Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 238

Hóa Thần Biên Giới: Cuộc Chiến Xuyên Thời Không

4780 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 237, Lâm Phong đối đầu trực diện với Hắc Sa Hộ Pháp.,Khắc họa 'những thử thách cuối cùng' của Lâm Phong trước khi chính thức đột phá Hóa Thần (Ch.240), tập trung vào sự dung hợp tà khí cổ xưa vào Hóa Thần dị biến của chàng.,Nhấn mạnh vai trò hỗ trợ và sự đoàn kết của các mỹ nhân (Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên) trong trận chiến cam go.,Hé lộ sâu hơn về bản chất của 'Thiên Đạo Vết Nứt' từ 2000 năm trước thông qua một huyễn cảnh hoặc sự kiện xuyên thời gian nhỏ.,Lâm Phong bắt đầu kiểm soát và biến đổi tà khí cổ xưa, thể hiện tiềm năng và rủi ro của con đường tu luyện độc đáo của mình.,Gợi mở thêm về âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh và mối liên hệ sâu sắc của hắn với quá khứ.,Hạ Vũ và Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc có phản ứng quan trọng, cung cấp manh mối hoặc hỗ trợ bất ngờ.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Intense, action-packed, mysterious, slightly unsettling, with moments of deep emotional connection.
Kết chương: [object Object]

Tiếng nói khàn khàn nhưng đầy nội lực của Lâm Phong vang vọng khắp Điện Thờ Cổ Tích, xuyên qua lớp ma khí dày đặc, dội vào màng nhĩ của Hắc Sa Hộ Pháp như một nhát dao bén nhọn. Câu nói "Mạng của ngươi... ta xin nhận!" không chỉ là lời tuyên chiến, mà còn là một lời khẳng định đanh thép, một ý chí không thể lay chuyển, đánh thẳng vào sự kiêu ngạo của tên Hộ Pháp Ma Môn.

Hắc Sa Hộ Pháp sững sờ trong giây lát, đôi mắt đỏ rực sau lớp mặt nạ xương khẽ nheo lại, dường như không tin vào tai mình. Hắn đã gặp vô số cường giả, đối mặt với không ít kẻ điên rồ, nhưng chưa từng thấy ai vừa thoát khỏi bờ vực tẩu hỏa nhập ma, lại dám tuyên bố "nhận mạng" một cường giả Hóa Thần đỉnh phong như hắn. Sự ngạo mạn này, hay là sự tự tin đến mức mù quáng?

"Ồ? Hay cho một tên tiểu tử cuồng vọng!" Hắn cất tiếng cười khẩy, giọng nói như tiếng kim loại cọ xát, chói tai và đầy vẻ khinh thường. "Ngươi muốn biết Hóa Thần của ta có gì đặc biệt? Ngươi sẽ là người đầu tiên nếm trải sự kết hợp này!" Hắc Sa Hộ Pháp không thèm để ý đến lời Lâm Phong, hắn coi đó chỉ là tiếng gáy yếu ớt của một con kiến sắp chết. Hắn vung tay phải, một luồng ma khí đen đặc cuồn cuộn, không khác gì một con mãng xà khổng lồ làm từ bóng tối, gầm thét lao thẳng về phía Lâm Phong. Luồng ma khí đó không chỉ mang theo sức mạnh vật lý hủy diệt, mà còn ẩn chứa ý chí tà ác, muốn nghiền nát linh hồn và đạo tâm của đối thủ.

Lâm Phong không lùi bước. Cơ thể hắn vẫn còn đau đớn tột độ, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều như đang bị xé rách sau cuộc chiến nội tâm với tà khí và Tâm Ma. Hóa Thần trong đan điền vẫn đang chập chờn, chưa hoàn toàn ổn định. Nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ mông lung của người đang tu luyện, mà rực sáng một ánh nhìn kiên định đến khó tin, pha lẫn một chút tà mị kỳ dị. Hắn cảm nhận được luồng ma khí kinh khủng kia đang xé toạc không khí lao đến, nhưng trong tâm trí hắn, một sự bình tĩnh lạ lùng đã bao trùm.

"Hừ, tiểu tử cuồng vọng! Dù ngươi có đột phá, cũng chỉ là con kiến trước mặt Hộ Pháp này!" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, bàn tay xương xẩu vung lên, ma khí cuồn cuộn như sóng dữ.

"Huyễn Mặc Quyển!" Lâm Phong khẽ quát một tiếng, lòng bàn tay lật lại, Huyễn Mặc Quyển đen tuyền bỗng xuất hiện, xoay tròn giữa không trung, phát ra một luồng hào quang kỳ lạ. Ánh sáng đó không phải là chính đạo thuần túy, cũng chẳng phải là tà khí thuần túy, mà là một sự dung hợp quỷ dị giữa hai thái cực, một màu tím đen sâu thẳm xen lẫn những tia sáng vàng kim rực rỡ, tạo nên một vẻ đẹp vừa nguy hiểm vừa mê hoặc. Quyển trục bay ra, không đối đầu trực diện với ma khí, mà lượn lờ như một bóng ma, quấn lấy luồng năng lượng đen tối, cố gắng hấp thu và chuyển hóa nó.

"Mọi người cẩn thận, hắn không đơn giản đâu!" Lam Yên, dù vừa bị đánh trọng thương, nhưng ánh mắt kiên nghị không hề suy suyển. Nàng cố gắng gượng dậy, trường thương bạc trong tay run rẩy, nhưng vẫn thủ thế sẵn sàng. Nàng biết, Hắc Sa Hộ Pháp này là một cường địch mà ngay cả khi Lâm Phong đã đạt đến Hóa Thần sơ kỳ cũng khó lòng đối phó. Huống hồ, Hóa Thần của chàng vẫn chưa hoàn toàn vững chắc.

Tần Nguyệt đỡ Lam Yên, khuôn mặt trắng bệch vì lo lắng. Nàng vừa dùng linh đan chữa trị vết thương cho Lam Yên, vừa niệm chú, điều động linh lực tạo thành một tấm chắn mỏng manh bao phủ Lâm Phong, hi vọng có thể giảm bớt chút áp lực từ luồng ma khí. Nàng là người hiểu rõ tình trạng của Lâm Phong nhất, và nàng biết chàng đang ở một thời khắc mấu chốt.

Tuyết Dao không nói một lời, nhưng ánh mắt băng giá của nàng lộ rõ vẻ căng thẳng. Nàng nhanh chóng kết ấn, linh lực băng thuộc tính thuần khiết tuôn trào, ngưng tụ thành hàng loạt băng tiễn sắc bén như những mũi tên pha lê. "Phập! Phập! Phập!" Từng mũi tiễn lao vun vút, không nhằm vào Hắc Sa Hộ Pháp, mà là nhằm vào luồng ma khí đang cuồn cuộn, cố gắng làm chậm lại tốc độ và tiêu hao sức mạnh của nó. Tuyết Dao biết, chiến đấu trực diện với cường giả Hóa Thần không phải là sở trường của nàng, nhưng làm suy yếu đối thủ, tạo cơ hội cho Lâm Phong, đó là điều nàng có thể làm.

Mộc Ly cũng không kém phần dũng mãnh. Nàng vung tay, vô số dây leo xanh biếc từ mặt đất nứt nẻ trồi lên, chúng không phải là dây leo bình thường, mà được ngưng tụ từ linh lực mộc thuộc tính của nàng, cứng rắn như thép, sắc bén như dao. Dây leo nhanh chóng quấn chặt lấy luồng ma khí, cố gắng kìm hãm nó. Tuy nhiên, ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp quá mạnh, những dây leo vừa chạm vào đã nhanh chóng khô héo, biến thành tro bụi, nhưng chúng cũng đã thành công trì hoãn được một phần nhỏ tốc độ của đòn tấn công.

Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong xoay tròn càng lúc càng nhanh. Luồng ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp bị băng tiễn và dây leo cản bớt một phần, rốt cuộc cũng va chạm trực diện với Huyễn Mặc Quyển. Một tiếng "ầm" trầm đục vang lên, không khí xung quanh như bị xé toạc, đá vụn từ trần điện rơi lả tả. Điều kinh ngạc là, Huyễn Mặc Quyển không hề bị đánh văng, mà nó lại như một hố đen không đáy, bắt đầu chậm rãi nuốt chửng luồng ma khí. Ma khí đen kịt bị kéo vào, rồi biến mất không dấu vết, chỉ để lại những tia sáng tím đen kỳ dị trên bề mặt quyển trục.

Hắc Sa Hộ Pháp khẽ "Hừ" một tiếng, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ ngạc nhiên. Hắn không ngờ một tên tiểu tử vừa đột phá Hóa Thần lại có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công của hắn như vậy. "Pháp bảo này... có chút kỳ lạ." Hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy vẻ nghi hoặc. Nhưng sự nghi hoặc đó nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ tham lam. Một pháp bảo có thể nuốt chửng ma khí của hắn, hẳn phải là chí bảo hiếm có!

Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển. Nó không chỉ là một pháp bảo thông thường, mà dường như có một ý thức riêng, một sự khát khao không ngừng nghỉ đối với mọi loại năng lượng, đặc biệt là những năng lượng hỗn tạp và mạnh mẽ như ma khí cổ xưa này. Mỗi khi Huyễn Mặc Quyển hấp thu được một phần ma khí, Lâm Phong lại cảm thấy Hóa Thần trong đan điền của mình trở nên vững chắc hơn một chút, mặc dù vẫn còn một cảm giác khó chịu, một luồng khí lạnh lẽo xâm lấn.

"Ngươi muốn biết Hóa Thần của ta có gì đặc biệt? Ngươi sẽ là người đầu tiên nếm trải sự kết hợp này!" Lâm Phong nhắc lại lời mình, nụ cười nửa miệng tinh quái nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ tà mị khó tả, nở trên môi hắn. Hắn không chỉ hấp thu ma khí, hắn đang dung hợp nó, biến nó thành một phần sức mạnh của mình. Đây là con đường mà chưa từng có ai dám thử, một con đường mang theo cả hiểm nguy và kỳ vọng.

Hắc Sa Hộ Pháp không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lâm Phong. Luồng ma khí mà Huyễn Mặc Quyển vừa hấp thu không hề biến mất, mà nó dường như đã được chuyển hóa, dung nhập vào cơ thể Lâm Phong, khiến Hóa Thần của hắn mang một màu sắc mới, một sự kết hợp giữa ánh sáng vàng kim của chính đạo và màu tím đen sâu thẳm của ma khí. Đây không phải là tẩu hỏa nhập ma, mà là một sự "biến dị" kinh người.

"Cái gì?" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, hắn không thể chấp nhận được cảnh tượng này. "Huyết Ảnh tà khí của Ma Tôn... không thể bị ngươi hấp thu! Ngươi đang tìm chết!" Hắn không muốn cho Lâm Phong thêm thời gian để củng cố sức mạnh. Hắn lao tới, tốc độ nhanh như chớp, bàn tay xương xẩu không còn ngưng tụ ma khí từ xa nữa, mà trực tiếp vươn ra, móng tay sắc nhọn như lưỡi đao, nhằm thẳng vào ngực Lâm Phong.

"Cẩn thận, Phong ca!" Mộc Ly kêu lên, nàng vung tay, một bức tường dây leo xanh biếc dày đặc như một pháo đài nhỏ tức tốc dựng lên chắn trước Lâm Phong. Cùng lúc đó, Tuyết Dao cũng tung ra Băng Long Tấn, một con rồng băng khổng lồ gầm thét, lao thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp.

Nhưng Hắc Sa Hộ Pháp quá mạnh. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, bức tường dây leo lập tức hóa thành tro bụi, con rồng băng cũng bị hắn xuyên thủng dễ dàng, nổ tung thành vô số mảnh băng vụn. Hắn lướt qua mọi chướng ngại vật như một cơn gió đen, ánh mắt chỉ khóa chặt vào Lâm Phong.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong không lùi bước, hắn vung Huyễn Mặc Quyển lên, quyển trục mở ra, bên trong hiện ra vô số ký tự cổ xưa bay lượn, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Hắn không chỉ phòng thủ, hắn còn tấn công. Vòng xoáy tím đen đó không chỉ muốn hấp thu, mà còn muốn nghiền nát đối thủ.

Hai luồng sức mạnh khủng khiếp va chạm. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả Điện Thờ Cổ Tích. Không gian xung quanh Lâm Phong và Hắc Sa Hộ Pháp vặn vẹo, méo mó, như thể bị xé toạc. Các mỹ nhân bị chấn động văng ra xa, may mắn có Tần Nguyệt kịp thời niệm chú bảo vệ, tạo ra một lá chắn linh lực kiên cố. Nhưng ngay cả lá chắn đó cũng chập chờn, có nguy cơ tan vỡ bất cứ lúc nào.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Áp lực từ vết nứt trên bệ đá đột ngột tăng lên gấp bội, không gian xung quanh vết nứt bắt đầu co rút và giãn nở một cách quỷ dị. Một luồng ánh sáng chói lòa, pha lẫn màu đen sâu thẳm từ vết nứt bắn ra, bao trùm lấy Lâm Phong, Hắc Sa Hộ Pháp và cả bốn mỹ nhân.

"Cái gì thế này?" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, hắn cố gắng thoát ra nhưng đã quá muộn.

Lâm Phong cũng cảm thấy một lực hút khủng khiếp kéo hắn vào một không gian khác. Trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối, hắn chỉ kịp nghe thấy tiếng gào thét của các mỹ nhân và một tiếng "rắc" lớn, như thể có thứ gì đó vừa bị xé toạc.

***

Cảm giác như bị xé nát, rồi lại bị tái tạo. Lâm Phong mở bừng mắt, thứ đập vào thị giác hắn không còn là Điện Thờ Cổ Tích u ám, mà là một khung cảnh hoàn toàn khác, một nơi mà hắn chỉ từng thấy trong những ký ức rời rạc, những mảnh ghép chắp vá từ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ.

Đây là một thế giới hoang tàn, đổ nát, nhuộm một màu đỏ thẫm của máu và màu xám tro của sự hủy diệt. Bầu trời bị xé toạc bởi những vết nứt khổng lồ, từ đó tuôn ra những luồng tà khí đen kịt như mực, chúng gào thét, xoáy vào không trung như những con mãng xà khổng lồ, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Tiếng gào thét thê lương của các thực thể cổ xưa vang vọng khắp không gian, như tiếng oan hồn ai oán từ địa ngục sâu thẳm. Tiếng Thiên Đạo rạn nứt, không phải là tiếng sấm sét bình thường, mà là một âm thanh chói tai, xé toạc không gian, mang theo sự tuyệt vọng và bi tráng. Gió hú mang theo oán niệm, lướt qua những tàn tích đổ nát, cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh từ những vết nứt, mùi tà khí cổ xưa áp bức đến nghẹt thở, cảm giác như đang hít phải thứ gì đó mục ruỗng, từng giây từng phút ăn mòn linh hồn.

Ánh sáng yếu ớt bị bóp méo, tạo nên khung cảnh rùng rợn và khó hiểu. Mọi thứ đều hỗn loạn, bi tráng, đầy rẫy sự hủy diệt và tuyệt vọng. Đây chính là 'Thiên Đạo Vết Nứt', sự kiện kinh hoàng đã xảy ra 2000 năm trước, giờ đây được tái hiện lại trong một huyễn cảnh chân thực đến đáng sợ.

"Đây là... Thiên Đạo Vết Nứt? Cảm giác này... thật kinh khủng! Nó muốn đồng hóa ta!" Lâm Phong thở dốc, linh lực trong cơ thể hắn như bị hút cạn, Hóa Thần trong đan điền chao đảo dữ dội. Tà khí cổ xưa ở đây mạnh gấp bội so với bên ngoài, nó không chỉ tấn công vật lý, mà còn trực diện xâm thực vào linh hồn và Hóa Thần của hắn, muốn đồng hóa hắn, biến hắn thành một phần của sự hủy diệt này. Những ảo ảnh đáng sợ hiện ra trước mắt hắn: những sinh linh vô tội gào thét trong tuyệt vọng, những cường giả tu tiên cố gắng chống trả nhưng cuối cùng bị xé nát, những thành trì hùng vĩ sụp đổ thành tro bụi.

"Hahaha... Cảm nhận đi, sự tuyệt vọng của thế giới này! Đây là khởi nguyên của sức mạnh mà Ma Tôn theo đuổi. Ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi nó!" Tiếng cười khẩy lạnh lẽo của Hắc Sa Hộ Pháp vang lên từ phía sau. Hắn cũng xuất hiện trong huyễn cảnh này, nhưng dường như hắn không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi tà khí. Ngược lại, hắn như cá gặp nước, khí tức ma đạo của hắn càng trở nên mạnh mẽ và ngạo nghễ hơn. Đôi mắt đỏ rực của hắn như hai ngọn lửa ma quái, thích thú nhìn Lâm Phong đang chật vật chống đỡ.

Xung quanh Lâm Phong, các mỹ nhân cũng đang cố gắng chống lại sự xâm thực của huyễn cảnh. Tuyết Dao khuôn mặt tái nhợt, linh lực băng thuộc tính của nàng bị tà khí cổ xưa ăn mòn nhanh chóng, nhưng nàng vẫn kiên cường giữ vững, tạo ra một vòng tròn băng giá bảo vệ cả nhóm. Băng giá của nàng, dù mạnh mẽ, nhưng trong không gian này lại trở nên yếu ớt, như một ngọn nến nhỏ bé trước cơn bão táp.

"Phong ca, đừng để nó ảnh hưởng đến huynh! Tập trung!" Tuyết Dao cố gắng trấn tĩnh, giọng nói nàng vẫn trong trẻo nhưng đã mang theo chút run rẩy. Nàng biết, nếu Lâm Phong bị huyễn cảnh này khống chế, mọi thứ sẽ kết thúc.

Mộc Ly gầm nhẹ, linh lực mộc thuộc tính của nàng tuôn trào, ngưng tụ thành vô số chồi non xanh biếc, chúng cố gắng thanh lọc không khí, xua tan đi tà khí, nhưng tà khí quá dày đặc, chồi non vừa mọc lên đã nhanh chóng héo úa và mục rữa. Nàng ôm chặt lấy Hạ Vũ, người vẫn đang bất tỉnh, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.

Tần Nguyệt thì thầm niệm chú, từng luồng ánh sáng xanh lục từ lòng bàn tay nàng bắn ra, bao phủ lấy mọi người, cố gắng xoa dịu những cơn đau đớn từ linh hồn và chống lại sự xâm thực của tà khí. Nàng là người duy nhất còn giữ được chút bình tĩnh, bởi nàng hiểu rằng, trong huyễn cảnh này, sự hoảng loạn sẽ chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn. "Đây là một huyễn cảnh chân thật đến đáng sợ, nó đang lợi dụng tà khí để khuấy động tâm ma của chúng ta!" Nàng phân tích, cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị những ảo ảnh kinh hoàng kia làm lung lay.

Lam Yên gầm lên giận dữ, trường thương bạc trong tay nàng phát ra ánh sáng chói lòa, nàng không ngừng vung thương, chém tan những ảo ảnh tà ác đang lao đến. Nàng là chiến binh, và bản năng chiến đấu của nàng trỗi dậy mạnh mẽ nhất khi đối mặt với nguy hiểm. "Hắc Sa Hộ Pháp! Ngươi dám giở trò hèn hạ này!" Nàng gầm lên, muốn lao về phía Hắc Sa Hộ Pháp nhưng lại bị vô số ảo ảnh ma quái cản đường.

Lâm Phong không trả lời. Hắn đang dồn toàn bộ tâm trí vào cuộc chiến nội tâm. Hóa Thần của hắn, vốn dĩ đã là sự kết hợp giữa chính đạo và một phần tà khí cổ xưa mà hắn hấp thu trước đó, giờ đây càng trở nên hỗn loạn. Tà khí của huyễn cảnh như một dòng lũ không ngừng đổ vào, muốn nhấn chìm Hóa Thần của hắn, biến nó thành một khối năng lượng ma quỷ thuần túy. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, vô số hình ảnh kinh hoàng, vô số lời thì thầm dụ dỗ vang vọng trong tâm trí.

"Hãy buông bỏ đi... Buông bỏ chính đạo giả dối... Nắm lấy sức mạnh chân chính... Trở thành Chúa tể của sự hủy diệt... Ngươi sẽ mạnh hơn bất kỳ ai..." Những giọng nói ma mị thì thầm, cố gắng làm lung lay đạo tâm của hắn.

Nhưng Lâm Phong không cho phép mình gục ngã. Hắn nhìn thấy các mỹ nhân đang chật vật chống đỡ, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng không hề có chút từ bỏ. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của Tuyết Dao, sự hy sinh của Mộc Ly, sự thông thái của Tần Nguyệt, và sự dũng mãnh của Lam Yên. "Không! Ta sẽ không bao giờ buông bỏ!" Hắn gầm lên trong tâm trí. Đạo của hắn, chính là bảo vệ những người hắn yêu thương, và hắn sẽ không bao giờ để tà khí này cướp đi bản ngã của mình.

Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn bỗng nhiên rung động mạnh mẽ. Những ký tự cổ xưa trên quyển trục càng trở nên rực rỡ, phát ra ánh sáng tím đen mạnh mẽ hơn nữa. Nó không ngừng hấp thu tà khí, nhưng lần này, nó không chỉ đơn thuần là hấp thu, mà dường như đang "lọc" và "chuyển hóa" một phần tà khí đó, biến nó thành một loại năng lượng khác, tinh thuần hơn, nhưng vẫn mang theo một chút hơi thở của sự cổ xưa. Năng lượng đó chảy vào cơ thể Lâm Phong, không còn cảm giác lạnh lẽo và ăn mòn, mà thay vào đó là một luồng sức mạnh mới, kỳ lạ nhưng đầy tiềm năng.

Hắc Sa Hộ Pháp thấy vậy, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ hoảng hốt. "Không thể nào! Huyễn Mặc Quyển... nó đang thanh lọc Huyết Ảnh tà khí? Ngươi... rốt cuộc là ai?" Hắn không ngờ Lâm Phong lại có thể làm được điều này. Huyết Ảnh tà khí là nguồn gốc sức mạnh của Ma Tôn, là loại tà khí cổ xưa nhất, thuần túy nhất, không thể bị thanh lọc hay chuyển hóa bởi bất kỳ công pháp chính đạo nào. Nhưng Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong lại đang làm điều đó!

Hắc Sa Hộ Pháp không chần chừ nữa. Hắn biết, nếu để Lâm Phong tiếp tục, hắn sẽ thất bại thảm hại. Hắn vung tay, một luồng ma khí đen kịt ngưng tụ thành một cây trường mâu sắc bén, gào thét lao thẳng về phía Lâm Phong, muốn kết liễu hắn trước khi hắn hoàn thành sự chuyển hóa. "Chết đi, Lâm Phong! Đừng hòng phá hỏng kế hoạch của Ma Tôn!"

Lâm Phong vừa phải chống trả những đòn đánh hiểm độc của Hắc Sa Hộ Pháp, vừa phải đối phó với những ảo ảnh và áp lực tinh thần từ tà khí cổ xưa. Hắn cảm thấy cơ thể mình như muốn nổ tung, nhưng một ý chí không thể lay chuyển đã giữ hắn đứng vững. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!" Hắn gầm lên trong tâm trí, câu nói đó như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, soi sáng đường đi cho hắn. Huyễn Mặc Quyển quay tròn càng lúc càng nhanh, tạo ra một vòng xoáy tím đen khổng lồ, nuốt chửng trường mâu ma khí của Hắc Sa Hộ Pháp.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ Hạ Vũ, dù bất tỉnh, bỗng phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, một màu trắng bạc thuần khiết, tỏa ra một làn sóng năng lượng ấm áp, xoa dịu. Luồng sáng đó không mạnh mẽ, nhưng nó lại có một sức mạnh an ủi kỳ lạ, lan tỏa trong huyễn cảnh hỗn loạn, tạo ra một khoảnh khắc tĩnh lặng trong tâm trí Lâm Phong. Như một tia nắng xuyên qua màn đêm, nó xua đi một phần ảo ảnh, làm dịu đi những lời thì thầm ma mị, giúp Lâm Phong tìm lại được sự tập trung. Hắn cảm nhận được một mối liên kết sâu sắc với luồng sáng đó, một cảm giác quen thuộc đến khó tả.

Lâm Phong nhận ra rằng trốn tránh chỉ khiến tà khí càng mạnh. Hắn quyết định đối mặt trực diện, không còn chỉ hấp thu và thanh lọc, mà là dung hợp. "Tà khí thì sao? Ta sẽ biến nó thành sức mạnh của ta! Thiên Đạo Vết Nứt cũng không thể khuất phục ta!" Hắn gầm lên, ánh mắt hắn giờ đây không còn là màu đen thuần túy, mà là một màu tím đen sâu thẳm, pha lẫn những tia sáng vàng kim, mang theo một vẻ uy nghiêm cổ xưa, nhưng cũng đầy tà mị.

Huyễn Mặc Quyển bùng sáng mãnh liệt, không chỉ hấp thụ tà khí, mà còn chủ động kéo những luồng năng lượng tà ác nhất, mạnh mẽ nhất của huyễn cảnh vào trong nó, sau đó thông qua Lâm Phong, dung hợp nó vào Hóa Thần của chàng. Hóa Thần trong đan điền Lâm Phong giờ đây không còn chập chờn, mà đã ổn định một cách kỳ lạ, tỏa ra một vầng hào quang tím đen, mang theo cả chính khí lẫn tà khí, một sự kết hợp mà chưa ai từng thấy.

"Phong nhi! Cẩn thận, đừng để nó khống chế huynh!" Tần Nguyệt hoảng hốt kêu lên. Nàng nhìn thấy sự thay đổi kỳ lạ trong ánh mắt và khí tức của Lâm Phong. Chàng không giống như bị tẩu hỏa nhập ma, nhưng cũng không phải là chính đạo thuần túy. Đó là một con đường hoàn toàn mới, một con đường mà nàng chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch nào.

Hắc Sa Hộ Pháp sững sờ, đôi mắt đỏ rực của hắn mở to đến cực điểm. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ Lâm Phong. Huyết Ảnh tà khí không chỉ bị hấp thu, mà còn bị chuyển hóa, trở thành một phần của Lâm Phong, khiến sức mạnh của hắn tăng lên gấp bội, vượt xa sự tưởng tượng của Hộ Pháp. "Không thể nào... Hắn đang hấp thu Huyết Ảnh tà khí? Kẻ này... quá mức quỷ dị! Hắn không phải người! Hắn... hắn là quái vật!"

Lâm Phong không nói thêm lời nào. Hắn vung Huyễn Mặc Quyển, tạo ra một luồng năng lượng màu tím đen hùng mạnh, không phải chỉ là hấp thu, mà là một đòn tấn công trực diện, mang theo sức mạnh của cả chính đạo lẫn tà khí đã được chuyển hóa. Luồng năng lượng đó gầm thét lao về phía Hắc Sa Hộ Pháp, tốc độ nhanh như chớp, mang theo một uy áp kinh hoàng.

Hắc Sa Hộ Pháp kinh hoàng. Hắn vội vàng vung tay, tạo ra một lá chắn ma khí dày đặc để tự bảo vệ. Nhưng luồng năng lượng tím đen của Lâm Phong quá mạnh, nó dễ dàng xuyên thủng lá chắn của hắn, đánh thẳng vào cơ thể. "Aaa!" Hắc Sa Hộ Pháp gào lên một tiếng thảm thiết, cơ thể hắn bị đánh bay ra xa, đập mạnh vào một tảng đá đổ nát. Một vết nứt lớn hiện ra trên mặt nạ xương của hắn, và một dòng máu đen kịt chảy ra từ khóe môi.

"Chờ đó, Ma Tôn sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Hắn gầm lên một lời đe dọa cuối cùng, rồi nhanh chóng hóa thành một làn khói đen, tan biến vào hư không, rút lui khỏi huyễn cảnh.

Ngay khi Hắc Sa Hộ Pháp biến mất, huyễn cảnh xung quanh cũng bắt đầu sụp đổ. Tiếng Thiên Đạo rạn nứt trở nên yếu ớt hơn, những vết nứt trên bầu trời khép lại, mùi máu tanh và lưu huỳnh dần tan biến, thay vào đó là mùi linh khí tinh thuần xen lẫn một chút 'khí tức mới' kỳ lạ từ Lâm Phong, mang theo sự sắc bén và uy áp. Ánh sáng huyễn cảnh chập chờn, rồi tắt hẳn.

Lâm Phong và các mỹ nhân một lần nữa cảm thấy cơ thể mình bị kéo vào một vòng xoáy không gian, rồi lại được thả ra. Khi mọi thứ ổn định, họ nhận ra mình đã trở lại Điện Thờ Cổ Tích.

Lâm Phong lảo đảo, kiệt sức. Cả cơ thể hắn như rỗng tuếch, nhưng Hóa Thần trong đan điền đã hoàn toàn ổn định, tỏa ra một vầng hào quang tím đen sâu thẳm, mạnh mẽ và đầy bí ẩn. Đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn chút tà mị, nhưng sự kiên định và ý chí của hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã thành công. Hắn đã đột phá Hóa Thần, theo một cách mà không ai có thể ngờ tới.

Tần Nguyệt vội vàng chạy đến đỡ lấy Lâm Phong, khuôn mặt nàng vẫn còn vẻ lo lắng nhưng đã dịu đi phần nào khi thấy chàng an toàn. Lam Yên, Mộc Ly và Tuyết Dao cũng nhanh chóng tập trung lại, nhìn Lâm Phong với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa nhẹ nhõm.

Hạ Vũ vẫn nằm bất tỉnh trong vòng tay Mộc Ly, nhưng Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng vẫn phát ra một ánh sáng yếu ớt, như một lời thì thầm về những bí ẩn chưa được giải đáp.

Lâm Phong thở ra một hơi dài, cảm nhận luồng sức mạnh mới đang chảy trong cơ thể mình. Con đường tu tiên của hắn, giờ đây, đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đầy rủi ro nhưng cũng hứa hẹn vô vàn kỳ ngộ. Hắn biết, cuộc chiến với Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ mới bắt đầu, và con đường phía trước còn nhiều chông gai. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì, hắn không chiến đấu một mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Và bên cạnh hắn, luôn có họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ