Tiếng gầm giận dữ của Hộ Pháp Quỷ Mị vang vọng khắp quảng trường, nhưng giờ đây nó đã không còn uy lực, mà chỉ là tiếng kêu la của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Ma khí trên người hắn ta vỡ vụn từng mảng, như những tấm kính đen bị đập nát. Hắn đã mất đi sự cân bằng, mất đi sự kiểm soát đối với sức mạnh hỗn loạn mà hắn đã hấp thụ. Lâm Phong, với ánh mắt kiên định và ý chí bất khuất, biết rằng hắn đã tìm ra chìa khóa. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà còn dựa vào trí tuệ, sự thấu hiểu và sự phối hợp ăn ý của những người đồng đội. Hắn đã biến điểm yếu của đối thủ thành lợi thế của mình. Con đường tu tiên vẫn còn dài, và những bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt, về Ma Tôn Huyết Ảnh, và về chính thân thế của hắn vẫn đang chờ được giải mã. Nhưng giờ đây, Lâm Phong đã có thêm một manh mối quan trọng, một phương hướng để đối phó với những thế lực tà ác đang âm mưu thao túng vận mệnh của Hạ Giới. Hắn tin rằng, dù khó khăn đến mấy, hắn cũng sẽ tìm ra con đường chiến thắng.
Đúng lúc Lâm Phong chuẩn bị tung ra đòn kết liễu, dứt điểm Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị đang run rẩy như một con thú bị thương nặng, một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo đến tận xương tủy đột nhiên ập tới từ phía chân trời xa xăm. Luồng khí này không mang theo sự hỗn loạn hay cuồng bạo như của Quỷ Mị, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một áp lực nguyên thủy, cổ xưa như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Cả Phế Tích Cổ Thành đang ngập trong bụi bay và gió rít bỗng chốc trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng ma khí gào thét từ cột đá tà dị ở trung tâm quảng trường.
Một bóng đen khổng lồ, mơ hồ như một ảo ảnh, dần dần ngưng tụ giữa không trung. Hình dáng đó cao lớn, uy nghi đến mức khiến cả Lâm Phong và các mỹ nhân đều cảm thấy một áp lực nặng nề đè nén lên linh hồn. Đôi mắt đỏ rực như máu tươi, hằn sâu trong bóng tối, xuyên thấu mọi thứ, khóa chặt lấy Lâm Phong. Không ai khác, đó chính là Ma Tôn Huyết Ảnh.
Ma Tôn Huyết Ảnh không vội vã lao vào Lâm Phong. Hắn chỉ đứng đó, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một khí tức tà ác đến cực điểm, nhưng lại mang theo một vẻ thong dong, tự tại đến khó hiểu. Một luồng ma khí đen kịt từ hắn trùm xuống, bao phủ lấy cột đá tà dị đang là 'mắt trận' của nghi thức Tế Hồn. Ngay lập tức, cột đá ấy phát sáng dữ dội, những ký hiệu cổ xưa khắc trên thân cột như sống lại, nhấp nháy liên hồi, và luồng ma khí hỗn loạn từ đó bỗng chốc trở nên hùng mạnh hơn gấp bội, như được tiếp thêm một nguồn lực vô tận.
“Ngươi đúng là không làm ta thất vọng, Lâm Phong… nhưng cuộc chơi mới chỉ bắt đầu. Hãy xem ngươi có thể ngăn cản được bao lâu,” giọng nói của Ma Tôn Huyết Ảnh trầm thấp, lạnh lẽo, vang vọng khắp phế tích cổ thành, như tiếng chuông từ địa ngục vọng về. Giọng nói ấy không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng lại ẩn chứa một sự ngạo mạn và tự tin đến rợn người.
Lâm Phong cảm thấy một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bao trùm lấy mình. Hắn không thể cử động, không thể tung ra đòn kết liễu. Hắn hiểu ra ngay lập tức: *Hắn không vội giết mình, hắn muốn hoàn thành nghi thức... mục tiêu của hắn là 'mắt trận' và việc câu kéo thời gian!* Ma Tôn Huyết Ảnh xuất hiện không phải để trực tiếp giao chiến, mà là để bảo vệ nghi thức, để cho Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị có cơ hội phục hồi và tiếp tục kéo dài thời gian.
Cùng lúc đó, Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị, người vừa bị Lâm Phong đánh cho tả tơi, bỗng nhiên gầm lên một tiếng dữ dội. Dưới sự che chở của luồng ma khí từ Ma Tôn Huyết Ảnh, thân thể hắn ta như được tiếp thêm sức mạnh, những vết nứt trên lớp ma khí bao bọc thân thể hắn ta dần dần khép lại, và đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự điên cuồng, phẫn nộ cùng với một tia hy vọng mới. Hắn ta lại một lần nữa lao về phía Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng, ma pháp cổ quái, quỷ dị liên tục được tung ra, tạo thành áp lực cực lớn lên Lâm Phong và các mỹ nhân.
“Cẩn thận, Lâm Phong! Hắn đang muốn kéo dài thời gian!” Lam Yên, với đôi mắt sắc bén và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức nhận ra ý đồ của Ma Tôn Huyết Ảnh. Nàng rút trường thương ra, xoay một vòng trên không trung, tạo thành một lá chắn ánh sáng đỏ rực, chặn đứng một luồng ma khí đang lao thẳng về phía Lâm Phong. Tuyết Dao, khuôn mặt lạnh lùng như băng, đã thủ sẵn băng kiếm, đôi mắt nàng sắc như dao, quét qua Ma Tôn Huyết Ảnh rồi lại tập trung vào Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị. Mộc Ly nhíu mày, các ngón tay thon dài khẽ động, những sợi dây leo xanh biếc ẩn hiện trong không khí, sẵn sàng quấn lấy kẻ địch. Tần Nguyệt nhanh chóng bố trí một trận pháp phòng ngự nhỏ, đồng thời lấy ra vài viên đan dược hồi phục, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Hạ Vũ, với vẻ mặt tái nhợt, ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội, đôi mắt trong veo của nàng nhìn chằm chằm vào cột đá tà dị, cảm nhận sự biến động dữ dội của ma khí.
Lâm Phong hít sâu một hơi, tâm trí hắn nhanh chóng phân tích tình hình. Đối đầu trực diện với Ma Tôn Huyết Ảnh lúc này là vô cùng ngu xuẩn. Mục tiêu chính vẫn là phá hủy nghi thức Tế Hồn và ngăn chặn âm mưu của hắn. Hắn không thể để bị cuốn vào cuộc chiến vô nghĩa với Huyết Ảnh mà quên đi kẻ đang cố gắng duy trì 'mắt trận'. Hắn điều khiển Cửu Thiên Huyền Kiếm, tạo thành một lá chắn kiếm khí vòng quanh nhóm, chống lại sự áp chế từ Ma Tôn Huyết Ảnh, đồng thời phân tích những luồng ma pháp mà Quỷ Mị đang điên cuồng tung ra. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn mùi máu tanh trong không khí, tạo nên một sự khó chịu tột độ. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát của phế tích cổ thành càng làm tăng thêm vẻ âm u, rùng rợn của khung cảnh này.
Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ đứng yên lặng quan sát, luồng ma khí từ hắn vẫn bao trùm lấy 'mắt trận', khiến cột đá tà dị không ngừng phát sáng, như thể đang tích lũy năng lượng cho một sự kiện nào đó. Hắn không hề tấn công Lâm Phong trực diện, mà chỉ dùng áp lực vô hình để kìm hãm, không cho Lâm Phong có cơ hội tiếp cận hắn hay cột đá. Sự tự tin của hắn cho thấy hắn tin tưởng vào kế hoạch của mình, và Quỷ Mị, dù yếu hơn, nhưng dưới sự cường hóa của hắn, vẫn đủ sức kéo dài thời gian. Lâm Phong cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng lúc càng lớn. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người bên cạnh, vì toàn bộ Hạ Giới này. Hắn phải nhanh chóng tìm ra một đối sách.
***
Trong cái không khí hoang tàn và u ám của Phế Tích Cổ Thành, dưới áp lực ma khí cuồn cuộn từ Ma Tôn Huyết Ảnh và sự điên cuồng phản công của Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị, Lâm Phong đã đưa ra quyết định nhanh chóng. Hắn không thể lãng phí dù chỉ một giây để phân tâm bởi Ma Tôn Huyết Ảnh. Mục tiêu trước mắt phải là tiêu diệt Quỷ Mị và phá hủy 'mắt trận'.
“Hạ Vũ, cảm nhận rõ hơn! Điểm yếu của hắn là sự hỗn loạn của ma khí! Tuyết Dao, Lam Yên, chặn đứng hắn! Mộc Ly, Tần Nguyệt, chuẩn bị!” Lâm Phong dứt khoát ra lệnh, giọng nói của hắn vẫn vang dội và đầy tự tin, dù áp lực đang đè nặng lên mọi người. Hắn nhanh chóng truyền đạt ý đồ của mình qua thần niệm, đảm bảo mọi người hiểu rõ chiến thuật.
Hạ Vũ, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi trước luồng ma khí khủng khiếp, nhưng vẫn kiên cường gật đầu. Nàng nhắm mắt lại, ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội, huyết mạch đặc biệt của nàng cộng hưởng với Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong, giúp nàng cảm nhận được từng tia năng lượng nhỏ nhất trong luồng ma khí hỗn loạn của Quỷ Mị. "Phía... phía cánh tay trái của hắn! Có một luồng năng lượng rất yếu... nó như bị ngắt quãng, không liên tục!" Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, chỉ thẳng vào điểm yếu mà Lâm Phong đang tìm kiếm.
Ngay lập tức, Lâm Phong điều khiển Cửu Thiên Huyền Kiếm, không lao vào giao chiến trực diện mà sử dụng kiếm chiêu uyển chuyển, tạo ra một vòng xoáy kiếm khí bao phủ lấy toàn bộ nhóm, hóa giải áp lực từ Ma Tôn Huyết Ảnh và các đòn tấn công của Quỷ Mị. Hắn không ngừng di chuyển, biến ảo như một bóng ma, liên tục thay đổi vị trí để giữ khoảng cách an toàn, đồng thời chỉ điểm cho các mỹ nhân.
Tuyết Dao và Lam Yên là hai người đầu tiên hành động. Tuyết Dao, với thân pháp nhanh nhẹn và băng kiếm sắc bén, lao thẳng về phía Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị. Băng khí từ kiếm nàng tỏa ra, không chỉ đóng băng không gian mà còn khiến các luồng ma khí của Quỷ Mị trở nên chậm chạp và trì trệ. Lam Yên, với trường thương trong tay, như một chiến thần dũng mãnh, đi theo sát phía sau Tuyết Dao. Nàng không ngại đối đầu trực diện, trường thương của nàng vung lên, mang theo sức mạnh của lôi điện, trực tiếp đâm thẳng vào những điểm yếu mà Lâm Phong đã chỉ ra, tạo ra những vết nứt nhỏ trên lớp ma khí bảo vệ của Quỷ Mị.
Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn không thể tin nổi, dưới sự che chở của Ma Tôn Huyết Ảnh mà hắn vẫn bị những kẻ phàm nhân này vây công. Ma khí trên người hắn ta bùng nổ dữ dội hơn, tạo ra một làn sóng xung kích đẩy lùi Tuyết Dao và Lam Yên. Hắn ta không ngừng tung ra các ma pháp cổ quái, tạo ra những ảo ảnh ghê rợn, những bóng ma xương trắng, và những luồng khí độc đen kịt.
Nhưng lúc này, Mộc Ly đã vào vị trí. "Để ta!" Nàng cười tinh nghịch, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ranh mãnh. Nàng phóng ra hàng loạt yêu thuật, những sợi dây leo xanh biếc mang theo độc tố nhẹ nhàng quấn lấy chân tay của Quỷ Mị, tuy không thể gây sát thương lớn nhưng lại cản trở di chuyển và làm hắn phân tâm. Cùng lúc đó, Tần Nguyệt đã hoàn thành trận pháp. Một vòng tròn ánh sáng màu lam nhạt bao phủ lấy toàn bộ nhóm Lâm Phong, không chỉ tăng cường khả năng phòng ngự mà còn hấp thụ một phần ma khí, biến nó thành năng lượng có lợi, giúp mọi người duy trì trạng thái tốt nhất. Nàng cũng không ngừng ném ra những viên đan dược, giúp đồng đội hồi phục linh lực và giảm bớt ảnh hưởng của ma khí. Mùi rêu phong và kim loại gỉ sét trong không khí dường như bị át đi bởi mùi thuốc đan và mùi ma khí nồng nặc.
Lâm Phong không ngừng quan sát, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn điều khiển Cửu Thiên Huyền Kiếm, biến ảo chiêu thức liên tục. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, như một con mắt thứ ba, giúp hắn nhìn thấu những điểm yếu ẩn sâu nhất trong ma khí của Quỷ Mị, đặc biệt là tại cánh tay trái mà Hạ Vũ đã chỉ ra. Hắn không tấn công ồ ạt, mà mỗi nhát kiếm đều mang theo sự tinh túy của Ngũ Hành, khắc chế từng thuộc tính nhỏ nhất trong ma khí của Quỷ Mị.
"Quỷ Mị, ngươi đã quá dựa dẫm vào sức mạnh hỗn loạn, mà quên mất vạn vật đều có nguyên tắc tồn tại của nó!" Lâm Phong vừa nói, vừa tung ra một chiêu kiếm mang theo ý cảnh "Thủy Khắc Hỏa" vào cánh tay trái của Quỷ Mị. Mặc dù Quỷ Mị đang được Ma Tôn Huyết Ảnh che chở, nhưng điểm yếu cốt lõi trong bản chất của hắn vẫn không thay đổi. Kiếm khí của Lâm Phong như những mũi kim châm chính xác, xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài, đánh thẳng vào phần yếu ớt nhất.
Tiếng gào thét của Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị trở nên thê lương hơn. Hắn cảm thấy sức mạnh đang chảy đi khỏi cơ thể, sự hỗn loạn trong ma khí của hắn bùng phát dữ dội hơn, nhưng lại không thể kiểm soát. Các đòn tấn công của hắn trở nên vô phương hướng, yếu ớt hơn. Lam Yên và Tuyết Dao nhân cơ hội này, liên tục tấn công vào các điểm yếu mà Lâm Phong chỉ định. Mộc Ly dùng yêu thuật trói buộc, Tần Nguyệt dùng trận pháp kiềm hãm.
Lâm Phong biết đây là cơ hội cuối cùng. Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ linh lực trong cơ thể bùng nổ, Huyễn Mặc Quyển hóa thành một luồng ánh sáng xanh, hòa quyện vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một kiếm khí hùng vĩ nhưng lại cực kỳ tinh tế, mang theo ý chí kiên định của Lâm Phong, nhằm thẳng vào điểm yếu duy nhất của Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị. "Một kiếm đoạn vạn cổ!" Hắn gầm lên, chiêu kiếm này không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về Đạo, về sự cân bằng. Kiếm khí như một tia chớp xé toạc màn đêm, xuyên thủng lớp phòng ngự cuối cùng của Quỷ Mị. Mùi máu tanh từ Quỷ Mị đột nhiên trở nên nồng nặc.
***
“Không thể nào… sức mạnh của Thiên Đạo Vết Nứt… không thể thất bại! Ma Tôn... cứu ta!” Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị gào lên một tiếng thê lương, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự tuyệt vọng và kinh hoàng. Thanh kiếm của Lâm Phong đã xuyên thủng hoàn toàn lớp ma khí bảo vệ, đâm thẳng vào trung tâm của cánh tay trái, nơi mà Hạ Vũ đã chỉ ra là điểm yếu chết người. Sức mạnh Ngũ Hành tương khắc của Lâm Phong bùng nổ, phá vỡ hoàn toàn sự cân bằng giả tạo mà Quỷ Mị đang cố gắng duy trì.
Thân thể của Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị bắt đầu tan rã. Ma khí cuồn cuộn trên người hắn ta không còn có thể tụ lại, mà như những đám khói đen bị gió thổi tan, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Những tiếng gào thét của hắn ngày càng yếu ớt, cho đến khi chỉ còn là một tiếng rên rỉ cuối cùng, và rồi, thân thể hắn hoàn toàn hóa thành tro bụi đen kịt, tan biến vào hư không, không để lại dấu vết gì ngoài một làn khói độc nồng nặc mùi lưu huỳnh.
Chiến thắng! Cả nhóm Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự nhẹ nhõm đó chỉ tồn tại trong chốc lát. Bởi vì, ngay khoảnh khắc Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị tan biến, cột đá tà dị ở trung tâm quảng trường, vốn đang phát sáng dữ dội dưới lớp ma khí của Ma Tôn Huyết Ảnh, bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Luồng ma khí bao phủ nó không còn ổn định, mà bắt đầu co rút, rồi lại bành trướng một cách hỗn loạn.
BÙM! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Phế Tích Cổ Thành. Tiếng nổ không phải là âm thanh của một vụ va chạm vật lý, mà là sự vỡ vụn của không gian, của một thứ gì đó vô hình nhưng lại có thực. Từ trung tâm vụ nổ, một luồng sáng đen kinh hoàng bùng phát, không phải là thứ ánh sáng đen của ma khí bình thường, mà là một thứ ánh sáng mang theo sự cổ xưa và sức mạnh vượt xa mọi giới hạn mà Lâm Phong từng biết.
Ngay sau đó, bầu trời phía trên cột đá bị xé toạc. Không phải là một vết rách đơn thuần, mà là một vết nứt khổng lồ, xoáy tròn như một cái hố đen nuốt chửng vạn vật. Từ bên trong vết nứt đó, một cổng không gian khổng lồ dần dần hiện ra. Nó xoáy tròn một cách điên cuồng, phát ra những luồng năng lượng không xác định, rực rỡ nhưng lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương. Cổng không gian đó không chỉ là một cánh cửa, mà nó dường như là sự kết nối giữa hai thế giới, hai chiều không gian hoàn toàn khác biệt.
Từ bên trong cổng không gian, những hình ảnh mơ hồ hiện lên chớp nhoáng. Đó là những ngọn núi hùng vĩ vươn tới tận trời xanh, những dòng sông rộng lớn chảy xiết, những kiến trúc cổ kính tráng lệ mà Hạ Giới không thể nào có được. Cùng với những hình ảnh chớp nhoáng đó, những tiếng nói cổ xưa không thể hiểu được, như tiếng thì thầm của vạn linh, như tiếng gào thét của thần linh, vọng ra từ cổng không gian, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn và uy nghiêm đến rợn người.
Một luồng áp lực mạnh mẽ, cổ kính và nguyên thủy, còn khủng khiếp hơn cả ma khí của Ma Tôn Huyết Ảnh, tỏa ra từ cổng không gian, đè nén lên vạn vật. Cả Phế Tích Cổ Thành rung chuyển dữ dội, những bức tường đổ nát, những cột đá gãy đổ còn sót lại cũng không chịu nổi áp lực này, bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh. Không khí đặc quánh ma khí và mùi lưu huỳnh nồng nặc, giờ đây hòa lẫn với một mùi hương kỳ lạ, như mùi của đất đá cổ xưa và năng lượng thuần khiết.
Lâm Phong và các mỹ nhân đứng sững lại, cảnh giác cao độ. Ánh mắt họ không hẹn mà cùng nhìn về phía Ma Tôn Huyết Ảnh, người vẫn đang lơ lửng giữa không trung. Hắn không hề nhúc nhích, đôi mắt đỏ rực như máu của hắn nhìn chằm chằm vào cổng không gian khổng lồ, lộ ra vẻ phức tạp khó đoán. Có sự ngạc nhiên, có sự tính toán, nhưng cũng có một sự hài lòng khó hiểu.
Hắn ta không hề tấn công Lâm Phong hay nhóm người của hắn. Hắn ta chỉ đứng đó, như một vị thần đang quan sát sự kiện trọng đại. Rồi, một nụ cười bí hiểm dần dần nở trên khuôn mặt khuất sau lớp bóng tối, một nụ cười không hề mang theo chút ấm áp nào, mà chỉ có sự lạnh lẽo và một chút điên cuồng.
“Ha… quả nhiên…” Giọng nói của Ma Tôn Huyết Ảnh vang lên, trầm thấp và đầy ẩn ý, nhưng không phải là nói với Lâm Phong, mà như tự nói với chính mình. Hắn ta không hề tỏ ra bất ngờ hay thất vọng vì cái chết của Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị. Ngược lại, việc Quỷ Mị bị tiêu diệt và 'mắt trận' bị phá hủy dường như lại là một phần trong kế hoạch của hắn, hoặc ít nhất, đã dẫn đến một kết quả mà hắn dự đoán được.
Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay hắn phát ra ánh sáng xanh lục mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể nó đang cộng hưởng với luồng năng lượng bí ẩn từ cổng không gian. Huyết mạch của Hạ Vũ cũng dao động dữ dội, nàng ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực, như thể nàng đang nhìn thấy những điều mà người khác không thể.
Cổng không gian xoáy tròn trên bầu trời, phát ra những luồng sáng và âm thanh kỳ dị, như một vết thương khổng lồ trên tấm màn trời, hé lộ một thế giới hoàn toàn khác biệt. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều. Âm mưu về Thiên Đạo Vết Nứt, về nghi thức Tế Hồn, không chỉ dừng lại ở Hạ Giới. Một cuộc phiêu lưu mới, một thử thách lớn hơn đang chờ đợi Lâm Phong. Và lần này, có lẽ không chỉ là Linh Giới…
Ma Tôn Huyết Ảnh không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Lâm Phong, đôi mắt đỏ như máu lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Rồi, thân hình hắn dần tan biến vào trong màn đêm, chỉ để lại luồng ma khí lạnh lẽo và cái cổng không gian khổng lồ đang xoáy tròn trên bầu trời Phế Tích Cổ Thành, như một lời cảnh báo, một lời thách thức đến từ một thế giới xa xôi hơn.