Ánh sáng chói lòa vừa tắt, để lại sau nó là một khung cảnh hoang tàn đến thê lương. Những tòa kiến trúc đồ sộ, từng là biểu tượng của sự phồn thịnh và uy nghiêm của Đế Đô Long Phượng, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát ngổn ngang, vương vãi khắp nơi. Bụi đất và vụn vỡ bay mù mịt, hòa lẫn với ma khí đen đặc cuồn cuộn như những dải lụa tang tóc, che khuất cả vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đêm. Gió đêm thét gào, không phải là cơn gió lành lạnh thường lệ mà là một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi khói bụi nồng nặc, mùi máu tanh tưởi và cả mùi linh khí cháy xém từ vụ va chạm kinh hoàng vừa rồi. Tiếng chuông hoàng cung, vốn đã đổ nát từ lâu, giờ đây dường như cũng chỉ còn là một ký ức xa xăm, thay vào đó là tiếng la hét tuyệt vọng của binh lính, tiếng gào thét man rợ của ma vật và tiếng đổ vỡ không ngừng của những công trình đang sụp đổ. Bầu không khí tráng lệ, sôi động của Long Phượng Đế Đô nay đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự hỗn loạn, tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi vô hình đang len lỏi vào từng ngóc ngách. Linh khí tại đây, vốn phong phú nhờ vô số trận pháp bảo vệ, giờ cũng đang bị ma khí xâm thực, nhiễu loạn trầm trọng, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Trong làn khói bụi mịt mù ấy, Ma Tôn Huyết Ảnh đứng sừng sững như một ngọn núi đen, trường bào của hắn tung bay phần phật trong gió dữ, để lộ đôi mắt đỏ như máu đang dán chặt vào Lâm Phong. Hắn ta không hề hấn gì sau cú va chạm trực diện, thậm chí còn nở một nụ cười man rợ, khoái chí. Khí chất âm u, tà ác từ hắn lan tỏa, khiến không gian xung quanh như bị đóng băng. Hắn ta giơ tay, chỉ thẳng vào Lâm Phong, giọng nói khàn khàn nhưng mang đầy vẻ chế giễu, vang vọng khắp chiến trường, xuyên qua màn bụi và tiếng hỗn loạn, như một lời phán xét từ địa ngục: "Ngươi nghĩ một phàm nhân như ngươi có thể chống lại ý chí Thiên Đạo sao? Chấp nhận số phận đi, Lâm Phong!"
Lâm Phong, dù bị chấn động lùi lại một bước dài, cảm giác toàn thân như bị hàng vạn tảng đá đè nén, nhưng hắn vẫn đứng vững. Khuôn mặt thanh tú của chàng giờ đây lấm lem khói bụi, mái tóc đen nhánh cũng có chút rối bời, nhưng đôi mắt đen láy ấy vẫn rực cháy một ngọn lửa kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tràn trong không khí, cảm nhận được từng đợt ma khí hung hãn đang xâm thực, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn là hy vọng cuối cùng của nhân gian, là người gánh vác trách nhiệm bảo vệ thế giới này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Ý chí của hắn như một bức tường thành vững chắc, ngăn chặn mọi sự xâm nhập từ bên ngoài.
"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy nội lực, xuyên phá màn ma khí, "Định mệnh do ta tạo ra, không phải do ngươi định đoạt!" Trong khoảnh khắc đối mặt với tử thần, Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ trỗi dậy từ sâu thẳm đan điền. Đó là Huyễn Mặc Quyển, bảo vật thần bí đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu tu luyện, giờ đây đang rung chuyển dữ dội, như một con mãnh thú bị đánh thức. Chàng không do dự, gồng mình tập trung toàn bộ linh lực Hóa Thần đỉnh phong, dồn nén vào Huyễn Mặc Quyển.
Ngay lập tức, một trường lực xoáy khổng lồ màu đen tím bùng nổ từ cơ thể Lâm Phong, như một hố đen nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Trường lực này không chỉ đơn thuần là phòng ngự, mà nó còn mang theo một lực hút và phân giải kinh hoàng, khiến không khí xung quanh vặn vẹo, méo mó. Đây là một bí thuật mà Lâm Phong chỉ vừa mới chạm đến ngưỡng cửa của sự thấu hiểu sau khi đột phá Hóa Thần đỉnh phong, kết hợp giữa công pháp Huyễn Mặc Quyển và một chút cảm ngộ về Thần thông Không Gian. Hắn đã dùng nó để hóa giải đòn tấn công hủy diệt của Ma Tôn Huyết Ảnh.
"Ngươi...!" Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ vẫn luôn giữ vẻ chế giễu và tự tin, bỗng nhiên biến sắc. Hắn không ngờ Lâm Phong lại có thể đỡ được đòn đó, mà còn dùng một loại năng lượng kỳ dị đến vậy để hóa giải. Luồng huyết long ma khí mà hắn vừa tung ra, vốn đủ sức san bằng cả một ngọn núi, lại như lạc vào một xoáy nước tử vong, bị trường lực đen tím của Lâm Phong nuốt chửng không còn một dấu vết. Vụ va chạm tưởng chừng đã kết thúc, lại một lần nữa tạo ra một cơn chấn động kinh thiên động địa. Lần này không có ánh sáng chói lòa, mà là một tiếng "RẦM!" khô khốc, xé toạc không gian, như thể chính bầu trời cũng đang bị xé nát. Mặt đất dưới chân Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh lại một lần nữa nứt toác, tạo thành những khe rãnh sâu hoắm, các tòa nhà còn sót lại trong phạm vi hàng trăm trượng đổ sập hoàn toàn, biến thành cát bụi. Không khí bỗng chốc trở nên loãng đi, một cảm giác chân không thoáng qua, khiến cả hai cường giả đều cảm thấy một áp lực kỳ lạ bao trùm. Lâm Phong, dù đã hóa giải được đòn tấn công, nhưng cũng phải thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi. Năng lượng tiêu hao quá lớn, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn biết, trận chiến sinh tử này mới chỉ vừa bắt đầu. Hắn là Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, hắn sẽ không bao giờ lùi bước!
***
Trận chiến giữa Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh nhanh chóng chuyển lên không trung, nơi ma khí dày đặc cuồn cuộn như những tầng mây đen, che kín cả bầu trời đêm. Dưới chân họ, Đế Đô Long Phượng chìm trong biển lửa và khói bụi, tiếng gào thét, tiếng va chạm vũ khí vẫn không ngừng vang vọng, nhưng trên cao, chỉ còn tiếng kiếm khí rít gào, tiếng ma pháp nổ vang và những tiếng gầm gừ giận dữ của Ma Tôn, xen lẫn với tiếng quát trầm của Lâm Phong. Mùi ma khí nồng nặc, mùi linh lực cháy xém và mùi máu tươi hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm, gợi lên cảm giác về sự tàn phá và cái chết. Bầu không khí cực kỳ căng thẳng, áp lực vô hình từ hai cường giả khiến không khí như ngưng đọng, ngay cả những tia sét ma thuật thỉnh thoảng xé rách bầu trời đêm cũng không thể xua tan đi sự u ám bao trùm.
"Ý chí Thiên Đạo Vết Nứt? Ngươi chỉ là một con rối bị thao túng bởi sức mạnh mà ngươi không hiểu hết!" Lâm Phong, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, đã lao lên, thân ảnh như một mũi tên sắc bén xé tan màn ma khí. Hắn biết, nếu không thể đánh bại Ma Tôn Huyết Ảnh, mọi sự cố gắng của những người dưới kia sẽ trở nên vô nghĩa. Tâm trí hắn tập trung cao độ, mỗi đường kiếm đều mang theo sự tinh túy của kiếm đạo mà hắn đã khổ luyện bấy lâu, kết hợp với sức mạnh Hóa Thần đỉnh phong.
Ma Tôn Huyết Ảnh không đáp lời, hắn ta chỉ cười khẩy, đôi mắt đỏ như máu lóe lên vẻ tàn nhẫn và khinh thường. Hắn ta giơ tay, một luồng ma khí đen đặc phun trào, ngưng tụ thành một bóng ma khổng lồ hình đầu lâu, gào thét xông thẳng về phía Lâm Phong. "Ha ha ha! Ngươi sai rồi, Lâm Phong. Ta là người được chọn để dẫn dắt kỷ nguyên mới! Ta sẽ thanh tẩy mọi thứ yếu kém, và ngươi, là kẻ cản đường! Sức mạnh của ta đến từ chính Vết Nứt, từ sự khao khát hỗn loạn của thế giới này!" Hắn ta tuyên bố một cách kiêu ngạo, như thể mình là vị thần tối cao đang định đoạt số phận của vạn vật.
Nghe những lời đó, Lâm Phong nhíu mày. Lời nói của Ma Tôn Huyết Ảnh càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn: Ma Tôn này không phải là kẻ đứng sau tất cả. Hắn chỉ là một công cụ, một kẻ thừa kế của một thế lực cổ xưa hơn nhiều, một thế lực liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' đã được nhắc đến trong cổ thư. Nhưng dù là gì đi nữa, Lâm Phong sẽ không lùi bước. Hắn là hy vọng của nhân gian, là người gánh vác trách nhiệm bảo vệ thế giới này.
"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thét lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay bỗng bùng lên ánh sáng xanh rực rỡ, thi triển 'Kiếm Khí Hóa Long'. Hàng vạn tia kiếm khí ngưng tụ lại, tạo thành một con rồng xanh khổng lồ, thân rồng uốn lượn, vảy rồng sáng lấp lánh, đôi mắt rồng rực lửa, gầm thét một tiếng vang trời, lao thẳng vào bóng ma đầu lâu của Ma Tôn Huyết Ảnh. Cú va chạm lần này không gây ra tiếng nổ lớn, mà là một âm thanh chói tai như kim loại ma sát, khi kiếm khí và ma khí xung đột, xé toạc nhau từng mảnh.
Ma Tôn Huyết Ảnh dường như đã lường trước được điều này. Ngay khi con rồng kiếm khí của Lâm Phong sắp chạm tới, hắn ta khẽ nhếch môi, thân ảnh bỗng hóa thành vô số ảo ảnh, mỗi ảo ảnh đều mang một chút ma khí nồng nặc, từ mọi phía tấn công Lâm Phong. Đây là Huyết Ảnh Phân Thân, một bí thuật tà ác cho phép hắn ta phân tách cơ thể thành nhiều phần, mỗi phần đều có sức mạnh nhất định, khiến đối thủ khó lòng phân biệt thật giả. Hàng chục, hàng trăm Huyết Ảnh Phân Thân bay lượn xung quanh Lâm Phong, mỗi bóng ảnh đều vung những đòn đánh sắc bén bằng móng vuốt ma khí, tạo thành một cơn mưa công kích dày đặc, không cho Lâm Phong có cơ hội thở.
Lâm Phong không chút hoảng loạn. Đôi mắt hắn khẽ chớp, Thần thông Không Gian được kích hoạt. Thân ảnh hắn bỗng trở nên mờ ảo, dường như tan biến vào hư không, rồi lại xuất hiện ở một vị trí khác chỉ trong tích tắc, né tránh từng đòn tấn công hiểm độc. Hắn di chuyển nhanh như một làn khói, khiến các Huyết Ảnh Phân Thân của Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ có thể đánh trúng tàn ảnh. Tuy nhiên, số lượng phân thân quá lớn, và mỗi đòn đánh đều chứa đựng ma khí ăn mòn, khiến không gian xung quanh Lâm Phong như bị bóp méo, vặn vẹo. Hắn biết, cứ tiếp tục như vậy không phải là cách.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Lâm Phong chợt nhớ lại một bí kỹ khác từ Huyễn Mặc Quyển, một chiêu thức mà hắn mới chỉ cảm ngộ được một phần nhỏ sau khi đột phá Hóa Thần đỉnh phong: 'Huyễn Mặc Hóa Phàm'. Đây không phải là một chiêu thức tấn công trực diện, mà là một bí thuật biến hóa, cho phép người thi triển hòa mình vào hư không, trở nên mờ ảo, khó nắm bắt, và mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sự biến hóa khôn lường, như ảo ảnh vậy. "Huyễn Mặc Hóa Phàm!" Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, thân ảnh hắn bỗng trở nên hư ảo hơn nữa, dường như hòa tan vào màn đêm và ma khí. Hắn không còn né tránh hoàn toàn, mà bắt đầu phản công. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn giờ đây không còn chỉ là một thanh kiếm, mà dường như đã trở thành một phần của không gian, mỗi nhát chém đều ẩn chứa sự biến ảo khó lường, xuyên qua từng Huyết Ảnh Phân Thân.
Những Huyết Ảnh Phân Thân của Ma Tôn Huyết Ảnh, dù đông đảo, nhưng lại không thể chạm tới thân thể thật của Lâm Phong. Mỗi khi một phân thân bị kiếm của Lâm Phong xuyên qua, nó sẽ tan biến thành một làn khói đen, nhưng lại nhanh chóng được bổ sung bởi những phân thân khác. Trận chiến giữa không trung trở thành một vũ điệu của ánh sáng và bóng tối, của kiếm khí và ma khí, của tốc độ và ảo ảnh. Lâm Phong di chuyển như một bóng ma, mỗi lần xuất hiện là một nhát kiếm sắc bén, mỗi lần biến mất là một sự thay đổi vị trí không thể lường trước. Ma Tôn Huyết Ảnh, dù vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng ánh mắt đỏ như máu của hắn đã bắt đầu lộ ra vẻ ngạc nhiên và khó chịu. Hắn không thể ngờ rằng, Lâm Phong, một "phàm nhân" trong mắt hắn, lại có thể phát huy sức mạnh đến mức này, chống lại Huyết Ảnh Phân Thân của hắn một cách dễ dàng đến vậy. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn vẫn còn nhiều át chủ bài, và Lâm Phong, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể địch nổi sức mạnh đến từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' mà hắn đang sở hữu.
***
Trong khi trận chiến long trời lở đất giữa Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh diễn ra khốc liệt trên không trung, phía dưới, bên trong Hoàng Cung Đế Đô Long Phượng, một cuộc chiến khác cũng đang bùng nổ với sự dữ dội không kém. Tiếng binh lính gào thét vang vọng khắp các hành lang, tiếng vũ khí va chạm chan chát không ngừng, tiếng pháp thuật nổ bùm bùm xé tai, và tiếng gào thét ghê rợn của ma vật tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và cái chết. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi mồ hôi của những chiến binh kiên cường, mùi thảo dược thoang thoảng từ Tần Nguyệt đang bận rộn cứu chữa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tuyệt vọng nhưng cũng đầy kiên cường. Các trận pháp phòng ngự của Hoàng Cung, vốn được củng cố kỹ lưỡng, giờ đây đang lay động kịch liệt dưới những đợt tấn công như vũ bão của quân đoàn ma vật và các Hắc Sa Hộ Pháp.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang đứng ở tiền tuyến, lãnh đạm nhưng ánh mắt phượng dài sắc lạnh của nàng lại lộ rõ vẻ lo lắng khôn nguôi khi dõi theo thân ảnh Lâm Phong đang chiến đấu trên không trung. Nàng thầm nghĩ: *Lâm Phong, chàng nhất định phải thắng!* Cửu Hàn Kiếm trong tay nàng múa lượn như tuyết bay, mỗi nhát kiếm đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng từng con ma vật đang cố gắng vượt qua hàng rào phòng thủ. Nàng không thể rời đi, không thể chi viện trực tiếp cho Lâm Phong, bởi vì nơi đây, sự sống còn của hàng vạn dân thường và binh lính đang đặt cả vào tay nàng và các tỷ muội.
Một Hắc Sa Hộ Pháp, thân hình cao lớn, mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ xương, trên người tỏa ra khí tức âm hàn đến rợn người, đột nhiên vung một thanh đại đao bằng ma khí, chém thẳng vào hàng rào phòng thủ mỏng manh. Sức mạnh của hắn khủng khiếp, khiến trận pháp phòng ngự rung chuyển dữ dội. "Chúng ta phải giữ vững! Lâm Phong đang chiến đấu ở ngoài kia!" Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, gầm lên. Mái tóc màu nâu đỏ của nàng bay phấp phới, đôi mắt sắc bén như chim ưng ánh lên sự kiên nghị và bất khuất. Trường thương trong tay nàng biến thành một vòng tròn lửa, chặn đứng những con ma vật đang cố gắng xâm nhập. Nàng cùng Lý Nguyên Hạo, vị chỉ huy quân đội Đại Chu với gương mặt hiền từ nhưng ánh mắt kiên định, đang phối hợp ăn ý, chỉ huy binh lính đẩy lùi các đợt tấn công của Ma Môn Đệ Tử.
Tuyết Dao không chần chừ. Nàng biết, nếu để tên Hắc Sa Hộ Pháp này phá vỡ phòng tuyến, mọi thứ sẽ sụp đổ. Nàng cất tiếng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực: "Ma khí quá mạnh... Cần phải hỗ trợ Lâm Phong, nhưng chúng ta không thể rời khỏi đây!" Nàng dồn toàn bộ linh lực, Cửu Hàn Kiếm vẽ ra một vòng tròn băng giá trên không trung, thi triển 'Băng Phong Thuật' mạnh nhất của mình. Hàng ngàn mũi băng nhọn hoắt từ trên trời giáng xuống, cùng lúc đó, một bức tường băng khổng lồ đột nhiên trồi lên từ mặt đất, bao phủ lấy tên Hắc Sa Hộ Pháp và vô số ma vật xung quanh, đóng băng chúng ngay tại chỗ. Tên Hắc Sa Hộ Pháp bị bất ngờ, thân thể hắn bị đông cứng trong khối băng khổng lồ, chỉ còn đôi mắt đỏ ngầu vẫn còn hoạt động, đầy vẻ tức giận và kinh ngạc. Tuyết Dao thở dốc, tiêu hao không ít linh lực, nhưng vẻ mặt nàng vẫn kiên định.
Trong khi đó, ở phía sau hàng phòng ngự, Tần Nguyệt và Hạ Vũ đang bận rộn với công việc của mình. Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu, đang dùng các loại thảo dược quý hiếm và pháp thuật trị liệu để cứu chữa cho những binh lính bị thương. Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng trấn an những người đang hoảng loạn. "Cố gắng lên! Chúng ta vẫn còn hy vọng!" Nàng không chỉ trị thương mà còn sử dụng một số trận pháp hỗ trợ phòng ngự nhỏ, tăng cường sức mạnh cho hàng rào bảo vệ. Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, tuy sợ hãi nhưng vẫn kiên cường. Nàng dùng những pháp thuật thanh tẩy nhẹ nhàng, xua đi một phần ma khí đang bám víu vào binh lính, giúp họ giữ được sự tỉnh táo. Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của nàng mang tính an ủi, động viên, giúp những người lính bị thương lấy lại ý chí chiến đấu.
Xa xa, Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, đang ẩn mình trong những tán cây đổ nát còn sót lại của vườn thượng uyển. Nàng không trực tiếp tham gia vào hàng phòng ngự cứng rắn, mà sử dụng các pháp thuật hệ Mộc của mình để hỗ trợ từ xa. Những dây leo gai nhọn bất ngờ trồi lên từ mặt đất, quấn chặt lấy các Ma Môn Đệ Tử, kéo chúng xuống đất. Những chùm ánh sáng xanh lục bay lượn, chữa lành vết thương nhỏ cho các binh lính, đồng thời làm chậm bước tiến của ma vật. Mộc Ly lo lắng nhìn lên bầu trời, nơi Lâm Phong đang chiến đấu. Nàng biết, chàng đang đối mặt với nguy hiểm lớn nhất từ trước đến nay. Nàng nghiến răng, quyết tâm: "Lâm Phong, chàng phải trở về an toàn! Chúng ta sẽ bảo vệ nơi này cho chàng!"
Lý Nguyên Hạo, râu tóc điểm bạc, gương mặt nghiêm trọng, mồ hôi đầm đìa, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng quắc. Ông biết, cuộc chiến này sẽ quyết định vận mệnh của Đại Chu. "Đại tướng quân, quân tiếp viện từ Tây Cảnh đã đến!" Một binh sĩ hớt hải báo cáo. Lý Nguyên Hạo gật đầu, biết rằng đây là một chút hy vọng mong manh. Ông nhìn lên bầu trời, nơi Lâm Phong đang chiến đấu như một vị thần, và thầm cầu nguyện. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Cố gắng lên, Lâm Phong!"
Bên ngoài Hoàng Cung, các Hắc Sa Hộ Pháp còn lại vẫn đang điên cuồng tấn công, cùng với quân đoàn ma vật khổng lồ. Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, và Lý Nguyên Hạo cùng các binh lính đang kiên cường chống trả, mỗi người đều dốc cạn sức lực, từng chút một bảo vệ mảnh đất cuối cùng này. Họ là hậu phương vững chắc, là niềm tin của Lâm Phong, và họ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Trên bầu trời, trận chiến giữa Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Những lời nói của Ma Tôn Huyết Ảnh về 'ý chí Thiên Đạo Vết Nứt' và 'kỷ nguyên mới' vẫn văng vẳng trong tai Lâm Phong, khiến hắn nhận ra rằng Ma Tôn này chỉ là một con tốt trong một ván cờ lớn hơn, liên quan đến các thế giới cao hơn hoặc một thực thể cổ xưa nào đó. Lâm Phong sử dụng các bí kỹ từ Huyễn Mặc Quyển một cách chưa hoàn toàn thuần thục, nhưng đã thể hiện sức mạnh vượt trội, gợi ý tiềm năng lớn hơn của bảo vật này và mối liên hệ sâu sắc của nó với thân thế bí ẩn của hắn. Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn giữ được sự tự tin, và có vẻ như hắn vẫn chưa dốc toàn lực, báo hiệu rằng Lâm Phong sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa để thực sự đánh bại hắn.
Dưới sự tàn phá của trận chiến tại Đế Đô Long Phượng, những hậu quả lâu dài của cuộc xung đột đã bắt đầu hiện rõ, không chỉ về mặt vật chất mà còn về tinh thần của người dân và các thế lực tu chân. Cuộc chiến này không chỉ là trận chiến sinh tử, mà còn là một bước ngoặt, một lời tiên tri cho những biến động lớn hơn sẽ đến với thế giới này. Lâm Phong biết, hắn không thể dừng lại. Hắn phải chiến đấu, phải mạnh mẽ hơn nữa, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để khám phá ra bí mật đằng sau 'Thiên Đạo Vết Nứt', bí mật về thân thế của chính hắn.
Hắn là Lâm Phong. Hắn là hy vọng. Hắn là một kiếm đoạn vạn cổ, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Trận chiến, vẫn còn rất dài.