Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những kẽ nứt, chiếu rọi lên gương mặt lấm lem bụi đất và mồ hôi của Lâm Phong và các mỹ nhân. Luồng gió đêm se lạnh mang theo hơi sương của Đế Đô Long Phượng vuốt ve làn da, xua đi phần nào không khí ẩm ướt, lạnh lẽo và mùi máu tanh còn vương vấn từ hầm mộ. Họ vừa thoát khỏi cái bẫy chết người, vừa né tránh được sự truy đuổi như điên dại của đám Hắc Sa Hộ Pháp, nhưng ai nấy đều biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận từng thớ thịt trên cơ thể mỏi nhừ, linh lực đã cạn kiệt đến mức đáng báo động. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé của nhân loại trước những âm mưu kinh thiên động địa. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn vẫn còn chút rung động nhẹ, như một lời nhắc nhở không ngừng về bí ẩn thân thế và gánh nặng trên vai hắn.
"Tìm một nơi kín đáo để ẩn nấp trước đã," Lâm Phong khẽ nói, giọng khàn đặc, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc như dao. Hắn dẫn đầu nhóm, lách qua những con hẻm tối, tránh xa những con đường lớn vẫn còn lác đác bóng người tuần tra hay những quán trà đêm muộn. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong những bụi cây ven đường là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ của màn đêm dần về sáng. Cuối cùng, họ dừng chân tại một góc khuất trong một khu vườn bỏ hoang ở rìa Đế Đô, nơi những cây cổ thụ cao lớn vươn cành lá sum suê, tạo thành một mái vòm tự nhiên che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ bên ngoài. Mùi ẩm mốc của đất hòa lẫn với mùi hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa có chút u hoài.
Tuyết Dao lập tức tản ra xung quanh, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua mọi ngóc ngách, đảm bảo không có kẻ địch nào bám theo. Nàng như một bóng ma trắng muốt lướt đi trong đêm, nhẹ nhàng và vô thanh. Một lát sau, nàng quay về, gật đầu khẳng định an toàn. "Không có dấu vết truy đuổi. Có vẻ chúng ta đã cắt đuôi được chúng." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ mệt mỏi, ẩn chứa sự lo lắng thầm kín không dễ nhận ra. "Tuy nhiên, ta cảm thấy một luồng ma khí cực kỳ mạnh đang dần lan tỏa khắp Đế Đô, như một tấm màn vô hình đang bao phủ lấy mọi thứ."
Mộc Ly ngồi xuống một tảng đá, rút ra vài viên linh đan phục hồi linh lực, chia cho mọi người. Đôi mắt to tròn của nàng vẫn còn vương vấn vẻ sợ hãi, nhưng sự kiên định lại bùng cháy trong đó. "Lâm Phong, chúng ta phải làm gì đây? Cái nghi thức 'Tế Hồn' đó nghe thật đáng sợ. Ta cảm thấy như có một sinh vật khổng lồ đang thở dốc ngay dưới chân chúng ta vậy." Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, sự lo lắng không thể che giấu.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn đặt Cửu Thiên Huyền Kiếm xuống, ngồi đối diện với các nàng. "Tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ. Nghi thức 'Tế Hồn' đó không chỉ là hồi sinh Thiên Ma Cổ Hồn, mà còn là cánh cổng... một cánh cổng dẫn đến điều gì đó lớn hơn nhiều. Ta cảm thấy nó có liên quan mật thiết đến Thiên Đạo Vết Nứt từ 2000 năm trước, thứ đã gây ra một kỷ nguyên hỗn loạn và suýt chút nữa hủy diệt toàn bộ Hạ Giới này." Hắn nhìn Tần Nguyệt và Hạ Vũ, ánh mắt đầy sự kỳ vọng.
Tần Nguyệt gật đầu, khuôn mặt thanh lịch và trí tuệ của nàng giờ đây đầy vẻ nghiêm túc. Nàng vẫy tay, một luồng linh lực nhẹ nhàng vẽ ra trên mặt đất những phù văn cổ xưa mà họ đã nhìn thấy trong hầm mộ. "Dựa vào những phù văn chúng ta giải mã được, Ma Tôn Huyết Ảnh đang muốn lợi dụng Thiên Đạo Vết Nứt để mở ra một giới vực tà ác, triệu hồi thế lực mạnh hơn. Mục tiêu của hắn không chỉ là Hạ Giới này nữa, mà có thể là toàn bộ các giới diện. Những phù văn đó không chỉ là để 'tế hồn' mà còn là 'kêu gọi', 'hướng dẫn' một thứ gì đó từ bên ngoài. Đó là một nghi thức cực kỳ cổ xưa, thậm chí còn hơn cả những gì ta từng đọc trong các điển tịch của phái ta." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, nhưng chứa đựng một sự lo lắng sâu sắc. "Mỗi 'mắt trận' không chỉ là nơi hấp thụ linh hồn mà còn là một điểm tập kết năng lượng, tạo thành một mạng lưới khổng lồ. Nếu tất cả chúng được kích hoạt cùng lúc, hậu quả sẽ là không thể lường trước."
Hạ Vũ, người vẫn còn vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt to tròn, trong veo của nàng lại ánh lên sự kiên cường. Nàng nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, nó đang phát ra một ánh sáng mờ nhạt, như thể đang phản ứng với những gì nàng cảm nhận được. "Huyết mạch của ta cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác cực mạnh, nó đang ẩn mình rất sâu, như một con quái vật đang ngủ đông... nhưng nó đang thức tỉnh dần. Nó không phải là Thiên Ma Cổ Hồn đơn thuần nữa. Nó là một sự tồn tại khác, cổ xưa hơn, tà ác hơn, và nó đang tìm cách xâm nhập vào thế giới của chúng ta. Mỗi khi Ma Tôn Huyết Ảnh kích hoạt một 'mắt trận', 'con quái vật' đó lại cựa mình một chút, và sự liên kết giữa huyết mạch của ta với vết nứt Thiên Đạo lại càng trở nên rõ ràng." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng lời nói lại mang đến một cảm giác rợn người.
Lam Yên nghiến răng, vẻ đẹp mạnh mẽ của nàng càng thêm kiên nghị. "Vậy là chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu những gì Hạ Vũ và Tần Nguyệt nói là thật, thì đây không chỉ là cuộc chiến của riêng chúng ta nữa. Phải hành động nhanh chóng, tìm ra kẻ chủ mưu và ngăn chặn hắn trước khi quá muộn. Ta không thể ngồi yên nhìn Đế Đô này, nhìn toàn bộ Hạ Giới này bị nhấn chìm trong tà ác!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, tràn đầy quyết tâm chiến đấu.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một ý chí. Hắn cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Hắn sẽ bảo vệ họ, bảo vệ thế giới này. "Đúng vậy. Chúng ta phải hành động. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đã đoán được chúng ta sẽ truy lùng hắn, nhưng hắn sẽ không ngờ chúng ta có thể tiến nhanh đến vậy. Mục tiêu của chúng ta bây giờ là tìm ra Hắc Sa Hộ Pháp cấp cao nhất, kẻ đang điều hành các 'mắt trận' còn lại, và cắt đứt cái mạng lưới tà ác này. Ta sẽ đích thân đi thu thập thông tin, còn các nàng ở lại đây phục hồi linh lực, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo." Hắn đứng dậy, dáng người cao ráo, nhanh nhẹn, toát lên vẻ kiên cường. Hắn biết mình không thể mạo hiểm sự an nguy của các nàng trong một cuộc trinh sát tiềm ẩn nguy hiểm như thế này.
"Ngươi muốn đi một mình sao?" Tuyết Dao hỏi, giọng nói dù bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự không tán thành. Nàng luôn muốn ở bên hắn, bảo vệ hắn.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, một nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực. "Đừng lo, Tuyết Dao. Ta có cách. Hơn nữa, nếu chúng ta đi đông người, dễ bị phát hiện hơn. Ta cần một nguồn tin đáng tin cậy... mà cũng khá là 'đắt đỏ' nữa." Hắn nháy mắt, ám chỉ đến Quỷ Diện Lang Quân. Hắn cần thông tin chính xác, nhanh chóng, và không ai có thể cung cấp điều đó tốt hơn kẻ buôn tin số một Đế Đô này. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh không chỉ nằm ở số lượng, mà còn ở sự khôn ngoan và tốc độ."
***
Rạng sáng, khi sương đêm dần tan và những tia nắng đầu tiên bắt đầu nhuộm vàng mái ngói cong cong của Đế Đô, Lâm Phong đã lặng lẽ xuất hiện tại một góc khuất phía sau Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây thường là địa điểm ưa thích của Quỷ Diện Lang Quân để giao dịch bí mật, tránh xa những ánh mắt tò mò. Mùi trà nguội và hương trầm thoang thoảng từ những miếu thờ gần đó lảng vảng trong không khí.
Quỷ Diện Lang Quân đang ngồi co ro trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay cầm một ấm trà đã nguội ngắt, đôi mắt tinh ranh sau lớp mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn đang liếc nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó hoặc ai đó. Hắn ta trông gầy gò, di chuyển nhanh nhẹn, đúng như bản chất của một kẻ chuyên buôn tin tức trong bóng tối. Lâm Phong không nói lời nào, chỉ lặng lẽ tiến đến, đứng đối diện hắn.
Quỷ Diện Lang Quân giật mình, chiếc mặt nạ khẽ nghiêng, đôi mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn ta không ngờ Lâm Phong lại xuất hiện không một tiếng động như vậy. "Oa, Lâm công tử thật biết cách dọa người mà. Ngươi... ngươi thoát được rồi sao? Ma Tôn Huyết Ảnh đang điên tiết khắp nơi vì chuyện tối qua đó." Giọng hắn ta khàn khàn, tự nhiên nhưng ẩn chứa sự cảnh giác.
Lâm Phong không vòng vo, trực tiếp đặt vấn đề, giọng hắn trầm thấp, mang theo sự nghiêm nghị hiếm thấy. "Quỷ Diện Lang Quân, ta cần ngươi giúp một việc. Thông tin về các Hắc Sa Hộ Pháp cấp cao, kẻ đang điều hành các 'mắt trận' Tế Hồn... và vị trí của chúng."
Quỷ Diện Lang Quân ngửa người ra sau, chiếc ghế gỗ kẽo kẹt kêu. Hắn ta đưa ấm trà lên môi, nhấp một ngụm, rồi lắc đầu. "Oa, Lâm công tử thật biết chọn việc khó nha. Thông tin này... giá không rẻ đâu nha. Ma Tôn Huyết Ảnh đang rất tức giận sau sự kiện vừa rồi, việc này liên quan đến tính mạng đó." Hắn ta rõ ràng là đang cố gắng nâng giá, nhưng trong giọng nói vẫn có chút lo sợ thật sự. Hắn biết, dính vào Ma Tôn Huyết Ảnh thì dù là kẻ buôn tin sừng sỏ như hắn cũng phải dè chừng.
Lâm Phong cười nhạt, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt tinh ranh của Quỷ Diện Lang Quân. "Ngươi cứ nói giá. Nhưng nhớ kỹ, mạng của mọi người ở Đế Đô này đang bị đe dọa, bao gồm cả những 'khách hàng' của ngươi, những kẻ đã mang đến cho ngươi không ít linh thạch. Ngươi không muốn mất đi nguồn thu nhập béo bở này chứ? Hơn nữa, nếu Ma Tôn Huyết Ảnh thành công, liệu ngươi có còn chỗ đứng ở Hạ Giới này mà buôn bán tin tức nữa không?" Lâm Phong biết rõ điểm yếu của Quỷ Diện Lang Quân: tiền bạc và sự tồn tại.
Quỷ Diện Lang Quân im lặng một lát, suy nghĩ. Đầu hắn ta nghiêng qua nghiêng lại, như một con quỷ đang cân nhắc lời lãi. Cuối cùng, hắn ta thở dài, dường như đã đưa ra quyết định. "Được rồi, Lâm công tử. Ngươi nói đúng, mất cả chì lẫn chài thì ta cũng chẳng còn gì. Thông tin này... ta sẽ không lấy của ngươi một đồng linh thạch nào. Coi như là một khoản đầu tư cho tương lai vậy." Hắn ta khẽ nhếch miệng cười dưới lớp mặt nạ, một nụ cười quỷ dị. "Ma Tôn Huyết Ảnh có một Hộ Pháp cấp cao, tên gọi Hắc Ảnh Sứ. Kẻ này ẩn mình cực kỳ tinh vi, ngay cả mạng lưới của ta cũng phải mất rất nhiều công sức mới có thể dò la được một chút. Hắn đang ẩn mình tại một khu vực ít ai ngờ tới: Tháp Luyện Đan của một thế lực cổ xưa đã suy tàn, nằm ở rìa phía Tây Đế Đô. Nơi đó có một nguồn địa hỏa ẩn, rất thích hợp để che giấu ma khí. Hắn đang giám sát 'mắt trận' cuối cùng, đồng thời chuẩn bị cho nghi thức triệu hồi."
"Nghi thức triệu hồi?" Lâm Phong nhíu mày, lời của Quỷ Diện Lang Quân đã xác nhận một phần suy đoán của Tần Nguyệt và Hạ Vũ.
"Đúng vậy," Quỷ Diện Lang Quân gật đầu. "Không chỉ là 'Tế Hồn' mà còn là 'triệu hồi'. Ta không rõ chi tiết, nhưng có vẻ như Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ muốn Thiên Ma Cổ Hồn, mà còn muốn một thứ gì đó... hoặc một ai đó từ một giới vực khác. Hắn ta đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực Tháp Luyện Đan đó, không cho bất kỳ ai tiếp cận. Hắc Ảnh Sứ là một kẻ rất mạnh, không thua kém gì các Hộ Pháp cấp cao mà ngươi đã từng đối mặt đâu."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. "Tháp Luyện Đan? Ta hiểu rồi. Ngươi làm tốt lắm." Hắn đặt một túi trữ vật nhỏ lên bàn, bên trong là vài viên linh đan phục hồi và một số linh thạch thượng phẩm, coi như là tiền công cho những thông tin quý giá. "Đây là phần thưởng cho ngươi. Dù sao, ta cũng không thích nợ nần."
Quỷ Diện Lang Quân nhìn túi trữ vật, đôi mắt sau lớp mặt nạ sáng lên vẻ tham lam, nhưng hắn ta không từ chối. "Lâm công tử quả nhiên là hào sảng. Vậy thì... chúc ngươi may mắn. Ta hy vọng chúng ta sẽ còn có cơ hội hợp tác trong tương lai, sau khi ngươi dẹp yên được cái vụ Ma Tôn này." Hắn ta khẽ nhếch miệng cười một cách bí ẩn.
Lâm Phong không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay người rời đi, hòa vào dòng người bắt đầu tấp nập trên phố khi Đế Đô Long Phượng dần thức giấc. Hắn cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong tay rung động mạnh mẽ hơn, như thể nó đang nóng lòng muốn đối mặt với một thứ gì đó cổ xưa và tà ác.
***
Theo chỉ dẫn của Quỷ Diện Lang Quân, Lâm Phong cùng các mỹ nhân bí mật tiếp cận khu vực rìa phía Tây Đế Đô. Lúc này đã là chạng vạng tối, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời, không có ánh nắng gay gắt, chỉ có những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo cái lạnh ẩm ướt của vùng đất hoang vắng. Nơi đây là một vùng đất bị lãng quên, nằm cách xa trung tâm phồn hoa của Đế Đô, với những tàn tích kiến trúc cổ xưa mờ mịt trong sương chiều. Những bức tường đá đổ nát, những cột trụ sứt mẻ phủ đầy rêu phong, và những con đường mòn bị cỏ dại mọc lấn át, tất cả đều kể về một quá khứ huy hoàng đã bị thời gian vùi lấp.
Dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà, một tòa tháp đá cao lớn, nhuốm màu thời gian, đứng sừng sững giữa không gian hoang tàn, toát ra vẻ bí ẩn và cổ kính. Tòa tháp có vẻ ngoài cũ kỹ, rêu phong bám đầy, nhưng lại mang một khí chất uy nghi lạ thường, như một vị thần già nua đang ngủ say. Tiếng gió rít qua những khe hở trên tháp, nghe như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ. Mùi ẩm mốc của đá cũ hòa với một mùi hương liệu nhàn nhạt, xen lẫn một chút mùi tanh tưởi rất khó nhận ra, khiến không khí càng thêm phần quỷ dị.
"Nó ở đây... Năng lượng tà ác rất mạnh, nhưng bị che giấu cực kỳ tinh vi. Nếu không nhờ Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, chúng ta sẽ không thể phát hiện ra," Hạ Vũ khẽ thì thầm, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ sợ hãi, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ mình kiên cường. Nàng nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, viên ngọc phát ra một ánh sáng xanh nhạt, như một ngọn hải đăng trong màn đêm tà ác, dẫn lối cho họ.
Tần Nguyệt tập trung cảm nhận, đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng chi tiết kiến trúc của tòa tháp. "Tòa tháp này có vẻ là một Tháp Luyện Đan cổ xưa, thậm chí còn có dấu vết của trận pháp cổ thời Thượng Cổ. Ma Tôn Huyết Ảnh đã chọn một nơi ẩn náu không thể tốt hơn, lợi dụng địa thế và các trận pháp cổ để che đậy ma khí, khiến cho bất kỳ ai muốn dò la cũng phải mất rất nhiều công sức. Hắn ta không chỉ che giấu ma khí mà còn lợi dụng địa hỏa để cung cấp năng lượng cho nghi thức. Đúng là một kẻ xảo quyệt." Giọng nàng trầm ấm nhưng đầy vẻ nghiêm túc, tập trung.
Lam Yên đưa tay lên che mắt, nhìn về phía tòa tháp, đôi mắt sắc bén như chim ưng. "Có vẻ hắn đã đoán trước chúng ta sẽ đến. Khu vực xung quanh tòa tháp có vẻ rất vắng vẻ, nhưng ta cảm nhận được vài luồng khí tức ẩn nấp, chúng ta cần phải cẩn thận." Nàng rút ra chiến đao, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, đầy quyết tâm. Hắn nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cán kiếm lạnh buốt truyền đến một cảm giác quen thuộc, an tâm. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn lúc này không chỉ rung động nhẹ nữa, mà là một sự cộng hưởng mạnh mẽ, như thể nó đang bị thu hút bởi một thứ gì đó cực kỳ quan trọng bên trong tòa tháp. Một luồng khí tức tà ác khổng lồ, ẩn chứa sự cổ xưa và sức mạnh hủy diệt, đang cuộn trào từ bên trong tòa tháp, như một con thú dữ đang tỉnh giấc, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề, ngột ngạt. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng dâng trào trong huyết quản.
"Ma Tôn Huyết Ảnh, ngươi đừng hòng thực hiện được âm mưu của mình," Lâm Phong khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian hoang vắng. "Hắc Ảnh Sứ, ta đến đây!" Hắn biết, cuộc đối đầu này không chỉ là về việc ngăn chặn Ma Tôn, mà còn là về việc khám phá sự thật về thân thế của hắn, về vai trò của Huyễn Mặc Quyển trong đại trận phong ấn, và về số phận của toàn bộ Hạ Giới. Hắn là một phàm nhân nghịch thiên, và hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, dù cho Thiên Đạo có vô tình đến đâu, hắn vẫn sẽ giữ vững Nhân Đạo Hữu Tình của mình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, con đường hắn đi, sẽ không bao giờ dừng lại. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Lâm Phong quay sang nhìn các nàng, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ tiến vào. Hãy chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến khốc liệt. Hắc Ảnh Sứ đang đợi chúng ta." Hắn dẫn đầu, bước chân vững vàng, tiến thẳng về phía Tháp Luyện Đan cổ xưa, nơi bóng tối và tà ác đang chờ đợi. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.