Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua tán lá rậm rạp của Rừng Cổ Mộc, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy lá khô. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm và hương thơm mộc mạc của đất rừng. Tiếng chim hót líu lo, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xua tan đi sự căng thẳng sau những cuộc chạm trán nguy hiểm. Lâm Phong và Trần Hạo đang dừng chân tại một khoảng đất trống nhỏ, nơi có một gốc cây cổ thụ to lớn, rễ cây trồi lên mặt đất như những con mãng xà khổng lồ.
Trần Hạo, sau khi hít một hơi thật sâu làn khí trong lành, quay sang nhìn Lâm Phong, vẻ mặt có chút suy tư. Hắn ta chống kiếm xuống đất, dựa người vào thân cây, đôi mày rậm khẽ nhíu lại. “Lâm Phong huynh đệ, chuyến này ta và ngươi đã thu hoạch không ít rồi. Lam Tâm Thảo kia chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho việc củng cố tu vi. Huynh đệ xem, hay là chúng ta cứ về Linh Khê Trấn trước đi? Dược liệu quý hiếm cũng đã có, lại vừa trải qua mấy trận chiến, tuy không quá nguy hiểm nhưng cũng hao tổn linh lực không ít. Về trấn nghỉ ngơi, củng cố tu vi, rồi tính tiếp?” Giọng Trần Hạo chân thành, ẩn chứa sự lo lắng cho an toàn của cả hai. Hắn biết Lâm Phong là người ham khám phá, nhưng cũng không muốn bạn mình mạo hiểm quá mức.
Lâm Phong không lập tức trả lời. Ánh mắt chàng lơ đãng nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào Huyễn Mặc Quyển đang ẩn mình trong tay áo, cảm nhận một luồng rung động kỳ lạ, không ngừng lan tỏa từ cuốn sách cổ. Đó không phải là sự rung động của nguy hiểm, mà là một lời mời gọi, một sự dẫn dắt đầy bí ẩn. “Hạo huynh,” Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm, mang theo chút suy tư. “Ta cảm thấy có gì đó đang vẫy gọi ta từ phía này... một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ vô cùng. Huyễn Mặc Quyển của ta đang phản ứng rất dữ dội.” Chàng dứt lời, lấy Huyễn Mặc Quyển ra khỏi tay áo. Cuốn sách cổ kính ngay lập tức phát ra một luồng ánh sáng đen huyền ảo, mờ ảo như bóng đêm, và rung động càng lúc càng mạnh mẽ, như một trái tim đang đập loạn nhịp, hướng về một phương vị cụ thể, sâu thẳm hơn trong rừng.
Trần Hạo nhìn theo hướng Huyễn Mặc Quyển chỉ, vẻ mặt từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, rồi thoáng chút lo lắng. Hắn ta là người địa phương, hiểu rõ địa hình quanh Linh Khê Trấn hơn ai hết. “Phía đó… không phải là Đầm Lầy Tử Vong sao?” Giọng hắn ta khẽ run, toát lên vẻ sợ hãi. “Nghe nói nơi đó rất nguy hiểm, khí độc bốc lên nghi ngút quanh năm, yêu thú cũng hung tàn hơn nhiều, lại còn có những loại quái vật biến dị vì khí độc. Người tu tiên bình thường không ai dám bén mảng tới gần, trừ phi có mục đích đặc biệt và tu vi cực cao.” Trần Hạo nhớ lại những lời cảnh báo từ các bậc tiền bối, về những kẻ từng mạo hiểm vào Đầm Lầy Tử Vong và không bao giờ trở về. Hình ảnh những cây cối khô héo, những vũng bùn đen ngòm sục sôi khí độc cứ hiện lên trong tâm trí hắn.
Lâm Phong thu hồi Huyễn Mặc Quyển, đôi mắt đen láy của chàng ánh lên sự kiên định. Chàng biết Trần Hạo nói đúng, Đầm Lầy Tử Vong là một nơi hiểm địa. Nhưng chính sự hiểm ác đó lại càng kích thích sự tò mò và khát khao khám phá trong lòng chàng. Hơn nữa, sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển chưa bao giờ sai. Chàng tin rằng nơi đó không chỉ có nguy hiểm, mà còn ẩn chứa những cơ duyên lớn, những manh mối quan trọng về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mà chàng đang khao khát tìm hiểu. “Càng nguy hiểm, càng có cơ duyên lớn!” Lâm Phong mỉm cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc đầy tinh quái hiện lên trên khuôn mặt thanh tú. “Hạo huynh, huynh đệ có dám cùng ta xông pha một phen, tìm kiếm một chút vận may nghịch thiên chăng?” Chàng nhìn Trần Hạo, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và một chút thử thách.
Trần Hạo nhìn vào mắt Lâm Phong. Hắn thấy trong đó không chỉ có sự liều lĩnh của tuổi trẻ, mà còn có sự quyết đoán của một người lãnh đạo, một người có khả năng nhìn xa trông rộng. Hắn biết, Lâm Phong không phải là kẻ mù quáng. Hơn nữa, qua những chuyến đi vừa qua, hắn đã hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Phong. Từ việc giải mã phù văn cổ đại, đến việc tìm kiếm Lam Tâm Thảo, Lâm Phong luôn thể hiện một tài năng vượt trội và sự nhạy bén hiếm có. Bất tri bất giác, Trần Hạo cảm thấy mình đang bị cuốn hút bởi khí chất đặc biệt của Lâm Phong, một khí chất khiến người khác muốn đi theo, muốn cùng chàng đối mặt với mọi thử thách.
Một thoáng chần chừ, rồi Trần Hạo mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Hắn vỗ mạnh vào vai Lâm Phong, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên. “Ha ha, Lâm Phong huynh đệ đã nói vậy, làm sao Trần Hạo ta có thể rụt rè được chứ? Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên! Huynh đệ đã có Huyễn Mặc Quyển dẫn lối, ta tin rằng chuyến này chúng ta nhất định sẽ có thu hoạch lớn! Đã là huynh đệ thì cùng nhau xông pha! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Giọng Trần Hạo hùng hồn, đầy khí phách. Hắn đã quyết định, dù có nguy hiểm đến mấy, hắn cũng sẽ cùng Lâm Phong. Mối quan hệ giữa họ đã vượt xa tình bạn thông thường, trở thành tình huynh đệ sinh tử.
Lâm Phong gật đầu, lòng cảm thấy ấm áp. Có được một người bạn như Trần Hạo, thật sự là một may mắn lớn. Chàng biết, Trần Hạo không chỉ là một chiến hữu đáng tin cậy mà còn là một chỗ dựa tinh thần vững chắc. “Được! Vậy chúng ta đi!” Lâm Phong cất Huyễn Mặc Quyển vào trong, ánh mắt hướng về phía Đầm Lầy Tử Vong, nơi màn sương mù độc hại đã bắt đầu hiện rõ ở phía chân trời. Một cuộc phiêu lưu mới, đầy rẫy hiểm nguy và cơ duyên, đang chờ đợi họ. Chàng cảm thấy một luồng linh lực cuộn trào trong đan điền, như thể nó cũng đang háo hức chờ đợi được thể hiện sức mạnh. Tâm trí Lâm Phong thầm nhủ: "Tu Đạo Vô Tận, không ngừng khám phá, không ngừng tiến lên!"
***
Cảnh quan thay đổi một cách đột ngột và rùng rợn. Những cây cổ thụ xanh tốt, tràn đầy sức sống của Rừng Cổ Mộc dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một thế giới khác, u ám và chết chóc hơn. Không khí trở nên nặng nề, ẩm ướt, và một mùi hương khó chịu, nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến người ta phải cau mày. Đó là mùi bùn thối rữa, mùi xác động vật phân hủy, xen lẫn mùi khí độc tanh tưởi, cay xè, như thể hàng ngàn năm tích tụ mọi thứ dơ bẩn nhất của thế gian.
Đứng trước Đầm Lầy Tử Vong, Lâm Phong và Trần Hạo đều cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, âm u phả vào mặt, thấm sâu vào da thịt. Ánh sáng mặt trời, vốn dĩ đã lên cao, giờ đây trở nên yếu ớt, bị màn sương mù màu xanh xám dày đặc nuốt chửng. Màn sương này không phải là sương mù bình thường, mà là khí độc bốc lên từ đầm lầy, đặc quánh như sữa, che khuất gần như toàn bộ tầm nhìn. Chỉ có những hình dáng mờ ảo của những cây cối lụi tàn, trơ trụi như những bộ xương khô, đứng sừng sững giữa biển sương mù, càng tăng thêm vẻ ghê rợn.
Nước đầm lầy đen ngòm, không một chút gợn sóng, chỉ có những bọt khí lớn nhỏ sủi lên liên tục, tạo ra tiếng "ục ục" quái dị, như thể có thứ gì đó đang sôi sục bên dưới. Thỉnh thoảng, một tiếng "tõm" nặng nề vang lên, báo hiệu có thứ gì đó đã rơi vào vũng lầy không đáy. Tiếng côn trùng kêu vo ve, nhưng không phải tiếng ve sầu mùa hạ mà là những âm thanh rít lên đầy ma mị, chói tai, xen lẫn tiếng ếch nhái kêu "quạc quạc" trầm đục, nghe như tiếng khóc than của quỷ vật. Đôi khi, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang vọng từ sâu trong đầm lầy, khiến xương cốt người ta phải lạnh buốt.
“Khí độc ở đây thật đáng sợ, ta cảm thấy linh lực tiêu hao nhanh hơn bình thường.” Trần Hạo khẽ rùng mình, giọng nói trầm xuống. Hắn ta đã vận chuyển linh lực để bảo vệ cơ thể, nhưng vẫn cảm thấy một luồng hàn khí âm thầm xâm nhập, khiến linh lực trong đan điền chảy chậm lại. Làn da hắn ta cũng bắt đầu xuất hiện những vệt đỏ ửng nhạt.
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt vô cùng cảnh giác. Chàng đã sớm nhận ra sự khác biệt của môi trường này. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng mặc dù vẫn dẫn lối, nhưng cũng phát ra một luồng khí tức lạnh lẽo hơn, như thể đang hấp thụ hoặc đối kháng với luồng khí độc xung quanh. Lâm Phong vận chuyển Huyền Băng Quyết, luồng linh lực băng hàn chảy khắp cơ thể, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình, chống lại sự ăn mòn của khí độc. Chàng cũng không quên dùng linh lực bao bọc lấy Trần Hạo, tạo thêm một tầng lá chắn mỏng. “Cẩn thận, Hạo huynh. Nơi này ẩn chứa nhiều nguy hiểm hơn chúng ta tưởng. Khí độc này có thể ăn mòn linh lực, thậm chí gây hại cho thân thể phàm nhân. Đừng hít thở sâu, chỉ hít những hơi ngắn và nhẹ thôi.”
Họ bắt đầu tiến sâu vào đầm lầy. Mỗi bước chân đều phải cẩn trọng, thăm dò địa hình. Những vũng bùn lầy sâu hoắm có thể nuốt chửng người bất cứ lúc nào. Những cụm cây cối thối rữa, những thân cây đổ nát nằm rải rác, biến nơi đây thành một mê cung chết chóc. Dưới những lớp lá mục nát và bùn đen, ẩn chứa vô số sinh vật kỳ dị, từ những con đỉa khổng lồ cho đến những loài cây ăn thịt người với những cái xúc tu vươn dài, sẵn sàng tóm lấy con mồi.
Lâm Phong liên tục dùng Huyễn Mặc Quyển để cảm ứng. Cuốn sách không chỉ dẫn đường, mà còn giúp chàng phân tích những luồng khí tức xung quanh, nhận diện những khu vực có độc tính cao hơn hoặc có dấu hiệu của yêu thú ẩn nấp. "Năng lượng này... thật kỳ lạ," Lâm Phong thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt chàng quét qua khung cảnh hoang tàn. "Vừa cổ xưa vừa tà ác. Nó không giống với bất kỳ linh khí nào ta từng cảm nhận. Chẳng lẽ đây là tàn dư của một trận chiến cổ xưa, hay là một loại năng lượng đặc biệt chỉ tồn tại ở những nơi cực đoan như thế này?" Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển, như thể nó đang khao khát được khám phá nguồn năng lượng bí ẩn này.
Trần Hạo đi ngay phía sau Lâm Phong, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh. Hắn ta rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Tuy không có khả năng cảm ứng nhạy bén như Lâm Phong, nhưng kinh nghiệm chiến đấu và sự cảnh giác bẩm sinh của hắn ta cũng giúp ích rất nhiều. “Lâm Phong huynh đệ, phía trước có một cái cây khá lạ, thân cây màu đen sẫm, lá cây lại có màu tím. Không biết có phải loại thảo dược quý hiếm nào không?” Hắn ta khẽ thì thầm.
Lâm Phong nhìn theo hướng Trần Hạo chỉ. Với Huyễn Mặc Quyển, chàng ngay lập tức nhận ra đó là một loại cây độc, có tên là "Tử Xà Thảo", một loại thực vật biến dị hấp thụ khí độc để sinh trưởng, mang độc tính cực cao. Nếu chạm vào, có thể khiến da thịt cháy rụi. “Đó là Tử Xà Thảo, Hạo huynh, một loại cây cực độc. Đừng chạm vào nó. Nơi này không chỉ có yêu thú nguy hiểm mà còn có vô số thực vật mang độc tính. Cẩn thận từng bước một.” Lâm Phong cảnh báo, đồng thời điều chỉnh hướng đi, tránh xa cụm Tử Xà Thảo.
Càng vào sâu, sương mù càng dày đặc, khí độc càng nồng nặc. Tiếng gầm gừ của yêu thú trở nên rõ ràng hơn, gần như ngay bên tai. Lâm Phong siết chặt phi kiếm trong tay, linh lực trong đan điền vận chuyển không ngừng nghỉ, sẵn sàng cho một trận chiến bất cứ lúc nào. Chàng biết, trong môi trường khắc nghiệt này, một chút lơ là cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. "Tu Giả Nghịch Mệnh," Lâm Phong thầm nhắc nhở bản thân, "chỉ có không ngừng mạnh mẽ mới có thể sống sót."
***
Ánh sáng chiều tà, vốn đã yếu ớt trong Đầm Lầy Tử Vong, giờ đây hoàn toàn bị nuốt chửng bởi màn sương mù độc hại dày đặc. Không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, ẩm ướt và nặng trĩu mùi tanh tưởi của bùn lầy, xen lẫn mùi độc tố cay xè khiến yết hầu rát bỏng. Lâm Phong và Trần Hạo đang di chuyển qua một khu vực trũng hơn, nơi những vũng bùn đen ngòm sủi bọt liên tục, tạo ra những âm thanh ghê rợn như tiếng thở dốc của một quái vật khổng lồ ẩn mình dưới lòng đất. Những cây cối lụi tàn ở đây càng trở nên mục nát, trơ trụi, cành cây khẳng khiu vươn ra như những ngón tay xương xẩu, sẵn sàng bóp nghẹt bất cứ sinh linh nào.
Tiếng động lạ từ sâu trong đầm lầy bỗng trở nên gần gũi và rõ ràng hơn. Một tiếng "xì xì" khe khẽ, nhưng đầy uy hiếp, vọng tới. Lâm Phong ngay lập tức cảnh giác cao độ. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng đen mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kèm theo một sự rung động dữ dội, như một lời cảnh báo khẩn cấp. “Hạo huynh, cẩn thận! Có thứ gì đó đang đến!” Lâm Phong vừa dứt lời, chàng đã cảm thấy một luồng khí tức hung hãn, tà ác ập tới từ phía trước, kèm theo một cơn gió lạnh buốt mang theo mùi tanh nồng đến khó chịu.
Ngay lập tức, mặt nước đen ngòm trước mặt họ bỗng sục sôi dữ dội. Một cái đầu khổng lồ, phủ đầy vảy đen sì, đôi mắt đỏ ngầu như hai viên ngọc huyết, đột ngột lao ra khỏi vũng bùn. Đó là một con Mãng Xà Độc, thân hình to lớn như một cây cổ thụ, dài ít nhất phải hơn chục trượng. Vảy của nó cứng rắn như thiết giáp, ánh lên một màu đen chết chóc. Hàm răng nhọn hoắt, dài và sắc bén như những thanh kiếm độc, lởm chởm trong cái miệng rộng hoác, từ đó những sợi dịch độc xanh lè nhỏ xuống, hòa vào bùn lầy, khiến bùn bốc khói xì xì.
Con Mãng Xà Độc này mạnh mẽ và nhanh nhẹn đến kinh ngạc, hoàn toàn vượt xa mọi yêu thú mà Lâm Phong từng đối mặt. Nó không hề có chút do dự nào, lao thẳng tới tấn công. Trần Hạo, vốn đang đề phòng, nhưng vẫn không thể ngờ được tốc độ và sự hung hãn của nó. Hắn ta chỉ kịp giơ thanh kiếm lên đỡ, nhưng cú va chạm quá mạnh, thanh kiếm bị đánh bật sang một bên, và Trần Hạo bị văng ra xa, ngã vật xuống một vũng bùn cạnh đó. Cánh tay hắn ta bị một vết cào xượt sâu, máu tươi lập tức chảy ra, và một chút dịch độc từ răng mãng xà đã dính vào vết thương.
“Lâm Phong, cẩn thận! Nó quá mạnh!” Trần Hạo kêu lên một tiếng đau đớn, giọng nói nghẹn ngào vì choáng váng và sợ hãi. Hắn ta cảm thấy một luồng đau rát kinh khủng lan tỏa từ vết thương, và một cảm giác tê dại bắt đầu xâm nhập vào cơ thể. Hắn biết mình đã trúng độc.
Chứng kiến Trần Hạo bị thương, một luồng tức giận và lo lắng bùng lên trong lòng Lâm Phong. Đôi mắt chàng vụt lên một tia sắc lạnh, sát khí bùng phát. “Hạo huynh! Ngươi có sao không?!” Chàng hét lớn, giọng nói tràn đầy sự lo lắng và phẫn nộ. Con Mãng Xà Độc kia lại chuẩn bị tấn công Trần Hạo lần nữa. Không chút chần chừ, Lâm Phong lập tức tung mình lao tới. “Yêu nghiệt, dám làm hại huynh đệ của ta, ta sẽ không tha cho ngươi!” Chàng gầm lên, phi kiếm trong tay vút ra, hóa thành một đạo cầu vồng bạc, chém thẳng vào mắt con mãng xà.
Con mãng xà cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng tránh né, nhưng vẫn bị lưỡi kiếm xượt qua một bên mắt, máu đen bắn tung tóe. Nó rít lên một tiếng giận dữ, quay đầu lại, cái đuôi khổng lồ như một cây roi sắt, vụt mạnh vào Lâm Phong. Lâm Phong vận dụng Phong Ảnh Bộ, thân pháp linh hoạt như một làn gió, né tránh cú quật. Tuy nhiên, luồng gió mạnh từ cú quật vẫn khiến chàng chao đảo.
Không cho con mãng xà có cơ hội tấn công tiếp, Lâm Phong liên tiếp tung ra các đòn pháp thuật Luyện Khí kỳ. Chàng triệu hồi Hỏa Long Thuật, một con rồng lửa nhỏ rít lên, lao thẳng vào thân con mãng xà. Vảy của nó tuy cứng rắn, nhưng vẫn cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng. Chàng lại tiếp tục thi triển Băng Phách Chưởng, một luồng khí lạnh buốt ngưng tụ thành một chưởng ấn băng giá, đánh vào vết thương ở mắt của con mãng xà, khiến vết thương đóng băng lại một phần.
Con Mãng Xà Độc càng lúc càng tức giận. Nó phun ra một luồng khí độc màu xanh đậm, nồng nặc và có tính ăn mòn cực mạnh. Lâm Phong vội vàng triệu hồi Linh Khí Thuẫn, một tấm chắn năng lượng màu xanh nhạt hiện ra, đỡ lấy luồng khí độc. Linh Khí Thuẫn lập tức bị ăn mòn, phát ra tiếng "xì xì" và bốc khói, nhưng cũng đủ để Lâm Phong có thời gian lùi lại.
Trong lúc đối phó với mãng xà, Lâm Phong vẫn không ngừng quan sát Trần Hạo. Chàng thấy Trần Hạo đang cố gắng đứng dậy, nhưng thân thể hắn ta đã bắt đầu run rẩy, sắc mặt tái nhợt vì trúng độc. "Phải nhanh chóng kết thúc trận chiến này!" Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng biết, tu vi Luyện Khí kỳ của mình còn hạn chế, không thể kéo dài trận chiến với một yêu thú mạnh mẽ như thế này trong môi trường độc hại như Đầm Lầy Tử Vong. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!" Lâm Phong tự nhủ, quyết tâm bùng cháy trong mắt.
Lâm Phong vận chuyển toàn bộ linh lực trong đan điền, tập trung vào phi kiếm. Phi kiếm rung lên bần bật, ánh sáng bạc càng lúc càng rực rỡ, như thể nó đã hấp thụ được toàn bộ ý chí chiến đấu của chủ nhân. Chàng thi triển một chiêu thức kiếm pháp mà chàng đã tự mình lĩnh ngộ từ Huyễn Mặc Quyển – "Huyễn Ảnh Kiếm Pháp", một chiêu thức không chú trọng vào sức mạnh mà vào sự biến ảo, quỷ dị. Phi kiếm của Lâm Phong hóa thành ba đạo kiếm ảnh, bay lượn quanh con mãng xà, khiến nó khó lòng phân biệt thật giả.
Trong khi con mãng xà đang bối rối, Lâm Phong đột nhiên sử dụng tốc độ cực nhanh, lao vút đến dưới bụng con mãng xà – nơi mà chàng đã dùng Huyễn Mặc Quyển cảm ứng được là điểm yếu nhất, nơi vảy mềm hơn một chút. Chàng dùng phi kiếm thật sự, đâm thẳng vào vị trí đó. Một tiếng "phập" vang lên, lưỡi kiếm cắm sâu vào thân con mãng xà.
Con Mãng Xà Độc rít lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ giãy giụa dữ dội, cuốn nát những cây cối xung quanh, văng bùn lầy và khí độc khắp nơi. Lâm Phong nhanh chóng rút kiếm ra, lùi lại. Máu đen phun ra xối xả từ vết thương, hòa vào bùn lầy, khiến màu bùn càng thêm ghê rợn. Con mãng xà đã bị trọng thương. Nó không còn hung hãn như trước, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn đầy sự sợ hãi. Sau một hồi giãy giụa vô vọng, nó quay đầu, dùng toàn bộ sức lực còn lại, lao nhanh vào sâu trong đầm lầy, biến mất trong màn sương mù dày đặc, bỏ lại một vệt máu đen dài trên mặt bùn.
Lâm Phong thở hổn hển, cả người chàng ướt đẫm mồ hôi và bùn đất. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt, hai chân chàng mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ. Trận chiến vừa rồi đã dốc cạn toàn bộ sức lực và tinh thần của chàng. Nhưng chàng không có thời gian để nghỉ ngơi. Điều đầu tiên chàng làm là lao đến bên Trần Hạo.
***
Đầm lầy chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng bùn sục sôi và tiếng côn trùng rít lên yếu ớt. Sương mù độc hại vẫn bao phủ dày đặc, khiến ánh sáng yếu ớt của chiều muộn càng trở nên mờ ảo, nhuốm một màu xanh xám chết chóc. Lâm Phong quỳ xuống bên cạnh Trần Hạo, cả người chàng run rẩy vì kiệt sức, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự lo lắng.
Trần Hạo đang nằm vật vã trong vũng bùn, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi tím tái, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Vết cào trên cánh tay hắn ta đã sưng tấy, chuyển sang màu đen thâm, và một luồng khí đen mờ ảo đang bốc lên từ đó, chứng tỏ độc tính của Mãng Xà Độc cực kỳ mãnh liệt. Hắn ta thở dốc, từng hơi thở nặng nề, khó nhọc.
“Lâm Phong… ngươi… ngươi cứu ta một mạng rồi.” Trần Hạo thều thào, giọng nói yếu ớt như thể sắp đứt hơi. Ánh mắt hắn ta nhìn Lâm Phong tràn đầy sự biết ơn và một chút hổ thẹn vì đã trở thành gánh nặng.
Lâm Phong vội vàng đỡ Trần Hạo ngồi dậy, kiểm tra vết thương của hắn ta. Một cảm giác tội lỗi và đau xót dâng lên trong lòng chàng. Nếu không phải vì chàng muốn khám phá Đầm Lầy Tử Vong, Trần Hạo đã không phải chịu đựng hiểm nguy này. “Huynh đệ như tay chân, nói gì vậy chứ.” Lâm Phong trấn an, giọng nói dù mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ kiên định. “Ngươi nghỉ ngơi đi, ta xem vết thương của ngươi.”
Chàng nhanh chóng lấy ra một viên giải độc và hai viên linh đan cấp thấp từ trong túi trữ vật. Viên giải độc có màu xanh lục, thoang thoảng mùi thảo mộc thanh mát. Lâm Phong lập tức đút vào miệng Trần Hạo. “Nuốt đi, nó sẽ giúp ngươi hóa giải độc tố. Còn hai viên linh đan này sẽ giúp ngươi hồi phục linh lực và vết thương.” Chàng lại nhanh chóng truyền một luồng linh lực băng hàn của Huyền Băng Quyết vào vết thương của Trần Hạo, tạm thời ngăn chặn độc tố lan rộng. Luồng linh lực này không chỉ hóa giải độc mà còn có tác dụng chữa lành, dù chậm.
Khi độc tố bắt đầu được hóa giải, sắc mặt Trần Hạo dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng đều đặn hơn. Hắn ta cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi cảm giác tê dại và đau đớn. “Cảm ơn huynh đệ… thực sự cảm ơn huynh đệ…” Trần Hạo lặp lại, đôi mắt nhìn Lâm Phong với sự ngưỡng mộ tột độ. Hắn biết, nếu không có Lâm Phong, hắn đã khó thoát khỏi kiếp nạn này.
Trong lúc Trần Hạo đang dần hồi phục, Lâm Phong chợt cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong tay áo mình lại phát ra một luồng rung động khác, không còn là cảnh báo nguy hiểm mà là một sự dẫn dắt nhẹ nhàng, đầy tò mò. Ánh mắt chàng vô thức quét qua khu vực xung quanh, và chàng ngay lập tức bị thu hút bởi một bụi cây nhỏ mọc gần nơi Mãng Xà Độc ẩn nấp trước đó.
Nơi đó, giữa những thân cây mục nát và vũng bùn đen, một loài linh thảo độc đáo đang lặng lẽ tỏa sáng. Nó không giống bất kỳ loại thảo dược nào Lâm Phong từng thấy. Thân cây nhỏ nhắn, nhưng lá của nó có màu xanh đen đậm, như màu của bầu trời đêm không trăng. Điều đặc biệt là những bông hoa nhỏ bé của nó, có màu tím sẫm, lại phát ra một luồng ánh sáng âm hàn, mờ ảo, như những đốm lửa ma trơi trong đêm tối. Mùi hương của nó cũng rất lạ, vừa có chút tanh nồng của độc tố, lại vừa có một chút thanh khiết, ngọt ngào khó tả, khiến người ta vừa rùng mình vừa bị cuốn hút. Lâm Phong cảm nhận được một luồng khí tức âm hàn và độc đáo lan tỏa từ loài linh thảo này, nó dường như có một mối liên hệ mật thiết với khí độc của đầm lầy, nhưng lại mang trong mình một sức sống kỳ lạ.
“Đây là…?” Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt chàng sáng rực. Chàng đưa Huyễn Mặc Quyển ra, cuốn sách lập tức phát ra một luồng ánh sáng đen huyền ảo, bao trùm lấy bụi cây linh thảo. Một dòng thông tin lập tức tràn vào tâm trí Lâm Phong. "Huyết Độc U Lan – Linh thảo hấp thụ khí độc trong môi trường cực đoan để sinh trưởng, mang trong mình cả độc tính cực mạnh và năng lượng tinh hoa từ khí độc. Có thể dùng để luyện chế giải độc đan cấp cao, hoặc làm thành phần chính cho các loại đan dược cường hóa thân thể, đột phá gông cùm. Cực kỳ quý hiếm, chỉ mọc ở những nơi Âm Hàn Độc Địa."
Lâm Phong không khỏi kinh ngạc. Huyết Độc U Lan! Đúng là cơ duyên lớn ẩn chứa trong hiểm nguy. "Huyễn Mặc Quyển quả nhiên không lừa ta. Nơi nguy hiểm này lại ẩn chứa cơ duyên lớn... nhưng cũng không thể ở lại lâu." Chàng thầm nghĩ, lòng tràn đầy cảm kích với Huyễn Mặc Quyển. Khả năng của cuốn sách này quả thực là vô hạn, không chỉ dẫn đường, giải mã phù văn, mà còn giúp chàng tìm kiếm những linh vật, linh thảo quý hiếm mà người thường khó lòng phát hiện. Đây chính là một bảo vật vô giá, một chìa khóa để chàng khám phá thế giới tu tiên.
Cẩn thận dùng linh lực bao bọc đôi tay, Lâm Phong cúi xuống, tỉ mỉ đào lấy gốc Huyết Độc U Lan. Từng chiếc rễ nhỏ của nó cũng mang theo một luồng khí tức đặc biệt. Chàng cất nó vào một chiếc hộp ngọc đặc biệt trong túi trữ vật, để bảo quản tối đa dược tính.
Lâm Phong quay lại nhìn Trần Hạo, người đã có thể ngồi dậy, sắc mặt đã khá hơn nhiều. “Hạo huynh, chúng ta đã có thu hoạch lớn rồi. Nhưng nơi này quả thực quá nguy hiểm, không thể nán lại lâu. Chúng ta phải rời khỏi Đầm Lầy Tử Vong ngay lập tức.” Chàng nói, giọng nói vẫn còn chút mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết đoán. Cuộc chiến với Mãng Xà Độc đã cho chàng thấy giới hạn của tu vi Luyện Khí kỳ hiện tại. Chàng cần phải nhanh chóng đột phá, đạt đến cảnh giới cao hơn để đối mặt với những thử thách lớn hơn, đặc biệt là khi Huyễn Mặc Quyển vẫn còn rất nhiều bí mật chưa được khai phá, và con đường Tu Đạo Vô Tận vẫn còn dài phía trước.
Trần Hạo gật đầu, vẻ mặt đầy kiên định. “Được! Ta tin tưởng huynh đệ. Chúng ta đi thôi!” Hắn ta biết, chuyến đi này đã mở ra một tầm nhìn mới về sự hiểm ác và hùng vĩ của thế giới tu tiên. Và Lâm Phong, người huynh đệ của hắn, đã chứng minh chàng là một thủ lĩnh bẩm sinh, một người có đủ dũng khí và trí tuệ để dẫn dắt họ vượt qua mọi phong ba bão táp.
Họ đứng dậy, ánh mắt nhìn sâu vào màn sương mù dày đặc của Đầm Lầy Tử Vong, nơi đã suýt chút nữa lấy đi mạng sống của Trần Hạo, nhưng cũng ban tặng cho họ một cơ duyên hiếm có. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong khẽ ấm lên, như một lời hứa hẹn về những cuộc phiêu lưu tiếp theo, về những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được khám phá. Dù cho con đường phía trước còn vô vàn hiểm nguy, nhưng với Huyễn Mặc Quyển và Trần Hạo bên cạnh, Lâm Phong tin rằng chàng sẽ từng bước vững chắc trên con đường Tu Đạo Vô Tận, viết nên huyền thoại của riêng mình.