Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 259

Bí Mật Chấn Động: Lời Tuyên Ngôn Của Ma Tôn

3367 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ chương 258, để Lâm Phong đối diện trực tiếp với Ma Tôn Huyết Ảnh sau khi thức tỉnh và có được ký ức mới.,Ma Tôn Huyết Ảnh, khi bị Lâm Phong dồn vào đường cùng hoặc nhận ra tiềm năng của Lâm Phong, sẽ tiết lộ bí mật động trời về nguồn gốc sức mạnh của mình và mối liên hệ với gia tộc cổ xưa của Lâm Phong, gây chấn động toàn bộ chiến trường.,Làm rõ mối liên hệ giữa Ma Tôn Huyết Ảnh, sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước và huyết mạch của Lâm Phong.,Thay đổi hoàn toàn cục diện trận chiến, từ đối đầu đơn thuần sang một cuộc đấu tranh cá nhân sâu sắc hơn, có thể là sự cám dỗ hoặc thách thức.,Gieo mầm cho những bí ẩn lớn hơn về thân thế của Lâm Phong và thế lực đứng sau Ma Tôn.,Chuẩn bị tâm lý và bối cảnh cho chương 260 - đại chiến cao trào.
Nhân vật: Lâm Phong, Ma Tôn Huyết Ảnh, Tuyết Dao, Lam Yên, Lý Nguyên Hạo, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Tense, mysterious, shocking, dramatic, climactic
Kết chương: [object Object]

“Ta… đã nhớ ra rồi.”

Giọng Lâm Phong trầm khàn, như thể đã trải qua hàng ngàn năm phong trần, mang theo một nỗi cô độc và sự kiên định đến lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, giờ đây không còn sự hoang mang hay mơ hồ, mà ánh lên một vẻ sắc lạnh, thấu triệt vạn vật, như hai khối băng vĩnh cửu. Cái lạnh lẽo từ ký ức vẫn còn đọng lại, mùi tử khí vẫn thoang thoảng trong khứu giác, và cảnh tượng bi tráng của Thiên Đạo nứt nẻ vẫn in sâu trong thị giác, như một vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn. Ánh sáng đỏ sẫm vẫn bao phủ quanh chàng, từng đợt năng lượng huyền bí cuộn trào, nhưng không còn là sự bùng phát hỗn loạn mà đã có phần định hình, như một tàng long đang từ từ tỉnh giấc.

Xung quanh Lâm Phong, cả chiến trường Đế Đô Long Phượng vẫn còn nguyên vẹn dấu tích của một cuộc chiến khốc liệt. Những mảnh vỡ của kiến trúc cung điện tráng lệ nằm ngổn ngang, tường thành cao ngất bị rạch những vết nứt sâu hoắm, để lộ ra những mảng đá cẩm thạch trạm khắc rồng phượng tinh xảo nhưng giờ đã vỡ vụn. Gió đêm lồng lộng thổi qua những tàn tích, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi máu tanh nồng nặc, hòa quyện với mùi ma khí âm u. Mây đen vẫn cuồn cuộn trên bầu trời, che khuất hoàn toàn ánh trăng, tạo nên một bức tranh u ám, đầy rẫy điềm báo. Trong sự tĩnh lặng đáng sợ sau những lời nói của Lâm Phong, chỉ còn tiếng gió rít gào như lời than khóc của linh hồn vạn vật.

Tuyết Dao, với gương mặt lo lắng đến tột độ, đôi mắt phượng đẹp đến nao lòng giờ đây ngấn lệ, vừa muốn lao đến bên Lâm Phong nhưng lại bị một lực lượng vô hình kìm hãm. Bên cạnh nàng, Lam Yên, ánh mắt kiên định và đầy cảnh giác, tay đã siết chặt lấy trường thương, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Xa hơn một chút, Lý Nguyên Hạo, đạo bào xanh lam đã ám đầy bụi đất, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Lâm Phong tỉnh lại, nhưng vẻ mặt vẫn không giấu được sự kinh ngạc và lo lắng khôn nguôi. Các Hắc Sa Hộ Pháp đứng cách đó không xa, thân hình ẩn hiện trong bóng tối, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ xương, im lặng như những bức tượng chết chóc, chờ đợi mệnh lệnh của chủ nhân.

Ma Tôn Huyết Ảnh, từ khi Lâm Phong tỉnh lại, đã lùi về một khoảng, thân ảnh áo choàng đen tuyền như hòa vào màn đêm. Đôi mắt đỏ như máu của hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với một ánh mắt phức tạp, vừa tham lam, vừa cảnh giác, lại pha lẫn một chút kinh hãi khó tả. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, nhưng không ngờ nó lại đến một cách đột ngột và mãnh liệt đến vậy. Huyết mạch cổ xưa đó, đã ngủ yên hàng ngàn năm, giờ đây lại thức tỉnh trong cơ thể của một phàm nhân mà hắn suýt chút nữa đã coi thường.

“Ngươi... rốt cuộc là ai? Và ta... là gì của ngươi?”

Lâm Phong lại cất lời, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một sức nặng ngàn cân, như chất vấn cả Thiên Đạo. Chàng không hỏi Ma Tôn là "gì", mà là "ai", bởi vì qua ký ức vừa rồi, chàng đã lờ mờ nhận ra bản chất của Ma Tôn không đơn thuần là một cá thể. Và câu hỏi "ta là gì của ngươi" không phải vì chàng muốn xác định mối quan hệ, mà là muốn hiểu rõ hơn về vai trò của huyết mạch mình trong toàn bộ âm mưu này, vai trò mà gia tộc chàng đã gánh vác, vai trò mà chàng giờ đây cũng đang phải đối mặt.

Ma Tôn Huyết Ảnh khẽ cười, một nụ cười quỷ dị, đầy thâm ý, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến sống lưng người nghe rợn tóc gáy. “Ha ha ha… Ngươi cuối cùng cũng thức tỉnh… Huyết mạch đó, ta đã chờ đợi nó hàng nghìn năm rồi, hậu duệ của kẻ phong ấn ta!”

Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Lâm Phong, mà lại dùng lời lẽ để chọc vào vết sẹo mới của chàng, đồng thời khẳng định sự hiểu biết của hắn về nguồn gốc của Lâm Phong. Từng lời nói của Ma Tôn như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm trí Lâm Phong, khiến những mảnh ký ức về gia tộc cổ xưa, về cuộc chiến tranh khủng khiếp, về ấn ký rồng phượng quyền năng, lại một lần nữa hiện về rõ nét. Lâm Phong vẫn đứng bất động, ánh mắt sắc lạnh xuyên thẳng vào Ma Tôn, không né tránh. Chàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, không chỉ từ Ma Tôn Huyết Ảnh, mà còn từ chính cái gánh nặng của huyết mạch, của định mệnh mà chàng vừa mới "nhớ ra".

Tuyết Dao và Lam Yên vừa định bước tới gần Lâm Phong, bỗng một luồng ma khí vô hình từ Ma Tôn Huyết Ảnh bùng lên, tạo thành một bức tường áp lực vô hình, đẩy lùi các nàng. Tuyết Dao lảo đảo, may mắn được Lam Yên đỡ lấy, cả hai đều trợn mắt kinh hãi.

“Đừng hòng! Hắn là của ta!” Ma Tôn gằn giọng, đôi mắt đỏ như máu lóe lên tia sáng tà ác, như một kẻ sở hữu đang tuyên bố chủ quyền. Hắn không muốn bất cứ ai can thiệp vào cuộc đối thoại, hay đúng hơn là cuộc "tuyển chọn" này. Hắn vung tay, một luồng ma khí âm hàn cuồn cuộn bay ra, tạo thành một bức tường vô hình, ngăn cách Lâm Phong và các đồng minh một cách tuyệt đối. Bức tường này không chỉ chặn đường đi, mà còn như một lớp màn cách âm, khiến những lời Ma Tôn sắp nói chỉ có Lâm Phong mới có thể nghe rõ, biến cuộc đối thoại thành một cuộc đấu trí riêng tư giữa hai kẻ mang trong mình những bí mật cổ xưa.

“Ngươi muốn biết ta là ai sao? Ta không phải một cá thể… ít nhất là không hoàn toàn.”

Giọng Ma Tôn Huyết Ảnh vang vọng qua bức màn ma khí, trầm thấp nhưng mang theo một sức mạnh huyền bí, như tiếng thì thầm của một thực thể đến từ sâu thẳm vũ trụ. Hắn không cười nữa, mà đôi mắt đỏ như máu giờ đây chỉ còn ánh lên sự lạnh lẽo và vô tận. Hắn từ từ tiến lại gần Lâm Phong, mỗi bước đi đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Lâm Phong cảm thấy một luồng thông tin khổng lồ và những cảm xúc hỗn loạn ập thẳng vào tâm trí, không phải bằng lời nói, mà là bằng một sự truyền tải trực tiếp từ linh hồn, buộc chàng phải chống đỡ.

“Ta là một Ý Chí… một tàn hồn được sinh ra từ kẽ nứt của Thiên Đạo, từ sự hỗn loạn 2000 năm trước!” Ma Tôn Huyết Ảnh tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ và bi ai đan xen. “Khi Thiên Đạo nứt nẻ, khi quy tắc tan vỡ, những mảnh ý chí nguyên thủy của sự hủy diệt, của hỗn loạn đã thoát ra. Ta là một trong số đó, một thực thể không hình hài, chỉ mang trong mình khao khát nuốt chửng và tái tạo.”

Lâm Phong nhíu mày, những lời này của Ma Tôn Huyết Ảnh lại khớp hoàn toàn với những gì chàng vừa chứng kiến trong ký ức. Cảnh tượng Thiên Đạo nứt nẻ, những luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn từ khe nứt trào ra, và sự xuất hiện của thực thể Ma Thần khổng lồ – tất cả đều là mảnh ghép của một bức tranh kinh hoàng. Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là một Ma Tôn đơn thuần, hắn là hiện thân của một phần hỗn loạn từ thời kỳ đó, một tàn dư của thảm họa.

“Và gia tộc của ngươi… những kẻ đã tự xưng là ‘Hộ Thiên Giả’!” Ma Tôn Huyết Ảnh gằn giọng, sự phẫn nộ dâng cao trong lời nói. “Bọn chúng đã phong ấn ta! Bọn chúng đã dùng huyết mạch của mình, dùng cái gọi là 'Huyết mạch Vĩnh Hằng' để tạo ra một xiềng xích, giam cầm ta trong bóng tối suốt hàng ngàn năm!”

Hắn giơ tay về phía Lâm Phong, đôi mắt đỏ như máu lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Huyết mạch của ngươi, chính là sợi dây liên kết ta với thế giới này! Vừa là xiềng xích, vừa là chìa khóa! Ngươi, kẻ mang trong mình dòng máu của những kẻ đã phong ấn ta, lại chính là người có thể giải thoát ta hoàn toàn, hoặc tiếp tục giam cầm ta vĩnh viễn!”

Một dòng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo thoát ra từ lòng bàn tay Ma Tôn, không tấn công Lâm Phong mà lại xoáy quanh chàng, như một con rắn độc đang thăm dò. Lâm Phong cảm thấy một luồng áp lực kinh hoàng từ dòng năng lượng đó, nó không chỉ đè nén thân thể mà còn cố gắng xuyên thẳng vào linh hồn chàng, đọc lấy những bí mật sâu kín nhất. Chàng đứng vững, ánh sáng đỏ sẫm quanh thân thể bùng lên mạnh mẽ hơn, hình thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi luồng năng lượng đen kịt của Ma Tôn.

Những lời của Ma Tôn Huyết Ảnh khiến Lâm Phong cảm thấy rúng động. "Hộ Thiên Giả" – cái tên đó vang vọng trong đầu chàng, khớp với những mảnh ký ức vụn vỡ về một gia tộc hùng mạnh, những người đã hy sinh thân mình để bảo vệ thế giới này. Họ không chỉ là những chiến binh, mà còn là những người gánh vác trách nhiệm bảo vệ Thiên Đạo, ngăn chặn sự hỗn loạn nuốt chửng mọi thứ. Huyết mạch của chàng không phải là một sức mạnh ngẫu nhiên, mà là một di sản, một lời nguyền, một trách nhiệm nặng nề đã được truyền lại qua hàng ngàn thế hệ.

Ma Tôn Huyết Ảnh tiếp tục, giọng nói trở nên đầy cám dỗ, như một con quỷ thì thầm bên tai. “Ngươi có biết, suốt hàng ngàn năm bị phong ấn, ta đã chứng kiến bao nhiêu bí mật của vũ trụ? Ta đã cảm nhận được những quy tắc vận hành sâu xa nhất, những chân lý mà ngay cả các vị Tiên Nhân trên Tiên Giới cũng chưa chắc đã chạm tới. Huyết mạch của ngươi, chính là cầu nối để ta có thể một lần nữa cảm nhận thế giới này, và cũng là cách duy nhất để ta có thể hoàn toàn thoát khỏi xiềng xích, trở lại hình dạng nguyên thủy, nuốt chửng mọi thứ và tạo ra một Thiên Đạo mới, nơi ta là Đạo!”

Lâm Phong cảm thấy một luồng chấn động chạy dọc sống lưng. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là một tàn hồn, mà là một ý chí nguyên thủy, một quy luật nghịch đảo được sinh ra từ sự hỗn loạn. Hắn muốn phá vỡ Thiên Đạo hiện tại và tự mình trở thành Đạo, một tham vọng kinh thiên động địa. Và đáng sợ hơn, hắn tin rằng huyết mạch của Lâm Phong là chìa khóa để thực hiện điều đó.

“Ngươi nghĩ ngươi có lựa chọn sao? Huyết mạch của ngươi đã định sẵn số phận ngươi.”

Giọng Ma Tôn Huyết Ảnh trở nên trầm thấp, mang theo một sức nặng khó cưỡng, như thể hắn đang nói ra một chân lý không thể lay chuyển. Hắn tiến thêm một bước, áp lực ma khí càng trở nên dày đặc, khiến Lâm Phong cảm thấy như có hàng ngàn tảng đá đè nặng lên vai. Hắn không còn cố gắng truyền tải thông tin hỗn loạn nữa, mà thay vào đó là một luồng suy nghĩ sắc bén, trực tiếp tấn công vào ý chí của Lâm Phong.

“Ngươi sẽ chịu đựng gánh nặng này, gánh nặng của một gia tộc đã mục nát, đã tự phong mình là 'Hộ Thiên Giả' nhưng cuối cùng lại thất bại, để Thiên Đạo nứt nẻ, để ta tồn tại. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm cho những gì chúng đã làm, cho cái xiềng xích mà chúng đã trói buộc ta, và cho cái gọi là 'bình yên' giả tạo của thế giới này.”

Lời nói của Ma Tôn Huyết Ảnh như những mũi kim độc, đâm thẳng vào những góc khuất trong tâm hồn Lâm Phong, nơi chàng luôn cảm thấy một sự cô độc và gánh nặng vô hình. Từ khi bước chân vào con đường tu tiên, chàng đã luôn phải nghịch thiên cải mệnh, chống lại số phận, chiến đấu để sinh tồn. Và giờ đây, chàng phát hiện ra rằng, ngay cả huyết mạch của mình cũng là một phần của một định mệnh đã được sắp đặt từ hàng ngàn năm trước.

“Hoặc… ngươi có thể cùng ta, phá vỡ nó, phá vỡ mọi xiềng xích, mọi gánh nặng của cái gọi là ‘định mệnh’ đó, nắm giữ sức mạnh tối thượng!” Ma Tôn Huyết Ảnh giang tay, một vầng sáng đỏ sẫm pha lẫn đen tối bùng lên từ thân thể hắn, chiếu rọi lên gương mặt Lâm Phong. “Ngươi có muốn cả đời bị trói buộc bởi cái gọi là ‘trách nhiệm’ của một gia tộc đã mục nát, hay muốn tự mình định đoạt vận mệnh, vượt qua mọi giới hạn? Ngươi có thể trở thành Đạo, Lâm Phong! Ngươi có thể đứng trên vạn vật, khám phá những chân lý tối thượng mà không ai từng đạt tới. Huyết mạch của ngươi, kết hợp với ta, sẽ là chìa khóa để mở ra một kỷ nguyên mới, một vũ trụ mới, nơi chúng ta là những kẻ sáng tạo!”

Lời cám dỗ của Ma Tôn Huyết Ảnh vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, không chỉ là những lời nói suông mà còn là những hình ảnh về sức mạnh vô biên, về cảnh giới vượt xa tưởng tượng, về quyền năng định đoạt sinh tử vạn vật. Đó là thứ mà bất kỳ tu sĩ nào cũng khao khát, là đỉnh cao mà họ muốn chạm tới. Đối với một người luôn theo đuổi Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn như Lâm Phong, lời đề nghị này thực sự là một sự cám dỗ khó cưỡng.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một trận giằng xé dữ dội trong linh hồn. Một bên là lời hứa về sức mạnh tuyệt đối, về việc phá vỡ mọi gông cùm của định mệnh, của trách nhiệm mà chàng chưa từng chọn. Một bên là những lời thì thầm của lương tri, của những giá trị mà chàng đã xây dựng trong suốt cuộc đời mình: tình yêu thương, sự bảo vệ, và ý chí kiên cường không chịu khuất phục trước cái ác. Những gương mặt của Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Tiểu Hà, Lôi Mẫn, và cả Lý Nguyên Hạo – những người mà chàng yêu thương và trân trọng – chợt hiện lên trong tâm trí chàng, như những vì sao sáng dẫn lối trong màn đêm hỗn loạn. Chàng đã chiến đấu vì họ, vì thế giới này, chứ không phải vì một quyền năng hư vô nào đó.

Ánh sáng đỏ sẫm quanh Lâm Phong bùng lên mãnh liệt hơn nữa, nhưng lần này không còn là sự bùng phát không kiểm soát, mà là một luồng năng lượng được điều khiển một cách tinh tế, như một thanh kiếm sắc bén vừa được mài giũa. Chàng từ từ nhấc tay lên, một luồng năng lượng đỏ sẫm cuộn trào quanh cánh tay, không mang theo sự tà ác của ma khí, mà là một sức mạnh cổ xưa, thuần túy và đầy uy nghiêm. Đôi mắt chàng, sau những giây phút giằng xé, giờ đây đã trở lại vẻ kiên định khó lay chuyển, như một tảng đá vĩnh cửu giữa dòng nước xiết.

Chàng nhìn thẳng vào Ma Tôn Huyết Ảnh, nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc chợt hiện trên môi, nhưng lần này nụ cười đó không còn sự hài hước, mà lại mang theo một vẻ thách thức lạnh lẽo.

“Định mệnh… gánh nặng… sáng tạo Thiên Đạo mới?” Lâm Phong khẽ nhếch mép, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực, vang vọng qua bức màn ma khí, xuyên thẳng vào tâm trí Ma Tôn Huyết Ảnh. “Ngươi nói đúng. Ta là Lâm Phong. Ta là một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh. Ta Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Ta không bao giờ chấp nhận bất kỳ gánh nặng hay định mệnh nào mà người khác áp đặt lên ta, dù đó là từ gia tộc ta, hay từ một kẻ tự xưng là ‘Ý Chí’ như ngươi.”

Chàng từ từ hạ tay xuống, luồng năng lượng đỏ sẫm quanh thân thể dần lắng đọng, nhưng không hề biến mất, mà chỉ thu lại vào sâu bên trong, trở nên cô đọng và mạnh mẽ hơn.

“Ngươi muốn tạo ra một Thiên Đạo mới? Ngươi muốn nuốt chửng vạn vật để làm Đạo? Vậy thì ta, Lâm Phong này, sẽ là người đầu tiên… Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, đoạn tuyệt cái ‘Đạo’ của ngươi ngay từ trong trứng nước!”

Lời tuyên bố của Lâm Phong vang dội như tiếng sấm giữa trời quang, mang theo một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Chàng không chỉ từ chối Ma Tôn Huyết Ảnh, mà còn trực tiếp thách thức hắn, tuyên bố sẽ tự mình định đoạt số phận, không để bất kỳ kẻ nào thao túng. Ánh mắt chàng sắc bén như dao, nhìn thẳng vào Ma Tôn Huyết Ảnh, báo hiệu một trận chiến khốc liệt hơn nữa, không chỉ là tranh giành sinh tử, mà còn là cuộc chiến giữa hai ý chí, hai Đạo hoàn toàn đối lập.

Bức màn ma khí quanh Lâm Phong chợt rung chuyển dữ dội, như đáp lại lời tuyên chiến của chàng. Ma Tôn Huyết Ảnh đứng đó, đôi mắt đỏ như máu lóe lên những tia sáng phức tạp, vừa phẫn nộ, vừa kinh ngạc, và ẩn sâu trong đó là một sự háo hức điên cuồng. Hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể từ chối một cơ hội như vậy, lại dám tuyên bố đối đầu với hắn đến cùng. Hắn đã đánh giá thấp ý chí của Lâm Phong, nhưng cũng chính vì thế mà hắn lại càng thêm hứng thú.

“Tốt lắm… tốt lắm!” Ma Tôn Huyết Ảnh gằn lên, giọng nói đầy rẫy sự giận dữ nhưng lại pha lẫn một nụ cười tà ác. “Ngươi đã chọn con đường của mình, Lâm Phong. Vậy thì hãy xem, cái gọi là ‘Huyễn Mặc Chi Đạo’ của ngươi có thể chống lại ‘Đạo’ của ta đến đâu!”

Bóng đêm càng trở nên dày đặc, bao trùm lấy chiến trường Đế Đô Long Phượng. Một luồng sát khí khổng lồ từ Ma Tôn Huyết Ảnh bùng nổ, không còn che giấu, trực tiếp lao thẳng về phía Lâm Phong. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của ý chí, của huyết mạch, và của định mệnh, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ