Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 229

Triều Đình Dậy Sóng: Lật Mặt Tham Quan

5057 từ
Mục tiêu: Lâm Phong thành công buộc tội một quan chức cấp cao của Đại Chu Hoàng Triều bằng những bằng chứng đã thu thập được.,Phơi bày một phần sự thối nát và cấu kết của Ma Long Điện với triều chính, gây ra làn sóng tranh cãi và chia rẽ lớn trong triều đình.,Khẳng định vị thế và ảnh hưởng của Lâm Phong tại Đế Đô, cho thấy chàng không chỉ có sức mạnh mà còn có trí tuệ và bản lĩnh chính trị.,Tạo tiền đề cho các cuộc thanh trừng tiếp theo và sự phản ứng dữ dội từ Ma Tôn Huyết Ảnh.,Tiếp tục phát triển mối quan hệ tin tưởng và phối hợp giữa Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Quỷ Diện Lang Quân, Lý Nguyên Hạo, Đại Quan Tham, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Tense, dramatic, strategic, determined
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh xua tan màn đêm đen tối, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng, ngột ngạt bao trùm lên Lâm Phong và đồng đội. Sau trận huyết chiến ở mật ổ Huyết Ảnh, cả nhóm nhanh chóng rời khỏi khu vực đó, không dám chần chừ dù chỉ một khắc. Hắc Sa Hộ Pháp bị phong tỏa tu vi, bị trói chặt bởi những sợi dây xích linh lực đặc biệt của Lâm Phong, thân thể bị thương nặng, lê lết theo sau. Vẻ uất hận trong đôi mắt hắn vẫn hừng hực như ngọn lửa địa ngục, nhưng hắn đã không còn khả năng phản kháng.

Quỷ Diện Lang Quân, sau khi hoàn thành nhiệm vụ xóa dấu vết một cách nhanh chóng và chuyên nghiệp, không ngừng liếc nhìn Lâm Phong với ánh mắt vừa kính sợ vừa tò mò. Hắn chưa từng thấy ai có thể xử lý một đám sát thủ tinh nhuệ của Ma Long Điện một cách gọn gàng đến thế, lại còn bắt sống được một Hộ Pháp. Đây quả là một phi vụ "kinh thiên động địa", đủ để hắn tự hào kể lại cho con cháu nghe sau này. Tuy nhiên, nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong tâm trí hắn. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!" Hắn lẩm bẩm, nửa đùa nửa thật, cố gắng xua đi cái không khí nặng nề.

Lam Yên bước đi vững vàng bên cạnh Lâm Phong, trường thương đã được thu lại, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng vẫn không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Nàng vẫn còn nhớ rõ lời đe dọa của Hắc Sa Hộ Pháp: "Ma Tôn sẽ không buông tha cho ngươi!" Nàng biết, cuộc chiến này chỉ vừa mới bắt đầu, và Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là một kẻ dễ đối phó. Nàng đưa tay nắm lấy tay Hạ Vũ, truyền cho nàng một chút linh lực ấm áp để trấn an.

Hạ Vũ vẫn còn hơi tái nhợt. Nàng ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc vào lòng, cảm nhận được nhịp đập dịu dàng của nó, như một nguồn an ủi vô hình. Cuộc đối đầu với sát thủ Ma Long Điện đã để lại một vết hằn sâu trong tâm trí nàng, nhưng cũng khiến nàng nhận ra một điều: nàng không thể chỉ là một gánh nặng. Nàng phải mạnh mẽ hơn, phải học cách chiến đấu theo cách của riêng mình, để xứng đáng đứng bên cạnh Lâm Phong. Ánh sáng mờ nhạt từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc vẫn ẩn hiện, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn mà nó đang nắm giữ, về vai trò quan trọng của nàng trong cuộc chiến này.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí thanh mát của buổi sớm mai. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, hắn hiểu rõ điều đó. Nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng, chỉ càng thêm kiên định. Những bằng chứng chấn động mà hắn đang nắm giữ sẽ là ngòi nổ cho một phong ba bão táp kinh thiên động địa, không chỉ ở Đại Chu mà có thể lan rộng ra cả Linh Giới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách.

***

Trong một mật thất sâu bên trong Hoàng Thành tráng lệ của Đại Chu, hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi mực tàu và giấy cũ, tạo nên một không khí trang nghiêm nhưng không kém phần u tịch. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn pha lê lấp lánh hắt xuống, phản chiếu lên những nét chạm khắc rồng phượng tinh xảo trên cột gỗ lim. Bên ngoài, tiếng chuông hoàng cung ngân vang xa xăm, tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn, và những tiếng rao hàng xa xôi từ chợ sáng sớm, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ bên trong mật thất.

Lâm Phong cùng Lam Yên, Hạ Vũ và Quỷ Diện Lang Quân có mặt tại đây. Trên một chiếc bàn gỗ mun lớn, chất đầy những chồng tài liệu dày cộp, cuộn da dê cổ xưa, và những bản đồ được vẽ tay tinh xảo. Đối diện với họ là Lý Nguyên Hạo, vị hoàng đế của Đại Chu, người đàn ông với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã. Lúc này, trên khuôn mặt vốn dĩ điềm tĩnh của ông đã hiện rõ vẻ từ ngạc nhiên đến nghiêm trọng, đôi lúc lại xen lẫn sự phẫn nộ không thể che giấu. Hắc Sa Hộ Pháp, bị trói chặt và phong ấn tu vi, nằm vật vã dưới đất, vẻ mặt uất hận méo mó nhưng không thể phát ra dù chỉ một tiếng kêu.

"Bệ hạ," Lâm Phong bắt đầu, giọng nói trầm ổn, không chút vội vã, "những bằng chứng này, được chúng thần thu thập từ một mật ổ bí mật của Ma Long Điện ngay trong lòng Đế Đô, không chỉ tố cáo tội ác tày trời của Đại Quan Tham, kẻ đã nắm giữ vị trí Lại Bộ Thượng Thư suốt mười năm qua, mà còn hé lộ một âm mưu lớn hơn, một kế hoạch thâm độc nhằm làm suy yếu Đại Chu, đẩy bách tính vào cảnh lầm than, và cuối cùng là lật đổ hoàng quyền."

Hắn đưa tay chỉ vào một chồng sổ sách cũ kỹ, bìa da đã sờn rách. "Đây là sổ sách ghi chép các khoản chi tiêu không rõ ràng, các giao dịch hối lộ quy mô lớn, và danh sách các quan lại bị Đại Quan Tham mua chuộc. Những con số này không chỉ dừng lại ở việc tham ô, mà còn liên quan đến việc rút ruột ngân khố quốc gia để tài trợ cho các hoạt động của Ma Long Điện, bao gồm cả việc xây dựng các cứ điểm bí mật và nuôi dưỡng sát thủ."

Lâm Phong chuyển sang một cuộn bản đồ cổ. "Và đây, bệ hạ, là bản đồ chi tiết về các tuyến đường vận chuyển linh thạch lậu, các mỏ khoáng sản quý hiếm bị khai thác trái phép dưới danh nghĩa triều đình nhưng thực chất lại chảy vào túi Ma Long Điện. Ma Tôn Huyết Ảnh đã lợi dụng lòng tham của Đại Quan Tham để biến Đại Chu thành một nguồn tài nguyên khổng lồ phục vụ cho mưu đồ thống trị của hắn."

Lý Nguyên Hạo siết chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Thật không ngờ, những kẻ tà ma lại có thể len lỏi sâu đến thế!" Giọng ông trầm đục, mang theo sự tức giận ẩn chứa. "Lại Bộ Thượng Thư... một vị quan trọng yếu của triều đình, lại có thể làm ra những chuyện động trời như vậy!"

"Chưa hết, bệ hạ," Lâm Phong tiếp tục, ánh mắt sắc như dao. "Đây là những bức thư mật, được viết bằng mật mã đặc biệt của Ma Long Điện, trao đổi giữa Đại Quan Tham và một số Hộ Pháp của Ma Tôn Huyết Ảnh. Trong đó, hắn không chỉ cung cấp thông tin mật của triều đình, mà còn lên kế hoạch ám sát các trung thần, cài cắm tay sai vào các vị trí then chốt, và thậm chí còn đề xuất phương án gây ra nạn đói, lũ lụt ở một số vùng để tạo điều kiện cho Ma Long Điện chiêu mộ tín đồ từ những người dân lầm than."

Khi Lâm Phong nói đến đây, Hạ Vũ đang đứng bên cạnh bỗng nhiên khẽ rùng mình. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong lòng nàng bỗng phát ra một luồng sáng xanh biếc dịu nhẹ, lan tỏa khắp mật thất, khiến những tài liệu trên bàn như được phủ một lớp ánh sáng huyền ảo. Một số chữ viết cổ trên các cuộn da dê bỗng nhiên như được kích hoạt, phát ra những vệt sáng lấp lánh, như thể chúng đang tự xác thực lời nói của Lâm Phong.

"Bệ hạ," Hạ Vũ khẽ nói, giọng vẫn còn chút run rẩy nhưng đầy kiên định, "Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của thần thiếp có thể cảm nhận được... những tài liệu này... chúng không hề giả dối. Có một luồng khí tức tà ác rất mạnh đã từng chạm vào chúng, và giờ đây, luồng khí tức đó đang bị ánh sáng của Ngọc bài thanh tẩy."

Lý Nguyên Hạo nhìn Hạ Vũ, rồi lại nhìn Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang phát sáng. Ông đã từng nghe về khả năng đặc biệt của huyết mạch này, nhưng đây là lần đầu tiên ông chứng kiến tận mắt. Sự xác thực từ một vật phẩm thần bí như Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc càng làm tăng thêm sức nặng cho lời buộc tội của Lâm Phong.

Lam Yên đứng cạnh Lâm Phong, ánh mắt cảnh giác quét qua Lý Nguyên Hạo, đảm bảo vị hoàng đế này không có bất kỳ ý đồ nào khác. Nàng tin tưởng Lâm Phong tuyệt đối, và mọi hành động của nàng đều vì sự an toàn của hắn.

Quỷ Diện Lang Quân, lúc này, lại không giấu được vẻ mặt kinh hãi. Hắn vốn nghĩ chỉ là một vụ tham ô thông thường, nhưng không ngờ lại liên quan đến âm mưu lật đổ triều đình và Ma Long Điện. Hắn lén lút nhìn Hắc Sa Hộ Pháp đang nằm dưới đất, rồi lại nhìn Lâm Phong, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp giữa sợ hãi, khâm phục và... một chút phấn khích trước "phi vụ" lớn này. "Ta đã nói rồi mà, Lâm công tử... thông tin này... giá không rẻ đâu nha!" Hắn thì thầm, nhưng không ai để ý đến hắn.

Lý Nguyên Hạo đứng dậy, bước đến bên bàn, tự tay cầm lấy một vài tài liệu. Gương mặt ông tối sầm lại, đôi mắt nheo lại đọc từng dòng chữ. Khi đọc đến đoạn Đại Quan Tham đề xuất phương án "tạo thiên tai nhân họa" để Ma Long Điện dễ bề hành động, ông không kìm được sự tức giận, đập mạnh tay xuống bàn. "Vô liêm sỉ! Thật vô liêm sỉ! Dám đem bách tính của Trẫm ra làm vật hy sinh cho mưu đồ của Ma Tôn!"

Ông quay sang Lâm Phong, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một chút khẩn cầu. "Lâm Phong, ngươi đã vạch trần một âm mưu động trời. Trẫm sẽ không bao giờ quên công lao này. Nhưng... ngươi chắc chắn chứ? Việc buộc tội Đại Quan Tham trước triều đình sẽ gây ra một làn sóng chấn động không nhỏ. Hắn có mối quan hệ rộng khắp, và thế lực của Ma Long Điện cũng đã len lỏi quá sâu."

Lâm Phong mỉm cười nhẹ. "Bệ hạ, nếu chúng ta không nhổ cỏ tận gốc, e rằng Đại Chu sẽ sớm trở thành một vương quốc bù nhìn của Ma Tôn Huyết Ảnh. Đây không chỉ là việc bảo vệ hoàng quyền, mà còn là bảo vệ hàng triệu sinh linh. Nhân Đạo Hữu Tình, và khi những kẻ vô tình gieo rắc tai họa, chúng ta phải đứng lên. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể nghĩ rằng hắn có thể thao túng mọi thứ, nhưng hắn đã quên một điều, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và triều đình Đại Chu, cùng với sự hỗ trợ của chúng ta, sẽ chứng minh điều đó."

Lý Nguyên Hạo nhìn Lâm Phong, trong mắt lộ rõ sự tán thưởng. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Được, Trẫm tin ngươi. Ngươi hãy chuẩn bị, ngày mai, Trẫm sẽ triệu tập đại triều. Hãy để sự thật được phơi bày!" Ông nói, giọng nói đầy kiên quyết, như một vị hoàng đế đã tìm lại được ý chí sắt đá của mình. Ông nhận ra rằng Ma Long Điện đã len lỏi sâu vào triều chính hơn ông tưởng, báo hiệu một cuộc thanh trừng quy mô lớn và kéo dài.

***

Đại Triều Điện của Đại Chu Hoàng Triều, thường ngày vốn ồn ào bởi tiếng xì xào bàn tán của các quan lại trước giờ thiết triều, hôm nay lại tĩnh lặng một cách bất thường. Một luồng khí tức nặng nề, căng thẳng bao trùm lấy không gian rộng lớn, uy nghiêm này. Ánh nắng ban ngày chiếu rọi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, làm nổi bật lên những tấm rèm lụa vàng óng và những họa tiết rồng phượng trên tường. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, cố gắng xoa dịu bầu không khí ngột ngạt nhưng không thành công. Tiếng chuông hoàng cung vừa dứt, chỉ còn lại tiếng bước chân đều đặn của các thị vệ và tiếng xột xoạt của những bộ quan phục lụa là.

Các quan lại đứng thành hàng, ai nấy đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng trong ánh mắt của không ít người lộ rõ sự lo lắng, tò mò, và cả một chút sợ hãi. Họ đã nghe phong thanh về một sự kiện trọng đại sắp diễn ra, liên quan đến một vị quan chức cấp cao.

Đứng ở hàng đầu, Đại Quan Tham, Lý Mộ Phong, vẫn giữ vẻ mặt tự mãn, kiêu ngạo thường thấy. Thân hình béo tốt của hắn gần như lấp đầy bộ quan phục lụa là màu đỏ thẫm. Hắn khẽ vuốt chòm râu bạc, liếc nhìn xung quanh với vẻ khinh thường. Hắn tin rằng với mạng lưới quan hệ và quyền lực đã gây dựng bao năm qua, không ai có thể làm gì được hắn.

Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo quét qua Đại Triều Điện. Lâm Phong, với vẻ mặt lạnh lùng, bước ra giữa triều, theo sau là Lam Yên kiên nghị, Hạ Vũ ôm Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, và Quỷ Diện Lang Quân với vẻ mặt nửa lo lắng nửa phấn khích. Kế bên Quỷ Diện Lang Quân, hai thị vệ cao lớn đang kéo lê một thân ảnh rách rưới, bị trói chặt và miệng bị bịt kín. Đó chính là Hắc Sa Hộ Pháp. Mùi máu tanh và uất hận tỏa ra từ hắn, khiến một số quan lại yếu bóng vía phải lùi lại.

Lý Nguyên Hạo, ngồi uy nghiêm trên ngai vàng, ánh mắt sắc như dao quét qua toàn bộ triều thần. "Hôm nay, Trẫm triệu tập đại triều để phơi bày một âm mưu động trời, một hành động phản quốc tày trời, do chính một vị đại thần trong triều gây ra!" Giọng ông vang vọng khắp Đại Triều Điện, không khí càng thêm căng thẳng.

Đại Quan Tham Lý Mộ Phong cau mày. Hắn không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến vậy. Hắn nhìn Lâm Phong, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường. "Một tên tiểu bối không rõ lai lịch mà dám vu khống lão phu trước mặt bệ hạ và toàn thể triều thần! Ngươi có tội gì! Dám làm loạn triều cương, vu cáo đại thần, ngươi có biết tội đó là gì không?" Hắn cố gắng lấy lại khí thế, quát lớn.

Lâm Phong không nao núng, ánh mắt hắn sắc như dao, thẳng thừng nhìn vào Đại Quan Tham. "Tội của ngươi, Đại Quan Tham Lý Mộ Phong," giọng Lâm Phong vang lên rõ ràng, từng chữ như những nhát kiếm đâm thẳng vào trái tim triều đình, "là cấu kết với Ma Long Điện, làm suy yếu Đại Chu, âm mưu lật đổ hoàng quyền, và bán đứng bách tính. Đây là bằng chứng... và đây là nhân chứng sống!"

Hắn phất tay áo, một chồng tài liệu dày cộp bay lên, rơi xuống trước mặt Đại Quan Tham. Đồng thời, Hắc Sa Hộ Pháp bị kéo đến gần hơn, khuôn mặt hắn bị ép ngẩng lên, lộ ra vẻ uất hận và thù hằn.

"Ngươi... ngươi nói bậy!" Đại Quan Tham Lý Mộ Phong run rẩy, nhìn những tài liệu trước mặt. Hắn không thể tin vào mắt mình. "Đây là vu khống! Giả mạo! Một âm mưu hãm hại lão phu!"

Lâm Phong cười khẩy, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi hắn. "Giả mạo? Âm mưu hãm hại? Xem ra Đại Quan Tham đây có trí nhớ không được tốt cho lắm. Vậy để ta nhắc lại cho ngươi nhớ. Đây là sổ sách ghi chép các khoản hối lộ mà ngươi đã nhận từ Ma Long Điện trong suốt mười năm qua, chi tiết đến từng đồng linh thạch, từng viên đan dược. Ngươi có muốn ta đọc tên từng vị quan đã bị ngươi mua chuộc, từng phi vụ rút ruột quốc khố mà ngươi đã tiến hành không?"

Lâm Phong không đợi đối phương trả lời, bắt đầu đọc to từng dòng chữ trong sổ sách. Hắn đọc tên những vị quan lại cấp dưới đã nhận hối lộ, đọc những khoản tiền khổng lồ đã bị biển thủ dưới danh nghĩa các dự án công trình, các quỹ cứu trợ thiên tai. Mỗi cái tên, mỗi con số được Lâm Phong đọc ra đều như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí các quan lại trong triều. Tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu vang lên khắp Đại Triều Điện.

"Đặc biệt, vào năm thứ ba mươi của Bệ hạ," Lâm Phong tiếp tục, giọng điệu sắc sảo, "khi nạn lũ lụt hoành hành ở ba tỉnh phía Nam, hàng triệu bách tính lâm vào cảnh đói khổ, ngươi, Đại Quan Tham, đã biển thủ ba phần tư ngân khố cứu trợ, khiến hàng ngàn người phải chết đói. Số tiền đó, theo ghi chép này, đã được chuyển thẳng vào tay Hắc Sa Hộ Pháp đây, để tài trợ cho việc xây dựng Luyện Thi Quật của Ma Long Điện ở biên giới phía Tây!"

Đại Quan Tham Lý Mộ Phong tái mét. Những chi tiết đó chỉ có hắn và một vài kẻ thân tín nhất biết. Hắn bắt đầu hoảng loạn, cố gắng phản bác. "Không thể! Những thứ này... ngươi lấy ở đâu ra! Chắc chắn là ngụy tạo!"

"Ngụy tạo?" Lâm Phong nhướng mày. "Vậy ngươi có thể giải thích tại sao bút tích của ngươi, dấu ấn riêng của ngươi, và cả mật mã mà ngươi dùng để trao đổi với Ma Tôn Huyết Ảnh lại xuất hiện rõ ràng trên những tài liệu này không? Chẳng lẽ ngươi có thói quen tự viết thư tố cáo mình rồi tự ngụy tạo nó sao? Hay là, ngươi quá tự tin vào sự che đậy của mình mà không ngờ rằng có ngày, Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, và chính những hành động tàn ác của ngươi đã tự khắc ghi dấu vết cho sự diệt vong của mình?"

Hắn chỉ tay về phía Hắc Sa Hộ Pháp. "Và đây, Hắc Sa Hộ Pháp, người đã trực tiếp nhận tiền từ ngươi, người đã tham gia vào việc ám sát Thứ Sử Tần An, người đã phản đối việc tăng cường phòng bị ở biên giới phía Bắc theo chỉ thị của ngươi, để tạo điều kiện cho Ma Long Điện xâm nhập. Ngươi có muốn ta hỏi hắn một vài điều để làm rõ sự thật không?"

Hắc Sa Hộ Pháp, dù bị bịt miệng, vẫn phát ra những tiếng gầm gừ giận dữ. Ánh mắt hắn tóe lửa, muốn xé xác Đại Quan Tham. Sự xuất hiện của hắn, một tên Hộ Pháp của Ma Long Điện, ngay giữa triều đình, đã đủ để làm chấn động mọi người. Các quan lại không còn xì xào nữa, mà bắt đầu nhìn Đại Quan Tham với ánh mắt phẫn nộ và ghê tởm. Một số người thậm chí còn lùi lại, như thể sợ bị vấy bẩn bởi sự ô uế của hắn.

Đại Quan Tham Lý Mộ Phong như bị sét đánh. Hắn biết mình đã xong đời. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, khuôn mặt béo tốt của hắn trở nên trắng bệch. Hắn lắp bắp, không nói nên lời. "Ta... ta..."

Lý Nguyên Hạo đứng dậy, khuôn mặt ông lạnh như băng. "Đại Quan Tham Lý Mộ Phong, tội của ngươi rõ như ban ngày! Ngươi đã phản bội triều đình, phản bội bách tính, cấu kết với tà ma, tội đáng muôn chết! Trẫm ra lệnh, lập tức tước bỏ mọi chức vị, giam vào thiên lao, chờ ngày xử trảm!"

Các thị vệ lập tức lao đến, xiềng xích Đại Quan Tham. Hắn vẫn cố gắng vùng vẫy, mắng nhiếc Lâm Phong và Lý Nguyên Hạo, nhưng tiếng nói của hắn nhanh chóng bị át đi bởi sự phẫn nộ của các quan lại khác. Sự chia rẽ trong triều đình đã rõ như ban ngày, một số ít vẫn còn bàng hoàng, nhưng đa số đã nhận ra sự thật. Đây chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm, họ biết sẽ có những quan lại khác tiếp tục bị phanh phui.

"Bệ hạ vạn tuế! Bệ hạ sáng suốt!" Tiếng hô vang lên khắp Đại Triều Điện, át đi tiếng kêu la thảm thiết của Đại Quan Tham. Lâm Phong đứng đó, bình tĩnh nhìn Lý Mộ Phong bị lôi đi, trong lòng không hề gợn sóng. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một bước đi đầu tiên trong cuộc chiến chống lại Ma Tôn Huyết Ảnh.

***

Sau phiên đại triều đầy sóng gió, ánh chiều tà đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả hoàng thành. Không khí căng thẳng sau cuộc tranh cãi kịch liệt vẫn còn đó, như một làn sương mờ mịt bao phủ lên những cung điện vàng son. Tiếng gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ trong vườn thượng uyển, mang theo hương hoa lài thoang thoảng, dịu đi phần nào sự nặng nề trong lòng người.

Trong một hậu điện tĩnh lặng, trang nhã, nơi thường dùng để hoàng đế tiếp kiến các đại thần thân tín, Lý Nguyên Hạo ngồi tựa vào ghế rồng, một tay xoa trán, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Ông vừa trải qua một phiên triều đình mà có lẽ sẽ đi vào sử sách Đại Chu, một phiên triều đã phơi bày sự thối nát và âm mưu đen tối đã len lỏi sâu vào gốc rễ triều chính.

Lâm Phong đứng đối diện, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường lệ, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt đen láy, một dòng suy tư cuồn cuộn không ngừng. Lam Yên và Hạ Vũ đứng sau Lâm Phong, Lam Yên vẫn giữ vẻ cảnh giác, còn Hạ Vũ ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, ánh sáng mờ nhạt từ nó vẫn ẩn hiện, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn chưa được giải đáp. Quỷ Diện Lang Quân thì đã được Lâm Phong cho phép rời đi, để hắn tiếp tục công việc điều tra và thu thập thông tin của mình.

"Lâm Phong, ngươi đã gây ra một cơn địa chấn," Lý Nguyên Hạo thở dài, giọng nói trầm đục. "Triều đình sẽ không yên ổn trong một thời gian dài. Việc bắt giam Lý Mộ Phong sẽ chấn động toàn bộ quan trường, và Trẫm biết, hắn không phải là kẻ duy nhất cấu kết với Ma Long Điện."

"Bệ hạ nói đúng," Lâm Phong đáp, giọng điệu kiên quyết. "Đây chỉ là khởi đầu. Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên khi một trong những tay sai chủ chốt của hắn bị lật mặt. Hắn sẽ có hành động trả đũa, và chắc chắn sẽ còn quyết liệt hơn những gì chúng ta đã thấy. Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn, không chỉ là thanh trừng nội bộ, mà là một cuộc chiến sinh tử với Ma Long Điện."

Lý Nguyên Hạo gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng. "Trẫm đã ra lệnh cho các bộ ngành liên quan bắt đầu điều tra sâu rộng hơn, dựa trên những bằng chứng mà ngươi đã cung cấp. Nhưng Trẫm lo rằng, mạng lưới của Ma Long Điện đã ăn sâu bén rễ quá mức. Ngươi nghĩ chúng ta nên làm gì tiếp theo?"

Lâm Phong trầm ngâm một lát, ánh mắt lướt qua Lam Yên và Hạ Vũ. "Bệ hạ, việc thanh trừng nội bộ là cần thiết, nhưng chúng ta không thể chỉ bị động phòng thủ. Ma Tôn Huyết Ảnh chắc chắn sẽ cử những kẻ mạnh hơn đến để trả thù, hoặc tìm cách bịt miệng những người đã biết quá nhiều. Đồng thời, hắn cũng sẽ tìm cách gây thêm hỗn loạn để che đậy dấu vết và tiếp tục mưu đồ của mình."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Lý Nguyên Hạo. "Chúng ta cần phải chủ động. Thứ nhất, bệ hạ cần củng cố lực lượng phòng vệ hoàng cung và các thành trì quan trọng. Thứ hai, Trẫm đề nghị bệ hạ bí mật triệu tập một số tông môn chính phái có uy tín, những người còn giữ được chính nghĩa, để cùng nhau đối phó với Ma Long Điện. Chúng ta không thể đơn độc chiến đấu."

Lý Nguyên Hạo gật gù, lắng nghe từng lời Lâm Phong nói. "Ý kiến của ngươi rất hợp lý. Trẫm sẽ lập tức bố trí. Nhưng còn về Ma Tôn Huyết Ảnh... ngươi có nghĩ hắn sẽ đích thân ra tay không?"

Lâm Phong khẽ nhíu mày. "Có khả năng. Việc lật đổ Đại Quan Tham chỉ là một 'cú đấm' nhỏ vào 'tảng băng chìm' của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn sẽ không chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Ma Tôn Huyết Ảnh là một kẻ xảo quyệt và tàn nhẫn, chúng ta không thể đánh giá thấp hắn. Hắn ám chỉ một thế lực lớn hơn đứng sau mình, và việc hắn có thể điều khiển một vị quan lớn như Lý Mộ Phong cho thấy ảnh hưởng của hắn đã vượt xa những gì chúng ta tưởng."

Hạ Vũ, lúc này, khẽ siết chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ đang dao động trong ngọc bài, không phải là ma khí, mà là một cảm giác cổ xưa, đầy bí ẩn. Nàng nhớ lại cảm giác cộng hưởng mạnh mẽ của ngọc bài với các tài liệu cổ trong mật ổ Huyết Ảnh. "Lâm Phong ca ca," nàng khẽ nói, "Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của muội... nó đang phản ứng. Muội cảm thấy như có một điều gì đó rất cũ kỹ, rất mạnh mẽ đang thức tỉnh... Nó liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' mà chúng ta đã thấy trong tài liệu."

Lâm Phong quay sang nhìn Hạ Vũ, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ suy tư. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ luôn có những phản ứng đặc biệt khi tiếp xúc với các tài liệu cổ hoặc khi ma khí xuất hiện, ám chỉ vai trò quan trọng của nàng trong việc giải mã các bí ẩn liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' và nguồn gốc Ma Tôn. Hắn nhận ra rằng thân thế của mình không chỉ là bí ẩn mà còn là một gánh nặng hoặc một cơ hội lớn, và những dấu hiệu về sự suy yếu của thế giới hoặc các sự kiện dị thường ngày càng rõ ràng.

"Đừng lo lắng, Hạ Vũ," Lâm Phong trấn an nàng, nhưng trong lòng hắn cũng không khỏi dâng lên một dự cảm bất an. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu mọi chuyện. Nàng là chìa khóa quan trọng trong cuộc chiến này."

Lam Yên bước đến gần Lâm Phong, đặt tay lên vai hắn. "Bất kể điều gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời thề.

Lý Nguyên Hạo nhìn ba người, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Ông là một vị hoàng đế, nhưng trước mặt những thế lực siêu nhiên như Ma Long Điện, ông lại cảm thấy bất lực. May mắn thay, ông đã có Lâm Phong. "Trẫm tin tưởng ngươi, Lâm Phong. Ngươi là hy vọng của Đại Chu. Hãy cứ làm những gì ngươi cho là đúng. Trẫm sẽ hỗ trợ hết sức."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn dài và đầy chông gai. Cuộc thanh trừng trong triều đình Đại Chu chỉ là bước khởi đầu. Ma Tôn Huyết Ảnh chắc chắn sẽ có những hành động trả đũa quyết liệt, và sẽ có những đối thủ mạnh hơn đang chờ đợi, có thể là các phó giáo chủ của Ma Tôn, hoặc chính Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ đích thân ra tay. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

"Bệ hạ, vậy thì thần xin cáo lui. Chúng thần sẽ chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo." Lâm Phong nói, giọng nói tràn đầy tự tin.

Lý Nguyên Hạo gật đầu. "Đi đi. Hãy cẩn thận."

Lâm Phong cùng Lam Yên và Hạ Vũ rời khỏi hậu điện, bước ra ngoài hoàng cung. Ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng vằng vặc con đường lát đá. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo một chút hơi lạnh. Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một cảm giác quyết tâm mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, và hắn sẽ là người viết nên huyền thoại ấy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ