Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 232

Tĩnh Dưỡng Phục Nguyên: Khát Vọng Hóa Thần

4098 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình trạng thương tích của Lâm Phong sau cuộc chiến cam go với Huyết Sát Trưởng Lão.,Khắc họa sự suy tư, trăn trở của Lâm Phong về sức mạnh hiện tại và mối đe dọa từ Ma Tôn Huyết Ảnh.,Lâm Phong nhận thức rõ ràng sự cần thiết phải đột phá Hóa Thần để đối phó với kẻ thù ngày càng mạnh mẽ và âm mưu cổ xưa.,Thể hiện sự ủng hộ và lo lắng của Lam Yên và Hạ Vũ, củng cố mối quan hệ giữa ba người.,Thiết lập bối cảnh cho giai đoạn tu luyện bế quan của Lâm Phong và sự chuẩn bị cho đột phá cảnh giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ
Mood: Nghiêm túc, trầm tư, quyết tâm, có chút lo lắng
Kết chương: [object Object]

Đế Đô Long Phượng, về đêm, khoác lên mình một vẻ đẹp trầm mặc và uy nghiêm. Dưới ánh trăng bạc vằng vặc, những mái ngói cong vút của cung điện Hoàng gia lấp lánh như vảy rồng, tường thành cao ngất sừng sững như một người khổng lồ canh gác giấc ngủ của cả vương triều. Dù đã khuya, nhưng từ những khu phố sầm uất hơn, vẫn còn vẳng lại tiếng nhạc dìu dặt của các quán hát, tiếng rao hàng cuối cùng của những gánh hàng rong, hay tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn của đội thị vệ Hoàng cung. Mùi hương hoa dạ lý từ các vườn thượng uyển theo gió thoảng bay, hòa lẫn chút khói hương thanh tịnh từ miếu thờ, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa ấm áp.

Trong tẩm điện riêng của Lâm Phong, một ánh đèn lồng lụa vàng nhạt hắt ra thứ ánh sáng dịu dàng, xua đi phần nào bóng tối đang bao trùm. Không khí trong phòng phảng phất mùi hương thảo mộc nhè nhẹ từ các loại đan dược, xen lẫn với mùi trầm hương thoang thoảng, mang lại cảm giác an yên lạ thường. Lâm Phong dựa lưng vào chiếc giường gỗ lim chạm khắc tinh xảo, nửa người trần, để lộ những vết bầm tím và một vết rách sâu hoắm trên vai phải, nơi Huyết Sát Trưởng Lão đã dùng móng vuốt tà ác của hắn để lại dấu ấn. Dù đã được sơ cứu, vết thương vẫn nhói lên từng đợt, nhắc nhở chàng về trận chiến sinh tử vừa qua. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ chàng, sau khi trải qua một trận tiêu hao năng lượng khủng khiếp để cứu chủ, giờ đây đã khôi phục lại ánh sáng xanh yếu ớt, dịu dàng, từ từ truyền một luồng hơi ấm chữa lành vào cơ thể chàng.

Lam Yên quỳ bên mép giường, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây đong đầy sự lo lắng, nhẹ nhàng dùng một miếng vải mềm thấm nước ấm lau sạch vết máu khô quanh vết thương cho Lâm Phong. Từng động tác của nàng vô cùng cẩn thận, tỉ mỉ, như sợ làm chàng thêm đau đớn. Mái tóc nâu đỏ của nàng buông xõa, che đi một phần khuôn mặt, nhưng vẻ mặt kiên nghị thì không thể che giấu. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm mà tràn đầy tình cảm vang lên: "Phong ca, huynh không sao chứ? Vết thương này..." Nàng dừng lại, ánh mắt chạm vào vết rách sâu hoắm trên vai chàng, không khỏi cảm thấy xót xa. Nàng biết, vết thương ngoài da này tuy đáng sợ, nhưng những vết thương do ma khí xâm nhập nội phủ mới là thứ đáng ngại hơn cả.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, một nụ cười nhợt nhạt nở trên môi, cố gắng trấn an nàng. "Ta không sao, Yên Nhi." Giọng hắn có chút khàn, nhưng ánh mắt đen láy lại xa xăm, dường như xuyên thấu qua bức tường vô hình, nhìn về một nơi nào đó rất xa. "Chỉ là... ta cảm thấy mình vẫn còn quá yếu." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí yếu ớt đang cố gắng chống lại tàn dư ma khí lạnh lẽo ăn sâu vào kinh mạch. Cảm giác bất lực và bức bối dâng lên trong lòng. Dù đã là Nguyên Anh trung kỳ, nhưng khi đối mặt với một cường giả Hóa Thần chân chính, đặc biệt là kẻ sử dụng tà công cổ xưa như Huyết Sát Trưởng Lão, hắn vẫn rơi vào thế bị động, thậm chí suýt mất mạng. Cái chết cận kề đã thức tỉnh một sự thật phũ phàng: hắn vẫn chưa đủ mạnh.

Hạ Vũ ngồi bên kia giường, đôi tay nhỏ nhắn, trắng nõn đang cẩn thận bôi một loại thuốc cao màu xanh lục lên vết thương đã được Lam Yên làm sạch. Hương thơm dịu mát của thuốc lan tỏa, làm giảm bớt phần nào cảm giác đau rát. Khuôn mặt tròn đầy đặn của nàng vẫn còn tái nhợt vì nỗi sợ hãi vừa trải qua, nhưng đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ lại tràn đầy sự dịu dàng và lo lắng. Nàng thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng suối chảy: "May mắn có Sinh Mệnh Ngọc Bội, nếu không... Ma khí của hắn quá đáng sợ." Nàng khẽ chạm vào viên ngọc bội trên cổ Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp của nó. Chính nàng cũng cảm thấy sợ hãi khi ma khí cường đại của Huyết Sát Trưởng Lão bùng phát, gần như áp chế toàn bộ linh lực của nàng. Nếu không có ánh sáng yếu ớt từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của nàng và sự che chở của Lâm Phong, có lẽ nàng đã bị thương nặng hơn nhiều.

Lâm Phong mở mắt, nhìn Lam Yên và Hạ Vũ. Hai nàng, một mạnh mẽ kiên cường, một dịu dàng thanh khiết, giờ đây đều vì hắn mà lo lắng, vì hắn mà bận rộn. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng hắn, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của ma khí. Nhưng cùng lúc đó, một gánh nặng vô hình cũng đè nặng lên vai hắn. Hắn không thể để các nàng gặp nguy hiểm vì sự yếu kém của mình. "Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn ta đang chơi một ván cờ lớn hơn chúng ta tưởng," Lâm Phong trầm giọng nói, tựa như đang độc thoại. "Hắn không chỉ muốn gây loạn triều chính, không chỉ muốn xây dựng Ma Long Điện. Hắn ta đang khơi dậy một thứ gì đó cổ xưa, một thứ tà ác đã bị phong ấn từ thời 'Thiên Đạo Vết Nứt'."

Lam Yên nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt nàng kiên định như muốn truyền thêm sức mạnh cho chàng. "Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Chàng đừng quá lo lắng." Nàng biết Lâm Phong đang suy nghĩ gì. Nàng hiểu gánh nặng trên vai chàng. Từ khi biết hắn, nàng đã chứng kiến chàng không ngừng nỗ lực, không ngừng đột phá để bảo vệ những người thân yêu.

Hạ Vũ cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lại nhìn xuống Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang nằm trên ngực mình. "Ngọc bội của thiếp đã phản ứng rất mạnh khi ma khí đó xuất hiện. Thiếp cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, như thể nó đã từng chứng kiến hoặc trải qua điều tương tự từ hàng ngàn năm trước." Lời nói của nàng tuy nhỏ nhẹ, nhưng lại mang một sự chắc chắn kỳ lạ, khiến Lâm Phong phải chú ý. Hắn biết, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc và huyết mạch của Hạ Vũ có thể là chìa khóa để giải mã những bí ẩn này. "Có lẽ, đây không chỉ là gánh nặng của riêng huynh, Lâm Phong. Có lẽ, nó là gánh nặng của cả ba chúng ta." Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Lam Yên, đôi mắt trong veo ẩn chứa một quyết tâm thầm lặng.

Lâm Phong đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Hạ Vũ, rồi lại nắm chặt tay Lam Yên. "Các nàng nói đúng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chúng ta đã phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nhiều. Lần này, chỉ là một bước ngoặt, một cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về kẻ địch." Hắn mỉm cười, nụ cười đã bớt đi vẻ nhợt nhạt, thay vào đó là sự kiên định. "Nhưng trước tiên, ta cần phải phục hồi. Và mạnh hơn nữa. Mạnh hơn nhiều."

Cả ba chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn bên ngoài. Trong sự tĩnh lặng ấy, một quyết tâm mới đã nhen nhóm trong lòng Lâm Phong, một khát vọng bùng cháy để đột phá, để không còn phải cảm thấy yếu đuối trước bất kỳ kẻ thù nào nữa. Hắn biết, cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là Lam Yên kiên cường và Hạ Vũ dịu dàng, những người sẽ cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp.

Sau khi Lam Yên và Hạ Vũ đã rời đi, để lại không gian riêng tư cho Lâm Phong tĩnh dưỡng, tẩm điện chìm vào một sự tĩnh mịch sâu lắng hơn. Ánh đèn lồng vẫn hắt ra thứ ánh sáng vàng nhạt, nhưng không gian dường như rộng lớn hơn, và sự cô độc của một tu sĩ đang đối mặt với những suy tư nội tại càng trở nên rõ nét. Nhiệt độ trong phòng dường như cũng giảm đi vài phần, mang theo một chút se lạnh của đêm khuya cuối thu. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ đã thay thế cho những âm thanh nhỏ nhặt của cuộc sống thường nhật, thỉnh thoảng lại có tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, như một lời thì thầm của tự nhiên.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn đặt giữa phòng, cố gắng vận chuyển linh lực trong cơ thể. Hắn nhắm mắt, toàn bộ ý thức tập trung vào đan điền, nơi Nguyên Anh nhỏ bé đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt, cố gắng đẩy lùi những luồng ma khí đen kịt còn sót lại trong kinh mạch. Ma khí của Huyết Sát Trưởng Lão không chỉ cường đại mà còn cực kỳ dai dẳng, như những xúc tu vô hình bám chặt vào linh mạch, ăn mòn sức sống của hắn. Mỗi khi linh lực của hắn chạm vào chúng, một cảm giác lạnh buốt và đau nhức lại lan tỏa, khiến hắn phải nhíu mày.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh Huyết Sát Trưởng Lão với khuôn mặt dữ tợn và công pháp "Hắc Ma Thôn Phệ" tà ác cứ hiện lên rõ nét. Những lời đe dọa của hắn về "đại sự của Ma Tôn" và mối liên hệ với "Thiên Đạo Vết Nứt" cứ vang vọng, như những chiếc chuông cảnh báo không ngừng. Lâm Phong nhận ra rằng, dù hắn đã trải qua bao nhiêu gian nan, hiểm nguy, từng bước nghịch thiên cải mệnh từ một phàm nhân bị coi thường, nhưng con đường tu tiên vẫn còn quá dài, và những kẻ thù hắn đối mặt ngày càng trở nên đáng sợ hơn. Tu vi Nguyên Anh trung kỳ của hắn, từng là niềm kiêu hãnh, giờ đây lại giống như một gông cùm, trói buộc hắn trước những cường giả Hóa Thần chân chính.

"Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn không chỉ là một kẻ phản loạn," Lâm Phong tự nhủ, giọng nói thì thầm trong không gian tĩnh mịch, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. "Hắn còn liên quan đến bí mật ngàn năm, đến sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Hắn đang khơi dậy thứ tà năng cổ xưa, thứ năng lượng mà theo những tàn quyển ghi chép, có thể hủy diệt cả một thế giới." Hắn siết chặt nắm đấm, cảm giác bất lực dâng lên. "Và tu vi hiện tại của ta... không đủ."

Cảm giác bức bối, nóng ruột cuộn trào trong lòng Lâm Phong. Hắn luôn là người chủ động, người nắm quyền kiểm soát số phận của mình. Nhưng giờ đây, trước một âm mưu vĩ đại và cổ xưa đến vậy, hắn cảm thấy mình chỉ như một con kiến nhỏ bé đang cố gắng chống lại bánh xe lịch sử. Hắn đã từng đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh nhiều lần, thậm chí còn khiến hắn phải thất bại trong một vài âm mưu, nhưng đó chỉ là những trận chiến nhỏ lẻ, những cuộc chạm trán mang tính thăm dò. Giờ đây, khi Ma Tôn Huyết Ảnh đã để lộ ra thứ tà công cổ xưa và những lời ám chỉ về kế hoạch lớn, Lâm Phong hiểu rằng cuộc chơi đã thay đổi.

Hắn mở mắt, ánh mắt đen láy xuyên qua bóng đêm, dừng lại trên Cửu Thiên Huyền Kiếm đang đặt trên giá kiếm gần đó. Thanh kiếm phát ra một ánh sáng bạc mờ ảo, dường như cũng cảm nhận được sự lo lắng của chủ nhân. Lâm Phong với tay lấy thanh kiếm, rút ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh đèn, tạo nên một dải sáng lung linh. Hắn khẽ chạm tay vào thân kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của nó, nhưng cũng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ linh hồn kiếm. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ," hắn lẩm bẩm, nhớ lại khẩu quyết của kiếm pháp. "Nhưng ta còn chưa đủ sức để thi triển toàn bộ uy lực của nó. Nếu ta có thể đạt đến Hóa Thần..."

Một khát vọng mãnh liệt bùng cháy trong lòng Lâm Phong. Hắn cần phải đột phá Hóa Thần. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì Lam Yên, vì Hạ Vũ, vì những người hắn yêu thương, vì sự bình yên của Đại Chu, và có lẽ, vì cả Tu Chân Giới. Hắn đã trải qua quá trình Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, mỗi cảnh giới đều là một bước tiến vĩ đại. Nhưng Hóa Thần, đó là một cánh cửa hoàn toàn khác. Đó là cảnh giới mà tu sĩ có thể dung hợp Nguyên Anh với thần thức, đạt đến một mức độ thấu hiểu Đạo Pháp sâu sắc hơn, có thể thi triển những thần thông quảng đại, và quan trọng nhất, có thể chống lại những cường giả như Huyết Sát Trưởng Lão.

Hắn hồi tưởng lại những lời của Hạ Vũ về Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, về sự cộng hưởng của nó với ma khí cổ xưa. Có lẽ, trong những tàn quyển cổ mà nàng đã tìm thấy, hay trong chính huyết mạch của nàng, ẩn chứa những manh mối quan trọng về Ma Tôn Huyết Ảnh và "Thiên Đạo Vết Nứt". Đây không phải là lúc để chùn bước, mà là lúc để tiến lên. "Tu Đạo Vô Tận," hắn thầm nhủ. Con đường tu luyện không có điểm dừng, và mỗi thử thách chỉ là một bậc thang để vươn tới đỉnh cao hơn. Hắn phải tìm cách đột phá.

Lâm Phong đặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trở lại vỏ, ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối hay lo lắng, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá. Hắn đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm lùa vào, mang theo chút hơi sương. Nhìn xuống Đế Đô Long Phượng đang chìm trong giấc ngủ, một ý chí mạnh mẽ bùng lên trong lòng hắn. "Phàm Nhân Nghịch Thiên... Tu Giả Nghịch Mệnh." Hắn đã từng làm được điều đó, và hắn sẽ làm được lần nữa. Hắn sẽ đột phá Hóa Thần, sẽ khám phá ra bí mật của Ma Tôn Huyết Ảnh, và sẽ bảo vệ những gì hắn trân quý. Cuộc bế quan, là điều tất yếu.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua những rặng cây cổ thụ trong phủ đệ, chiếu rọi vào sảnh khách, xua tan đi sự u ám của đêm tối. Không khí trong lành, mang theo mùi hương hoa cỏ còn đọng sương đêm, tràn ngập sức sống. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của gia nhân đang dọn dẹp, tạo nên một bức tranh thanh bình, đối lập hoàn toàn với những suy tư nặng nề của Lâm Phong đêm qua.

Trong sảnh khách, Lâm Phong ngồi đối diện với Lam Yên và Hạ Vũ. Hắn đã thay một bộ trường bào màu xanh sẫm, khuôn mặt dù vẫn còn hơi tái nhợt do thương tích, nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ tinh anh, sắc sảo thường ngày. Vết thương trên vai đã được băng bó cẩn thận, không còn đau nhức dữ dội như đêm qua, nhờ công dụng tuyệt vời của Sinh Mệnh Ngọc Bội và các loại đan dược do Hạ Vũ cung cấp.

Lam Yên ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt đầy sự quan tâm khi nhìn Lâm Phong. Nàng rót trà, hương thơm thanh khiết của trà Bích Loa Xuân lan tỏa khắp căn phòng, làm dịu đi không khí căng thẳng. Hạ Vũ ngồi bên cạnh, vẫn giữ vẻ dịu dàng thường thấy, đôi tay nàng khẽ vuốt ve Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ, như một thói quen. Nàng biết, Lâm Phong có điều quan trọng muốn nói.

Lâm Phong đặt chén trà xuống, hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào hai nàng, ánh mắt kiên định. "Sau những gì đã xảy ra, ta đã suy nghĩ rất nhiều." Hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Ma Tôn Huyết Ảnh và Ma Long Điện không chỉ là một mối đe dọa thông thường. Âm mưu của hắn ta có chiều sâu và quy mô vượt xa những gì chúng ta từng nghĩ, liên quan đến những bí mật cổ xưa của Thiên Đạo Vết Nứt và nguồn gốc của tà năng hàng ngàn năm trước."

Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng hai nàng, rồi tiếp tục, nhấn mạnh từng lời: "Ta cần đột phá Hóa Thần. Nếu không, ta sẽ không thể đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh và những âm mưu cổ xưa của hắn. Với tu vi Nguyên Anh trung kỳ hiện tại, ta đã suýt bỏ mạng trước Huyết Sát Trưởng Lão. Kẻ địch mạnh hơn sẽ xuất hiện, và ta không thể để bản thân yếu kém như vậy thêm nữa. Ta quyết định sẽ tạm thời bế quan tu luyện, tìm cách đột phá cảnh giới Hóa Thần."

Lam Yên không chút do dự, ánh mắt nàng quả quyết như một chiến binh. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, một sự ủng hộ vô điều kiện. "Ta sẽ theo huynh, Phong ca. Huynh ở đâu, ta ở đó. Dù huynh muốn bế quan ở đâu, ta cũng sẽ ở bên ngoài bảo vệ, không để bất kỳ ai quấy rầy huynh." Nàng biết tính Lâm Phong, một khi đã quyết định, thì không gì có thể lay chuyển. Và nàng, với tư cách là người yêu, là bạn đồng hành, sẽ luôn sát cánh cùng chàng.

Hạ Vũ cúi đầu, bàn tay nàng vẫn ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Nàng khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: "Huyết mạch của ta... có vẻ liên quan đến những gì hắn nói. Thiếp không hiểu rõ về 'Thiên Đạo Vết Nứt', nhưng thiếp cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc giữa ngọc bội của thiếp và thứ ma khí cổ xưa đó." Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong với vẻ mặt chân thành. "Thiếp cũng muốn giúp huynh, Lâm Phong. Huynh cần bất cứ điều gì, cứ nói với thiếp. Có lẽ những tàn quyển thiếp đã tìm thấy có thể giúp ích, hoặc ngọc bội này..." Nàng không chắc chắn mình có thể làm gì, nhưng nàng muốn đóng góp sức mình, không muốn Lâm Phong phải gánh vác mọi thứ một mình.

Lâm Phong nhìn Lam Yên và Hạ Vũ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và biết ơn sâu sắc. Hắn biết mình may mắn khi có được những người đồng hành tuyệt vời như vậy. "Cảm ơn các nàng." Hắn mỉm cười, nụ cười chân thành, đầy tình cảm. "Vậy thì, chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm. Ta cần một nơi linh khí dồi dào, an toàn tuyệt đối để bế quan. Việc đột phá Hóa Thần không thể qua loa, cần phải có môi trường tốt nhất." Hắn liếc nhìn quanh căn phòng. "Đế Đô Long Phượng này, tuy an toàn tương đối, nhưng linh khí không đủ dồi dào cho một bước đột phá lớn như Hóa Thần. Hơn nữa, cũng không tránh khỏi sự chú ý."

Hắn đứng dậy, đi đến một cái bàn nhỏ, trải ra một tấm bản đồ da dê cũ kỹ. Tấm bản đồ vẽ chi tiết lãnh thổ Đại Chu và các vùng lân cận, với những dãy núi trùng điệp, những dòng sông uốn lượn và những khu rừng nguyên sinh bí ẩn. "Và có lẽ, cần thêm một số đan dược hỗ trợ đột phá. Đan dược Hóa Thần là cực kỳ quý hiếm, không phải dễ tìm."

Lam Yên tiến đến gần, cúi xuống nhìn tấm bản đồ. Ánh mắt nàng lướt qua những ký hiệu, những vùng đất được đánh dấu. "Có lẽ chúng ta nên tìm đến một số bí cảnh hoặc linh sơn phúc địa đã bị lãng quên. Những nơi đó thường ẩn chứa linh khí cực kỳ tinh thuần, và có thể còn có những linh dược quý hiếm." Nàng chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, đó là những khu vực núi non hiểm trở, ít người lui tới.

Hạ Vũ cũng ghé vào, ánh mắt nàng dừng lại ở một vùng đất được đánh dấu bằng những biểu tượng cổ xưa, gần một khu vực được ghi chú là "U Minh Thâm Uyên". Nàng khẽ nói: "Trong một tàn quyển cổ thiếp từng đọc, có nhắc đến một 'Huyễn Mặc Sơn Trang' nằm ẩn sâu trong dãy Thương Long Sơn Mạch, cách xa phàm trần. Truyền thuyết kể rằng nơi đó có một nguồn linh tuyền tự nhiên, linh khí dồi dào gấp trăm lần những nơi khác, và được bảo vệ bởi một trận pháp cổ xưa. Nhưng nó cũng là nơi cực kỳ khó tìm, và đầy rẫy hiểm nguy."

Lâm Phong nhíu mày suy nghĩ. "Huyễn Mặc Sơn Trang... nghe có vẻ phù hợp. Nhưng nếu nó khó tìm và hiểm nguy, thì cũng có nghĩa là ít người biết đến, và an toàn hơn cho việc bế quan." Hắn đưa tay chạm vào điểm mà Hạ Vũ vừa chỉ, một sự tò mò và hứng thú dâng lên trong lòng. "Còn về đan dược, ta sẽ nhờ Lý Nguyên Hạo giúp đỡ. Hắn có thể có mối quan hệ với những luyện đan sư tài ba trong Hoàng cung, hoặc biết nơi nào có thể tìm được những nguyên liệu quý hiếm."

Ba người cùng nhau thảo luận, cân nhắc ưu nhược điểm của từng địa điểm tiềm năng. Lam Yên thì mạnh mẽ, thực tế, chú trọng đến khả năng phòng thủ và sự an toàn. Hạ Vũ thì tinh tế hơn, dựa vào những ghi chép cổ xưa và cảm nhận từ huyết mạch của mình. Lâm Phong lắng nghe, tổng hợp thông tin, đưa ra những quyết định cuối cùng.

Lâm Phong biết, đây sẽ là một cuộc hành trình mới, một bước ngoặt lớn trong con đường tu tiên của hắn. Việc tìm kiếm Huyễn Mặc Sơn Trang, việc thu thập đan dược Hóa Thần, tất cả đều là những thử thách lớn. Và trong khi hắn bế quan, Ma Tôn Huyết Ảnh chắc chắn sẽ không ngồi yên. Mối đe dọa từ Ma Long Điện vẫn lơ lửng như một đám mây đen. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lam Yên và Hạ Vũ, hắn cảm thấy mình không còn cô độc.

"Vậy thì, chúng ta sẽ chuẩn bị lên đường," Lâm Phong tuyên bố, giọng nói vang vọng trong sảnh khách, đầy rẫy sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ tìm Huyễn Mặc Sơn Trang. Chúng ta sẽ tìm đan dược. Và ta sẽ đột phá Hóa Thần. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ma Tôn Huyết Ảnh, ngươi muốn chơi ván cờ lớn, vậy thì ta sẽ đáp lại!" Hắn tin rằng, với sự nỗ lực không ngừng nghỉ, với sự ủng hộ của những người thân yêu, hắn sẽ vượt qua mọi giới hạn, đạt đến một cảnh giới mới, và đối mặt với bất kỳ âm mưu nào, dù cổ xưa hay tà ác đến đâu. Cuộc chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ