Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 237

Hóa Thần Chi Kiếp: Tâm Ma Thôn Phệ và Ngoại Địch Vây Hãm

3606 từ
Mục tiêu: Chi tiết hóa quá trình Lâm Phong đối mặt và vượt qua 'kiếp nạn tâm ma' trong giai đoạn ngưng kết Nguyên Anh thành Hóa Thần, đặc biệt dưới ảnh hưởng của tà khí cổ xưa.,Khắc họa sự đoàn kết và bản lĩnh chiến đấu của Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên khi họ bảo vệ Lâm Phong khỏi sự lan tràn của tà khí và một đợt tấn công từ bên ngoài.,Hé lộ thêm về bản chất của luồng tà khí cổ xưa và mối liên hệ của nó với 'Thiên Đạo Vết Nứt' từ 2000 năm trước, cùng những manh mối về Ma Tôn Huyết Ảnh.,Tiếp tục phát triển bí ẩn xung quanh Hạ Vũ và Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc bị tổn hại của nàng, có thể thông qua một phản ứng bất ngờ hoặc một ký ức thoáng qua.,Thiết lập một cuộc đối đầu căng thẳng với một cường giả của thế lực tà ác, đẩy mạch truyện đến đỉnh điểm cho sự kiện đột phá Hóa Thần chính thức của Lâm Phong ở chương sau (Ch.240).
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Hắc Sa Hộ Pháp, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Tense, mysterious, action-packed, nội tâm sâu sắc, pha chút bi tráng.
Kết chương: [object Object]

Ánh mắt hắn, dù đang nhắm nghiền, nhưng trong ý hải lại rực sáng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Đạo của hắn, chính là nghịch thiên cải mệnh, là dung hợp vạn vật, là Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Mặc dù vẫn còn chìm trong đau đớn và quá trình dung hợp tà khí vẫn còn lâu mới hoàn thành, nhưng Lâm Phong cảm nhận được một sự ổn định vi tế đang dần hình thành trong Hóa Thần của mình. Các đường vân trên Huyễn Mặc Quyển lấp lánh hơn, như thể nó đang "ghi chép" lại quá trình này, biến tà khí cổ xưa thành một phần của tri thức và sức mạnh. Hắn biết, con đường này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã bước đi, và sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Bên ngoài điện thờ, mặc dù dòng tà khí đã được kết giới của Tuyết Dao và dây leo của Mộc Ly tạm thời áp chế, nhưng không khí vẫn vô cùng căng thẳng. Tần Nguyệt vẫn đang nỗ lực trị liệu cho Hạ Vũ, người vẫn chưa tỉnh lại, và vết nứt trên Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của nàng vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của sinh mệnh và những bí ẩn cổ xưa chưa được giải đáp. Lam Yên vẫn đứng vững, trường thương trong tay nàng vẫn sẵn sàng đón đầu bất cứ luồng tà khí nào cố gắng vượt qua hàng phòng thủ.

Tất cả vẫn đang chờ đợi. Chờ đợi Lâm Phong vượt qua kiếp nạn này, chờ đợi bình minh ló dạng sau màn đêm tăm tối của tà khí cổ xưa.

***

Trong ý hải của Lâm Phong, chiến trường nội tâm diễn ra còn khốc liệt hơn cả trận chiến bên ngoài điện thờ. Từng luồng tà khí cổ xưa cuồn cuộn như sóng dữ, không ngừng va đập vào Hóa Thần đang dần thành hình của hắn, cố gắng xé nát, tha hóa nó. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim, đều là một cuộc đấu tranh dữ dội. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương của tà khí đang len lỏi vào từng thớ thịt, từng kinh mạch, mang theo một thứ mùi tử khí nồng nặc, pha lẫn mùi lưu huỳnh khét lẹt như đến từ địa ngục sâu thẳm.

Trước mắt hắn, những ảo ảnh ghê rợn liên tục hiện lên. Đó là hình ảnh về những người thân yêu mà hắn đã từng mất đi, những gương mặt thân thuộc méo mó trong đau khổ, van xin hắn cứu rỗi. Là cha mẹ hắn, là những bằng hữu đã hy sinh vì hắn. "Ngươi là kẻ yếu đuối! Ngươi không thể bảo vệ ai cả!" Một giọng nói biến dạng, vọng từ quá khứ xa xôi, xen lẫn tiếng thở dài thê lương của những linh hồn bị tà khí nuốt chửng, văng vẳng bên tai hắn. "Hãy chấp nhận sức mạnh này, Lâm Phong, ngươi sẽ có tất cả! Quyền năng vô hạn, sinh sát vạn vật, ngươi sẽ không bao giờ phải chịu cảnh bất lực nhìn người thân rời xa nữa!"

Tâm Ma, được tà khí cổ xưa khuếch đại, hiện hình thành một bản ngã tăm tối của chính hắn, với đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo trong sự tham lam và sợ hãi. Nó chìa ra một bàn tay xương xẩu, mời gọi hắn bước vào con đường tà đạo, nơi mọi đau khổ sẽ được rũ bỏ, chỉ còn lại sự thống trị tuyệt đối.

Lâm Phong gầm lên trong ý hải, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm đẫm trường bào đang mặc. Khuôn mặt hắn trắng bệch, nhưng ánh mắt trong ý thức vẫn lóe lên sự quyết tâm sắt đá, đôi con ngươi đen láy sâu thẳm kiên định không chút dao động. "Ta không cần sức mạnh từ tà đạo!" Hắn gằn từng tiếng, giọng nói tuy chỉ vang vọng trong tâm trí nhưng lại mang theo sức mạnh lay động cả ý hải. "Đạo của ta là bảo vệ, không phải hủy diệt! Vô luận là chính hay tà, ta chỉ đi theo Đạo của chính mình! Đạo của ta, là Huyễn Mặc Chi Đạo, dung hợp vạn vật, không phân biệt thiện ác, chỉ cầu chân lý và sự tồn tại!"

Huyễn Mặc Quyển, lơ lửng giữa ý hải cuồng bạo, phát ra ánh sáng vàng kim cổ xưa, ôn hòa nhưng đầy kiên cường. Nó xoay tròn chậm rãi, như một bánh xe vận mệnh, bảo vệ Hóa Thần non nớt của Lâm Phong khỏi sự xâm thực trực tiếp của tà khí. Từng đường vân trên Quyển trục lấp lánh, một tiếng rì rầm cổ xưa, khó hiểu vang lên trong tâm trí hắn: 'Tìm kiếm... bản chất... liên kết...'. Lâm Phong hiểu, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, mà còn là một pháp bảo thông tuệ, đang dẫn dắt hắn khám phá bản chất sâu xa nhất của thứ tà khí này, không phải để thanh tẩy nó, mà để "tinh luyện" nó, biến đổi nó, biến nó thành một phần sức mạnh của riêng hắn.

Hắn nhận ra bản chất của tà khí không chỉ là hủy diệt mà còn là sự tha hóa, một lời nguyền cổ xưa liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt', một thứ năng lượng đã từng xé toạc bầu trời, nuốt chửng vạn vật. Nó không đơn thuần là ma khí, mà là tàn dư của một sự kiện hủy diệt quy mô lớn, mang theo ký ức và sự tuyệt vọng của một nền văn minh đã sụp đổ. Nếu hắn có thể kiểm soát được nó, hắn sẽ không chỉ có được sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu về những bí ẩn đã ngủ yên hàng ngàn năm.

Với ý chí mạnh mẽ như thép, Lâm Phong tập trung toàn bộ tâm trí vào việc điều khiển Huyễn Mặc Quyển. Từng luồng tà khí, dưới sự dẫn dắt của ánh sáng vàng kim, bị tách ra khỏi dòng xoáy hỗn loạn, được Huyễn Mặc Quyển bao bọc, xoay tròn, và chậm rãi tan chảy, biến đổi. Hắn không chống lại nó, mà là tiếp nhận nó, nhưng theo cách của riêng mình. Các ảo ảnh về quá khứ dần tan biến, tiếng gào thét của Tâm Ma yếu ớt đi, nhưng cơn đau thể xác vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm tột độ của hành trình này. Hắn đang đi trên một sợi dây mảnh mai giữa sự siêu thoát và vực sâu vạn kiếp.

Lâm Phong đập tan những ảo ảnh, vượt qua lời cám dỗ. Hắn biết, Đạo của hắn không phải là trở thành một vị thần không cảm xúc, cũng không phải là một ma đầu máu lạnh. Đạo của hắn là con đường của một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, một kẻ dám dung hợp cả chính và tà, thiện và ác, để tìm ra chân lý cuối cùng. Hắn sẽ không bao giờ để bất kỳ thứ gì, dù là Tâm Ma hay tà khí cổ xưa, định nghĩa Đạo của mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

***

Trong khi Lâm Phong đang vật lộn với Tâm Ma bên trong, bên ngoài Điện Thờ Cổ Tích, tình thế cũng nguy hiểm không kém. Điện thờ rung chuyển dữ dội, những khối đá cổ xưa rơi lả tả từ trần nhà, tạo ra những tiếng động ầm ĩ hòa lẫn với tiếng gầm gừ man rợ của bọn Ma Môn Đệ Tử và tiếng va chạm chát chúa của pháp thuật. Không khí đặc quánh mùi tử khí và lưu huỳnh, xen lẫn mùi máu tanh và mùi băng giá buốt lạnh từ pháp thuật của Tuyết Dao, cùng mùi thảo mộc cháy khét của Mộc Ly. Gió rít gào qua những khe nứt trên tường điện thờ, mang theo hơi lạnh thấu xương, càng làm tăng thêm vẻ u ám và chết chóc.

Lam Yên, với trường thương bạc trong tay, là bức tường thành vững chắc nhất. Nàng mặc một bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, mái tóc nâu đỏ buộc đuôi ngựa cao, khuôn mặt góc cạnh giờ đây đanh lại vì căng thẳng và lo lắng. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua đám Ma Môn Đệ Tử đang ào ạt xông lên. "Không một ai được phép bước qua đây! Dù phải chết!" Nàng gầm lên, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng hơi thở đã bắt đầu dồn dập. Mỗi cú vung thương của nàng đều mang theo sức mạnh kinh người, thổi bay vài tên ma tu. Nhưng bọn chúng quá đông, và dường như bị tà khí cổ xưa kích thích, trở nên hung tợn gấp bội, không biết sợ hãi.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhưng ánh mắt phượng dài sắc lạnh của nàng lại lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Nàng đứng ngay phía sau Lam Yên, đôi tay ngọc ngà liên tục kết ấn, tung ra vô số băng kiếm sắc lạnh gào thét trong không khí. "Lùi lại, nếu không muốn thành băng vụn!" Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên giữa tiếng hỗn loạn, nhưng chứa đựng sự lạnh lùng chết chóc. Một tầng băng dày đặc nhanh chóng lan tỏa, đóng băng và làm chậm bước tiến của những tên ma tu hung hãn nhất. Nàng thi triển Băng Phong Thiên Lý, tạo ra một kết giới băng giá vững chắc, tạm thời áp chế luồng tà khí đang không ngừng lan tỏa từ vết nứt trên bệ đá. Từng tiếng băng vỡ loảng xoảng vang lên khi bọn ma tu cố gắng phá hủy kết giới, nhưng Tuyết Dao vẫn kiên cường giữ vững.

Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, nhưng giờ đây lại đầy sát khí. Nàng mặc trang phục xanh lá cây nhẹ nhàng, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím gọn gàng, khuôn mặt tinh nghịch giờ đây lộ rõ vẻ phẫn nộ. "Đừng hòng động vào Lâm Phong! Chết tiệt, chúng quá đông!" Nàng líu lo chửi thề, nhưng đôi tay không ngừng vung lên, triệu hồi vô số dây leo và rễ cây khổng lồ từ những khe nứt trên sàn đá. Chúng mọc lên tua tủa, trói buộc, quật ngã và xuyên thủng đám Ma Môn Đệ Tử. Tiếng cây cối gãy đổ, tiếng hét thất thanh của ma tu vang lên liên tục. Nàng sử dụng mộc pháp mạnh mẽ để tạo ra một mạng lưới phòng thủ linh hoạt, gây nhiễu loạn đội hình của kẻ địch, nhưng luồng tà khí cũng đang ăn mòn sức sống của cây cối, khiến pháp thuật của nàng bị suy yếu phần nào.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trưởng thành, vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc giữa hỗn loạn. Nàng mặc trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, ánh mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng. Nàng không trực tiếp xông lên chiến đấu, mà đứng ở vị trí chiến lược, vừa tung ra các độc chướng khó lường vào đám ma tu, vừa kịp thời sử dụng đan dược và pháp thuật trị liệu nhẹ nhàng cho Lam Yên và Mộc Ly khi họ bị thương. "Cẩn thận luồng tà khí, nó đang ăn mòn linh lực và làm suy yếu ý chí của chúng ta. Hạ Vũ vẫn chưa tỉnh..." Giọng nói trầm ấm của nàng vang lên, cảnh báo đồng đội. Nàng vừa nói, vừa nhanh chóng kiểm tra tình trạng của Hạ Vũ, người vẫn đang bất tỉnh trên một khối đá an toàn hơn một chút. Vết nứt trên Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ vẫn còn đó, nhưng Tần Nguyệt chợt nhận ra một điều kỳ lạ: Ngọc bội đang cố gắng phát ra một luồng sinh lực yếu ớt, như thể đang cố gắng truyền đạt một điều gì đó, dù bị tổn hại. Đây không phải là sự tự phục hồi, mà giống như một tín hiệu. Điều này khiến Tần Nguyệt ngạc nhiên, và càng thêm lo lắng cho Hạ Vũ.

Họ phối hợp ăn ý, đẩy lùi từng đợt tấn công, nhưng luồng tà khí từ vết nứt vẫn không ngừng lan tỏa, khiến kẻ địch mạnh hơn và cả các nàng cũng bị ảnh hưởng, linh lực hao tổn nhanh chóng. Vẻ mặt của mỗi người đều lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng ý chí bảo vệ Lâm Phong thì không hề suy giảm. Họ biết, nếu Lâm Phong không thể đột phá thành công, tất cả sẽ không ai sống sót.

***

Đúng lúc Lâm Phong gần như vượt qua được Tâm Ma, ánh sáng vàng kim của Huyễn Mặc Quyển trong ý hải chàng bỗng bùng lên rực rỡ, xua tan hoàn toàn những bóng ma cuối cùng. Quá trình "tinh luyện" tà khí đã đạt đến một bước ngoặt quan trọng, Hóa Thần của hắn giờ đây mang một màu sắc độc đáo, pha trộn giữa vàng kim rực rỡ và đen tối thâm trầm, như một thái cực đồ thu nhỏ, ẩn chứa cả chính lẫn tà. Hắn vẫn còn chìm trong đau đớn, nhưng tâm trí đã hoàn toàn thanh tỉnh.

Cùng lúc đó, bên ngoài, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ, dù vẫn nứt một đường dài, bỗng phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, màu ngọc bích lung linh. Luồng sáng đó không chỉ trị liệu cho Hạ Vũ mà còn giao thoa với luồng tà khí cổ xưa trong điện thờ, tạo ra một hình ảnh mờ ảo, chớp nhoáng trong không gian, trực tiếp phản chiếu vào ý hải vừa được thanh tẩy của Lâm Phong.

Đó là một đoạn ký ức cổ xưa, sống động đến rợn người. Lâm Phong nhìn thấy 'Thiên Đạo Vết Nứt' một lần nữa, nhưng chi tiết và rõ ràng hơn. Bầu trời không chỉ bị xé toạc, mà còn nhuộm một màu đỏ máu, vạn vật hóa thành hư vô trong một tiếng gào thét câm lặng của vũ trụ. Giữa tâm điểm của sự hủy diệt, một bóng hình khổng lồ, âm u, được tạo thành từ vô số khối u thịt và xúc tu đen kịt, không ngừng gầm gừ, vươn dài những chi thể ghê tởm của nó để nuốt chửng linh hồn và sự sống. Đó chính là bản thể chân chính của Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng cổ xưa hơn, đáng sợ hơn gấp vạn lần, như thể là khởi nguồn của mọi tà ác. Và rồi, một bóng dáng khác xuất hiện, đứng trên đống đổ nát, trên biển máu và xương cốt, cười khẩy một cách man rợ. Đó là một nam nhân cao lớn, mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương, trên người tỏa ra khí tức âm hàn đến cực điểm. Hắn ta, không ai khác chính là Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn không hề bị ảnh hưởng bởi thảm cảnh xung quanh, mà dường như đang tận hưởng nó, như một kẻ cuồng tín đang chứng kiến sự khai sinh của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của sự hủy diệt.

"Là hắn... Ma Tôn Huyết Ảnh... Ta đã thấy hắn..." Lâm Phong lẩm bẩm trong ý hải, nhận ra kẻ đứng đằng sau mọi âm mưu chính là thực thể kinh hoàng này, và Hắc Sa Hộ Pháp chỉ là một trong những kẻ phụng sự trung thành của nó.

Ngay khi ký ức đó tan biến, một áp lực kinh hoàng đột nhiên ập đến, mạnh mẽ đến mức khiến cả điện thờ đang rung chuyển cũng như đông cứng lại trong chốc lát. Một bóng đen khổng lồ xé toạc màn tà khí dày đặc, xuất hiện ngay giữa đám Ma Môn Đệ Tử đang hỗn loạn. Hắn mặc áo choàng đen tuyền, đeo mặt nạ xương trắng hếu, hai mắt lóe lên ánh sáng đỏ rực như máu. Toàn thân tỏa ra khí tức âm hàn đến thấu xương, mang theo sát khí nặng nề, khiến ngay cả những Ma Môn Đệ Tử cuồng tín nhất cũng phải run rẩy lùi lại. Chính là Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ Lâm Phong vừa thấy trong ký ức.

"Đám phế vật các ngươi, lùi lại!" Giọng nói của Hắc Sa Hộ Pháp lạnh lùng, tàn nhẫn, vang vọng khắp Điện Thờ như tiếng chuông cổ ai oán từ địa ngục, mang theo một sức mạnh trấn áp kinh hoàng. Đám Ma Môn Đệ Tử lập tức vâng lời, dạt ra hai bên, để lộ ra bốn mỹ nhân đang chống đỡ bằng cả sinh mạng và Lâm Phong vẫn đang nhắm mắt tĩnh tọa.

Hắc Sa Hộ Pháp nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ thích thú xen lẫn tham lam. "Ngươi không nên chạm vào thứ không thuộc về ngươi, kẻ phàm. Ma Tôn sẽ rất 'thích' ngươi. Hãy giao hắn cho ta." Hắn nói, bàn tay xương xẩu vươn ra, một luồng tà khí đen như mực bắn thẳng về phía Lâm Phong.

Lam Yên, đứng gần nhất, cảm nhận được nguy hiểm tột độ. "Dám!" Nàng gầm lên, dồn hết sức lực, trường thương bạc trong tay hóa thành một vệt sáng chói mắt, cố gắng chặn đứng đòn tấn công. Nhưng luồng tà khí của Hắc Sa Hộ Pháp quá mạnh mẽ. Trường thương của nàng va chạm vào, phát ra một tiếng "cốp" khô khốc, và Lam Yên bị đánh văng ra xa, đập mạnh vào bức tường đá cổ xưa, máu tươi trào ra từ khóe môi.

Tần Nguyệt kinh hãi, vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày giờ đây trắng bệch. "Nguy rồi, kẻ này quá mạnh! Chúng ta không phải đối thủ của hắn!" Nàng thốt lên, vội vàng lao đến đỡ lấy Lam Yên, đồng thời ra hiệu cho Tuyết Dao và Mộc Ly.

Tuyết Dao và Mộc Ly cũng cảm nhận được sự áp đảo kinh hoàng từ Hắc Sa Hộ Pháp. Tuyết Dao tung ra Băng Phong Thiên Lý mạnh nhất, hy vọng có thể trì hoãn hắn, nhưng Hắc Sa Hộ Pháp chỉ hừ lạnh một tiếng, luồng ma khí từ hắn dễ dàng xuyên thủng kết giới băng giá như thể nó không tồn tại. Mộc Ly triệu hồi vô số dây leo quấn chặt lấy hắn, nhưng chúng lập tức khô héo, biến thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

Hắc Sa Hộ Pháp không thèm nhìn các nàng, hắn chỉ tập trung vào Lâm Phong, bước chân chậm rãi nhưng đầy uy lực tiến về phía hắn, luồng tà khí cuộn trào theo từng bước đi, nghiền ép không gian xung quanh. Hắn biết Lâm Phong đang ở thời khắc mấu chốt của đột phá, và đây là cơ hội tốt nhất để bắt giữ hắn.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm tột độ đó, khi cái chết cận kề, Lâm Phong cảm nhận được rõ ràng sự hoảng loạn, sợ hãi nhưng cũng đầy kiên cường của các mỹ nhân. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của Lam Yên, sự lo lắng của Tuyết Dao, sự phẫn nộ của Mộc Ly, và sự tuyệt vọng của Tần Nguyệt. Những cảm xúc đó, thay vì làm hắn xao nhãng, lại trở thành nguồn động lực mạnh mẽ, thôi thúc hắn phải thành công, phải đứng dậy. Hắn không thể phụ lòng tin của họ. Hắn không thể gục ngã ở đây.

Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Đạo của hắn, chính là bảo vệ những người hắn yêu thương!

Mắt hắn chợt mở bừng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ mông lung của người đang tu luyện, mà rực sáng một ánh nhìn kiên định đến khó tin. Một luồng sức mạnh hỗn tạp nhưng mạnh mẽ bùng nổ từ cơ thể hắn, khiến cả Điện Thờ Cổ Tích rung chuyển dữ dội hơn nữa. Ánh sáng Hóa Thần trong hắn giờ đây mang một chút sắc tà dị của ma khí, một màu đen huyền bí xen lẫn vàng kim rực rỡ, nhưng ánh mắt lại rực rỡ sự kiên định, không hề có chút dấu hiệu của sự tha hóa. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Lâm Phong đứng dậy.

Cơ thể hắn vẫn còn đau đớn tột độ, Hóa Thần chưa hoàn toàn ổn định, nhưng hắn đã đứng vững. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp, người đang sững lại vì bất ngờ. Một nụ cười nửa miệng tinh quái, quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ tà mị khó tả, nở trên môi Lâm Phong.

"Ma Tôn Huyết Ảnh? Hắc Sa Hộ Pháp?" Lâm Phong cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy nội lực, vang vọng khắp điện thờ. "Ngươi nói ta không nên chạm vào thứ không thuộc về ta? Ngươi sai rồi. Từ nay, thứ tà khí này, và tất cả bí ẩn đằng sau nó, đều thuộc về ta. Còn mạng của ngươi... ta xin nhận!"

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ