Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 230

Huyết Sát Đả Kích: Trưởng Lão Tà Tông Lộ Diện

4481 từ
Mục tiêu: Thể hiện sự trả đũa trực tiếp và mạnh mẽ từ Ma Tôn Huyết Ảnh sau sự kiện Đại Quan Tham bị phanh phui.,Giới thiệu một kẻ địch mới, một trưởng lão của Ma Long Điện, đủ mạnh để đẩy Lâm Phong vào tình thế nguy hiểm, tăng cường căng thẳng cho Rising Action.,Củng cố hình ảnh Lâm Phong là mục tiêu hàng đầu của Ma Long Điện, đồng thời cho thấy sự phát triển trong năng lực chiến đấu và khả năng ứng biến của chàng khi đối mặt với cường địch.,Tăng cường sự phối hợp và tinh thần đoàn kết giữa Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ trong trận chiến cam go.,Gieo mầm cho những âm mưu lớn hơn và sự lộ diện của các thế lực tà ác cấp cao hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Quỷ Diện Lang Quân, Lý Nguyên Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh, Huyết Sát Trưởng Lão
Mood: Căng thẳng, hành động, nguy hiểm, tuyệt vọng
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng dần lùi về phía tây, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên rạng rỡ trải dài khắp Đế Đô Long Phượng. Hoàng cung uy nghi vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, nhưng bên trong một gian phòng trang trọng nơi hậu điện, không khí đã sớm trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Các bức tường được chạm khắc rồng phượng tinh xảo, những cột gỗ lim được đánh bóng loáng, và hương trầm thoang thoảng từ đỉnh lư đồng cổ kính không thể xua đi vẻ nghiêm trọng đang bao trùm ba con người đang tề tựu nơi đây.

Lý Nguyên Hạo, vị hoàng đế của Đại Chu, mặc long bào màu vàng thêu chỉ bạc lấp lánh, nhưng nét mặt ông lại ẩn chứa sự lo âu sâu sắc. Đôi mắt tinh anh của ông dõi theo Lâm Phong, người đang đứng đối diện, dáng vẻ vẫn thanh thoát như thường lệ, dù đêm qua đã trải qua một cuộc tranh đấu trí tuệ nảy lửa tại triều đình. Bên cạnh Lâm Phong là Quỷ Diện Lang Quân, dáng vẻ gầy gò, chiếc mặt nạ quỷ cười bí ẩn che đi toàn bộ biểu cảm, nhưng ánh mắt xuyên qua khe hở lại sắc bén và tĩnh lặng lạ thường. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang từ xa, hòa cùng tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn và tiếng lính gác hô hoán, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của một kinh thành đang bừng tỉnh, nhưng đối với ba người trong phòng, những âm thanh ấy lại mang một vẻ xa xăm, như thuộc về một thế giới khác, tách biệt khỏi mối nguy hiểm cận kề.

Lý Nguyên Hạo hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn vang lên, nhưng ẩn chứa sự nặng nề: "Vụ án Đại Quan Tham đã gây chấn động lớn. Việc Lý Mộ Phong bị phanh phui không chỉ là mất đi một trụ cột trong triều, mà còn là một đòn giáng mạnh vào Ma Long Điện. Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên đâu, Lâm Phong. Hắn chắc chắn sẽ có động thái đáp trả." Ông ngừng lại, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng xen lẫn lo lắng nhìn chàng trai trẻ. "Ngươi đã đánh động một con rắn độc khổng lồ đang ngủ say, và giờ đây, nó đã tỉnh giấc."

Lâm Phong khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ trầm tư. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lúc này không còn vẻ hài hước, nghịch ngợm thường ngày, mà thay vào đó là sự cảnh giác cao độ và một tia quyết đoán. Tay hắn vô thức siết nhẹ chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm đang treo bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lớp vải. "Bệ hạ nói chí phải. Việc lật đổ Lý Mộ Phong chỉ là một 'cú đấm' nhỏ vào 'tảng băng chìm' của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn là một kẻ xảo quyệt và tàn nhẫn, sẽ không chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Hắn ám chỉ một thế lực lớn hơn đứng sau mình, và việc hắn có thể điều khiển một vị quan lớn như Lý Mộ Phong cho thấy ảnh hưởng của hắn đã vượt xa những gì chúng ta tưởng. Hắn sẽ không buông tha cho bất kỳ ai dám cản đường hắn, đặc biệt là những người đã biết quá nhiều."

Quỷ Diện Lang Quân, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng như một cái bóng, đột nhiên khẽ ho một tiếng, thu hút sự chú ý. Giọng hắn trầm khàn, mang theo chút lạnh lẽo đặc trưng của những kẻ sống trong bóng tối: "Tin tức từ thế giới ngầm của ta cho thấy Ma Long Điện đang ráo riết điều động. Có vẻ như Ma Tôn đã đích thân ra lệnh, và mục tiêu chính là... công tử." Hắn dừng lại, chiếc mặt nạ quỷ cười như thể đang chế nhạo số phận của Lâm Phong. "Giá của thông tin này... không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Ma Tôn Huyết Ảnh đã ra lệnh truy sát bất cứ ai liên quan đến việc phanh phui Lý Mộ Phong, nhưng đặc biệt nhấn mạnh đến việc phải tiêu diệt ngươi bằng mọi giá. Hắn không muốn có bất kỳ nhân tố bất ổn nào cản trở 'đại sự' của hắn."

Lâm Phong nhíu mày, trong lòng không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình. Hắn biết, bản thân đang trở thành cái gai trong mắt Ma Tôn Huyết Ảnh, một mục tiêu hàng đầu. Điều đó vừa là nguy hiểm, vừa là sự khẳng định cho tầm quan trọng của hắn trong cuộc chiến này. Hắn nhớ lại những lời Hạ Vũ đã nói về Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc và "Thiên Đạo Vết Nứt", và cả những dự cảm bất an về thân thế bí ẩn của mình. Có lẽ, tất cả những điều này đều có mối liên hệ sâu xa, và hắn, một phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh, đang dần bị cuốn vào một vòng xoáy lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, hắn tự nhủ, dù khó khăn đến mấy, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Lý Nguyên Hạo thở dài, ánh mắt đầy suy tư. "Vậy thì, tình hình còn tồi tệ hơn Trẫm dự liệu. Lâm Phong, ngươi có kế sách gì không?"

"Kế sách ư?" Lâm Phong mỉm cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự sắc bén. "Đối với loại người như Ma Tôn Huyết Ảnh, phòng thủ không phải là cách tốt nhất. Chúng ta phải chủ động. Thứ nhất, bệ hạ cần củng cố lực lượng phòng vệ hoàng cung và các thành trì quan trọng. Hắn có thể không dám lộ diện, nhưng những kẻ dưới trướng hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để gây rối. Thứ hai, Trẫm đề nghị bệ hạ bí mật triệu tập một số tông môn chính phái có uy tín, những người còn giữ được chính nghĩa, để cùng nhau đối phó với Ma Long Điện. Chúng ta không thể đơn độc chiến đấu. Đây là một cuộc chiến không chỉ của Đại Chu, mà của toàn bộ giới tu tiên chính đạo."

Quỷ Diện Lang Quân khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng. "Quả thực, Ma Long Điện đã len lỏi quá sâu. Không chỉ trong triều đình Đại Chu, mà còn ở nhiều quốc gia, nhiều tông môn khác. Mạng lưới của chúng vô cùng tinh vi, không thể khinh thường. Một cú đấm nhỏ như Lý Mộ Phong chỉ khiến chúng càng thêm cảnh giác và ra tay quyết liệt hơn."

Lý Nguyên Hạo trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu mạnh mẽ. "Ngươi nói rất đúng. Trẫm sẽ lập tức bố trí. Tuy nhiên, ngươi và các nàng phải đặc biệt cẩn thận. Ngươi là mục tiêu hàng đầu của chúng. Hoàng cung tuy an toàn, nhưng ngươi không thể mãi ở lại đây."

Lâm Phong hiểu ý. Hắn là người của giang hồ, không thể bị trói buộc trong hoàng cung. Hơn nữa, việc hắn xuất hiện ở đây quá lâu sẽ khiến Ma Long Điện dễ dàng phán đoán hành động của hắn. Hắn cần phải trở thành một luồng gió, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến kẻ địch không thể nắm bắt. "Bệ hạ không cần lo lắng cho thần. Thần có cách tự bảo vệ mình. Hơn nữa, việc Ma Tôn Huyết Ảnh đích thân ra lệnh truy sát thần, cũng có nghĩa là hắn đã phần nào thừa nhận năng lực của thần. Đây cũng là một loại vinh hạnh, phải không?" Hắn khẽ cười, nụ cười tinh quái quen thuộc đã trở lại, xua đi phần nào không khí căng thẳng.

Lý Nguyên Hạo nhìn nụ cười của Lâm Phong, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Vừa là sự ngưỡng mộ, vừa là sự bất lực của một vị hoàng đế trước thế lực siêu nhiên. Ông biết, Lâm Phong là hy vọng của Đại Chu, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi, có thể mang đến vinh quang, cũng có thể kéo theo tai họa khôn lường. "Được rồi. Ngươi hãy cẩn thận. Mọi sự chuẩn bị, Trẫm sẽ đích thân thúc đẩy. Quỷ Diện Lang Quân, ngươi hãy tiếp tục bám sát mọi động thái của Ma Long Điện, và bảo vệ Lâm Phong trong khả năng của mình."

"Vâng, bệ hạ." Quỷ Diện Lang Quân khẽ cúi đầu, rồi lại nhìn Lâm Phong. "Thông tin này... vẫn là giá đó nha, Lâm công tử!" Hắn nháy mắt, một cử chỉ hiếm hoi của sự hài hước ẩn sau chiếc mặt nạ.

Lâm Phong bật cười thành tiếng. "Ngươi cứ yên tâm, Quỷ Diện huynh. Chỉ cần thông tin của ngươi đủ giá trị, ta sẽ không bao giờ bạc đãi ngươi."

Ba người tiếp tục bàn bạc thêm một lúc nữa về các biện pháp đối phó, về khả năng Ma Long Điện sẽ tấn công vào những điểm yếu nào của Đại Chu, và cách để Lâm Phong có thể tiếp tục hành động mà không bị lộ quá nhiều thông tin. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển theo gió nhẹ bay vào phòng, trộn lẫn với mùi mực và giấy, tạo nên một không gian vừa uy nghiêm, vừa sống động. Cuối cùng, khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ, Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt kiên định. Hắn biết, kể từ giờ phút này, mỗi bước chân của hắn đều sẽ đối mặt với nguy hiểm, nhưng đó cũng là con đường mà hắn đã chọn, con đường của một phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh, để viết nên huyền thoại cho chính mình.

***

Rời khỏi Hoàng cung, Lâm Phong cùng Lam Yên và Hạ Vũ bước đi trên một con phố lớn của Đế Đô. Quỷ Diện Lang Quân đã biến mất vào đám đông từ lúc nào, như một bóng ma, để tiếp tục thu thập tin tức từ mạng lưới tình báo bí ẩn của hắn. Con phố tấp nập, rộng lớn, được lát đá xanh phẳng lì, hai bên là những cửa hàng tấp nập khách ra vào, những quán trà nghi ngút khói thơm, và những gánh hàng rong mời chào đủ loại sản vật. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng nhạc từ các quán hát vọng ra, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc và sức sống của một kinh thành phồn thịnh. Mùi hương hoa từ các chậu cảnh đặt trước cửa nhà trộn lẫn với mùi thức ăn thơm lừng từ các tiệm bánh, mùi vải vóc tơ lụa từ các cửa hiệu thời trang, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan. Nắng nhẹ trải đều trên mái ngói cong cong và những cây cổ thụ xanh um, gió mát thổi qua mang theo hơi thở của một buổi sáng yên bình.

Sự bình yên giả tạo này, dù đã được cảnh báo, vẫn khiến Lam Yên không khỏi cảm thấy có chút bất an. Nàng, với bản tính cảnh giác và sự nhạy bén của một chiến binh, luôn cảm nhận được những luồng khí tức bất thường. Nàng bước đi bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua đám đông xung quanh, nắm chặt chuôi trường thương ẩn dưới áo choàng. Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, mái tóc nâu đỏ được buộc đuôi ngựa cao, toát lên khí chất anh hùng. Nàng không thích vòng vo, nói thẳng vào vấn đề: "Ma Tôn Huyết Ảnh liệu có dám công khai ra tay giữa Đế Đô này không? Giữa ban ngày ban mặt, dưới sự giám sát của hoàng cung và vô số cao thủ tu chân khác?" Giọng nàng dứt khoát, nhưng vẫn ẩn chứa một chút nghi ngại.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái nay lại có chút nghiêm nghị. "Hắn sẽ không lộ diện, Lam Yên. Một kẻ như Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không bao giờ tự mình đặt chân vào nơi nguy hiểm như vậy, trừ khi hắn đã chắc chắn mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Hắn sẽ giấu mình trong bóng tối, điều khiển những con rối của hắn. Nhưng những kẻ dưới trướng hắn thì khó nói. Chúng không có sự kiên nhẫn và sự tinh ranh như Ma Tôn. Chúng ta phải cẩn thận." Hắn vừa nói, vừa khẽ liếc nhìn những ánh mắt đổ dồn về phía họ. Dù đã cố gắng ăn vận đơn giản nhất có thể, nhưng khí chất phi phàm của hắn, cùng vẻ đẹp nổi bật của Lam Yên và Hạ Vũ, vẫn khiến họ trở thành tâm điểm chú ý.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, mái tóc đen nhánh dài mượt mà được tết gọn, bước đi nhỏ nhắn bên cạnh Lâm Phong, bàn tay nàng khẽ siết lấy Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang đeo trên cổ. Đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ của nàng, lúc này cũng thoáng vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được một sự bất an mơ hồ trong không khí, một cảm giác lạnh lẽo khác thường len lỏi qua làn da, dù ánh nắng vẫn đang rực rỡ. "Ma Tôn Huyết Ảnh thật sự đáng sợ đến vậy sao, Lâm Phong ca ca?" Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang theo chút run rẩy.

Lâm Phong quay sang mỉm cười trấn an nàng, khẽ xoa đầu nàng. "Đừng lo, Hạ Vũ. Hắn đáng sợ, nhưng chúng ta cũng không phải kẻ yếu. Hơn nữa, chúng ta đã được cảnh báo, và đã có chuẩn bị." Hắn nói, nhưng trong lòng lại không hề lơ là. Hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh đã ra lệnh truy sát, và điều đó có nghĩa là Ma Long Điện sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào, bất cứ nơi đâu. Cái cảm giác bình yên này chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu một cơn bão sắp ập đến. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn thầm nhủ, "chính là lúc để chứng minh bản thân."

Họ tiếp tục đi, băng qua một con phố đông đúc khác, nơi những người bán hàng rao to sản phẩm của mình, những đứa trẻ nô đùa hồn nhiên, và những gánh hát rong đang biểu diễn những khúc ca vui tươi. Lâm Phong cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng giác quan thứ sáu của một cường giả tu tiên đã đạt đến Hóa Thần cảnh luôn mách bảo hắn về một mối nguy hiểm đang rình rập. Linh khí xung quanh, vốn dĩ ôn hòa, bỗng trở nên hỗn loạn một cách khó hiểu. Mùi hương dễ chịu của hoa cỏ và thức ăn bị thay thế bởi một mùi hương tanh nồng, khẽ khàng len lỏi trong không khí, như máu tươi.

Khi họ vừa đi qua một con hẻm nhỏ, khuất tầm nhìn của những người dân trên phố lớn, một luồng ma khí âm lãnh đột ngột bùng phát, như một cơn thủy triều đen tối ập đến. Khí tức này không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng hung ác, mang theo sát khí ngút trời, khiến không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng trĩu. Tiếng xé gió chói tai vang lên, như một lưỡi dao vô hình rạch nát sự yên bình. Một bóng đen lao vụt ra từ trong con hẻm, nhanh đến mức khó tin, tựa như một mũi tên độc tẩm ma khí, nhắm thẳng vào Lâm Phong. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng tốc độ của đòn tấn công vẫn khiến hắn bất ngờ.

"Cẩn thận!" Lam Yên kịp thời hét lên, trường thương trong tay nàng vụt ra, hóa thành một đạo cầu vồng bạc, cố gắng chặn đứng đòn tấn công. Nhưng bóng đen kia không hề né tránh, mà dường như còn mạnh mẽ hơn, xuyên qua ánh sáng trường thương, thẳng tiến về phía Lâm Phong.

"Ma Long Điện!" Lâm Phong khẽ gầm lên, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. Hắn không hề lùi bước, mà đón nhận đòn tấn công trực diện. Cửu Thiên Huyền Kiếm lập tức xuất vỏ, hóa thành một luồng kiếm khí chói mắt, đối đầu với ma khí đen kịt. Tiếng va chạm kim loại vang lên chói tai, kèm theo một tiếng nổ lớn, khiến mặt đất rung chuyển. Bụi đất tung mù mịt, che lấp tầm nhìn. Lâm Phong biết, đây không phải là một sát thủ thông thường. Kẻ này, chắc chắn là một cường giả của Ma Long Điện, và hắn, cuối cùng, đã bị đặt vào tầm ngắm của những kẻ mạnh hơn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, ngay giữa lòng Đế Đô phồn hoa.

***

Tiếng nổ lớn vang dội, kéo theo một luồng xung kích mạnh mẽ, thổi bay bụi đất và đá vụn từ con hẻm, cuốn theo những tiếng la hét hoảng loạn của người dân xung quanh. Sự yên bình của Đế Đô Long Phượng bỗng chốc bị xé tan, nhường chỗ cho một không khí hỗn loạn và kinh hoàng. Bầu trời giữa buổi sáng đang trong xanh bỗng nhiên trở nên âm u một cách kỳ lạ, những đám mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, che khuất ánh mặt trời, khiến cả quảng trường trung tâm chìm trong một bóng tối mờ mịt. Gió mạnh gào thét, cuốn theo những chiếc lá khô và rác rưởi, như một điềm báo cho cơn bão sắp tới.

Khi bụi mịt dần tan, một cảnh tượng đáng sợ hiện ra trước mắt. Nơi con hẻm nhỏ vừa nãy, giờ đây là một hố sâu hoắm, đá lát nền bị nứt toác, chứng tỏ sức mạnh hủy diệt của đòn tấn công vừa rồi. Lâm Phong đứng vững ở trung tâm, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng lung linh, chống đỡ lấy một luồng ma khí đen kịt. Đối diện với hắn, sừng sững một bóng người cao lớn, khoác trường bào đen tuyền thêu chỉ đỏ như máu. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đôi mắt sâu hoắm đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái. Toàn thân y tỏa ra ma khí nồng đậm, âm lãnh, khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Hắn chính là Huyết Sát Trưởng Lão, một trong những cường giả Hóa Thần của Ma Long Điện, người được Ma Tôn Huyết Ảnh đích thân phái đi để "tiễn" Lâm Phong xuống U Minh.

Huyết Sát Trưởng Lão nhìn Lâm Phong, khóe miệng gầy gò nhếch lên một nụ cười khẩy tàn độc. Giọng nói của y khàn đặc, chứa đầy sự khinh thường và ngạo mạn, như tiếng kim loại cọ xát. "Ngươi chính là Lâm Phong? Kẻ dám phá hoại đại sự của Ma Tôn? Kẻ đã khiến Lý Mộ Phong phải chịu nhục? Một tên tiểu bối Hóa Thần sơ kỳ mà dám làm càn ở Đế Đô này ư? Hôm nay, lão phu sẽ thay Ma Tôn tiễn ngươi xuống U Minh!" Hắn ngừng lại, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Lam Yên và Hạ Vũ đang đứng sau Lâm Phong, ánh lên vẻ khát máu. "Và tiện thể, hai con tiểu tiện nhân kia cũng đừng hòng thoát."

Lâm Phong cảm nhận được áp lực cực lớn từ đối phương. Huyết Sát Trưởng Lão không chỉ là cường giả Hóa Thần, mà ma khí của y còn thuần túy và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những kẻ địch hắn từng đối mặt. Tuy nhiên, ánh mắt của hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay sáng rực hơn. "Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một kẻ núp trong bóng tối, sợ hãi không dám lộ diện. Ngươi, cũng không đủ tư cách để định đoạt số phận của ta!" Giọng Lâm Phong vang vọng, đầy khí phách, đối chọi lại với sự tàn độc của đối thủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận? Vậy thì hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới là kẻ mạnh!"

Dứt lời, Huyết Sát Trưởng Lão không nói thêm lời nào, y tung ra những chiêu thức ma đạo hiểm độc, cuồng bạo. Ma khí đen kịt từ cơ thể y bùng nổ, hóa thành những luồng sóng âm lãnh cuồn cuộn, như những con mãng xà khổng lồ lao về phía Lâm Phong. Tiếng gầm rú của ma khí vang vọng khắp quảng trường, khiến những người dân yếu ớt không kịp chạy trốn phải ngất lịm, những người khác thì run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. Mùi máu tanh và bụi đất bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với mùi ma khí khét lẹt.

Lâm Phong không hề lùi bước. Hắn vận chuyển công pháp, toàn thân bao phủ bởi một tầng linh lực mạnh mẽ. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn hóa thành hàng vạn tia kiếm khí, như một cơn bão thép, đối kháng trực diện với những luồng ma khí của Huyết Sát Trưởng Lão. Tiếng binh khí va chạm chói tai, những tia lửa tóe ra rực rỡ trong không khí âm u. Mỗi chiêu thức của Huyết Sát Trưởng Lão đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến mặt đất rung chuyển, những tòa nhà xung quanh cũng khẽ lắc lư.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất anh hùng, không chút do dự lao lên. Nàng biết mình không thể đối đầu trực diện với một cường giả Hóa Thần như Huyết Sát Trưởng Lão, nhưng nàng có thể hỗ trợ Lâm Phong và bảo vệ những người dân vô tội. Trường thương trong tay nàng múa lên như rồng bay phượng múa, tạo ra một vòng phòng ngự bằng ánh sáng bạc, cố gắng ngăn cản những đòn đánh của ma khí lan rộng ra xung quanh, bảo vệ những người dân đang hoảng loạn tháo chạy. Đôi mắt sắc bén của nàng không ngừng quan sát, tìm kiếm sơ hở của đối phương. "Lâm Phong, cẩn thận! Ma khí của hắn có độc!" Nàng hét lớn, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ.

Hạ Vũ, tuy sợ hãi, nhưng vẫn kiên cường đứng vững. Nàng không có sức mạnh chiến đấu như Lâm Phong và Lam Yên, nhưng Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng bỗng phát ra một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt nhưng ấm áp. Ánh sáng đó tạo thành một vòng bảo vệ quanh nàng và Lâm Phong, dù không thể hoàn toàn chống đỡ ma khí cuồng bạo, nhưng nó cũng làm suy yếu một phần sức mạnh của ma khí khi chạm vào. Nàng cố gắng che chắn cho Lâm Phong khỏi những đòn đánh hiểm độc, mặc dù nàng biết sức lực của mình còn hạn chế. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, đầy bí ẩn đang thức tỉnh trong ngọc bài, không phải là ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và mạnh mẽ hơn nhiều, nó liên quan đến "Thiên Đạo Vết Nứt" mà họ đã thấy trong tài liệu. Nó khiến nàng vừa sợ hãi, vừa bị thu hút một cách kỳ lạ.

"Phụt!"

Lâm Phong đang cố gắng tập trung toàn bộ linh lực để đối phó với Huyết Sát Trưởng Lão, nhưng ma khí của đối phương quá mạnh, liên tục áp chế. Một luồng ma khí đen kịt bất ngờ xuyên qua khe hở trong kiếm thế của hắn, đánh thẳng vào ngực. Một tiếng ho khan vang lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng Lâm Phong, cơ thể hắn lảo đảo, suýt chút nữa là quỳ xuống. Cảm giác nóng rát của ma khí lan nhanh khắp cơ thể, tựa như hàng vạn mũi kim đang đâm chích vào kinh mạch, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề gợn chút sợ hãi hay tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được Sinh Mệnh Ngọc Bội trong ngực áo khẽ rung lên, phát ra một luồng sinh khí ấm áp, cố gắng kháng cự lại sự xâm thực của ma khí. "Kẻ này... quả nhiên rất mạnh!" Hắn thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác áp lực lớn.

Ma Tôn Huyết Ảnh quả nhiên không hề nói suông. Việc phanh phui Lý Mộ Phong đã thực sự chọc giận hắn, và hắn đã phái ra một cường giả đáng gờm như Huyết Sát Trưởng Lão. Lâm Phong nhận ra rằng mình vẫn chưa đủ sức mạnh để một mình đối đầu với toàn bộ thế lực Ma Long Điện. Hắn cần phải đột phá, phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, hoặc tìm kiếm sự trợ giúp. Ánh sáng bảo vệ yếu ớt từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ, dù không thể làm gì nhiều trước ma khí Hóa Thần, nhưng lại khiến Lâm Phong cảm thấy ấm lòng. Nàng là chìa khóa, là hy vọng.

"Hừm, chỉ vậy thôi sao, Lâm Phong?" Huyết Sát Trưởng Lão cười khẩy, nụ cười tàn độc hơn. Y thấy Lâm Phong bị thương, càng thêm đắc ý. "Ngươi nghĩ mình có thể chống lại Ma Tôn sao? Ngươi chỉ là một con kiến mà thôi! 'Đại sự' của Ma Tôn không phải kẻ tiểu bối như ngươi có thể hiểu được!"

Lâm Phong lau vệt máu ở khóe miệng, ánh mắt sắc như dao. Hắn biết, trận chiến này chưa kết thúc. Hắn sẽ không gục ngã dễ dàng như vậy. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Hắn sẽ không để những kẻ tà ác này định đoạt số phận của mình. Hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

"Hừ, muốn ta xuống U Minh? Ngươi còn chưa đủ tư cách!" Lâm Phong gầm lên, linh lực trong đan điền cuộn trào, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn lại một lần nữa sáng rực, chiếu rọi cả một góc trời đang âm u. Hắn biết, đây là một trận chiến sinh tử, và hắn phải dốc hết sức mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ