Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 258

Ký Ức Vỡ Vụn: Huyết Mạch Cổ Xưa Khai Phong

3504 từ
Mục tiêu: Chuyển đổi bối cảnh từ hiện tại (Lâm Phong bất tỉnh) sang cảnh hồi ức/thị giác 2000 năm trước, trực tiếp giải quyết cliffhanger chương 257.,Tiết lộ một phần manh mối quan trọng về thân thế cổ xưa của Lâm Phong thông qua trải nghiệm ký ức/thị giác.,Trong thị giác, thể hiện sự bộc phát sức mạnh kinh người của Lâm Phong (hoặc tổ tiên) khi đối đầu với thế lực tà ác cổ xưa, dần chiếm thế thượng phong.,Hé lộ mối liên hệ sâu sắc giữa huyết mạch của Lâm Phong và sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước, cùng bản chất thật sự của Ma Tôn Huyết Ảnh.,Kết thúc chương bằng việc Lâm Phong tỉnh lại với nhận thức mới, tạo ra một cliffhanger hấp dẫn cho chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Ma Tôn Huyết Ảnh, Tuyết Dao, Lam Yên, Lý Nguyên Hạo
Mood: Tense, mysterious, epic, revelatory, bi tráng
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng đỏ sẫm bao phủ Lâm Phong dần lắng xuống, như một ngọn lửa hùng vĩ vừa hoàn thành sứ mệnh chói lọi của mình, giờ đây chỉ còn những tàn tro âm ỉ. Ấn ký rồng phượng trên trán chàng mờ đi, hòa vào làn da, để lại một dấu vết mờ ảo như một hình xăm cổ xưa. Cửu Thiên Huyền Kiếm, vừa rồi còn tỏa ra vạn trượng kiếm quang, giờ đây nằm im lìm trên mặt đất, ánh xanh lam hoàn toàn tắt ngấm, tựa như một vật thể vô tri. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền của Lâm Phong cũng thu lại tất cả linh quang, chìm vào trạng thái tĩnh lặng, chỉ còn lại những sợi tơ năng lượng mỏng manh như sương khói mờ ảo, xoay quanh một hạt châu đỏ thẫm vừa thức tỉnh.

Sức mạnh vừa bùng nổ, mạnh mẽ đến mức khiến cả Ma Tôn Huyết Ảnh cũng phải kinh hãi bỏ chạy, giờ đây đã rút cạn toàn bộ sinh lực của Lâm Phong. Chàng lảo đảo, rồi khuỵu xuống, cơ thể cao lớn, rắn rỏi đổ gục xuống nền đất Hoàng Cung lạnh lẽo. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ chàng, như một người bạn trung thành, không ngừng tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, cố gắng hàn gắn những vết thương sâu hoắm từ bên trong, nhưng rõ ràng, sự tổn hao lần này đã vượt quá khả năng chữa trị tức thời của nó.

Một tiếng thét thất thanh vang lên. “Lâm Phong!”

Tuyết Dao, với thân pháp nhanh nhẹn tựa tuyết bay, là người đầu tiên lao đến bên chàng. Nàng quỳ xuống, vội vàng đỡ lấy đầu Lâm Phong đặt lên đùi mình, đôi mắt phượng đẹp đến nao lòng giờ đây ngập tràn sự lo lắng, hoảng sợ tột độ. Làn da trắng ngần của nàng trở nên tái nhợt, đôi môi đào mím chặt, cố nén đi tiếng nức nở đang trào dâng trong lồng ngực. Nàng đưa tay run rẩy chạm vào trán Lâm Phong, truyền một luồng linh khí tinh thuần nhất vào cơ thể chàng, hy vọng có thể giúp chàng ổn định. Linh khí của nàng, vốn mang theo hơi lạnh của băng tuyết, giờ đây lại mang theo một sự ấm áp đến lạ, như một dòng suối mát lành chảy vào cơ thể đang khô cằn của chàng.

“Lâm Phong… chàng sẽ không sao chứ?” Giọng Tuyết Dao run rẩy, trong trẻo nhưng đầy bi thương. Nàng ôm chặt lấy đầu chàng, cảm nhận hơi thở yếu ớt của chàng, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Nàng không sợ cái chết, không sợ đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào, nhưng nhìn thấy người mình yêu thương nhất rơi vào tình cảnh này, nàng lại cảm thấy bất lực vô cùng. Nàng hận mình không đủ mạnh, không thể gánh vác mọi phong ba cho chàng.

Lam Yên cũng đã kịp thời đến bên, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây cũng phủ một tầng sương mờ. Nàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng chắn phía trước Tuyết Dao và Lâm Phong, trường đao trong tay được siết chặt, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách của Đế Đô đang chìm trong đêm tối. Khí chất mạnh mẽ, bất khuất của nàng giờ đây càng thêm phần kiên cường, như một bức tường thành vững chắc bảo vệ những người nàng yêu thương. Nàng biết, dù Ma Tôn Huyết Ảnh đã rút lui, nhưng hắn chắc chắn vẫn đang ẩn mình đâu đó, chờ đợi thời cơ.

Lý Nguyên Hạo, gương mặt hiền từ giờ đây cũng nhuốm vẻ lo âu, tiến lại gần, đặt tay lên cổ tay Lâm Phong, cẩn thận thăm dò mạch tượng. Ông nhắm mắt lại, cảm nhận những dòng năng lượng hỗn loạn đang chảy trong cơ thể chàng. Lát sau, ông khẽ thở dài, râu tóc điểm bạc khẽ lay động trong gió đêm. “Năng lượng này… chưa từng thấy. Huyết mạch của Lâm Phong công tử quả nhiên không tầm thường, nhưng cũng ẩn chứa hiểm nguy khó lường.” Giọng ông trầm thấp, mang theo sự nghiêm trọng mà ngay cả trong những trận chiến khốc liệt nhất, ông cũng ít khi thể hiện.

Ông cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa, hùng vĩ, nhưng đồng thời cũng cực kỳ hung bạo, đang cuộn trào bên trong Lâm Phong. Nó không phải linh lực, cũng không phải ma khí, mà là một thứ sức mạnh bản nguyên, như thể được đúc kết từ khởi nguyên của vũ trụ. Nó quá mạnh mẽ, đến nỗi chính cơ thể của Lâm Phong cũng đang phải vật lộn để dung nạp và kiểm soát nó. Ông đã từng đọc qua những điển tịch cổ xưa nhất của môn phái, nhưng chưa bao giờ nghe nói về một loại huyết mạch nào có thể mang đến sức mạnh khủng khiếp như vậy.

Các mỹ nhân khác như Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ cũng lần lượt chạy đến, vây quanh Lâm Phong, mỗi người một vẻ lo lắng, một ánh mắt thẫn thờ. Mộc Ly với vẻ đẹp thanh tao, dịu dàng, đôi mắt long lanh như sương sớm, nước mắt đã chực trào. Tần Nguyệt, vốn lạnh lùng, cao ngạo, giờ đây cũng không giấu được sự bàng hoàng, vẻ mặt trắng bệch. Hạ Vũ, tuy luôn hoạt bát, tinh nghịch, nhưng giờ đây cũng trở nên trầm lặng lạ thường, nắm chặt tay Tần Nguyệt, ánh mắt kiên định xen lẫn sự sợ hãi. Họ đều là những nữ cường giả, những người đã trải qua bao sóng gió, nhưng đứng trước sự sống chết của người mình yêu, tất cả đều trở nên yếu lòng.

Xa xa, trong một góc tối của Đế Đô đổ nát, một cái bóng đen kịt dần hiện ra. Ma Tôn Huyết Ảnh, dù bị trọng thương, nhưng vẫn đứng thẳng. Hắn không hề bỏ đi, mà chỉ ẩn mình trong bóng tối, đôi mắt đỏ như máu lóe lên những tia sáng tham lam và tính toán. Hắn quan sát Lâm Phong, quan sát những người phụ nữ đang vây quanh chàng, và khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng đá cọ xát vào nhau, chỉ có hắn mới có thể nghe thấy.

“Thức tỉnh rồi sao? Huyết mạch đó… Đúng là không thể tin nổi. Ta đã tưởng nó đã tuyệt diệt từ 2000 năm trước. Nhưng ngươi vẫn còn quá yếu để kiểm soát nó, tiểu tử. Thời cơ của ta… đang đến. Đợi ngươi hấp thu hoàn toàn sức mạnh này, ta sẽ là người thừa hưởng tất cả.”

Hắn liếm môi, một nụ cười tàn độc hiện rõ trên khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối. Hắn đã hiểu ra tại sao Lâm Phong lại có thể bùng phát sức mạnh kinh khủng đến vậy. Đó không phải là sức mạnh của một Hóa Thần đỉnh phong bình thường, mà là sự thức tỉnh của một huyết mạch cổ xưa, một huyết mạch từng khiến cả Thiên Đạo cũng phải rung chuyển. Hắn thề sẽ không bao giờ để Lâm Phong kiểm soát được nó. Hắn sẽ chờ đợi, chờ đợi khoảnh khắc Lâm Phong yếu đuối nhất, hoặc khi sức mạnh đó hoàn toàn bộc lộ, hắn sẽ cướp lấy nó, hoàn thành đại nghiệp mà tổ tiên hắn đã không thể làm được. Hắn là Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận, và số phận của Lâm Phong, hắn đã định đoạt rồi.

***

Trong khi thân thể Lâm Phong nằm bất động trong vòng tay Tuyết Dao, ý thức của chàng lại bị cuốn vào một xoáy nước hỗn loạn, một không gian tối tăm không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự trống rỗng vô tận. Cảm giác này không giống như chết, mà giống như bị giam cầm trong một cơn ác mộng vĩnh cửu. Chàng cố gắng cất tiếng gọi, cố gắng cử động, nhưng tất cả đều vô vọng. Cơ thể chàng dường như đã tan biến, chỉ còn lại một linh hồn trôi nổi không định hướng.

Đột nhiên, một tia sáng đỏ sẫm lóe lên, xé toạc màn đêm vô tận. Tia sáng ấy không phải là ánh sáng từ một mặt trời hay một vì sao, mà là ánh sáng của máu, của sự hủy diệt, của một năng lượng nguyên thủy và tàn khốc. Tia sáng ấy dẫn dắt ý thức của Lâm Phong, kéo chàng ra khỏi vực thẳm trống rỗng, đến một nơi chốn xa lạ, đầy rẫy sự hỗn loạn và bi thương.

Đây là đâu? Chuyện gì đang xảy ra? Ta… không phải ta đang bất tỉnh sao?

Lâm Phong tự nhủ, trong đầu tràn ngập sự hoang mang. Chàng cảm thấy mình không còn là chính mình, mà là một người quan sát vô hình, một bóng ma lướt qua những cảnh tượng đổ nát. Trước mắt chàng, một thế giới tan hoang hiện ra. Không phải Đế Đô Long Phượng mà chàng vừa chiến đấu, mà là một cảnh tượng cổ xưa, hùng vĩ nhưng giờ đây đã chìm trong sự hủy diệt.

Những ngọn núi cao vút bị xé nát, sông hồ khô cạn, đất đai nứt toác như những vết thương khổng lồ. Bầu trời không còn màu xanh biếc, mà bị bao phủ bởi một màn sương khói màu xám xịt, u ám, và trên cao, một vết nứt khổng lồ kéo dài vô tận, như một vết sẹo kinh hoàng trên gương mặt Thiên Đạo. Từ vết nứt ấy, những luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn đổ xuống, như thác lũ, nhấn chìm mọi thứ trong sự mục nát và tuyệt vọng. Tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, tiếng gầm gừ của những sinh vật âm ti vang vọng khắp nơi, khiến không gian càng thêm rùng rợn. Mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác, khiến Lâm Phong cảm thấy ghê tởm tận cùng.

Môi trường xung quanh lạnh lẽo thấu xương, một cái lạnh không chỉ đến từ nhiệt độ, mà còn từ sự tuyệt vọng, từ sự mục rữa của vạn vật. Thi thoảng, những đốm sáng ma trơi xanh lè bay lượn lờ trong không khí, như những linh hồn lạc lối đang tìm kiếm con đường về. Đây chính là U Minh Thâm Uyên, nhưng không phải là U Minh Thâm Uyên mà Lâm Phong từng nghe kể. Đây là một phiên bản cổ xưa hơn, tàn khốc hơn, một nơi mà sự sống đã bị nuốt chửng hoàn toàn.

Chàng nhìn thấy những kiến trúc cổ đại, những tòa tháp sừng sững, những cung điện tráng lệ, giờ đây chỉ còn là những đống đổ nát, những khối đá vụn vỡ bị ma khí ăn mòn. Trên mặt đất, vô số xác chết chất chồng, không phân biệt là con người, yêu thú hay linh vật, tất cả đều bị rút cạn sinh lực, chỉ còn lại những bộ xương khô khốc. Một cảm giác bi thương và phẫn nộ không tên dâng lên trong lòng Lâm Phong, như thể chàng đã từng chứng kiến những cảnh tượng này, từng trải qua nỗi đau này hàng ngàn năm trước.

Và rồi, chàng nhìn thấy nó.

Một thực thể khổng lồ, cao ngất trời, với hình dáng tương tự Ma Tôn Huyết Ảnh mà chàng vừa đối mặt, nhưng uy áp hơn bội phần, đứng sừng sững giữa cảnh hoang tàn. Nó không chỉ là một Ma Tôn, mà là một vị Ma Thần, một ác mộng cổ xưa đã thoát ra từ vực sâu của vũ trụ. Toàn thân nó bao phủ bởi ma khí đen kịt đặc quánh, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu, phát ra những tia sáng hủy diệt. Nó giơ tay lên, một quyền ấn khổng lồ bao trùm cả bầu trời, nghiền nát những gì còn sót lại của một ngọn núi linh thiêng.

Giọng nói của thực thể cổ xưa ấy vang vọng khắp không gian, như tiếng sấm rền từ tận cùng địa ngục, mang theo sự cuồng nộ và khinh miệt đối với vạn vật. “Kỷ nguyên cũ phải sụp đổ! Thiên Đạo nứt nẻ, là ý chỉ của ta! Nguồn gốc của các ngươi sẽ bị xóa sạch!”

Nó gầm gừ, từng lời nói đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến không gian xung quanh Lâm Phong run rẩy. Chàng cảm nhận được một sự căm ghét sâu sắc từ thực thể này, một sự căm ghét không chỉ dành cho sự sống, mà còn dành cho chính Thiên Đạo, cho tất cả những gì thuộc về trật tự cũ. Nó muốn thiết lập một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của ma khí, của hỗn loạn, của sự thống trị tuyệt đối.

Lâm Phong cố gắng di chuyển, cố gắng phản kháng, nhưng vô vọng. Chàng chỉ có thể bất lực chứng kiến, trái tim như bị bóp nghẹt bởi cảm giác bất lực và tuyệt vọng. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy, một ý chí kiên cường không chịu khuất phục. Chàng cảm thấy mình phải làm gì đó, phải ngăn chặn thảm họa này, cho dù chỉ là trong một giấc mơ, trong một ký ức mơ hồ.

***

Đột nhiên, cảnh tượng hỗn loạn trước mắt Lâm Phong thay đổi. Những vết nứt trên mặt đất vẫn còn đó, ma khí vẫn cuồn cuộn, nhưng giữa trung tâm của sự hủy diệt, một luồng sáng chói lọi bỗng bùng lên, xé toạc màn sương khói u ám. Một bóng người xuất hiện, cao lớn, uy phong, toàn thân bao phủ bởi một thứ năng lượng đỏ sẫm rực rỡ, nhưng không phải là ma khí, mà là một loại linh lực cổ xưa, mang theo uy thế của thần linh.

Hình bóng ấy quen thuộc đến lạ, tựa như nhìn thấy chính mình trong gương, nhưng lại xa lạ đến mức khiến Lâm Phong không thể tin vào mắt mình. Đó là một người đàn ông, với khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, nhưng ánh mắt ấy không hề có sự hoang mang hay sợ hãi, mà chỉ có sự quyết đoán và ý chí bất khuất đến tận cùng. Mái tóc đen nhánh của hắn bay phấp phới trong gió, trường bào màu xanh sẫm của hắn tỏa ra những tia sáng huyền ảo. Trên trán hắn, một ấn ký rồng phượng cổ xưa phát sáng rực rỡ, như một mặt trời nhỏ, chiếu rọi cả không gian u tối.

Hắn chính là tổ tiên của Lâm Phong, hoặc là một phần của chính chàng từ quá khứ xa xôi, một người mang trong mình cùng một huyết mạch, cùng một ý chí.

Hình bóng ấy không chần chừ, lao thẳng vào thực thể Ma Thần khổng lồ. Một tiếng gầm rú cổ xưa, mạnh mẽ vang lên từ chính bóng người đó, không phải tiếng gầm của dã thú, mà là tiếng gầm của một chiến thần, của một ý chí không thể lay chuyển. Hắn vung tay, không phải là kiếm, mà là một luồng năng lượng hình rồng bằng ánh sáng đỏ sẫm, tương tự như thứ Lâm Phong vừa thi triển, nhưng còn hùng vĩ và uy mãnh hơn gấp bội, xé toạc không gian, lao thẳng vào Ma Thần.

“Cho dù Thiên Đạo nứt nẻ, cũng không thể hủy diệt ý chí này! Huyết mạch Vĩnh Hằng, bất diệt! Các ngươi sẽ không thể chạm vào nguồn gốc của ta!”

Giọng nói của hắn vang vọng khắp đất trời, mang theo sự phẫn nộ và kiên định, khiến cả Ma Thần cũng phải chùn bước. Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là giọng nói của hắn, nhưng không phải là hắn. Đó là sự truyền thừa của huyết mạch, của ý chí, của một lời thề đã được lập ra từ hàng ngàn năm trước.

Các chiêu thức của bóng người ấy vô cùng mạnh mẽ, vượt xa mọi cảnh giới mà Lâm Phong từng biết. Mỗi quyền, mỗi chưởng đều mang theo sức mạnh khai thiên tích địa, khiến không gian bị bóp méo, thời gian bị ngưng đọng. Hắn không ngừng tấn công, dù cho Ma Thần có khổng lồ và mạnh mẽ đến đâu, hắn vẫn không hề lùi bước. Hắn sử dụng những bí thuật cổ xưa, những pháp tắc mà Lâm Phong chưa từng nghe thấy, mỗi chiêu thức đều mang theo sự huyền ảo và hủy diệt.

Trong một khoảnh khắc, bóng người ấy tung ra một đòn quyết định. Toàn thân hắn bùng nổ năng lượng, ấn ký rồng phượng trên trán phát sáng đến cực điểm, biến thành một con rồng lửa và một con phượng hoàng băng, quấn quýt lấy nhau, tạo thành một luồng sức mạnh xoáy khổng lồ, mang theo ý chí của vạn vật, của Thiên Đạo chân chính.

Con rồng lửa gầm thét, phượng hoàng băng vút bay, chúng lao thẳng vào Ma Thần. Tiếng năng lượng va chạm kinh thiên động địa, xé rách màng nhĩ của Lâm Phong. Cả không gian rung chuyển dữ dội, như sắp bị xé toạc thành từng mảnh. Lâm Phong cảm thấy một luồng ký ức khổng lồ ập vào tâm trí, những hình ảnh về một gia tộc cổ xưa, hùng mạnh, mang trong mình dòng máu thần linh, đã từng bảo vệ thế giới này khỏi những tai họa khủng khiếp nhất. Một lời nói của Ma Tôn Huyết Ảnh chợt hiện về rõ ràng trong đầu chàng: "Ngươi là người của tộc đó sao?!"

Thực thể Ma Thần khổng lồ gào thét trong kinh hãi, giọng nói vang vọng sự sợ hãi tột cùng. “Cái gì?! Huyết mạch đó… Ngươi… không thể nào! Cái ấn ký đó…”

Ma Thần cố gắng chống cự, nhưng trước sức mạnh của huyết mạch cổ xưa, nó chỉ như một con kiến hổng cây. Luồng sáng rồng phượng xuyên thủng lớp ma khí dày đặc của nó, đâm thẳng vào thân thể khổng lồ. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, toàn bộ thân thể Ma Thần bắt đầu tan rã, biến thành những hạt ma khí đen kịt, bị luồng sáng rồng phượng nuốt chửng hoàn toàn.

Cảnh tượng dần mờ đi, những hình ảnh về chiến tranh, về sự hủy diệt, về sức mạnh cổ xưa dần tan biến như sương khói. Lâm Phong cảm thấy một cảm giác đau đớn dữ dội, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào đầu, nhưng đồng thời, một cảm giác mạnh mẽ, đầy quyền năng cũng trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn. Huyết mạch của chàng đã thức tỉnh, và cùng với nó là những ký ức, những gánh nặng, những trách nhiệm mà chàng chưa từng hay biết.

Hắn là Lâm Phong. Hắn là hy vọng. Hắn là một kiếm đoạn vạn cổ, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Nhưng giờ đây, hắn còn là một kẻ mang trong mình huyết mạch cổ xưa, một biến số mà cả Ma Tôn Huyết Ảnh cũng phải kinh hãi. Hắn đã hiểu ra, tại sao hắn lại có thể hấp thu được ma khí, tại sao hắn lại có thể dung hợp được mọi loại linh lực. Tất cả đều đến từ huyết mạch này, huyết mạch Vĩnh Hằng, bất diệt.

Tiếng thở dốc của Lâm Phong vang lên. Mí mắt chàng khẽ động đậy.

Chàng mở mắt.

Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, giờ đây không còn sự hoang mang hay mơ hồ, mà chỉ còn lại sự kiên định đến lạ thường, như thể đã trải qua hàng ngàn năm phong trần, nhìn thấu vạn vật. Cái lạnh lẽo từ ký ức vẫn còn đọng lại, mùi tử khí vẫn thoang thoảng trong khứu giác, và cảnh tượng bi tráng của Thiên Đạo nứt nẻ vẫn in sâu trong thị giác.

Trước mắt chàng, là gương mặt lo lắng đến tột độ của Tuyết Dao, đôi mắt phượng đẹp đến nao lòng, giờ đây ngấn lệ. Bên cạnh là Lam Yên, ánh mắt kiên định và đầy cảnh giác. Xa hơn một chút, Lý Nguyên Hạo đang thở phào nhẹ nhõm. Và trên môi chàng, một câu nói khẽ thốt ra, không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một lời tuyên thệ với chính mình, với huyết mạch đã thức tỉnh.

“Ta… đã nhớ ra rồi.”

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ