Khí tức tím đen vẫn còn vương vấn trong không khí, đặc quánh như một tấm màn vô hình bao trùm lấy Điện Thờ Cổ Tích cổ kính. Lâm Phong lảo đảo, những bước chân nặng nề tựa như gánh vác cả một ngọn núi Thái Sơn. Cả cơ thể hắn rỗng tuếch, từng thớ thịt, từng sợi gân đều như bị rút cạn linh lực, nhưng trong đan điền, Hóa Thần tím đen lại cuồn cuộn, tỏa ra một vầng hào quang vừa mạnh mẽ, vừa đầy bí ẩn. Đôi mắt hắn, dù vẫn còn vương vấn chút tà mị từ sự dung hợp tà khí, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một ý chí kiên định hơn bao giờ hết, một sự trưởng thành đến khó tin sau cuộc chiến nội tâm và ngoại cảnh đầy khắc nghiệt. Hắn đã thành công, đã đột phá Hóa Thần, theo một cách mà chưa ai từng ngờ tới.
Tần Nguyệt là người đầu tiên lao đến, khuôn mặt diễm lệ vẫn còn vương nét lo lắng, nhưng đã dịu đi phần nào khi thấy chàng an toàn. Nàng nhẹ nhàng đỡ lấy Lâm Phong, vòng tay mềm mại tựa như suối nguồn mát lành xoa dịu đi chút mệt mỏi trong hắn. "Phong nhi, huynh không sao chứ?" Giọng nàng trầm ấm, như một khúc ca an ủi giữa không gian tĩnh mịch. Nàng khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của Lâm Phong, cảm nhận sự nóng lạnh thất thường trên trán chàng, một dấu hiệu cho thấy cơ thể chàng đang trải qua những biến đổi sâu sắc.
Ngay sau đó, Lam Yên, Mộc Ly và Tuyết Dao cũng nhanh chóng vây quanh, mỗi người một vẻ nhưng đều chung một ánh mắt: vừa kinh ngạc, vừa nhẹ nhõm, và cả một nỗi lo lắng không thể che giấu. Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng vốn sắc lạnh nay lại long lanh ánh nước. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đỡ lấy một bên vai Lâm Phong, để chàng tựa vào mình, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng lan tỏa, xoa dịu sự kiệt quệ đến tận xương tủy của hắn. Mộc Ly, cô bé tinh nghịch hoạt bát, giờ đây lại mang vẻ mặt đầy sợ hãi. Nàng nắm chặt lấy bàn tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn ngấn lệ. "Huynh không sao là tốt rồi! Mộc Ly sợ lắm!" Nàng líu lo, giọng nói run rẩy, rồi không kìm được mà dụi đầu vào cánh tay chàng, như một chú mèo nhỏ tìm kiếm sự an toàn. Nàng vội vàng lấy ra mấy viên linh đan thượng phẩm từ trong túi trữ vật, đưa đến bên môi Lâm Phong. "Huynh mau dùng đi, sẽ tốt hơn nhiều đó!"
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ của một nữ chiến binh, vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ. Ánh mắt sắc bén của nàng quét khắp Điện Thờ Cổ Tích, như tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào còn sót lại. Nàng không vội vàng chen vào giữa, chỉ đứng hơi lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt trường thương, nhưng ánh mắt nhìn Lâm Phong lại mang theo một vẻ phức tạp. Nàng chưa từng thấy một ai đột phá Hóa Thần lại mang theo khí tức tà dị đến vậy, một sự dung hợp giữa chính và tà, mạnh mẽ đến mức khiến nàng, một cường giả Hóa Thần chân chính, cũng phải cảm thấy kinh ngạc.
Lâm Phong gượng cười, nụ cười nhạt nhòa trên khuôn mặt tái nhợt. "Ta không sao... chỉ là... Hóa Thần này có chút khác biệt. Nó... không thuần khiết như ta nghĩ." Hắn nói, giọng còn yếu ớt, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự suy tư. Huyễn Mặc Quyển, sau khi hoàn thành sứ mệnh dung hợp tà khí, giờ đây lơ lửng trước ngực hắn, vẫn phát ra ánh sáng tím đen kỳ dị, như một trái tim thứ hai đang đập theo nhịp điệu riêng, kết nối mật thiết với Hóa Thần trong đan điền. Mùi linh khí tinh thuần xen lẫn chút mùi hương kỳ lạ từ Huyễn Mặc Quyển, một mùi hương vừa thanh khiết vừa mang theo nét cổ xưa, làm dịu đi không khí căng thẳng.
Tần Nguyệt không nói gì thêm, nàng nhẹ nhàng đỡ Lâm Phong ngồi xuống một tảng đá phẳng. Nàng tỉ mỉ kiểm tra mạch tượng cho hắn, rồi lại quay sang Hạ Vũ, người vẫn nằm bất tỉnh trong vòng tay Mộc Ly. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ Hạ Vũ giờ đây đã lịm đi, ánh sáng yếu ớt ban nãy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo của một khối ngọc cổ xưa. Nét mặt Tần Nguyệt dần trở nên nghiêm trọng hơn. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng rất khác biệt trong cơ thể Lâm Phong, một luồng sức mạnh cuồn cuộn, mạnh mẽ đến khó tin, nhưng lại mang theo một sự hỗn loạn tiềm ẩn. Nó không phải là tẩu hỏa nhập ma, nhưng lại là một con đường tu luyện hoàn toàn mới, một con đường mà nàng chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch cổ xưa nào.
"Khí tức này... thật mạnh mẽ nhưng cũng thật đáng sợ," Tuyết Dao khẽ thì thầm, ngón tay thanh tú nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Lâm Phong. Nàng cảm thấy một sự xa lạ xen lẫn quen thuộc từ khí tức của chàng, như thể chàng đã trải qua một sự lột xác hoàn toàn, trở thành một tồn tại vượt xa những gì nàng từng biết. Nhưng dù thế nào, nàng vẫn tin tưởng chàng.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh lực tím đen cuồn cuộn trong cơ thể. Nó không còn là thứ tà khí hung bạo, mà đã biến thành một phần của hắn, một sức mạnh mới mẻ, mạnh mẽ đến kinh người, nhưng cũng đầy thách thức. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự kết nối với quá khứ xa xăm, với cái huyễn cảnh về Thiên Đạo Vết Nứt. "Ta không sao, các nàng đừng lo lắng quá," Lâm Phong nhẹ giọng trấn an, cố gắng nở một nụ cười để họ yên tâm. "Chỉ là... ta cần chút thời gian để dung hòa sức mạnh mới này. Hóa Thần của ta, nó đã biến đổi."
Hắn nhấp một ngụm linh đan từ tay Mộc Ly, cảm nhận luồng dược lực ấm áp lan tỏa, xoa dịu đi sự kiệt quệ. "Cảm ơn muội, Mộc Ly." Hắn khẽ xoa đầu nàng, ánh mắt dịu dàng. Cô bé rúc vào lòng hắn, có vẻ đã yên tâm hơn rất nhiều.
Tần Nguyệt lại tiếp tục kiểm tra Hạ Vũ. Nàng chạm vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng ấy. Ngọc bội vẫn lạnh lẽo, nhưng có một sự dao động năng lượng rất tinh vi, một tần số mà Tần Nguyệt, với kiến thức uyên bác của mình, nhận ra là cực kỳ cổ xưa. "Lâm Phong, khí tức trong cơ thể ngươi... và luồng năng lượng từ ngọc bội của Hạ Vũ... chúng có một sự tương đồng kỳ lạ," nàng nói, giọng đầy suy tư. "Như thể chúng được tạo ra từ cùng một nguồn gốc, hoặc đã từng có một sự liên kết sâu sắc."
Lam Yên bước đến gần hơn, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào khối ngọc. "Ngươi nói ngọc bội này là chìa khóa để giải mã bí ẩn huyết mạch của Hạ Vũ? Và có thể là liên quan đến Ma Tôn Huyết Ảnh?"
Tần Nguyệt gật đầu. "Có khả năng rất lớn. Trong huyễn cảnh vừa rồi, ngọc bội đã phát ra ánh sáng, giúp Lâm Phong ổn định tâm thần. Điều đó chứng tỏ nó có khả năng đối kháng hoặc tương tác với tà khí cổ xưa. Hơn nữa, những gì ta cảm nhận được từ luồng năng lượng này... nó không chỉ là một vật phẩm trấn giữ huyết mạch. Nó... dường như đang 'ghi nhớ' một điều gì đó."
Lâm Phong nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn nhìn Hạ Vũ đang nằm yên, khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt nhắm nghiền, không hề biết đến những bí ẩn đang bao trùm lấy mình. Hắn biết, thân phận của Hạ Vũ không hề đơn giản, và nàng chính là mục tiêu quan trọng trong âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn không thể để nàng gặp nguy hiểm. Một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng Lâm Phong: Hắn phải bảo vệ nàng, phải làm sáng tỏ mọi bí ẩn.
Điện Thờ Cổ Tích vẫn yên tĩnh như tờ, chỉ có tiếng gió rít qua các khe đá và hơi thở đều đều của những người có mặt. Mùi ẩm mốc của đá cổ và rêu phong quyện lẫn với mùi linh khí mới lạ từ Lâm Phong, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa huyền bí. Tuyết Dao nhẹ nhàng đỡ Lâm Phong tựa vào mình, để chàng có thể nghỉ ngơi. Nàng hiểu rằng, dù Lâm Phong đã đột phá, nhưng sự kiệt sức và biến đổi của Hóa Thần vẫn cần thời gian để dung hòa. Nàng lặng lẽ vuốt ve tóc chàng, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang suy tính về những thử thách sắp tới. Lam Yên vẫn đứng đó, như một bức tượng hộ pháp, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào. Mộc Ly vẫn nép vào Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay hắn, truyền đi sự ấm áp và tin tưởng. Tần Nguyệt lại chìm vào suy tư, ánh mắt nàng dán chặt vào Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ, cố gắng giải mã từng dao động năng lượng nhỏ nhất. Tất cả đều biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà số phận của thế giới tu tiên có thể bị đảo lộn.
Lâm Phong dần dần cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đã phục hồi được đôi chút. Hắn đẩy nhẹ Tuyết Dao ra, gượng ngồi thẳng dậy, bắt đầu thiền định. Huyễn Mặc Quyển bay lên, xoay tròn trên đỉnh đầu hắn, phát ra ánh sáng tím đen kỳ dị. Những luồng linh lực tím đen cuồn cuộn trong đan điền, mạnh mẽ và khó kiểm soát, nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Hắn vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyển, cố gắng hấp thụ và tinh luyện tà khí thành một phần của Hóa Thần, biến nó thành sức mạnh của riêng mình. Từng chút một, luồng linh lực cuồng bạo dần trở nên thuần phục, hòa quyện vào Hóa Thần, khiến vầng hào quang tím đen trở nên sâu thẳm và ổn định hơn. Khí tức của Lâm Phong lúc mạnh mẽ như sóng thần, lúc lại trầm tĩnh như vực sâu, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại, mang theo một cảm giác vừa uy nghiêm vừa lạnh lẽo.
Các mỹ nhân ngồi xung quanh, quan sát với ánh mắt phức tạp. Lam Yên vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng trong đôi mắt sắc bén của nàng lại có chút kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy ai có thể trực tiếp dung hợp tà khí cổ xưa vào Hóa Thần mà không bị tẩu hỏa nhập ma, thậm chí còn biến nó thành sức mạnh của bản thân. Tần Nguyệt thì chăm chú theo dõi từng biến động khí tức của Lâm Phong, nàng cau mày suy nghĩ, cố gắng tìm ra lời giải thích cho hiện tượng kỳ lạ này trong những điển tịch cổ xưa mà nàng từng đọc. Tuyết Dao và Mộc Ly thì ngồi gần Lâm Phong nhất, một người nhẹ nhàng vuốt ve Huyễn Mặc Quyển, một người thì ngây thơ nhìn chằm chằm vào ánh sáng tím đen, không hiểu hết được sự nguy hiểm tiềm tàng đằng sau vẻ đẹp ma mị đó.
Sau một thời gian khá lâu, Lâm Phong mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây sắc bén hơn, sâu thẳm hơn, và ánh lên một tia sáng tím đen nhàn nhạt. Khí tức của hắn đã ổn định hoàn toàn, mạnh mẽ đến nỗi khiến không gian xung quanh như rung động nhẹ. Hắn đã thành công kiểm soát được Hóa Thần dị biến của mình.
"Hóa Thần của ta đã thành công ngưng kết, nhưng nó dung hợp cả tà khí cổ xưa. Mạnh mẽ hơn, nhưng cũng khó kiểm soát hơn, và ta cảm thấy... một phần nào đó của quá khứ đang thức tỉnh trong ta," Lâm Phong nói, giọng trầm ổn, vang vọng trong không gian điện thờ. "Như thể... chính ta cũng có một mối liên hệ nào đó với Thiên Đạo Vết Nứt và luồng tà khí này." Hắn cảm thấy một cảm giác quen thuộc kỳ lạ khi tiếp xúc với luồng tà khí đã được tinh luyện, như thể nó là một phần đã mất của chính mình, giờ đây mới được tìm lại. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn, một ý nghĩ điên rồ: liệu Huyễn Mặc Quyển, và cả thân thế bí ẩn của hắn, có liên quan đến "Thiên Đạo Vết Nứt" đã xảy ra cách đây hai ngàn năm?
Lam Yên gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Dù thế nào, đó cũng là sức mạnh của huynh. Chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt với mọi thứ." Nàng không quan tâm đến nguồn gốc của sức mạnh, chỉ quan tâm đến việc nó có thể được sử dụng để bảo vệ những người nàng yêu quý. Lời nói của nàng tuy đơn giản nhưng lại mang theo một sự kiên định vững vàng, khiến Lâm Phong cảm thấy ấm lòng.
Tần Nguyệt lúc này đang tay chạm vào ngọc bội của Hạ Vũ, nét mặt nàng vẫn còn suy tư. "Kỳ lạ, ngọc bội này đang tự phục hồi, nhưng nó phát ra một tần số năng lượng rất giống với tà khí mà Phong công tử hấp thụ. Huyết mạch của Hạ Vũ có thể là chìa khóa... hoặc một thứ Ma Tôn Huyết Ảnh muốn lợi dụng." Nàng dùng một số bí thuật cổ xưa, các ngón tay nàng lướt nhẹ trên mặt ngọc, một luồng linh lực tinh tế bao phủ lấy nó. Nàng cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc và khí tức tím đen của Lâm Phong, như hai mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ đang dần khớp lại. Ánh sáng yếu ớt của ngọc bội lại lóe lên, như một nhịp đập của sự sống đang dần trở lại.
Tuyết Dao khẽ cau mày. "Vậy Ma Tôn Huyết Ảnh muốn gì từ Hạ Vũ? Hắn muốn lợi dụng huyết mạch của nàng để làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng.
Mộc Ly bỗng nhiên rụt rè lên tiếng. "Hay là... Ma Tôn muốn Hạ Vũ tỷ tỷ trở thành một kẻ giống như hắn?" Nàng nói, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi.
Lâm Phong lắc đầu. "Không đơn giản như vậy. Hắc Sa Hộ Pháp đã nói về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'khởi nguồn tà tu'. Ta cảm thấy một mối liên hệ sâu sắc giữa Ma Tôn Huyết Ảnh, tà khí cổ xưa và huyết mạch của Hạ Vũ. Có lẽ, hắn không chỉ muốn biến Hạ Vũ thành tay sai, mà còn muốn lợi dụng huyết mạch của nàng để thực hiện một âm mưu lớn hơn, một âm mưu liên quan đến vết nứt Thiên Đạo từ hai ngàn năm trước."
Tần Nguyệt gật đầu, xác nhận suy đoán của Lâm Phong. "Chính xác. Dựa trên những gì ta phân tích từ ngọc bội của Hạ Vũ, Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đang tìm cách thao túng hoặc tái tạo lại 'Thiên Đạo Vết Nứt', và huyết mạch của Hạ Vũ là chìa khóa. Điện Thờ Cổ Tích này, ta nghĩ, có lẽ là một trong những điểm nút quan trọng trong kế hoạch của hắn. Nó được xây dựng trên một mạch linh khí cổ xưa, và có những kết nối không gian đặc biệt, giống như huyễn cảnh chúng ta vừa trải qua." Nàng đưa tay chỉ vào một số hoa văn cổ xưa trên vách đá điện thờ, giải thích thêm.
"Thiên Đạo Vết Nứt..." Lâm Phong lẩm bẩm, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác bất an sâu sắc. Hắn cảm thấy mình đang chạm đến một bí mật kinh thiên động địa, một thứ có thể ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới tu tiên. "Hắn muốn làm gì? Tái tạo lại vết nứt? Để làm gì?"
Lam Yên nghiêm nghị nói. "Dù là gì, đó cũng không phải là chuyện tốt. Hắn muốn phá hủy thế giới này, hay muốn biến nó thành sân chơi của hắn?" Nàng siết chặt trường thương trong tay, ánh mắt đầy sự đề phòng.
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt quét qua từng gương mặt thân quen: Tuyết Dao dịu dàng, Mộc Ly ngây thơ, Tần Nguyệt thông thái, Lam Yên kiên cường. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới dâng trào, không chỉ là linh lực tím đen trong đan điền, mà còn là sức mạnh tinh thần từ sự tin tưởng và tình yêu của họ. "Hắc Sa Hộ Pháp đã rút lui, nhưng Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không bỏ qua. Hắn đã lộ ra một phần âm mưu của mình, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích." Lâm Phong dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Nếu chúng ta chờ hắn đến, chúng ta sẽ mãi mãi bị động. Chúng ta phải chủ động. Chúng ta phải tìm hắn, và ngăn chặn hắn trước khi quá muộn."
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, rồi nhìn sang những người khác. Nàng gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vậy chúng ta phải làm gì? Chờ hắn đến hay chủ động tấn công?" Nàng hỏi, giọng nói không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự sẵn sàng đối mặt.
Tần Nguyệt thở dài một hơi. "Việc tìm kiếm Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là chuyện dễ dàng. Hắn là một cường giả bí ẩn, ẩn mình trong bóng tối, và có thể đã chuẩn bị cho âm mưu này từ rất lâu. Nhưng ta đồng ý với Lâm Phong, sự bị động chỉ khiến chúng ta gặp nguy hiểm hơn. Chúng ta cần tìm hiểu thêm về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về huyết mạch của Hạ Vũ, và về nguồn gốc của tà khí cổ xưa này."
"Nếu hắn muốn thứ gì đó từ Điện Thờ Cổ Tích này, vậy có lẽ đây chính là nơi hắn sẽ trở lại, hoặc là nơi hắn sẽ cử người đến để hoàn thành những gì còn dang dở," Lam Yên phân tích, ánh mắt quét qua các góc khuất của điện thờ. "Chúng ta có thể sử dụng nơi này làm mồi nhử, hoặc làm cứ điểm để tìm kiếm manh mối."
Lâm Phong khẽ gật đầu. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn. Con đường tu tiên của hắn, giờ đây, không chỉ là vì bản thân, mà còn là vì những người bên cạnh, vì sự bình yên của thế giới. Hắn biết, phía trước sẽ là vô vàn chông gai, là những cuộc chiến sinh tử không ngừng nghỉ. Nhưng hắn không đơn độc.
"Đúng vậy. Chúng ta sẽ không chờ đợi." Lâm Phong nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm, vang vọng trong không gian cổ kính của điện thờ. Khí tức tím đen từ Hóa Thần của hắn bùng lên mạnh mẽ, hòa quyện với sự kiên định trong ánh mắt. "Huyễn Mặc Quyển và Hóa Thần dị biến của ta đã dung hợp tà khí cổ xưa. Có lẽ, đây chính là chìa khóa để đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh. Ta phải học cách kiểm soát nó hoàn toàn, biến nó thành sức mạnh tối thượng của mình."
Hắn nhìn Hạ Vũ đang nằm yên, rồi nhìn Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng đang phát ra ánh sáng yếu ớt. "Huyết mạch của Hạ Vũ và bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt, chúng ta phải làm sáng tỏ tất cả."
"Vậy chúng ta sẽ hành động thế nào?" Tuyết Dao hỏi, ánh mắt đầy tin tưởng nhìn Lâm Phong.
Lâm Phong quay lại nhìn từng người. "Chúng ta sẽ không vội vàng. Trước tiên, ta cần phải hoàn toàn củng cố Hóa Thần dị biến này. Sau đó, chúng ta sẽ tìm kiếm thêm manh mối về Ma Tôn Huyết Ảnh và những nơi hắn có thể ẩn náu. Tần Nguyệt, ta tin tưởng vào kiến thức uyên bác của nàng, hãy giúp ta tìm hiểu sâu hơn về Thiên Đạo Vết Nứt và huyết mạch cổ xưa." Hắn nhìn Lam Yên. "Lam Yên, nàng hãy giữ cảnh giác cao độ. Chúng ta không biết khi nào Ma Tôn sẽ ra tay tiếp." Cuối cùng, hắn nhìn Tuyết Dao và Mộc Ly. "Tuyết Dao, Mộc Ly, hãy giúp ta bảo vệ Hạ Vũ. Nàng ấy là mục tiêu quan trọng của Ma Tôn."
Tất cả đều gật đầu, ánh mắt kiên định. Họ đã sẵn sàng.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên trần điện thờ cổ kính, nơi những vết nứt thời gian như vẫn còn vương vấn. Hắn cảm nhận được một luồng linh lực mạnh mẽ chảy trong huyết quản, một sức mạnh vừa xa lạ vừa quen thuộc. Con đường tu tiên của hắn, giờ đây đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đầy rủi ro nhưng cũng hứa hẹn vô vàn kỳ ngộ. Hắn biết, cuộc chiến với Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ mới bắt đầu, và con đường phía trước còn nhiều chông gai. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì, hắn không chiến đấu một mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Và bên cạnh hắn, luôn có họ, những người phụ nữ sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Lần này, hắn sẽ không để bất kỳ ai phải thất vọng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới bắt đầu.