Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 227

Mật Ổ Huyết Ảnh: Bằng Chứng Chấn Động Thiên Hạ

5213 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 226: Hóa giải cuộc ám sát tại Quán Trọ Lạc Trần.,Lâm Phong cùng Lam Yên và Hạ Vũ thâm nhập vào một ổ điểm bí mật của Ma Long Điện tại Đế Đô.,Khám phá bằng chứng động trời về việc các tông môn tà giáo (đặc biệt là Ma Long Điện) thao túng triều chính và sự suy đồi của Đại Chu Hoàng Triều.,Hé lộ thêm về quy mô và sự tinh vi trong âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh, liên kết đến sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt.,Tăng cường sự gắn kết và tin tưởng giữa Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ trong môi trường nguy hiểm.,Phát triển nhân vật Hạ Vũ, cho thấy nàng dần trở nên mạnh mẽ hơn về tinh thần và khả năng cảm nhận đặc biệt của Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Quỷ Diện Lang Quân, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Tense, action, mysterious, revelatory, determined
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng mờ ảo le lói qua khung cửa, chỉ đủ để vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đêm đen kịt của Đế Đô. Lời nói hùng hồn của Lâm Phong vẫn còn vang vọng trong không gian, như một lời tuyên chiến gửi đến những thế lực tà ác đang ẩn mình. Các mỹ nhân nhìn hắn, trong mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và quyết tâm. Họ biết, một cơn bão lớn đang đến gần, nhưng bên cạnh Lâm Phong, họ không hề sợ hãi. Họ tin tưởng hắn, tin tưởng vào con đường chính nghĩa mà hắn đã chọn. Họ cùng nhau phác thảo những bước đi đầu tiên cho cuộc phản công sắp tới, một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng trí tuệ, nơi các thế lực phản diện sẽ tự sa vào bẫy do chính mình giăng ra.

***

Đêm càng về khuya, Quán Trọ Lạc Trần chìm vào một vẻ yên tĩnh đáng sợ, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt thường ngày. Tiếng chén đĩa va chạm, tiếng cười đùa rôm rả đã tắt lịm từ lâu, nhường chỗ cho tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng cành cây khô khốc cào vào mái ngói. Chỉ còn lại mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng, trộn lẫn với mùi rượu nồng và một chút bụi đường còn vương vấn trong không khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với bầu không khí căng như dây đàn đang bao trùm. Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ vẫn còn thức. Lam Yên đang lau chùi cây trường thương của mình, ánh mắt sắc bén liên tục quét qua mọi góc tối. Hạ Vũ ngồi yên lặng bên cửa sổ, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng mờ ảo, nhưng giờ đây nó không còn chỉ rung động báo hiệu nguy hiểm mơ hồ nữa, mà là một sự chấn động rõ ràng, như thể đang cảnh báo về một hiểm họa cận kề.

Lâm Phong nhấp một ngụm trà, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nheo lại. Hắn đã dự liệu được Ma Long Điện sẽ không ngồi yên sau đòn phủ đầu của mình, nhưng không ngờ chúng lại hành động nhanh chóng và trắng trợn đến vậy. "Đến cũng nhanh đấy, Ma Tôn Huyết Ảnh không kiên nhẫn như ta tưởng," hắn lẩm bẩm, giọng điệu mang theo chút châm chọc quen thuộc, nhưng sâu trong ánh mắt lại là sự cảnh giác cao độ.

Đúng lúc này, một luồng khí tức âm hàn đột nhiên bùng nổ, phá tan sự yên tĩnh giả tạo của màn đêm. Cánh cửa phòng bật tung, gỗ vụn văng tung tóe. Một bóng đen lao vào như một mũi tên độc, mang theo sát khí ngút trời. Đó chính là Hắc Sa Hộ Pháp, thân ảnh hắn được bao phủ trong áo choàng đen, chiếc mặt nạ xương ghê rợn phát ra ánh sáng xanh lè trong bóng tối, và trên người hắn tỏa ra khí tức âm hàn đến thấu xương. Hắn không nói một lời, chỉ thẳng tay vung một luồng ma khí đen đặc, hóa thành một trảo ảnh khổng lồ, trực tiếp nhắm vào yết hầu Lâm Phong.

"Ngươi phá hoại đại sự của Ma Tôn, chỉ có một con đường chết!" Giọng nói khàn đục của Hắc Sa Hộ Pháp vang lên, như tiếng đá mài sắt, đầy vẻ tàn nhẫn và căm phẫn. Hắn đã nhận lệnh tử từ Ma Tôn Huyết Ảnh, phải loại bỏ Lâm Phong bằng mọi giá, đồng thời gieo rắc sự hỗn loạn để Ma Tôn có thể thực hiện kế hoạch lớn hơn của mình.

Lâm Phong không hề nao núng. Cảnh giác của hắn đã đạt đến mức tối đa. Ngay khi luồng ma khí đen đặc ập đến, thân ảnh hắn chợt mờ ảo, như một làn khói nhẹ nhàng tan biến vào không trung. Đó chính là Huyễn Mặc Quyển, một công pháp di chuyển tinh diệu, giúp hắn né tránh đòn đánh đầu tiên của Hắc Sa Hộ Pháp một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Trảo ảnh ma khí xé toạc không khí, xuyên qua vị trí Lâm Phong vừa đứng, để lại một vết lõm sâu hoắm trên bức tường đá kiên cố phía sau.

"Hừm, sức mạnh cũng không tệ. Nhưng tiếc là, muốn lấy mạng ta, ngươi còn kém xa lắm!" Giọng nói của Lâm Phong vang lên từ phía sau Hắc Sa Hộ Pháp, như một bóng ma bất ngờ xuất hiện. Hắn đã di chuyển đến phía sau kẻ địch trong chớp mắt, một luồng kiếm ý sắc bén như lưỡi đao vô hình đã khóa chặt Hắc Sa Hộ Pháp.

Cùng lúc đó, Lam Yên đã rút trường thương ra khỏi bao. Ánh sáng bạc lạnh lẽo từ mũi thương phản chiếu trong đôi mắt sắc bén của nàng. "Hạ Vũ, lui lại! Để ta bảo vệ muội!" Nàng quát khẽ, giọng nói dứt khoát và mạnh mẽ, không chút do dự. Nàng nhanh chóng đứng chắn trước Hạ Vũ, tạo thành một lá chắn kiên cố. Cây trường thương trong tay nàng vẽ nên một vòng tròn hoàn mỹ, chắn ngang mọi đường tấn công có thể đến từ kẻ địch, đồng thời tạo ra một khe hở để Hạ Vũ có thể rút lui an toàn. Lam Yên biết, dù nàng có mạnh mẽ đến đâu, Hạ Vũ vẫn là một người tu sĩ thiên về cảm ứng và chữa trị, không phải là một chiến binh tuyến đầu.

Hắc Sa Hộ Pháp cảm nhận được luồng kiếm ý lạnh lẽo từ phía sau, vội vàng xoay người, một luồng ma khí khác bùng nổ, tạo thành một bức tường phòng ngự. Hắn không ngờ Lâm Phong lại có thể nhanh đến vậy, và công pháp Huyễn Mặc Quyển quả thực danh bất hư truyền. Hắn vốn nghĩ rằng việc đối phó với một tu sĩ Hóa Thần kỳ như Lâm Phong sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.

Lâm Phong không cho hắn cơ hội phản kháng. Hắn không chỉ nhanh, mà còn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Huyễn Mặc Quyển cho phép hắn di chuyển như một làn sương, né tránh mọi đòn đánh của Hắc Sa Hộ Pháp một cách khéo léo, đồng thời liên tục tìm kiếm sơ hở để phản công. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà là những đòn đánh trực diện, mạnh mẽ và đầy uy lực, mỗi nhát kiếm đều mang theo sức mạnh của Hóa Thần kỳ đỉnh phong, kết hợp với Huyễn Mặc Đạo Pháp biến ảo khôn lường. Tiếng binh khí va chạm chan chát vang vọng trong căn phòng nhỏ, kèm theo tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Sa Hộ Pháp. Ma khí đen đặc và linh khí xanh biếc va vào nhau, tạo ra những luồng xung kích khiến đồ đạc trong phòng văng tứ tung.

Trong khi Lâm Phong đối đầu trực diện với Hắc Sa Hộ Pháp, Lam Yên cũng không hề nhàn rỗi. Một tên sát thủ khác, cấp bậc thấp hơn nhưng vẫn mang theo sát khí nồng đậm, đã lén lút tiếp cận Hạ Vũ từ một hướng khác. Hắn mặc đồ đen bó sát, đội mặt nạ quỷ, thân hình gầy gò di chuyển thoăn thoắt. Hắn dùng một cặp đoản đao, lưỡi dao lấp lánh ánh xanh lục của độc dược.

"Chết đi!" Tên sát thủ rít lên, hai đoản đao chém ra những đường cong chết chóc.

Lam Yên gầm lên một tiếng, cây trường thương trong tay nàng hóa thành một dải lụa bạc, đón chặn mọi đòn tấn công. Nàng không chỉ phòng ngự, mà còn phản công sắc bén. Mỗi cú đâm, mỗi cú quét của nàng đều mang theo sức mạnh bạo liệt, dồn ép tên sát thủ không ngừng. Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất anh hùng của mình, chiến đấu không hề thua kém bất kỳ nam nhân nào. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, và những đòn đánh của nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không một chút do dự. Hạ Vũ, dù đang run rẩy vì sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy sự kiên cường của Lam Yên, nàng cũng dần lấy lại bình tĩnh. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng rung động càng lúc càng mạnh, ánh sáng mờ ảo của nó như một tia an ủi trong bóng tối.

Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng nhưng vô cùng khốc liệt. Hắc Sa Hộ Pháp dù mạnh mẽ, nhưng trước sự biến ảo khôn lường của Lâm Phong và sức mạnh áp đảo của Hóa Thần kỳ, hắn bắt đầu lộ ra vẻ chật vật. Lâm Phong không muốn kéo dài trận chiến, hắn cần bắt sống một kẻ để moi thông tin. Một chiêu "Huyễn Mặc Phá Thiên", kiếm khí hóa thành vạn sợi tơ, trói chặt lấy ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp, khiến hắn không thể di chuyển. Ngay sau đó, Lâm Phong tung ra một cú "Vô Ảnh Quyết", một đòn chưởng lực vô hình nhưng mang theo sức mạnh kinh thiên động địa, đánh thẳng vào đan điền của Hắc Sa Hộ Pháp. Kẻ hộ pháp gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình loạng choạng, nhưng trước khi Lâm Phong có thể khống chế hoàn toàn, Hắc Sa Hộ Pháp đã nhanh chóng kích hoạt một loại pháp khí hộ thân, một luồng khói đen đặc bùng nổ, che khuất tầm nhìn, và hắn biến mất không dấu vết.

"Lão già này chạy nhanh thật!" Lâm Phong khẽ cau mày, không khỏi cảm thấy tiếc nuối. Hắn biết, muốn bắt sống một cao thủ cấp Hộ Pháp không phải là chuyện dễ dàng, nhất là khi chúng có những thủ đoạn chạy trốn đặc biệt. Tuy nhiên, tên sát thủ cấp thấp hơn của Ma Long Điện thì không may mắn như vậy. Trước sự dũng mãnh của Lam Yên, hắn đã bị thương nặng, và khi thấy Hắc Sa Hộ Pháp bỏ chạy, tinh thần chiến đấu của hắn suy sụp hoàn toàn. Lam Yên không chút nương tay, một cú quét ngang của trường thương đã đánh bật đoản đao khỏi tay hắn, sau đó mũi thương lạnh lẽo đã gác lên cổ hắn.

"Nói! Ngươi là ai? Ai phái ngươi đến?" Lam Yên gằn giọng, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tên sát thủ đang run rẩy.

Tên sát thủ hoảng sợ, lắp bắp không nói nên lời. Lâm Phong bước tới, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh như băng. "Ta không có nhiều kiên nhẫn. Nếu ngươi không muốn nói, ta có cả trăm cách để khiến ngươi phải mở miệng, và những cách đó không hề dễ chịu đâu."

Ngay lúc này, Hạ Vũ, người vẫn đang ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, đột nhiên khẽ rên lên một tiếng. Nàng ôm lấy ngực, viên ngọc trong tay nàng phát ra ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, và một luồng năng lượng lạ, không còn mơ hồ nữa, mà là một dòng chảy tà khí mạnh mẽ, rõ ràng đến mức nàng có thể cảm nhận được nó đang rò rỉ từ sâu dưới lòng đất, ngay bên dưới quán trọ này. Luồng tà khí đó không chỉ khiến viên ngọc rung động, mà còn khiến các mạch máu của nàng như bị kim châm, đau nhói.

"Lâm công tử... ta cảm thấy... một luồng năng lượng rất đáng sợ... nó đang dẫn ta đi đâu đó..." Giọng nói nhỏ nhẹ của Hạ Vũ vang lên, nhưng lần này không còn vẻ yếu đuối, mà ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, như thể nàng đã chấp nhận vai trò của mình. Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi mắt to tròn trong veo của nàng ánh lên vẻ lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm. "Nó... nó đang dẫn ta xuống dưới... rất sâu... như thể... đó là nguồn gốc của tất cả những tà khí này."

Lâm Phong quay sang nhìn Hạ Vũ, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, nhưng ngay lập tức thay bằng vẻ nghiêm nghị. "Đừng sợ, có ta đây. Chỉ cần đi theo cảm giác của muội." Hắn khẽ vỗ vai nàng, truyền cho nàng một tia trấn an. Hắn biết, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc không bao giờ lầm. Luồng tà khí mà Hạ Vũ cảm nhận được chắc chắn là một manh mối quan trọng. Hắn nhìn tên sát thủ đang bị Lam Yên khống chế, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. "Ngươi không cần nói nữa. Chúng ta sẽ tự mình tìm ra câu trả lời."

Quán Trọ Lạc Trần nhanh chóng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng sự yên tĩnh đó giờ đây mang theo một vẻ bất an, như thể có một bí mật kinh hoàng đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc bình thường. Lâm Phong và nhóm của hắn đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu mới, một cuộc thâm nhập vào bóng tối, nơi những bí mật của Ma Long Điện và Ma Tôn Huyết Ảnh đang chờ đợi được phơi bày.

***

Rạng sáng, màn đêm vẫn còn bao trùm Đế Đô Long Phượng, nhưng một vài tia nắng yếu ớt đã bắt đầu le lói ở chân trời phía Đông, nhuộm một màu tím nhạt lên những mái ngói vàng son của hoàng cung. Mặc dù vậy, gió đêm vẫn lạnh buốt, thổi qua những con phố rộng lớn, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi hương hoa thoang thoảng từ các vườn thượng uyển. Tiếng chuông hoàng cung ngân nga vọng lại từ xa, một âm thanh uy nghiêm và cổ kính, như đánh dấu sự khởi đầu của một ngày mới.

Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ đã rời khỏi Quán Trọ Lạc Trần một cách lặng lẽ nhất có thể, tránh gây sự chú ý không cần thiết. Hạ Vũ vẫn ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, bước đi đầu tiên, đôi mắt nàng tập trung vào ánh sáng mờ ảo của viên ngọc. Luồng tà khí mà nàng cảm nhận được càng lúc càng mạnh mẽ, dẫn dắt nàng đi qua những con hẻm nhỏ, những góc phố khuất của Đế Đô, nơi ánh đèn lồng còn chưa tắt hẳn. Dù nàng vẫn còn chút sợ hãi, nhưng sự hiện diện của Lâm Phong và Lam Yên đã tiếp thêm cho nàng một nguồn sức mạnh to lớn. Nàng biết, mình không đơn độc.

Lâm Phong bước đi bên cạnh Hạ Vũ, ánh mắt hắn sắc bén quét qua mọi ngóc ngách, thần thức mạnh mẽ âm thầm dò xét xung quanh. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức ẩn nấp, những trận pháp phòng ngự vô hình được bố trí khéo léo khắp Đế Đô. "Thủ đoạn của Ma Long Điện quả nhiên tinh vi, lại dám cắm rễ sâu đến vậy ngay trong Đế Đô!" Lam Yên khẽ gằn giọng, giọng nói dứt khoát của nàng vang lên trong không khí se lạnh. Nàng nhìn những tòa nhà cao lớn, những con phố được quy hoạch bài bản, và không khỏi cảm thấy phẫn nộ. Một thế lực tà ác như Ma Long Điện lại có thể ung dung tồn tại và thao túng ngay tại trung tâm của Đại Chu Hoàng Triều, đó là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.

"Đừng quên, Ma Tôn Huyết Ảnh đã tồn tại hai thiên niên kỷ. Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực, mà còn là một kẻ cực kỳ xảo quyệt." Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt hắn ánh lên vẻ trầm tư. Hắn biết, những gì họ đang đối mặt không chỉ là một tổ chức tà giáo đơn thuần, mà là một mạng lưới phức tạp, ăn sâu bám rễ vào mọi ngóc ngách của xã hội, từ phàm nhân đến giới tu chân, thậm chí cả triều đình.

Hạ Vũ đột nhiên dừng lại, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng chấn động dữ dội, phát ra một luồng sáng chói mắt. "Nó đây rồi! Năng lượng tà ác mạnh nhất... nó đến từ ngay dưới chân chúng ta!" Nàng chỉ tay vào một con hẻm nhỏ, khuất sau một dãy cửa hàng buôn bán tơ lụa. Con hẻm đó trông bình thường, không có gì nổi bật, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng linh khí biến động nhẹ, như thể có một trận pháp che giấu đang hoạt động.

"Quỷ Diện huynh, thông tin của ngươi đã đến lúc phát huy tác dụng rồi!" Lâm Phong khẽ nói vào một tấm ngọc phù truyền âm. Từ xa, Quỷ Diện Lang Quân đang ẩn mình trên nóc một tòa nhà cao, đôi mắt tinh ranh của hắn lóe lên trong bóng tối. Hắn đã theo dõi sát sao mọi động tĩnh của Ma Long Điện và Phạm Gia theo yêu cầu của Lâm Phong, và bây giờ là lúc hắn cung cấp những mảnh ghép cuối cùng.

"Hô hô, Lâm công tử quả nhiên thần cơ diệu toán. Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!" Giọng nói có chút giễu cợt của Quỷ Diện Lang Quân vang lên từ ngọc phù, nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã cung cấp một bản đồ chi tiết về con hẻm nhỏ và một vài điểm yếu của trận pháp che giấu. "Theo tin tức ta moi được từ các lão chuột cống chuyên đào hầm, có một mật đạo bí mật dẫn xuống một hệ thống hầm ngầm cũ kỹ của Đế Đô, được sử dụng từ thời tiền triều. Gần đây, nó được tu sửa và gia cố bởi một nhóm người bí ẩn. Chắc chắn là Ma Long Điện rồi."

Lâm Phong khẽ gật đầu, hắn đã có đủ thông tin. Hắn nhìn vào lối vào con hẻm, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng. "Trận pháp che giấu khá tinh vi, nhưng không thể qua mắt được ta." Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vạch ra một đường trên không trung. Một luồng linh lực vô hình lan tỏa, chạm vào những phù văn trận pháp ẩn mình. Ngay lập tức, không khí xung quanh con hẻm bắt đầu vặn vẹo, và một cánh cửa đá ẩn mình, được ngụy trang hoàn hảo bằng một bức tường gạch cũ, từ từ hiện ra.

"Không ngờ lại ẩn mình sâu đến vậy!" Lam Yên kinh ngạc thốt lên. Nàng đã đi qua con hẻm này không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ phát hiện ra sự tồn tại của cánh cửa bí mật này.

Hạ Vũ khẽ rùng mình khi cánh cửa đá hiện ra. Từ bên trong, một luồng tà khí lạnh lẽo và nặng nề hơn rất nhiều bắt đầu tràn ra, khiến viên ngọc trong tay nàng rung động mạnh đến mức như muốn vỡ ra. Nàng có thể cảm nhận được sự tồn tại của vô số linh hồn oan khuất, những lời thì thầm của bóng đêm và một cảm giác rợn người đến từ sâu thẳm bên dưới.

"Đây không chỉ là một mật ổ thông thường," Lâm Phong nói, giọng hắn trầm xuống, không còn vẻ hài hước thường ngày. "Đây là một hang ổ thực sự của quỷ dữ. Hãy cẩn thận, bên dưới có thể có những thứ chúng ta không thể tưởng tượng nổi." Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Hạ Vũ, truyền cho nàng một tia linh khí ấm áp để trấn an. "Không sao đâu, có ta ở đây."

Lam Yên gật đầu, nắm chặt trường thương, ánh mắt kiên quyết. "Ma Long Điện dám cắm rễ sâu đến vậy, chúng ta phải nhổ tận gốc!"

Cánh cửa đá từ từ mở ra, lộ ra một lối đi tối tăm, sâu hút xuống lòng đất. Một mùi ẩm mốc, mùi đất và một thứ mùi tanh nồng, như mùi máu khô và lưu huỳnh, xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Ánh sáng từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối thăm thẳm. Lâm Phong dẫn đầu, bước vào lối đi, Lam Yên cảnh giác theo sau, bảo vệ Hạ Vũ ở giữa. Họ biết, mỗi bước đi xuống sâu hơn vào lòng đất này là một bước tiến gần hơn đến trung tâm của một âm mưu kinh thiên động địa, một âm mưu đã ăn mòn Đại Chu Hoàng Triều từ tận gốc rễ.

***

Bước chân của Lâm Phong vang vọng trong không gian tĩnh mịch của mật đạo. Mùi ẩm mốc, máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Dọc theo vách đá, những phù văn ma pháp màu xanh lè thỉnh thoảng lại lóe lên, tạo ra một ánh sáng ma mị, rờn rợn, chiếu rọi lên những hình vẽ kỳ dị trên tường hầm – những hình vẽ về các nghi thức tế tự tà ác, những sinh vật nửa người nửa thú gào thét trong đau khổ. Cảm giác lạnh lẽo của ma khí nơi đây không chỉ khiến da thịt như bị kim châm, mà còn thấm sâu vào tận xương tủy, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, một thế giới của bóng tối và sự suy đồi.

Hạ Vũ đi giữa Lâm Phong và Lam Yên, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng giờ đây không còn rung động mờ ảo nữa, mà phát ra ánh sáng rực rỡ, như một ngọn hải đăng duy nhất trong bóng tối. Nàng ôm chặt ngực, đôi mắt to tròn trong veo của nàng ánh lên vẻ sợ hãi tột độ, nhưng cũng có một sự kiên cường lạ thường. Nàng có thể nghe thấy những tiếng thì thầm yếu ớt từ các vách đá, như những lời nguyền rủa từ quá khứ, những tiếng kêu than của vô số linh hồn bị giam cầm. Tà khí ở đây quá đậm đặc, khiến nàng cảm thấy như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào da thịt, nhưng đồng thời, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc cũng đang bảo vệ nàng, thanh lọc một phần tà khí xâm nhập.

"Cẩn thận, nơi này có rất nhiều cấm chế và bẫy rập." Lâm Phong khẽ nói, thần thức của hắn đã phát hiện ra vô số những trận pháp ẩn mình, từ những trận pháp mê hoặc đến những trận pháp tấn công trí mạng. Hắn đưa tay ra, linh hoạt điểm lên những vị trí trọng yếu, vô hiệu hóa từng cấm chế một cách nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Từng phù văn ma pháp màu xanh lè vụt tắt, rồi lại lóe lên, như thể đang phản kháng lại sự xâm nhập của họ.

Sau một đoạn đường dài thâm nhập, cuối cùng họ cũng đến được một căn phòng rộng lớn hơn, nằm sâu nhất trong lòng đất. Căn phòng này được bao phủ bởi những ngọn đuốc xanh lè, những ngọn lửa lập lòe nhảy múa trên những kệ sách chất đầy tài liệu, trên những bản đồ cổ, và trên những vật phẩm kỳ dị được đặt khắp nơi. Không khí ở đây còn đặc quánh hơn, một hỗn hợp kinh tởm của mùi hương liệu tà dị, máu khô và linh hồn mục nát.

"Đây không chỉ là một mật ổ thông thường... chúng ta đã chạm đến hang ổ của một con quái vật thực sự." Lâm Phong khẽ nói, giọng hắn trầm xuống, ánh mắt hắn quét qua căn phòng, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Hắn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh âm u, cổ xưa, không chỉ đến từ Ma Long Điện, mà còn từ một thứ gì đó lớn hơn, sâu xa hơn.

Lam Yên nắm chặt trường thương, cảnh giác quét mắt xung quanh. "Khốn kiếp! Không ngờ Ma Long Điện lại có thể thao túng triều đình đến mức này! Đại Chu đang mục ruỗng từ bên trong!" Nàng nghiến răng, vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ. Nàng là một chiến binh chính trực, nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi cảm thấy đau lòng cho số phận của Đại Chu Hoàng Triều.

Hạ Vũ, như bị một lực hút vô hình kéo lại, tiến đến một chiếc bàn đá cổ kính ở giữa phòng. Trên đó, có một cuốn sách da người được buộc bằng dây gai, và một cuộn da dê cổ xưa, phát ra một luồng khí tức u ám. Ngay khi nàng đến gần, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng đột nhiên phát sáng rực rỡ đến chói mắt, và một luồng năng lượng cộng hưởng mạnh mẽ đến mức khiến nàng choáng váng. Nàng khẽ chạm tay vào cuộn da dê, và ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ập thẳng vào tâm trí nàng, không phải bằng hình ảnh hay âm thanh, mà là bằng cảm giác, bằng những rung động sâu sắc từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc.

Mặt Hạ Vũ tái mét, đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, tràn đầy sự kinh hoàng. "Những tài liệu này... chúng không chỉ nói về triều chính... mà còn về... một vết nứt trên trời... và những sinh vật cổ xưa..." Giọng nàng run rẩy, những lời nói ngắt quãng. Nàng cảm thấy như mình đang nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh về một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, vượt xa những gì cô có thể tưởng tượng. Nàng thấy những hình ảnh mơ hồ về một vết nứt khổng lồ trên bầu trời, từ đó tràn ra những sinh vật gớm ghiếc, và một sức mạnh tà ác đang dần thức tỉnh.

Lâm Phong nhanh chóng bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy Hạ Vũ. Hắn dùng thần thức của mình quét qua những tài liệu đó. Quả nhiên, những gì Hạ Vũ cảm nhận được là sự thật. Trên bàn, có một danh sách dài dằng dặc, ghi tên hàng trăm quan chức cấp cao của Đại Chu, từ các bộ trưởng, tướng lĩnh cho đến các vị Hoàng thân quốc thích, tất cả đều có liên hệ mật thiết với Ma Long Điện. Bên cạnh đó là những bản đồ chi tiết về các kế hoạch gây rối loạn triều chính, từ việc tung tin đồn thất thiệt, ám sát các quan lại trung thành, cho đến việc thao túng kinh tế, đẩy bách tính vào cảnh lầm than.

Nhưng điều khiến Lâm Phong kinh hãi nhất chính là những tài liệu cổ xưa được viết bằng một loại văn tự kỳ lạ. Chúng không chỉ nói về Ma Long Điện, mà còn nhắc đến một "Thiên Đạo Vết Nứt" khổng lồ, một vết nứt không chỉ trên bầu trời mà còn là một lỗ hổng trong Thiên Đạo, nơi tà khí có thể tràn vào thế giới này. Những tài liệu đó còn miêu tả những "sinh vật cổ xưa" đã ngủ vùi hàng ngàn năm, chờ đợi Thiên Đạo Vết Nứt được mở rộng để tái xuất giang hồ. Chúng ám chỉ rằng Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là một kẻ tu ma bình thường, mà có thể có nguồn gốc từ chính những sinh vật cổ xưa đó, hoặc ít nhất, hắn đang lợi dụng Thiên Đạo Vết Nứt để thực hiện một âm mưu lớn hơn rất nhiều so với việc chỉ thao túng một hoàng triều phàm tục.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình bình tĩnh. Sự thật tàn khốc này không chỉ khiến hắn sốc, mà còn khiến hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè nặng lên vai. Mức độ mục ruỗng của Đại Chu đã vượt xa tưởng tượng, và âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ giới hạn trong một thế giới phàm nhân. Hắn nhận ra rằng, thân thế bí ẩn của mình, và sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa hắn với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ, có thể là chìa khóa để giải mã tất cả những bí ẩn này, nhưng cũng có thể là một gánh nặng to lớn.

"Tất cả... tất cả đều là giả dối..." Lam Yên thì thầm, giọng nàng đầy sự thất vọng và đau đớn. Nàng, một người con của Đại Chu, chứng kiến sự thật này không khỏi cảm thấy tan nát.

Lâm Phong nhanh chóng hành động. Hắn không có nhiều thời gian. Hắn thu thập tất cả những tài liệu quan trọng, những bản đồ, những danh sách, và cả cuốn sách da người cổ xưa kia vào trong không gian trữ vật của mình. "Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Những bằng chứng này sẽ chấn động toàn bộ Đại Chu, và có thể cả Linh Giới nữa."

Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Hạ Vũ dần dịu lại, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn rực rỡ, như một lời khẳng định về những gì nàng vừa cảm nhận. Nàng nhìn Lâm Phong, đôi mắt nàng tuy còn sợ hãi, nhưng đã có thêm một tia kiên định. Nàng biết, vai trò của nàng và Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong cuộc chiến này sẽ vô cùng quan trọng.

Lâm Phong quay lại nhìn Lam Yên, ánh mắt hắn ánh lên vẻ quyết đoán. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chúng ta đã thấy rõ bộ mặt thật của Ma Long Điện và sự mục ruỗng của triều đình. Giờ là lúc chúng ta phải hành động, không chỉ để cứu Đại Chu, mà còn để đối mặt với những hiểm họa lớn hơn đang rình rập."

Hắn biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Cuộc thanh trừng ở Đại Chu chỉ là khởi đầu. Những bằng chứng này sẽ là ngòi nổ cho một phong ba bão táp kinh thiên động địa, một cuộc đối đầu trực diện giữa chính nghĩa và tà ác, giữa những người có tình cảm và Thiên Đạo Vô Tình. Ma Tôn Huyết Ảnh đã gieo rắc sự hỗn loạn và mục nát, nhưng hắn đã quên mất rằng, Nhân Đạo Hữu Tình, và khi những người có tình cảm đứng lên, sức mạnh ấy có thể lay chuyển cả càn khôn. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong sẽ tự mình định đoạt số phận, và thay đổi số phận của thế giới này, từng bước một.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ