Lâm Phong gầm lên, tiếng quát như xé tan không gian ẩm thấp, lạnh lẽo dưới lòng đất. Luồng linh lực Hóa Thần kỳ từ cơ thể hắn bùng nổ, không chỉ làm rung chuyển những phiến đá cổ kính mà còn thổi bay lớp bụi tích tụ hàng ngàn năm. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn ngân lên một tiếng vang vọng, ánh sáng xanh thẫm bao trùm lấy lưỡi kiếm, như một ngọn lửa địa ngục đang bùng cháy, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ tà ác. Ý chí chiến đấu của hắn, một phàm nhân nghịch thiên, đã đạt đến đỉnh điểm, không gì có thể lay chuyển.
Hắc Sa Hộ Pháp cười khẩy, hắn ta vừa nói xong những lời cuồng tín về "Chúa Tể Ma Đạo" và sự sụp đổ của Thiên Đạo. Nụ cười đó méo mó, ẩn sau lớp mặt nạ xương trắng, toát ra vẻ tự mãn đến ghê tởm. Hắn không hề né tránh, mà ngược lại, còn nghênh đón Lâm Phong với vẻ thách thức. "Ngươi nghĩ có thể ngăn cản được sao? Ngây thơ! Đây là số mệnh đã định! Đại kế của Ma Tôn Huyết Ảnh, và sự trở về của Ngài ấy, không kẻ nào có thể cản trở!" Hắn ta gầm gừ, đôi mắt đỏ rực dưới vành mũ trùm.
Lâm Phong lao thẳng tới, Cửu Thiên Huyền Kiếm chém ra một luồng kiếm khí xanh thẫm rực rỡ, mang theo sức mạnh của Hóa Thần Kỳ đỉnh phong, xé toạc màn đêm và cả ma khí âm lãnh xung quanh. Hắc Sa Hộ Pháp không kém cạnh, hắn vung một chùm ma khí đen đặc, tạo thành một lá chắn kiên cố, đồng thời bắn ra vô số ma ti sắc bén, mang theo độc khí ăn mòn, hướng thẳng đến yết hầu và tim Lâm Phong. Cuộc giao tranh bùng nổ ngay lập tức, tiếng kiếm khí chát chúa va vào ma khí, tạo ra những tia lửa điện tóe sáng rực rỡ trong bóng tối. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc lập tức lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi ẩm mốc và rêu phong cổ xưa.
Tuyết Dao và Lam Yên cũng không hề chần chừ. Tuyết Dao, với thân pháp linh hoạt tựa tuyết bay, tung ra những băng kiếm sắc lạnh, mỗi nhát chém đều mang theo hàn khí thấu xương, ép lùi các tu sĩ Hắc Sa cấp thấp hơn đang cố gắng tiếp cận Lâm Phong. Nàng ta lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng thầm kín khi nhìn về phía Lâm Phong đang đối đầu với Hộ Pháp. Lam Yên thì mạnh mẽ hơn, trường thương trong tay nàng như một con mãnh long xuất hải, mỗi cú quét ngang đều mang theo sức mạnh bạt sơn đảo hải, dễ dàng phá vỡ đội hình của đối phương, ngăn chặn chúng bao vây.
Mộc Ly biến thành hình thái yêu thú, những sợi dây leo xanh biếc từ cơ thể nàng vươn ra như những cánh tay linh hoạt, quấn lấy và ném phăng những kẻ địch dám bén mảng. Nàng hồn nhiên nhưng dũng cảm, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cảnh giác cao độ, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào để bảo vệ Lâm Phong và các tỷ muội. Nàng lướt đi giữa các cột đá đổ nát, nhanh nhẹn như một con sóc rừng, đôi khi lại bất ngờ xuất hiện từ những góc khuất, tung ra đòn chí mạng.
Trong khi đó, Hạ Vũ vẫn đang đứng cạnh phiến đá cổ xưa, đôi mắt trong veo của nàng tập trung cao độ vào những phù văn ma quái. Tần Nguyệt đứng bên cạnh, một tay thủ ấn, một tay đặt nhẹ lên vai Hạ Vũ, truyền vào nàng một luồng linh lực ôn hòa, giúp nàng giữ vững tâm trí và chống lại sự ăn mòn của ma khí xung quanh.
"Công tử, có gì đó không đúng..." Hạ Vũ bỗng nhiên hét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ kinh hãi, ngắt quãng bởi tiếng gió rít và tiếng đá lở từ các khe tường đổ nát. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng bất thường, không chỉ là sự biến động của ma khí mà còn là một thứ gì đó cổ xưa hơn, đang dần thức tỉnh. "Năng lượng này... nó đang thay đổi! Không phải chỉ là sự triệu hồi, mà là... nó đang muốn giam cầm chúng ta!"
Lời nói của Hạ Vũ vừa dứt, không gian xung quanh đột ngột chao đảo dữ dội. Những phiến đá cổ kính trên trần hầm mộ bắt đầu nứt vỡ, bụi đất và đá vụn rơi ào ạt. Từ bốn phía, những phù văn màu đỏ máu và đen kịt bất ngờ bùng sáng, tựa như những con rắn ma quái đang trườn bò trên mặt đất và các bức tường đổ nát. Một trận pháp cổ xưa, ẩn mình bấy lâu trong lòng đất, giờ đây đã được kích hoạt. Lối thoát duy nhất của họ, một khe hở nhỏ dẫn lên mặt đất, bỗng nhiên bị một bức tường năng lượng màu đen đặc quánh phong tỏa hoàn toàn.
"Cẩn thận! Chúng ta bị bao vây rồi!" Lam Yên gầm lên, nàng vừa quét ngang trường thương, đánh bay ba tên tu sĩ Hắc Sa, vừa quay đầu nhìn về phía lối thoát đã bị chặn. Ánh mắt nàng sắc bén, toát lên vẻ lo lắng nhưng không hề hoảng loạn.
Lâm Phong đang giao chiến ác liệt với Hắc Sa Hộ Pháp, hắn cảm nhận được trận pháp đang co rút, ép chặt không gian. Bầu không khí vốn đã ẩm ướt và lạnh lẽo, giờ đây càng trở nên ngột ngạt và nặng nề hơn bởi áp lực vô hình từ trận pháp và luồng ma khí âm hàn tỏa ra từ các phù văn. Hắn chợt hiểu ra, đây không phải là một cuộc giao chiến ngẫu nhiên, mà là một cái bẫy đã được sắp đặt từ trước. Hắn đã bị gài bẫy!
Hắc Sa Hộ Pháp, dù đang bị Lâm Phong áp chế, vẫn cười khẩy, giọng nói khàn đặc đầy chế giễu: "Ha ha ha! Ngươi đã nghe thấy rồi đó, Lâm Phong! Lối thoát đã bị phong tỏa! Toàn bộ nơi này sẽ trở thành mộ địa của các ngươi! Đại giáo chủ sẽ hài lòng với món quà này! Ngươi, cùng với những kẻ phàm trần yếu ớt này, sẽ là tế phẩm cho sự trở về của Ngài ấy!" Hắn ta cố ý nhắc lại, như muốn chọc tức Lâm Phong.
Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa giận dữ. Bị gài bẫy là điều hắn căm ghét nhất. Hắn không chỉ tức giận vì sự xảo quyệt của đối thủ, mà còn vì sự an toàn của những người phụ nữ mà hắn yêu thương đang bị đe dọa. "Ngươi nằm mơ đi!" Hắn gầm lên, một luồng linh lực Hóa Thần kỳ mạnh mẽ bùng nổ từ cơ thể hắn, khiến cho không gian xung quanh rung chuyển. Hắn vung kiếm, một chiêu "Huyễn Mặc Phá Thiên" mang theo kiếm ý sắc bén, buộc Hắc Sa Hộ Pháp phải lùi lại.
"Tuyết Dao chặn trái, Lam Yên phá phải! Mộc Ly yểm trợ từ trên cao, Tần Nguyệt bảo vệ Hạ Vũ! Cẩn thận độc khí của chúng!" Lâm Phong lạnh giọng ra lệnh, giọng nói dứt khoát nhưng đầy uy lực. Hắn biết mình không thể để bị mắc kẹt. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!" Hắn tự nhủ, cố gắng trấn tĩnh tâm trí, tập trung vào tình hình hiện tại.
Từ các góc khuất của hầm mộ, những nơi mà ánh sáng ma quái của trận pháp không thể chiếu tới, một nhóm Hắc Sa Hộ Pháp cấp thấp, khoảng bảy người, mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương quỷ dị, đồng loạt xuất hiện. Chúng không nói nhiều, chỉ phát ra những âm thanh khàn khàn như tiếng quạ kêu, rồi trực tiếp lao vào tấn công. Mỗi tên đều mang theo binh khí tẩm độc, như những thanh đoản đao cong lưỡi hay những sợi xích sắt bén nhọn, phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị. Chúng sử dụng ma pháp hắc ám, những quả cầu ma hỏa hay những luồng ám khí âm lãnh, phối hợp chặt chẽ với nhau, tạo thành một mạng lưới công kích dày đặc, không chừa một kẽ hở.
Lâm Phong đối đầu trực diện với Hắc Sa Hộ Pháp, hắn tung ra hàng loạt kiếm chiêu biến ảo, kiếm khí xanh thẫm như những tia chớp, liên tục xé toạc màn ma khí mà Hộ Pháp kia tạo ra. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn không chỉ là một pháp bảo mà còn là một phần mở rộng của ý chí hắn, mỗi nhát chém đều mang theo kiếm ý mạnh mẽ, áp chế đối thủ. Hắn phát hiện Hắc Sa Hộ Pháp này không đơn thuần chỉ dựa vào ma khí mà còn có một loại công pháp cổ quái, mỗi đòn đánh đều ẩn chứa một lực phản chấn kỳ lạ, khiến hắn phải dốc toàn lực để đối phó.
Bên cạnh Lâm Phong, Tuyết Dao lướt đi như một bóng ma, thân pháp của nàng nhanh nhẹn và khó lường. Nàng tung ra những băng kiếm nhỏ, sắc như dao cạo, đóng băng những kẻ địch dám bén mảng đến gần Lâm Phong. Hàn khí từ băng kiếm của nàng khiến không gian xung quanh lạnh lẽo hơn, làm chậm lại tốc độ của các tu sĩ Hắc Sa. Nàng ta lạnh lùng, ánh mắt sắc như băng, nhưng mỗi động tác đều mang theo sự bảo vệ vô hình dành cho Lâm Phong.
Lam Yên thì dũng mãnh hơn, nàng như một ngọn lửa rực cháy giữa làn ma khí âm u. Trường thương trong tay nàng quét ngang, bổ dọc, mỗi đòn đều mang theo sức mạnh kinh người, dễ dàng đánh bay những tu sĩ Hắc Sa đang cố gắng bao vây. Nàng không hề nao núng trước những ma pháp hắc ám hay độc khí, đôi mắt sắc bén như chim ưng luôn tìm kiếm sơ hở của đối thủ. "Hừ! Chỉ vài con chuột nhắt mà cũng dám cản đường ta sao?!" Nàng gầm lên, giọng nói vang vọng, đầy khí phách.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, giờ đây lại trở nên cực kỳ nguy hiểm. Nàng không biến thành hình thái yêu thú hoàn toàn, nhưng những sợi dây leo từ cơ thể nàng vươn ra, quấn lấy chân tay của tu sĩ Hắc Sa, kéo chúng ngã nhào, hoặc bất ngờ đánh lén từ những góc khuất. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng giờ ánh lên vẻ dã tính, mỗi khi có kẻ địch bị quật ngã, nàng liền bổ nhào tới, tung ra những cú đá hay cào cấu nhanh như chớp. "Đồ xấu xí! Dám gài bẫy Lâm Phong ca ca của ta sao?!" Nàng líu lo, nhưng đòn đánh lại vô cùng tàn nhẫn.
Tần Nguyệt thì điềm tĩnh hơn cả. Nàng đứng cạnh Hạ Vũ, tay thủ ấn, miệng lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa. Một lá chắn linh lực màu xanh ngọc hình thành xung quanh hai nàng, ngăn chặn mọi công kích từ bên ngoài. Nàng không chỉ phòng ngự mà còn hỗ trợ Hạ Vũ giải mã trận pháp. "Vũ Nhi, đừng hoảng loạn. Tập trung vào các phù văn. Nơi nào năng lượng bị tắc nghẽn, nơi đó chính là yếu điểm của trận pháp!" Nàng nói, giọng trầm ấm, rõ ràng, mang lại sự trấn an cho Hạ Vũ.
Hạ Vũ, ban đầu có chút sợ hãi khi trận pháp kích hoạt, nhưng sau lời trấn an của Tần Nguyệt và sự kiên định của Lâm Phong, nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại. Đôi mắt to tròn của nàng tập trung cao độ vào những phù văn đỏ máu và đen kịt đang nhấp nháy trên tường. Huyết mạch đặc biệt của nàng giúp nàng cảm nhận được sự vận hành của trận pháp, như những dòng chảy linh lực đang luân chuyển. Nàng có thể cảm nhận được áp lực từ trận pháp đang ngày càng tăng lên, ma khí âm hàn không ngừng ăn mòn lớp linh lực bảo vệ.
Lâm Phong, trong lúc giao chiến, vẫn luôn quan sát toàn cục. Hắn nhận ra rằng, dù chỉ là Hắc Sa Hộ Pháp cấp thấp, nhưng chúng lại có khả năng phối hợp trận pháp nhỏ một cách điêu luyện. Ba tên tu sĩ Hắc Sa cấp thấp bỗng nhiên tụ lại thành một góc, cùng nhau niệm chú, tạo ra một luồng ma khí đen đặc, xoáy tròn như một cơn lốc, hướng thẳng đến Lâm Phong. Điều này khiến chúng trở nên khó đối phó hơn rất nhiều, không chỉ đơn thuần là dựa vào sức mạnh cá nhân mà còn có sự tổ chức và chiến thuật bài bản.
"Chết tiệt! Bọn chúng không đơn giản là đám ô hợp!" Lâm Phong lẩm bẩm, tránh né luồng ma khí xoáy tròn, đồng thời tung ra một chiêu "Phá Thiên Trảm", xé nát cơn lốc. Hắn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, linh lực tiêu hao nhanh chóng. Áp lực từ trận pháp phong tỏa và sự truy đuổi không ngừng của các Hắc Sa Hộ Pháp khiến hắn phải căng mình chiến đấu. Hắn cũng nhận ra rằng, cái bẫy này được sắp đặt quá tinh vi, như thể Ma Tôn Huyết Ảnh đã đoán trước được hành động của hắn. Liệu có nội gián? Hay là hắn đã đánh giá thấp trí tuệ của Ma Tôn Huyết Ảnh?
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong rung động càng lúc càng dữ dội, không chỉ bởi sự tức giận của hắn mà còn bởi sự cộng hưởng với luồng ma khí cổ xưa đang được triệu hồi. Những phù văn màu đen trên quyển trục nhấp nháy liên tục, tỏa ra một luồng ánh sáng xanh thẫm kỳ lạ, dường như muốn trấn áp, muốn chống lại thứ năng lượng tà ác kia. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển như một phần của chính hắn, đang phản ứng mạnh mẽ, như muốn nói với hắn rằng nó chính là chìa khóa để giải mã hoặc đối phó với tình huống này.
Cuộc chiến trong hầm mộ bí mật bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng ma khí va chạm, tiếng la hét của tu sĩ Hắc Sa, tiếng gầm gừ của Mộc Ly, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và cái chết. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc lan tỏa khắp không gian, mỗi hơi thở đều mang theo vị kim loại gỉ sét và sự ẩm ướt lạnh lẽo của lòng đất. Lâm Phong biết, hắn phải ngăn chặn nghi thức này, phải phá hủy kế hoạch của Ma Tôn Huyết Ảnh và cái gọi là "Chúa Tể Ma Đạo" kia, bằng mọi giá. Đây là một cuộc chạy đua với thời gian, một trận chiến mà sự thất bại không phải là một lựa chọn.
"Công tử, ta tìm thấy rồi! Phía đông bắc! Có một điểm yếu trong trận pháp!" Giọng Hạ Vũ vang lên, mang theo sự mừng rỡ xen lẫn mệt mỏi. Nàng đã dốc toàn lực để cảm nhận và giải mã trận pháp này. Tần Nguyệt cũng gật đầu xác nhận, ánh mắt nàng đầy vẻ nghiêm trọng. "Nó không phải là điểm yếu tự nhiên, mà là một khe hở được tạo ra để... hút năng lượng! Nếu chúng ta có thể phá vỡ nó, có thể sẽ tạo ra một lỗ hổng lớn hơn!"
Lâm Phong nghe vậy, ánh mắt hắn lóe lên tia hy vọng. Hắn lập tức dồn toàn bộ linh lực còn lại vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, đồng thời kích hoạt Huyễn Mặc Quyển. Quyển trục trong tay hắn bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, những phù văn cổ xưa nhảy múa trên bề mặt, tỏa ra một luồng năng lượng bí ẩn, vừa hùng vĩ vừa u tối. Đây là sức mạnh của Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, một con đường tu luyện độc nhất vô nhị.
"Chúng ta phải thoát ra! Không thể bị mắc kẹt ở đây!" Lâm Phong gầm lên, tiếng quát của hắn dứt khoát, mang theo ý chí không thể lay chuyển. Hắn xoay người, tránh né một đòn tấn công hiểm hóc từ Hắc Sa Hộ Pháp, sau đó dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn kiếm duy nhất. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn hét lớn, Cửu Thiên Huyền Kiếm chém ra một luồng kiếm khí xanh thẫm khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt, không chỉ đẩy lùi Hắc Sa Hộ Pháp mà còn xé toạc không gian, hướng thẳng về phía đông bắc mà Hạ Vũ đã chỉ điểm.
Luồng kiếm khí khổng lồ mang theo năng lượng của Huyễn Mặc Quyển và Hóa Thần Kỳ đỉnh phong, va chạm dữ dội vào bức tường năng lượng màu đen ở phía đông bắc. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả hầm mộ. Bức tường năng lượng nứt vỡ, những phù văn đỏ máu và đen kịt bắn tung tóe như pháo hoa, tạo thành một lỗ hổng lớn.
"Đi mau!" Lâm Phong quát lớn, hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, linh lực đã gần cạn kiệt. Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly và Tần Nguyệt không chần chừ, lập tức theo sát Lâm Phong lao ra khỏi lỗ hổng. Hạ Vũ được Tần Nguyệt nắm tay, cũng nhanh chóng thoát thân.
Nhóm Hắc Sa Hộ Pháp bị bất ngờ, một vài tên bị kiếm khí của Lâm Phong đánh bay, trọng thương hoặc tử trận. Tên Hắc Sa Hộ Pháp kia gầm lên tức giận, hắn ta không ngờ Lâm Phong lại có thể phá vỡ trận pháp nhanh đến vậy. Hắn lập tức ra lệnh cho những tên còn lại truy đuổi. "Không được để chúng thoát! Giết! Giết hết!"
Nhóm Lâm Phong chạy như bay trong đường hầm ngầm, phía sau là tiếng gầm gừ giận dữ và tiếng bước chân nặng nề của những kẻ truy đuổi. Tuyết Dao vẫn lạnh lùng, nàng tung ra vài băng ti để cản đường địch. "Chúng truy đuổi rất gắt gao. Có vẻ chúng không muốn chúng ta sống sót." Nàng nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên quyết.
Mùi máu tanh và ma khí vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, hương vị của sự tự do và sinh tồn đang trở nên rõ ràng hơn. Lâm Phong cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, nhưng hắn không dám dừng lại. Hắn biết, những Hắc Sa Hộ Pháp này chỉ là những "quân cờ" nhỏ, và còn những kẻ mạnh hơn đang chờ đợi, những kẻ thực sự đứng sau âm mưu "Chúa Tể Ma Đạo" kia. Sự chính xác của cái bẫy này, và khả năng phối hợp của chúng, cho thấy Ma Tôn Huyết Ảnh có một đội quân được huấn luyện bài bản và có tổ chức cao, không hề thua kém bất kỳ môn phái chính phái nào.
Cuối cùng, sau một hồi chạy trốn nghẹt thở, nhóm Lâm Phong cũng tìm thấy một lối thoát lên mặt đất. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những kẽ nứt, chiếu rọi lên gương mặt lấm lem bụi đất và mồ hôi của họ. Bầu không khí ẩm ướt và lạnh lẽo của lòng đất dần biến mất, thay vào đó là luồng gió đêm se lạnh mang theo hơi sương của Đế Đô Long Phượng.
Lâm Phong quay đầu nhìn lại, vào sâu trong bóng tối của hầm mộ, nơi tiếng gầm gừ và tiếng bước chân của kẻ địch vẫn còn vang vọng. Hắn siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt đầy sự kiên định. Hắn biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Hắn sẽ không để bất kỳ "Chúa Tể Ma Đạo" hay thực thể cổ xưa nào hủy diệt thế giới này, hay làm hại những người mà hắn yêu thương. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Hắn sẽ chiến đấu đến cùng. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn vẫn còn chút rung động nhẹ, như một lời nhắc nhở, rằng nó chính là chìa khóa để giải mã và đối phó với những âm mưu cổ xưa này.
Cuộc đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh và cái gọi là "Chúa Tể Ma Đạo" kia, chắc chắn sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội. Lâm Phong cảm thấy rằng, thân thế của hắn, cùng với Huyễn Mặc Quyển, có mối liên hệ sâu sắc với đại trận phong ấn và "Thiên Ma Cổ Hồn", và nó sẽ đóng vai trò then chốt trong cuộc chiến sắp tới. Những dấu hiệu về sự suy yếu của thế giới, hay các sự kiện dị thường ngày càng rõ ràng, đã báo hiệu một kỷ nguyên hỗn loạn đang đến gần. Và hắn, Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên, sẽ là người đứng ra đối mặt với nó.