Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 253

Lời Tuyên Chiến Từ Ma Tôn: Đại Quân Hủy Diệt

4489 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 252, làm rõ phản ứng của Lâm Phong và nhóm trước cổng không gian bí ẩn và lời cảnh báo của Ma Tôn Huyết Ảnh.,Ma Tôn Huyết Ảnh đích thân xuất hiện trở lại, không chỉ một mình mà dẫn theo một đội quân ma vật hùng hậu, tuyên bố hủy diệt Đại Chu Hoàng Triều.,Ma Tôn Huyết Ảnh trực tiếp thách thức Lâm Phong, đẩy cục diện cuộc chiến lên đỉnh điểm, biến trận chiến nhỏ thành đại chiến giữa thiện và ác.,Mô tả quy mô và sự đáng sợ của đội quân ma vật, nhấn mạnh mối đe dọa không chỉ với Lâm Phong mà còn với toàn bộ thế giới phàm nhân.,Thúc đẩy Lâm Phong gánh vác trách nhiệm lớn hơn, thể hiện bản lĩnh lãnh đạo và chiến lược trong tình huống ngặt nghèo.,Thiết lập bối cảnh cho một cuộc chiến quy mô lớn, kéo dài nhiều chương, phản ánh pha CLIMAX của Arc 4.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Ma Tôn Huyết Ảnh, Ma Môn Đệ Tử, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Tense, action-packed, dramatic, epic, foreboding
Kết chương: [object Object]

Ma Tôn Huyết Ảnh không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Lâm Phong, đôi mắt đỏ như máu lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Rồi, thân hình hắn dần tan biến vào trong màn đêm, chỉ để lại luồng ma khí lạnh lẽo và cái cổng không gian khổng lồ đang xoáy tròn trên bầu trời Phế Tích Cổ Thành, như một lời cảnh báo, một lời thách thức đến từ một thế giới xa xôi hơn.

Một làn gió lạnh lẽo lướt qua Phế Tích Cổ Thành, mang theo mùi bụi bặm, rêu phong và cả một mùi hương kỳ lạ, như mùi của đất đá cổ xưa và năng lượng thuần khiết từ cổng không gian đang cuồn cuộn đổ xuống. Cả nhóm Lâm Phong đứng sững lại, ánh mắt không rời khỏi vết nứt khổng lồ trên bầu trời, nơi một cổng không gian bí ẩn đang xoáy tròn điên cuồng, tựa như một cái miệng khổng lồ đang nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Áp lực vô hình từ cổng không gian đè nặng lên từng tấc da thịt, không chỉ là áp lực vật lý mà còn là áp lực tinh thần, một cảm giác nhỏ bé đến tận cùng trước sự hùng vĩ và uy nghiêm của vũ trụ.

Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư tột độ. Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay hắn phát ra ánh sáng xanh lục mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một sinh thể sống động đang cộng hưởng với luồng năng lượng bí ẩn từ cổng không gian. Hắn cảm nhận được một luồng thông tin mơ hồ, những mảnh ghép rời rạc về thời gian, không gian và những bí mật cổ xưa đang trỗi dậy, nhưng chúng quá hỗn loạn để có thể nắm bắt hoàn chỉnh. Tuyết Dao, nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần nay có vẻ hơi tái đi vì sự căng thẳng. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng hướng về phía cổng không gian, ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. Nàng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo âu: “Cái cổng này… nó là gì? Và Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn ta rốt cuộc muốn gì?”

Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát tinh nghịch thường ngày giờ đây lại bị thay thế bởi sự kinh ngạc tột độ. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng mở lớn, nhìn chằm chằm vào cổng không gian. Nàng chưa từng thấy thứ gì vĩ đại và đáng sợ đến vậy. Nhưng rồi, sự kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành một sự phẫn nộ thường thấy khi nhắc đến kẻ thù. Nàng nắm chặt đôi tay nhỏ nhắn, nghiến răng: “Hắn ta dám thách thức chúng ta sao? Ma Tôn Huyết Ảnh… Ta sẽ xé xác hắn!”

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ của nàng vẫn toát lên sự điềm tĩnh cần thiết, dù đôi mày thanh tú của nàng cũng hơi nhíu lại. Nàng nhìn cổng không gian, rồi lại nhìn Ma Tôn Huyết Ảnh vừa biến mất, trong đầu không ngừng phân tích những lời lẽ đầy ẩn ý của hắn. Giọng nói trầm ấm của nàng vang lên, mang theo sự uyên bác: “Bình tĩnh, Lam Yên. Chúng ta cần hiểu rõ hơn trước khi hành động. Lâm Phong, huynh có nhận ra điều gì khác thường không? Lời nói của hắn ta… dường như không phải là một lời cảnh báo đơn thuần.”

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn cảm nhận được sự bất an của những người bên cạnh mình, đặc biệt là Hạ Vũ. Nàng, vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết như sương sớm, giờ đây run rẩy, ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội vào ngực, khuôn mặt tròn đầy đặn trắng bệch, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ chứa đầy vẻ sợ hãi. “Ma khí… mạnh hơn rất nhiều… Nó không chỉ đến từ bên ngoài cổng, mà còn… từ sâu thẳm dưới lòng đất… như một cơn sóng thần đang trỗi dậy,” Hạ Vũ thốt lên, giọng nói nhỏ nhẹ run rẩy, nhưng mỗi từ nàng nói ra lại như một mũi kim đâm vào tâm can Lâm Phong. Khả năng cảm nhận đặc biệt của nàng luôn chính xác một cách đáng sợ.

Lâm Phong trầm ngâm nhìn cổng không gian, rồi lại nhìn Hạ Vũ. Lời nói của Ma Tôn Huyết Ảnh cứ văng vẳng bên tai hắn: “Ngươi đã mở ra cánh cửa cho sự hủy diệt của Đại Chu.” Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt thân yêu. “Hắn ta không hề muốn trực tiếp đối đầu với chúng ta… ít nhất là chưa,” Lâm Phong chậm rãi phân tích, giọng nói trầm ổn, đầy uy lực. “Cánh cổng này… và lời nói của hắn, có vẻ như hắn muốn chúng ta tự mở ra cánh cửa nào đó. Hắn ta muốn chúng ta tin rằng chúng ta đã thất bại, nhưng thực chất, có lẽ hắn ta đã đạt được điều mà hắn muốn. Việc Hắc Sa Hộ Pháp Quỷ Mị bị tiêu diệt và 'mắt trận' bị phá vỡ… có lẽ là một phần trong kế hoạch của hắn, hoặc ít nhất, đã dẫn đến một kết quả mà hắn dự đoán được.”

Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng của nàng hiện lên rõ nét trong ánh sáng lờ mờ của hoàng hôn. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng vẫn ánh lên sự kiên nghị và bất khuất. “Kế hoạch? Hắn ta muốn gì? Chẳng lẽ hắn muốn chúng ta sợ hãi mà bỏ cuộc?” nàng hỏi, giọng nói dứt khoát nhưng không giấu được sự nghi ngờ.

“Không,” Lâm Phong lắc đầu. “Ma Tôn Huyết Ảnh không phải kẻ đơn thuần chỉ muốn gieo rắc nỗi sợ hãi. Hắn ta là một kẻ tham vọng, tàn nhẫn, luôn hướng đến mục tiêu cuối cùng. Cánh cổng này… nó không phải là thứ mà hắn ta tạo ra, mà là thứ đã được kích hoạt. Hắn ta chỉ là một kẻ lợi dụng, một kẻ châm ngòi. Mục tiêu của hắn… có lẽ là cả thế giới phàm nhân này, hoặc xa hơn nữa, là cả Linh Giới. Hắn ta muốn sử dụng sức mạnh từ cổng không gian này để đạt được điều gì đó vĩ đại hơn, và chúng ta, vô tình, đã trở thành những quân cờ trong ván cờ của hắn, hoặc thậm chí là… những kẻ mở đường.”

Lâm Phong quay lại nhìn Hạ Vũ, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng. “Hạ Vũ, nàng cảm thấy gì? Cơn sóng thần dưới lòng đất mà nàng nói… nó là gì?”

Hạ Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu, nhìn sâu vào ánh mắt của Lâm Phong. “Nó… nó là một luồng năng lượng khổng lồ… cổ xưa hơn cả cổng không gian này. Nó không phải là ma khí, cũng không phải là linh khí. Nó giống như… một sự thức tỉnh. Như thể có một thứ gì đó đã ngủ vùi hàng ngàn vạn năm, giờ đây đang dần cựa mình tỉnh giấc. Và cổng không gian này… nó như một sợi dây liên kết, một tín hiệu cho thứ đó.” Nàng ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội, ánh sáng từ viên ngọc càng lúc càng mạnh, như thể nó đang cố gắng chống lại hoặc giao tiếp với nguồn năng lượng khổng lồ kia.

Tần Nguyệt thở dài một hơi, vẻ mặt trầm tư. “Nếu lời Ma Tôn Huyết Ảnh nói là thật, rằng hắn hành động theo ‘ý chí của Thiên Đạo Vết Nứt’, thì có lẽ cánh cổng này và luồng năng lượng dưới lòng đất đều liên quan đến sự kiện 2000 năm trước. Thiên Đạo Vết Nứt không chỉ là một vết rách trên bầu trời, mà có lẽ nó đã tạo ra một sự thay đổi sâu sắc hơn, một vết sẹo tồn tại đến tận bây giờ.”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua Phế Tích Cổ Thành đang rung chuyển nhẹ. “Ma Tôn Huyết Ảnh không hề tỏ ra bất ngờ khi Quỷ Mị bị đánh bại. Hắn ta chỉ lẳng lặng quan sát, chờ đợi kết quả này. Điều đó chứng tỏ, mục tiêu của hắn không phải là bảo vệ ‘mắt trận’ hay Hắc Sa Hộ Pháp, mà là kích hoạt một thứ gì đó lớn hơn. Chúng ta đã vô tình đẩy nhanh quá trình này.” Hắn nhìn lên bầu trời, nơi cổng không gian vẫn đang xoáy tròn, lấp lánh những hình ảnh mơ hồ của một thế giới khác. “Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều. Âm mưu về Thiên Đạo Vết Nứt, về nghi thức Tế Hồn, không chỉ dừng lại ở Hạ Giới. Một cuộc phiêu lưu mới, một thử thách lớn hơn đang chờ đợi chúng ta. Và lần này, có lẽ không chỉ là Linh Giới… mà là cả sự tồn vong của thế giới này.”

Cả nhóm chìm vào im lặng, mỗi người đều cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đang đè lên vai. Lâm Phong biết rằng đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, không chỉ là vì Đại Chu Hoàng Triều, mà là vì tất cả sinh linh trên thế giới phàm nhân này. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Dù cho thử thách có lớn đến đâu, dù cho kẻ thù có mạnh đến mức nào, hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì bên cạnh hắn, có những người mà hắn yêu thương, những người luôn tin tưởng và đồng hành cùng hắn.

Chỉ là, hắn không ngờ rằng, lời tiên đoán của Hạ Vũ về "cơn sóng thần đang trỗi dậy" lại đến nhanh đến vậy.

***

Đêm đen bao trùm Phế Tích Cổ Thành, không một vì sao, không một ánh trăng. Chỉ có cái cổng không gian khổng lồ trên bầu trời vẫn xoáy tròn dữ dội, phát ra những luồng sáng và âm thanh kỳ dị, như một vết thương không thể lành trên tấm màn trời. Nhưng giờ đây, nó không còn là tâm điểm của sự chú ý nữa. Một luồng ma khí đen kịt, đặc quánh hơn cả mực tàu, đột nhiên từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đổ về, nhấn chìm toàn bộ Phế Tích Cổ Thành vào một màn đêm vĩnh cửu. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và một thứ mùi tanh nồng của máu và tử khí. Cơn gió lạnh buốt từ lúc hoàng hôn giờ đây rít lên như tiếng gào thét của quỷ dữ, thổi bay những mảnh vỡ đá vụn, những bụi bặm khô cằn, tạo nên một khung cảnh u ám đến rợn người.

Áp lực ma khí khổng lồ đè nén lên vạn vật, khiến Lâm Phong và các mỹ nhân cảm thấy như có một ngọn núi đè nặng lên ngực, hơi thở trở nên khó khăn. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra ánh sáng xanh lục mạnh mẽ hơn nữa, như đang cố gắng xua tan màn đêm ma khí, nhưng dường như nó chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương đen kịt. Hạ Vũ run rẩy kịch liệt, đôi mắt nàng trợn to, hoảng sợ tột độ. “Nó đến rồi… cơn sóng thần… nó đến rồi!” nàng thét lên, giọng nói nhỏ nhẹ giờ đây đã khản đặc vì sợ hãi.

Từ sâu trong màn ma khí đen đặc, một cỗ chiến xa khổng lồ, được làm hoàn toàn từ xương và kim loại đen, từ từ hiện ra. Nó được kéo bởi những ma thú kỳ dị, hình thù gớm ghiếc, đôi mắt đỏ ngầu, nhe nanh múa vuốt, bước đi nặng nề làm rung chuyển cả mặt đất. Trên cỗ chiến xa đó, một thân ảnh cao lớn, mặc trường bào đen tuyền, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu, đứng uy nghiêm. Hắn chính là Ma Tôn Huyết Ảnh, và lần này, hắn không đến một mình.

Bao quanh cỗ chiến xa của Ma Tôn Huyết Ảnh là hàng trăm Hắc Sa Hộ Pháp. Mỗi tên Hộ Pháp đều mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương, trên người tỏa ra khí tức âm hàn chết chóc. Bên cạnh đó, vô số Ma Môn Đệ Tử, mặc trang phục đen hoặc đỏ sẫm, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam, mang theo đủ loại binh khí tà dị, gào thét như những con thú đói. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Đằng sau họ, một đội quân ma vật đông đảo, đủ chủng loại, từ những quái vật bay có cánh dơi khổng lồ đến những con thú bốn chân hung tợn, gầm gừ, nhe nanh múa vuốt, bao phủ cả bầu trời và mặt đất. Chúng nhiều đến mức không thể đếm xuể, tạo thành một làn sóng đen kịt, vô tận, như một cơn thủy triều tử vong đang tràn đến, nuốt chửng mọi sự sống. Tiếng gầm rú của ma vật, tiếng kim loại va chạm, tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nề của đội quân ma vật hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng, báo hiệu cho sự diệt vong.

Ma Tôn Huyết Ảnh giơ tay lên, một luồng ma khí khổng lồ từ cơ thể hắn tuôn trào, cuồn cuộn tụ lại thành một quả cầu năng lượng màu đen kịt trên đỉnh đầu hắn, phát ra những tia sáng tà ác. Đôi mắt đỏ như máu của hắn quét qua Lâm Phong và nhóm người, ánh lên vẻ khinh miệt tột độ. Rồi, giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, trầm thấp nhưng đầy uy lực, mang theo sự tàn nhẫn và một chút điên cuồng, như tiếng sấm sét xé toạc màn đêm:

“Lâm Phong! Ngươi đã mở ra cánh cửa cho sự hủy diệt của Đại Chu. Ta, Ma Tôn Huyết Ảnh, theo ý chí của Thiên Đạo Vết Nứt, sẽ tẩy rửa thế giới này! Đại Chu Hoàng Triều sẽ chìm trong máu, và ngươi… ngươi sẽ là kẻ chứng kiến sự diệt vong của tất cả những gì ngươi bảo vệ!”

Lời tuyên bố của Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là một lời đe dọa, mà là một bản án tử hình dành cho toàn bộ thế giới phàm nhân. Hắn không hề che giấu ý đồ của mình, mà công khai tuyên bố sẽ hủy diệt Đại Chu, biến nơi đây thành một biển máu và tử khí. Hắn ta không còn là một cá nhân hành động lén lút, mà là một kẻ lãnh đạo một đội quân hùng mạnh, một sứ giả của sự hủy diệt.

Lâm Phong, dù bị áp lực ma khí khổng lồ đè nén, nhưng vẫn kiên cường đứng vững. Hắn cảm nhận được sự run rẩy từ những người bên cạnh, nhưng hắn biết, giờ phút này, hắn không thể yếu lòng. Hắn là trụ cột của họ, là niềm hy vọng cuối cùng. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ như máu của Ma Tôn Huyết Ảnh, không hề lùi bước. Hắn biết, đây không còn là một cuộc chiến nhỏ lẻ, không còn là những âm mưu ẩn mình trong bóng tối, mà là một cuộc đại chiến sinh tử, quyết định vận mệnh của cả một thế giới.

Tuyết Dao rút trường kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng tà ác từ quả cầu ma khí, vẻ mặt nàng trở nên kiên nghị. Mộc Ly gầm nhẹ, đôi tay nhỏ nhắn hóa thành những móng vuốt sắc nhọn, sẵn sàng xé xác bất cứ kẻ nào dám đến gần. Tần Nguyệt đã bắt đầu âm thầm chuẩn bị trận pháp, những đường nét ánh sáng mờ ảo bắt đầu lấp lánh dưới chân nàng. Lam Yên, nàng là người ít chịu ảnh hưởng nhất bởi sự sợ hãi, đôi mắt sắc bén của nàng ánh lên ngọn lửa chiến đấu rực cháy. Nàng nắm chặt trường thương trong tay, sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào. Chỉ có Hạ Vũ, nàng vẫn ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội, đôi mắt trong veo ngập tràn sợ hãi, nhưng nàng vẫn cố gắng đứng vững bên cạnh Lâm Phong, như một đóa hoa yếu ớt cố gắng bám trụ giữa bão táp.

Ma Tôn Huyết Ảnh nhìn thấy sự kiên cường của Lâm Phong, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt khuất sau lớp bóng tối. “Kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận,” hắn thì thầm, rồi đột nhiên hét lớn, giọng nói vang vọng khắp Phế Tích Cổ Thành, ra lệnh cho đội quân ma vật dưới trướng: “Tấn công! Không để lại một sinh linh nào sống sót! Biến Đại Chu này thành một địa ngục trần gian!”

Ngay lập tức, hàng ngàn ma vật và Hắc Sa Hộ Pháp gầm thét như những con thú điên, sẵn sàng lao xuống. Tiếng gầm rú của chúng hòa quyện vào tiếng gió rít, tạo thành một âm thanh điên cuồng, chói tai. Đội quân ma vật như một làn sóng đen kịt, vô tận, bắt đầu lao xuống Phế Tích Cổ Thành, tạo thành một cảnh tượng kinh hoàng, mở màn cho đại chiến. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ đứng đó, trên cỗ chiến xa của mình, quan sát mọi thứ với vẻ mặt thỏa mãn, như một vị thần đang xem xét những con kiến đang cố gắng chống lại bánh xe nghiền nát số phận. Hắn ta không hề tỏ ra vội vàng, không hề có ý định trực tiếp tham chiến, mà chỉ tận hưởng cảnh tượng hủy diệt do hắn ta mang đến.

***

Đối mặt với lời tuyên chiến và đội quân ma vật hùng hậu của Ma Tôn Huyết Ảnh, Lâm Phong biết rằng đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, cũng không phải là lúc để suy nghĩ hay phân tích quá nhiều. Gánh nặng của cả một hoàng triều, của tất cả những sinh linh vô tội đang đè nặng lên vai hắn. Hắn hít sâu một hơi, mùi ma khí tanh nồng và mùi tử khí nồng nặc tràn vào lồng ngực, nhưng nó không làm hắn nao núng. Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định đến khó tin, một ý chí bất khuất đã từng giúp hắn vượt qua biết bao sinh tử. Khuôn mặt thanh tú thường ngày thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái giờ đây nghiêm nghị đến tột cùng, toát lên khí chất lãnh đạo bẩm sinh.

Hắn nhanh chóng quét mắt qua những người bên cạnh mình. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ – bảy mỹ nhân tuyệt sắc, bảy hậu phương vững chắc, bảy chiến hữu trung thành. Họ không chỉ là những người yêu hắn, mà còn là những chiến binh mạnh mẽ, những người sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp. Lâm Phong biết, hắn không cô đơn. Giọng nói của hắn vang lên, dứt khoát, mạnh mẽ và đầy uy lực, đủ để át đi tiếng gầm rú của ma vật và tiếng gió rít:

“Tất cả nghe lệnh! Tuyết Dao, Mộc Ly, chúng ta sẽ giữ tuyến đầu! Sử dụng tốc độ và sức mạnh công kích của các nàng để phá vỡ đội hình địch, đừng để chúng tràn vào quá sâu!”

Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt sắc lạnh như hồ băng. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ có một tiếng “Rõ!” vang lên, ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh. Nàng triệu hồi Băng Phượng, linh thú thần thoại thuần khiết từ băng tuyết, thân hình trắng muốt của nó tỏa ra hàn khí cực độ, đôi mắt như ngọc, phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Băng Phượng vỗ cánh, tạo ra những cơn bão tuyết nhỏ, sẵn sàng lao vào đội hình ma vật. Mộc Ly gầm nhẹ, thân hình nhỏ nhắn của nàng đột nhiên phình to, những thớ cơ bắp cuồn cuộn hiện ra dưới lớp da. Tóc nàng hóa thành màu xanh lá cây đậm, đôi mắt rực sáng màu xanh lục, nàng hóa thành bản thể yêu thú khổng lồ của mình, một con Linh Thú Cổ Thụ với thân hình vững chãi như núi, móng vuốt sắc bén như thép. Nàng đứng cạnh Tuyết Dao, sẵn sàng đối mặt với làn sóng ma vật đầu tiên.

Lâm Phong quay sang Tần Nguyệt và Hạ Vũ. “Tần Nguyệt, Hạ Vũ, các nàng yểm trợ phía sau! Tần Nguyệt, lập trận pháp phòng ngự và công kích tầm xa. Hạ Vũ, nàng hãy tập trung cảm nhận, cảnh báo những mối nguy hiểm ẩn nấp hoặc những điểm yếu của chúng. Quan trọng nhất, hãy chú ý bảo vệ lẫn nhau!”

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch của nàng vẫn toát lên sự điềm tĩnh. Nàng đã bắt đầu thầm niệm chú ngữ, những sợi linh lực ngũ sắc bắt đầu đan xen vào nhau, tạo thành một vòng bảo hộ và những mũi tên linh lực sắc bén. “Huynh cứ yên tâm, Lâm Phong. Muội sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm tổn thương Hạ Vũ,” nàng đáp, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên quyết. Hạ Vũ, dù vẫn còn run rẩy, nhưng khi nghe lời của Lâm Phong và Tần Nguyệt, nàng cũng cố gắng trấn tĩnh. Nàng ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội, đôi mắt trong veo cố gắng tập trung, cảm nhận những luồng năng lượng hỗn loạn từ đội quân ma vật. Nàng biết, khả năng của nàng chính là đôi mắt thứ hai của Lâm Phong, và nàng phải phát huy nó.

Cuối cùng, Lâm Phong nhìn Lam Yên, đôi mắt hắn ánh lên một tia tin tưởng tuyệt đối. “Lam Yên, ngươi đi cùng ta. Chúng ta sẽ cố gắng phá vỡ đội hình địch từ chính giữa, tạo ra một lỗ hổng để các nàng có thể dễ dàng hơn. Đây không chỉ là vì Đại Chu, mà là vì tất cả sinh linh trên thế giới này! Chúng ta không thể lùi bước!”

Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng càng trở nên rực rỡ trong ánh sáng mờ ảo. Nàng vung trường thương trong tay, mũi thương sắc bén xé toạc không khí, tạo ra một âm thanh chói tai. “Rõ! Lâm Phong, ta tin tưởng huynh! Ta sẽ cùng huynh chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!” Giọng nói của nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời thề sắt đá. Nàng đứng cạnh Lâm Phong, thân hình cao ráo, săn chắc, đầy khí chất chiến binh.

Lâm Phong gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, không phải là nụ cười tinh quái thường ngày, mà là một nụ cười đầy quyết tâm và sự tin tưởng. Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh kiếm sắc lạnh xé toạc màn đêm ma khí, phát ra một tiếng "vù" chói tai, như tiếng rồng ngâm. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn cũng phát ra ánh sáng xanh lục mạnh mẽ nhất, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Hắn cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong đan điền, linh khí Hóa Thần dâng trào, cùng với luồng sức mạnh bí ẩn từ Huyễn Mặc Quyển đang hòa quyện vào nhau.

Ma Tôn Huyết Ảnh không chờ đợi thêm nữa. Hắn giơ tay xuống, quả cầu ma khí trên đầu hắn phát ra một tia sáng đen chói mắt, và ngay lập tức, làn sóng ma vật đầu tiên lao đến. Hàng ngàn con ma vật, đủ hình thù, gầm thét, nhe nanh múa vuốt, lao vào Phế Tích Cổ Thành như một cơn lũ quét. Tiếng gầm rú của chúng vang vọng khắp không gian, tiếng chân đạp đất, tiếng cánh đập, tiếng kim loại va chạm, tiếng xé rách không khí – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và tử khí.

“Chiến!” Lâm Phong hét lên, giọng nói hắn vang vọng, đầy khí phách. Hắn là một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh. Hắn sẽ không bao giờ khuất phục trước bất kỳ thế lực tà ác nào. Hắn và các nàng, cùng nhau, sẽ đối mặt với cơn sóng thần tử vong này. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong hóa thành một luồng sáng xanh biếc, chém thẳng vào làn sóng ma vật đầu tiên. Tuyết Dao cùng Băng Phượng bay lên, những trận bão tuyết và mũi băng sắc bén găm thẳng vào kẻ địch. Mộc Ly gầm lên, thân hình khổng lồ của nàng lao vào giữa đội hình địch, móng vuốt xé toạc từng con ma vật. Lam Yên vung trường thương, từng đòn đánh của nàng đều mang theo sức mạnh hủy diệt. Phía sau, Tần Nguyệt đã dựng lên một kết giới ánh sáng vững chắc, và những mũi tên linh lực từ tay nàng liên tục bắn ra, tiêu diệt những con ma vật đang cố gắng vượt qua hàng phòng thủ. Hạ Vũ nhắm mắt lại, đôi môi nàng mấp máy niệm chú, Sinh Mệnh Ngọc Bội trong tay nàng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như đang cố gắng xoa dịu những linh hồn đang gào thét trong ma khí.

Cuộc chiến sinh tử đã chính thức bắt đầu. Phế Tích Cổ Thành, dưới ánh sáng mờ ảo của cổng không gian và ma khí đen kịt, trở thành một chiến trường đẫm máu. Lâm Phong, cùng với những người yêu thương, đã sẵn sàng viết nên một huyền thoại mới, một huyền thoại về sự kiên cường và ý chí bất khuất của con người trước số phận. Dù cho trận chiến này có kéo dài bao lâu, dù cho họ có phải đối mặt với bao nhiêu kẻ thù, họ cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ