Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 255

Huyết Chiến Long Phượng: Mở Màn Thiên Cơ

3711 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 254 bằng việc bắt đầu cuộc đại chiến tổng lực tại Đế Đô Long Phượng.,Trực tiếp miêu tả sự bùng nổ của xung đột giữa phe chính nghĩa do Lâm Phong lãnh đạo và quân đoàn ma vật của Ma Tôn Huyết Ảnh.,Khắc họa rõ nét vai trò lãnh đạo, sức mạnh Hóa Thần và chiến lược của Lâm Phong trong tình huống đối đầu với một thế lực áp đảo.,Thể hiện sự đoàn kết của các thế lực Đại Chu và tông môn liên minh trước mối đe dọa chung.,Làm nổi bật sự tàn phá và hiểm nguy của cuộc chiến, nhấn mạnh quy mô của Ma Tôn Huyết Ảnh.,Tiếp tục gieo rắc manh mối về mối liên hệ giữa Ma Tôn Huyết Ảnh và sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước, nâng tầm xung đột.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Lý Nguyên Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh, Hắc Sa Hộ Pháp, Đội Trưởng Lôi, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Căng thẳng, kịch tính, bi tráng, hành động dồn dập, đôi khi tuyệt vọng nhưng vẫn đầy hy vọng và quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Cuộc đại chiến sinh tử đã sắp đến.

Bình minh hé rạng, nhưng không mang theo chút ấm áp nào cho Đế Đô Long Phượng. Thay vào đó, một màn mây đen kịt, nặng trĩu ma khí từ phía đông cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối cùng, biến bầu trời trong xanh thành một vòm u ám, đầy đe dọa. Trên các bức tường thành cao ngất, chạm khắc rồng phượng cổ kính, giờ đây không còn vẻ tráng lệ thường ngày, mà phủ đầy một tầng băng giá của sự căng thẳng. Hàng vạn binh sĩ Hoàng gia, áo giáp lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, cùng vô số tu sĩ từ các tông môn liên minh, với đủ loại pháp bào và khí tức, đã tề tựu đông đủ. Linh khí dao động mạnh mẽ đến mức có thể cảm nhận được bằng giác quan trần tục, hòa lẫn với mùi kim loại, mùi mồ hôi và một thứ hương khét nhẹ của linh lực đang được tích tụ. Tiếng chuông hoàng cung, vốn dĩ trang nghiêm, giờ vang lên từng hồi nặng nề, như tiếng trống trận báo hiệu. Tiếng vó ngựa tuần tra trên thành đã nhanh và dồn dập hơn, không còn sự nhàn nhã thường thấy. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển bị lấn át bởi mùi đất ẩm và ma khí đang dần xâm lấn, mang theo một làn gió lạnh buốt thấu xương.

Trên Vọng Thiên Đài, ngọn tháp cao nhất của Đế Đô, Lâm Phong đứng thẳng tắp, trường bào màu xanh sẫm khẽ bay trong gió. Dáng người hắn không quá cường tráng, nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt của một kiếm khách. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, mà thay vào đó là sự kiên định đến khó tin. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ sắc sảo và đầy trách nhiệm, quét một lượt qua toàn bộ chiến tuyến đang trải dài đến vô tận. Bên cạnh hắn, Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ nhưng hiện rõ nét lo âu, râu tóc điểm bạc phơ, mặc đạo bào xanh lam trang nhã, đang không ngừng kiểm tra các trận pháp phòng ngự. Tầm mắt y cũng hướng về phía chân trời đang bị ma khí nuốt chửng, trong lòng nặng trĩu.

“Mọi người đã sẵn sàng chưa?” Lâm Phong cất tiếng, giọng nói trầm ổn, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, “Trận chiến này sẽ quyết định vận mệnh Đại Chu, và hơn thế nữa, là vận mệnh của toàn bộ nhân gian.”

Lý Nguyên Hạo siết chặt tay, nhìn Lâm Phong với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. “Bệ hạ đã hạ lệnh, toàn quân sẵn sàng! Lâm công tử, mọi hy vọng đều đặt vào người. Hoàng gia Đại Chu đã dốc hết sức mình, các tông môn cũng đã tập hợp những tinh anh nhất. Chúng ta tin tưởng người sẽ dẫn dắt chúng ta vượt qua kiếp nạn này.”

Xa hơn một chút, Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, nắm chặt trường thương trong tay. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng ánh lên sự kiên nghị và bất khuất. Nàng mặc giáp nhẹ màu đỏ sẫm, mái tóc nâu đỏ buộc đuôi ngựa cao, toát lên vẻ năng động và sẵn sàng chiến đấu. Nàng quay đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn quyết tâm. “Thề sống chết bảo vệ Đế Đô! Kẻ nào dám xâm phạm, cho dù là Ma Tôn hay quỷ thần, Lam Yên này cũng sẽ không dung tha!” Giọng nói nàng dứt khoát, mạnh mẽ, truyền thêm ý chí chiến đấu cho những binh sĩ xung quanh.

Bên cạnh Lâm Phong, Tuyết Dao vẫn giữ vẻ băng giá thoát tục. Làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự tập trung cao độ và nỗi lo lắng thầm kín dành cho Lâm Phong. Nàng mặc y phục trắng tinh khôi, búi tóc cao thanh thoát, Cửu Hàn Kiếm đeo bên hông tỏa ra hàn khí nhè nhẹ. Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím, mặc trang phục xanh lá cây nhẹ nhàng, cũng đứng cạnh Lâm Phong, tay nắm chặt một cành cây nhỏ đang lấp lánh linh quang. Nàng khẽ cựa quậy, ánh mắt tò mò và đầy lo lắng nhìn về phía ma khí đang cuồn cuộn. Tần Nguyệt, thanh lịch và trí tuệ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, mặc trang phục lụa màu tím nhạt, tay cầm một cuốn sách cổ, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng cũng không giấu được sự lo âu. Nàng đang kiểm tra một trận pháp nhỏ trên Vọng Thiên Đài, đảm bảo mọi thứ vận hành trơn tru. Hạ Vũ, dịu dàng thanh khiết, đôi mắt to tròn trong veo, mặc trang phục trắng tinh khôi, đứng cách Lâm Phong một chút, cô đang thầm niệm chú ngữ, chuẩn bị cho những phép thuật trị liệu và bảo vệ. Nàng sợ hãi, nhưng cố gắng kiên cường, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng kiên nghị của Lâm Phong.

Lâm Phong gật đầu, ra hiệu. Ngay lập tức, một làn sóng linh lực rực rỡ bùng lên. Các tu sĩ và binh sĩ vào vị trí. Trên tường thành, vô số trận pháp phòng ngự được kích hoạt. Ánh sáng linh lực xanh lam, vàng rực, tím huyền ảo hòa quyện vào nhau, tạo thành một lá chắn khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ Đế Đô. Âm thanh của linh khí va chạm, hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng hùng tráng nhưng cũng đầy bi tráng. Mặt đất dưới chân Vọng Thiên Đài rung chuyển nhè nhẹ, như trái tim của Đại Chu đang đập những nhịp đập cuối cùng trước cơn bão táp.

Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Phong thầm thở dài. Trách nhiệm này quá lớn. Hắn đã đột phá Hóa Thần, nhưng đối thủ lại là Ma Tôn Huyết Ảnh, một tồn tại có thể đã liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' từ 2000 năm trước. Sức mạnh của hắn, của những người đồng đội hắn, liệu có đủ để chống lại cả một quân đoàn ma vật vô tận cùng một kẻ mạnh đến mức không thể lường trước? Ma Tôn đã từng ám chỉ rằng hắn đang "mở ra cánh cửa" cho một thứ gì đó lớn hơn. Điều này khiến Lâm Phong cảm thấy bất an. Hắn có linh cảm rằng trận chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa hai phe, mà còn là một cuộc đối đầu với một bí ẩn cổ xưa, một định mệnh mà hắn không thể trốn tránh, có thể còn liên quan đến chính thân thế của hắn.

Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn khẽ rung động, phát ra một thứ ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, như một lời động viên, một lời khẳng định về con đường mà hắn đã chọn. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Dù Thiên Đạo có vô tình, thì Nhân Đạo vẫn hữu tình. Hắn sẽ không để thế giới này chìm trong bóng tối. Hắn siết chặt nắm đấm. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn lẩm nhẩm trong lòng, đó là niềm tin, là ý chí bất khuất của hắn.

***

Tiếng gầm rú từ phía đông ngày càng lớn, xé toạc không gian và tâm can mọi người. Khoảng giữa trưa, khi mây đen đã dày đặc đến mức che khuất hoàn toàn mặt trời, biến cả Đế Đô thành một bức tranh xám xịt, u ám, quân đoàn ma vật khổng lồ cuối cùng cũng hiện rõ. Chúng như một cơn sóng thần đen kịt, cao ngút trời, cuồn cuộn lao về phía thành môn phía đông. Tiếng bước chân rầm rập của hàng triệu ma vật hòa cùng tiếng gầm gừ man rợ, tiếng cánh quỷ vỗ phần phật trên không trung, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Mùi ma khí nồng nặc, tanh tưởi, như mùi máu và xác chết, ập vào khứu giác, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Ở trung tâm của cơn thủy triều ma vật, một cỗ chiến xa ma khí khổng lồ, được kéo bởi những quái vật thân hình vạm vỡ, đôi mắt đỏ ngầu, chậm rãi tiến đến. Trên chiến xa, Ma Tôn Huyết Ảnh đứng sừng sững, thân ảnh cao lớn bị che khuất trong trường bào đen tuyền, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu lóe lên những tia tàn nhẫn và đầy kiêu ngạo. Hắn ta không nói gì, chỉ giơ một ngón tay lên, ra hiệu. Ngay lập tức, hàng vạn ma vật cấp thấp nhất, thân hình xấu xí, nanh vuốt sắc bén, gầm gừ lao vào tường thành như những con thiêu thân, không màng sống chết.

"Phàm nhân yếu ớt, ngươi nghĩ có thể ngăn cản ý chí của 'Thiên Đạo Vết Nứt' sao? Ngươi chỉ đang làm nền cho sự trỗi dậy của ta!" Giọng nói của Ma Tôn Huyết Ảnh không cần phải quá lớn, nhưng nó vang vọng khắp chiến trường, xuyên qua cả tiếng gầm rú của ma vật và tiếng pháp thuật nổ tung, mang theo một sự chế giễu lạnh lẽo.

Lâm Phong đứng ở vị trí xung yếu nhất, nơi chịu áp lực lớn nhất của đợt tấn công đầu tiên. Hắn không nói nhiều, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, lạnh lùng đáp trả: "Thiên Đạo nếu có vết nứt, ta sẽ vá nó lại! Ngươi muốn hủy diệt, ta sẽ ngăn cản!" Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, một luồng kiếm ý vô tận bùng nổ, xé toạc màn ma khí bao trùm. Hắn vung kiếm, thi triển 'Kiếm Tuyệt Hóa Thần', một đạo kiếm khí khổng lồ hình rồng xanh, dài hàng trăm trượng, gầm thét lao thẳng vào đội hình ma vật đang ùa lên như thủy triều.

"Rầm!!!"

Vụ nổ lớn xé toạc không gian. Hàng ngàn ma vật cấp thấp bị kiếm khí rồng xanh nuốt chửng, thân thể nổ tung thành từng mảnh, ma khí tan rã trong không trung. Một lỗ hổng lớn hình thành trong đội hình địch, tạm thời làm chậm bước tiến của chúng. Nhưng rồi, từ phía sau, những con ma vật to lớn hơn, mạnh mẽ hơn lại tiếp tục lấp đầy khoảng trống, gầm gừ tiến lên.

Bên cạnh Lâm Phong, Tuyết Dao đã rút Cửu Hàn Kiếm. Nàng khẽ nhón chân, thân pháp như tuyết tan, như bóng ma lướt đi trên tường thành. "Băng Phách Kiếm Ảnh!" Nàng khẽ niệm. Hàng trăm đạo kiếm ảnh băng giá hiện ra, lao thẳng vào giữa đám ma vật. Mỗi kiếm ảnh đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng những con ma vật chạm phải, biến chúng thành những pho tượng băng khổng lồ rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Một bức tường băng khổng lồ nhanh chóng được dựng lên trước mặt địch, tạm thời ngăn cản bước tiến của chúng.

Mộc Ly không hề thua kém. Nàng nhảy lên một kiến trúc đổ nát, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ quyết đoán. "Mộc Linh Khống Chế! Độc Tiêu Mạn Đằng!" Từ cành cây nhỏ trong tay nàng, vô số dây leo xanh biếc, thân cứng như thép, lá sắc như dao, mang theo độc tố màu tím nhạt, bùng nổ, lan tràn ra khắp chiến trường. Chúng quấn chặt lấy ma vật, xiết chặt thân thể chúng, khiến chúng rên rỉ đau đớn rồi tan rã. Một số dây leo còn vươn tới xa hơn, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, cản trở bước chân của quân địch. Nàng linh hoạt di chuyển, tung ra từng đợt tấn công mạnh mẽ, vừa phòng thủ vừa công kích, vừa dùng độc tố làm suy yếu kẻ địch.

Lam Yên ở tuyến dưới, chỉ huy binh sĩ Đại Chu, không ngừng tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ. "Tiến lên! Bảo vệ bá tánh!" Nàng thét lớn, giọng nói vang dội, truyền lửa cho binh sĩ. Trường thương trong tay nàng biến thành một con mãng xà lửa đỏ rực, lao đi như chớp, quét sạch một mảng ma vật, thân thể chúng bùng cháy thành tro bụi. Lam Yên chiến đấu như một nữ chiến thần, không hề lùi bước dù chỉ nửa tấc, đôi mắt sắc bén liên tục quan sát chiến trường, điều phối binh sĩ và tu sĩ các tông môn chống đỡ.

Ở phía sau chiến tuyến, Tần Nguyệt và Hạ Vũ cũng không ngừng nghỉ. Tần Nguyệt điềm tĩnh ném ra các loại đan dược trị thương và giải độc cho những người bị thương. Đồng thời, nàng còn dùng một loại phù chú đặc biệt để ổn định trận pháp phòng ngự, giúp chúng vững chắc hơn trước sự tấn công điên cuồng của ma vật. Nàng nhắm mắt, thần thức lan tỏa, cảm nhận sự biến động của linh khí và ma khí, điều chỉnh kịp thời các nút trận pháp. Hạ Vũ, tuy sợ hãi, nhưng vẫn kiên cường sử dụng những pháp thuật hỗ trợ và bảo vệ dân thường đang sơ tán khỏi Đế Đô. Nàng tạo ra những kết giới ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, dẫn đường và bảo vệ những người yếu đuối khỏi những ma vật lẻ tẻ lọt vào. Nàng thầm niệm những lời cầu nguyện, mong cho Lâm Phong và mọi người bình an. Mùi khói và ma khí nồng nặc đến mức muốn ngạt thở, nhưng không ai chùn bước.

Cuộc chiến ngày càng ác liệt. Tiếng gầm rú của ma vật, tiếng kiếm khí xé gió rít, tiếng nổ của pháp thuật, tiếng đổ vỡ của kiến trúc hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản hùng ca bi tráng. Bầu trời hoàn toàn bị ma khí nuốt chửng, chỉ có ánh sáng đỏ rực từ các đòn đánh, khuôn mặt kiên nghị của Lâm Phong và sự tàn nhẫn của Ma Tôn là còn rõ nét. Cảm giác áp lực từ ma khí đè nén, sự rung chuyển của mặt đất và tường thành, cảm giác lạnh lẽo của tử khí bao trùm lấy tất cả. Nhưng trong sâu thẳm mỗi chiến binh, vẫn cháy lên một ngọn lửa hy vọng, ngọn lửa của sự bảo vệ.

***

Thời gian trôi qua nhanh chóng trong khói lửa chiến tranh. Chiều tối ập đến, nhưng không ai còn phân biệt được ngày đêm. Cả Đế Đô Long Phượng đã chìm trong một màn tối tăm hoàn toàn, chỉ có ánh sáng đỏ rực của ma khí và những tia chớp pháp thuật xé ngang bầu trời u ám. Trận chiến đã lan đến tận trung tâm thành phố. Những bức tường thành kiên cố đã bị phá hủy nhiều đoạn, các tòa kiến trúc tráng lệ bị san phẳng, biến thành đống đổ nát. Tiếng rên rỉ của người bị thương, tiếng la hét của dân thường chưa kịp sơ tán, tiếng gầm gừ của ma vật, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian.

Ma Tôn Huyết Ảnh, dường như đã không còn hài lòng với tốc độ tiến công chậm chạp của quân đoàn ma vật, cuối cùng đã đích thân ra tay. Hắn rời khỏi cỗ chiến xa ma khí khổng lồ, thân ảnh cao lớn bay thẳng vào chiến trường, ma khí đen kịt từ cơ thể hắn tuôn trào như suối, bao phủ cả một vùng trời. Hắn vung tay, một luồng ma khí đen kịt như mực, ngưng tụ lại, biến thành một con huyết long khổng lồ, dài hàng trăm trượng, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu. Huyết long gầm thét, mang theo sức mạnh hủy diệt, lao thẳng vào chiến tuyến, quét qua mọi thứ trên đường đi.

"Rầm!!!"

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Một đoạn tường thành kiên cố, nơi Lâm Phong và các đồng đội đã chiến đấu kiên cường, bị huyết long va chạm, nổ tung thành từng mảnh đá vụn. Vô số binh sĩ và tu sĩ gần đó, dù đã cố gắng phòng ngự, cũng không kịp phản ứng, bị chấn động tan tác, thân thể biến thành những vệt máu tanh tưởi giữa không trung. Một khoảng trống lớn hình thành trên chiến tuyến, khiến quân đoàn ma vật phía sau ào ạt tràn vào như thác lũ, tiến thẳng vào trung tâm Đế Đô.

Cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ Ma Tôn, Lâm Phong không chút do dự. Hắn biết, đây là mục tiêu chính, là kẻ mạnh nhất mà hắn phải đối mặt. Sức mạnh của Ma Tôn dường như không phải là Hóa Thần bình thường, mà ẩn chứa một thứ năng lượng cổ xưa, tà ác hơn, gợi nhớ đến những gì hắn từng cảm nhận được từ 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Hắn nghiến răng, ánh mắt kiên định, dốc toàn lực đối mặt trực diện với Ma Tôn Huyết Ảnh.

"Ngươi cảm nhận được không, tiểu tử?" Ma Tôn Huyết Ảnh nở nụ cười man rợ, giọng nói khàn khàn nhưng vang vọng khắp chiến trường, "Đây là sức mạnh của sự hỗn loạn, là ý chí của 'Thiên Đạo Vết Nứt' đang thức tỉnh! Ngươi không thể chống lại định mệnh!" Hắn ta giơ tay, huyết long lại gầm thét, lao về phía Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng. Ma Tôn Huyết Ảnh quá tự tin, quá kiêu ngạo, như thể mọi sự phản kháng đều đã nằm trong tính toán của hắn. Hắn tin rằng Lâm Phong chỉ là một con rối nhỏ trong kế hoạch lớn của "Thiên Đạo Vết Nứt".

Lâm Phong cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình, như bị cả một ngọn núi đè bẹp. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tràn trong không khí, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. "Định mệnh do ta tạo ra!" Hắn gầm lên, giọng nói vang dội, truyền đi ý chí bất khuất. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn bùng lên ánh sáng rực rỡ, thi triển 'Cửu Thiên Huyền Kiếm Trận'. Chín đạo kiếm quang hình thành một vòng xoáy bao quanh hắn, rồi ngưng tụ lại thành một luồng kiếm khí khổng lồ, hình dáng rồng xanh mờ ảo, lao thẳng vào huyết long của Ma Tôn.

"Xoẹt! Rầm! KENG!!!"

Hai luồng năng lượng khổng lồ va chạm trực diện, tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa, rung chuyển cả Đế Đô. Ánh sáng chói lòa bùng lên, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Mặt đất nứt toác, các tòa nhà còn sót lại đổ sập hoàn toàn. Cả Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh đều bị chấn động lùi lại một bước dài. Sức mạnh của Ma Tôn đúng là khủng khiếp, vượt xa tưởng tượng của Lâm Phong, nhưng hắn vẫn đứng vững.

Tuy nhiên, Ma Tôn Huyết Ảnh đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. Ngay khi Lâm Phong đối đầu với huyết long, ba luồng ma khí đen kịt từ phía sau Ma Tôn bỗng lao tới, chặn đứng Tuyết Dao và Lam Yên, những người đang cố gắng chi viện cho Lâm Phong. Đó là ba Hắc Sa Hộ Pháp, thân hình cao lớn, mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương, trên người tỏa ra khí tức âm hàn đến rợn người.

"Mạng của ngươi, ta xin nhận!" Một Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, vung một thanh đại đao bằng ma khí, chém thẳng vào Tuyết Dao. Tuyết Dao lạnh lùng đón đỡ, Cửu Hàn Kiếm va chạm với đại đao, tạo ra tia lửa điện. Lam Yên cũng đối mặt với hai Hắc Sa Hộ Pháp còn lại, trường thương trong tay nàng biến thành một vòng tròn lửa, cố gắng ngăn cản chúng tiếp cận Lâm Phong. Nàng chật vật chiến đấu, những tên Hộ Pháp này quá mạnh, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến nàng khó lòng chi viện kịp thời cho Lâm Phong.

Lâm Phong cảm nhận được tình thế khó khăn. Hắn không thể để Ma Tôn Huyết Ảnh tiếp tục tàn phá Đế Đô. Hắn cần phải đánh bại hắn, hoặc ít nhất là đẩy lùi hắn. Nhưng hắn biết, Ma Tôn Huyết Ảnh có những át chủ bài mà hắn không thể ngờ tới, và trận chiến này sẽ không đơn giản chỉ là một cuộc đối đầu sức mạnh. Cái tên 'Thiên Đạo Vết Nứt' vẫn văng vẳng trong đầu hắn, ám ảnh hắn. Ma Tôn không phải là kẻ đứng sau tất cả. Hắn chỉ là một công cụ, một kẻ thừa kế của một thế lực cổ xưa hơn nhiều. Nhưng dù là gì đi nữa, Lâm Phong sẽ không lùi bước. Hắn là hy vọng của nhân gian, là người gánh vác trách nhiệm bảo vệ thế giới này.

Cuộc đại chiến vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Đế Đô Long Phượng đang chìm trong biển lửa và ma khí, nhưng ngọn lửa ý chí chiến đấu trong lòng Lâm Phong và các đồng đội thì không bao giờ tắt. Họ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, vì Đại Chu, vì nhân gian, vì một tương lai không có ma khí bao phủ. Họ sẽ không bao giờ để thế giới này chìm vào bóng tối.

Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Trận chiến sinh tử chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ