Mật địa lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lam Yên và Hạ Vũ, và tiếng linh khí vẫn còn cuồn cuộn quanh Lâm Phong. Hắn đứng thẳng người, thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn phát ra ánh sáng chói lòa, uy lực Hóa Thần mới đột phá vẫn còn chưa ổn định, khiến toàn thân hắn vẫn còn run rẩy nhẹ. Khuôn mặt hắn tái nhợt, mồ hôi vẫn còn chảy dài, nhưng ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa kiên định và ý chí bất khuất.
Hắn đã đột phá Hóa Thần! Nhưng cuộc chiến này, hắn biết, mới chỉ thực sự bắt đầu. Ma Tôn Huyết Ảnh đã có thể lần ra dấu vết của hắn, thậm chí còn biết được thời điểm hắn đột phá. Mạng lưới tình báo của tên Ma Tôn này sâu rộng đến mức nào? Và mật địa này, với những bí mật vừa hé lộ từ vách đá sụp đổ, liệu sẽ dẫn hắn đến những khám phá kinh hoàng nào nữa? Lâm Phong quay đầu, nhìn vào lối đi bí mật vừa được mở ra, ánh mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Con đường tu tiên, con đường nghịch thiên cải mệnh, vẫn còn dài và đầy chông gai phía trước.
***
Lâm Phong chậm rãi xoay người, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi cái hốc đen hun hút vừa được mở ra bởi cú va chạm kinh thiên động địa. Toàn thân hắn, dù mới vừa trải qua một cuộc đột phá kinh người, vẫn còn cảm thấy nhức nhối và nặng nề. Linh khí Hóa Thần cuộn trào trong đan điền như một dòng sông vừa vỡ đập, hùng vĩ nhưng cũng vô cùng hỗn loạn, đòi hỏi hắn phải dốc toàn lực để kiềm chế. Khuôn mặt thanh tú thường ngày của hắn giờ đây tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng đôi mắt đen láy vẫn sắc bén như chim ưng, quét qua một vòng quanh Lam Yên và Hạ Vũ, rồi dừng lại ở lối đi bí mật.
Hắn khẽ thở ra một hơi, từng luồng khí trắng đục mang theo hơi nóng từ trong cơ thể thoát ra, hòa vào không khí ẩm ướt, nặng nề của mật địa. Mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa, mùi lạ lùng của các loại thảo mộc mọc dại trong bóng tối, và cả một thứ mùi tanh nồng nhàn nhạt của máu từ đám Hắc Sa Hộ Pháp vừa bị tiêu diệt, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, ám ảnh. Sương độc lượn lờ như những dải lụa mỏng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ pháp trận cổ xưa còn sót lại, tạo nên một khung cảnh ma mị đến rợn người.
"Lâm Phong, ngươi ổn chứ? Linh khí của ngươi... thật đáng sợ." Giọng nói của Lam Yên vang lên, mang theo một chút lo lắng nhưng vẫn đầy vẻ dứt khoát. Nàng đã thu hồi trường kiếm, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn không rời khỏi lối đi vừa xuất hiện, thần thái cảnh giác cao độ. Lam Yên cảm nhận rõ ràng luồng linh khí khổng lồ cuộn trào từ Lâm Phong, nó mạnh mẽ đến mức khiến nàng, một tu sĩ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, cũng phải cảm thấy áp lực. Sức mạnh này vừa quen thuộc vừa xa lạ, quen thuộc vì đó là Lâm Phong, nhưng xa lạ vì nó đã vượt xa mọi cảnh giới mà nàng từng biết. Vẻ đẹp góc cạnh của nàng dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm kiên nghị, mái tóc nâu đỏ hơi rối, nhưng không hề làm giảm đi khí chất anh hùng.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khóe môi. "Ổn thì không ổn lắm, nhưng chết thì chắc chưa chết được." Hắn nháy mắt với Lam Yên, cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng, nhưng sự gượng gạo trong nụ cười và vẻ mệt mỏi trong đôi mắt hắn không lọt qua được Lam Yên. "Cảnh giới Hóa Thần đã thành, nhưng còn cần ổn định. Cảm giác này... giống như vừa có được một con chiến mã hoang dã, hùng mạnh nhưng chưa hoàn toàn nghe lời."
Đúng lúc này, Hạ Vũ khẽ run rẩy, đôi tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ. Viên ngọc bội giờ đây không còn phát sáng rực rỡ như lúc kích hoạt, mà chỉ tỏa ra một vầng sáng yếu ớt màu xanh lam, như nhịp đập của một trái tim cổ xưa. Đôi mắt to tròn, trong veo của nàng ánh lên vẻ sợ hãi xen lẫn một sự hiếu kỳ khó hiểu, dán chặt vào lối đi bí mật.
"Nơi này... có gì đó rất xưa cũ, rất đáng sợ... nhưng cũng rất quen thuộc," Hạ Vũ thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo thường ngày nay lại mang theo một chút run rẩy, như sợi tơ mong manh có thể đứt bất cứ lúc nào. Nàng cảm thấy một luồng khí tức u uẩn, nặng nề từ sâu trong lối đi kia đang gọi mời, đang lôi kéo nàng, khiến trái tim nàng đập loạn xạ. Những hình ảnh chập chờn, những âm thanh không rõ ràng thoáng qua tâm trí nàng, như một giấc mơ vừa tỉnh dậy, mờ ảo nhưng đầy sức ám ảnh.
Lâm Phong bước lại gần Hạ Vũ, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp giúp nàng trấn tĩnh. Hắn cảm nhận được sự bất an sâu sắc trong cơ thể Hạ Vũ, và cả luồng khí tức đặc biệt từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. "Đừng sợ, có ta ở đây." Hắn trấn an, rồi lại quay sang nhìn lối đi đen tối. "Lối đi này... có vẻ không tầm thường. Thậm chí có thể chính là nơi Ma Tôn Huyết Ảnh đang tìm kiếm, hoặc ít nhất là một phần của nó."
Ánh sáng yếu ớt của pháp trận cổ xưa đổ bóng xuống nền đá, tạo ra những hình thù kỳ dị, như những con quái vật đang rình rập. Không khí trở nên căng như dây đàn. Lâm Phong biết rằng hắn không thể chần chừ thêm nữa. Dù linh khí Hóa Thần trong cơ thể vẫn còn hỗn loạn, nhưng hắn cần phải tiến sâu hơn. Một mặt để ổn định cảnh giới, mặt khác để khám phá bí mật của mật địa này, tìm hiểu xem Ma Tôn Huyết Ảnh rốt cuộc đang âm mưu điều gì, và vì sao lại có thể dò ra dấu vết của hắn nhanh chóng đến vậy.
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng lắng nghe nhịp đập của linh khí trong đan điền. "Mỗi lần đột phá đều là một lần lột xác, nhưng lần này... cảm giác như phải học cách điều khiển một con thú hoang dã vậy." Hắn khẽ lẩm bẩm, rồi mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. "Đi thôi. Chúng ta không thể ở lại đây quá lâu. Càng sớm khám phá ra bí mật của nơi này, càng sớm chúng ta có thể đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh."
Lam Yên gật đầu, trường kiếm lại xuất hiện trong tay, nàng bước lên một bước, chắn trước Lâm Phong và Hạ Vũ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Vẻ mặt nàng lạnh lùng, dứt khoát, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách tối tăm. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng nàng đã thề sẽ bảo vệ Lâm Phong bằng mọi giá.
Hạ Vũ vẫn còn run rẩy, nhưng khi nhìn thấy vẻ kiên định của Lâm Phong, nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nàng siết chặt viên ngọc bội trong tay, ánh sáng xanh lam từ viên ngọc dường như truyền cho nàng một chút dũng khí. Nàng tin vào Lâm Phong, và nàng tin vào chính bản năng của mình, thứ bản năng đang mách bảo rằng lối đi này, dù đáng sợ, nhưng lại là nơi nàng cần phải đến.
Lâm Phong nhìn hai mỹ nhân đang đứng cạnh mình, một sự ấm áp dâng trào trong lòng. Hắn biết mình không cô độc. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Hắn khẽ nhủ thầm. "Con đường tu tiên có thể cô độc, nhưng có các nàng bên cạnh, ta không sợ bất cứ phong ba bão táp nào." Hắn bước về phía lối đi bí mật, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên bàn tay, phát ra ánh sáng mờ ảo dẫn đường. Dù cơ thể vẫn còn đau nhức, và linh khí Hóa Thần vẫn còn cuộn trào bất ổn, nhưng ý chí của hắn kiên định như đá tảng. Hắn biết, đây chính là thử thách tiếp theo mà hắn phải vượt qua để thực sự nắm giữ sức mạnh Hóa Thần, và để tiến xa hơn trên con đường nghịch thiên cải mệnh của mình. Hắn bước chân vào bóng tối, hai bóng người còn lại theo sát phía sau, biến mất vào sâu trong lòng đất, để lại phía sau một không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ rít và tàn dư của một trận chiến vừa kết thúc.
***
Lối đi bí mật không phải là một con đường bằng phẳng. Ngay từ những bước chân đầu tiên, Lâm Phong đã cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Không khí trong hành lang này lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi đất ẩm nồng nặc và cái hương rêu phong đặc trưng của những nơi bị bỏ hoang hàng ngàn năm. Tiếng gió rít qua các khe đá bị ăn mòn, tạo thành những âm thanh u uẩn như tiếng than khóc của linh hồn. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong chỉ đủ để soi rõ vài mét phía trước, những bóng tối sâu hun hút hai bên đường như muốn nuốt chửng tất cả.
Hành lang uốn lượn, lúc lên dốc, lúc xuống dốc, dẫn họ đi sâu hơn vào lòng đất. Dọc theo hai bên vách đá, những phù văn cổ xưa được khắc vẽ tinh xảo, nhưng đã bị thời gian và sự mục rữa làm cho mờ nhạt, thậm chí có những đoạn đã hoàn toàn biến mất. Lâm Phong vừa bước đi, vừa phải duy trì ổn định linh khí Hóa Thần đang cuộn trào trong đan điền, vừa phải dùng thần thức quét qua từng tấc đất, từng viên đá để phát hiện các cạm bẫy và tàn dư trận pháp cổ. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn thỉnh thoảng lại phát sáng mạnh hơn, như một con mắt thứ ba giúp hắn giải mã những ký tự cổ đại, những kết cấu trận pháp đã bị lãng quên.
"Cẩn thận! Trận pháp cổ xưa, tuy đã suy yếu nhưng vẫn còn nguy hiểm." Lâm Phong lên tiếng cảnh báo khi hắn phát hiện một luồng linh khí dao động yếu ớt dưới chân, ngay trước một phiến đá lát đường có vẻ bình thường. Hắn dừng lại, khẽ chạm tay vào bức tường đá gần đó, nơi có một phù văn đã gần như biến mất. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trên tay hắn phát ra một tia sáng xanh lam, quét qua phù văn, và một luồng thông tin cổ xưa, mờ ảo như sương khói, truyền thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Đó là những mảnh vỡ của một trận pháp phòng ngự, đã từng mạnh mẽ nhưng giờ đây chỉ còn là tàn dư.
Lam Yên gật đầu, ánh mắt sắc bén của nàng quét qua xung quanh. Nàng dùng trường kiếm của mình khẽ gõ vào phiến đá mà Lâm Phong vừa chỉ, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Sau đó, nàng khẽ đẩy mũi kiếm xuống một khe hở nhỏ giữa hai phiến đá, và một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ vang lên, một sợi dây leo dày đặc, xám xịt, được phủ đầy rêu phong và gai nhọn, bất ngờ từ trên trần thạch nhũ rủ xuống, chặn ngang lối đi.
"Những thứ này... có vẻ đã tồn tại hàng ngàn năm. Đây rốt cuộc là nơi nào?" Lam Yên khẽ nói, vừa dứt lời, nàng đã vung kiếm chém phăng sợi dây leo như một nhát chém quyết đoán, những mảnh gai nhọn bay tứ tung trong không khí. Sức mạnh của sợi dây leo này vượt xa các loại dây leo thông thường, nếu không phải nàng đã cảnh giác cao độ và ra tay nhanh chóng, rất có thể đã bị nó cuốn lấy.
Hạ Vũ đi sau cùng, nàng vẫn ôm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc vào lòng. Viên ngọc bội không ngừng tỏa ra ánh sáng xanh yếu ớt, và lạ lùng thay, cứ mỗi khi ánh sáng ấy mạnh hơn một chút, nàng lại cảm thấy một luồng khí tức ấm áp xoa dịu đi nỗi sợ hãi trong lòng, đồng thời những hình ảnh mờ ảo trong tâm trí nàng lại rõ ràng hơn một chút. Nàng cảm thấy như mình đang đi theo một con đường quen thuộc, dù chưa từng đặt chân đến đây bao giờ.
"Phía trước... có một luồng năng lượng rất mạnh, nhưng cũng rất buồn..." Hạ Vũ thì thầm, giọng nói nàng nhỏ nhẹ, nhưng đủ để Lâm Phong và Lam Yên nghe thấy. Đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào một bức tượng đá đổ nát nằm nghiêng bên vách tường. Bức tượng đã bị thời gian bào mòn đến mức không còn nhận ra hình dáng ban đầu, nhưng Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng lại phát ra ánh sáng mạnh hơn một chút, như thể đang phản ứng với nó.
Lâm Phong quay sang nhìn Hạ Vũ, rồi nhìn về phía bức tượng. Hắn biết trực giác của Hạ Vũ, cùng với phản ứng của Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, là một chỉ dẫn vô cùng quý giá. "Mạnh mẽ và buồn bã sao? Nghe có vẻ giống như lời kể về những di tích cổ xưa của các nền văn minh đã sụp đổ." Hắn khẽ nhủ thầm, trong lòng dấy lên một sự tò mò sâu sắc. Hắn lại gần bức tượng, Huyễn Mặc Quyển trên tay hắn cũng khẽ rung lên, như thể đang cảm nhận được điều gì đó.
Vô số phù văn cổ đại, đã bị phong hóa đến mức gần như không thể nhận ra, được khắc trên bức tượng. Lâm Phong đưa tay chạm vào đó, cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, mang theo sự tàn phá và bi thương của một thời đại đã qua. Hắn có thể mơ hồ cảm nhận được rằng, nơi đây đã từng là một thành phố vĩ đại, một nền văn minh rực rỡ, nhưng vì một lý do nào đó đã bị chôn vùi trong lòng đất, chìm vào quên lãng.
"Đây là một phần của thành phố cổ đại, bị chôn vùi sau... Thiên Đạo Vết Nứt?" Lâm Phong lẩm bẩm, một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu hắn. Nếu đúng như vậy, thì mật địa này không chỉ là một nơi tu luyện đơn thuần, mà còn là một di tích lịch sử, một cuốn sách sống động ghi lại những biến cố kinh thiên động địa hàng ngàn năm trước. Và Hạ Vũ, với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của nàng, có lẽ chính là chìa khóa để giải mã những bí mật này.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Hành lang dần mở rộng ra, và sau một khúc cua lớn, một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng vô cùng hoang tàn hiện ra trước mắt họ. Đó là tàn tích của một thành phố cổ đại khổng lồ, nằm sâu trong lòng đất. Những tòa nhà đổ nát, những con đường nứt vỡ, những tượng đài bị phong hóa, tất cả đều nằm im lìm trong bóng tối, chỉ được soi sáng bởi ánh sáng yếu ớt của Huyễn Mặc Quyển và Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc. Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát nghe như tiếng khóc than của một quá khứ đã mất, tiếng đá lở vang vọng đâu đó trong không gian tĩnh mịch, và tiếng côn trùng kêu vo ve càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo mùi bụi, đất ẩm, rêu phong và kim loại gỉ sét. Linh khí trong không gian này yếu ớt đến mức khó tin đối với một mật địa, hoặc có thể nó đã bị hút cạn từ lâu, chỉ còn sót lại những luồng khí tức hỗn loạn, nặng nề.
"Lam Yên, Hạ Vũ, cẩn thận. Nơi này... có vẻ còn nhiều bí mật hơn chúng ta tưởng." Lâm Phong khẽ nói, giọng hắn trầm xuống. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình bao trùm lấy không gian, một cảm giác hoang tàn và bị bỏ rơi tột độ. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn đang phát ra từ trung tâm của thành phố đổ nát này, một luồng năng lượng thu hút linh khí Hóa Thần hỗn loạn trong cơ thể hắn, như một lời mời gọi không thể chối từ.
Hạ Vũ chỉ tay vào một con đường lớn bị nứt toác dẫn vào trung tâm thành phố. "Phía đó... có một thứ gì đó rất lớn... và rất cổ xưa." Nàng nói, đôi mắt vẫn mở to, nhưng sự sợ hãi đã dần được thay thế bằng một sự tò mò và một cảm giác thôi thúc mãnh liệt. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng lúc này đã phát ra một ánh sáng ổn định hơn, như một ngọn hải đăng trong bóng tối, dẫn đường cho họ.
Lâm Phong gật đầu. Hắn biết, đích đến của họ đã ở ngay trước mắt. Đây không chỉ là một mật địa tu luyện, mà là một nơi chôn giấu những bí mật của hàng ngàn năm về trước, bí mật có thể liên quan đến thân thế của hắn, đến Ma Tôn Huyết Ảnh, và đến cả biến cố Thiên Đạo Vết Nứt huyền thoại. Con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy và những điều chưa biết, nhưng trong lòng Lâm Phong, sự quyết tâm và ý chí khám phá đã lấn át mọi sự lo lắng.
***
Điện thờ chính của thành phố cổ đại, dù đã bị thời gian và sự tàn phá bào mòn, vẫn giữ được một vẻ uy nghiêm đến kinh ngạc. Nó nằm sừng sững ở trung tâm của phế tích, cao hơn hẳn những công trình đổ nát xung quanh, như một ngón tay cô độc chỉ thẳng lên vòm đá tối tăm. Khi họ đến gần, tiếng gió rít gào qua những khe tường đổ nát trở nên rõ ràng hơn, nghe như tiếng khóc thét của một linh hồn bị giam cầm. Mùi hương trầm cổ xưa, thoang thoảng mùi đất ẩm và rêu phong, nay lại xen lẫn một thứ mùi hôi tanh, nồng nặc của tà khí, khiến bầu không khí vốn đã u ám càng thêm nặng nề. Cái lạnh buốt của không khí cổ xưa như len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến người ta rùng mình.
Linh khí tại đây dồi dào và tinh thuần hơn rất nhiều so với những nơi khác trong mật địa, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một áp lực vô hình cực kỳ lớn, đè nặng lên tâm trí và cơ thể. Ánh sáng yếu ớt từ Huyễn Mặc Quyển và Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc chỉ đủ để soi rõ một phần nhỏ của điện thờ. Vô số phù văn cổ đại được khắc vẽ khắp các bức tường, trên những cột đá khổng lồ đã nứt toác, và đặc biệt là trên một bệ đá lớn nằm ở trung tâm điện thờ. Những phù văn này không chỉ đơn thuần là hoa văn trang trí, mà chúng dường như đang sống, đang dao động, đang thì thầm những câu chuyện từ hàng ngàn năm trước.
"Đây rồi... nguồn gốc của luồng khí tức cổ xưa." Lâm Phong khẽ nói, giọng hắn trầm xuống, gần như hòa vào tiếng gió. Hắn cảm nhận rõ ràng linh khí Hóa Thần trong cơ thể mình đang dao động mạnh mẽ, như một con sông muốn hòa nhập vào đại dương. "Nó liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt... và Đạo của ta." Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Áp lực từ điện thờ vừa là thách thức, vừa là cơ hội. Hắn biết, đây chính là nơi hắn cần để thực sự ổn định cảnh giới Hóa Thần, để dung hợp sức mạnh mới với Đạo của mình.
Lam Yên bước tới, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của điện thờ, trường kiếm trong tay nàng nắm chặt. Nàng cảm thấy một sự bất an sâu sắc, một mối nguy hiểm tiềm tàng ẩn giấu sau vẻ hùng vĩ và cổ kính này. "Ngươi định làm gì? Nơi này rất nguy hiểm!" Nàng lên tiếng, giọng nói dứt khoát nhưng lộ rõ sự lo lắng. Nàng không hiểu sâu sắc về Đạo hay những cơ duyên tu luyện của Lâm Phong, nàng chỉ biết rằng, bất cứ nơi nào có áp lực lớn như vậy, thì nguy hiểm cũng lớn tương đương.
Hạ Vũ không trả lời. Nàng đã hoàn toàn bị cuốn hút bởi những hình ảnh và phù văn trên bệ đá trung tâm. Nàng bước đến gần, đôi mắt to tròn mở to, nhìn chằm chằm vào các hình khắc. Những hình ảnh đó, chúng không phải là những hoa văn trừu tượng, mà là những bức tranh mô tả một câu chuyện bi tráng: những trận chiến kinh thiên động địa, những vị thần sa ngã, những nền văn minh sụp đổ, và một vết nứt khổng lồ xé toạc bầu trời, từ đó tuôn ra vô số tà khí và bóng tối.
"Những hình ảnh này... chúng giống như những gì ta thấy trong giấc mơ... một sự hủy diệt..." Hạ Vũ thì thầm, giọng nói nàng run rẩy, đôi mắt ngấn nước. Nàng cảm thấy như mình đã từng chứng kiến những cảnh tượng này, từng sống trong thời đại đó. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói lòa, mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một tín hiệu phản hồi từ chính điện thờ cổ xưa. Ánh sáng xanh lam từ viên ngọc giao thoa với ánh sáng vàng kim từ Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo.
Lâm Phong nhìn Hạ Vũ, rồi nhìn lên bệ đá. Hắn nhận ra đây không chỉ là một điện thờ, mà là một nơi phong ấn, hoặc một nơi ghi lại lịch sử của Thiên Đạo Vết Nứt. Và Hạ Vũ, với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của nàng, có lẽ là hậu duệ duy nhất còn sót lại của những người đã từng sống trong thời đại đó, mang trong mình chìa khóa để giải mã tất cả. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.
"Ta phải làm điều này." Lâm Phong kiên định nói với Lam Yên, rồi hắn bước lên bệ đá. Áp lực vô hình tại đây lập tức tăng lên gấp bội, như hàng ngàn ngọn núi đè nặng lên vai hắn. Linh khí Hóa Thần trong cơ thể hắn càng thêm cuộn trào, muốn bứt phá ra ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, khoanh chân ngồi xuống ngay trung tâm bệ đá, nhắm mắt lại. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, những phù văn cổ xưa trên nó như sống dậy, nhảy múa điên cuồng.
Ngay lập tức, linh khí Hóa Thần cuộn trào quanh Lâm Phong, tạo thành một cơn lốc xoáy màu vàng kim. Hắn cố gắng điều hòa, cố gắng dung hợp sức mạnh Hóa Thần mới với Đạo của mình. Nhưng áp lực từ điện thờ, cùng với sự hỗn loạn của linh khí, khiến tâm trí hắn chao đảo. Hắn cảm thấy như hàng ngàn giọng nói đang thì thầm bên tai, hàng ngàn ảo ảnh đang nhảy múa trước mắt. Đây không chỉ là thử thách về linh lực, mà còn là thử thách về tâm cảnh.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, cố gắng giữ vững tâm trí. Hắn biết, để thực sự nắm giữ sức mạnh Hóa Thần, hắn không thể chỉ dựa vào linh lực cường đại, mà còn phải thấu hiểu sâu sắc hơn về Đạo của chính mình, phải vượt qua những chướng ngại tâm cảnh do quá trình đột phá bị gián đoạn. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào Huyễn Mặc Quyển, vào dòng chảy linh khí trong cơ thể, và vào những phù văn cổ xưa trên bệ đá, cố gắng tìm ra sự cộng hưởng, tìm ra sự dung hợp.
Trong lúc đó, Hạ Vũ, bị cuốn vào những hình ảnh trên bệ đá, bắt đầu run rẩy dữ dội hơn. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của nàng phát ra ánh sáng chói lòa đến mức gần như không thể nhìn thẳng. Nàng cảm thấy như một dòng suối ký ức đang chảy vào tâm trí mình, những tiếng nói từ hàng ngàn năm trước đang vang vọng trong đầu nàng, kể về sự tàn phá, về nỗi đau, về những âm mưu đen tối. Khuôn mặt nàng thất thần, đôi mắt mất đi tiêu cự, như thể nàng đang sống lại những khoảnh khắc kinh hoàng đó. Một luồng khí tức cổ xưa, vừa bi ai vừa mạnh mẽ, tỏa ra từ cơ thể nàng, hòa vào linh khí của điện thờ.
Lam Yên đứng đó, bất lực nhìn Lâm Phong đang chìm sâu vào quá trình tu luyện, và Hạ Vũ đang bị những bí ẩn cổ xưa cuốn lấy. Nàng không hiểu gì về những phù văn hay Đạo lý sâu xa, nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm. Mùi tà khí nồng nặc hơn, tiếng gió rít gào như tiếng quỷ khóc. Nàng siết chặt trường kiếm, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối, sẵn sàng nghênh chiến với bất kỳ mối đe dọa nào. Một cảm giác rợn người bao trùm lấy nàng, như thể có một thứ gì đó cổ xưa, khủng khiếp đang dần thức tỉnh trong điện thờ này. Nàng biết, dù Ma Tôn Huyết Ảnh không trực tiếp xuất hiện, nhưng những bí mật ở đây chắc chắn có liên quan đến hắn, và nguy hiểm thực sự vẫn còn đang rình rập, chờ đợi thời cơ để bùng nổ. Lâm Phong đang trên con đường ổn định Hóa Thần, nhưng con đường này, nàng biết, sẽ không hề suôn sẻ.