Màn sương mỏng tang vẫn còn lãng đãng vương vấn trên những tán lá cổ thụ, báo hiệu một buổi sớm an lành sau đêm dài đầy biến động. Ánh bình minh yếu ớt cố gắng len lỏi qua tầng tầng lớp lớp lá cây rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Không khí nơi đây mang theo mùi đất mục, mùi lá cây mục rữa và hương nấm rừng thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng của Rừng Cổ Mộc, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt, tanh nồng của Đầm Lầy Tử Vong. Tiếng chim hót líu lo từ xa, tiếng côn trùng rả rích và tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, khẽ khàng xoa dịu thần kinh đã căng như dây đàn của hai lữ khách.
Lâm Phong và Trần Hạo đã tìm được một khoảng đất trống tương đối an toàn ở rìa Rừng Cổ Mộc, cách xa Đầm Lầy Tử Vong hiểm ác. Trần Hạo, với gương mặt cương nghị đã phần nào lấy lại huyết sắc, đang tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ to lớn, thân hình vạm vỡ của hắn ta vẫn còn chút run rẩy nhẹ. Viên đan dược giải độc mà Lâm Phong đã kịp thời đưa cho hắn đã phát huy tác dụng, nhưng dư âm của nọc độc Mãng Xà Độc và nỗi kinh hoàng khi cận kề cái chết vẫn còn hằn sâu trong đôi mắt rám nắng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực, rồi khẽ buông một tiếng thở phào.
“Phù… Cứ tưởng ta chết chắc rồi. May mà có huynh đệ, Lâm Phong à!” Trần Hạo thốt lên, giọng nói khàn đặc nhưng ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tin tưởng. Hắn nhìn Lâm Phong, người đang cẩn thận quỳ xuống, mổ xẻ thi thể của Mãng Xà Độc khổng lồ.
Lâm Phong không quay đầu lại, đôi tay vẫn thoăn thoắt nhưng vô cùng chính xác, tách từng lớp vảy rắn cứng như thép. Dáng người chàng thanh tú, nhanh nhẹn, không hề vạm vỡ như Trần Hạo, nhưng mỗi động tác đều toát lên một vẻ linh hoạt và quyết đoán. Khuôn mặt chàng thanh tú, lúc này lấm lem chút bùn đất và máu rắn, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ. Khóe môi chàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc. “Đừng nói lời xúi quẩy. Chúng ta còn nhiều việc phải làm.” Chàng đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định không lay chuyển.
Trong đầu Lâm Phong, Huyễn Mặc Quyển vẫn âm thầm vận chuyển, giúp chàng phân tích cấu tạo cơ thể của Mãng Xà Độc, chỉ dẫn chàng thu hoạch những phần có giá trị nhất. Nọc độc được cẩn thận hút vào một bình ngọc nhỏ, những chiếc vảy rắn lấp lánh được tách ra từng chiếc một, nội đan màu xanh lục sẫm, ẩn chứa linh lực tinh thuần của yêu thú, được đặt vào một chiếc hộp ngọc riêng biệt. Mỗi bộ phận đều có giá trị lớn trong việc luyện đan, rèn khí, hoặc thậm chí là làm thuốc giải.
“Con Mãng Xà Độc này không hổ danh là bá chủ Đầm Lầy Tử Vong. Nội đan tinh khiết, vảy rắn cứng cáp, nọc độc càng là cực phẩm, có thể dùng để luyện chế kịch độc hoặc giải độc đan,” Lâm Phong thầm nghĩ, lòng bàn tay khẽ vuốt ve chiếc Huyễn Mặc Quyển đang ẩn trong tay áo. Cuốn sách này không chỉ là công cụ giải mã phù văn, mà còn là một kho tàng kiến thức vô tận về thế giới tu tiên, về các loại linh vật, linh thảo, và cả cách thu hoạch chúng. Chàng cảm thấy may mắn vô bờ khi có được nó.
Cuộc chiến vừa rồi đã khiến Lâm Phong nhận ra giới hạn của tu vi Luyện Khí kỳ hiện tại của mình. Dù chàng đã dốc toàn lực, vận dụng cả Huyễn Mặc Quyển và trí tuệ, nhưng để đối phó với những yêu thú mạnh hơn, hay những nguy hiểm khó lường hơn, chàng cần phải đột phá. “Tu Đạo Vô Tận, quả nhiên không dễ dàng.” Chàng khẽ thở dài, nhưng trong mắt lại không hề có sự nản chí, mà thay vào đó là quyết tâm cháy bỏng. Cần phải nhanh chóng củng cố tu vi, tiến xa hơn trên con đường tu luyện.
Khi Lâm Phong đang tỉ mỉ cắt lấy phần mật của Mãng Xà Độc, một cảm giác khác lạ chợt ập đến. Đầu ngón tay chàng chạm vào một vật cứng, không phải xương hay nội tạng. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo đột nhiên phát ra một luồng rung động mạnh mẽ hơn, kèm theo một ánh sáng màu xanh lục nhạt, mơ hồ như đang thúc giục chàng. Lâm Phong ngạc nhiên, lập tức tập trung tinh thần, khéo léo tách lớp cơ thịt dày đặc.
Một vật thể lạ hiện ra. Đó là một tấm da thú cũ kỹ, cuộn tròn và được giấu kỹ trong khoang bụng của Mãng Xà Độc, dường như đã bị con mãng xà nuốt vào từ rất lâu. Tấm da thú nhuốm màu thời gian, sờ vào có cảm giác thô ráp nhưng cực kỳ bền bỉ, không hề bị dịch tiêu hóa của yêu thú ăn mòn. Khi Lâm Phong mở nó ra, một tấm bản đồ cổ đại hiện ra trước mắt chàng. Những đường nét trên bản đồ không phải là những nét vẽ thông thường, mà là những ký hiệu cổ xưa, khó hiểu, như một bức tranh được tạo thành từ những hình ảnh trừu tượng và phức tạp. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong lại phát sáng mạnh mẽ hơn nữa, ánh sáng huyền ảo bao trùm lấy tấm bản đồ, và một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí chàng, tuy không hoàn chỉnh nhưng đủ để Lâm Phong nhận ra giá trị phi thường của nó.
“Bản đồ… Bản đồ cổ!” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt chàng bùng lên vẻ kinh ngạc tột độ. Đây chắc chắn là một cơ duyên lớn, một manh mối quan trọng mà Huyễn Mặc Quyển đã chỉ dẫn chàng tìm thấy. Chàng cẩn thận gấp tấm bản đồ lại, cất vào túi trữ vật, rồi quay sang Trần Hạo, trên môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. “Hạo huynh, xem ra chúng ta không chỉ có thu hoạch lớn từ con Mãng Xà Độc này đâu.”
Trần Hạo nhìn thấy vẻ mặt đầy bí ẩn của Lâm Phong, trong lòng dấy lên sự tò mò. Hắn ta biết, với Lâm Phong, mọi chuyện đều có thể xảy ra, và những cơ duyên mà huynh đệ mình tìm thấy luôn vượt ngoài sức tưởng tượng của người thường. Hắn gật đầu, ánh mắt kiên định. “Ta tin huynh đệ. Chúng ta đi đâu tiếp theo?” Hắn đã sẵn sàng cho bất kỳ cuộc phiêu lưu nào mà Lâm Phong dẫn dắt, bởi hắn tin tưởng tuyệt đối vào tài trí và bản lĩnh của người huynh đệ này.
***
Mặt trời đã lên cao, xuyên qua tán lá xanh um tùm, tạo thành những vệt nắng vàng ươm nhảy múa trên mặt đất. Không khí đã bớt se lạnh hơn, thay vào đó là sự ấm áp dễ chịu của một buổi trưa hè. Lâm Phong và Trần Hạo đã tìm một tảng đá phẳng lớn, phủ đầy rêu phong, nằm sâu hơn một chút trong Rừng Cổ Mộc, nơi yên tĩnh và ít người qua lại hơn. Lâm Phong cẩn thận trải tấm bản đồ cổ mà chàng tìm được ra trên bề mặt tảng đá.
Tấm bản đồ được làm từ một loại da thú màu xám tro, cứng cáp và dai đến lạ thường, nhuốm màu thời gian sâu đậm. Những vết ố vàng và những nếp gấp hằn sâu chứng tỏ nó đã tồn tại qua hàng ngàn năm, có lẽ là từ những thời kỳ xa xưa nhất của thế giới tu tiên. Những nét vẽ trên bản đồ không giống bất kỳ loại ký hiệu hay địa hình nào mà Lâm Phong từng thấy trong các sách cổ. Chúng là những hình khối kỳ lạ, những đường cong uốn lượn như một mê cung phức tạp, và những biểu tượng trừu tượng mà ngay cả Huyễn Mặc Quyển cũng chỉ có thể giải mã từng phần.
“Cái gì thế này? Nó giống như một mê cung, nhưng lại có những ký hiệu kỳ lạ. Hang Động Linh Thạch? Lẽ nào là nơi chúng ta định đến?” Trần Hạo nghiêng đầu, đôi lông mày rậm nhíu lại, cố gắng phân tích tấm bản đồ đầy bí ẩn. Hắn chỉ vào một biểu tượng trông giống một cái hang động, nhưng lại được bao quanh bởi những ký hiệu rồng bay phượng múa, ẩn chứa sức mạnh vô cùng.
Lâm Phong không đáp, đôi mắt đen láy của chàng dán chặt vào tấm bản đồ. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng lúc này không chỉ phát sáng mà còn rung động dữ dội hơn, như thể đang reo lên vì hưng phấn. Từng luồng thông tin, từng mảnh ký ức cổ xưa không ngừng tràn vào tâm trí Lâm Phong, kết nối với những kiến thức mà chàng đã hấp thụ từ Huyễn Mặc Quyển. Chàng cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ, dẫn đến một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.
“Đây không phải ký hiệu thông thường.” Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, đầy vẻ suy tư. “Và nhìn những tàn tích này… có lẽ nó còn cổ xưa hơn cả Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.” Chàng chỉ vào một góc bản đồ, nơi có một hình vẽ về một công trình kiến trúc đồ sộ, dường như lơ lửng giữa không trung, nhưng lại bị phá hủy nghiêm trọng, chỉ còn lại những mảnh vỡ trôi nổi trong hư không.
Huyễn Mặc Quyển phản ứng mạnh mẽ hơn khi Lâm Phong chạm vào hình vẽ đó. Ánh sáng huyền ảo từ cuốn sách bùng lên, bao trùm lấy hình ảnh, và lần này, một cái tên rõ ràng hiện lên trong tâm trí chàng, cùng với những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại rực rỡ nhưng cũng đầy bi tráng: “Cổ Di Tích Huyền Không”. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến! Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là một thời đại mà các vị thần và ma quỷ cùng tồn tại, nơi sức mạnh kinh thiên động địa có thể san bằng cả lục địa. Tấm bản đồ này, nếu thực sự liên quan đến thời kỳ đó, thì giá trị của nó không thể đo đếm được. Nó không chỉ là một tấm bản đồ chỉ đường, mà là một chìa khóa để khám phá những bí mật cổ xưa, những pháp bảo thất lạc, những công pháp thần kỳ đã bị chôn vùi trong dòng chảy lịch sử.
Trần Hạo nhìn thấy sự tập trung và vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy của Lâm Phong, cũng không dám làm phiền. Hắn biết, Lâm Phong đang tiếp cận một bí mật lớn, một điều gì đó vượt xa tầm hiểu biết của hắn. Hắn chỉ biết tin tưởng, và sẵn sàng bảo vệ người huynh đệ của mình khỏi mọi nguy hiểm.
Lâm Phong hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại những thông tin hỗn loạn trong đầu. Tấm bản đồ này không chỉ dẫn đến “Hang Động Linh Thạch” mà còn đến cả “Cổ Di Tích Huyền Không” – một di tích từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Điều này có nghĩa là, cơ duyên mà họ sắp tìm thấy có thể còn lớn hơn rất nhiều so với những gì họ từng tưởng tượng. Nhưng đồng thời, nguy hiểm cũng sẽ tăng lên gấp bội. Những di tích từ thời đại đó thường được bảo vệ bởi những trận pháp cổ xưa, những yêu thú thượng cổ, và cả những linh hồn oán khí không siêu thoát. “Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên,” Lâm Phong thầm nhắc nhở bản thân. Con đường tu tiên vốn đã đầy chông gai, nay lại càng thêm thử thách.
Chàng đang định cất tấm bản đồ vào túi trữ vật để tiếp tục nghiên cứu khi có thời gian an toàn hơn, thì đột nhiên, một âm thanh lạ xé tan sự yên tĩnh của khu rừng. Tiếng lá cây xào xạc một cách bất thường, không phải do gió. Lâm Phong và Trần Hạo lập tức cảnh giác cao độ. Cả hai đều có kinh nghiệm chiến đấu sau những trận chiến vừa qua, và bản năng sinh tồn mách bảo họ rằng có kẻ đang đến gần, không phải yêu thú, mà là con người.
Ánh sáng mặt trời vẫn chiếu rọi, nhưng không khí xung quanh đột nhiên trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm. Mùi hương tự nhiên của rừng cây bị át đi bởi một mùi hương liệu quý phái, nồng nàn, cho thấy người đến là kẻ không tầm thường. Lâm Phong nhanh chóng cuộn tấm bản đồ lại, giấu vào trong tay áo, đôi mắt đen láy sắc bén quét qua khu rừng. Trần Hạo rút thanh kiếm bên hông, thủ thế sẵn sàng.
Từ trong lùm cây rậm rạp, ba bóng người dần hiện rõ. Người dẫn đầu, một thanh niên với dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú nhưng mang khí chất cao ngạo đến khó tả, bước ra. Hắn ta khoác trên mình một bộ trường bào bằng gấm lụa là màu xanh ngọc bích, được thêu những họa tiết tinh xảo bằng chỉ vàng, toát lên vẻ phú quý và quyền thế. Trên tay hắn là một chiếc quạt ngọc trắng muốt, thỉnh thoảng lại khẽ phẩy nhẹ, tạo ra một làn gió thoảng mang theo mùi hương liệu quý giá. Phía sau hắn là hai tùy tùng, thân hình vạm vỡ, ánh mắt sắc lạnh, trang phục gọn gàng, toát lên vẻ cường tráng của những cao thủ được huấn luyện kỹ lưỡng.
“Ô kìa, hai tên nhà quê bần hàn lại dám mò vào tận đây? Vật phẩm trên tay các ngươi… xem ra không phải thứ các ngươi nên có.” Dương Thiên Minh lên tiếng, giọng điệu khinh khỉnh, ánh mắt lướt qua Lâm Phong và Trần Hạo như nhìn hai con kiến, sau đó dừng lại trên tay áo của Lâm Phong, nơi chàng vừa cất tấm bản đồ. Hắn ta phẩy quạt ngọc một cái, nụ cười trên môi đầy vẻ giễu cợt.
Trần Hạo lập tức siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào Dương Thiên Minh và hai tùy tùng. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ đối phương, cho thấy tu vi của tên thanh niên áo gấm này không hề tầm thường. Trong khi đó, Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng tinh quái, ánh mắt sắc bén dò xét đối thủ. Hắn không hề nao núng trước khí chất cao ngạo của Dương Thiên Minh, trái lại, còn cảm thấy một chút hứng thú.
“Vật vô chủ, hữu duyên giả đắc.” Lâm Phong chậm rãi đáp, giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng ẩn chứa một sự châm chọc tinh tế. “Huynh đài đây là ai, sao lại tự ý xông vào khi ta đang bận việc?” Chàng không hề tỏ ra sợ hãi hay nhượng bộ, thậm chí còn có vẻ thản nhiên như thể đang nói chuyện phiếm.
Dương Thiên Minh nghe vậy thì bật cười khẩy, tiếng cười mang theo sự khinh miệt rõ rệt. Hắn ta đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc quạt ngọc, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Lâm Phong. “Một phàm nhân như ngươi mà dám hỏi ta là ai? Ngươi có biết ta là Dương Thiên Minh, thiếu chủ Dương gia danh chấn Thiên Phong Thành không?” Hắn ta nói, cố ý nhấn mạnh từng từ, như thể cái tên đó đủ để khiến mọi kẻ phàm tục phải quỳ rạp. “Dương gia ta là một trong tứ đại gia tộc tu chân của Thiên Phong Thành, quyền thế ngút trời. Tấm bản đồ kia, xem ra là một món đồ cổ từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, không phải thứ các ngươi có thể giữ.” Hắn ta dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam. “Ngoan ngoãn giao ra, ta tha cho các ngươi một mạng. Bằng không…”
Ánh mắt Dương Thiên Minh chợt trở nên sắc lạnh, hắn phẩy quạt ngọc một cái, một làn gió nhẹ mang theo sát khí vô hình lướt qua Lâm Phong và Trần Hạo. “Các ngươi sẽ biết thế nào là cái giá của sự ngu xuẩn và lòng tham.” Hắn ra hiệu bằng mắt cho hai tùy tùng. Ngay lập tức, hai tên tùy tùng bước lên một bước, linh lực trong cơ thể khẽ dao động, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm lấy hai người Lâm Phong.
Lâm Phong lùi lại một bước nhỏ, tay chàng đã nắm chặt lấy Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, sẵn sàng ứng phó. Chàng cảm nhận được tu vi của Dương Thiên Minh ít nhất cũng đã đạt đến Luyện Khí kỳ hậu kỳ, thậm chí còn cao hơn, và hai tên tùy tùng kia cũng không kém cạnh. “Thiếu chủ Dương gia danh chấn Thiên Phong Thành…” Lâm Phong thầm nhắc lại cái tên, trong lòng thầm tính toán. Hắn đã biết về giá trị của tấm bản đồ từ những lời của Dương Thiên Minh, và cũng hiểu rằng cuộc đối đầu này là không thể tránh khỏi. Dù có muốn tránh xung đột đến đâu, nhưng trước một kẻ kiêu ngạo và tham lam như Dương Thiên Minh, Lâm Phong biết rằng nhượng bộ chỉ khiến đối phương được nước lấn tới.
Trần Hạo gầm nhẹ một tiếng, thanh kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử để bảo vệ Lâm Phong và những gì họ đã đạt được. Hắn không thể để Lâm Phong một mình đối mặt với hiểm nguy này.
Không khí trong rừng trở nên đặc quánh, căng thẳng tột độ. Tiếng chim hót đã im bặt, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ và tiếng tim đập dồn dập của hai lữ khách. Cổ Di Tích Huyền Không, bí mật từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… Tấm bản đồ này không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một họa sát thân. Nhưng đối với Lâm Phong, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Chàng sẽ không bao giờ lùi bước.