Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 236

Huyết Ám Thức Tỉnh: Các Nàng Hộ Chủ

3576 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống nguy cấp từ cliffhanger chương 235: luồng tà khí cổ xưa bùng phát và sự bất ổn của Lâm Phong.,Khắc họa sự đoàn kết và quyết tâm bảo vệ Lâm Phong của Lam Yên, Hạ Vũ (dù bất tỉnh) và sự xuất hiện kịp thời của Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt.,Lâm Phong tiếp tục đấu tranh nội tại để ổn định cảnh giới Hóa Thần trong khi chống lại sự xâm thực của tà khí.,Hé lộ thêm về bản chất của luồng tà khí cổ xưa và mối liên hệ của nó với 'Thiên Đạo Vết Nứt' cũng như Ma Tôn Huyết Ảnh.,Tăng cường căng thẳng và nhịp độ của Arc, chuẩn bị cho những khám phá lớn hơn và sự đối đầu trực tiếp với các thế lực tà ác.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt
Mood: Căng thẳng, quyết liệt, bí ẩn, anh hùng ca.
Kết chương: [object Object]

Tiếng gầm rú của tà khí cổ xưa bỗng chốc trở thành bản giao hưởng kinh hoàng, xé toạc sự tĩnh lặng của Điện Thờ Cổ Tích. Không còn là những sợi khói đen lởn vởn, mà là một cơn lũ dữ dội, cuồn cuộn trào ra từ vết nứt trên bệ đá, mang theo một mùi vị tử khí nồng nặc, pha lẫn chút lưu huỳnh chát chúa. Nó gào thét như vạn linh bị đọa đày, như oán hồn ngàn năm được giải thoát, khiến toàn bộ không gian Điện Thờ rung chuyển dữ dội, những khối đá cổ xưa rơi lả tả, bụi bay mù mịt.

Lam Yên đứng gần nhất, nàng vừa kịp nhìn thấy ánh sáng chói lòa từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ Hạ Vũ vụt tắt, thay vào đó là một vết nứt nhỏ, rồi viên ngọc tối sầm lại. Hạ Vũ ngã khuỵu xuống, cơ thể mềm oặt như một cánh hoa tàn, bất tỉnh nhân sự. Cùng lúc đó, làn sóng tà khí đầu tiên ập tới, mang theo một áp lực khủng khiếp, như hàng ngàn ngọn núi cùng lúc đổ ập. Lam Yên không kịp phản ứng, thân ảnh mảnh mai của nàng bị hất văng đi, đập mạnh vào một trụ đá cổ, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, suýt chút nữa khiến nàng buông tay trường thương.

Nàng nghiến răng, một dòng máu tươi trào ra từ khóe môi. Mắt nàng vẫn kiên quyết hướng về phía Lâm Phong, người đang ngồi khoanh chân trên bệ đá, bị bao phủ bởi hào quang Hóa Thần màu vàng kim và luồng tà khí đen đặc. Hai luồng năng lượng đối lập kịch liệt va chạm, giằng xé nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và bi tráng. Lâm Phong, trong cơn vô thức của sự đột phá, chỉ kịp phát ra một tiếng gầm nhẹ, "A...!" – một âm thanh của sự đấu tranh nội tại tột cùng, của ý chí kiên cường chống lại sự xâm thực.

"Lâm Phong! Cố gắng lên! Không được buông xuôi!" Lam Yên hét lớn, giọng nói nàng khàn đặc, xen lẫn sự tuyệt vọng và lo lắng tột độ. Nàng không thể để hắn gục ngã ở đây. Không thể! Nàng cắm mạnh trường thương xuống nền đá rung chuyển, dùng nó làm điểm tựa, cố gắng đứng vững. Từng thớ thịt trên cơ thể nàng đau nhức, nhưng ánh mắt kiên cường của một chiến binh đã được tôi luyện qua vô số trận mạc vẫn không hề dao động. Nàng vận chuyển linh lực trong cơ thể, cố gắng tạo ra một lá chắn năng lượng yếu ớt bằng thuộc tính hỏa, hồng quang mờ ảo bao phủ lấy thân hình nàng. Nhưng lá chắn đó chẳng khác nào một đốm lửa nhỏ bé trước cơn bão táp tà khí. Từng đợt, từng đợt tà khí đen kịt va vào, đẩy lùi nàng liên tục, khiến linh lực trong nàng cạn kiệt nhanh chóng. Nàng cảm nhận được cái lạnh thấu xương của tà khí đang ăn mòn cơ thể mình, một mùi hôi thối khó chịu xộc thẳng vào mũi, như thể hàng ngàn xác chết đang mục rữa dưới chân nàng.

Trái tim Lam Yên thắt lại. Nàng chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến vậy. Lâm Phong đang ở ngay trước mắt nàng, đang đấu tranh giữa sự sống và cái chết, giữa đột phá và tẩu hỏa nhập ma, nhưng nàng lại không thể làm gì nhiều hơn là chịu đựng và gào thét. Mỗi tiếng rung chuyển của điện thờ, mỗi tiếng gào thét của tà khí đều như một nhát dao cứa vào tâm can nàng. Nàng nhìn Hạ Vũ, người đang nằm bất động dưới chân một trụ đá khác, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng đã ngừng phát sáng, chỉ còn là một viên đá vô tri. Chẳng lẽ, tất cả sẽ kết thúc ở đây sao? Chẳng lẽ, sau bao nỗ lực, Lâm Phong sẽ phải ngã xuống bởi thứ tà khí cổ xưa này?

Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Lam Yên, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn và sự phẫn uất. Nàng không sợ chết, nàng chỉ sợ nhìn thấy Lâm Phong thất bại, nhìn thấy hắn bị thứ tà ác này nuốt chửng. Nàng siết chặt trường thương, cố gắng tung ra một chiêu thức mang theo toàn bộ linh lực còn sót lại, một tia hỏa diễm mỏng manh lao thẳng vào cơn bão tà khí, nhưng nó nhanh chóng bị nuốt chửng, chẳng khác nào một giọt nước giữa đại dương. Tuyệt vọng dần bao trùm, như những xúc tu vô hình siết chặt lấy nàng, kéo nàng vào vực sâu thăm thẳm của sự bất lực. Nàng cảm nhận được linh lực của mình đang cạn kiệt, cơ thể đã đến giới hạn, đầu óc quay cuồng. Trước mắt nàng, mọi thứ dần trở nên mờ ảo, chỉ còn lại hình ảnh Lâm Phong đang chìm trong ánh sáng và bóng tối, và vết nứt trên bệ đá đang không ngừng phun trào tà khí, như một vết thương hở của thế giới.

Đúng lúc Lam Yên cảm thấy toàn thân đau nhức rã rời, linh lực cạn kiệt, và ý thức bắt đầu chìm vào bóng tối, một luồng gió lạnh buốt đột nhiên thổi qua, mang theo hương vị của băng tuyết tinh khiết. Kèm theo đó là ba bóng người, như những tia chớp xé toạc màn đêm tà khí, đột ngột xuất hiện trong Điện Thờ Cổ Tích.

Đó là Tuyết Dao, Mộc Ly và Tần Nguyệt.

Ánh mắt Tuyết Dao lạnh lùng như băng, nhưng ẩn chứa sự lo lắng tột độ. Vẻ đẹp thoát tục của nàng vẫn không hề giảm bớt giữa cảnh hỗn loạn, nhưng khuôn mặt trắng ngần của nàng giờ đây lại hiện rõ sự căng thẳng. Mộc Ly với đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ phẫn nộ, mái tóc nâu hạt dẻ bay lộn xộn, nàng như một linh miêu tức giận. Tần Nguyệt vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, đôi mắt phượng của nàng quét một lượt quanh chiến trường, nhanh chóng nắm bắt tình hình, nhưng sâu trong ánh mắt đó vẫn có một nỗi lo lắng không thể che giấu.

Không một lời nói thừa thãi, Tuyết Dao là người đầu tiên hành động. Nàng vung tay áo, một luồng hàn khí cực độ bùng nổ, không gian xung quanh vết nứt lập tức ngưng tụ. Hàng loạt lưỡi băng sắc lạnh như những mũi tên lao đi, không phải để tấn công, mà là để tạo thành một kết giới vững chắc. "Tất cả lùi lại! Để ta phong tỏa!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng gầm rú của tà khí, khiến Lam Yên giật mình, ý thức lập tức quay trở lại. Kết giới băng giá nhanh chóng hình thành, bao quanh vết nứt, làm chậm lại dòng chảy tà khí đen đặc đang cuồn cuộn trào ra. Tiếng băng vỡ lách tách, tiếng tà khí va đập vào kết giới tạo thành những âm thanh chói tai, nhưng ít nhất, nó đã tạm thời ngăn chặn được sự bùng nổ của luồng khí độc hại.

Ngay sau Tuyết Dao, Mộc Ly đã lao tới. Nàng không cần bất cứ lời chỉ dẫn nào. Những dây leo cổ thụ khổng lồ, xanh mướt, mang theo sức sống mãnh liệt của Mộc Linh, lập tức được triệu hồi. Chúng cuồn cuộn xuất hiện từ hư không, như những con trăn khổng lồ, quấn chặt lấy kết giới băng của Tuyết Dao, gia cố thêm một lớp phòng thủ kiên cố. Tiếng dây leo xào xạc, tiếng cành cây ma sát vào băng tuyết tạo nên một âm thanh kỳ lạ, nhưng lại vô cùng hiệu quả. "Thứ tà khí đáng ghét! Đừng hòng làm hại Lâm Phong!" Nàng gầm nhẹ, giọng nói đầy căm phẫn, ánh mắt tràn ngập sự quyết tâm. Những dây leo không chỉ gia cố, mà còn tỏa ra một luồng sinh khí thanh tẩy yếu ớt, cố gắng xua tan một phần tà khí đang tích tụ.

Lam Yên, thấy viện binh đã đến, và được tiếp thêm sức mạnh từ sự xuất hiện của các nàng, lập tức đứng dậy. Nàng không chần chừ, nắm chặt trường thương, ánh mắt sắc bén quét qua những khe hở của kết giới băng, nơi tà khí vẫn cố gắng luồn lách qua. Nàng dùng toàn bộ linh lực còn sót lại, vung thương như vũ bão, đánh bật từng luồng tà khí nhỏ lẻ đang cố gắng xâm nhập. Mặc dù vẫn còn đau đớn, nhưng trong lòng nàng đã dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt. "Tuyết Dao, Mộc Ly, cảm ơn các ngươi!" Nàng thốt lên, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy cảm kích.

Cùng lúc đó, Tần Nguyệt đã nhanh chóng tiến đến bên Hạ Vũ. Nàng quỳ xuống, kiểm tra mạch đập và tình trạng của Hạ Vũ. Khuôn mặt thanh lịch của Tần Nguyệt giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng bàn tay nàng vẫn vô cùng ổn định. "Giữ vững, ta sẽ cố gắng hết sức!" Nàng khẽ nói, không chỉ với Lam Yên, mà còn như tự nhủ với chính mình. Nàng lấy ra một viên đan dược màu xanh ngọc từ túi trữ vật, cẩn thận đưa vào miệng Hạ Vũ, sau đó bắt đầu niệm chú. Những phù văn cổ xưa màu vàng kim lập tức xuất hiện, bao bọc lấy Hạ Vũ, luân chuyển dòng linh lực thuần khiết vào cơ thể nàng, cố gắng ổn định huyết mạch đang hỗn loạn. Đồng thời, Tần Nguyệt cũng tung ra một luồng ánh sáng thanh tẩy màu lục lam về phía Lâm Phong. Luồng sáng đó không mạnh mẽ như những đòn tấn công, nhưng nó lại mang theo một năng lượng dịu mát, bao bọc lấy Lâm Phong, giống như một lớp màng bảo vệ vô hình, giúp chàng giảm bớt áp lực từ tà khí đang xâm nhập. Mùi hương thảo mộc thanh tịnh từ đan dược và linh lực của Tần Nguyệt lan tỏa, xua đi một phần mùi hôi thối của tà khí, mang lại một chút dễ chịu hiếm hoi trong khung cảnh hỗn loạn.

Tuyết Dao và Mộc Ly tiếp tục củng cố hàng phòng thủ. Tuyết Dao duy trì kết giới băng, điều chỉnh nó để ngăn chặn sự ăn mòn của tà khí. Những bông tuyết nhỏ li ti bay lượn quanh nàng, tạo nên một vẻ đẹp ma mị giữa cơn bão. Mộc Ly thì không ngừng triệu hồi thêm dây leo, thậm chí còn kích hoạt một số loại độc tính tự nhiên từ thực vật để chống lại tà khí, dù nàng biết nó không thể gây tổn thương lớn, nhưng ít nhất cũng làm chậm lại tốc độ lan tràn của chúng. Ánh mắt nàng kiên định, không ngừng nhìn về phía Lâm Phong, đôi môi mím chặt.

Bốn người con gái, mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một mục đích, cùng chung một nỗi lo lắng, đã tạo thành một bức tường vững chắc, cố gắng bảo vệ người mình yêu khỏi cơn thịnh nộ của tà khí cổ xưa. Tiếng gầm rú của tà khí, tiếng băng vỡ, tiếng dây leo xào xạc, tiếng niệm chú của Tần Nguyệt, tiếng tim đập dồn dập của Lam Yên khi nàng vung thương, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản anh hùng ca bi tráng giữa lòng Điện Thờ Cổ Tích hoang tàn. Họ không biết Lâm Phong đang phải đối mặt với điều gì bên trong, nhưng họ tin tưởng vào hắn, và họ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ hắn.

Trong khi bên ngoài, các mỹ nhân đang dốc sức tạo thành một bức tường phòng thủ kiên cố, thì bên trong, Lâm Phong đang chìm sâu vào một cuộc chiến nội tại kinh thiên động địa. Hào quang Hóa Thần màu vàng kim quanh chàng vẫn cuồn cuộn, cố gắng ngưng tụ thành hình hài của một Nguyên Thần hoàn chỉnh, nhưng những luồng tà khí đen đặc đã xâm nhập vào ý hải của chàng, tạo ra một cơn bão hỗn loạn và những ảo ảnh đáng sợ.

Ý hải của Lâm Phong giờ đây không khác gì một chiến trường khốc liệt. Hàng ngàn giọng nói thì thầm bên tai chàng, những lời dụ dỗ về quyền lực vô biên, về sự hủy diệt của vạn vật, về những tham vọng đen tối nhất của con người. Những ảo ảnh đáng sợ hiện lên, lúc là những khuôn mặt méo mó của oán linh bị tà khí nuốt chửng, lúc là những cảnh tượng máu tanh của những trận chiến kinh hoàng trong quá khứ, nơi bầu trời bị xé toạc và vạn vật hóa thành tro tàn. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc đến mức chàng tưởng như có thể ngửi thấy trong tâm trí mình. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương, không chỉ từ tà khí bên ngoài, mà còn từ sự xâm thực của nó vào sâu trong Đạo tâm, đe dọa biến chàng thành một quái vật vô tri.

Lâm Phong gồng mình chống cự. Mỗi đợt tà khí xâm nhập đều mang theo một cơn đau xé rách tâm hồn, như hàng ngàn mũi kim châm vào từng tế bào. Hắn cố gắng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, pháp bảo tối thượng của mình, thứ đang lơ lửng trên đỉnh đầu, phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ bên ngoài. Trong ý hải, Huyễn Mặc Quyển hiện hữu như một quyển sách cổ kính, phát ra những vầng sáng dịu nhẹ, trấn áp một phần ảo ảnh và tiếng thì thầm.

"Tà khí này... không phải Ma khí thông thường! Nó ẩn chứa một ý chí cổ xưa, một sự thù hận từ tận 'Thiên Đạo Vết Nứt'!" Lâm Phong suy nghĩ nội tâm, cố gắng phân tích bản chất của thứ đang xâm chiếm mình. Hắn đã từng đối phó với Ma khí, nhưng thứ này khác biệt hoàn toàn. Nó mang theo một vẻ cổ xưa, một sự mục nát đã tồn tại hàng ngàn năm, một nỗi oán hận tích tụ từ buổi sơ khai của thế giới. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự đau khổ của vô số sinh linh đã phải chịu đựng trong sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt, tất cả đều được gói gọn trong từng luồng tà khí đen kịt.

Huyễn Mặc Quyển, dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, bắt đầu rung động nhẹ trong ý hải. Một giọng nói, không phải âm thanh, mà là một ý niệm thuần túy, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong: "Hấp thu... dung hợp... cường hóa..."

Lâm Phong giật mình. Hấp thu? Dung hợp? Đây chẳng phải là một hành động điên rồ sao? Hắn đang cố gắng đẩy lùi tà khí, chứ không phải đón nhận nó. Nhưng ý niệm từ Huyễn Mặc Quyển lại vô cùng rõ ràng, và nó cộng hưởng với bản năng nghịch thiên, cải mệnh của chính Lâm Phong. Hắn luôn tin rằng, Đạo của mình không phải là một con đường đã định sẵn, mà là một con đường hắn tự mở ra, chấp nhận mọi thử thách, biến mọi nguy cơ thành cơ hội.

Hít một hơi thật sâu, Lâm Phong đưa ra một quyết định táo bạo. Thay vì chỉ đẩy lùi, hắn bắt đầu cố gắng hấp thu và phân tích tà khí. Chàng dùng ý chí kiên định, kết hợp với sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, từng bước dẫn dắt một phần nhỏ tà khí vào trong Hóa Thần của mình, cố gắng dung hợp. Đây là một hành động vô cùng nguy hiểm, chỉ cần một sai sót nhỏ, hắn sẽ bị tà khí nuốt chửng, vĩnh viễn mất đi Đạo tâm, trở thành một cỗ máy giết chóc vô tri. Cơn đau càng dữ dội hơn, như thể hàng ngàn con sâu độc đang gặm nhấm linh hồn hắn. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, khuôn mặt hắn trắng bệch, nhưng ánh mắt hắn vẫn lóe lên sự quyết tâm sắt đá.

Trong quá trình hấp thu tà khí, một mảnh ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong ý hải Lâm Phong. Đó là một hình ảnh chớp nhoáng về 'Thiên Đạo Vết Nứt', không phải là bức tranh trên bệ đá, mà là một cảnh tượng sống động, bi thương. Bầu trời bị xé toạc, vạn vật hóa thành hư vô, và giữa tâm điểm của sự hủy diệt, một bóng hình khổng lồ, âm u, được tạo thành từ vô số khối u thịt và xúc tu đen kịt, đang gầm gừ trong một biển máu và xương cốt. Bóng hình đó, tuy chỉ là một thoáng qua, nhưng lại mang một khí tức vô cùng quen thuộc, giống như Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng cổ xưa hơn, đáng sợ hơn gấp vạn lần, như thể là nguồn gốc, là bản thể chân chính của Ma Tôn Huyết Ảnh.

"Đây là... khởi nguồn của hắn sao? Hay là một thực thể cổ xưa hơn?" Lâm Phong rùng mình. Cảnh tượng đó chỉ kéo dài trong chốc lát rồi biến mất, bị tà khí cuồn cuộn che lấp. Nhưng nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm trí hắn. Hắn nhận ra, thứ tà khí này không chỉ là tàn dư của quá khứ, mà còn là sợi dây liên kết đến một thế lực khủng khiếp, một kẻ thù mà hắn chưa từng biết đến, nhưng lại có vẻ như là kẻ đứng sau mọi âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh.

Huyễn Mặc Quyển tiếp tục dẫn dắt, linh lực vàng kim của nó như một dòng suối thanh tịnh, luân chuyển trong ý hải, bao bọc lấy những luồng tà khí mà Lâm Phong đang cố gắng hấp thu. Nó không thanh tẩy, mà là "tinh luyện", tách bỏ những tạp chất độc hại, giữ lại bản chất năng lượng thuần túy nhất của tà khí. Quá trình này vô cùng chậm chạp và đau đớn, nhưng Lâm Phong biết, đây là con đường duy nhất để hắn thực sự kiểm soát được sức mạnh Hóa Thần của mình, và thậm chí, biến nguy hiểm thành cơ hội để cường hóa nó theo một cách độc đáo, chỉ thuộc về Huyễn Mặc Chi Đạo của riêng hắn.

Bên ngoài, tiếng gầm rú của tà khí vẫn chưa dứt, tiếng băng vỡ, tiếng dây leo xào xạc, tiếng niệm chú và tiếng vung thương vẫn vang vọng. Các mỹ nhân vẫn đang kiên cường chống đỡ, bảo vệ hắn bằng cả sinh mạng. Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp từ luồng linh lực thanh tẩy của Tần Nguyệt, cảm nhận được sự kiên cường của Lam Yên, sự quyết đoán của Tuyết Dao, và sự phẫn nộ của Mộc Ly. Những cảm xúc đó, thay vì làm hắn xao nhãng, lại trở thành nguồn động lực mạnh mẽ, thôi thúc hắn phải thành công. Hắn không thể phụ lòng tin của họ. Hắn không thể gục ngã ở đây.

Ánh mắt hắn, dù đang nhắm nghiền, nhưng trong ý hải lại rực sáng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Đạo của hắn, chính là nghịch thiên cải mệnh, là dung hợp vạn vật, là Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Mặc dù vẫn còn chìm trong đau đớn và quá trình dung hợp tà khí vẫn còn lâu mới hoàn thành, nhưng Lâm Phong cảm nhận được một sự ổn định vi tế đang dần hình thành trong Hóa Thần của mình. Các đường vân trên Huyễn Mặc Quyển lấp lánh hơn, như thể nó đang "ghi chép" lại quá trình này, biến tà khí cổ xưa thành một phần của tri thức và sức mạnh. Hắn biết, con đường này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã bước đi, và sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Bên ngoài điện thờ, mặc dù dòng tà khí đã được kết giới của Tuyết Dao và dây leo của Mộc Ly tạm thời áp chế, nhưng không khí vẫn vô cùng căng thẳng. Tần Nguyệt vẫn đang nỗ lực trị liệu cho Hạ Vũ, người vẫn chưa tỉnh lại, và vết nứt trên Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của nàng vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của sinh mệnh và những bí ẩn cổ xưa chưa được giải đáp. Lam Yên vẫn đứng vững, trường thương trong tay nàng vẫn sẵn sàng đón đầu bất cứ luồng tà khí nào cố gắng vượt qua hàng phòng thủ.

Tất cả vẫn đang chờ đợi. Chờ đợi Lâm Phong vượt qua kiếp nạn này, chờ đợi bình minh ló dạng sau màn đêm tăm tối của tà khí cổ xưa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ