Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 251

Hắc Ám Phản Phệ: Điểm Yếu Chết Người

5117 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và nhóm phân tích sâu hơn về mảnh ngọc bội và lời cảnh báo của Linh Giới Dẫn Lộ Nhân, định vị 'mắt trận' tiếp theo.,Lâm Phong đối đầu trực diện với một Hắc Sa Hộ Pháp cấp cao mới, Hộ Pháp Quỷ Mị, tại một 'mắt trận' quan trọng hơn, đẩy cuộc chiến lên một tầm cao mới.,Lâm Phong phải vận dụng toàn bộ sức mạnh Hóa Thần, trí tuệ và sự hỗ trợ của các mỹ nhân để chống đỡ trước sức mạnh tà ác khủng khiếp của Hộ Pháp Quỷ Mị.,Khám phá một điểm yếu bất ngờ của Hộ Pháp Quỷ Mị hoặc của nghi thức 'Tế Hồn' mà hắn đang bảo vệ, liên quan đến bản chất của Thiên Đạo Vết Nứt 2000 năm trước.,Củng cố vai trò của Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của Hạ Vũ trong việc giải mã các bí ẩn cổ xưa.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị
Mood: Tense, action-packed, mysterious, strategic, urgent
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh yếu ớt rọi qua những khe hở trên tường tháp, vẽ lên nền đất loang lổ những vệt sáng lờ mờ. Mùi khói bụi, tử khí và một chút lưu huỳnh vẫn còn vương vấn, nhắc nhở về trận chiến khốc liệt đêm qua. Nhưng giờ đây, Lâm Phong và các mỹ nhân đã không còn ở Tháp Luyện Đan đổ nát. Họ đã trở về một căn mật thất an toàn trong lòng Đế Đô Long Phượng, nơi linh khí được bảo vệ bởi trận pháp, giúp xua tan phần nào sự mệt mỏi sau cuộc chiến cam go.

Trên một chiếc bàn đá cổ kính, nằm chính giữa căn mật thất, mảnh ngọc bội đen tuyền mà Lâm Phong thu được từ Hắc Ảnh Sứ nằm lặng lẽ. Ánh sáng dịu nhẹ, xanh biếc từ Huyễn Mặc Quyển đang bay lơ lửng bên cạnh, bao phủ lấy mảnh ngọc, tựa như một vòng bảo hộ vô hình. Huyễn Mặc Quyển sau khi trải qua một trận thanh tẩy ma khí, giờ đây càng thêm phần trong suốt và huyền ảo, mỗi đường nét trên thân quyển đều ẩn chứa đạo vận sâu xa.

Lâm Phong ngồi đối diện mảnh ngọc, ánh mắt sắc bén như chim ưng dò xét từng đường phù văn cổ xưa khắc trên đó. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng lạnh lẽo, cổ xưa từ mảnh ngọc, một thứ tà khí không giống với ma khí thông thường mà hắn từng đối mặt. Nó ẩn chứa một sự hỗn loạn, nhưng lại có vẻ nguyên thủy hơn, như thể đến từ tận cùng của thời gian.

“Mảnh ngọc này chứa đựng một loại năng lượng tà ác cổ xưa, khác biệt hoàn toàn so với ma khí thông thường,” Lâm Phong trầm giọng, ngón tay khẽ vuốt ve bề mặt ngọc, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. “Nó như một chìa khóa, nhưng lại là chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến vực sâu vô tận.”

Bên cạnh hắn, Hạ Vũ nhắm chặt đôi mắt, làn mi cong dài khẽ run rẩy. Nàng nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay, sắc mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Huyết mạch trong cơ thể nàng, vốn có khả năng cảm ứng với các nguồn năng lượng cổ xưa và tà ác, đang phản ứng dữ dội với mảnh ngọc bội kia. Một luồng khí tức âm hàn, khó chịu từ mảnh ngọc như muốn xâm nhập vào tâm trí nàng, khiến nàng cảm thấy choáng váng.

“Nó… nó đang kêu gọi một nơi khác… một nơi bị nguyền rủa… năng lượng tà ác mạnh hơn gấp bội…” Giọng Hạ Vũ yếu ớt, ngắt quãng, như thì thầm trong cơn mê man. Nàng dường như đang cố gắng chống lại một sức mạnh vô hình nào đó đang cố gắng kéo nàng vào một vực sâu không đáy. “Cảm giác này… giống như một vết nứt… nhưng lại rộng lớn hơn… sâu hơn…”

Tần Nguyệt, với vẻ mặt trầm tư, lật giở những trang thư tịch cổ đã ố vàng. Mùi giấy mục và mực cũ lan tỏa trong không khí. Nàng đã không chợp mắt suốt đêm, miệt mài nghiên cứu những ghi chép về các dị tượng cổ đại và những truyền thuyết về Thiên Đạo Vết Nứt. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự tập trung.

“Dựa theo cổ tịch, có vẻ như Ma Tôn đang cố gắng tái tạo lại ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ ở một quy mô nhỏ hơn, thông qua các ‘mắt trận’ này,” Tần Nguyệt khẽ nói, ngón tay chỉ vào một đoạn văn tự cổ. “Các ghi chép cho thấy, Thiên Đạo Vết Nứt không chỉ là một khe hở không gian đơn thuần, mà là một vết thương của Thiên Đạo, nơi các quy tắc vũ trụ bị xáo trộn, cho phép một loại năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy tràn vào. Ma Tôn Huyết Ảnh có lẽ muốn lợi dụng loại năng lượng này để đạt được mục đích của hắn, hoặc thậm chí là triệu hồi một thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta.” Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng sâu sắc. “Lời cảnh báo của Linh Giới Dẫn Lộ Nhân về ‘Cổ Thần Các’ và việc Ma Tôn chỉ là ‘con tốt’ càng củng cố giả thuyết này. Hắn ta đang thao túng một nguồn sức mạnh mà chính hắn cũng không hoàn toàn kiểm soát được.”

Tuyết Dao tiến lại gần Hạ Vũ, bàn tay băng giá của nàng khẽ đặt lên trán Hạ Vũ, truyền vào một luồng linh khí thanh khiết giúp nàng ổn định tâm thần. Nàng nhìn mảnh ngọc bội với ánh mắt cảnh giác. “Nếu Ma Tôn đang tái tạo Vết Nứt, vậy thì các ‘mắt trận’ này chính là những điểm yếu của hắn. Chúng ta cần tìm ra điểm tiếp theo trước khi hắn hoàn thành nghi thức.” Giọng nàng lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.

Lam Yên đứng cạnh cửa mật thất, đôi tay ôm lấy trường đao, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc tối. Nàng không giỏi phân tích, nhưng trực giác chiến binh của nàng mách bảo rằng nguy hiểm đang đến gần. “Vậy có cách nào để tìm ra ‘mắt trận’ tiếp theo không? Cứ ngồi đây đoán mò không phải là phong cách của ta.” Giọng nàng dứt khoát, đầy vẻ sốt ruột.

Mộc Ly, với đôi mắt tròn xoe, lăng xăng mang đến cho Hạ Vũ một tách trà linh thảo ấm nóng. Nàng lo lắng nhìn Hạ Vũ đang run rẩy, rồi lại nhìn mảnh ngọc bội toát ra khí tức bất an. “Mộc Ly cảm thấy mảnh ngọc này rất đáng sợ. Nó giống như một con quỷ nhỏ, đang ngủ say nhưng lại đầy hung hãn.” Nàng thì thầm, ôm chặt lấy chú linh thú nhỏ trên vai.

Lâm Phong thở dài một hơi, hắn biết các nàng đều đang rất lo lắng. Hắn siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ của nó với mảnh ngọc bội. Huyễn Mặc Quyển, tựa như một sinh mệnh có tri giác, đang hấp thụ những luồng năng lượng hỗn loạn từ mảnh ngọc, và đồng thời, cũng truyền lại cho Lâm Phong những hình ảnh mơ hồ, những rung động khó diễn tả bằng lời.

“Huyết mạch của Hạ Vũ và Huyễn Mặc Quyển của ta có sự liên kết đặc biệt với những thứ cổ xưa này,” Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. “Hạ Vũ, nàng có thể cố gắng cảm nhận thêm không? Có một hình ảnh, một địa điểm nào cụ thể hơn không? Dù chỉ là một chút manh mối cũng được.”

Hạ Vũ hít sâu một hơi, cố gắng tập trung tinh thần. Nàng nhắm mắt lại, Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng phát ra ánh sáng màu xanh nhạt, hòa quyện với ánh sáng xanh biếc của Huyễn Mặc Quyển. Hai nguồn năng lượng, một cổ xưa và từ bi, một huyền ảo và bí ẩn, đang giao thoa, tạo nên một trường lực kỳ lạ bao quanh mảnh ngọc bội đen tuyền.

“Ta… ta thấy một vùng đất hoang tàn… những tòa nhà đổ nát… những cột đá cổ xưa… và… có một luồng năng lượng cực kỳ mạnh mẽ đang bùng nổ từ đó… nó giống như một trái tim đang đập, đen tối và đầy thù hận…” Hạ Vũ nói, giọng nàng càng lúc càng khó nhọc, như thể đang phải chống lại một áp lực vô hình. “Gió… rất nhiều gió… và… mùi đất ẩm… rêu phong…”

Tần Nguyệt lập tức khớp nối những mảnh ghép. “Vùng đất hoang tàn, tòa nhà đổ nát, cột đá cổ xưa… đó chính là Phế Tích Cổ Thành! Nơi đó từng là một kinh thành phồn thịnh của một đế quốc cổ đại đã sụp đổ hàng vạn năm trước, nhưng sau đó đã bị một trận động đất lớn chôn vùi, trở thành một khu phế tích bị nguyền rủa. Linh khí ở đó rất yếu, nhưng lại ẩn chứa nhiều tà vật và oán khí của những linh hồn không siêu thoát. Rất có thể, Ma Tôn đã chọn nơi đó làm ‘mắt trận’ tiếp theo vì sự hỗn loạn và âm u của nó.”

Lâm Phong đứng dậy, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng quyết đoán. “Được! Phế Tích Cổ Thành! Chúng ta sẽ đến đó ngay lập tức. Không thể để hắn hoàn thành nghi thức.” Hắn nhìn các nàng, ánh mắt kiên định. “Đây có thể là một cuộc chiến khó khăn hơn nhiều so với Hắc Ảnh Sứ. Hắc Sa Hộ Pháp cấp cao, không ai là dễ đối phó.”

Các nàng đều gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Tuyết Dao lạnh lùng rút thanh kiếm băng ra khỏi vỏ, Lam Yên nắm chặt trường đao, Mộc Ly ôm chặt linh thú, Tần Nguyệt xếp gọn thư tịch, còn Hạ Vũ, dù còn mệt mỏi, vẫn kiên cường đứng thẳng. Họ biết, con đường tu tiên không bao giờ bằng phẳng, và những thử thách phía trước sẽ chỉ ngày càng khó khăn hơn. Nhưng họ không đơn độc, họ có nhau. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình! Với Lâm Phong dẫn đầu, họ sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Phế Tích Cổ Thành trong một màu đỏ cam kỳ dị. Gió mạnh rít lên từng hồi, cuốn theo bụi bặm và lá khô bay lả tả, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn oan khuất. Nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây mù dày đặc, chỉ đủ để soi rọi những cái bóng dài ngoằng, méo mó trên các bức tường đổ nát, các tòa nhà sập xệ và những cột đá gãy đổ. Một bầu không khí hoang tàn, u ám và tĩnh mịch bao trùm lấy toàn bộ phế tích, khiến linh khí nơi đây trở nên yếu ớt và hỗn loạn một cách đáng sợ. Mùi bụi, đất ẩm, rêu phong và cả mùi kim loại gỉ sét nồng nặc trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá của thời gian. Đôi khi, một tiếng đá lở hay tiếng côn trùng rỉ rả lại vang lên, phá vỡ sự im lặng đáng sợ, nhưng càng khiến nơi đây trở nên rùng rợn hơn.

Lâm Phong và nhóm của mình, ẩn mình trong những cái bóng đổ dài của các tòa tháp đổ nát, bí mật tiến sâu vào Phế Tích Cổ Thành. Mỗi bước chân của họ đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm kinh động đến những thế lực đang ẩn mình trong bóng tối. Luồng khí tức tà ác mà Hạ Vũ cảm nhận được ngày càng trở nên nồng đậm, đặc quánh, như một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực họ.

“Nó ở phía trước… ngày càng rõ ràng…” Hạ Vũ thì thầm, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ lo lắng. Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc trong tay nàng run rẩy, phát ra ánh sáng yếu ớt, cố gắng xua tan đi sự âm hàn đang bao trùm lấy nàng.

Họ men theo những con đường đã bị vùi lấp bởi bụi bặm và cây dại, tránh né những tàn hồn vật vờ lướt qua. Cuối cùng, họ đến một quảng trường rộng lớn, nơi từng là trung tâm của kinh thành cổ xưa. Giờ đây, nơi đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, với những mảnh vỡ của tượng đài bị phong hóa và những khối đá khổng lồ nằm ngổn ngang.

Ngay chính giữa quảng trường, một cột đá cổ xưa, cao vút, vẫn sừng sững giữa sự tàn phá của thời gian. Nhưng giờ đây, nó không còn vẻ uy nghi cổ kính nữa, mà bị bao phủ bởi những phù văn tà dị màu đỏ tươi, phát ra một thứ ánh sáng ma mị, bập bùng như ngọn lửa địa ngục. Hàng trăm Ma Môn Đệ Tử, khoác trên mình những chiếc áo bào đen tối, đang quỳ gối xung quanh cột đá, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ cổ xưa, đầy sự cuồng tín và tà ác. Ma khí từ cơ thể bọn chúng cuồn cuộn bay lên, hòa vào luồng khí tức âm hàn từ cột đá, tạo nên một cột sáng đen tối vút thẳng lên bầu trời đang chuyển màu hoàng hôn.

Và trên đỉnh cột đá, một thân ảnh cao lớn, được bao bọc trong lớp áo bào đen tuyền, đang đứng đó. Chiếc mũ trùm đầu che khuất khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, cùng với chiếc mặt nạ xương trắng toát, khắc họa một nụ cười quỷ dị. Ma khí từ kẻ đó cuồn cuộn không ngừng, lạnh lẽo và đặc quánh, mang theo mùi tử khí nồng nặc, khiến không khí xung quanh trở nên đông cứng. Hắn chính là Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị, kẻ đang điều khiển ‘mắt trận’ quan trọng này.

Hộ Pháp Quỷ Mị dường như cảm nhận được sự hiện diện của họ. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua bóng tối, dừng lại nơi Lâm Phong và nhóm đang ẩn nấp. Một nụ cười đầy khinh miệt và tàn nhẫn nở trên chiếc mặt nạ xương.

“Hừ, dám lợi dụng cả phế tích cổ xưa để làm điều tà ác! Đúng là Ma Môn tà đạo!” Lam Yên không thể kiềm chế được sự phẫn nộ, nàng khẽ rít lên, tay siết chặt trường đao, toàn thân bốc lên chiến ý ngùn ngụt. Khí chất mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng không cho phép nàng đứng nhìn những kẻ tà ác làm loạn.

Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị phát ra một tiếng cười khàn đặc, đầy uy hiếp, vang vọng khắp quảng trường hoang tàn, khiến những tàn hồn xung quanh phải rùng mình. “Kẻ phá rối! Ngươi nghĩ có thể ngăn cản ý chí của Ma Tôn sao? Nghi thức này sẽ đưa chúng ta đến vinh quang… và các ngươi sẽ là vật tế!” Hắn giơ một bàn tay gầy guộc lên, những phù văn tà dị trên cột đá bỗng chốc phát sáng rực rỡ hơn, ma khí cuồn cuộn từ cột đá như những xúc tu đen tối, vươn ra tứ phía, tấn công về phía Lâm Phong và nhóm.

“Xông lên!” Lâm Phong không chần chừ, hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm khí màu xanh biếc bùng nổ, xé toạc màn đêm và luồng ma khí âm hàn. Hắn lao thẳng về phía Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị, theo sau là các mỹ nhân. Trận chiến bùng nổ dữ dội, phá tan sự tĩnh mịch của Phế Tích Cổ Thành. Họ không thể để hắn hoàn thành nghi thức!

***

Trận chiến bùng nổ dữ dội tại quảng trường trung tâm của Phế Tích Cổ Thành. Ánh sáng từ cột đá tà dị càng lúc càng đỏ rực, chiếu rọi lên những bức tường đổ nát, những khối đá ngổn ngang, tạo nên một khung cảnh huyễn hoặc và đầy chết chóc. Tiếng pháp thuật va chạm chan chát, tiếng kiếm khí bén nhọn xé gió, tiếng gầm rú điên cuồng của Hộ Pháp Quỷ Mị, tiếng la hét kinh hoàng của các Ma Môn Đệ Tử khi bị các mỹ nhân quét sạch, và cả tiếng Huyễn Mặc Quyển rung động trong tay Lâm Phong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng khắp phế tích.

Mùi máu tanh, mùi tà khí nồng nặc đến nghẹt thở, và cả mùi lưu huỳnh từ những đòn pháp thuật cháy nổ, tất cả trộn lẫn vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Bầu không khí nơi đây cực kỳ căng thẳng, hỗn loạn, đầy rẫy sát khí và một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí mọi người. Gió lốc xoáy quanh quảng trường, cuốn theo bụi đất và những mảnh vỡ, mây đen vần vũ trên bầu trời, che lấp ánh trăng, chỉ còn những tia sáng yếu ớt của hoàng hôn đang dần lụi tàn.

Lâm Phong vận dụng Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển Cửu Thiên Kiếm Pháp và các thần thông Hóa Thần đỉnh cao nhất của mình. Kiếm khí như rồng xanh xuất hải, cuồng bạo lao vào Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị. Hắn biết, đối thủ lần này mạnh hơn Hắc Ảnh Sứ rất nhiều. Ma khí của Quỷ Mị không chỉ đơn thuần là mạnh, mà nó còn ẩn chứa một sự hỗn loạn, một sức mạnh nguyên thủy đến từ Thiên Đạo Vết Nứt, khiến mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo uy lực của sự hủy diệt.

Hộ Pháp Quỷ Mị, với chiếc mặt nạ xương lạnh lẽo và đôi mắt đỏ ngầu, đón đỡ đòn kiếm của Lâm Phong một cách dễ dàng. Hắn ta vung cánh tay gầy guộc, một luồng ma khí đen kịt hóa thành những lưỡi hái tử thần, sắc bén và lạnh lẽo, xé toạc không gian, tấn công Lâm Phong từ mọi hướng. Lâm Phong liên tục né tránh, phản công, nhưng dường như mỗi đòn đánh của hắn đều bị ma khí của Quỷ Mị hóa giải hoặc hấp thụ.

“Hắn mạnh hơn Hắc Ảnh Sứ rất nhiều! Hắn đang hấp thụ năng lượng từ đâu đó…” Lâm Phong nghiến răng, cảm nhận áp lực khổng lồ từ đối thủ. Cửu Thiên Huyền Kiếm của hắn rung lên bần bật, Huyễn Mặc Quyển trong tay cũng phát ra ánh sáng xanh biếc mạnh mẽ, cố gắng chống lại sự xâm thực của ma khí.

Các mỹ nhân cũng phối hợp chặt chẽ. Tuyết Dao vận dụng Băng Đạo, những luồng băng phong sắc bén như hàng ngàn mũi tên, đóng băng những lưỡi hái ma khí của Quỷ Mị. Lam Yên với chiến kỹ dũng mãnh, trường đao vung lên tạo ra những cơn lốc lửa, thiêu đốt những Ma Môn Đệ Tử còn sống sót đang cố gắng gây rối. Mộc Ly linh hoạt né tránh, những cành cây và dây leo phát ra từ lòng đất quấn lấy chân Quỷ Mị, cố gắng kìm hãm hắn ta dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi. Tần Nguyệt đứng sau, đôi tay liên tục kết ấn, yểm trợ trận pháp, tạo ra những lớp lá chắn linh lực kiên cố bảo vệ Lâm Phong khỏi những đòn đánh lén, đồng thời truyền linh lực bổ sung cho mọi người.

Nhưng tất cả dường như chỉ là muối bỏ bể. Hộ Pháp Quỷ Mị quá mạnh, dường như hắn ta không hề biết mệt mỏi, và ma khí trên người hắn cứ cuồn cuộn không ngừng, như một dòng sông không đáy. Hắn ta hấp thụ tà khí từ cột đá tà dị, từ những oán hồn xung quanh, thậm chí từ chính không khí hỗn loạn của Phế Tích Cổ Thành, khiến hắn trở nên gần như bất khả chiến bại. Lâm Phong bị đẩy vào tình thế nguy hiểm, mỗi lần va chạm với Quỷ Mị, hắn đều cảm thấy ngũ tạng như bị chấn động, linh lực trong đan điền cũng tiêu hao nhanh chóng.

Hạ Vũ, với vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng hỗn loạn từ Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị. Nàng nắm chặt Thượng Cổ Huyết Mạch Ngọc, huyết mạch trong người nàng đang phản ứng dữ dội, truyền cho nàng những cảm nhận mơ hồ nhưng lại vô cùng quan trọng. Nàng có thể cảm thấy sự điên cuồng của ma khí, sự hỗn loạn của năng lượng, và cả một sự mất cân bằng khó hiểu.

“Lâm Phong… cảm giác… tà khí của hắn… không ổn định…” Hạ Vũ khó nhọc thốt ra từng lời, như thể mỗi chữ đều rút cạn sức lực của nàng. Nàng cố gắng chỉ về phía Quỷ Mị, giọng nói yếu ớt nhưng đầy cấp bách. “Nó… nó như một dòng sông bị chặn… có một điểm yếu… ở nơi nó tuôn chảy… một vết nứt… năng lượng… hỗn loạn…”

Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị, đang chiếm thế thượng phong, cười điên dại. Tiếng cười của hắn như tiếng quạ đêm, chói tai và ghê rợn. “Vô ích thôi! Sức mạnh của ta đến từ nguồn gốc của sự hỗn loạn! Các ngươi không thể hiểu! Ta là kẻ được chọn, là người sẽ dẫn dắt Ma Tôn đến vinh quang tột đỉnh! Các ngươi chỉ là những con kiến hôi, sẽ bị nghiền nát dưới chân ta!” Hắn vung một quyền, ma khí đen kịt hóa thành một ngọn núi nhỏ, đè nát lớp lá chắn của Tần Nguyệt, lao thẳng về phía Lâm Phong.

Lâm Phong gồng mình chống đỡ, nhưng hắn vẫn bị đánh bay ra xa, đâm sầm vào một bức tường đổ nát, bụi đất bay mù mịt. Một cảm giác đau đớn kịch liệt lan khắp cơ thể, nhưng tinh thần hắn vẫn tỉnh táo. Lời nói của Hạ Vũ vang vọng trong đầu hắn: “Không ổn định… dòng sông bị chặn… vết nứt… hỗn loạn…” Hắn nhìn Huyễn Mặc Quyển trong tay, nó đang cộng hưởng mạnh mẽ với huyết mạch của Hạ Vũ, truyền cho hắn những tín hiệu mơ hồ về bản chất của ma khí mà Quỷ Mị đang sử dụng.

Đúng rồi! Ma khí của Quỷ Mị mạnh mẽ, nhưng nó không phải là một nguồn năng lượng thuần khiết hay ổn định. Nó là sự hỗn loạn! Hắn ta đang hấp thụ năng lượng từ Thiên Đạo Vết Nứt, một nơi mà các quy tắc vũ trụ bị xáo trộn, vậy nên bản chất của năng lượng đó phải là bất ổn, không có căn cơ. Hắn ta đang cố gắng kiểm soát một thứ không thể kiểm soát hoàn toàn!

Ánh mắt Lâm Phong lóe lên một tia sáng rực rỡ, như một tia chớp xé toạc màn đêm. Hắn đã tìm ra rồi!

***

Bóng tối bao trùm Phế Tích Cổ Thành, chỉ còn ánh sáng đỏ rực ma mị từ cột đá tà dị và ánh sáng xanh biếc từ Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong đối chọi nhau. Mây đen trên trời đã tan dần, để lộ vầng trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng giữa không trung, ánh trăng bạc chiếu rọi xuống chiến trường, tạo nên một vẻ đẹp kỳ ảo nhưng cũng đầy bi tráng.

Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát sáng rực rỡ, ánh sáng xanh biếc như một ngọn hải đăng giữa biển ma khí cuồn cuộn. Hào quang huyết mạch của Hạ Vũ cũng bùng lên mạnh mẽ, hòa quyện với ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một luồng khí tức thanh tẩy, xua tan đi phần nào sự âm u và hỗn loạn. Lâm Phong đứng dậy từ đống đổ nát, vết thương trên người hắn đang dần lành lại dưới tác dụng của linh lực. Đôi mắt hắn không còn vẻ căng thẳng và bị động, thay vào đó là sự tinh tường và quyết đoán.

Với gợi ý của Hạ Vũ, và sự cộng hưởng mạnh mẽ của Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong đã nhận ra bản chất của tà khí mà Hộ Pháp Quỷ Mị đang hấp thụ. Nó mạnh mẽ, cuồng bạo, nhưng lại thiếu đi sự ‘ổn định’ và ‘cân bằng’ cần thiết. Nó là một dòng chảy hỗn loạn, không có căn cơ, và chính sự hỗn loạn đó lại tạo ra một ‘vết nứt’ năng lượng tạm thời trong vòng tuần hoàn ma khí của Quỷ Mị.

“Ta hiểu rồi! Tà khí của ngươi là hỗn loạn, không có căn cơ! Vết nứt này chính là tử huyệt của ngươi!” Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, như một tiếng sét đánh ngang tai Hộ Pháp Quỷ Mị. Thần thái hắn lúc này hoàn toàn thay đổi, không còn là kẻ phòng thủ bị áp đảo, mà là một chiến thần đầy uy lực, nắm giữ bí mật sinh tử của đối thủ.

Hộ Pháp Quỷ Mị đang định tung ra một đòn tấn công hủy diệt khác, nhưng lời nói của Lâm Phong khiến hắn khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu dưới chiếc mặt nạ xương ánh lên vẻ kinh hãi không thể tin nổi. “Không thể nào! Làm sao ngươi… làm sao ngươi biết được điểm yếu của sức mạnh Thiên Đạo Vết Nứt?!” Giọng hắn ta không còn vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là sự hoảng loạn và tức giận.

Lâm Phong không trả lời, hắn đã thay đổi chiến thuật. Thay vì đối đầu trực diện với luồng ma khí cuồng bạo, hắn vận dụng Kiếm Ý của Cửu Thiên Kiếm Pháp, kết hợp với pháp tắc Ngũ Hành mà hắn đã lĩnh ngộ. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn không còn vung lên những đòn kiếm khí rực rỡ, mà trở nên trầm tĩnh và sắc bén đến lạ lùng. Hắn không tấn công vào lớp phòng thủ của Quỷ Mị, mà tập trung vào ‘vết nứt’ năng lượng mà Huyễn Mặc Quyển và Hạ Vũ đã chỉ ra.

Ma khí của Hộ Pháp Quỷ Mị, mặc dù cuồn cuộn như một cơn bão, nhưng lại có những điểm yếu, những khe hở vô hình mà chỉ có Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của Hạ Vũ mới có thể cảm nhận. Lâm Phong, dựa vào sự hướng dẫn tinh tế đó, điều khiển kiếm khí của mình, như một dòng nước chảy xiết len lỏi qua những kẽ hở của đập nước.

“Thủy khắc Hỏa, Kim khắc Mộc, Thổ khắc Thủy… Ngũ Hành tương khắc, vạn vật đều có điểm yếu!” Lâm Phong thầm niệm, Kiếm Ý của hắn hòa quyện với pháp tắc Ngũ Hành, biến thành những luồng năng lượng sắc bén, mang theo sức mạnh của sự cân bằng và phá vỡ. Hắn không dùng sức mạnh đối chọi sức mạnh, mà dùng sự tinh tế để phá vỡ sự hỗn loạn.

Những luồng kiếm khí của Lâm Phong, lúc ẩn lúc hiện, lúc mềm mại như nước, lúc sắc bén như kim loại, liên tục đâm thẳng vào những điểm yếu trong vòng tuần hoàn ma khí của Quỷ Mị. Từng nhát kiếm, tuy không mang theo uy lực kinh thiên động địa, nhưng lại như những mũi kim châm vào huyệt đạo tử huyệt của kẻ địch. Tiếng nứt vỡ của tà khí vang lên khô khốc, như tiếng thủy tinh bị vỡ vụn. Ma khí cuồn cuộn trên người Hộ Pháp Quỷ Mị bắt đầu dao động dữ dội, không còn sự ổn định như trước.

“Aaaa!!!” Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị gầm lên đau đớn. Chiếc mặt nạ xương của hắn run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự phẫn nộ và hoảng loạn. Hắn không thể hiểu nổi, sức mạnh đến từ Thiên Đạo Vết Nứt của hắn, thứ sức mạnh lẽ ra phải là vô địch, lại đang bị một phàm nhân như Lâm Phong tìm ra điểm yếu và phá vỡ! Ma khí trên người hắn ta bắt đầu co rút, rồi lại bành trướng, tạo thành những luồng khí đen hỗn loạn, không còn tuân theo sự điều khiển của hắn.

Tuyết Dao, với đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy sự cảnh giác, lập tức nhận ra cơ hội. “Lâm Phong, tấn công dồn dập! Đừng để hắn có cơ hội ổn định!” Nàng rút thanh băng kiếm ra khỏi vỏ, những luồng băng phong sắc bén liên tục lao vào Hộ Pháp Quỷ Mị, đóng băng những luồng ma khí hỗn loạn của hắn, khiến hắn càng thêm khó khăn trong việc điều chỉnh sức mạnh. Lam Yên, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Hạ Vũ cũng đồng loạt dốc toàn lực, mỗi người một hướng, tấn công vào những điểm yếu đã bị Lâm Phong làm lộ ra.

Lâm Phong không chần chừ, Kiếm Ý của hắn đạt đến đỉnh điểm. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn hóa thành một tia sáng xanh, hòa quyện vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Hắn lao tới như một bóng ma, hàng vạn kiếm ảnh xuất hiện, mỗi kiếm ảnh đều mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về Ngũ Hành, về sự cân bằng và bất cân bằng. Hắn tấn công không ngừng nghỉ, mỗi nhát kiếm đều nhắm vào chính ‘vết nứt’ năng lượng đang ngày càng mở rộng của Quỷ Mị.

Tiếng gầm giận dữ của Hộ Pháp Quỷ Mị vang vọng khắp quảng trường, nhưng giờ đây nó đã không còn uy lực, mà chỉ là tiếng kêu la của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Ma khí trên người hắn ta vỡ vụn từng mảng, như những tấm kính đen bị đập nát. Hắn đã mất đi sự cân bằng, mất đi sự kiểm soát đối với sức mạnh hỗn loạn mà hắn đã hấp thụ.

Lâm Phong, với ánh mắt kiên định và ý chí bất khuất, biết rằng hắn đã tìm ra chìa khóa. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà còn dựa vào trí tuệ, sự thấu hiểu và sự phối hợp ăn ý của những người đồng đội. Hắn đã biến điểm yếu của đối thủ thành lợi thế của mình.

Con đường tu tiên vẫn còn dài, và những bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt, về Ma Tôn Huyết Ảnh, và về chính thân thế của hắn vẫn đang chờ được giải mã. Nhưng giờ đây, Lâm Phong đã có thêm một manh mối quan trọng, một phương hướng để đối phó với những thế lực tà ác đang âm mưu thao túng vận mệnh của Hạ Giới. Hắn tin rằng, dù khó khăn đến mấy, hắn cũng sẽ tìm ra con đường chiến thắng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ