Hộ Pháp khiến những người khác rùng mình. Y tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều nhưng ẩn chứa sự tàn độc tột cùng: "Hãy bôi nhọ, vu khống. Hãy gieo rắc tin đồn về sự tham lam, dã tâm của hắn. Rằng hắn làm tất cả chỉ vì muốn chiếm đoạt quyền lực, rằng hắn cấu kết với các thế lực ngoại bang, rằng hắn chính là kẻ gây ra sự hỗn loạn này để đạt được mục đích riêng. Khi bách tính đã quay lưng, khi triều đình đã nghi ngờ, khi hắn trở thành kẻ thù chung của tất cả... lúc đó, dùng lực lượng tuyệt đối để nghiền nát hắn. Để hắn chết một cách thảm hại, không danh tiếng, không kẻ tiếc thương."
Phạm Gia Thiếu Chủ lắng nghe, ánh mắt từ từ chuyển từ sự giận dữ mù quáng sang vẻ xảo quyệt và thích thú. Một nụ cười tàn độc nở trên môi hắn ta. "Bôi nhọ... vu khống... ha ha ha! Quả là một kế sách tuyệt vời! Ta sẽ cho hắn biết thế nào là quyền lực thực sự của Phạm Gia. Hắn ta muốn thanh trừng? Vậy thì ta sẽ thanh trừng danh tiếng của hắn! Ta sẽ khiến hắn sống không bằng chết!" Hắn ta vỗ tay cái "Bốp!", tiếng vỗ tay vang vọng trong căn mật thất, báo hiệu một âm mưu độc ác đã hình thành.
Các quan viên khác cũng gật gù đồng tình, trong lòng không khỏi cảm thán sự tàn nhẫn và thâm độc của Ma Tôn Huyết Ảnh và tay sai của hắn. Mùi hương của thuốc lá từ một trong số đó phảng phất trong không khí lạnh lẽo, hòa cùng mùi ẩm mốc và mùi âm mưu. Phạm Gia Thiếu Chủ đứng dậy, khuôn mặt hắn ta tràn đầy sự tự mãn. "Hắc Sa Hộ Pháp cứ yên tâm. Lâm Phong sẽ không sống sót rời khỏi Đế Đô này đâu. Chúng ta sẽ cho hắn thấy, Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo còn tàn độc hơn nhiều!" Hắn ta ngước nhìn lên trần nhà tối tăm, trong mắt hiện rõ ý chí quyết tâm sẽ nghiền nát Lâm Phong bằng mọi giá. Cuộc phản công đã bắt đầu, và nó sẽ tàn độc hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Đế Đô Long Phượng bằng một gam màu cam rực rỡ, nhưng cũng ẩn chứa sự u ám khó tả. Những áng mây trôi lững lờ trên đỉnh những mái ngói cong vút của các cung điện, tựa như những dòng máu đang chảy dài. Tiếng chuông hoàng cung đã im bặt, nhưng tiếng xì xào bàn tán của dân chúng vẫn không ngừng vang vọng trong không khí, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán rong đêm và tiếng đàn hát vọng ra từ các tửu quán.
Trong một căn phòng kín đáo tại Quán Trọ Lạc Trần, nơi ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, tạo nên một bầu không khí ấm cúng tương phản với sự hỗn loạn bên ngoài, Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Quỷ Diện Lang Quân đang ngồi vây quanh một bàn trà. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, cố gắng xua đi cái cảm giác căng thẳng đang bao trùm.
Quỷ Diện Lang Quân, vẫn trong bộ đồ đen bó sát và chiếc mặt nạ quỷ cười bí ẩn, vừa trở về sau một buổi trinh sát căng thẳng. Y ngồi xuống ghế, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ lanh lợi thường thấy. "Lâm công tử, tình hình không ổn chút nào. Bệ hạ tức giận lắm, nhưng cũng đầy bất lực. Tin tức về Lý Mộ Bạch và Ma Long Điện đã khiến triều đình chao đảo. Các quan lại hoảng loạn, phe cánh tranh cãi, và quan trọng nhất..." Y dừng lại, đưa ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Phong. "...Phạm Gia và các thế lực khác đang rục rịch. Chắc chắn sẽ có phản ứng. Ta đã nghe được một vài tin đồn không hay ho lắm, liên quan đến việc bôi nhọ thanh danh của công tử."
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và đôi mắt sắc bén như chim ưng, gật đầu, giọng nói dứt khoát: "Ta đã dự đoán được điều này. Bọn chúng sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta làm sạch mạng lưới của chúng. Lý Mộ Bạch chỉ là một con tốt, nhưng việc hắn ta ngã xuống đã làm rung chuyển cả một ổ kiến. Chắc chắn sẽ có những con kiến chúa bò ra để phản công." Nàng ngồi thẳng lưng, tay đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, xuyên thấu mọi lời nói và hành động. Nụ cười nửa miệng tinh quái vẫn thường trực trên môi hắn, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tập trung cao độ. "Không chỉ thế, Huyết Ảnh Ma Tôn đã ra lệnh. Quỷ Diện Lang Quân nói đúng, sẽ có những động thái quyết liệt hơn. Hắn ta không muốn nhìn thấy những 'con sâu' như ta 'làm rầu nồi canh' của hắn." Giọng nói của hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng một sự tự tin đáng kinh ngạc. Hắn đã lường trước được điều này, ngay từ khi quyết định ra tay với Lý Mộ Bạch.
Tuyết Dao, vẫn thanh khiết như tuyết, ngồi cạnh Lâm Phong, đôi mắt phượng dài của nàng khẽ nheo lại. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói của nàng đều là tinh hoa của sự phân tích logic. "Chúng ta phải chuẩn bị. Bọn chúng sẽ tấn công vào điểm yếu nhất. Nếu không phải là trực tiếp tấn công thực lực, thì sẽ là tấn công vào uy tín, vào những người xung quanh chúng ta." Nàng liếc nhìn Mộc Ly và Hạ Vũ, ánh mắt đầy sự quan tâm.
Mộc Ly ngồi đối diện, đôi mắt to tròn long lanh của nàng quét khắp căn phòng, tai nàng luôn lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất từ bên ngoài. "Ta đã tăng cường cảnh giác xung quanh quán trọ. Không có bất kỳ kẻ khả nghi nào tiếp cận. Nhưng ta e rằng, bọn chúng sẽ dùng những thủ đoạn khó lường hơn." Giọng nói trong trẻo của nàng hơi trầm xuống, thể hiện sự lo lắng. Nàng nhỏ nhắn nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn và có khả năng trinh sát tuyệt vời.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười nhẹ nhàng. "Đúng vậy. Mưu hèn kế bẩn là sở trường của những kẻ tà ác. Chúng sẽ lợi dụng sự sợ hãi và lòng tham của con người để gieo rắc chia rẽ và nghi kỵ." Nàng đặt chén trà xuống, động tác tao nhã, toát lên khí chất của một người có học vấn sâu rộng. "Chúng ta không thể bị động."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn quét qua từng người một, rồi dừng lại ở Hạ Vũ. Nàng vẫn dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đang nhẹ nhàng xoa Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay. Viên ngọc vẫn phát ra ánh sáng mờ ảo, nhưng giờ đây, một luồng năng lượng lạ, mờ nhạt nhưng rõ ràng, đang len lỏi qua các mạch máu của Hạ Vũ, truyền đến cho nàng một cảm giác cảnh báo mơ hồ.
Hạ Vũ khẽ nhíu mày, đôi mắt to tròn trong veo của nàng nhìn vào viên ngọc. "Lâm Phong ca... ta cảm thấy... viên ngọc này đang rung động. Như thể nó đang cảnh báo về một điều gì đó... rất nguy hiểm... và nó liên quan đến... một sức mạnh cổ xưa." Giọng nói nhỏ nhẹ của nàng vang lên, mang theo một sự lo lắng tiềm ẩn. Luồng năng lượng lạ từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc khiến nàng cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo căng, liên kết đến một bí mật lớn hơn cả những gì họ đã biết. Đây chính là dấu hiệu của 'Thiên Đạo Vết Nứt', hay một bí ẩn sâu xa hơn về thân thế của Lâm Phong, nàng vẫn chưa thể nắm bắt rõ ràng.
Lâm Phong nhìn Hạ Vũ, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, một tia suy tư lướt qua. Hắn biết, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc không chỉ là một công cụ phơi bày tội ác, mà còn là chìa khóa mở ra những bí mật lớn hơn rất nhiều. Hắn khẽ nắm tay Hạ Vũ, truyền cho nàng một tia trấn an. Sau đó, hắn quay lại nhìn cả nhóm, nụ cười nửa miệng tinh quái trở lại, nhưng lần này, nó mang theo sự tự tin tuyệt đối và ý chí chiến lược.
"Vậy thì, chúng ta hãy biến điểm yếu thành bẫy. Hãy để chúng lộ mặt hết!" Lâm Phong tuyên bố, giọng nói vang dội, đầy khí phách. "Bọn chúng muốn bôi nhọ ta? Vậy thì hãy để chúng bôi nhọ! Chúng ta sẽ dùng chính những lời vu khống của chúng để vạch trần bộ mặt thật của chúng. Chúng ta sẽ không lùi bước, không trốn tránh. Chúng ta sẽ đường đường chính chính đối mặt với chúng, và cho chúng thấy, sức mạnh của chính nghĩa không nằm ở lời nói dối hay âm mưu hèn hạ, mà nằm ở sự kiên định và ý chí bảo vệ bách tính."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang bao trùm Đế Đô, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền đen. "Ma Tôn Huyết Ảnh có thể nghĩ rằng hắn có thể điều khiển Thiên Đạo, nhưng hắn đã quên mất rằng, Nhân Đạo Hữu Tình, và khi những người có tình cảm đứng lên, sức mạnh ấy có thể lay chuyển cả càn khôn. Đây không chỉ là một cuộc chiến của cá nhân ta, mà là cuộc chiến của cả Đại Chu, của cả Linh Giới, chống lại sự thối nát và tà ác đã tồn tại suốt hai thiên niên kỷ."
Lâm Phong quay lại, ánh mắt hắn rực sáng ý chí. "Bọn chúng muốn đánh lén? Chúng ta sẽ biến màn đêm thành sân khấu của chúng ta. Bọn chúng muốn gieo rắc sợ hãi? Chúng ta sẽ gieo rắc hy vọng. Quỷ Diện huynh, hãy tiếp tục tìm kiếm tin tức về những âm mưu bôi nhọ của Phạm Gia và Ma Long Điện. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, hãy chuẩn bị các pháp trận phòng ngự và thông tin liên lạc. Lam Yên, Mộc Ly, hãy tăng cường trinh sát, và sẵn sàng chiến đấu. Hạ Vũ, hãy tin tưởng vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, nó sẽ dẫn lối cho chúng ta."
Hắn dừng lại một chút, rồi nở một nụ cười đầy tự tin, ánh mắt lóe lên vẻ nghịch ngợm thường thấy. "Đừng quên, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chúng ta sẽ tự mình định đoạt số phận, và thay đổi số phận của thế giới này. Hãy để bọn chúng đến, ta sẽ cho chúng thấy, ai mới là kẻ thực sự làm chủ cuộc chơi này!"
Lời nói của Lâm Phong như một ngọn lửa, thắp sáng niềm tin trong lòng mọi người. Các mỹ nhân nhìn hắn, trong mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và quyết tâm. Họ biết, một cơn bão lớn đang đến gần, nhưng bên cạnh Lâm Phong, họ không hề sợ hãi. Họ tin tưởng hắn, tin tưởng vào con đường chính nghĩa mà hắn đã chọn. Dưới ánh trăng mờ ảo bắt đầu le lói qua khung cửa, cả nhóm cùng nhau phác thảo những bước đi đầu tiên cho cuộc phản công sắp tới, một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng trí tuệ, nơi các thế lực phản diện sẽ tự sa vào bẫy do chính mình giăng ra.