Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 234

Hóa Thần Chi Kiếp: Truy Sát Trong Mật Địa

3907 từ
Mục tiêu: Lâm Phong bắt đầu quá trình đột phá Hóa Thần trong mật địa cổ xưa.,Giới thiệu các thế lực thù địch (tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh) tấn công Lâm Phong trong lúc chàng yếu ớt nhất, buộc chàng phải chiến đấu trong quá trình đột phá.,Khắc họa sự hiểm nguy và khó khăn của việc đột phá cảnh giới Hóa Thần khi bị quấy nhiễu, đẩy Lâm Phong vào ranh giới sinh tử.,Thể hiện sự kiên cường, tài trí và bản năng chiến đấu của Lâm Phong, cũng như sự đồng lòng bảo vệ của Lam Yên và Hạ Vũ.,Gieo mầm về bí mật sâu hơn của mật địa và sự liên kết với thời kỳ Thiên Đạo Vết Nứt 2000 năm trước thông qua Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ.,Tăng cường căng thẳng và nhịp độ Rising Action của Arc, chuẩn bị cho những khám phá lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Tense, action-packed, determined, desperate, mysterious, triumphant.
Kết chương: [object Object]

Dưới lòng đất Đế Đô Long Phượng, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, là một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt khỏi phàm trần ồn ào. Lâm Phong dẫn Lam Yên và Hạ Vũ đi sâu vào một mê cung đá, những con đường hầm tối tăm cứ thế uốn lượn, hun hút như miệng vực không đáy. Không khí nơi đây ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất mục và một chút kim loại gỉ sét, nhưng xen lẫn vào đó là một thứ hương vị đặc biệt: mùi của linh khí cổ xưa, tinh thuần đến mức khiến người ta hít thở cũng cảm thấy tâm thần thanh tịnh, nhưng lại ẩn chứa một sự hỗn loạn đến khó hiểu. Tiếng bước chân của ba người vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi sự bao la của lòng đất.

Cuối cùng, sau một hồi hành trình, họ cũng đặt chân đến một đại điện khổng lồ. Đây không phải là một hang động tự nhiên, mà rõ ràng là một công trình kiến trúc cổ xưa được đẽo gọt tỉ mỉ từ đá nguyên khối. Hàng trăm cây cột đá sừng sững vươn lên, chạm khắc những phù văn kỳ lạ, cổ kính mà tráng lệ. Ánh sáng xanh lục nhạt từ những viên linh thạch được khảm sâu vào vách đá và trần điện chiếu rọi, yếu ớt nhưng đủ để soi rõ những đường nét phức tạp của một trận pháp khổng lồ trải khắp mặt đất. Trận pháp này dường như vẫn đang vận hành, từng đường nét phù văn phát sáng lập lòe, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, vừa hùng vĩ vừa đầy áp lực.

Lâm Phong không chần chừ, bước thẳng đến trung tâm đại điện, nơi có một bệ đá tròn nhô cao, được bao quanh bởi những đường vân trận pháp dày đặc nhất. Hắn ngồi khoanh chân xuống bệ đá, ánh mắt sắc bén quét qua một lượt những phù văn cổ xưa rồi khẽ nhắm lại. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo hắn bỗng nhiên rung lên khe khẽ, như một sinh vật sống đang khát khao hấp thụ năng lượng. Đây chính là nơi hắn cần, một điểm hội tụ của linh khí, được gia cố bởi cổ trận, là một địa điểm hoàn hảo để đột phá cảnh giới Hóa Thần.

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, đan điền nơi hạ phúc chấn động nhẹ. Linh khí trong mật địa dường như nhận được hiệu lệnh, bắt đầu cuồn cuộn đổ về phía hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy vô hình. Các mạch máu dưới làn da Lâm Phong nổi rõ, giật giật như những sợi dây đàn đang căng hết mức. Cơ thể hắn khẽ rung lên bần bật, từng thớ thịt, từng tế bào đều đang hấp thụ và chuyển hóa nguồn năng lượng khổng lồ này. Dù linh khí nơi đây dồi dào đến kinh người, nhưng sự hỗn loạn tiềm ẩn trong đó lại là một thử thách cực lớn đối với bất kỳ tu sĩ nào. Nó như một con sông lớn vừa mang theo dòng nước mát lành, vừa ẩn chứa những xoáy nước chết người, đòi hỏi người điều khiển phải có ý chí sắt đá và khả năng khống chế tuyệt đỉnh.

Lam Yên đứng cách đó không xa, trường thương trong tay nàng nắm chặt, ánh mắt cảnh giác quét khắp bốn phía. Nàng cảm nhận được sự bất an mơ hồ trong không khí. "Linh khí nơi đây thật kỳ lạ, vừa dồi dào vừa ẩn chứa sát ý... Cảm giác bất an quá." Nàng thầm thì, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong tĩnh mịch. "Những phù văn này... hình như không chỉ là trận pháp tụ linh, mà còn là một dạng phong ấn nào đó. Liệu có nguy hiểm gì đang ẩn nấp không?" Nàng nghiến răng, cơ bắp căng cứng. Dù đã cùng Lâm Phong trải qua vô số trận chiến, đối mặt với vô vàn hiểm nguy, nhưng lần này, nàng vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng khác thường. Bởi vì, đây là lần đầu tiên Lâm Phong đột phá Hóa Thần – một bước ngoặt sinh tử của mọi tu sĩ, và nàng không thể để bất kỳ sự quấy nhiễu nào làm gián đoạn quá trình trọng yếu này. Từng tia sáng xanh lập lòe từ trận pháp dường như đang vẽ nên những hình ảnh cổ xưa, những ảo ảnh thoáng qua trong tầm mắt nàng, như những tàn dư của một cuộc chiến tranh tàn khốc, hay một bi kịch bị lãng quên từ thuở hồng hoang. Một vài bóng hình mờ ảo lướt qua trên vách đá, mang theo khí tức u ám, khiến nàng càng thêm đề phòng.

Hạ Vũ ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc vào lòng, ngọc bội của nàng giờ đây không còn chỉ là chớp động yếu ớt, mà đã phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, gần như chói mắt. Ánh sáng đó dường như có sinh mệnh, đang nhảy múa trên bề mặt ngọc, và nàng cảm thấy một sự cộng hưởng mãnh liệt giữa viên ngọc và toàn bộ mật địa. "Ngọc bội của muội đang rung động rất mạnh, như thể nó đang cố nói điều gì đó..." Giọng nàng run run, đôi mắt to tròn tràn ngập sự ngạc nhiên và một chút sợ hãi. Nàng là người nhạy cảm nhất với những biến động năng lượng, và những gì nàng cảm nhận được từ mật địa này không chỉ là linh khí thuần túy. "Ta cảm thấy... có rất nhiều thứ đã ngủ yên ở đây. Một số rất hiền hòa, là linh khí thuần túy, nhưng một số khác lại rất... đáng sợ, như những tàn hồn của sinh vật cổ xưa, hoặc những ý niệm tà ác bị phong ấn." Cảm giác áp lực từ linh khí dồi dào nhưng hỗn loạn đè nặng lên tâm trí nàng, như một dòng chảy xiết sẵn sàng cuốn trôi những kẻ yếu đuối. Nàng liếc nhìn Lâm Phong, thấy chàng đang dốc toàn lực để điều hòa năng lượng, khuôn mặt dần trở nên ửng đỏ, mồ hôi lấm tấm chảy dài. Nàng biết, chàng đang ở ranh giới mong manh, và bất kỳ sự gián đoạn nào cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Nàng siết chặt viên ngọc, cầu nguyện trong thầm lặng, mong cho chàng được bình an đột phá.

Lâm Phong dồn hết tâm trí vào việc điều hòa linh khí, cố gắng phân tách những luồng năng lượng tinh thuần và loại bỏ những tạp chất, những ý niệm tà ác lẫn trong đó. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch như đang bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn, mạnh mẽ hơn. Đây là quá trình lột xác, quá trình tái tạo bản thân để vươn tới một cảnh giới cao hơn. Hắn không thể phân tâm, dù chỉ một chút. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo hắn giờ đây không chỉ rung động, mà còn phát ra một luồng khí tức cổ xưa, bao bọc lấy hắn, như một lớp màng bảo vệ vô hình, hỗ trợ hắn trong việc thanh lọc linh khí. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời tu luyện của hắn, một bước ngoặt quyết định vận mệnh. Nếu thành công, hắn sẽ có đủ sức mạnh để đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh, để bảo vệ những người hắn yêu thương. Nếu thất bại, tất cả sẽ chấm dứt. Ý chí kiên cường bùng cháy trong lồng ngực hắn. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn tự nhủ, không ai có thể ngăn cản hắn.

***

Trong khi Lâm Phong đang dốc toàn lực chiến đấu với những dòng linh khí hỗn loạn bên trong cơ thể, và Lam Yên cùng Hạ Vũ đang căng thẳng đề phòng mọi biến động xung quanh, thì một luồng sát khí lạnh lẽo bất ngờ ập tới, phá vỡ sự tĩnh mịch của mật địa. Không một tiếng động, không một dấu hiệu báo trước, mười bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện từ những góc khuất tối tăm nhất của đại điện, lao thẳng về phía Lâm Phong như những mũi tên độc.

Đó là một nhóm Hắc Sa Hộ Pháp, thân mặc hắc y che kín toàn thân, khuôn mặt bị những chiếc mặt nạ xương ghê rợn che khuất, chỉ để lộ ra đôi mắt lạnh lẽo và tàn nhẫn. Trên người chúng tỏa ra một khí tức âm hàn, tựa như đến từ địa ngục sâu thẳm, mang theo mùi máu tanh nồng và mùi tử khí khó chịu, hoàn toàn đối lập với linh khí tinh thuần của mật địa. Chúng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, nhưng mỗi bước chân lại như giẫm lên trái tim người khác, gieo rắc nỗi kinh hoàng.

Lam Yên là người phản ứng nhanh nhất. Bản năng chiến đấu của nàng đã đạt đến đỉnh cao, ngay lập tức cảm nhận được luồng sát khí đó. "Cẩn thận!" Nàng gầm lên, trường thương trong tay hóa thành một tia chớp đỏ rực, lao thẳng về phía nhóm Hắc Sa Hộ Pháp. Nàng không hề do dự, không hề sợ hãi. Mục tiêu duy nhất của nàng là bảo vệ Lâm Phong. "Đám tà ma các ngươi dám quấy nhiễu! Muốn chết sao?!" Giọng nàng đầy giận dữ và căm phẫn, mỗi từ như một tiếng gầm gừ phát ra từ sâu thẳm lồng ngực.

Trường thương của Lam Yên quét ngang, tạo ra một cơn lốc xoáy linh lực đỏ rực, đẩy lùi ba tên Hắc Sa Hộ Pháp đầu tiên. Tuy nhiên, chúng không hề nao núng, chỉ khẽ nghiêng người tránh né, rồi lại lao tới với tốc độ kinh hoàng hơn. Những thanh đoản kiếm cong cong, mang theo ánh sáng xanh lét của độc dược, xuất hiện trong tay chúng, bổ xuống Lam Yên và Lâm Phong. Đòn tấn công của chúng nhanh như chớp, không hề có chiêu thức rườm rà, chỉ có sát ý thuần túy và hiệu quả chết chóc.

Một tên Hắc Sa Hộ Pháp, với bộ dạng gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng sợ, khẽ khàng lướt qua Lam Yên, nhắm thẳng vào Lâm Phong đang bế quan. Giọng hắn khàn đặc, lạnh lẽo, như tiếng đá cọ vào nhau trong bóng đêm: "Ma Tôn có lệnh, không để kẻ này đột phá! Giết!"

Hạ Vũ hoảng loạn. Nàng chưa bao giờ đối mặt với một tình huống nguy hiểm đến vậy. Ngọc bội trong tay nàng rung lên bần bật, ánh sáng đỏ rực hắt lên khuôn mặt tái nhợt của nàng. Nàng lùi lại một bước, cố gắng niệm chú, sử dụng linh lực của mình để tạo ra một màn chắn bảo vệ mỏng manh quanh Lâm Phong. Màn chắn xanh nhạt vừa hiện lên đã lập tức bị một tên Hắc Sa Hộ Pháp khác dùng trảo thủ sắc bén xé toạc, tiếng "xoẹt" như lụa rách vang lên khô khốc. Linh lực hộ thân của nàng yếu ớt trước những đòn tấn công hiểm độc và mang theo ma khí của chúng. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo lướt qua má, may mắn tránh được một vết cào chí mạng.

Lâm Phong, đang ở thời khắc mấu chốt của đột phá, cảm thấy toàn thân chấn động dữ dội. Luồng linh khí đang được điều hòa bỗng nhiên hỗn loạn, như một dòng sông bị đập vỡ, chảy ngược, tràn ngập mọi kinh mạch. Cơn đau đầu như búa bổ ập đến, khiến hắn suýt chút nữa ngất đi. Hắn cố gắng giữ vững ý thức, mở hé mắt. Trước mắt hắn là Lam Yên đang chiến đấu điên cuồng, cơ thể nàng đã xuất hiện vài vết thương nhỏ, máu đỏ thẫm nhuộm lên chiến bào. Hạ Vũ thì đang tuyệt vọng lùi lại, cố gắng chống đỡ những đòn tấn công của kẻ thù.

"Chết tiệt!" Lâm Phong rủa thầm, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khó nhọc. Mồ hôi đầm đìa chảy xuống khuôn mặt tái nhợt của hắn, ướt đẫm mái tóc. "Đám chuột nhắt này... chọn đúng thời điểm ghê gớm!" Hắn nghiến răng ken két. Sự quấy nhiễu vào thời khắc đột phá cảnh giới không khác gì hành động tự sát, nhưng hắn không có lựa chọn. Hắn phải phân tâm, dùng một phần ý thức để chống đỡ những đòn tấn công từ bên ngoài, trong khi phần còn lại vẫn phải cố gắng kìm giữ dòng linh khí đang chực tẩu hỏa nhập ma trong cơ thể. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp, bị kéo giật bởi hai dòng xoáy đối lập: một bên là linh khí cuồng bạo bên trong, một bên là những đòn tấn công chết người từ bên ngoài.

Các Hắc Sa Hộ Pháp tiếp tục tấn công không ngừng nghỉ. Chúng không nói nhiều, chỉ tập trung vào việc hoàn thành nhiệm vụ. Mỗi đòn đánh của chúng đều ẩn chứa một loại ma khí đặc biệt, có khả năng làm tê liệt linh lực, khiến đối thủ khó lòng chống đỡ. Lam Yên, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng bắt đầu cảm thấy kiệt sức. Lưng nàng run lên vì mệt mỏi, cánh tay cầm thương đã bắt đầu tê dại, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không lùi nửa bước. Nàng biết, nếu nàng gục ngã, Lâm Phong sẽ gặp nguy hiểm chết người. Mỗi khi một tên Hắc Sa Hộ Pháp cố gắng vượt qua nàng để tiếp cận Lâm Phong, nàng lại tung ra một đòn phản công dữ dội, không màng đến vết thương trên cơ thể.

Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong mật địa, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và ma khí. Những âm thanh va chạm chói tai của vũ khí, tiếng gầm gừ trầm đục của Hắc Sa Hộ Pháp, và tiếng thở dốc nặng nề của Lam Yên tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, phá tan đi sự linh thiêng của nơi tu luyện. Lâm Phong cảm thấy ngực mình như bị nén chặt, áp lực từ cả hai phía khiến hắn gần như không thể thở được. Hắn cố gắng giữ vững đạo tâm, không cho phép mình tẩu hỏa nhập ma. Hắn biết, một khi đột phá Hóa Thần bị gián đoạn hoàn toàn, hậu quả sẽ là cực kỳ thảm khốc, có thể là phế bỏ tu vi, thậm chí là mất mạng. Nhưng những đòn tấn công dồn dập, không ngừng nghỉ của Hắc Sa Hộ Pháp đã đẩy hắn đến bờ vực của sự chịu đựng. Hắn cần một cơ hội, dù là nhỏ nhất, để phản công.

***

Tình thế ngày càng trở nên nguy cấp. Lam Yên đã bị thương khá nặng, một vết kiếm sắc lẹm cứa vào vai nàng, máu đỏ tươi thấm đẫm chiến bào. Nàng vẫn kiên cường đứng vững, trường thương trong tay vẫn không ngừng vung lên, tạo thành những vòng tròn phòng thủ kiên cố. Nhưng rõ ràng, nàng đã kiệt sức. Hơi thở nàng dồn dập, đôi mắt sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nàng biết mình không thể cầm cự được bao lâu nữa. Những tên Hắc Sa Hộ Pháp không ngừng áp sát, chúng như những bóng ma, mỗi đòn đánh đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng, không chút thương tiếc. Mùi máu tanh nồng và ma khí âm hàn từ chúng khiến nàng cảm thấy choáng váng.

Lâm Phong bị bao vây bởi một áp lực khổng lồ, cả từ bên ngoài lẫn bên trong. Linh lực trong cơ thể hắn cuồng loạn như một con mãnh thú bị nhốt, chực bùng nổ, xé nát kinh mạch. Từng đợt đau đớn xé nát tâm trí chàng, như hàng ngàn mũi kim châm vào từng tế bào. Hắn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một cảm giác muốn buông xuôi, muốn gục ngã dâng lên. Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại hướng về Lam Yên đang chiến đấu trong tuyệt vọng, và Hạ Vũ đang sợ hãi co rúm lại. Không! Hắn không thể gục ngã! Ý chí kiên cường bùng cháy trong lòng hắn, như một ngọn lửa nhỏ nhoi chống chọi với bão tố. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình!" Hắn thầm gầm gừ, cố gắng bám víu vào sợi dây lý trí mỏng manh.

Hạ Vũ nhìn Lâm Phong trong tuyệt vọng, nước mắt lưng tròng. Nàng cảm thấy bất lực, yếu ớt. Viên ngọc bội "Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc" trong tay nàng rung lên bần bật, ánh sáng đỏ rực ngày càng chói lòa, dữ dội hơn bao giờ hết, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự tuyệt vọng của nàng. "Lâm Phong! Cố lên! Đừng bỏ cuộc!" Nàng thét lên, giọng nói nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh của sự tuyệt vọng, vang vọng trong không gian hỗn loạn. Chính vào khoảnh khắc đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Ánh sáng từ "Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc" không chỉ đẩy lùi một phần ma khí đang bao trùm, mà nó còn kết nối với một cột đá cổ xưa gần đó, một trong những cây cột lớn nhất trong mật địa.

"Rầm! Rầm! Rắc!"

Mật địa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, như một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh. Vách đá cổ xưa nứt toác, những vết nứt lan nhanh như mạng nhện, rồi sụp đổ với một tiếng động long trời lở đất. Bụi đá bay mù mịt, nhưng từ bên trong vết nứt, một luồng năng lượng màu xanh biếc, tinh thuần đến kinh người, bỗng nhiên bùng phát. Luồng năng lượng này không chỉ quét sạch bụi đá, mà còn tạo ra một làn sóng áp lực mạnh mẽ, trấn áp ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp, khiến chúng bất ngờ lảo đảo, lộ ra sơ hở. Đồng thời, sự sụp đổ của vách đá đã mở ra một lối đi bí mật, dẫn sâu hơn vào lòng đất, hé lộ những phù văn cổ kính hơn, phức tạp hơn, và một khí tức càng thêm thượng cổ, huyền bí.

Lâm Phong, đang ở ranh giới của sự bùng nổ, lập tức nắm lấy cơ hội ngàn vàng này. Hắn cảm nhận được luồng linh khí xanh biếc tinh thuần tràn vào cơ thể, như một dòng nước mát xoa dịu ngọn lửa cuồng bạo. Sức mạnh tiềm ẩn sâu thẳm trong huyết mạch hắn bỗng nhiên bùng nổ. Một tiếng gầm đầy phẫn nộ, đầy ý chí kiên cường vang lên từ lồng ngực hắn, như tiếng sấm sét xé toạc bầu trời đêm.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hóa Thần Kiếp, ta đến đây!"

Cùng với tiếng gầm đó, một luồng ánh sáng chói lòa màu vàng kim bùng phát từ cơ thể Lâm Phong, đẩy lùi tất cả những tên Hắc Sa Hộ Pháp đang vây quanh. Đó là ánh sáng Hóa Thần, rực rỡ và đầy uy lực, báo hiệu một cảnh giới mới đang thành hình. Không gian xung quanh Lâm Phong như bị bóp méo, toàn bộ linh khí trong mật địa bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn, bị hắn hấp thu và chuyển hóa.

Ngay lập tức, "Cửu Thiên Huyền Kiếm" bỗng nhiên xuất hiện trong tay Lâm Phong. Thanh kiếm giờ đây không còn đơn thuần là một pháp bảo, mà đã trở thành một phần của hắn, mang theo uy lực của cảnh giới Hóa Thần vừa đột phá. Kiếm thân phát ra ánh sáng vàng chói lòa, những phù văn cổ xưa trên đó như sống dậy, nhảy múa điên cuồng. Lâm Phong giơ kiếm lên cao, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, như một chiến thần vừa bước ra từ địa ngục.

"Các ngươi muốn chết, ta sẽ thành toàn cho các ngươi!"

Hắn chém ra một kiếm.

Một luồng kiếm khí hủy diệt, mang theo sức mạnh của Thiên Địa, xé toạc không gian, lao thẳng về phía nhóm Hắc Sa Hộ Pháp. Kiếm khí không chỉ sắc bén, mà còn ẩn chứa một loại uy áp tinh thần khủng khiếp, khiến những kẻ địch yếu hơn lập tức nứt vỡ hồn phách.

"Không thể nào! Hắn... hắn vẫn có thể đột phá?!" Một tên Hắc Sa Hộ Pháp thốt lên kinh hãi, giọng hắn run rẩy đến thảm hại, không còn chút nào vẻ lạnh lùng như trước. Chúng không thể tin vào mắt mình. Trong tình thế nguy hiểm đến vậy, bị quấy nhiễu vào thời khắc quan trọng nhất, Lâm Phong không những không tẩu hỏa nhập ma, mà còn thành công đột phá, và còn tung ra một đòn phản công kinh thiên động địa!

Luồng kiếm khí quét qua như một cơn lốc. Ba tên Hắc Sa Hộ Pháp đứng gần nhất bị kiếm khí xuyên qua, cơ thể chúng nổ tung thành từng mảnh máu thịt, không kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết nào. Những tên còn lại, dù kịp thời tránh né, cũng bị chấn động mạnh mẽ, ma khí trên người chúng tán loạn, hắc y rách nát, lộ ra những vết bỏng rát trên cơ thể. Chúng không dám chần chừ thêm nữa, sự sợ hãi đã lấn át mọi mệnh lệnh của Ma Tôn. "Rút! Rút lui!" Tiếng hét thất thanh vang lên, và chúng lập tức bỏ chạy tán loạn, biến mất vào bóng tối của mật địa.

Mật địa lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lam Yên và Hạ Vũ, và tiếng linh khí vẫn còn cuồn cuộn quanh Lâm Phong. Hắn đứng thẳng người, thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn phát ra ánh sáng chói lòa, uy lực Hóa Thần mới đột phá vẫn còn chưa ổn định, khiến toàn thân hắn vẫn còn run rẩy nhẹ. Khuôn mặt hắn tái nhợt, mồ hôi vẫn còn chảy dài, nhưng ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa kiên định và ý chí bất khuất.

Hắn đã đột phá Hóa Thần! Nhưng cuộc chiến này, hắn biết, mới chỉ thực sự bắt đầu. Ma Tôn Huyết Ảnh đã có thể lần ra dấu vết của hắn, thậm chí còn biết được thời điểm hắn đột phá. Mạng lưới tình báo của tên Ma Tôn này sâu rộng đến mức nào? Và mật địa này, với những bí mật vừa hé lộ từ vách đá sụp đổ, liệu sẽ dẫn hắn đến những khám phá kinh hoàng nào nữa? Lâm Phong quay đầu, nhìn vào lối đi bí mật vừa được mở ra, ánh mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Con đường tu tiên, con đường nghịch thiên cải mệnh, vẫn còn dài và đầy chông gai phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ