Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 231

Huyết Ảnh Tà Công: Manh Mối Ngàn Năm

3922 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình thế nguy hiểm của Lâm Phong từ cliffhanger chương trước, đẩy chàng đến bờ vực sinh tử.,Lâm Phong bộc phát sức mạnh tiềm ẩn hoặc nhận ra một khía cạnh mới trong tu vi của mình để chống lại Huyết Sát Trưởng Lão.,Lâm Phong phát hiện ra dấu vết của Ma Tôn Huyết Ảnh thông qua công pháp tà ác mà Huyết Sát Trưởng Lão sử dụng.,Nhận ra âm mưu lớn hơn của Ma Tôn Huyết Ảnh, có thể liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt và nguồn gốc Tà Tu từ 2,000 năm trước.,Thể hiện sự phối hợp và lòng trung thành của Lam Yên và Hạ Vũ, củng cố mối quan hệ giữa họ.,Gieo mầm cho các cuộc điều tra sâu hơn về Ma Long Điện và thân thế của Ma Tôn Huyết Ảnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Huyết Sát Trưởng Lão
Mood: Tense, action-packed, mysterious, determined, slightly ominous
Kết chương: [object Object]

Trong con hẻm nhỏ thuộc khu dân cư tĩnh mịch của Đế Đô Long Phượng, màn đêm bao trùm lấy một khung cảnh bi tráng, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Mặc dù là một phần của hoàng thành tráng lệ với các cung điện mái vàng và tường thành cao ngất chạm khắc rồng phượng, nơi đây giờ phút này lại biến thành một địa ngục trần gian. Bầu trời vốn đã không trăng, giờ đây càng thêm phần âm u dưới sự bao phủ của ma khí đen kịt, tựa như một dải lụa tang đang siết chặt lấy hơi thở của thành phố. Tiếng gió đêm rít gào, không còn là tiếng gió đơn thuần mà là âm thanh của những oán hồn đang than khóc, hòa cùng tiếng binh khí va chạm chói tai, tiếng linh lực bùng nổ xé toạc không gian, và cả tiếng gầm gừ man rợ của Huyết Sát Trưởng Lão. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc từ ma khí, tạo nên một cảm giác ghê rợn đến tột cùng.

Lâm Phong, dù đã dốc hết sức mình, vẫn bị Huyết Sát Trưởng Lão dồn vào một góc hẻm cụt. Từng đòn đánh của y mang theo sức mạnh hủy diệt, không chỉ làm rung chuyển mặt đất mà còn khiến những tòa nhà xung quanh khẽ lắc lư, gạch đá vỡ vụn rơi lả tả. Cơ thể Lâm Phong đã chi chít vết thương, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức đáng sợ, Sinh Mệnh Ngọc Bội trong ngực áo chỉ còn lấp lánh một ánh sáng yếu ớt, mờ nhạt như ngọn nến trước gió, miễn cưỡng chống đỡ sự xâm thực của ma khí cuồng bạo. Mỗi hơi thở của hắn đều nặng nề, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc, và cảm giác nóng rát của ma khí lan nhanh khắp cơ thể, tựa như hàng vạn mũi kim đang đâm chích vào kinh mạch. Thế nhưng, trong đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy, vẫn không hề có lấy một tia sợ hãi hay tuyệt vọng. Hắn biết, đây là một trận chiến sinh tử, và hắn sẽ không gục ngã dễ dàng.

Bên ngoài kết giới ma khí dày đặc, Lam Yên và Hạ Vũ đang điên cuồng công kích. Trường thương của Lam Yên hóa thành những tia sáng bạc rực rỡ, cố gắng xuyên phá bức tường đen kịt của ma khí, nhưng vô vọng. Mỗi lần nàng ra chiêu, ma khí lại phản chấn mạnh mẽ, khiến nàng lảo đảo. Khuôn mặt xinh đẹp góc cạnh của nàng giờ đây tái nhợt vì lo lắng, đôi mắt sắc bén như chim ưng tràn ngập sự tuyệt vọng khi chứng kiến Lâm Phong bị dồn vào đường cùng. Nàng cắn chặt môi, máu rịn ra, nhưng vẫn không từ bỏ. "Lâm Phong! Cố lên! Ta sẽ phá vỡ nó!" Nàng hét lên, giọng nói khản đặc vì gắng sức, nhưng âm thanh của nàng dường như bị nuốt chửng bởi sự cuồng bạo của ma khí. Nàng là một chiến binh mạnh mẽ, nhưng trước sức mạnh của một cường giả Hóa Thần như Huyết Sát Trưởng Lão, nàng cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé và bất lực. Sự bất lực ấy dằn vặt nàng hơn cả những vết thương thể xác.

Hạ Vũ thì càng thê thảm hơn. Nàng không có sức mạnh chiến đấu như Lam Yên, chỉ có thể đứng đó, đôi mắt to tròn, trong veo ngấn lệ. Nàng cảm thấy như hàng ngàn lưỡi dao đang cứa vào tim mình khi nhìn thấy Lâm Phong bị thương nặng. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng bỗng phát ra một luồng sáng xanh yếu ớt, mờ ảo hơn bao giờ hết, cố gắng chống lại sự áp chế của ma khí, nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển. Nàng run rẩy, bất lực, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn về phía Lâm Phong, như muốn truyền cho hắn chút sức mạnh cuối cùng của mình. Nàng ôm chặt lấy ngọc bội, cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, đầy bí ẩn đang thức tỉnh trong nó, nhưng giờ đây, nó quá yếu ớt, không thể giúp ích gì cho người nàng yêu. Tiếng tim đập dồn dập của nàng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy nàng, nhưng nàng vẫn không lùi bước.

Huyết Sát Trưởng Lão đứng đối diện Lâm Phong, thân hình gầy guộc nhưng toát ra sát khí nồng nặc, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. Y cười khẩy, nụ cười man rợ đầy vẻ đắc ý. "Hừm, chỉ vậy thôi sao, Lâm Phong? Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi bàn tay Ma Tôn sao? Ngươi chỉ là một con kiến mà thôi! Cái chết của ngươi sẽ là lời cảnh cáo cho bất kỳ ai dám chống đối! Ta đã nói rồi, 'đại sự' của Ma Tôn không phải kẻ tiểu bối như ngươi có thể hiểu được!" Y giơ bàn tay gầy guộc lên, những ngón tay dài nhọn như móng vuốt, tụ tập ma khí thành một khối cầu đen đặc, từ đó phát ra những dao động năng lượng cổ quái, tà dị đến rợn người. "Hắc Ma Thôn Phệ!"

Khối cầu ma khí đen kịt bỗng chốc biến thành một luồng lốc xoáy khổng lồ, mang theo tiếng gió rít gào như oán hồn và mùi lưu huỳnh nồng nặc, lao thẳng về phía Lâm Phong. Không gian xung quanh dường như bị nó nuốt chửng, mọi ánh sáng đều bị hấp thụ vào vòng xoáy tử vong ấy. Đây là đòn kết liễu, Lâm Phong biết. Hắn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của nó, không gian xung quanh hắn dường như bị đông cứng lại, không thể nhúc nhích.

Hắn dốc hết sức lực cuối cùng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn lại một lần nữa sáng rực, nhưng không còn là ánh sáng linh khí rực rỡ như ban đầu, mà là một ánh sáng xanh lạnh lẽo, tuyệt vọng. Hắn chém ra những đường kiếm cuối cùng trong vô vọng, như một con thiêu thân lao vào lửa. "Phàm Nhân Nghịch Thiên... Tu Giả Nghịch Mệnh!" Hắn gầm lên, tiếng gầm mang theo sự bất khuất và ý chí kiên định. Những tia kiếm khí yếu ớt tan biến nhanh chóng trong vòng xoáy ma khí.

"Không!!!!" Lam Yên thét lên một tiếng đau đớn đến xé lòng, nàng lao vào kết giới ma khí, mặc cho linh lực phản phệ khiến nàng phun ra một ngụm máu tươi. Hạ Vũ cũng bật khóc nức nở, ôm chặt lấy Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, đôi mắt đẫm lệ chứng kiến luồng lốc đen kịt sắp nuốt chửng Lâm Phong. Tiếng tim đập dồn dập của Lâm Phong, tiếng thở dốc nặng nề của hắn, và cảm giác bỏng rát từ vết thương cùng cái lạnh thấu xương từ ma khí, tất cả hòa quyện vào một bản giao hưởng chết chóc. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo xuống một vực thẳm không đáy, một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có dâng lên trong lòng.

Nhưng rồi, ngay khoảnh khắc luồng lốc xoáy "Hắc Ma Thôn Phệ" chỉ còn cách Lâm Phong gang tấc, một điều kỳ diệu đã xảy ra.

***

Khi đòn kết liễu của Huyết Sát Trưởng Lão mang theo dao động năng lượng cổ quái, tà dị sắp chạm tới, Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng xa lạ trỗi dậy từ sâu thẳm trong cơ thể. Đó không phải là linh lực, cũng không phải là ma khí, mà là một dạng sức mạnh hỗn độn, nguyên thủy, nhưng lại tràn đầy sinh cơ, như một hạt giống cổ xưa vừa nảy mầm trong lòng đất khô cằn. Hắn cảm thấy một cảm giác nóng bỏng lan tỏa từ đan điền, không phải là sự đau đớn mà là sự bùng nổ của một tiềm năng bị phong ấn bấy lâu nay. Cùng lúc đó, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ Hạ Vũ bỗng nhiên phát ra một luồng sáng xanh mạnh mẽ đến bất ngờ, không còn yếu ớt như trước, mà rực rỡ như một vì sao băng cắt ngang màn đêm. Luồng sáng đó như bị kích thích bởi năng lượng tà dị của "Hắc Ma Thôn Phệ", nó bắn thẳng về phía Lâm Phong, bao bọc lấy hắn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Trong khoảnh khắc kỳ lạ ấy, khi hai luồng năng lượng đối lập giao thoa, Lâm Phong bỗng nhìn thấu bản chất của công pháp Huyết Sát Trưởng Lão. Không phải bằng mắt thường, mà là bằng một loại giác quan thứ sáu, một sự nhận thức đột ngột thấu triệt đến tận cùng bản nguyên. Hắn thấy rõ những đường vân năng lượng phức tạp, những ký hiệu cổ xưa ẩn chứa trong luồng ma khí đen kịt kia. "Đây là... Khí tức này...!" Lâm Phong thốt lên trong tâm trí, tiếng tim hắn đập dồn dập không phải vì sợ hãi mà vì một sự chấn động đến từ tận sâu linh hồn. "Nó không phải là Ma Long Điện thông thường! Nó giống với những gì được mô tả trong tàn quyển về 'Thiên Đạo Vết Nứt' mà ta đã đọc! Khí tức tà ác này, nó mang theo dấu ấn của sự cổ xưa, của một loại lực lượng đã bị phong ấn từ hàng ngàn năm trước!"

Hắn nhớ lại những ghi chép mơ hồ trong tàn quyển cổ xưa mà Hạ Vũ đã vô tình tìm thấy, những ghi chép về một sự kiện thảm khốc đã xé toạc Thiên Đạo, tạo ra một vết nứt khổng lồ và giải phóng một loại tà năng nguyên thủy, hủy diệt mọi thứ trên đường đi của nó. Loại tà công mà Huyết Sát Trưởng Lão đang thi triển, không phải là thứ ma công thông thường của giới tu chân hiện tại, mà là một sự tái hiện, một sự phục hồi của loại tà năng cổ xưa ấy. "Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn ta đang sử dụng thứ gì?! Hắn ta không chỉ là một Ma Tôn đơn thuần, hắn ta đang khơi dậy một thứ gì đó kinh khủng hơn nhiều!" Lâm Phong chấn động, một bức màn bí ẩn khổng lồ bỗng chốc được vén lên, hé lộ một góc của âm mưu vĩ đại đã kéo dài hàng ngàn năm.

Sự giác ngộ đột ngột này không chỉ mang lại cho Lâm Phong sự hiểu biết, mà còn kích hoạt một phản ứng dây chuyền trong cơ thể hắn. Luồng sức mạnh hỗn độn, nguyên thủy kia bùng nổ, không còn là ánh sáng yếu ớt của Sinh Mệnh Ngọc Bội, mà là một dòng chảy mãnh liệt, hòa trộn với linh lực cạn kiệt của hắn, tạo thành một luồng năng lượng mới, mạnh mẽ đến khó tin. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong bỗng chốc phát sáng rực rỡ, không phải là linh khí kiếm thông thường mà là một luồng uy lực cổ xưa, mang theo khí tức của sự hỗn độn và sinh diệt, rực rỡ đến chói mắt. Ánh sáng của nó xé toạc màn đêm, đối chọi trực diện với luồng lốc xoáy "Hắc Ma Thôn Phệ" đang lao tới.

"Phàm Nhân Nghịch Thiên! Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong gầm lên một tiếng, không còn là tiếng gầm của sự tuyệt vọng mà là tiếng gầm của sự bùng nổ, của sự thức tỉnh. Hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, chiêu kiếm này không mang theo bất kỳ chiêu thức tinh xảo nào mà chỉ là một đường chém thẳng, một nhát kiếm mang theo sự giác ngộ mới, mang theo ý chí nghịch thiên và sự bùng nổ của năng lượng nguyên thủy. Kiếm quang rực rỡ như một tia sét đánh thẳng vào trung tâm của luồng lốc xoáy ma khí.

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả Đế Đô Long Phượng. Âm thanh chói tai như vạn tiếng sấm sét cùng lúc nổ tung bên tai, khiến đất đá vỡ vụn, không khí xung quanh bị xé toạc thành từng mảnh. Luồng lốc xoáy "Hắc Ma Thôn Phệ" của Huyết Sát Trưởng Lão bị kiếm quang của Lâm Phong đánh trúng, không ngờ lại bị chững lại, rồi vỡ tan thành từng mảnh ma khí đen kịt, tiêu tán dần vào hư vô. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bị thay thế bởi mùi ozone cháy khét, và một làn sóng xung kích cực lớn quét qua con hẻm, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.

Huyết Sát Trưởng Lão, đang đứng đó với vẻ mặt đắc ý, bỗng chốc bị đẩy lùi vài bước, sắc mặt y biến đổi kinh ngạc. Đôi mắt đỏ ngầu của y trợn trừng, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. "Ngươi... ngươi... làm sao ngươi có thể...!" Y lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì sốc và tức giận. Y không ngờ một kẻ tu vi Luyện Hư kỳ như Lâm Phong, sau khi đã bị thương nặng, lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh khủng đến vậy, không chỉ phá giải được "Hắc Ma Thôn Phệ" của y mà còn phản phệ khiến y phải lùi bước. Điều đáng sợ hơn là khí tức trên thanh kiếm của Lâm Phong, nó không phải là linh khí, cũng không phải là ma khí, mà là một loại năng lượng hỗn độn mà y chưa từng thấy, nhưng lại mang theo một dấu ấn cổ xưa đến đáng sợ, như thể nó đến từ thời kỳ hỗn mang của vũ trụ.

Lâm Phong chớp lấy cơ hội. Dù luồng sức mạnh bùng phát vừa rồi khiến hắn kiệt quệ, nhưng hắn biết mình phải tận dụng triệt để. Cửu Thiên Huyền Kiếm lại một lần nữa vung lên, lần này không phải là một đòn tấn công liều chết, mà là một chiêu kiếm mang theo sự sắc bén và quyết đoán. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn gầm lên, kiếm quang rực rỡ như một dải ngân hà lao về phía Huyết Sát Trưởng Lão.

Huyết Sát Trưởng Lão, sau khoảnh khắc kinh ngạc, đã nhận ra tình thế nguy hiểm. Y không còn giữ được vẻ ngạo mạn ban đầu. Sức mạnh bộc phát của Lâm Phong đã vượt quá dự liệu của y. Y không dám liều mạng tiếp tục chiến đấu khi không hiểu rõ nguồn gốc sức mạnh của đối phương. Y gầm gừ một tiếng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận và không cam lòng. "Tiểu tử! Ngươi may mắn! Nhưng Ma Tôn sẽ không buông tha ngươi! 'Đại sự' của Ma Tôn không phải là thứ ngươi có thể ngăn cản!" Y phun ra một ngụm máu tươi, thân hình chợt hóa thành một làn khói đen kịt, nhanh chóng tan biến vào trong màn đêm, bỏ lại phía sau con hẻm tan hoang và ba người Lâm Phong. Tiếng gió rít gào dần lắng xuống, chỉ còn lại âm thanh của những mảnh vụn rơi lả tả và tiếng thở dốc của Lâm Phong.

Lam Yên và Hạ Vũ, sau khoảnh khắc bàng hoàng, vội vàng lao đến bên Lâm Phong. Kết giới ma khí đã biến mất cùng với Huyết Sát Trưởng Lão. "Lâm Phong! Chàng có sao không?" Lam Yên ôm lấy hắn, giọng nói nghẹn ngào vì lo lắng và mừng rỡ. Hạ Vũ cũng nắm chặt tay hắn, đôi mắt vẫn còn đẫm lệ nhưng đã ánh lên tia hy vọng. Lâm Phong gật đầu, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa mới, ngọn lửa của sự quyết tâm và những nghi vấn sâu sắc hơn.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, xua tan màn đêm dày đặc bao phủ Đế Đô Long Phượng, Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ đã trở về phủ tạm của mình. Phủ đệ của hắn, một kiến trúc trang nhã nằm trong khu vực tương đối yên tĩnh của thành phố, giờ đây tràn ngập một bầu không khí nặng nề, xen lẫn sự lo lắng và những suy tư sâu sắc. Mùi máu tanh và lưu huỳnh từ trận chiến vẫn còn vương vấn trên quần áo Lâm Phong, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng mùi thảo dược dịu nhẹ từ đan dược trị thương mà Lam Yên đang cẩn thận thoa lên vết thương của hắn.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ thường ngày, giờ đây lại mang theo sự dịu dàng và lo lắng tột độ. Nàng quỳ bên cạnh Lâm Phong, cẩn thận xử lý từng vết thương trên cơ thể hắn. Những vết thương do ma khí ăn mòn vẫn còn rỉ máu, nhưng dưới tác dụng của Sinh Mệnh Ngọc Bội và đan dược, chúng đang dần ổn định. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy tình cảm và sự biết ơn. "Phong, vết thương của chàng thế nào rồi? Kẻ đó... hắn thật quá đáng sợ! May mà chàng đã..." Nàng nghẹn lời, không dám nghĩ đến hậu quả nếu Lâm Phong không bộc phát kịp thời. Tiếng thở dài của nàng hòa cùng tiếng gió nhẹ từ bên ngoài cửa sổ, mang theo hơi sương sớm mai se lạnh.

Lâm Phong nhắm mắt, cảm nhận sự đau nhức khắp cơ thể, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng tỉnh táo. Luồng năng lượng hỗn độn kia đã rút lui vào sâu trong đan điền, để lại một cảm giác rỗng tuếch nhưng cũng đầy tiềm năng. Hắn mở mắt, nhìn Lam Yên và Hạ Vũ, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn bao giờ hết. "Ta không sao, Yên Nhi. Nhưng... ta đã nhìn thấy một điều." Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự nghiêm trọng chưa từng có. "Công pháp của hắn, nó không phải là tà thuật thông thường của Ma Long Điện. Nó mang một dấu ấn cổ xưa, một loại năng lượng tà ác đã xuất hiện từ thời 'Thiên Đạo Vết Nứt'... Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn ta đang làm gì đó lớn hơn chúng ta tưởng."

Hạ Vũ, vẫn còn run rẩy vì dư chấn của trận chiến, nhưng ánh mắt nàng lộ rõ sự kiên định thầm lặng. Nàng ngồi đối diện Lâm Phong, ôm chặt lấy Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ. Luồng sáng xanh yếu ớt từ ngọc bội của nàng vẫn còn phảng phất, như một sợi dây liên kết vô hình với những gì Lâm Phong vừa nói. "Khi ma khí của hắn bùng phát, ngọc bội của thiếp cũng... cảm thấy một luồng năng lượng rất cổ xưa, rất tăm tối... như thể nó đã ngủ yên hàng ngàn năm rồi thức tỉnh." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng lời nói lại mang theo một sự chắc chắn đáng kinh ngạc. "Nó không giống với ma khí thông thường. Nó... nó giống như một thứ gì đó nguyên thủy, hủy diệt, nhưng cũng đầy bí ẩn."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn chạm vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ. "Đúng vậy. Chính là thứ khí tức đó. Ta đã từng đọc những tàn quyển cổ xưa về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra cách đây hai ngàn năm, khi Thiên Đạo bị xé toạc và một loại tà năng nguyên thủy bùng phát, hủy diệt biết bao sinh linh và nền văn minh." Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu. "Công pháp 'Hắc Ma Thôn Phệ' của Huyết Sát Trưởng Lão, nó mang theo dấu ấn của loại tà năng đó. Nó không phải là một chiêu thức được sáng tạo gần đây, mà là một sự tái hiện, một sự phục hồi của thứ tà công cổ xưa đã bị phong ấn."

Lam Yên nhíu mày, vẻ mặt đầy lo lắng. "Ý chàng là... Ma Tôn Huyết Ảnh đang cố gắng khơi dậy lại loại tà năng đó? Nhưng để làm gì? Và tại sao hắn lại có thể có được thứ tà công cổ xưa như vậy?" Nàng không khỏi rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh một loại tà năng hủy diệt từ thời cổ đại được hồi sinh.

"Ta không biết." Lâm Phong lắc đầu, vết thương trên vai khẽ nhói lên, nhưng hắn không để tâm. "Nhưng có một điều chắc chắn, âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là khuấy đảo triều chính Đại Chu hay lập nên một tà giáo như Ma Long Điện. Hắn ta đang nhắm đến một mục tiêu lớn hơn, một 'đại sự' mà Huyết Sát Trưởng Lão đã nhắc đến, có thể liên quan đến việc thay đổi cả cục diện của tu chân giới, thậm chí là phá hủy Thiên Đạo."

"Vậy thì... chúng ta phải làm sao?" Hạ Vũ thì thầm, bàn tay vẫn ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai mình. Nàng không hiểu rõ về những sự kiện cổ xưa, nhưng nàng biết rằng ngọc bội của nàng, và có lẽ cả huyết mạch của nàng, có một mối liên hệ sâu sắc với những bí ẩn này.

Lâm Phong nhìn Lam Yên và Hạ Vũ, ánh mắt hắn kiên định. "Chúng ta phải tìm hiểu. Phải tìm hiểu rõ về Ma Tôn Huyết Ảnh, về nguồn gốc của thứ tà công cổ xưa đó, và về mối liên hệ của nó với 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Những tàn quyển mà Hạ Vũ đã tìm thấy, có lẽ chính là chìa khóa. Và cả Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của nàng nữa." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào ngọc bội của Hạ Vũ, cảm nhận luồng hơi ấm kỳ lạ từ nó. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chúng ta đã phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nhiều. Lần này, chỉ là một bước ngoặt, một cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về kẻ địch."

Lam Yên gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng dần biến thành quyết tâm. "Chàng nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Ta tin vào chàng, Phong." Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, truyền cho hắn sự ấm áp và sức mạnh. Hạ Vũ cũng khẽ mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Nàng ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc vào lòng, như thể nó là một phần của chính nàng, một phần của số phận mà nàng đang dần chấp nhận. Cả ba đều chìm vào suy tư, nhận ra mối đe dọa không chỉ là một tổ chức tà giáo mà là một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, một âm mưu đủ sức lay chuyển cả thế giới tu tiên. Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ