Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 233

Mật Địa Đế Đô: Cổ Trận Hóa Thần

4171 từ
Mục tiêu: Lâm Phong (LF) phát hiện một mật địa tu luyện cổ xưa dưới lòng đất Đế Đô.,Khẳng định mật địa là nơi ẩn chứa cơ hội lớn để đột phá Hóa Thần, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy.,Lâm Phong đưa ra quyết định táo bạo là tiến vào mật địa để tìm kiếm cơ duyên đột phá.,Gieo mầm về sự liên kết giữa mật địa cổ xưa này với các sự kiện từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước.,Củng cố quyết tâm và sự gắn kết giữa Lâm Phong, Lam Yên và Hạ Vũ.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ
Mood: Mysterious, tense, determined, adventurous
Kết chương: [object Object]

Đêm buông xuống, phủ đệ tạm thời của Lâm Phong tại Đế Đô Long Phượng chìm trong vẻ yên tĩnh hiếm có, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt vẫn còn vương vấn từ những con phố chính. Bên ngoài, tiếng vó ngựa tuần tra xa xa vọng lại, lẫn trong tiếng chuông hoàng cung ngân nga trầm bổng và tiếng nhạc cụ từ các quán rượu, lầu xanh vẫn chưa chịu ngủ yên. Mùi hương hoa lan từ vườn thượng uyển gần đó thoang thoảng bay vào, quyện với mùi trầm hương từ một miếu thờ cổ kính. Không khí mát mẻ, trong lành của đêm hè bao trùm, mang theo chút ẩm ướt dễ chịu.

Trong một căn phòng được chiếu sáng bởi ánh đèn dầu leo lét, ba bóng người đang vây quanh một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, vẻ mặt nghiêm trọng và đăm chiêu. Lâm Phong, dáng người cao ráo, thanh tú, nhưng đôi mắt đen láy lúc này lại ẩn chứa một sự sắc sảo và quyết đoán hiếm thấy, đang dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên tấm bản đồ, lướt qua những khu vực được đánh dấu. Hắn vận một bộ trường bào màu xanh sẫm, càng tôn lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần thâm trầm.

"Dựa trên những gì Huyết Sát Trưởng Lão đã thể hiện và phản ứng của Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ," Lâm Phong mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, "có vẻ như Ma Tôn Huyết Ảnh đang lợi dụng một loại năng lượng cổ xưa, liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' mà chúng ta đã biết. Việc đột phá Hóa Thần không chỉ là củng cố sức mạnh của ta, mà còn là bước chuẩn bị để đối phó với âm mưu ngàn năm này." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua Lam Yên và Hạ Vũ, như muốn tìm kiếm sự đồng tình và cũng là để chia sẻ gánh nặng trong lòng.

Lam Yên, với mái tóc nâu đỏ được buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ mạnh mẽ và kiên cường, đôi mắt sắc bén như chim ưng đang chăm chú nhìn tấm bản đồ. Nàng mặc một bộ giáp nhẹ màu đen, khí tức chiến đấu vẫn còn vương vấn dù đã trải qua một ngày dài. Nàng gật đầu, đồng tình với Lâm Phong. "Ta hiểu. Nhưng Đế Đô Long Phượng này tuy phồn hoa, linh khí lại không đủ dồi dào cho một cuộc đột phá lớn như Hóa Thần. Hơn nữa, sự chú ý từ các thế lực khác cũng là một mối lo ngại. Chúng ta cần tìm một nơi thực sự đặc biệt, một nơi có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối và cung cấp đủ linh khí cho huynh." Nàng chỉ vào vài điểm trên bản đồ, những nơi được đánh dấu là có linh mạch nhỏ, nhưng nàng biết rõ chúng không thể đáp ứng yêu cầu của Lâm Phong.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, mái tóc đen dài mượt mà buông xõa, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ, lại chứa đựng một nỗi lo lắng mơ hồ. Nàng mặc một bộ lụa màu xanh lá nhạt, tôn lên sự nhỏ nhắn, uyển chuyển. Nàng khẽ chạm vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc đang đeo trên cổ, viên ngọc khẽ phát ra một ánh sáng yếu ớt màu đỏ nhạt, như có sự cộng hưởng với lời nói của Lâm Phong. "Ta cảm thấy... có một điều gì đó rất cổ xưa, rất mạnh mẽ, ẩn sâu dưới lòng đất này. Một thứ không thuộc về hiện tại." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn kỳ lạ. Nàng không biết đó là gì, nhưng cảm giác đó đã đeo bám nàng từ khi Lâm Phong nói về "Thiên Đạo Vết Nứt" và Ma Tôn Huyết Ảnh.

Lâm Phong vuốt ve Huyễn Mặc Quyển đang được đặt trên bàn, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, tập trung cảm nhận. Hắn đã cố gắng điều động thần thức để dò xét linh khí dưới lòng đất Đế Đô từ mấy ngày nay, nhưng mọi thứ đều bị che giấu kỹ lưỡng bởi các trận pháp cổ xưa của hoàng gia. Tuy nhiên, kể từ khi Hạ Vũ nhắc đến "Huyễn Mặc Sơn Trang" và đặc biệt là khi viên ngọc bội của nàng phản ứng với ma khí của Huyết Sát Trưởng Lão, một cảm giác kỳ lạ đã nhen nhóm trong lòng hắn. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn, yếu ớt nhưng đầy sức mạnh, như một dòng chảy ngầm ẩn sâu dưới lớp đất đá của Đế Đô. Nó không phải linh khí thông thường, cũng không phải ma khí tà ác, mà là một sự tồn tại cổ xưa, tĩnh lặng và hùng vĩ.

"Ngọc bội của nàng nói đúng," Lâm Phong khẽ mở mắt, ánh mắt sắc như dao. "Ta cũng cảm nhận được một luồng năng lượng đặc biệt, nhưng nó bị phong tỏa quá chặt chẽ, ta không thể xác định rõ ràng vị trí hay bản chất của nó. Có lẽ nó không phải là 'Huyễn Mặc Sơn Trang' mà Hạ Vũ đã nhắc đến, nhưng lại có mối liên hệ mật thiết với những điều cổ xưa." Hắn đưa tay chạm vào viên ngọc bội của Hạ Vũ, cảm nhận được hơi nóng nhẹ truyền qua đầu ngón tay mình. Sự cộng hưởng giữa viên ngọc và những gì hắn cảm nhận được càng khiến hắn tin vào linh tính của mình. Hắn biết, trong thế giới tu tiên, những vật phẩm mang dấu ấn cổ xưa thường là chìa khóa mở ra những bí mật vĩ đại.

Lam Yên nhíu mày, có chút lo lắng. "Nếu nó bị phong tỏa kỹ lưỡng như vậy, thì chắc chắn không phải là một nơi dễ dàng tiếp cận, và cũng có thể ẩn chứa nguy hiểm khôn lường. Huynh có chắc là chúng ta nên mạo hiểm không?" Nàng luôn thực tế, đặt an toàn lên hàng đầu.

Lâm Phong mỉm cười trấn an nàng. "Nguy hiểm thì luôn song hành với cơ duyên, Lam Yên. Hơn nữa, Ma Tôn Huyết Ảnh đang bành trướng, và ta cần phải mạnh hơn để đối phó với hắn cùng những âm mưu phía sau. Một bước đột phá Hóa Thần là cần thiết, và ta tin rằng nơi này có thể mang lại cơ hội đó." Hắn nhìn sang Hạ Vũ, thấy nàng đang chìm trong suy tư, đôi mắt trong veo ẩn chứa một vẻ bí ẩn. "Hạ Vũ, nàng có cảm nhận được nơi nào có luồng năng lượng mạnh nhất không? Có lẽ ngọc bội của nàng có thể dẫn đường."

Hạ Vũ ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ nghiêm túc. Nàng lại chạm vào ngọc bội, nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận. Một lúc sau, nàng chỉ tay về phía một góc bản đồ, nơi có những con hẻm nhỏ, những khu phố cổ kính nhất của Đế Đô. "Nó đến từ hướng đó, Lâm Phong. Cảm giác rất yếu ớt, nhưng lại rất kiên định, như một trái tim đang đập rất chậm dưới lòng đất. Và hình như... nó đang gọi ta." Nàng hơi rụt rè, vì cảm giác đó vừa hấp dẫn vừa khiến nàng bất an.

Lâm Phong nhìn theo hướng Hạ Vũ chỉ, ánh mắt sáng rực. "Đó là khu phố cổ, nơi có nhiều kiến trúc cổ xưa nhất Đế Đô, và cũng là nơi ít người lui tới nhất vào ban đêm. Rất có thể đó là một mật địa đã bị lãng quên." Hắn đứng dậy, Huyễn Mặc Quyển trong tay áo khẽ rung động, như cũng đang chờ đợi một cuộc phiêu lưu mới. "Vậy thì, chúng ta sẽ đi kiểm tra. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Có lẽ, cơ duyên của ta không cần phải tìm kiếm xa xôi trên những linh sơn phúc địa, mà lại ẩn mình ngay dưới chân chúng ta, giữa lòng phàm trần náo nhiệt này." Hắn nói với một nụ cười tinh quái, sự tò mò và khát vọng khám phá đã hoàn toàn lấn át sự thận trọng. Lam Yên và Hạ Vũ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu, tin tưởng đi theo quyết định của chàng. Dù có bất cứ nguy hiểm nào, họ cũng sẽ cùng Lâm Phong đối mặt.

***

Nửa đêm, khu phố cổ của Đế Đô chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của những con phố chính. Ánh trăng mờ ảo le lói qua những mái nhà rêu phong, đổ bóng dài lên những con hẻm tối tăm, vắng vẻ. Không khí se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm và mùi của đá cổ, rêu phong, cùng với một chút hương đất ẩm mốc đặc trưng của những nơi ít người lui tới. Tiếng gió lùa qua các khe hở của những bức tường đá cũ kỹ nghe như một khúc thở dài của thời gian. Xa xa, tiếng côn trùng đêm rả rích, thỉnh thoảng lại có tiếng nhạc từ các quán hát vọng lại một cách yếu ớt, như nhắc nhở rằng thế giới bên ngoài vẫn đang vận hành.

Lâm Phong dẫn đầu, bước đi chậm rãi qua những con hẻm quanh co, uốn khúc. Thần thức của hắn đã hoàn toàn mở rộng, quét qua từng viên gạch, từng phiến đá, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng bí ẩn mà Hạ Vũ đã chỉ ra. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hoàn toàn tập trung, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tinh tường. Hắn đôi khi dừng lại, nhíu mày lắng nghe, như thể đang cố gắng nắm bắt một làn hơi thở vô hình.

Lam Yên bước ngay sau Lâm Phong, đôi mắt sắc bén liên tục quét ngang dọc, cảnh giác cao độ. Trường thương của nàng tuy chưa rút ra khỏi vỏ, nhưng khí tức chiến đấu đã sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Nàng không cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ như Hạ Vũ, nhưng nàng tin vào Lâm Phong và sự nhạy cảm của Hạ Vũ. "Thật kỳ lạ, ta không cảm nhận được gì nhiều. Ngươi chắc chắn không phải bị ảo giác chứ?" Nàng hỏi, giọng hơi cộc lốc nhưng chứa đầy sự quan tâm. Nàng luôn là người thực tế, không dễ dàng tin vào những thứ quá đỗi huyền ảo.

Hạ Vũ đi bên cạnh Lâm Phong, đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt vạt áo của chàng. Ngọc bội trên cổ nàng giờ đây không còn chỉ phát ra ánh sáng yếu ớt nữa, mà đã tỏa ra một vầng sáng đỏ nhạt rõ ràng hơn, và hơi nóng từ nó truyền đến tay nàng càng lúc càng tăng. Nàng cảm thấy một sức hút mạnh mẽ, như có một sợi dây vô hình đang kéo nàng về phía trước. Cảm giác đó vừa khiến nàng hơi sợ hãi, nhưng cũng kích thích sự tò mò trong tâm trí nàng. "Ta cảm thấy nó rất rõ ràng, như một tiếng gọi từ rất xa xưa. Nó khiến ta... hơi sợ hãi, nhưng cũng rất tò mò." Giọng nàng thì thầm, nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự chắc chắn.

Lâm Phong không trả lời Lam Yên ngay lập tức. Hắn tập trung, rồi khẽ gật đầu. "Không phải ảo giác. Nó ở đây... một luồng năng lượng bị che giấu kỹ đến mức gần như vô hình. Không phải linh khí, cũng không phải ma khí thuần túy. Nó giống như... một hơi thở của thời gian đã bị lãng quên, một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. Nó tồn tại, nhưng lại không thuộc về thế giới hiện tại." Hắn nói, giọng điệu trầm tư, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. Đây là một loại năng lượng hắn chưa từng gặp. Nó không mang theo sự hung bạo của ma khí, cũng không có sự tinh thuần của linh khí, mà là một sự pha trộn phức tạp, chứa đựng cả sự uy nghi lẫn sự mục nát của thời gian.

Hạ Vũ gật đầu mạnh mẽ. "Đúng vậy! Nó không giống bất cứ thứ gì ta từng cảm nhận được. Nó cổ xưa, rất cổ xưa, và dường như... đang ngủ yên. Nhưng bây giờ nó đang thức tỉnh." Nàng siết chặt vạt áo Lâm Phong hơn, viên ngọc bội trên cổ nàng rung lên bần bật, ánh sáng đỏ càng lúc càng rực rỡ.

Họ tiếp tục đi sâu vào những ngõ ngách hẹp, nơi ánh trăng hoàn toàn bị che khuất. Lâm Phong phải rút ra một viên Dạ Minh Châu nhỏ để chiếu sáng, ánh sáng xanh dịu của nó lan tỏa, để lộ những bức tường đá rêu phong, những mái nhà xiêu vẹo đã bị thời gian bào mòn. Mùi ẩm mốc và khoáng chất càng lúc càng nồng nặc. Cuối cùng, Lâm Phong dẫn họ đến một ngõ cụt. Trước mặt họ là một bức tường đá cũ kỹ, dày đặc rêu xanh, trông không khác gì những bức tường khác trong khu phố cổ.

Lam Yên nheo mắt nhìn. "Ngõ cụt? Huynh có chắc là chúng ta không đi nhầm đường không, Lâm Phong?" Nàng không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của một lối đi hay một sự đặc biệt nào ở bức tường này.

Lâm Phong không nói gì, chỉ đưa tay chạm vào bức tường. Bề mặt đá lạnh lẽo, thô ráp dưới đầu ngón tay hắn. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo hắn bỗng nhiên rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một luồng năng lượng huyền bí từ nó truyền thẳng vào cơ thể Lâm Phong, rồi từ cơ thể hắn truyền đến bức tường. Hắn nhắm mắt lại, vận dụng công pháp Thôn Phệ, nhưng không phải để hấp thụ năng lượng, mà để dò xét cấu trúc năng lượng của bức tường, tìm kiếm điểm yếu trong trận pháp phong tỏa.

"Đây không phải là ngõ cụt, Lam Yên. Đây là cánh cửa," Lâm Phong khẽ nói, khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười nửa miệng tinh quái. Hắn cảm nhận được một trận pháp phong ấn cực kỳ tinh vi, được ẩn giấu hoàn hảo, hòa mình vào chính bức tường. Trận pháp này đã tồn tại qua hàng ngàn năm, ăn sâu vào lòng đất, trở thành một phần của tự nhiên. Chỉ có những người có huyết mạch đặc biệt hoặc công pháp cổ xưa mới có thể cảm nhận được nó. May mắn thay, hắn có cả hai.

Dưới tác động của Huyễn Mặc Quyển và công pháp Thôn Phệ của Lâm Phong, bức tường đá bỗng nhiên khẽ rung lên. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt rêu phong, rồi dần dần lan rộng. Một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết nhưng mang theo sự nặng nề của thời gian, bắt đầu rò rỉ ra ngoài, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Ngọc bội của Hạ Vũ lúc này đã phát sáng rực rỡ như một đốm lửa, và nàng gần như không thể kìm nén được cảm xúc, cơ thể khẽ run lên.

"Nó... nó đang mở ra!" Hạ Vũ thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc và xen lẫn chút lo sợ.

"Cẩn thận!" Lam Yên rút phắt trường thương ra khỏi vỏ, mũi thương sắc bén ánh lên trong đêm tối, sẵn sàng đối phó với bất cứ điều gì có thể xuất hiện từ phía bên kia bức tường. Nàng lùi lại một bước, chắn trước Hạ Vũ.

Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt kiên định. "Đừng lo, chỉ là một cánh cửa mà thôi. Cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, một cơ duyên khác." Hắn tiếp tục dồn năng lượng vào bức tường. Các vết nứt càng lúc càng lớn, tạo thành một khe hở vô hình, như một vết sẹo trên không gian. Từ bên trong, một luồng không khí lạnh lẽo ẩm ướt thổi ra, mang theo mùi của đất đá cổ xưa và một thứ mùi lạ lẫm mà Lâm Phong chưa từng ngửi thấy. Khe hở dần lớn hơn, để lộ một đường hầm tối đen như mực, sâu hun hút. Đây chính là mục tiêu của họ, một mật địa cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất Đế Đô, đã bị lãng quên qua hàng ngàn năm.

***

Bước qua khe hở vô hình, ba người đặt chân vào một không gian rộng lớn dưới lòng đất. Ánh sáng xanh dịu từ viên Dạ Minh Châu của Lâm Phong và ánh sáng đỏ rực từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ chiếu rọi, để lộ một cảnh tượng hùng vĩ và bí ẩn. Đây là một mật địa tu luyện cổ xưa, bị chôn vùi sâu dưới lớp đất đá của Đế Đô, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Không khí ở đây lạnh lẽo và ẩm ướt đến kinh người, mang theo mùi của đất ẩm, đá cổ và một mùi khoáng vật lạ lẫm, đôi khi lại thoảng qua một mùi hương khó tả của các loại năng lượng cổ xưa đã tồn tại quá lâu. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những nhũ đá trên trần vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu, huyền bí. Tiếng gió lùa qua những khe đá hẹp, tạo thành những âm thanh như tiếng thở dài trầm mặc của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Mỗi bước chân của họ đều tạo ra tiếng vọng, như nhắc nhở về sự hiện diện của những kẻ xâm nhập.

Trước mắt họ là một đại sảnh rộng lớn, trần nhà cao vút bị bao phủ bởi vô số nhũ đá hình thù kỳ lạ, lấp lánh như ngàn vạn vì sao dưới ánh sáng lờ mờ. Những cột đá khổng lồ, cao chót vót, được chạm khắc những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, đứng sừng sững như những người lính gác im lặng. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết tụ thành những làn sương mờ ảo bay lượn trong không khí. Mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái và một cảm giác tràn đầy năng lượng. Tuy nhiên, xen lẫn trong đó là những luồng khí tức nặng nề, áp bức, dường như là tàn dư của các trận pháp cổ đã suy yếu và những sinh vật đã từng canh giữ nơi này.

Lam Yên mở to mắt kinh ngạc, không giấu nổi sự phấn khích. "Trời ơi... đây là một mật địa thật sự! Linh khí dồi dào như vậy... nó gần như hóa thành thực thể rồi!" Nàng đưa tay ra, cảm nhận những làn sương linh khí lướt qua kẽ ngón tay. Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Nhưng cũng có vẻ nguy hiểm, Lâm Phong. Ta cảm thấy một vài luồng khí tức rất mạnh mẽ, dường như đang ngủ đông. Và những phù văn này... có vẻ là trận pháp cổ đã hoạt động từ rất lâu." Nàng rút chặt trường thương, cảnh giác quét mắt khắp nơi. Dù linh khí tinh thuần là điều kiện tuyệt vời để tu luyện, nhưng nàng cũng biết rõ, những nơi như thế này thường đi kèm với những nguy hiểm khôn lường. Những trận pháp cổ xưa có thể đã suy yếu, nhưng vẫn tiềm tàng sức mạnh hủy diệt; những linh thú canh giữ có thể đã hóa đá, nhưng không ai biết liệu chúng có thể sống lại hay không.

Hạ Vũ, viên ngọc bội trên cổ nàng rung lên bần bật, ánh sáng đỏ rực rỡ đến mức gần như chói mắt, đôi mắt to tròn của nàng tràn ngập sự ngạc nhiên và một chút sợ hãi. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay chàng, điều đó giúp nàng trấn tĩnh phần nào. "Ta cảm thấy... có rất nhiều thứ đã ngủ yên ở đây. Một số rất hiền hòa, là linh khí thuần túy, nhưng một số khác lại rất... đáng sợ, như những tàn hồn của sinh vật cổ xưa, hoặc những ý niệm tà ác bị phong ấn." Giọng nàng run run, nhạy cảm hơn bất kỳ ai đối với những luồng năng lượng hỗn tạp này. Nàng cảm thấy sự áp lực từ linh khí dồi dào nhưng hỗn loạn, như một dòng chảy xiết sẵn sàng cuốn trôi những kẻ yếu đuối.

Lâm Phong đứng thẳng người, ánh mắt sáng rực, quét qua toàn bộ mật địa. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa nơi này và Huyễn Mặc Quyển trong tay áo. Cuốn sách cổ dường như cũng đang "thức tỉnh", phát ra một làn sóng năng lượng mơ hồ, như đang tìm kiếm một thứ gì đó. "Đây chính là nơi ta cần," Lâm Phong tuyên bố, giọng nói vang vọng trong không gian rộng lớn, đầy rẫy sự quyết tâm. "Cơ duyên đột phá Hóa Thần nằm ở đây. Nhưng quả thực, nguy hiểm cũng song hành. Nơi này chắc chắn có liên quan đến những sự kiện cổ xưa, có thể là một phần của 'Thiên Đạo Vết Nứt' đã bị chôn vùi. Những luồng khí tức tà ác lẫn trong linh khí tinh thuần cho thấy nơi đây từng là chiến trường, hoặc nơi phong ấn một thứ gì đó vô cùng tà ác."

Hắn đưa mắt nhìn Lam Yên và Hạ Vũ, nụ cười tinh quái thường trực trên môi đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy. "Các ngươi đã sẵn sàng chưa? Một khi đã bước vào đây, chúng ta sẽ không dễ dàng quay ra. Đây là một cuộc phiêu lưu, một thử thách sinh tử, nhưng cũng là một cơ hội có một không hai. Ta không thể để Ma Tôn Huyết Ảnh tiếp tục làm mưa làm gió được nữa." Lâm Phong biết rằng, sự lựa chọn này không chỉ ảnh hưởng đến bản thân hắn, mà còn ảnh hưởng đến tương lai của cả hai nàng.

Lam Yên không chút do dự, nàng gật đầu mạnh mẽ. "Huynh đi đâu, thiếp theo đó. Nguy hiểm thì sao chứ? Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn rồi." Đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định.

Hạ Vũ cũng gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút bất an mơ hồ. Nàng siết chặt tay Lâm Phong hơn, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn, tràn đầy sự tin tưởng. "Thiếp tin huynh, Lâm Phong. Dù có gì xảy ra, thiếp cũng sẽ ở bên huynh." Viên ngọc bội trên cổ nàng bỗng nhiên chớp động mạnh mẽ hơn, như một lời khẳng định cho quyết tâm của nàng.

Lâm Phong cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong lòng. Hắn biết mình không hề cô độc. Với sự ủng hộ của hai nàng, hắn có thể đối mặt với mọi thử thách. "Tốt lắm!" Hắn mỉm cười, nụ cười tràn đầy tự tin. "Mật địa tu luyện này không chỉ là nơi để ta đột phá, mà còn là chìa khóa để khám phá sâu hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hãy cùng nhau khám phá bí mật cổ xưa này!"

Hắn quay người, bước đi kiên định về phía trước, dẫn lối vào những con đường hầm tối tăm dẫn sâu vào bên trong mật địa. Những phù văn cổ xưa trên các cột đá như đang thì thầm những câu chuyện bị lãng quên từ ngàn xưa. Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng gió rít qua khe đá, và sự áp bức của linh khí hỗn loạn như một bản nhạc nền hùng tráng cho hành trình của họ. Lâm Phong biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi đều có thể là một cơ duyên, nhưng cũng có thể là một cái bẫy chết người. Cuộc chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đột phá Hóa Thần, hắn sẽ khám phá bí mật, và hắn sẽ đối mặt với bất cứ ai cản đường hắn. Bởi vì, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ