Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 254

Hiệu Triệu Thiên Hạ: Huyết Chiến Báo Hiệu Thiên Cơ

4479 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 253, cho thấy Lâm Phong và nhóm đã chống đỡ thành công đợt tấn công đầu tiên của ma vật và rút lui chiến lược.,Lâm Phong nhận ra rằng Phế Tích Cổ Thành không phải là nơi để tử chiến và cần phải tập hợp lực lượng lớn hơn.,Lâm Phong, cùng các mỹ nhân, thuyết phục và triệu tập các cường giả, thế lực của Đại Chu Hoàng Triều và các tông môn liên minh để chuẩn bị cho một cuộc đại chiến quy mô lớn.,Làm rõ hơn mối liên hệ giữa Ma Tôn Huyết Ảnh, đội quân ma vật và sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước, nâng tầm xung đột.,Khẳng định vai trò lãnh đạo và tầm nhìn chiến lược của Lâm Phong trong việc bảo vệ thế giới phàm nhân.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Lý Nguyên Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh, Đội Trưởng Lôi
Mood: Tense, action, heroic, emotional
Kết chương: [object Object]

Tiếng “Chiến!” của Lâm Phong vừa dứt, Phế Tích Cổ Thành như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ ngàn năm, không phải bởi ánh bình minh mà bởi một cơn ác mộng đang hiện hữu. Màn đêm vốn đã bị ma khí làm cho đặc quánh, nay càng trở nên u ám và hỗn loạn hơn khi làn sóng ma vật đầu tiên ào ạt xông tới. Tiếng gầm rú man rợ, tiếng cánh đập phành phạch của những con ma điểu khổng lồ, tiếng chân đạp đất của lũ quái vật thân hình vạm vỡ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng khắp các ngóc ngách đổ nát của cổ thành. Mùi máu tanh nồng cùng mùi lưu huỳnh khét lẹt của ma khí ngập tràn, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Lâm Phong không chần chừ một khắc, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn vung lên, ánh sáng xanh biếc chói lòa xé tan màn đêm, biến thành một vầng trăng khuyết sắc bén quét ngang qua tuyến đầu của ma vật. Hàng chục con quái vật cấp thấp gào thét, thân thể chúng bị chém làm đôi, máu đen bắn tung tóe, nhưng ngay lập tức, những con khác đã lấp vào chỗ trống. Bên cạnh hắn, Lam Yên gầm lên một tiếng, trường thương trong tay nàng hóa thành một làn gió lốc đỏ rực, mỗi cú đâm, mỗi nhát quét đều mang theo sức mạnh hủy diệt, phá tan lớp giáp trụ của lũ ma binh, khiến chúng vỡ vụn thành từng mảnh. Nàng tựa như một nữ chiến thần giáng thế, ánh mắt rực lửa căm thù trước sự ngang ngược của lũ ma vật. “Chết tiệt! Bọn chúng còn nhiều hơn cả kiến!” Lam Yên nghiến răng, giọng nói đầy phẫn nộ.

Tuyết Dao không nói một lời, nàng phi thân lên không trung, Băng Phượng bay lượn quanh nàng, tạo thành những trận bão tuyết cuồng nộ. Hàng trăm mũi băng nhọn hoắt như những cây kim bạc được nàng ngưng tụ, bắn thẳng vào những con ma điểu đang lao tới, xuyên thủng lớp da thịt cứng rắn của chúng. Những tiếng kêu thét thảm thiết vang vọng, từng con ma điểu rơi xuống như lá rụng mùa thu, đóng băng giữa không trung trước khi vỡ tan tành. Mộc Ly, sau tiếng gầm, đã biến thành hình dạng bán thú, thân hình nàng trở nên to lớn hơn, móng vuốt sắc bén xé toạc từng con ma vật cố gắng tiếp cận. Tốc độ kinh người của nàng khiến lũ ma vật không kịp phản ứng, mỗi nơi nàng đi qua đều để lại một vệt máu đen và những xác chết tan hoang. Nàng vừa đánh vừa lách qua đội hình địch, tìm kiếm những điểm yếu, đúng như bản năng của một chiến binh rừng rậm.

Tần Nguyệt đứng lùi lại một chút, kết giới ánh sáng màu vàng nhạt mà nàng dựng lên vững chãi như một bức tường thành kiên cố, bảo vệ Hạ Vũ bên trong. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Từng mũi tên linh lực ngũ sắc được nàng liên tục bắn ra, không chỉ tiêu diệt ma vật mà còn mang theo sức mạnh thanh tẩy, khiến những con ma vật bị trúng phải gào thét thảm thiết, thân thể chúng bốc khói đen kịt rồi hóa thành tro bụi. Nàng không tấn công ồ ạt mà chọn lọc mục tiêu, ưu tiên những con ma vật có vẻ ngoài nguy hiểm hơn, hoặc những con đang tìm cách len lỏi vào phía sau. “Đừng lo lắng, Hạ Vũ,” Tần Nguyệt khẽ nói, ánh mắt vẫn tập trung vào chiến trường, “chúng ta sẽ bảo vệ nàng.” Hạ Vũ, ôm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội, đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, tập trung cảm nhận. Nàng cố gắng trấn tĩnh, để dòng huyết mạch trong người dẫn lối, tìm kiếm những điểm yếu trong dòng chảy ma khí, những gợn sóng bất thường mà chỉ nàng mới có thể nhận ra. Ánh sáng dịu nhẹ từ ngọc bội lan tỏa, không chỉ trấn an nàng mà còn phần nào làm suy yếu ma khí xung quanh, tạo ra một vùng an toàn nhỏ bé trong cơn bão loạn.

Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay và Huyễn Mặc Quyển tỏa sáng trên tay áo, chiến đấu với một sức mạnh phi thường. Linh khí Hóa Thần dâng trào, cùng với luồng sức mạnh bí ẩn từ Huyễn Mặc Quyển hòa quyện, khiến mỗi chiêu kiếm của hắn đều mang theo uy lực kinh người. Hắn chém giết, xuyên thủng đội hình ma vật, nhưng trong sâu thẳm, hắn biết rõ, đây chỉ là đợt tấn công mở màn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi cổng không gian vẫn xoáy tròn dữ dội, và đặc biệt là cỗ chiến xa ma khí khổng lồ của Ma Tôn Huyết Ảnh. Ma Tôn Huyết Ảnh đứng trên đó, tay khoanh trước ngực, đôi mắt đỏ như máu ẩn sau lớp trường bào đen tuyền, quan sát cuộc chiến với vẻ mặt lạnh lùng và một nụ cười chế giễu. Hắn không ra tay, chỉ để đám ma vật của mình tự do tàn phá, như thể đang thưởng thức một vở kịch đẫm máu.

“Lâm Phong!” Tuyết Dao đột nhiên gọi, giọng nàng vẫn bình tĩnh nhưng có chút gấp gáp. “Bọn chúng quá nhiều! Chúng ta sẽ bị bao vây nếu cứ cố thủ!”

Lam Yên cũng đã nhận ra điều đó. Nàng vung thương quét ngang, hất tung một con ma thú khổng lồ, thở dốc. “Đúng vậy! Cứ thế này, chúng ta sẽ kiệt sức trước khi tiêu diệt được một nửa!”

Lâm Phong quan sát xung quanh. Phế Tích Cổ Thành, vốn đã hoang tàn, nay càng trở nên đổ nát hơn. Những bức tường còn sót lại không thể chịu đựng thêm nữa, và những kiến trúc cổ xưa đang sụp đổ từng mảng lớn dưới sức ép của ma khí và những trận chiến. Đây không phải là nơi để tử chiến. Hắn cần một không gian rộng lớn hơn, và quan trọng hơn, hắn cần tập hợp tất cả lực lượng có thể. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ muốn Phế Tích Cổ Thành, hắn muốn cả Đại Chu. Hắn muốn nhân gian.

“Nơi này không thể giữ!” Lâm Phong dứt khoát hô lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng gầm rú của ma vật. “Chúng ta phải rút về Đế Đô, hiệu triệu toàn lực Đại Chu! Đây không phải là nơi chúng ta có thể đánh bại hắn!”

Lam Yên, dù trong lòng còn căm phẫn, nhưng cũng biết Lâm Phong nói đúng. Nàng gầm gừ, “Bọn tà ma này... Ta sẽ không để chúng hủy hoại Đại Chu! Nhưng rút lui lúc này là thượng sách.”

Tuyết Dao gật đầu, đồng tình với Lâm Phong. “Rút lui là thượng sách. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ muốn Phế Tích Cổ Thành.” Nàng hiểu rằng, với Ma Tôn Huyết Ảnh, việc chiếm lấy một phế tích chỉ là bước khởi đầu cho một kế hoạch lớn hơn nhiều.

Lâm Phong không phí thêm thời gian. Hắn triệu hồi Thiên Không Thoa, pháp bảo bay lượn phát ra ánh sáng bạc. “Mộc Ly, Tần Nguyệt, Tuyết Dao, bảo vệ Hạ Vũ! Lam Yên, ngươi đi cùng ta, chúng ta sẽ mở đường!”

Mộc Ly gầm lên đồng ý, đôi mắt rực sáng. Nàng lao tới, móng vuốt xé toạc một đường máu giữa đám ma vật, tạo ra một khoảng trống nhỏ. Tần Nguyệt và Tuyết Dao nhanh chóng cùng Hạ Vũ bước vào trong kết giới bảo vệ của Thiên Không Thoa. Tần Nguyệt liên tục bắn ra những mũi tên linh lực, tiêu diệt những con ma vật đang cố gắng áp sát. Tuyết Dao giương tay, một luồng băng khí mạnh mẽ quét qua, làm chậm bước tiến của kẻ địch. Lâm Phong và Lam Yên phối hợp ăn ý, tạo thành hai mũi tên sắc bén, chém giết không ngừng, mở một con đường thoát hiểm giữa biển ma vật. Lam Yên, với trường thương trong tay, dũng mãnh tả xung hữu đột, mỗi nhát thương đều mang theo khí thế ngàn quân. Nàng không chỉ là một chiến binh, mà còn là một tấm khiên vững chắc, bảo vệ Lâm Phong khỏi những đòn tấn công bất ngờ.

Đội hình Lâm Phong nhanh chóng di chuyển, Thiên Không Thoa lướt đi trên không trung, tốc độ kinh người. Ma Tôn Huyết Ảnh, từ xa, vẫn đứng im lìm trên cỗ chiến xa. Khi thấy Lâm Phong cùng nhóm người rút lui, hắn nở một nụ cười bí hiểm, đôi mắt đỏ như máu lấp lánh trong màn đêm. “Chạy đi, Lâm Phong… Ngươi càng trốn, ta càng thích thú. Dù sao, đây cũng chỉ là màn dạo đầu mà thôi.” Giọng nói của hắn vang vọng, đầy vẻ tự tin và chế giễu, như thể mọi hành động của Lâm Phong đều nằm trong dự liệu của hắn. Làn sóng ma vật vẫn tiếp tục gầm rú, nhưng chúng không đuổi theo quá xa, như thể chúng cũng nhận được mệnh lệnh dừng lại, chờ đợi một cuộc săn lớn hơn. Phế Tích Cổ Thành, một lần nữa chìm vào bóng tối, nhưng giờ đây, nó mang theo một vết sẹo mới, sâu hoắm và nhức nhối, báo hiệu cho một tai ương còn lớn hơn nhiều. Lâm Phong, trong lòng nặng trĩu, biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

***

Bình minh hé rạng, xua đi một phần bóng tối bao trùm Đế Đô Long Phượng, nhưng không thể xua đi không khí nặng nề đang đè nén nơi đây. Những tia nắng vàng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt, chiếu rọi lên những mái ngói vàng son của Hoàng Cung, nơi uy nghiêm và tráng lệ giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi. Tiếng chuông hoàng cung, vốn thường ngân nga báo hiệu một ngày mới an lành, nay lại vang lên một cách dồn dập và gấp gáp, như tiếng trống trận báo hiệu tai họa. Tiếng vó ngựa tuần tra trên đường phố dường như cũng trở nên nhanh hơn, dồn dập hơn, và những tiếng hô hoán của lính gác mang theo một sự căng thẳng rõ rệt. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi vải vóc tơ lụa và khói hương từ các miếu thờ, nhưng tất cả đều trở nên nhạt nhòa trước mùi đất ẩm và bụi bặm vương vấn từ đêm qua, cùng với một cảm giác bất an lan tỏa khắp nơi.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân tức tốc trở về Hoàng Cung, không kịp nghỉ ngơi lấy một khắc. Hắn biết rằng mỗi giây phút trôi qua đều vô cùng quý giá. Lý Nguyên Hạo, vị vua của Đại Chu, đã nhận được tin tức và đang chờ đợi tại điện Kim Loan. Gương mặt vị vua hiền từ, râu tóc điểm bạc, giờ đây đầy vẻ lo âu. Ánh mắt ông vẫn giữ được sự cương nghị, nhưng đôi môi mím chặt và vầng trán nhăn lại đã tố cáo nỗi lòng.

“Bệ hạ,” Lâm Phong không vòng vo, bước vào điện Kim Loan, giọng nói trầm trọng, “tình hình nguy cấp hơn chúng ta tưởng rất nhiều.”

Lý Nguyên Hạo nhìn Lâm Phong, đôi mắt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy tin tưởng. “Lâm Phong, ta đã nhận được tin báo về sự hỗn loạn tại Phế Tích Cổ Thành. Ma khí bao trùm cả một vùng trời… Chẳng lẽ Ma Tôn Huyết Ảnh đã…?”

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Hắn không chỉ đến, mà còn dẫn theo một đội quân ma vật khổng lồ, vô tận. Hắn đã tuyên chiến với Đại Chu, và mục tiêu của hắn không chỉ là chiếm đoạt, mà là hủy diệt toàn bộ.”

Lời nói của Lâm Phong như một tiếng sét đánh ngang tai Lý Nguyên Hạo. Ông lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch. “Hủy diệt… toàn bộ? Chẳng lẽ… chẳng lẽ hắn muốn tái hiện lại thảm họa 2000 năm trước?”

Lâm Phong biết rằng đây là lúc phải nói ra sự thật trần trụi. Hắn lấy Huyễn Mặc Quyển ra, đặt nó lên một bệ đá giữa điện. Huyễn Mặc Quyển lập tức phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, những hình ảnh sống động về cuộc chiến tại Phế Tích Cổ Thành hiện ra giữa không trung. Từ cổng không gian xoáy tròn bí ẩn trên bầu trời, luồng áp lực kinh hoàng từ thế giới khác, cho đến Ma Tôn Huyết Ảnh dẫn đầu đội quân ma vật vô tận, tất cả đều được tái hiện một cách chân thực nhất. Lý Nguyên Hạo và các cận thần có mặt trong điện đều nín thở theo dõi, sắc mặt ai nấy đều biến sắc.

“Bệ hạ,” Lâm Phong tiếp tục, giọng nói của hắn vang vọng, “đây không còn là cuộc chiến tranh giành quyền lực phàm tục nữa. Ma Tôn Huyết Ảnh đang lợi dụng tàn dư của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ 2000 năm trước để triệu hồi binh đoàn ma vật. Hắn tuyên bố muốn thiết lập một trật tự mới, và mục tiêu của hắn là hủy diệt toàn bộ Đại Chu, thậm chí là nhân gian! Hắn nói, hành động của ta đã ‘mở ra cánh cửa’ cho hắn, và hắn đang thực hiện ‘ý chí của Thiên Đạo Vết Nứt’.”

Lý Nguyên Hạo chết lặng. Cảnh tượng cổng không gian bí ẩn và lời tuyên bố đầy ngạo mạn của Ma Tôn Huyết Ảnh qua Huyễn Mặc Quyển khiến ông rùng mình. “Cái gì? Thiên Đạo Vết Nứt… chẳng lẽ thảm họa cổ xưa lại tái diễn?” Ông thì thầm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đang hiện lên giữa không trung, ký ức về những truyền thuyết kinh hoàng được ghi lại trong sách cổ bỗng ùa về. Thảm họa 2000 năm trước, khi bầu trời nứt toác, ma vật tràn xuống, tàn phá gần như toàn bộ thế giới phàm nhân, suýt chút nữa đã hủy diệt tất cả.

Lam Yên bước tới, gương mặt nàng vẫn còn nguyên vẻ căm phẫn. “Chúng ta phải chiến đấu! Để bảo vệ gia đình, bảo vệ bách tính! Bệ hạ, thần nguyện dốc sức chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!” Giọng nói nàng dứt khoát, mang theo khí phách của một chiến binh.

Tần Nguyệt khẽ thở dài, bước tới bên cạnh Lâm Phong. “Mối họa này đã vượt quá sức của một hoàng triều. Cần phải tập hợp tất cả các lực lượng, không chỉ Đại Chu mà còn các tông môn lớn nhỏ trong nhân gian.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt như muốn nói, đây là trách nhiệm của chàng.

Tuyết Dao và Mộc Ly cũng đứng cạnh Lâm Phong, ánh mắt kiên định, sẵn sàng tuân theo mọi mệnh lệnh. Hạ Vũ, tuy vẫn còn nét lo lắng, nhưng giờ đây đã không còn run rẩy như trước. Nàng biết, vai trò của mình trong cuộc chiến này là vô cùng quan trọng, và nàng phải mạnh mẽ.

Lý Nguyên Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ông đã làm vua nhiều năm, đã đối mặt với không ít phong ba bão táp, nhưng chưa bao giờ hiểm họa lại lớn đến mức này. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh, đây là một cuộc chiến sinh tử của toàn bộ nhân loại. Ông nhìn Lâm Phong, nhìn những mỹ nhân đứng cạnh hắn, những người trẻ tuổi nhưng lại mang trong mình khí phách và sức mạnh phi thường. “Lâm Phong, ta tin tưởng ngươi. Ngươi là hy vọng duy nhất của Đại Chu, của toàn bộ nhân gian lúc này.” Lý Nguyên Hạo nói, giọng nói đầy nghiêm nghị, “Ta sẽ triệu tập tất cả các tướng lĩnh và cố vấn cấp cao nhất. Chúng ta phải lập tức thảo luận kế hoạch tổng động viên và hiệu triệu liên minh!”

Ngay lập tức, toàn bộ Hoàng Cung trở nên sôi động. Các thái giám, cung nữ, thị vệ cấp tốc truyền lệnh. Các tướng lĩnh, các cố vấn, các vị quan lớn đều được triệu tập khẩn cấp. Không khí trong điện Kim Loan trở nên căng thẳng đến tột độ. Lâm Phong, cùng Lý Nguyên Hạo, bắt đầu thảo luận về các chiến lược. Chàng không chỉ đưa ra những phân tích về sức mạnh của Ma Tôn Huyết Ảnh và đội quân ma vật, mà còn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đoàn kết các thế lực tu chân trong nhân gian. “Bệ hạ, chúng ta không thể đơn độc chiến đấu. Các tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Bách Hoa Cốc, và cả những tông môn nhỏ hơn, đều phải được hiệu triệu. Đây là cuộc chiến chung, không ai có thể đứng ngoài cuộc.” Lâm Phong nói, ánh mắt kiên định. Lý Nguyên Hạo gật đầu, gương mặt ông hiện lên vẻ quyết đoán. “Được! Ta sẽ lập tức ban chiếu chỉ. Ngươi, Lâm Phong, với uy tín và thực lực của mình, hãy giúp ta hiệu triệu. Chỉ có ngươi mới có thể khiến các tông môn kia thực sự tin tưởng và liên thủ.”

Cuộc chiến sắp tới không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí.

***

Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống Đế Đô Long Phượng, làm cho những mái ngói đỏ tươi và những con đường đá xanh trở nên chói lóa. Tuy nhiên, cái nóng bức của mặt trời không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lòng người. Trên quảng trường chính của Đế Đô, một biển người tụ tập. Tiếng người bàn tán xôn xao, tiếng lệnh truyền gấp gáp của các binh sĩ, tiếng gió mang theo lo âu, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn loạn đầy căng thẳng. Mùi khói hương từ các miếu thờ quyện với mùi mồ hôi của đám đông và mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Dưới sự chỉ đạo của Lâm Phong và Lý Nguyên Hạo, một lời hiệu triệu khẩn cấp, mang tính sống còn, đã được chuẩn bị. Không chỉ các cường giả và quân đội Đại Chu, mà còn toàn bộ bách tính đều được triệu tập. Các cổng truyền tin, vốn chỉ dùng để liên lạc khẩn cấp giữa các tông môn, giờ đây liên tục phát ra ánh sáng, mang theo những ngọc giản truyền tin đến khắp các nơi trong lãnh thổ Đại Chu và xa hơn nữa.

Trên đài cao giữa quảng trường, Lý Nguyên Hạo xuất hiện trong long bào uy nghiêm, gương mặt ông tuy mệt mỏi nhưng vẫn toát lên khí phách của một đế vương. Bên cạnh ông là Lâm Phong, thân hình cao ráo, khoác trường bào xanh sẫm, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại sắc bén và kiên định đến lạ thường. Huyễn Mặc Quyển vẫn ẩn hiện trên tay hắn, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, như một lời khẳng định cho sự hiện diện của một sức mạnh cổ xưa. Đằng sau Lâm Phong là các mỹ nhân: Tuyết Dao băng thanh ngọc khiết, Mộc Ly rực rỡ sức sống, Tần Nguyệt điềm tĩnh uyên bác, Lam Yên mạnh mẽ kiên cường, và Hạ Vũ mong manh nhưng ẩn chứa sức mạnh bí ẩn. Sự xuất hiện của họ, đặc biệt là Lâm Phong, đã khiến đám đông im lặng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía đài cao.

Lý Nguyên Hạo hít một hơi thật sâu, giọng nói của ông, mặc dù có chút run rẩy ban đầu, nhưng nhanh chóng trở nên hùng hồn và vang dội, truyền khắp quảng trường. “Trẫm, Hoàng đế Đại Chu, tuyên bố tổng động viên! Hỡi bách tính của ta, hỡi các vị tu sĩ, binh sĩ! Một mối họa chưa từng có đang đe dọa sự tồn vong của chúng ta! Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã gây ra tai họa kinh hoàng tại Phế Tích Cổ Thành, đang dẫn theo binh đoàn ma vật vô tận, hướng về Đế Đô! Hắn không chỉ muốn vương triều, hắn muốn hủy diệt tất cả! Hắn muốn biến nhân gian thành U Minh Giới!”

Một làn sóng xôn xao dấy lên trong đám đông. Sợ hãi, phẫn nộ, và cả sự hoài nghi đan xen. Nhiều người không tin rằng một mối họa lớn như vậy có thể thực sự xảy ra.

Lâm Phong bước lên phía trước, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt trong đám đông, từ những binh lính đứng nghiêm trang cho đến những người dân thường đang run rẩy. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng một cách kỳ lạ, như có một sức mạnh vô hình đang cộng hưởng. “Tất cả những ai còn mang huyết mạch nhân tộc, còn giữ chút đạo nghĩa trong lòng, hãy đứng lên! Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ muốn một vương triều, hắn muốn hủy diệt tất cả! Mối họa này bắt nguồn từ 2000 năm trước, từ vết nứt Thiên Đạo, nay đã bùng phát! Hắn là kẻ lợi dụng tàn dư của thảm họa cổ xưa để mở ra cánh cửa giữa hai thế giới, triệu hồi vô số ma vật! Nếu chúng ta không liên thủ, Đại Chu sẽ hóa thành tro tàn, và cả thế giới sẽ chìm trong ma khí!”

Lời nói của Lâm Phong như một tiếng sấm giáng xuống, đánh tan mọi sự hoài nghi. ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ là một truyền thuyết kinh hoàng mà ai cũng biết, một nỗi ám ảnh từ ngàn xưa. Giờ đây, nghe chính Lâm Phong, người đã nhiều lần lập công hiển hách cho Đại Chu, xác nhận điều đó, sự sợ hãi xen lẫn căm phẫn bùng lên trong lòng mỗi người.

“Đây không chỉ là cuộc chiến của Đại Chu! Đây là cuộc chiến vì sự tồn vong của toàn bộ nhân gian! Ta, Lâm Phong, thề sẽ cùng các ngươi chiến đấu đến hơi thở cuối cùng! Huyễn Mặc Quyển trong tay ta chính là minh chứng cho sự liên kết giữa thế giới này và bí ẩn cổ xưa của Thiên Đạo Vết Nứt. Ta sẽ không bao giờ để thế lực tà ác hủy diệt thế giới của chúng ta!” Hắn giơ Huyễn Mặc Quyển lên cao, ánh sáng xanh lục từ nó bỗng bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn đuốc thắp sáng niềm hy vọng trong lòng mỗi người.

Ngay lập tức, các sứ giả mang theo ngọc giản truyền tin cấp tốc bay đi khắp nơi, không chỉ đến các tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông và Bách Hoa Cốc, mà còn đến các gia tộc tu chân, các bang phái nhỏ, và cả những ẩn sĩ. Thông điệp được truyền đi rõ ràng: đây là lời hiệu triệu liên minh khẩn cấp nhất trong lịch sử nhân gian, chống lại một mối họa diệt vong. Trên quảng trường, các phàm nhân và tu sĩ cấp thấp lắng nghe với vẻ mặt vừa sợ hãi tột độ, vừa căm phẫn tột cùng. Tiếng hô “Chiến!” bắt đầu vang lên lác đác, rồi lan ra, cuối cùng biến thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, thể hiện ý chí quyết tử.

Các tông môn bắt đầu phản hồi. Một số ngay lập tức cử người, những phi thuyền linh khí khổng lồ bắt đầu xuất hiện trên bầu trời Đế Đô, mang theo các tu sĩ áo quần đủ màu sắc, khí thế ngút trời. Những người đứng đầu các tông môn, mặc dù có thể còn dè dặt hoặc có những toan tính riêng, nhưng không thể thờ ơ trước hiểm họa diệt vong này. Ma Tôn Huyết Ảnh và 'Thiên Đạo Vết Nứt' là thứ mà không một thế lực nào dám coi thường. Tuy nhiên, cũng có những tông môn phản hồi chậm chạp, hoặc đưa ra những lời từ chối khéo léo, điều này khiến Lâm Phong cau mày. Hắn biết, để đoàn kết tất cả các thế lực vốn không hoàn toàn tin tưởng nhau trong một thời gian ngắn là một thách thức không hề nhỏ.

Ma Tôn Huyết Ảnh, từ một nơi xa xôi, cảm nhận được làn sóng linh khí dâng trào từ Đế Đô, cùng với ý chí chiến đấu đang bùng lên. Hắn nở nụ cười bí hiểm, đôi mắt đỏ như máu lóe lên những tia tàn nhẫn. “Màn kịch bắt đầu trở nên thú vị rồi đây… Dù các ngươi có liên thủ thế nào, cũng không thể ngăn cản ý chí của Thiên Đạo Vết Nứt. Lâm Phong, ngươi càng cố gắng, ngươi càng đào sâu hơn vào bí mật của chính mình, và càng đẩy thế giới này đến gần hơn với ngày tận thế.” Hắn thì thầm, giọng nói âm trầm, đầy tự tin, như thể mọi sự phản kháng đều đã nằm trong tính toán của hắn. Hắn có những át chủ bài mà Lâm Phong không thể ngờ tới, và trận chiến sắp tới sẽ không đơn giản chỉ là một cuộc đối đầu sức mạnh.

Lâm Phong đứng trên đài cao, nhìn về phía chân trời, nơi ma khí vẫn cuồn cuộn như một đám mây đen khổng lồ đang nuốt chửng thế giới. Cảm giác lạnh lẽo khi đối mặt với hiểm họa diệt vong len lỏi trong tâm trí hắn, nhưng đồng thời, một ngọn lửa nóng bỏng của ý chí chiến đấu cũng bùng lên mạnh mẽ. Hắn không chỉ là một thanh niên thông minh, lanh lợi, mà giờ đây, hắn là người lãnh đạo, là hy vọng của cả nhân gian. Trách nhiệm nặng nề đè lên vai hắn, nhưng hắn biết, hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những mỹ nhân kiên cường, và sau lưng hắn là một vương triều đang đứng lên.

Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong siết chặt nắm đấm, tâm niệm kiên định. Cuộc đại chiến sinh tử đã sắp đến.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ