Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 228

Huyết Dạ Phục Kích: Kiếm Ảnh Đoạt Mệnh

4119 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 227, khi Lâm Phong bị phục kích bởi sát thủ Ma Long Điện.,Khẳng định sức mạnh và trí tuệ của Lâm Phong trong tình huống đối đầu bất ngờ, thể hiện khả năng lãnh đạo và bảo vệ đồng đội.,Hé lộ thêm về sự tàn nhẫn và tổ chức chặt chẽ của thế lực hắc ám (Ma Long Điện, Ma Tôn Huyết Ảnh) trong việc loại bỏ mối đe dọa.,Tăng cường sự gắn kết và tin tưởng giữa Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ sau một trận chiến sinh tử.,Đẩy mạch truyện vào giai đoạn căng thẳng hơn, chuẩn bị cho cuộc thanh trừng triều đình quy mô lớn.,Củng cố hình ảnh Lâm Phong là một mục tiêu lớn nhưng cũng là một đối thủ đáng gờm của Ma Tôn Huyết Ảnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Quỷ Diện Lang Quân, Hắc Sa Hộ Pháp, Ảnh Sát, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Tense, action-packed, strategic, resolute
Kết chương: [object Object]

Đế Đô Long Phượng về đêm tĩnh mịch lạ thường, khác hẳn với sự náo nhiệt, ồn ã ban ngày. Những con hẻm nhỏ uốn lượn như mê cung, chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ thỉnh thoảng mới có ánh đèn lồng le lói từ những căn nhà đóng kín. Mây đen vần vũ, che khuất vầng trăng khuyết, khiến cả thành phố như bị nhấn chìm trong một tấm màn nhung huyền bí. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá, luồn lách qua từng ngóc ngách, tạo nên những tiếng rít ghê rợn, như lời than vãn của những linh hồn lạc lối. Mùi ẩm ướt của đá lát đường hòa lẫn với mùi đất, mùi hương thoang thoảng từ những khu vườn thượng uyển và cả mùi khói hương đã tàn từ những miếu thờ cổ kính.

Lâm Phong dẫn đầu, bước đi nhẹ như mèo, đôi mắt đen láy đảo liên tục, quét qua từng cái bóng, từng góc khuất. Hắn có cảm giác như mọi ngọn tóc trên người đang dựng đứng, một linh cảm nguy hiểm mãnh liệt trỗi dậy trong tâm trí. Những tài liệu vừa thu thập được, những bí mật động trời về "Thiên Đạo Vết Nứt" và Ma Tôn Huyết Ảnh, nặng trĩu như ngàn cân trên vai hắn. Chúng không chỉ là gánh nặng thông tin mà còn là một lời cảnh báo, một lời thách thức đến từ một thế lực mà hắn còn chưa thể hình dung được toàn bộ quy mô.

Lam Yên đi ngay sau Lâm Phong, trường thương trong tay nàng nắm chặt, từng thớ thịt trên cánh tay săn chắc căng cứng. Nàng mặc một bộ y phục màu đen bó sát, hòa mình vào màn đêm, đôi mắt sắc như chim ưng không ngừng quan sát xung quanh. Sự phẫn nộ vẫn còn đọng lại trong lòng nàng, nỗi thất vọng về sự mục ruỗng của Đại Chu, của triều đình mà nàng từng đặt cả niềm tin. Nàng siết chặt môi, mỗi bước đi đều lộ rõ sự cảnh giác cao độ. Bên cạnh nàng, Hạ Vũ ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc vào lòng. Viên ngọc vẫn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, ấm áp, như một trái tim đang đập, và cảm giác sợ hãi vẫn còn vương vấn trong đôi mắt trong veo của nàng. Tuy nhiên, sự kiên định đã dần thay thế sự hoảng loạn ban đầu. Nàng biết, mình không thể yếu đuối, không thể trở thành gánh nặng.

Quỷ Diện Lang Quân, thân ảnh gầy gò, di chuyển nhanh nhẹn ở cuối đội hình. Hắn vẫn đeo chiếc mặt nạ quỷ cười quen thuộc, nhưng có lẽ lúc này, nụ cười đó ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ. Hắn liên tục nhìn trước ngó sau, đôi khi còn giật mình bởi tiếng gió rít qua khe hở của những mái nhà cổ kính. "Lâm công tử," hắn thì thầm, giọng nói hơi run rẩy, "có phải chúng ta nên dùng đường khác không? Con đường này... có vẻ quá yên tĩnh."

Lâm Phong không trả lời ngay, hắn chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không ngạc nhiên trước sự lo lắng của Quỷ Diện Lang Quân. Thực tế, hắn cũng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, âm u đang bám riết lấy họ, một cảm giác bị khóa chặt bởi hàng chục luồng sát khí. "Không cần," Lâm Phong đáp, giọng hắn trầm thấp nhưng kiên định, "Chúng ta không thể trốn tránh mãi. Hơn nữa, những kẻ đã dám theo dõi chúng ta từ mật ổ đó, sớm muộn gì cũng sẽ lộ diện. Vả lại..." Hắn khẽ dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị mây đen che kín. "Đêm nay, trăng không sáng, rất thích hợp cho một màn kịch hay."

Lam Yên gầm nhẹ, trường thương trong tay nàng đã hơi nhấp nháy linh quang. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, những luồng sát khí không ngừng siết chặt. "Đám chuột nhắt không chịu nằm yên rồi," nàng nói, giọng đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng không kém phần cảnh giác. "Ta đã chuẩn bị sẵn sàng để nghiền nát chúng."

Hạ Vũ, dù hoảng sợ, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh. Nàng cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, như thể viên ngọc cũng đang báo động về một hiểm nguy sắp tới. "Chúng ta bị lộ sao?" nàng hỏi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đôi mắt đã quyết tâm hơn. Nàng nhìn Lâm Phong, tìm kiếm sự trấn an.

Lâm Phong quay đầu lại, mỉm cười nhẹ với Hạ Vũ, nụ cười tinh quái quen thuộc của hắn dường như xua tan đi một phần bóng tối và sự lo lắng. "Không sao đâu, Hạ Vũ," hắn nói, giọng điệu vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Chỉ là... vài con thiêu thân muốn tự chui đầu vào lửa thôi. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Kẻ nào có ý đồ bất chính, tự khắc sẽ lộ chân tướng." Hắn vỗ nhẹ lên vai Hạ Vũ, sau đó ánh mắt trở nên lạnh lẽo. "Có kẻ theo dõi... Cẩn thận." Hắn thu tay lại, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong không gian trữ vật đã rung lên khe khẽ, như khát máu.

Quỷ Diện Lang Quân nuốt nước bọt. Hắn biết, khi Lâm Phong đã nói vậy, thì mọi lời khuyên khác đều vô ích. Hắn chỉ còn cách tin tưởng vào vị công tử này, người đã nhiều lần chứng minh được sự thông minh và sức mạnh phi phàm của mình. Hắn nép mình sát hơn vào bức tường, cố gắng làm cho thân ảnh mình nhỏ nhất có thể, như một cái bóng mờ nhạt chuẩn bị tan biến vào màn đêm.

Cả nhóm tiếp tục di chuyển, mỗi bước đi đều cẩn trọng. Lâm Phong thầm cười lạnh trong lòng. Hắn đã dự đoán được bước đi này của Ma Long Điện. Kẻ thù sẽ không bao giờ để những bằng chứng quan trọng như vậy lọt ra ngoài, và việc hắn có thể thâm nhập mật ổ đã là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được đối với chúng. Cuộc phục kích này, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, và hắn đã biến điểm yếu của mình thành một cái bẫy hoàn hảo.

Đột nhiên, Lâm Phong dừng lại. Hắn khẽ giơ tay, ra hiệu cho mọi người đứng yên. Trước mặt họ là một con hẻm cụt, hẹp đến mức chỉ hai người có thể đi song song. Hai bên là những bức tường cao, mục nát, phủ đầy rêu phong. Không một ngọn đèn, không một âm thanh, chỉ có tiếng gió rít qua khe hở trên tường như tiếng khóc than của một oan hồn. Mùi ẩm mốc của đá cũ và mùi tanh nồng của đất bốc lên. "Đến rồi," Lâm Phong lẩm bẩm, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đôi mắt hắn.

Ngay lập tức, từ bốn phía, những bóng đen như quỷ mị xuất hiện. Chúng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, thân pháp quỷ dị đến mức không thể nhận biết được. Từng người, từng người một, chúng hiện ra từ các mái nhà, từ những khe hở trên tường, từ bóng tối sâu thẳm của con hẻm. Áo choàng đen che kín mặt, vũ khí sắc lạnh lóe lên ánh sáng chết chóc trong đêm tối mịt mờ. Không phải mười, không phải hai mươi, mà là hàng trăm sát thủ, vây kín Lâm Phong và nhóm hắn thành một vòng tròn khép kín, không một kẽ hở.

Từ trong đám sát thủ, hai nhân vật nổi bật hơn cả. Một kẻ mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương ghê rợn, toàn thân tỏa ra khí tức âm hàn, chính là Hắc Sa Hộ Pháp. Kẻ còn lại là một cái bóng thực sự, mặc đồ đen bó sát, che kín cả khuôn mặt, không hề có khí tức sống, chỉ có sự lạnh lẽo và chết chóc, chính là Ảnh Sát, một trong những sát thủ đáng sợ nhất của Ma Long Điện.

Hắc Sa Hộ Pháp bước lên một bước, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ đắc thắng và tàn nhẫn vang vọng trong con hẻm tĩnh mịch: "Lâm Phong, ngươi quá ngây thơ khi nghĩ có thể thoát khỏi mạng lưới của Ma Tôn! Giao những thứ ngươi đã lấy ra đây, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!" Hắn cười khẩy, tiếng cười nghe ghê rợn như tiếng xương cốt va chạm. "Ngươi dám động đến những bí mật của Ma Long Điện, dám làm hỏng đại sự của Ma Tôn, vậy thì đừng trách ta vô tình. Hôm nay, chính là ngày giỗ của ngươi!"

Ảnh Sát không nói một lời. Y chỉ khẽ giơ tay, một động tác đơn giản nhưng đầy uy lực. Ngay lậpức, hàng loạt phi tiêu tẩm độc, ám khí sắc bén và các loại pháp khí ma đạo từ tứ phía bay vút tới, xé gió lao thẳng vào Lâm Phong và đồng đội. Những đòn tấn công này không chỉ nhanh, mạnh mà còn chứa đựng độc tố cực kỳ kịch độc, chỉ cần một vết xước nhỏ cũng đủ đoạt mạng một tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Cùng lúc đó, các sát thủ khác đồng loạt rút kiếm, vung đao, gầm gừ lao tới, tạo thành một lưới bủa vây chết chóc.

Lâm Phong đứng yên như một ngọn núi, đôi mắt hắn ánh lên vẻ khinh thường. Hắn cười lạnh một tiếng, tiếng cười vang lên giữa làn mưa ám khí, đầy vẻ ngạo nghễ: "Muốn lấy mạng ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách! Ma Tôn Huyết Ảnh của các ngươi, nếu có bản lĩnh thì tự mình ra tay đi, đừng phái mấy con chuột nhắt này ra làm trò cười!" Nói đoạn, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã xuất hiện trong tay hắn. Ánh kiếm chói lòa, rực rỡ như một vầng trăng nhỏ trong đêm tối, xé tan bóng đêm và làn mưa ám khí.

"Hừ! Đồ khốn kiếp! Chết đi!" Lam Yên gầm lên một tiếng giận dữ. Nàng vung trường thương trong tay, một luồng hỏa diễm cuồng bạo bùng lên, hòa với phong hệ linh lực, tạo thành một bức tường lửa và gió xoáy dữ dội, chặn đứng những đợt tấn công đầu tiên từ phía trước. Ngọn lửa rực sáng, chiếu rõ khuôn mặt kiên cường của nàng, từng đường nét đều toát lên vẻ quyết liệt. Nàng xoay trường thương, vừa phòng ngự vừa phản công, những mũi giáo lửa mang theo sức mạnh kinh người lao thẳng vào đám sát thủ.

Hạ Vũ, dù hoảng sợ đến tái mặt, nhưng vẫn cố gắng tập trung. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng bỗng tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, một lớp phòng hộ màu xanh nhạt, mỏng manh nhưng kiên cố hiện ra, bao bọc lấy nàng và Quỷ Diện Lang Quân. Nàng run rẩy, nhưng vẫn cắn chặt môi, đôi mắt nhìn Lâm Phong đầy lo lắng: "Lâm Phong ca ca, cẩn thận!" Nàng biết, sức mạnh của nàng còn yếu ớt, nhưng nàng sẽ cố gắng hết sức để không trở thành gánh nặng.

Quỷ Diện Lang Quân, thấy mình được bảo vệ, vội vàng nép sát vào Hạ Vũ, miệng lẩm bẩm: "Ôi trời đất ơi, đây là ai, sao nhiều thế! Lâm công tử, ngài đúng là... quá mạnh mẽ, nhưng cũng quá liều lĩnh!" Hắn liên tục liếc nhìn ra ngoài lớp phòng hộ, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

Lâm Phong không phí lời nữa. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, kiếm khí như rồng lượn, hóa thành một luồng sáng bạc chói mắt, đánh bật hàng loạt ám khí đang lao tới. Sau đó, hắn thi triển Công pháp Thôn Phệ, một vòng xoáy vô hình xuất hiện quanh người hắn, hút lấy một phần năng lượng từ các đòn tấn công. Tuy nhiên, số lượng sát thủ quá đông, và những đòn đánh của chúng mang theo tà khí cực mạnh, khiến hắn không thể hấp thụ toàn bộ.

Hắc Sa Hộ Pháp và Ảnh Sát không hề nhúng tay vào, chúng chỉ đứng quan sát, như thể đang thưởng thức một màn kịch. Chúng tin rằng chỉ cần đám sát thủ bình thường này cũng đủ để nghiền nát Lâm Phong. Thế nhưng, chúng đã đánh giá thấp khả năng của hắn.

Lâm Phong không chỉ dựa vào sức mạnh. Hắn thi triển Thần thông Không Gian, thân ảnh hắn thoắt ẩn thoắt hiện như ma quỷ, khiến đám sát thủ không thể khóa chặt vị trí. Mỗi lần hắn xuất hiện, Cửu Thiên Huyền Kiếm lại vung lên, một đường kiếm sắc lạnh xé toạc màn đêm, mang theo khí tức hủy diệt. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn gầm lên, kiếm quang bùng nổ, một luồng kiếm khí khổng lồ quét ngang, cắt đứt đôi ba tên sát thủ đang xông tới. Máu tươi bắn tung tóe trong không trung, mùi tanh nồng lan tỏa.

Lam Yên cũng không hề kém cạnh. Trường thương của nàng như một con mãng xà lửa, uốn lượn giữa đám sát thủ. Từng đòn đánh của nàng đều mang theo sức mạnh bạo liệt, khiến xương cốt sát thủ vỡ vụn. Nàng không ngại ngần lao vào giữa vòng vây, sự giận dữ biến thành sức mạnh, biến thành những đòn đánh không chút khoan nhượng. Tiếng gầm gừ của nàng, tiếng va chạm binh khí, tiếng hét thảm thiết của sát thủ hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

Lâm Phong vừa chiến đấu vừa tính toán. Hắn biết, mục tiêu chính của hắn là Hắc Sa Hộ Pháp và Ảnh Sát. Những sát thủ cấp thấp này chỉ là vật hy sinh. Hắn cố gắng giữ sức, đồng thời tìm kiếm kẽ hở trong đội hình địch. Hắn không thể để bị mắc kẹt quá lâu ở đây. Hắn cần phải thoát ra, mang theo bằng chứng và tên Hắc Sa Hộ Pháp này.

Ảnh Sát cuối cùng cũng động thủ. Y như một làn khói đen, lướt qua đám sát thủ, mục tiêu duy nhất là Lâm Phong. Cả người y không mang theo bất kỳ pháp khí nào rõ ràng, nhưng mỗi ngón tay y đều như một lưỡi dao sắc bén, ẩn chứa sát khí kinh người. Y không phát ra tiếng động, không có linh lực dao động, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ.

Lâm Phong cảm nhận được nguy hiểm chết người từ Ảnh Sát. Hắn biết, đây mới là đối thủ thực sự. Hắn không tránh né, mà chủ động nghênh đón. Cửu Thiên Huyền Kiếm rung lên bần bật, một luồng kiếm ý vô song bùng phát. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn thầm niệm, khí thế trên người bỗng nhiên tăng vọt. Kiếm của hắn không chỉ là vũ khí, mà còn là Đạo, là ý chí của hắn.

Ảnh Sát và Lâm Phong giao thủ trong chớp mắt. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên, chói tai. Không phải là những trận chiến hoa lệ với vô số chiêu thức, mà là những đòn đánh trực diện, nhanh như chớp, ẩn chứa sát ý thuần túy. Lâm Phong dùng Thần thông Không Gian để né tránh những đòn công kích quỷ dị của Ảnh Sát, đồng thời tìm cách phản công. Cửu Thiên Huyền Kiếm của hắn như một con rắn độc, lúc ẩn lúc hiện, tìm cách đâm vào những điểm yếu của đối thủ. Ảnh Sát không có cảm xúc, y chỉ là một cỗ máy giết người hoàn hảo.

Hắc Sa Hộ Pháp vẫn đứng đó, theo dõi từng đường kiếm của Lâm Phong. Hắn không ngờ Lâm Phong lại mạnh đến vậy, thậm chí còn có thể đối đầu ngang ngửa với Ảnh Sát, một trong những sát thủ giỏi nhất của Ma Long Điện. Ánh mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi chuyển thành tức giận. "Ngươi nghĩ có thể thoát được sao?" hắn gầm lên. Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn bay ra, hóa thành những sợi xích đen nhánh, bay thẳng tới trói chặt Lâm Phong.

Lâm Phong cảm nhận được sự nguy hiểm từ Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn biết, không thể kéo dài trận chiến này. Hắn đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị. "Bổn công tử đây, chơi đùa với các ngươi đã đủ rồi!" Hắn hét lớn. Cửu Thiên Huyền Kiếm đột nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ chưa từng có, một luồng kiếm khí khổng lồ quét ngang, ép lui Ảnh Sát. Cùng lúc đó, hắn thi triển Huyễn Mặc Quyển, một vòng xoáy vô hình xuất hiện, nuốt chửng những sợi xích đen của Hắc Sa Hộ Pháp. Sau đó, thân ảnh hắn biến mất, rồi bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt Hắc Sa Hộ Pháp, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.

Một kiếm của Lâm Phong, nhanh như điện xẹt, sắc bén vô song, đâm thẳng vào vai của Hắc Sa Hộ Pháp. Kẻ áo đen đeo mặt nạ xương kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người hắn bị đánh bay về phía sau, đập mạnh vào bức tường. Kiếm khí của Lâm Phong không chỉ gây thương tích vật lý mà còn phong tỏa linh mạch của hắn, khiến hắn không thể vận dụng tu vi.

Ảnh Sát thấy Hắc Sa Hộ Pháp bị khống chế, cuối cùng cũng lộ ra một chút dao động trong khí tức. Y muốn xông lên cứu viện, nhưng Lâm Phong đã ngăn cản. "Ngươi không nên ở đây," Lâm Phong nói, giọng lạnh lùng. Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí khổng lồ ép thẳng về phía Ảnh Sát. Ảnh Sát không dám liều mạng, y biết mục tiêu của mình là bảo vệ bí mật của Ma Long Điện. Y chỉ có thể lựa chọn rút lui, thân ảnh tan biến vào bóng tối như một cái bóng chưa từng tồn tại.

Lam Yên cũng thừa thắng xông lên, trường thương của nàng quét ngang, thanh lý nốt những tên sát thủ còn lại. Chỉ trong chốc lát, con hẻm đã trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lam Yên và tiếng rên rỉ của Hắc Sa Hộ Pháp. Xác sát thủ nằm la liệt trên mặt đất, máu tươi nhuộm đỏ đá lát. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi thuốc súng cháy khét và mùi độc dược cay xè, tạo nên một bầu không khí rợn người.

Mây đen trên trời dần tan đi, để lộ ra vầng trăng yếu ớt và những vì sao lấp lánh, như những đôi mắt đang quan sát sự kiện vừa rồi. Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm màu cam hồng lên những mái nhà cổ kính.

Lâm Phong đứng thẳng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay vẫn còn vương những giọt máu đỏ tươi. Hắn không có vẻ gì là mệt mỏi, chỉ có ánh mắt sắc lạnh và đầy quyết đoán. Lam Yên thở hồng hộc, trường thương của nàng cắm xuống đất, thân hình mảnh mai nhưng kiên cường của nàng đứng vững vàng giữa chiến trường. Hạ Vũ ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, khuôn mặt nàng tái nhợt vì sợ hãi nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Nàng đã chứng kiến sự tàn khốc của cuộc chiến, nhưng cũng đã chứng kiến sức mạnh và sự dũng cảm của Lâm Phong.

Quỷ Diện Lang Quân cuối cùng cũng bò ra khỏi nơi ẩn nấp, phủi phủi bụi trên người. Hắn thở phào nhẹ nhõm, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy. "Trời ơi, suýt nữa thì ta đã phải viết di chúc rồi... Lâm công tử quả nhiên thần võ vô địch! Một mình quét sạch cả một đám sát thủ Ma Long Điện, thật là kinh thiên động địa!" Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn chút sợ hãi.

Lâm Phong không để ý đến lời khen của Quỷ Diện Lang Quân. Hắn bước tới, đạp lên ngực Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ đang nằm rên rỉ dưới chân hắn. "Ma Tôn Huyết Ảnh của ngươi còn có thể phái thêm bao nhiêu con chó săn nữa? Nói đi, kế hoạch tiếp theo của hắn là gì?" Giọng Lâm Phong lạnh như băng, không một chút cảm xúc.

Hắc Sa Hộ Pháp khạc ra một búng máu, khuôn mặt hắn méo mó vì đau đớn, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ ngoan cố. Hắn cười khẩy, tiếng cười nghe ghê rợn như tiếng quỷ mị: "Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá... cho sự kiêu ngạo của mình! Ma Tôn... sẽ không buông tha cho ngươi! Ngươi nghĩ mình đã thắng sao? Đây chỉ là... khởi đầu thôi!"

Lam Yên nghe vậy, tức giận vung trường thương. "Hừ! Cứng đầu. Cứ tra tấn hắn, hắn sẽ nói thôi." Nàng nói, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.

Hạ Vũ bước đến gần Lâm Phong, đôi mắt lo lắng nhìn hắn. "Lâm Phong ca ca, huynh không sao chứ?" Nàng hỏi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một vết xước nhỏ trên má Lâm Phong, nơi một phi tiêu tẩm độc đã lướt qua.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng trở lại trên môi hắn. "Không sao, chỉ là vết xước nhỏ thôi." Hắn dùng bí thuật phong tỏa hoàn toàn tu vi của Hắc Sa Hộ Pháp, biến hắn thành một phế nhân tạm thời. "Quỷ Diện Lang Quân, xử lý các thi thể còn lại, xóa bỏ mọi dấu vết. Ta không muốn Ma Long Điện biết chúng ta đã có được tù binh này."

Quỷ Diện Lang Quân vội vàng gật đầu, nhanh nhẹn bắt tay vào việc. Lâm Phong liếc nhìn những vết thương nhỏ trên tay mình. Dù đã cẩn thận, hắn vẫn bị những sát thủ này làm bị thương. Điều này cho thấy Ma Long Điện không hề yếu, và Hắc Sa Hộ Pháp chỉ là một trong số rất nhiều tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn nhận ra rằng, Ma Long Điện đã cài cắm gián điệp và có mạng lưới tình báo tinh vi đến mức có thể theo dõi họ ngay cả khi vừa rời khỏi mật ổ, cho thấy cuộc chiến còn phức tạp và quy mô hơn nhiều.

"Ma Tôn sẽ không buông tha cho ngươi..." Lời nói của Hắc Sa Hộ Pháp vang vọng trong đầu Lâm Phong. Hắn biết, đó không phải là một lời đe dọa suông. Sẽ có những đối thủ mạnh hơn đang chờ đợi, có thể là các phó giáo chủ của Ma Tôn, hoặc chính Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ đích thân ra tay. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Hạ Vũ vẫn còn phát ra ánh sáng mờ nhạt, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn chưa được giải đáp, và về vai trò quan trọng của nàng trong cuộc chiến này.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Cuộc thanh trừng ở Đại Chu chỉ là khởi đầu, và những bằng chứng mà hắn đang nắm giữ sẽ là ngòi nổ cho một phong ba bão táp kinh thiên động địa, không chỉ ở Đại Chu mà có thể lan rộng ra cả Linh Giới. Nhân Đạo Hữu Tình, và khi những người có tình cảm đứng lên, sức mạnh ấy có thể lay chuyển cả càn khôn. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, bởi vì Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Hắn quay sang Lam Yên và Hạ Vũ, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Chúng ta đi thôi." Cả nhóm nhanh chóng rời đi, mang theo tù binh và những bằng chứng chấn động. Bình minh đã lên, xua tan đi màn đêm đen tối, nhưng một cuộc chiến mới, cam go hơn, khốc liệt hơn, chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ