Không khí chạng vạng tối càng thêm phần u ám khi Lâm Phong cùng các mỹ nhân đứng trước Tháp Luyện Đan cổ kính. Mùi ẩm mốc của đá cũ, hương liệu nhàn nhạt, và thứ mùi tanh tưởi khó tả quyện vào nhau, phả ra từ khe cửa tháp, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang say ngủ, nhưng Lâm Phong biết, nó đang bắt đầu tỉnh giấc. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mãnh liệt từ Huyễn Mặc Quyển trong tay, một luồng ma khí cổ xưa và mạnh mẽ cuộn trào, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề, ngột ngạt đến khó thở.
"Ma khí nồng đậm như vậy, xem ra đây chính là hang ổ của hắn. Mọi người cẩn thận!" Lâm Phong khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa sự kiên định sắt đá. Hắn quay sang nhìn các nàng, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người, ghi nhận sự lo lắng nhưng đầy tin tưởng nơi đôi mắt Tuyết Dao, vẻ cảnh giác hoạt bát của Mộc Ly, sự điềm tĩnh sắc sảo của Tần Nguyệt, nét cương trực mạnh mẽ của Lam Yên, và cả vẻ hiền lành nhưng kiên cường của Hạ Vũ. Họ là hậu phương vững chắc, là động lực để hắn tiến lên. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ," hắn thầm nhủ, "nhưng không phải chỉ một mình ta."
"Công tử cẩn thận!" Tuyết Dao đáp lời, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng. Nàng đã rút ra Băng Phách Kiếm, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh chiều tà yếu ớt, tỏa ra một luồng hàn khí nhè nhẹ. Mộc Ly gật đầu lia lịa, hai tay đã thủ sẵn những lá bùa yêu lực, đôi mắt to tròn lướt nhanh khắp các góc khuất, tìm kiếm nguy hiểm tiềm tàng. Lam Yên không nói gì, chỉ siết chặt trường thương trong tay, ánh mắt rực lửa sẵn sàng lao lên tiên phong. Tần Nguyệt thì chăm chú quan sát trận pháp bên ngoài tháp, thần sắc thận trọng, nhưng không hề sợ hãi. Hạ Vũ nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, ánh sáng xanh nhạt từ viên ngọc càng lúc càng rõ ràng, như đang mách bảo nàng về những điều sắp xảy ra.
Lâm Phong không chần chừ, hắn biết thời gian không còn nhiều. Hắn nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào khe cửa tháp. "Vào!"
Theo hiệu lệnh của hắn, một luồng kiếm khí sắc bén như xé toạc không gian, mang theo vạn cân lực, chém thẳng vào lớp cửa đá cổ kính. "Rầm!" Âm thanh vang dội, cát đá văng tung tóe, lớp phù văn cổ xưa khắc trên cửa tháp lóe lên một chút rồi vỡ vụn. Cánh cửa đá nặng nề đổ sập vào trong, để lộ một hành lang tối tăm, sâu hun hút, nơi ma khí cuồn cuộn như sóng triều.
Ngay khi cánh cửa đổ sập, từ sâu bên trong hành lang, một đám Ma Môn Đệ Tử hung hãn, mặc áo choàng đen, với khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt đỏ ngầu lập tức lao ra. Chúng gầm gừ những tiếng man rợ, vung vẩy pháp khí tẩm độc, không hề che giấu sát ý.
"Băng Phong Vạn Lý!" Tuyết Dao tiên phát chế nhân. Băng Phách Kiếm trong tay nàng vung lên, từng luồng băng phong sắc lạnh như ngàn mũi kim châm, đóng băng không khí, tạo thành một bức tường băng mỏng manh nhưng kiên cố, chặn đứng bước tiến của đám ma tu. Một vài tên không kịp né tránh, bị băng phong trực tiếp làm chậm lại, thậm chí bị đóng băng một phần thân thể.
"Lôi Vân Đằng!" Mộc Ly không kém cạnh, nàng vung tay, những sợi dây leo phát sáng màu xanh biếc từ lòng đất trỗi dậy, quấn lấy chân tay đám Ma Môn Đệ Tử, đồng thời phát ra những tia sét nhỏ, khiến chúng kêu gào thảm thiết. Nàng tuy nhỏ nhắn nhưng ra tay không chút nương tình.
"Phá!" Lam Yên gầm lên một tiếng, trường thương trong tay nàng hóa thành một luồng hỏa diễm rực đỏ, xuyên thủng không gian, đâm thẳng vào đám ma tu đang bị vướng víu. Từng nhát thương dứt khoát, mạnh mẽ, mang theo sức hủy diệt của lửa, khiến những tên ma tu trúng đòn tan thành tro bụi. Nàng như một ngọn lửa cuồng bạo, xông thẳng vào hàng ngũ địch, mở đường cho cả nhóm.
Tần Nguyệt đứng phía sau, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không ngừng quét qua chiến trường, phân tích tình hình. Nàng vung tay, những lá bùa hộ mệnh phát sáng bay ra, bao bọc lấy Hạ Vũ và những ai cần được bảo vệ, đồng thời ném những viên đan dược màu xanh lục vào giữa đám địch, tạo ra một làn khói độc màu tím, làm suy yếu thể lực và ma khí của chúng. "Cẩn thận! Chúng có khả năng tự phục hồi!" nàng cảnh báo, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.
Lâm Phong là mũi nhọn của trận chiến. Hắn luồn lách giữa những đòn tấn công của đám ma tu, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn như một con rồng bạc, thoắt ẩn thoắt hiện, chém ra từng đạo kiếm quang rực rỡ, dễ dàng cắt đứt ma khí và thân thể của kẻ địch. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn vẫn rung động liên hồi, như một la bàn dẫn đường, chỉ về phía sâu hơn của tòa tháp.
"Không có gì đặc biệt. Chỉ là lũ sâu bọ mà thôi," Lâm Phong cười nhạt, ánh mắt hắn lạnh lẽo không một gợn sóng. "Chúng ta không có thời gian để lãng phí ở đây." Hắn dồn thêm linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, tung ra một chiêu "Kiếm Ảnh Phân Thân", tạo ra hàng chục ảo ảnh kiếm quang bao vây đám Ma Môn Đệ Tử. Trong nháy mắt, đám ma tu bị đánh tan tác, chỉ còn lại những vệt máu đen và ma khí nồng nặc bốc lên từ mặt đất.
Mùi máu tanh và lưu huỳnh càng lúc càng nồng nặc khi họ tiến sâu vào bên trong tháp. Những bức tường đá cổ kính với phù văn đã mờ nhạt, những lò luyện đan bằng đồng khổng lồ nằm rải rác hai bên hành lang, phát ra những tia lửa yếu ớt, nhưng vẫn đủ để soi sáng một phần con đường. Tiếng gió rít qua những khe hở trên tháp giờ đã bị thay thế bởi tiếng lách tách của lửa cháy âm ỉ, tiếng kim loại va chạm đâu đó, và một thứ âm thanh rì rầm như tiếng tụng niệm cổ xưa, càng lúc càng rõ ràng. Bầu không khí bên trong tháp nóng bức một cách dị thường, nhưng lại xen lẫn một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương, một sự kết hợp quái dị mà chỉ ma khí mới có thể tạo ra.
"Phía trước có một luồng năng lượng rất mạnh!" Hạ Vũ đột nhiên lên tiếng, đôi mắt nàng nhắm nghiền, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng phát sáng rực rỡ, như một mặt trời nhỏ giữa màn đêm tăm tối. "Như một con quái vật đang ngủ đông... nhưng nó đang thức tỉnh dần, và nó đang ở ngay phía trước!"
Lâm Phong gật đầu, hắn cũng cảm nhận được. Hắn ra hiệu cho mọi người cẩn thận, bước chân càng lúc càng vững vàng, tiến thẳng về phía cuối hành lang. Cuộc chiến thực sự, hắn biết, giờ mới bắt đầu. Họ đã dọn d dẹp xong lớp phòng vệ bên ngoài, giờ là lúc đối mặt với kẻ đứng sau tất cả.
***
Vượt qua hành lang hun hút, cuối cùng họ cũng đến một đại sảnh rộng lớn, nằm sâu trong lòng Tháp Luyện Đan. Nơi đây khác hẳn với sự ẩm mốc, cũ kỹ của bên ngoài. Bầu không khí nóng bức, khô ráo, tràn ngập mùi thảo dược nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc và lưu huỳnh gay gắt. Ánh sáng mờ ảo từ những lò luyện đan khổng lồ được chạm khắc phù văn cổ xưa, cùng với ánh sáng xanh lè từ những ngọn đuốc treo trên tường, soi rọi một cách quỷ dị. Tiếng tụng niệm cổ xưa giờ đã trở nên rõ ràng hơn, như hàng vạn linh hồn đang than khóc.
Ở trung tâm đại sảnh, một trận pháp ma đạo khổng lồ đang hoạt động, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị. Trên mặt đất xung quanh trận pháp, la liệt những thi thể khô héo, gương mặt chúng vẫn còn lưu giữ biểu cảm kinh hoàng và đau đớn tột cùng, như bị hút cạn sinh khí chỉ trong chốc lát. Mùi tử khí nồng nặc đến buồn nôn, khiến ngay cả những tu sĩ có kinh nghiệm như Lam Yên cũng phải nhíu mày.
Giữa trận pháp ma đạo đó, một bóng người cao lớn đang ngồi thiền. Hắn ta khoác áo choàng đen, toàn thân bao phủ bởi ma khí u ám, dáng người thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma. Khuôn mặt bị che kín bởi một chiếc mặt nạ đen, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu, lóe lên những tia tàn nhẫn và kiêu ngạo. Đó chính là Hắc Ảnh Sứ, Hắc Sa Hộ Pháp cấp cao mà họ đang tìm kiếm.
Hắn ta dường như đã biết trước sự xuất hiện của họ. Ngay khi Lâm Phong và nhóm bước vào, đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ từ từ mở ra, tập trung nhìn thẳng vào Lâm Phong. Một nụ cười tà dị hiện lên trên môi hắn, dù bị che khuất bởi mặt nạ, nhưng Lâm Phong vẫn có thể cảm nhận được sự khinh miệt và điên loạn trong đó.
"Ngươi cuối cùng cũng đến, Lâm Phong," Hắc Ảnh Sứ cất tiếng, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ chế giễu, "nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Nghi thức 'Tế Hồn' đã gần hoàn thành, và với 'Thiên Đạo Vết Nứt' từ hai ngàn năm trước, chúng ta sẽ mở ra cánh cửa dẫn đến quyền năng tối thượng! Ma Tôn đại nhân sẽ thống trị tất cả!" Hắn đứng dậy, ma khí cuồn cuộn bùng phát, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo, những lò luyện đan xung quanh cũng theo đó mà bùng lên những ngọn lửa xanh lè, tạo nên một khung cảnh rợn người.
"Kẻ điên rồ!" Lâm Phong phẫn nộ gầm lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, ánh sáng trắng bạc đối chọi gay gắt với ma khí đen tối. "Ngươi dám lợi dụng sinh linh vô tội! Chân tướng của Ma Tôn Huyết Ảnh là gì? Ngươi đang phục vụ ai?" Hắn không thể chấp nhận được việc dùng mạng sống của phàm nhân để thực hiện những nghi thức tà ác như vậy. "Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình!"
Hắc Ảnh Sứ cười phá lên, tiếng cười khô khốc, man rợ vang vọng khắp đại sảnh, như tiếng quỷ khóc thần sầu. "Ma Tôn là ai? Ta là ai? Ngươi không cần biết! Ngươi chỉ cần biết, tất cả chúng sinh đều là con cờ trong một ván cờ lớn hơn. Sống hay chết, chỉ là một khái niệm nhỏ nhoi mà thôi!" Hắn vung tay, một luồng ma khí đen đặc xoáy tròn, biến thành vô số gương mặt quỷ dữ, gào thét lao về phía họ. "Ngươi muốn ngăn cản? Ngươi không đủ tư cách!"
"Hừ! Lời lẽ của kẻ tà ma!" Lam Yên không chút do dự, trường thương trong tay nàng hóa thành một luồng hỏa diễm, đâm thẳng vào những gương mặt quỷ dữ. "Ngươi sẽ phải trả giá cho những tội ác của mình!" Nàng là người đầu tiên xông lên, không chịu nổi sự tàn ác của Hắc Ảnh Sứ.
Tuyết Dao và Mộc Ly cũng không kém. Tuyết Dao tung ra vô số phiến băng sắc bén, cắt đứt ma khí, còn Mộc Ly thì triệu hồi những dây leo gai góc, quấn lấy và nghiền nát những thực thể ma vật nhỏ hơn mà Hắc Ảnh Sứ vừa triệu hồi. Tần Nguyệt nhanh chóng đặt một lớp trận pháp phòng ngự bằng đan dược, bảo vệ Hạ Vũ và tạo một vùng an toàn cho cả nhóm. Nàng biết, trận chiến này không chỉ dừng lại ở việc đối phó với Hắc Ảnh Sứ, mà còn là bảo vệ Hạ Vũ, người có huyết mạch đặc biệt, có thể cảm nhận được 'Thiên Đạo Vết Nứt' và những bí ẩn đằng sau nó.
"Hạ Vũ, bảo vệ bản thân! Tần Nguyệt, Mộc Ly, Tuyết Dao, Lam Yên, các nàng giúp ta phá hủy những kết nối phụ của trận pháp này! Ta sẽ đối phó với hắn!" Lâm Phong quát lớn, giọng hắn tràn đầy uy lực, ra hiệu cho các mỹ nhân. Hắn biết, trận pháp 'Tế Hồn' này là mấu chốt, nếu không phá hủy nó, Hắc Ảnh Sứ có thể liên tục triệu hồi ma vật hoặc sử dụng năng lượng từ những linh hồn bị tế để tăng cường sức mạnh.
Hắn không đợi Hắc Ảnh Sứ ra tay nữa, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn bùng lên ánh sáng rực rỡ, mang theo ý chí kiên cường và lòng phẫn nộ của một phàm nhân nghịch thiên, lao thẳng vào Hắc Ảnh Sứ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ngươi sẽ không thể đạt được mục đích!"
Cuộc chiến bùng nổ, Hắc Ảnh Sứ không ngờ Lâm Phong lại quyết đoán đến vậy, hắn chỉ kịp đưa tay lên, một luồng ma khí đen đặc ngưng tụ thành một tấm khiên, chặn lại mũi kiếm của Lâm Phong. "Keng!" Tiếng kim loại va chạm chói tai, tia lửa bắn ra khắp nơi. Đại sảnh rung chuyển dữ dội, như thể tòa tháp sắp sụp đổ bất cứ lúc nào. Mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và khói bụi bốc lên nghi ngút, hòa vào không khí nóng bức và lạnh lẽo kỳ dị.
"Một phàm nhân nho nhỏ dám ngông cuồng!" Hắc Ảnh Sứ gầm lên, hắn tung ra một chưởng, ma khí cuồn cuộn như sóng thần, đẩy Lâm Phong lùi lại vài bước. "Ngươi không biết mình đang đối đầu với thứ gì đâu!" Hắn bắt đầu niệm chú, những phù văn ma đạo màu đen từ lòng đất trỗi dậy, kết nối với trận pháp 'Tế Hồn', hút lấy sinh khí từ những thi thể khô héo, biến thành vô số Ma Binh hung tợn, mang theo binh khí sắc bén, lao vào tấn công Lâm Phong.
Lâm Phong không chút nao núng. Hắn là một phàm nhân nghịch thiên, trải qua biết bao sinh tử, hắn hiểu rõ rằng sự sợ hãi chỉ làm chậm bước chân của kẻ yếu. Hắn hít một hơi thật sâu, linh lực trong đan điền cuồn cuộn vận chuyển, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn chém ra từng đạo kiếm quang như thiên hà chảy ngược, xuyên phá tầng tầng lớp lớp Ma Binh. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên!" Hắn không ngừng tiến lên, mỗi bước chân đều mang theo sự quyết tâm không gì lay chuyển được.
Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn cũng không ngừng rung động, như một sinh vật sống, nó hấp thụ một lượng lớn ma khí từ không gian xung quanh, từ những Ma Binh bị Lâm Phong đánh tan, khiến cho Hắc Ảnh Sứ cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc của mình đang bị hút cạn. "Thứ gì đây?" Hắc Ảnh Sứ kinh ngạc, lần đầu tiên hắn ta lộ ra vẻ bối rối.
***
Đại sảnh Tháp Luyện Đan đã hoàn toàn trở thành một chiến trường hỗn loạn. Tiếng kiếm khí vút qua, tiếng ma vật gào thét, tiếng phù văn ma đạo bùng nổ, xen lẫn những tiếng nổ "ầm ầm" do các đòn tấn công của Lâm Phong và các mỹ nhân. Mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh, mùi khói và bụi hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, khó chịu. Ánh sáng chói lòa từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng u ám từ ma khí, ánh sáng xanh lè từ ngọn đuốc và ánh sáng đỏ quỷ dị từ trận pháp 'Tế Hồn' liên tục giao thoa, biến đổi. Cảm giác rung chuyển của tháp càng lúc càng dữ dội, gió rít lạnh lẽo do ma khí xen lẫn hơi nóng bức từ các lò luyện đan, khiến nhiệt độ thay đổi đột ngột giữa trận chiến.
Lâm Phong và Hắc Ảnh Sứ giao chiến quyết liệt. Tốc độ của Lâm Phong cực nhanh, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn chém ra những đường kiếm sắc bén như tia chớp, mang theo linh lực hùng hậu. Hắc Ảnh Sứ cũng không phải dạng vừa, ma khí của hắn biến hóa khôn lường, lúc thì ngưng tụ thành những mũi tên đen sắc nhọn, lúc thì hóa thành những ảo ảnh ma quỷ, liên tục công kích Lâm Phong. Từng chiêu thức đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến những bức tường đá xung quanh liên tục sụp đổ.
"Ngươi nghĩ chỉ với chút sức lực ấy mà có thể ngăn cản đại cục của Ma Tôn sao?" Hắc Ảnh Sứ gầm lên, tay hắn vung một chưởng, một con Ma Long đen kịt từ ma khí ngưng tụ, há to miệng gầm thét, lao về phía Lâm Phong.
Lâm Phong không nói nhiều, hắn vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển "Kiếm Khí Cửu Trọng Thiên". Chín đạo kiếm khí trắng bạc, mỗi đạo mang theo một tầng ý cảnh khác nhau, xoáy tròn, hợp nhất, biến thành một luồng kiếm quang khổng lồ, rực rỡ như mặt trời, đâm thẳng vào con Ma Long. "Rắc!" Con Ma Long bị kiếm khí xuyên thủng, tan biến thành từng hạt ma khí nhỏ li ti. Lâm Phong không dừng lại, hắn tiếp tục xông lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm chém thẳng vào Hắc Ảnh Sứ.
Trong lúc đó, các mỹ nhân cũng đang làm tốt nhiệm vụ của mình. Tuyết Dao tung ra "Vạn Niên Hàn Băng", những tảng băng khổng lồ từ hư không ngưng tụ, đè bẹp những Ma Binh đang tấn công Hạ Vũ và Tần Nguyệt. Mộc Ly với thân pháp nhanh nhẹn, dùng yêu lực triệu hồi ra vô số cành cây gai độc, tấn công vào các kết nối phụ của trận pháp 'Tế Hồn' mà Tần Nguyệt đã chỉ ra. Lam Yên thì như một chiến thần, trường thương trong tay nàng múa lượn, những ngọn lửa rực đỏ bùng cháy, tiêu diệt từng Ma Binh một cách dứt khoát, dũng mãnh, mở đường cho Mộc Ly tiếp cận các vị trí quan trọng.
Tần Nguyệt không chỉ chỉ dẫn, nàng còn liên tục tung ra những lá bùa "Tịnh Hóa", "Phong Ấn", làm suy yếu ma khí và phong tỏa khả năng triệu hồi của Hắc Ảnh Sứ, đồng thời dùng đan dược trị liệu khôi phục linh lực cho các nàng. Hạ Vũ, tuy chưa trực tiếp chiến đấu, nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng không ngừng phát ra ánh sáng, như một ngọn hải đăng chỉ dẫn.
Đột nhiên, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong không còn nằm yên nữa. Nó tự động bay ra, lơ lửng giữa không trung, phát ra một luồng ánh sáng cổ xưa màu tím than huyền ảo. Quyển trục tự động mở ra, từng trang giấy cũ kỹ lật giở, không phải để công kích, mà là để hấp thụ. Một luồng lực hút khổng lồ từ Huyễn Mặc Quyển đột nhiên bùng phát, như một hố đen, điên cuồng hấp thụ ma khí từ trận pháp 'Tế Hồn', từ Hắc Ảnh Sứ, và từ cả những Ma Binh xung quanh.
"Cái gì?!" Hắc Ảnh Sứ hoảng hốt, hắn cảm thấy ma khí trong cơ thể mình đang bị rút cạn một cách nhanh chóng, sức mạnh của hắn đang suy yếu. Trận pháp 'Tế Hồn' cũng theo đó mà dao động dữ dội, những gương mặt quỷ dữ trên đó biến mất, tiếng tụng niệm cổ xưa cũng dần tắt lịm.
Khi Huyễn Mặc Quyển hấp thụ ma khí, một luồng ánh sáng cổ xưa khác, màu xanh biếc, bỗng bùng phát từ nó, kết nối trực tiếp với Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay Hạ Vũ. Viên ngọc bỗng rung lên dữ dội, ánh sáng xanh lam từ nó càng lúc càng mạnh, bao trùm lấy Hạ Vũ. Nàng đột nhiên nhắm nghiền mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, thốt ra những lời cổ ngữ khó hiểu, nghe như tiếng gió ngàn năm, tiếng biển cả vọng về từ một thời đại đã bị lãng quên. Những lời đó, dù không ai hiểu, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc đến lạ, như đang giải mã một phần bí mật của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và một thế giới khác, một thế giới nằm ngoài tầm hiểu biết của họ. "Thiên Đạo Vô Tình... Nhân Đạo Hữu Tình... Huyễn Mặc Quyển... Linh Giới..." những từ ngữ rời rạc thoát ra từ môi nàng, mỗi từ đều chứa đựng một sức mạnh bí ẩn, cổ xưa.
Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội. Hắc Ảnh Sứ đang suy yếu, Ma Binh cũng đã tan rã. "Cơ hội tốt!" Hắn gầm lên, dồn toàn bộ linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển chiêu thức mạnh nhất của hắn, "Huyễn Mặc Thiên Kiếm!" Kiếm quang rực rỡ như sao băng xé toạc màn đêm, mang theo ý chí của Huyễn Mặc Quyển, của Cửu Thiên Huyền Kiếm, và của chính hắn, đâm thẳng vào tim Hắc Ảnh Sứ.
"Không! Không thể nào!" Hắc Ảnh Sứ kêu lên một tiếng thất thanh, giằng co trong đau đớn. Hắn ta cố gắng chống cự, nhưng ma khí đã bị hút cạn quá nhiều. Kiếm của Lâm Phong xuyên thủng lớp áo choàng đen, đâm thẳng vào ngực hắn. Một luồng linh lực hùng hậu bùng nổ, phá hủy hoàn toàn nội tạng và đan điền của hắn.
Trước khi hoàn toàn tan biến, Hắc Ảnh Sứ ngã quỵ xuống, chiếc mặt nạ nứt vỡ, để lộ một khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, với đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã trở nên mờ đục. Hắn ta cười điên dại, tiếng cười khàn đặc, yếu ớt vang vọng khắp đại sảnh đổ nát. "Ha ha ha... Ngươi nghĩ Ma Tôn là tất cả sao? Ngươi quá ngây thơ rồi, Lâm Phong... Có một thế giới khác... một con đường... Linh Giới... Ngươi sẽ phải đối mặt với... A..." Lời nói của hắn đứt quãng, nhưng lại gieo vào lòng Lâm Phong một hạt giống nghi ngờ và tò mò. Hắn ta cố gắng thốt lên một cái tên hoặc một tọa độ bí ẩn, ám chỉ một thế lực lớn hơn Ma Tôn Huyết Ảnh và một con đường dẫn đến 'Linh Giới', nhưng rồi, hắn ta hoàn toàn tắt thở, thân thể tan biến thành tro bụi đen kịt, để lại một mảnh ngọc bội khắc phù văn cổ xưa rơi trên mặt đất.
Ngay khi Hắc Ảnh Sứ tắt thở, một luồng năng lượng kỳ lạ từ Huyễn Mặc Quyển và tàn dư ma khí bỗng xoáy tụ, tạo thành một khe nứt không gian nhỏ, phát ra ánh sáng trắng bạc lấp lánh. Từ khe nứt đó, một bóng người thanh thoát, khí chất như tiên, xuất hiện thoáng qua. Hắn ta mặc y phục màu xanh lá cây, tay cầm một chiếc la bàn cổ kính khẽ xoay. Khuôn mặt hắn không hiện rõ, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Đó chính là Linh Giới Dẫn Lộ Nhân. Hắn ta nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt thâm thúy, khó dò, rồi cất tiếng nói, giọng điềm tĩnh, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ kính, xuyên thấu không gian và thời gian:
"Linh Giới rộng lớn, chớ khinh suất! Con đường còn dài, và những kẻ theo đuổi Thiên Đạo Vết Nứt còn nguy hiểm hơn nhiều... Hãy tìm 'Cổ Thần Các', ngươi sẽ biết nơi khởi nguồn..."
Nói rồi, Linh Giới Dẫn Lộ Nhân quay người, thân ảnh hắn ta tan biến vào khe nứt không gian, khe nứt cũng theo đó mà khép lại, biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy đại sảnh, với những tàn tích của trận chiến và những bí ẩn mới vừa được hé mở.
***
Rạng sáng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua những khe hở trên tường tháp, soi rọi vào đại sảnh đổ nát. Khói bụi và ma khí đã dần tan biến, chỉ còn lại mùi cháy khét và tử khí vẫn còn vương vấn trong không khí nặng nề. Trung tâm đại sảnh giờ chỉ còn là một đống đổ nát, những lò luyện đan cổ kính đã bị phá hủy, những phù văn ma đạo trên đất đã biến mất.
Lâm Phong cùng các mỹ nhân đứng giữa đống đổ nát, mỗi người đều mang một vẻ mặt trầm tư. Trận chiến tuy đã kết thúc, nhưng những lời nói cuối cùng của Hắc Ảnh Sứ và sự xuất hiện bí ẩn của Linh Giới Dẫn Lộ Nhân lại khiến tâm trí họ dậy sóng. Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là tất cả, phía sau hắn còn có một thế lực lớn hơn, và một thế giới khác mang tên Linh Giới đang chờ đợi.
Hạ Vũ, sau khi thốt ra những lời cổ ngữ, đã trở lại bình thường, nhưng vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Nàng nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, ánh mắt vẫn còn một chút hoang mang. "Những lời nói đó... như thể không phải của ta... Nhưng ta cảm thấy chúng rất quan trọng."
Lâm Phong cúi xuống, nhặt lấy mảnh ngọc bội khắc phù văn cổ xưa từ nơi Hắc Ảnh Sứ tan biến. Mảnh ngọc bội đen tuyền, lạnh lẽo, nhưng khi hắn chạm vào, một luồng năng lượng lạ, cổ xưa, có phần tà dị nhưng lại không hề độc ác, truyền vào lòng bàn tay hắn. Huyễn Mặc Quyển lúc này đã trở về tay hắn, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một người bạn đồng hành trung thành, an ủi tâm hồn hắn. Nó dường như đã được "làm sạch" sau khi hấp thụ một lượng lớn ma khí, trở nên trong suốt và huyền ảo hơn.
"Thiên Đạo Vết Nứt... Linh Giới... 'Cổ Thần Các'... Những lời của hắn không hề đơn giản," Tần Nguyệt suy tư, đôi mắt phượng của nàng nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc bội trong tay Lâm Phong. "Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con tốt trong một ván cờ lớn hơn, như chúng ta đã dự đoán. Nhưng ván cờ này lại rộng lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều."
"Người vừa rồi là ai? Có vẻ không phải phàm nhân..." Lam Yên nghi hoặc, nàng vẫn còn cảm thấy chấn động trước sự xuất hiện thần bí của Linh Giới Dẫn Lộ Nhân. Khí chất thanh thoát, xuất hiện từ hư không và biến mất không dấu vết, điều đó vượt xa hiểu biết về tu tiên của nàng.
Tuyết Dao khẽ thở dài, nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn ra bên ngoài cửa tháp, nơi ánh bình minh đang dần hé rạng. "Hành trình của chúng ta, e rằng còn dài hơn chúng ta nghĩ."
Lâm Phong siết chặt mảnh ngọc bội, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn các nàng, rồi lại nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi ánh sáng ban mai đang xua tan bóng tối. "Dù Ma Tôn Huyết Ảnh hay bất cứ thế lực nào đứng sau, dù có là Linh Giới hay Thiên Đạo Vết Nứt, ta cũng sẽ tìm ra sự thật. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Con đường này, dù chông gai đến mấy, ta cũng sẽ không lùi bước!" Hắn là Lâm Phong, kẻ mang trong mình Huyễn Mặc Chi Đạo, và hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc. "Linh Giới... có vẻ như đó sẽ là điểm đến tiếp theo của chúng ta."
Hắn biết, cuộc đối đầu với Hắc Ảnh Sứ chỉ là một khởi đầu. Những bí ẩn về thân thế của hắn, về Huyễn Mặc Quyển, về Thiên Đạo Vết Nứt, và cả vận mệnh của toàn bộ Hạ Giới, giờ đây đã gắn liền với một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Với những người thân yêu bên cạnh, với ý chí kiên định và sức mạnh không ngừng tiến hóa, hắn tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Lâm Phong cùng các mỹ nhân rời khỏi Tháp Luyện Đan đổ nát, bước ra ngoài dưới ánh bình minh rực rỡ, mang theo những bí ẩn mới và một mục tiêu lớn lao hơn. Con đường tu tiên vẫn còn dài, và những thử thách sắp tới chắc chắn sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội. Nhưng họ đã sẵn sàng.