Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 26

Huyền Bí Cổ Đồ: Quyết Định Tiến Về Hang Linh Thạch

4766 từ
Mục tiêu: Củng cố quyết tâm của Lâm Phong và Trần Hạo trong việc khám phá Hang Động Linh Thạch dựa trên manh mối mới và lời đe dọa của Dương Thiên Minh.,Lâm Phong thể hiện khả năng lãnh đạo, phân tích tình hình và lập kế hoạch cho chuyến đi đầy nguy hiểm.,Tăng cường sự gắn kết và tin tưởng giữa Lâm Phong và Trần Hạo khi họ chuẩn bị cho cuộc phiêu lưu lớn hơn.,Gieo rắc thêm bí ẩn về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' thông qua tấm bản đồ và những vật phẩm chuẩn bị.,Thiết lập bối cảnh cho hành trình đến Hang Động Linh Thạch, bao gồm việc chuẩn bị tài nguyên và tinh thần.,Nhấn mạnh sự 'rising_action' bằng việc đẩy nhân vật vào cuộc phiêu lưu lớn hơn, vượt ra ngoài vùng an toàn.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Vương Chưởng Quỹ
Mood: Phiêu lưu, quyết đoán, cảnh giác, huyền bí
Kết chương: [object Object]

Không khí trong rừng đặc quánh lại, căng thẳng tột độ. Tiếng chim hót đã im bặt từ lâu, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ và tiếng tim đập dồn dập của hai lữ khách đang đối diện với hiểm nguy. Cổ Di Tích Huyền Không, bí mật từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… Tấm bản đồ này không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một họa sát thân. Nhưng đối với Lâm Phong, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Chàng sẽ không bao giờ lùi bước.

Nhưng không lùi bước không có nghĩa là liều lĩnh. Cái vẻ bình thản đến lạ thường trên gương mặt Lâm Phong che giấu một bộ óc đang vận hành với tốc độ kinh hoàng. Dương Thiên Minh là một kẻ khó chơi, hắn có tu vi cao, lại có tùy tùng mạnh mẽ. Đối đầu trực diện lúc này là hành động của kẻ ngu xuẩn. Hắn cần thông tin, cần thời gian để chuẩn bị. Lâm Phong khẽ thở ra một hơi, đôi môi vẫn giữ nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

“Ồ, thì ra là Dương thiếu chủ danh chấn Thiên Phong Thành.” Giọng Lâm Phong vang lên, không hề có chút sợ hãi, ngược lại còn mang theo chút trêu tức. “Thảo nào khí chất bất phàm, khiến tiểu bối như ta đây ngưỡng mộ khôn cùng. Chỉ là…” Chàng nhướng mày, ánh mắt lướt qua vẻ mặt kiêu ngạo của Dương Thiên Minh. “Vật phẩm tuy quý, nhưng cũng phải có cái mạng để hưởng. Dương thiếu chủ đường đường là thiên chi kiêu tử, lại đi tranh đoạt vật vô chủ với hai kẻ ‘nhà quê bần hàn’ như chúng ta, chẳng sợ làm mất đi thể diện của Dương gia sao? Huống hồ, có những thứ, càng muốn đoạt, lại càng khó giữ.”

Dương Thiên Minh chợt khựng lại, nụ cười trên môi cứng đờ. Hắn không ngờ một kẻ tu vi thấp kém như Lâm Phong lại dám ăn nói ngang tàng đến vậy, lại còn dám lấy thể diện Dương gia ra để châm chọc hắn. Khuôn mặt hắn tối sầm lại, sát khí bắt đầu lan tỏa mãnh liệt hơn. Hai tùy tùng phía sau cũng đồng loạt siết chặt vũ khí, ánh mắt lóe lên vẻ hung hãn.

“Ngươi…!” Dương Thiên Minh nghiến răng, chiếc quạt ngọc trong tay gần như muốn vỡ vụn. Hắn chưa từng gặp kẻ nào ngông cuồng như vậy.

“Bất quá, Dương thiếu chủ nói cũng có lý.” Lâm Phong vờ như không thấy sự giận dữ của đối phương, ung dung tiếp lời. “Vật phẩm này quả thực quá quý giá, lại liên quan đến ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ vĩ đại kia, tiểu bối e rằng bản thân không đủ sức giữ gìn. Chi bằng…” Chàng dừng lại, ánh mắt lóe lên tia sáng tinh quái, “chờ đến khi có đủ năng lực, tự khắc sẽ đi tìm. Dù sao thì, bảo vật hữu duyên giả đắc, nếu nó đã là của ta, dù có bị đoạt đi, rồi cũng sẽ quay về thôi.”

Nói đoạn, Lâm Phong khẽ nắm chặt tay, Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay khẽ phát ra một dao động rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. Chàng nhìn thẳng vào mắt Dương Thiên Minh, nụ cười trên môi càng thêm khó hiểu. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận. Con đường phía trước còn dài, Dương thiếu chủ cứ từ từ mà tìm.”

Dương Thiên Minh cau mày nhìn Lâm Phong, trong đôi mắt hắn hiện lên sự nghi ngờ. Cái vẻ bình tĩnh, ung dung của Lâm Phong, cùng với những lời nói đầy ẩn ý kia, khiến hắn không dám hành động vội vàng. Hắn đã thấy nhiều kẻ giả vờ mạnh mẽ, nhưng cũng có những kẻ thực sự thâm sâu khó lường. Hơn nữa, hắn không muốn gây chuyện lớn ở đây, dù sao thì cũng chỉ là một tấm bản đồ. Hắn còn có việc quan trọng hơn cần làm.

“Hừ! Miệng lưỡi sắc bén, ta sẽ nhớ kỹ cái tên Lâm Phong này!” Dương Thiên Minh hừ lạnh một tiếng, thu hồi sát khí. Hắn phẩy quạt ngọc, nụ cười khinh miệt trở lại trên môi. “Nếu ngươi đã không biết điều, vậy cứ giữ lấy nó đi. Càng giữ chặt, càng dễ bị thiêu thân. Ta xem ngươi có thể giữ được bao lâu. Đến lúc đó, đừng trách ta không nhắc nhở trước.”

Nói rồi, Dương Thiên Minh quay người, không thèm nhìn lại Lâm Phong và Trần Hạo một cái. Hai tùy tùng cũng lập tức đi theo phía sau, ánh mắt hung tợn lướt qua hai người trước khi biến mất vào sâu trong rừng.

Trần Hạo thở phào một hơi nhẹ nhõm, bàn tay nắm chuôi kiếm đã ướt đẫm mồ hôi. “Huynh đệ… huynh sao lại khiêu khích hắn ta như vậy? Hắn ta rõ ràng là một kẻ mạnh hơn chúng ta rất nhiều!” Hắn vẫn còn chút run sợ khi nhớ lại luồng áp lực vô hình mà Dương Thiên Minh tỏa ra.

Lâm Phong mỉm cười vỗ vai Trần Hạo. “Yên tâm đi, Trần huynh. Ta biết hắn sẽ không ra tay. Kẻ kiêu ngạo như hắn sẽ không dễ dàng cúi mình tranh đoạt với ‘phàm nhân’ như chúng ta, nhất là khi ta đã khéo léo biến việc tranh đoạt thành một lời thách thức về ‘duyên phận’.” Chàng khẽ nheo mắt. “Hơn nữa, ta cần hắn ta nói ra thông tin về ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ và tầm quan trọng của tấm bản đồ. Bây giờ thì chúng ta đã biết mình đang nắm giữ thứ gì rồi.”

“Vậy… chúng ta phải làm gì đây, Lâm Phong?” Trần Hạo hỏi, ánh mắt vẫn còn chút hoang mang nhưng đã dần chuyển sang sự tin tưởng quen thuộc.

Lâm Phong nhìn về hướng Dương Thiên Minh biến mất, đôi mắt lóe lên vẻ kiên định. “Làm gì ư? Đương nhiên là đi tìm Hang Động Linh Thạch rồi. Hắn ta đã chỉ đường cho chúng ta rồi mà.” Chàng không hề sợ hãi, trái lại còn cảm thấy một sự hưng phấn khó tả. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Cơ duyên ở ngay trước mắt, há có thể bỏ qua?”

Nói xong, Lâm Phong nhanh chóng kéo Trần Hạo rời khỏi vị trí nguy hiểm, tìm một con đường vòng để trở về Linh Khê Trấn. Chàng cần một nơi an toàn để phân tích kỹ tấm bản đồ, chuẩn bị cho hành trình sắp tới. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo vẫn khẽ rung động, như một lời thì thầm bí ẩn, mời gọi chàng đến với những điều kỳ diệu chưa được khám phá. Cuộc phiêu lưu mới, lớn hơn và đầy hứa hẹn, đã chính thức bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng sớm mát mẻ với sương mù nhẹ giăng lối trên những mái ngói xám của Linh Khê Trấn. Ánh dương ban mai yếu ớt xuyên qua làn sương mỏng, nhuộm vàng những con đường lát đá còn ướt đẫm hơi đêm. Tiếng xe ngựa lạch cạch từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ và tiếng nước suối chảy róc rách dưới cây cầu đá nhỏ. Mùi thức ăn sáng từ các quán ăn ven đường bắt đầu lan tỏa, quyện với mùi gỗ mới của những ngôi nhà và mùi thảo dược thoang thoảng từ các tiệm thuốc, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, nhộn nhịp vừa phải, khác hẳn với sự căng thẳng của đêm qua.

Trong một góc khuất của quán trà nhỏ tên "Vọng Nguyệt Lâu", Lâm Phong và Trần Hạo ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ đã cũ kỹ. Quán trà lúc này còn vắng vẻ, chỉ lác đác vài vị khách ngồi nhâm nhi chén trà nóng. Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khung cửa sổ gỗ, chiếu lên tấm bản đồ cổ mà Lâm Phong đã trải ra trên mặt bàn. Tấm da cũ kỹ đã ngả màu ố vàng, những ký hiệu và đường nét được vẽ bằng mực đen đã phai nhạt theo thời gian, nhưng vẫn ẩn chứa một vẻ huyền bí khó tả.

Trần Hạo đưa tay xoa xoa thái dương, vẻ mặt vẫn còn chút hoang mang và lo lắng. “Lâm Phong, huynh đệ, ta vẫn thấy chuyện này quá mạo hiểm.” Hắn nói, giọng trầm xuống. “Dương Thiên Minh không phải hạng tầm thường, hắn ta nói được làm được. Hơn nữa, Hang Động Linh Thạch mà hắn nhắc đến… nghe danh đã thấy hiểm nguy. Ngươi còn nhớ con Mãng Xà Độc ở Đầm Lầy Tử Vong không? Chúng ta suýt chút nữa đã mất mạng ở đó. Lần này, ai biết còn có thứ gì chờ đợi chúng ta?”

Lâm Phong chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, mùi hương trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, mang theo một cảm giác thanh bình lạ lùng. Chàng ngẩng đầu nhìn Trần Hạo, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định. “Ta nhớ chứ, Trần huynh. Ta nhớ rất rõ. Chính vì nhớ, ta mới biết chúng ta cần phải mạnh hơn.” Chàng chỉ tay lên tấm bản đồ, vẽ ra một đường nét ngoằn ngoèo. “Nhìn xem, Hang Động Linh Thạch này không chỉ là một kho báu linh thạch, mà nó còn được nhắc đến cùng với ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ – một thời đại mà Dương Thiên Minh gọi là vĩ đại. Nghĩa là, nơi đó có thể ẩn chứa những cơ duyên lớn lao hơn cả linh thạch, những bí mật cổ xưa mà thế giới đã lãng quên.”

“Cơ duyên lớn lao…” Trần Hạo lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên chút tò mò. Hắn hiểu ý Lâm Phong. Trong thế giới tu tiên này, cơ duyên chính là tất cả. Có được cơ duyên, một phàm nhân cũng có thể nghịch thiên cải mệnh.

“Đúng vậy.” Lâm Phong gật đầu, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Chúng ta đã thấy rõ thực lực của Dương Thiên Minh. Nếu cứ mãi giậm chân tại chỗ, chúng ta sẽ mãi là ‘phàm nhân’ trong mắt hắn, và những gì chúng ta có được sẽ dễ dàng bị kẻ khác cướ đoạt. Con đường tu tiên là con đường tranh đấu, không tiến thì lùi. Để bảo vệ bản thân, để bảo vệ những gì chúng ta trân quý, chúng ta không thể chùn bước trước nguy hiểm.”

Chàng khẽ đặt tay lên ngực, nơi Huyễn Mặc Quyển đang yên vị. Từ khi rời khỏi rừng, cuốn sách cổ này vẫn luôn phát ra những dao động rất nhỏ, tựa như một trái tim đang đập, liên tục chỉ dẫn chàng đến một phương hướng nào đó trên tấm bản đồ. “Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn chúng ta, Trần huynh. Nó đã đưa ta đến Đầm Lầy Tử Vong, nơi ta đã đột phá Luyện Khí kỳ hậu kỳ. Lần này, ta tin nó sẽ không lừa dối chúng ta. Có thể, Hang Động Linh Thạch chính là chìa khóa để ta khám phá thêm bí mật của nó, cũng như để chúng ta đột phá cảnh giới cao hơn.”

“Đột phá tu vi…” Trần Hạo lặp lại, ánh mắt dần dần kiên định hơn. Hắn biết Lâm Phong nói đúng. Những hiểm nguy mà họ đã trải qua, những kẻ mạnh mẽ mà họ đã đối mặt, tất cả đều chứng minh rằng thực lực là điều kiện tiên quyết để tồn tại trong thế giới này. Nếu không mạnh hơn, họ sẽ mãi bị những kẻ như Dương Thiên Minh coi thường, thậm chí là bị nghiền nát. “Nhưng nguy hiểm vẫn là nguy hiểm. Chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng.”

“Đó là điều đương nhiên.” Lâm Phong cười khẽ. “Chúng ta sẽ không liều lĩnh. Ta đã vạch ra một kế hoạch. Đầu tiên, chúng ta sẽ trở lại Linh Khê Trấn để bổ sung vật phẩm cần thiết, đặc biệt là các loại linh dược giải độc và phù chú phòng thân. Sau đó, chúng ta sẽ đi theo lộ trình này…” Chàng chỉ tay lên tấm bản đồ, vạch ra một con đường rõ ràng. “Con đường này tuy có vẻ vòng vèo hơn, nhưng an toàn hơn, tránh được những khu vực có yêu thú hung hãn nhất theo ghi chép của Huyễn Mặc Quyển. Chúng ta sẽ di chuyển cẩn trọng, thăm dò từng bước.”

Trần Hạo gật đầu, sự lo lắng trong lòng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Hắn đã quá quen với việc đặt niềm tin tuyệt đối vào Lâm Phong. Từ khi Lâm Phong bắt đầu tu luyện, mỗi quyết định của chàng đều mang lại cho họ những cơ duyên, dù đôi khi phải đánh đổi bằng hiểm nguy. “Vậy ta sẽ đi theo huynh đệ. Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Hắn vỗ ngực, giọng nói kiên quyết. “Chỉ cần huynh đệ tin tưởng, ta sẽ không chùn bước!”

Lâm Phong mỉm cười hài lòng. “Tốt lắm, Trần huynh. Chúng ta là huynh đệ tốt. Cùng nhau, chúng ta sẽ chinh phục Hang Động Linh Thạch này, khám phá bí mật của ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’.” Chàng khẽ siết chặt tấm bản đồ trong tay, cảm nhận sự cổ kính và huyền bí của nó. Mục tiêu đã rõ ràng, con đường đã định, giờ là lúc hành động.

***

Buổi trưa, Linh Khê Trấn chìm trong ánh nắng ấm áp. Con đường chính của thị trấn trở nên đông đúc hơn, tiếng mặc cả ồn ào từ các quầy hàng, tiếng cười nói của người dân, và mùi hương hỗn tạp của gia vị, thảo mộc, cùng vài món đồ nướng lan tỏa khắp nơi. Lâm Phong và Trần Hạo bước vào tiệm tạp hóa của Vương Chưởng Quỹ, một nơi quen thuộc mà họ thường ghé qua để mua sắm vật phẩm tu luyện.

Cửa hàng của Vương Chưởng Quỹ vẫn như mọi khi, đầy ắp các loại linh dược được sắp xếp cẩn thận trong các tủ gỗ, những pháp khí cấp thấp lấp lánh ánh sáng yếu ớt treo trên tường, và vô số vật dụng thiết yếu khác cho các tu sĩ và phàm nhân. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan phía sau, tạo nên một không gian đặc trưng của một tiệm tạp hóa tu chân. Vương Chưởng Quỹ, với thân hình béo lùn, bụng phệ và khuôn mặt lúc nào cũng toát lên vẻ tính toán, đang ngồi sau quầy, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn khách ra vào.

Vừa thấy Lâm Phong và Trần Hạo bước vào, lão chưởng quỹ đã nở một nụ cười niềm nở, bộ dạng hết sức nhiệt tình. “Ôi chao! Phong tiểu huynh đệ, Trần tiểu ca! Đã lâu không gặp, hai vị lại ghé qua tiệm lão hủ rồi sao? Hôm nay cần gì nào? Hàng tốt, giá phải chăng, chỉ có ở chỗ ta!” Lão ta xoa xoa hai bàn tay, ánh mắt lóe lên vẻ tham tiền quen thuộc. Lão đã để ý thấy hai người này có vẻ sắp sửa đi xa, bởi vì trên người họ đều có mang theo túi hành lý nhỏ, và nét mặt của Lâm Phong toát lên vẻ quyết đoán khác thường.

Lâm Phong mỉm cười gật đầu. “Vương chưởng quỹ vẫn khỏe chứ? Hôm nay chúng ta quả thực có chút việc cần đến lão. Lần này, chúng ta cần một vài thứ đặc biệt hơn một chút.” Chàng không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề. “Chúng ta cần linh dược giải độc mạnh, loại có thể đối phó với các loại độc tố từ yêu thú và khí độc trong hang động. Ngoài ra, phù chú phòng thân, loại có tác dụng phòng ngự tốt nhất mà lão có. Cả đèn pin, dây thừng, và một ít linh thạch dự phòng nữa.”

Vương Chưởng Quỹ nghe xong thì đôi mắt sáng rực. Đây toàn là những món đồ có giá trị, đặc biệt là linh dược giải độc và phù chú phòng thân mạnh. Lão ta lập tức vỗ ngực, nở nụ cười càng thêm rạng rỡ. “Ai da, Phong tiểu huynh đệ quả là người biết chọn hàng! Linh dược giải độc ở chỗ ta là tốt nhất Linh Khê Trấn này, được tinh luyện từ những loại thảo dược quý hiếm nhất. Còn phù chú phòng thân, lão hủ vừa mới nhập về một lô phù chú Hộ Thể Kim Cang, do một vị Phù sư cao cấp của Thanh Vân Tông tự tay vẽ, có thể chống đỡ được một đòn tấn công của tu sĩ Luyện Khí kỳ đỉnh phong!”

Lão ta vừa nói vừa lôi ra một lọ sứ nhỏ chứa những viên đan dược màu xanh biếc và một xấp phù chú màu vàng óng ánh. “Hàng tốt, giá phải chăng, nhưng chất lượng thì tuyệt hảo! Đèn pin thì có loại dùng linh thạch, sáng rõ như ban ngày. Dây thừng thì chắc chắn, chịu được sức nặng của mấy con yêu thú nhỏ. Linh thạch thì càng nhiều càng tốt, chẳng ai chê linh thạch bao giờ, phải không nào?”

Lâm Phong cầm lấy lọ giải độc đan và xấp phù chú, cẩn thận kiểm tra. Chàng cảm nhận được một luồng linh lực tinh thuần từ đan dược và sự ổn định của phù chú. Đúng là hàng tốt. Tuy nhiên, Lâm Phong không vội vàng mua ngay. “Hàng tốt thì đương nhiên phải có giá tốt. Nhưng Vương chưởng quỹ cũng biết, chúng ta đi xa, cần nhiều đồ, mà túi tiền lại có hạn. Lão có thể bớt chút đỉnh được không?” Chàng mỉm cười, giọng điệu thân thiện nhưng ẩn chứa sự kiên quyết.

Trần Hạo cũng chen vào. “Đúng vậy, Vương chưởng quỹ. Chúng ta còn cần thêm một ít lương khô, nước uống tinh khiết, và một bộ dụng cụ sửa chữa pháp khí đơn giản. Những thứ này tuy nhỏ, nhưng lại rất quan trọng cho chuyến đi.” Hắn nói, ánh mắt chuyên chú vào những vật phẩm thực tế cần thiết cho cuộc hành trình dài ngày.

Vương Chưởng Quỹ vuốt râu, vẻ mặt tính toán. “Ai da, hai vị khách quý cứ làm khó lão hủ quá. Thôi được rồi, xem như lão hủ bán rẻ cho hai vị, coi như ủng hộ tiền đồ tu luyện của các ngươi.” Lão ta ra một mức giá, cao hơn giá thị trường một chút nhưng đã được giảm so với giá ban đầu.

Lâm Phong không lập tức đồng ý mà quay sang hỏi. “À phải rồi, Vương chưởng quỹ, dạo này Linh Khê Trấn có tin tức gì đặc biệt không? Hoặc là có tu sĩ nào lạ mặt ghé qua, hỏi mua những vật phẩm tương tự như chúng ta không?” Chàng cố ý nói một cách rất tự nhiên, nhưng ánh mắt lại sắc bén quan sát phản ứng của lão chưởng quỹ.

Vương Chưởng Quỹ nghe vậy thì giật mình, đôi mắt tinh ranh chợt lóe lên vẻ thận trọng. Lão ta liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý, mới khẽ hạ giọng. “Ai da, Phong tiểu huynh đệ đúng là nhạy bén. Mấy ngày nay đúng là có một vài vị khách lạ mặt ghé qua. Có một vị công tử trẻ tuổi, ăn mặc sang trọng, lại có hai tùy tùng cao lớn đi theo. Hắn ta hỏi mua rất nhiều vật phẩm quý hiếm, đặc biệt là các loại bản đồ cổ, linh dược hiếm có và cả những loại phù chú cao cấp. Lão hủ có nghe loáng thoáng hắn ta nhắc đến ‘di tích cổ’ gì đó từ thời ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ và ‘Hang Động Linh Thạch’.”

Vương Chưởng Quỹ dừng lại, vẻ mặt có chút tò mò nhìn Lâm Phong. “Chẳng lẽ hai vị cũng đang đi tìm những nơi đó sao? Nghe nói những di tích đó rất nguy hiểm, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên. Rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi dạo gần đây đều đang rục rịch hướng về những nơi đó. Họ đều nói rằng có một tấm bản đồ cổ đã được tìm thấy, chỉ dẫn đến một kho báu lớn.”

Lâm Phong và Trần Hạo nhìn nhau, trong lòng đã hiểu rõ. Dương Thiên Minh không chỉ tìm mua vật phẩm mà còn tìm kiếm thông tin, và hắn ta không phải là người duy nhất. Tin tức về bản đồ và di tích cổ đã bắt đầu lan truyền. Điều này càng khẳng định quyết định của họ là đúng đắn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc sẽ có nhiều đối thủ cạnh tranh hơn.

“Cảm ơn Vương chưởng quỹ đã cho biết tin tức.” Lâm Phong mỉm cười, sau đó bắt đầu mặc cả một cách khéo léo hơn nữa, cuối cùng cũng đạt được mức giá hợp lý. Chàng và Trần Hạo chọn lựa tỉ mỉ từng món đồ: từ những viên giải độc đan có thể trị liệu độc tố của Mãng Xà Độc, đến những lá phù chú Hộ Thể Kim Cang, dây thừng linh hoạt và cả những chiếc đèn pin dùng linh thạch phát ra ánh sáng ổn định. Mỗi vật phẩm đều được kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo chất lượng tốt nhất cho chuyến đi đầy rẫy hiểm nguy sắp tới.

Khi rời khỏi tiệm tạp hóa, túi hành lý của họ đã nặng hơn đáng kể, nhưng trong lòng cả hai đều cảm thấy vững tâm hơn. Bước chân của Lâm Phong trở nên kiên định, đôi mắt chàng hướng về phía những ngọn núi xa xa, nơi Hang Động Linh Thạch đang chờ đợi. Những lời của Vương Chưởng Quỹ đã xác nhận rằng, đây không chỉ là một cuộc phiêu lưu cá nhân, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian và với những tu sĩ khác, bao gồm cả Dương Thiên Minh.

***

Buổi chiều tà, mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ rực cả một góc trời. Ánh nắng dịu nhẹ, gió nhẹ hiu hiu lướt qua những tán lá cây cổ thụ trong Rừng Cổ Mộc, tạo nên những vệt sáng lung linh xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những hình thù kỳ ảo trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng chim hót râm ran từ sáng đã dần chuyển thành tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc theo gió và tiếng suối chảy khe khẽ xa xa, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng quyện vào nhau, mang đến một cảm giác hoang sơ nhưng không quá đáng sợ.

Lâm Phong và Trần Hạo, với túi đồ lớn mang trên lưng, đã bước chân vào Rừng Cổ Mộc. Cả hai đều hòa lẫn giữa sự háo hức và cảnh giác. Lâm Phong đi trước, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát. Huyễn Mặc Quyển trong lòng ngực chàng thỉnh thoảng lại khẽ rung động, một dao động rất nhỏ nhưng đủ để Lâm Phong cảm nhận được, như một la bàn vô hình đang chỉ dẫn chàng về phía Hang Động Linh Thạch. Mỗi lần Huyễn Mặc Quyển rung lên, một luồng khí tức cổ xưa lại lan tỏa, khiến Lâm Phong cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với tấm bản đồ và những bí ẩn mà nó đại diện.

Trần Hạo theo sát phía sau, ánh mắt sắc bén không ngừng quét qua những lùm cây rậm rạp, những bụi rậm um tùm và những tảng đá phủ đầy rêu phong. Hắn vẫn còn chút lo lắng, nhưng sự tin tưởng vào Lâm Phong đã lấn át nỗi sợ hãi. “Lâm Phong, huynh đệ, đêm trong rừng rất nguy hiểm. Các loại yêu thú thường hoạt động mạnh mẽ vào ban đêm. Chúng ta cần phải cẩn thận hơn nữa.” Giọng hắn trầm ấm, mang theo sự cẩn trọng quen thuộc.

Lâm Phong khẽ gật đầu, không quay lại. “Ta biết, Trần huynh. Nhưng chúng ta không thể chần chừ. Dương Thiên Minh và những kẻ khác đã bắt đầu hành động. Nếu chúng ta chậm trễ, cơ duyên có thể rơi vào tay kẻ khác.” Chàng dừng lại bên một gốc cây cổ thụ to lớn, lấy tấm bản đồ ra xem xét dưới ánh sáng chiều tà đang dần tắt. “Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn chúng ta đi theo con đường này. Nó có vẻ là một con đường ít người qua lại, nhưng cũng có thể là nơi ẩn chứa nhiều nguy hiểm bất ngờ.”

“Tuy nguy hiểm, nhưng cũng có thể tránh được tai mắt của những kẻ đang săn lùng bản đồ.” Trần Hạo nhận xét, suy nghĩ của hắn đã trở nên nhanh nhạy hơn sau những chuyến phiêu lưu cùng Lâm Phong. “Đường càng ít người qua lại, càng ít dấu vết. Huynh đệ cứ an tâm, ta sẽ bảo vệ huynh đệ.”

Lâm Phong nhìn Trần Hạo, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Tình bạn này, sự tin tưởng vô điều kiện này, là một trong những tài sản quý giá nhất mà chàng có được trên con đường tu tiên đầy cô độc. “Cảm ơn Trần huynh.” Chàng nói, giọng điệu chân thành. “Con đường tu tiên vô tận, không ai biết trước được điều gì. Nhưng ta tin rằng, chỉ cần chúng ta kiên định, không ngừng nỗ lực, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.”

Chàng khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể đang dần luân chuyển, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc đối đầu với Dương Thiên Minh, cuộc chiến với Mãng Xà Độc, tất cả đều là những bước đệm để chàng trưởng thành. Hang Động Linh Thạch không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một thử thách, một cơ hội để chàng đột phá giới hạn của bản thân. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Đây là con đường mà ta đã chọn. Ta sẽ không bao giờ lùi bước, Trần huynh. Chúng ta phải mạnh mẽ hơn, để khám phá những bí mật của thế giới này, để tìm ra thân thế của ta, và để đối mặt với bất kỳ kẻ nào dám cản đường chúng ta.”

Trần Hạo nhìn Lâm Phong, đôi mắt hắn ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Hắn biết, Lâm Phong không chỉ nói suông. Từng lời nói của chàng đều ẩn chứa một ý chí kiên định đến khó tin. “Được! Ta tin huynh đệ!” Hắn dõng dạc đáp, bàn tay siết chặt chuôi kiếm bên hông.

Hai người tiếp tục di chuyển sâu vào Rừng Cổ Mộc. Ánh sáng cuối cùng của ngày đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Chỉ còn ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá dày đặc, tạo nên những bóng hình ma mị trên mặt đất. Lâm Phong lấy ra chiếc đèn pin dùng linh thạch, ánh sáng trắng xanh lập tức xua tan bóng tối, soi rõ con đường mòn lẩn khuất giữa những gốc cây cổ thụ. Họ tìm một vách đá che chắn, chuẩn bị cho đêm đầu tiên trong rừng.

Huyễn Mặc Quyển trong lòng ngực Lâm Phong vẫn khẽ rung động liên hồi, tựa như một linh hồn cổ xưa đang gọi mời chàng. Bí mật về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến', về Hang Động Linh Thạch, về chính thân thế của Lâm Phong, tất cả đều nằm phía trước, đang chờ đợi chàng khám phá. Con đường này, tuy đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên, và Lâm Phong biết rằng, chàng đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ