Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 240

Hóa Thần Chi Uy: Chấn Động Chiến Trường Cổ Thành

4771 từ
Mục tiêu: Lâm Phong hoàn toàn kích hoạt và vận dụng sức mạnh Hóa Thần dị biến mới đạt được, dễ dàng đánh bại Hắc Sa Hộ Pháp.,Gây chấn động cục diện chiến trường tại Phế Tích Cổ Thành, khiến các thế lực đối địch phải kiêng dè sức mạnh mới của Lâm Phong.,Khẳng định sự đột phá Hóa Thần của Lâm Phong là một cột mốc quan trọng, mở ra kỷ nguyên mới trong cuộc chiến tại Đại Chu.,Thể hiện bản lĩnh lãnh đạo và trách nhiệm của Lâm Phong trong việc bảo vệ đồng đội và chống lại Ma Tôn Huyết Ảnh.,Củng cố mối liên kết và sự tin tưởng của các mỹ nhân vào Lâm Phong sau màn trình diễn sức mạnh áp đảo.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến việc chủ động truy đuổi Ma Tôn Huyết Ảnh và khám phá thêm bí mật về Thiên Đạo Vết Nứt.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Hắc Sa Hộ Pháp, Các binh sĩ phe địch/Ma tu, Các binh sĩ Đại Chu/Tu sĩ chính đạo
Mood: Action, tense, triumphant, mysterious, determined
Kết chương: [object Object]

Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới bắt đầu. Lời tuyên bố đanh thép của Lâm Phong vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Điện Thờ Cổ Tích, như một lời thề son sắt, một bản hùng ca định mệnh. Hắn cảm nhận được luồng sức mạnh mới đang cuộn trào, linh lực tím đen không ngừng luân chuyển, mỗi nhịp đập của đan điền đều mang theo một ý chí kiên cường, một khát vọng bùng cháy. Hắn không còn là Lâm Phong của trước đây, là một kẻ bị động chờ đợi vận mệnh. Giờ đây, hắn chính là người nắm giữ vận mệnh, là ngọn cờ dẫn dắt, là linh hồn của cuộc chiến sắp tới. Bên cạnh hắn, ánh mắt của Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên đều ánh lên sự kiên định. Họ là hậu phương vững chắc, là động lực để hắn không ngừng tiến lên.

Sau khi Lâm Phong đưa ra kế hoạch sơ bộ, một tia sáng tím đen chợt lóe lên, bao bọc lấy cả nhóm. Không gian xung quanh như bị xé toạc, vặn vẹo trong khoảnh khắc, rồi đột ngột trở lại bình thường. Cả nhóm đã không còn ở Điện Thờ Cổ Tích.

***

Phế Tích Cổ Thành, nơi một góc chiến trường Đại Chu đang diễn ra ác liệt nhất, bỗng chốc rúng động bởi một luồng linh khí kỳ dị. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng nơi đây lại chìm trong một màu u ám, tang thương. Gió mạnh rít lên từng hồi, cuốn theo những đám bụi đỏ quạch, những mảnh vụn đá vụn và cả mùi kim loại gỉ sét, mùi máu tanh nồng nặc. Các bức tường đổ nát của những tòa nhà cổ kính đứng sừng sững như những chứng nhân câm lặng cho bao thăng trầm lịch sử, nay lại chứng kiến một cuộc chiến sinh tử. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét thảm thiết của binh lính Đại Chu và Ma giáo xen lẫn tiếng gầm gừ ghê rợn của những tu sĩ ma đạo như muốn xé toạc màn đêm đang buông xuống.

Quân Ma giáo, dưới sự chỉ huy của Hắc Sa Hộ Pháp, đang chiếm thế thượng phong. Những tu sĩ chính đạo nhỏ lẻ và binh lính Đại Chu cố gắng chống trả trong vô vọng, đội hình tan rã, từng người một gục ngã dưới những đòn đánh tàn bạo của ma khí. Không khí ngột ngạt đến khó thở, sự tuyệt vọng bao trùm lấy những người chiến đấu vì chính nghĩa.

Đúng lúc đó, một luồng sáng tím đen chói mắt, mãnh liệt như một tia sét xé toạc bầu trời hoàng hôn, đột ngột xuất hiện giữa trung tâm chiến trường hỗn loạn. Tia sáng vừa xuất hiện đã lập tức thu hút mọi ánh nhìn, khiến tiếng binh khí bỗng chốc ngưng bặt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy kinh ngạc. Khi ánh sáng dịu đi, năm bóng người hiện ra, đứng sừng sững giữa biển lửa và máu.

Đứng đầu là một nam tử trẻ tuổi, dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, tung bay trong gió. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia sáng tím đen kỳ dị, vừa thâm thúy vừa lạnh lẽo. Hắn khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm, nhưng quanh thân lại cuộn lên một luồng linh lực tím đen mờ ảo, uy áp đến mức khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Đó chính là Lâm Phong.

Phía sau chàng, bốn mỹ nhân tuyệt sắc đứng thẳng tắp, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên khí chất phi phàm. Tuyết Dao trong bộ y phục trắng tinh khôi, vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh nhìn thẳng vào chiến trường, toát lên sự kiên định. Mộc Ly với bộ trang phục xanh lá cây gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh, ban đầu còn chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ quyết tâm. Tần Nguyệt thanh lịch trong bộ lụa tím nhạt, ánh mắt uyên bác quét một lượt khắp chiến trường, dường như đang phân tích từng chi tiết. Và Lam Yên, mạnh mẽ trong bộ áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, tay nắm chặt chiến đao, đôi mắt sắc bén như chim ưng sẵn sàng lao vào chiến đấu.

Sự xuất hiện đột ngột của họ, đặc biệt là khí tức áp đảo từ Lâm Phong, đã khiến cả chiến trường chấn động. Những binh sĩ Ma giáo đang hung hãn bỗng chốc khựng lại, ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu và sợ hãi. Binh lính Đại Chu và tu sĩ chính đạo thì bàng hoàng, kinh ngạc xen lẫn một tia hy vọng mong manh.

Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ đang chỉ huy quân Ma giáo, đứng giữa một đống xác chết, bao phủ bởi khí tức âm hàn. Hắn ta mặc áo choàng đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ xương ghê rợn. Khi nhìn thấy Lâm Phong, ánh mắt dưới lớp mặt nạ xương chợt lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ khinh miệt và tức giận.

"Ngươi đúng là tên cứng đầu!" Giọng hắn ta khàn khàn, vang vọng trong không gian, mang theo sự ngạo mạn đến tột cùng. "Lại dám tự chui đầu vào lưới, nhưng lần này không ai cứu được ngươi đâu!" Hắc Sa Hộ Pháp cười khẩy, hắn ta không tin Lâm Phong có thể thoát khỏi tay mình thêm lần nữa.

Lâm Phong nhếch mép, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên khuôn mặt. Đôi mắt tím đen của hắn vẫn lạnh lẽo, nhưng ẩn chứa sự tự tin đến đáng sợ. "Lưới của ngươi, ta e là không đủ sức giữ ta. Ngược lại, chính ngươi mới là kẻ tự chui vào tử địa." Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại như sấm rền vang vọng khắp chiến trường, xuyên thấu vào tai từng người, mang theo một sự uy hiếp khó tả.

Khí tức tím đen quanh Lâm Phong càng lúc càng bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn lửa địa ngục, khiến những tu sĩ ma đạo có tu vi thấp hơn phải lùi lại theo bản năng. Hắc Sa Hộ Pháp cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lâm Phong. Nó không còn là vẻ bàng bạc mơ hồ như lần trước, mà đã trở nên ngưng đọng, mạnh mẽ và đầy sát khí. Tuy nhiên, hắn ta vẫn không thể tin rằng một kẻ mới đột phá Hóa Thần lại có thể mạnh đến mức này. Sự ngạo mạn đã ăn sâu vào xương tủy hắn.

"Giết! Giết hết bọn chúng! Không để ai sống sót!" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, ra lệnh cho quân lính tấn công. Hàng vạn binh sĩ Ma giáo như bừng tỉnh, hung hãn lao về phía Lâm Phong và các mỹ nhân. Đồng thời, hắn ta cũng tự mình xông lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ trong cơ thể bùng nổ, hóa thành những mũi tên đen nhọn hoắt, xé gió lao thẳng vào Lâm Phong. Hắn muốn tự tay kết liễu kẻ đã khiến hắn phải rút lui nhục nhã lần trước.

Lâm Phong không hề nao núng. Hắn chỉ đứng yên tại chỗ, đôi mắt tím đen quét một vòng chiến trường, ánh nhìn dừng lại ở Hắc Sa Hộ Pháp. Một sức mạnh vô hình từ hắn tỏa ra, khiến những mũi tên hắc khí vừa chạm vào luồng linh lực tím đen bao quanh Lâm Phong đã tan biến như khói sương. Phía sau hắn, Tuyết Dao đã rút ra Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng bạc lạnh lẽo bao phủ lấy nàng, sẵn sàng xuất thủ. Mộc Ly đã triệu hồi ra hàng loạt dây leo gai góc, vặn vẹo như những con rắn khổng lồ, bao bọc lấy Hạ Vũ đang bất tỉnh trong vòng bảo vệ. Tần Nguyệt đã giơ tay, một cuốn sách cổ màu vàng nhạt xuất hiện, những ký tự cổ xưa bay lượn xung quanh nàng, chuẩn bị thi triển pháp thuật. Lam Yên thì đã rút chiến đao ra khỏi vỏ, tư thế sẵn sàng chiến đấu, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào đám đông quân Ma giáo đang ào tới.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Cả chiến trường như bị đóng băng, tất cả đều nín thở chờ đợi cuộc đối đầu định mệnh này. Lâm Phong khẽ cười, nụ cười mang theo vẻ điên cuồng của một kẻ nắm giữ sức mạnh tuyệt đối. "Hắc Sa Hộ Pháp, ngươi đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình."

***

Giữa những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, dưới ánh hoàng hôn đang dần chìm vào bóng tối, cuộc chiến bùng nổ một lần nữa. Nhưng lần này, tất cả đều tập trung vào một điểm duy nhất: Lâm Phong và Hắc Sa Hộ Pháp. Tiếng binh khí va chạm, tiếng gào thét của binh lính, tiếng bùa chú nổ vang dội khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh, mùi khói khét lẹt và mùi bụi đất nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn.

Hắc Sa Hộ Pháp không còn giữ được vẻ khinh thường ban đầu. Khí tức từ Lâm Phong đã hoàn toàn áp đảo, khiến hắn ta cảm thấy một áp lực lớn chưa từng có. Tuy nhiên, sự kiêu ngạo và kinh nghiệm chiến đấu lâu năm đã khiến hắn ta không lùi bước. Hắn ta gầm lên một tiếng, toàn thân bùng lên một luồng hắc khí mãnh liệt, dữ tợn. Những đường vân ma khí cổ xưa hiện rõ trên áo choàng đen của hắn, đôi mắt dưới lớp mặt nạ xương đỏ rực như hai đốm lửa quỷ dị. Hắn ta biết, Lâm Phong đã không còn là kẻ có thể xem thường.

"Chết đi! Hắc Sa Phệ Hồn!" Hắc Sa Hộ Pháp điên cuồng hét lên, tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình. Luồng hắc khí cuồn cuộn từ trong cơ thể hắn ta bùng nổ, không ngừng xoay tròn và ngưng tụ, hóa thành một con Hắc Sa Cự Mãng khổng lồ, dài đến hàng trăm trượng, thân thể phủ đầy vảy đen, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn như dao găm. Con cự mãng gầm lên một tiếng rung trời, chấn động cả Phế Tích Cổ Thành, rồi há to mồm đen ngòm, mang theo khí tức tử vong và ma khí kinh người, lao thẳng về phía Lâm Phong, như muốn nuốt chửng cả bầu trời.

Quân Ma giáo đồng loạt reo hò, tin rằng chiêu này chắc chắn sẽ kết liễu Lâm Phong. Binh lính Đại Chu và tu sĩ chính đạo thì mặt cắt không còn giọt máu, tuyệt vọng nhìn con Hắc Sa Cự Mãng khổng lồ đang lao tới.

Nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Hắn đứng thẳng tắp giữa trung tâm cơn bão ma khí, mái tóc đen nhánh tung bay trong gió mạnh. Đôi mắt tím đen của hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị, như ánh chớp giữa đêm tối. Hắn không né tránh. Hắn khẽ giơ tay phải lên, Huyễn Mặc Quyển, vốn đang lơ lửng bên cạnh, lập tức bay vút lên, phát ra một luồng sáng tím đen rực rỡ, bao phủ lấy bàn tay hắn.

"Yếu ớt!" Lâm Phong thốt ra hai từ ngắn gọn, giọng nói lạnh lẽo, đầy khinh miệt, như một vị thần đang phán xét kẻ phàm tục. Sau đó, một tiếng cười lạnh khẽ thoát ra từ kẽ môi hắn, tiếng cười mang theo sự tự tin tuyệt đối, sự ngạo nghễ của kẻ đã đứng trên đỉnh cao.

Cùng lúc đó, linh lực tím đen từ Hóa Thần dị biến của Lâm Phong bùng nổ. Không còn là luồng khí tức mờ ảo, giờ đây, nó ngưng tụ thành một trường lực vô hình, mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh Lâm Phong như bị bóp méo. Trường lực này không chỉ ngăn cản ma khí từ Hắc Sa Cự Mãng mà còn liên tục khuếch tán, tạo thành một cơn lốc xoáy tím đen khổng lồ, đối đầu trực diện với con cự mãng.

"Đây là..." Lam Yên, vốn luôn mạnh mẽ và dứt khoát, giờ đây cũng không khỏi thốt lên một tiếng kinh ngạc, thì thầm. Đôi mắt sắc bén của nàng mở to, nhìn chằm chằm vào luồng sức mạnh đang bùng nổ từ Lâm Phong. Ngay cả nàng, một chiến binh dạn dày kinh nghiệm, cũng chưa từng chứng kiến một loại linh lực nào kỳ lạ và mạnh mẽ đến vậy. Nó vừa mang khí tức chính đạo hùng vĩ, lại vừa ẩn chứa sự tà dị, cổ xưa, như hòa quyện giữa hai thái cực đối lập.

Lâm Phong không cần dùng đến Cửu Thiên Huyền Kiếm. Hắn chỉ dùng bàn tay phải đang được Huyễn Mặc Quyển bao bọc, nhẹ nhàng vung lên. Một chưởng đơn giản, nhưng lại mang theo sức mạnh kinh thiên động địa. Linh lực tím đen từ Hóa Thần của hắn, kết hợp với uy năng của Huyễn Mặc Quyển, bùng nổ thành một cột sáng khổng lồ, trực tiếp va chạm với con Hắc Sa Cự Mãng.

"ẦMMMMMMM!"

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả Phế Tích Cổ Thành. Mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi đất và đá vụn bắn tung tóe. Luồng hắc khí cuồn cuộn của Hắc Sa Cự Mãng va chạm với cột sáng tím đen của Lâm Phong, không gian như bị xé nát. Nhưng sự đối kháng không kéo dài lâu. Sức mạnh của Lâm Phong quá áp đảo.

Con Hắc Sa Cự Mãng khổng lồ, vốn được tạo thành từ ma khí hùng hậu của Hắc Sa Hộ Pháp, bỗng chốc gào thét thảm thiết. Thân thể nó bắt đầu nứt vỡ, những mảnh vảy đen văng tung tóe trong không trung, rồi tan biến thành hư vô. Cột sáng tím đen không hề suy yếu, mà vẫn tiếp tục lao thẳng về phía Hắc Sa Hộ Pháp, như một mũi tên chết chóc.

Hắc Sa Hộ Pháp trừng lớn mắt, vẻ kinh ngạc tột độ hiện rõ dưới lớp mặt nạ xương. Hắn ta không thể tin vào những gì mình đang thấy. Chiêu thức mạnh nhất của mình lại bị phá vỡ dễ dàng như vậy? Hắn ta muốn né tránh, nhưng tốc độ của cột sáng tím đen quá nhanh, lại mang theo một áp lực vô hình khóa chặt không gian xung quanh hắn.

"Không thể nào!" Hắn ta gào lên trong tuyệt vọng, cố gắng tạo ra một lớp phòng hộ ma khí cuối cùng. Nhưng tất cả đều vô ích. Cột sáng tím đen xuyên thủng lớp phòng hộ mỏng manh như xuyên qua tờ giấy.

"BÙM!"

Hắc Sa Hộ Pháp bị một luồng năng lượng tím đen cực lớn đánh trúng, thân hình hắn ta như một viên đạn, bay ngược trở lại với tốc độ kinh hoàng. Hắn ta va mạnh vào một bức tường đổ nát cổ xưa, bức tường vốn đã nứt nẻ, nay không chịu nổi sức va đập kinh khủng đó, hoàn toàn sụp đổ, chôn vùi hắn ta vào sâu bên trong đống gạch đá và bụi đất. Một hố sâu hoắm xuất hiện trên mặt đất, nơi Hắc Sa Hộ Pháp vừa ngã xuống.

Cả chiến trường im lặng đến đáng sợ. Tiếng binh khí va chạm đã ngưng bặt. Tiếng la hét cũng biến mất. Tất cả chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát và tiếng đá vụn lở lói. Quân Ma giáo đứng sững lại, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng. Binh lính Đại Chu và tu sĩ chính đạo cũng không kém phần bàng hoàng, nhưng trong đó còn xen lẫn sự kinh ngạc đến tột độ.

Hắc Sa Hộ Pháp, một cường giả danh tiếng của Ma giáo, lại bị đánh bại dễ dàng đến vậy? Chỉ bằng một chưởng?

Từ trong đống đổ nát, Hắc Sa Hộ Pháp cố gắng gượng dậy. Hắn ta run rẩy, toàn thân nhuốm máu, ma khí đã gần như tiêu tán. Hắn ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm hờn và sợ hãi nhìn về phía Lâm Phong. Hắn ta muốn nói gì đó, muốn đe dọa, muốn nguyền rủa.

Nhưng Lâm Phong đã không cho hắn cơ hội.

Một bóng người tím đen chợt lóe lên. Lâm Phong đã xuất hiện ngay trước mặt Hắc Sa Hộ Pháp, tự lúc nào không hay. Tốc độ của hắn nhanh đến mức không ai có thể nhìn rõ. Hắn cúi người xuống, đôi mắt tím đen nhìn thẳng vào ánh mắt đầy tuyệt vọng của Hắc Sa Hộ Pháp.

"Ngươi đã tự chui vào tử địa, ta nói rồi mà." Lâm Phong khẽ nói, giọng điệu bình thản, như đang nói về một chuyện không liên quan đến mình.

Hắc Sa Hộ Pháp kinh hãi tột độ. Hắn ta cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh khủng đang từ từ bao trùm lấy mình, một sự lạnh lẽo thấu xương, như thể linh hồn hắn đang bị đóng băng. Hắn ta muốn hét lên, muốn cầu xin, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.

Lâm Phong không nói thêm lời nào. Hắn khẽ giơ ngón tay trỏ lên, đầu ngón tay bao phủ bởi một luồng linh lực tím đen mờ ảo, rồi nhẹ nhàng điểm vào trán của Hắc Sa Hộ Pháp.

"Aaaaaaa!"

Một tiếng hét thảm thiết, kinh hoàng và tuyệt vọng vang lên, xé rách màn đêm. Tiếng hét đó không phải từ cổ họng Hắc Sa Hộ Pháp, mà từ sâu thẳm linh hồn hắn ta. Toàn thân hắn ta run rẩy dữ dội, ma khí còn sót lại trong cơ thể hắn ta bị hút cạn một cách tàn nhẫn, không chỉ ma khí, mà cả linh hồn hắn ta cũng bị một lực lượng vô hình kéo ra khỏi thể xác, tan biến vào hư không. Cơ thể Hắc Sa Hộ Pháp lập tức khô héo, hóa thành một xác ướp đen kịt, rồi đổ sụp xuống, tan biến thành tro bụi trong gió.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột. Một cường giả Hóa Thần, một trong những Hộ Pháp quyền lực của Ma giáo, đã hoàn toàn biến mất, không để lại một dấu vết nào, chỉ sau một chưởng và một ngón tay của Lâm Phong.

Lam Yên đứng đó, đôi mắt vẫn mở to, nàng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Sức mạnh này..." nàng lại thì thầm, nhưng lần này giọng nói đã run rẩy hơn. "Uy chấn thiên hạ!" Nàng không còn từ ngữ nào khác để diễn tả sự kinh ngạc và ngưỡng mộ của mình. Sức mạnh này không chỉ đáng sợ, mà còn có một vẻ đẹp tàn khốc, một sự áp đảo tuyệt đối.

Tần Nguyệt nhắm mắt lại, rồi khẽ thở dài. "Sức mạnh này... thực sự vượt ngoài sức tưởng tượng." Nàng đã chứng kiến Lâm Phong hấp thụ tà khí cổ xưa, đã thấy linh lực tím đen trong hắn. Nhưng nàng vẫn không thể hình dung được nó lại mạnh mẽ đến mức này. Đây không chỉ là đột phá Hóa Thần, đây là một sự biến đổi, một sự siêu việt.

***

Sau khi Hắc Sa Hộ Pháp hoàn toàn biến mất, Lâm Phong thu hồi Huyễn Mặc Quyển. Cuốn sách cổ bay trở lại bên cạnh hắn, ánh sáng tím đen mờ ảo nhưng vẫn toát lên vẻ thần bí. Luồng khí tức tím đen cuồn cuộn quanh thân hắn dần dần thu lại vào trong cơ thể, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ sắc lạnh, như hai viên ngọc bích tím đen, sâu thẳm và đầy uy quyền. Hắn đứng thẳng người giữa chiến trường tan hoang, mái tóc đen nhánh vẫn bay lất phất trong gió đêm, hình ảnh hắn in sâu vào tâm trí của tất cả những ai chứng kiến.

Sự tĩnh lặng bao trùm Phế Tích Cổ Thành. Chỉ còn tiếng gió rít qua những bức tường đổ nát và tiếng rên rỉ yếu ớt của một vài binh sĩ bị thương. Mùi máu và khói vẫn còn vương vấn, nhưng sự căng thẳng tột độ đã được thay thế bằng sự kinh hoàng và bàng hoàng. Đêm đã xuống hoàn toàn, ánh trăng tròn vành vạnh bắt đầu ló rạng từ phía chân trời, chiếu rọi ánh bạc lạnh lẽo lên cảnh tượng đổ nát.

Quân Ma giáo, những kẻ vừa còn hung hãn và tàn bạo, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Chứng kiến cảnh Hắc Sa Hộ Pháp bị Lâm Phong hủy diệt dễ dàng, nỗi sợ hãi tột độ đã xâm chiếm tâm trí chúng. Chúng vứt bỏ vũ khí, không còn chút ý chí chiến đấu nào, quay lưng bỏ chạy tán loạn như đàn kiến vỡ tổ. Tiếng chân rầm rập, tiếng la hét hoảng loạn vang vọng khắp nơi, chúng muốn thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này càng nhanh càng tốt.

Binh lính Đại Chu và tu sĩ chính đạo đứng sững sờ, kinh ngạc nhìn Lâm Phong. Họ không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Một vị cứu tinh bất ngờ xuất hiện, và chỉ trong chớp mắt đã kết thúc một cuộc chiến tưởng chừng vô vọng. Sau vài giây ngỡ ngàng, sự bàng hoàng nhanh chóng chuyển thành niềm vui sướng và hy vọng tột độ. Tiếng reo hò vỡ òa, vang dội khắp Phế Tích Cổ Thành, xua tan đi phần nào sự u ám của màn đêm. "Lâm Phong! Lâm Phong!" Tên hắn được hô vang, như một vị thần giáng thế.

Lâm Phong khẽ quay đầu, ánh mắt quét qua những khuôn mặt tràn ngập sự ngưỡng mộ và tôn sùng của binh lính Đại Chu. Hắn mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười đó không hề mang vẻ phàm tục, mà là sự bao dung của một cường giả. Hắn biết, màn trình diễn sức mạnh này không chỉ là để đánh bại kẻ thù, mà còn là để củng cố niềm tin, thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng những người đang chiến đấu vì chính nghĩa.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên tiến lại gần Lâm Phong. Ánh mắt họ phức tạp nhưng tràn đầy sự tin tưởng. Tuyết Dao bước tới, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhìn thẳng vào hắn, vừa mừng rỡ vì hắn an toàn, vừa lo lắng cho sự thay đổi trong khí tức của hắn.

"Lâm Phong, chàng..." Tuyết Dao khẽ gọi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng muôn vàn cảm xúc. Nàng muốn hỏi, muốn biết, nhưng lại sợ hãi những gì mình có thể nghe được.

Lâm Phong nắm lấy tay nàng, khẽ siết chặt, như một lời trấn an. "Ta không sao. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát." Hắn nhìn vào đôi mắt nàng, ánh mắt dịu dàng hơn, xua đi vẻ sắc lạnh ban nãy.

Mộc Ly vui mừng khôn xiết, nàng không kìm được sự phấn khích, chạy tới ôm lấy cánh tay Lâm Phong. "Lâm Phong ca ca thật lợi hại! Hắc Sa Hộ Pháp đó cứ tưởng mình ghê gớm lắm, cuối cùng lại bị ca ca đánh cho tan xương nát thịt!" Giọng nói líu lo, trong trẻo của nàng làm dịu đi không khí căng thẳng.

Lam Yên, với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, vẫn thì thầm: "Uy chấn thiên hạ! Thực sự là uy chấn thiên hạ!" Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt của một chiến binh nhìn lên vị chỉ huy tối cao, không còn chút nghi ngờ hay dè dặt nào.

Tần Nguyệt thì lại có vẻ suy tư hơn. Nàng tiến lại gần, ánh mắt uyên bác nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. "Sức mạnh này... thực sự vượt ngoài sức tưởng tượng. Hóa Thần dị biến của chàng, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển, đã đạt đến một cảnh giới mà ta chưa từng thấy trong bất kỳ ghi chép cổ xưa nào. Nó không chỉ là sự đột phá về tu vi, mà còn là sự biến đổi về bản chất." Nàng có chút lo lắng, nhưng sự tò mò và khao khát tìm hiểu đã lấn át tất cả. "Lâm Phong, chàng có cảm thấy bất kỳ sự phản phệ nào từ tà khí cổ xưa không?"

Lâm Phong lắc đầu. "Không. Huyễn Mặc Quyển đã giúp ta hoàn toàn dung hợp nó, biến nó thành một phần sức mạnh của ta. Nó như một con dao hai lưỡi, nhưng ta tin mình có thể kiểm soát được lưỡi dao đó." Hắn trả lời, ánh mắt đầy tự tin. "Sức mạnh này, ta tin, chính là chìa khóa để đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh."

Hắn quay sang nhìn Hạ Vũ, nàng vẫn đang bất tỉnh, được Mộc Ly và Tuyết Dao bảo vệ cẩn thận. Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt ve Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trên cổ nàng. Viên ngọc vẫn phát ra ánh sáng yếu ớt, nhưng Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang liên tục trao đổi giữa viên ngọc và linh lực tím đen trong cơ thể hắn. Một mối liên hệ sâu sắc, một bí ẩn cổ xưa đang chờ hắn khám phá.

"Ma Tôn Huyết Ảnh! Ta sẽ đến tìm ngươi!" Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào bầu trời đêm, giọng nói vang vọng khắp Phế Tích Cổ Thành, mang theo ý chí kiên định và sự thách thức. Lời tuyên bố này không chỉ là cho Ma Tôn Huyết Ảnh, mà còn là cho toàn bộ thế giới tu tiên. "Huyết mạch của Hạ Vũ và bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt, chúng ta phải làm sáng tỏ tất cả. Hắn muốn gì, và hắn đang ở đâu, chúng ta sẽ tìm ra."

Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu. Hóa Thần dị biến của hắn, linh lực tím đen chính tà đan xen, đã mang lại cho hắn một sức mạnh vượt trội, nhưng cũng đặt lên vai hắn một gánh nặng lớn lao. Hắn phải không ngừng kiểm soát nó, không để nó tha hóa bản thân. Huyễn Mặc Quyển sẽ là người bạn đồng hành quan trọng nhất, giúp hắn điều khiển sức mạnh này. Và Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc của Hạ Vũ, với sự tương tác kỳ lạ với năng lượng của hắn, chắc chắn sẽ là một manh mối then chốt để giải mã âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh và Thiên Đạo Vết Nứt.

"Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Lâm Phong?" Tuyết Dao hỏi, ánh mắt đầy tin tưởng.

Lâm Phong quay lại nhìn từng người. "Chúng ta sẽ không dừng lại. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể ẩn náu ở bất cứ đâu, có thể là những phế tích cổ thành khác, hoặc sâu thẳm trong U Minh Thâm Uyên. Chúng ta sẽ tìm kiếm, sẽ truy đuổi hắn đến cùng." Hắn nhìn vào đôi mắt của từng mỹ nhân, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm. "Đây là một cuộc chiến lâu dài, nhưng chúng ta sẽ không đơn độc."

Tất cả đều gật đầu, ánh mắt kiên định. Họ đã sẵn sàng, sẵn sàng cùng Lâm Phong đối mặt với mọi phong ba bão táp, mọi thử thách phía trước. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống những tàn tích đổ nát, như chứng kiến một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. Kỷ nguyên của Lâm Phong, kẻ nghịch thiên cải mệnh, kẻ sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, để viết nên huyền thoại của riêng mình. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Cuộc hành trình tìm kiếm và đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ