Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 260

Huyết Mạch Thức Tỉnh: Phá Vỡ Xiềng Xích Cổ Xưa

4083 từ
Mục tiêu: Lâm Phong sử dụng sức mạnh mới thức tỉnh để hoàn toàn áp đảo và đánh bại Ma Tôn Huyết Ảnh.,Lâm Phong hấp thu một phần tinh hoa hoặc tàn dư sức mạnh của Ma Tôn Huyết Ảnh, củng cố Hóa Thần kỳ của mình.,Mở khóa những ký ức sâu sắc và rõ ràng hơn về nguồn gốc gia tộc cổ xưa của Lâm Phong, hiểu rõ hơn về vai trò của họ trong sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước.,Chấm dứt mối đe dọa trực tiếp từ Ma Tôn Huyết Ảnh trong Arc này, đẩy nhanh quá trình phát triển của Lâm Phong và tạo tiền đề cho các Arc tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Ma Tôn Huyết Ảnh, Tuyết Dao, Lam Yên, Lý Nguyên Hạo, Hắc Sa Hộ Pháp
Mood: Hành động, cao trào, kịch tính, bí ẩn, giác ngộ, có chút bi tráng.
Kết chương: [object Object]

Bóng đêm càng trở nên dày đặc, bao trùm lấy chiến trường Đế Đô Long Phượng. Một luồng sát khí khổng lồ từ Ma Tôn Huyết Ảnh bùng nổ, không còn che giấu, trực tiếp lao thẳng về phía Lâm Phong. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của ý chí, của huyết mạch, và của định mệnh, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Lời tuyên chiến của Lâm Phong vang vọng như sấm sét giữa không trung, xé tan màn đêm u ám đang bao trùm Đế Đô Long Phượng. Giờ khắc này, trung tâm Hoàng thành tráng lệ, nơi lẽ ra phải ngập tràn hơi thở uy nghi của một vương triều phàm nhân, đã biến thành một chiến trường hoang tàn, rực lửa và ngập tràn ma khí. Những mái ngói vàng son của cung điện, vốn dĩ phản chiếu ánh trăng rằm, giờ đây bị bao phủ bởi lớp bụi tro và khói đen cuồn cuộn. Các tường thành cao ngất, chạm khắc rồng phượng tinh xảo, đã nứt toác, đổ vỡ từng mảng lớn, tạo nên những hố sâu hun hút và những đống đổ nát ngổn ngang. Từng cơn gió lạnh lẽo lùa qua những tàn tích, mang theo mùi khét của gạch đá cháy, mùi máu tanh nồng nặc và thứ mùi lưu huỳnh khó chịu đặc trưng của ma khí, khiến không gian vốn đã nặng nề lại càng thêm ngột ngạt.

Đêm khuya đã về khuya, gần rạng sáng, nhưng bầu trời vẫn tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt của trăng khuyết cố gắng xuyên qua lớp ma khí dày đặc. Tuyết Dao, Lam Yên và Lý Nguyên Hạo đứng ở khu vực hậu tuyến, cách xa trung tâm trận chiến một khoảng, nhưng vẫn cảm nhận rõ rệt từng rung động kinh hoàng truyền đến. Tâm can ba người như bị lửa đốt, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng Lâm Phong.

Lâm Phong đứng đó, giữa tâm bão, vầng sáng đỏ sẫm bao quanh thân thể chàng không còn là vẻ bùng phát hỗn loạn, mà đã ngưng tụ thành một lớp áo giáp năng lượng kiên cố, tỏa ra uy áp cổ xưa. Đối diện chàng, Ma Tôn Huyết Ảnh không còn vẻ ung dung, tự tại như trước. Hắn đã bị lời tuyên chiến của Lâm Phong kích động đến tột độ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đỏ như máu ấy lại ẩn chứa một sự háo hức điên cuồng, như thể hắn đã tìm thấy một đối thủ xứng tầm, một thử thách mà hắn đã chờ đợi hàng ngàn năm. Khí tức của Ma Tôn cuồn cuộn, biến thành những dải lụa đen kịt, vặn vẹo trong không trung, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt của vầng trăng.

“Ngươi muốn phá vỡ xiềng xích? Được thôi.” Giọng Lâm Phong trầm khàn, vang vọng một cách lạ thường, không phải là tiếng gầm thét, mà là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. “Nhưng không phải theo cách của ngươi. Ta sẽ tự tay kết thúc tất cả!”

Ma Tôn Huyết Ảnh phá lên cười gằn, tiếng cười như tiếng móng vuốt cào xé kim loại, chói tai và đầy vẻ khinh miệt. “Ngông cuồng! Ngươi nghĩ huyết mạch nhỏ nhoi của mình có thể chống lại ý chí tồn tại vạn năm sao? Ý chí của ta đã trải qua hàng ngàn năm phong ấn, đã hấp thu vô số sinh linh, đã chứng kiến sự thăng trầm của cả một thế giới! Ngươi, một phàm nhân chỉ mới tu luyện vài trăm năm, dám nói đến ‘kết thúc’?”

Lâm Phong không đáp lời trực tiếp. Đôi mắt đen láy của chàng, sâu thẳm như vũ trụ, giờ đây ánh lên một vẻ thấu triệt. Chàng từ từ nhấc tay phải lên. Lớp ánh sáng đỏ sẫm quanh cánh tay chàng bùng lên mãnh liệt, không phải là thứ ma khí tà ác, mà là một luồng năng lượng thuần túy, mang theo sự cổ kính và uy nghiêm, như thể nó đã ngủ yên hàng vạn năm, giờ mới thức tỉnh. Từ trong sâu thẳm đan điền, Công pháp Thôn Phệ vận chuyển đến cực hạn, không ngừng hấp thu những tàn dư linh khí hỗn loạn trong không trung, biến chúng thành một phần sức mạnh của chàng.

“Huyết mạch này…” Lâm Phong nói chậm rãi, từng chữ như đinh đóng cột, “chính là xiềng xích của ngươi!”

Lời vừa dứt, Lâm Phong không chút do dự, tung ra đòn tấn công tổng lực. Chàng lao về phía Ma Tôn Huyết Ảnh như một tia chớp đỏ rực. Không còn là những chiêu thức hoa mỹ hay những pháp bảo lấp lánh, mà là sự tổng hợp của mọi thứ chàng đã học được, kết hợp với những ký ức cổ xưa vừa thức tỉnh. Đôi bàn tay chàng vung lên, không trung như bị xé toạc, tạo ra một trường lực vô hình, đẩy lùi những dải ma khí đang vặn vẹo. Từ sâu trong huyết mạch, những phù văn cổ xưa mà chàng từng nhìn thấy trong ký ức chợt hiện lên trên da thịt, lấp lánh dưới lớp ánh sáng đỏ, khiến mỗi cử động của chàng đều mang theo một uy lực không thể lý giải. Đây không phải là sức mạnh của Luyện Khí, Trúc Cơ, hay Nguyên Anh, thậm chí không đơn thuần là Hóa Thần. Đây là sức mạnh của huyết mạch, của một gia tộc đã từng gánh vác trách nhiệm phong ấn Ma Tôn, một sức mạnh được tôi luyện qua hàng ngàn năm tồn tại.

Ma Tôn Huyết Ảnh cũng không phải hạng tầm thường. Bị kích động bởi lời lẽ của Lâm Phong, hắn gầm thét, tung ra những chiêu thức tà ác nhất. Từng luồng ma khí đen kịt từ cơ thể hắn bắn ra, hóa thành những con mãng xà khổng lồ, há to mồm nuốt chửng không gian. Hắn vung tay, tạo ra vô số ảo ảnh, mỗi ảo ảnh đều mang theo một ý chí tàn sát, lao vào Lâm Phong. Tiếng va chạm chói tai vang vọng khắp nơi, như hàng ngàn thanh kiếm chém vào nhau. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu tanh, trộn lẫn với tiếng gào thét của Ma Tôn và những tiếng nổ kinh hoàng.

Lâm Phong không lùi bước, đôi mắt sáng rực. Chàng vận dụng Thôn Phệ Công Pháp đến cực hạn, biến mỗi đòn đánh thành một hành động hấp thu. Khi mãng xà ma khí của Ma Tôn lao đến, Lâm Phong không né tránh hoàn toàn, mà lại tiếp nhận một phần, để luồng năng lượng tà ác kia đi qua lớp phòng ngự đỏ sẫm, rồi dùng công pháp hóa giải và chuyển hóa. Đây là một hành động cực kỳ nguy hiểm, như tự mình nuốt chửng độc dược, nhưng Lâm Phong tin tưởng vào sức mạnh huyết mạch và ý chí của mình. Mỗi lần hóa giải, ánh sáng đỏ sẫm quanh chàng lại thêm phần tinh thuần, mạnh mẽ.

“Ngươi muốn nuốt chửng ta? Ngươi muốn dùng chính ta để cường hóa bản thân?” Ma Tôn Huyết Ảnh cảm nhận được sự mất mát năng lượng dù là rất nhỏ, hắn kinh hãi gầm lên. “Không thể nào! Ngươi chỉ là một phàm nhân! Huyết mạch của ngươi đã suy yếu từ lâu! Ngươi không đủ khả năng!”

“Phàm nhân thì sao?” Lâm Phong cười lạnh, một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. “Phàm nhân mới có thể nghịch thiên. Huyết mạch suy yếu thì sao? Chỉ cần ý chí không suy, Đạo không loạn, ta vẫn là Duy Ngã Độc Tôn!”

Chàng lao vào giữa những mãng xà ma khí, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện. Từng nắm đấm của Lâm Phong không chỉ chứa đựng sức mạnh vật lý kinh người mà còn ẩn chứa một ý chí kiên định, một khao khát bảo vệ những người chàng yêu thương. Mỗi khi nắm đấm chạm vào ma khí, không phải là sự va chạm đơn thuần, mà là một sự bóc tách, hấp thu. Từng sợi ma khí đen kịt bị kéo về phía Lâm Phong, tan biến vào lớp ánh sáng đỏ sẫm, trở thành một phần của chàng. Quá trình này không hề dễ dàng, Lâm Phong cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như bị xé toạc, sau đó lại được tái tạo, đau đớn tột cùng, nhưng chàng vẫn nghiến răng chịu đựng.

Tuyết Dao và Lam Yên lo lắng đến tột độ. Dù không thể nhìn rõ từng chi tiết trong màn ma khí và ánh sáng đỏ sẫm, họ vẫn cảm nhận được sự nguy hiểm tột cùng trong mỗi đòn đánh. Lý Nguyên Hạo, với kinh nghiệm tu đạo lâu năm, lại nhìn thấy một điều đáng kinh ngạc. Ông nhận ra rằng Lâm Phong không chỉ chiến đấu, mà còn đang... đồng hóa. Chàng không chỉ đánh bại Ma Tôn, mà còn đang biến Ma Tôn thành một phần của mình. Đây là một phương pháp tu luyện cực kỳ tà dị, nhưng lại hiệu quả đến mức khó tin, nếu người tu luyện có thể kiểm soát được. Nhưng nếu không, hậu quả sẽ là thân tử đạo tiêu, thậm chí là bị ma hóa hoàn toàn.

Ma Tôn Huyết Ảnh dần dần bị áp đảo. Dù sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng hắn lại không thể hiểu nổi Lâm Phong. Huyết mạch của Lâm Phong không chỉ là chìa khóa phong ấn, mà còn là một khắc tinh đối với hắn. Mỗi đòn đánh của Lâm Phong không chỉ gây tổn thương thể xác hay năng lượng, mà còn trực tiếp tác động đến bản nguyên của Ma Tôn, như một dòng nước chảy ngược, cố gắng cuốn hắn về nơi hắn đã bị phong ấn.

“Không thể nào! Ngươi… ngươi đang làm gì?” Ma Tôn Huyết Ảnh gầm lên, giọng nói đã không còn vẻ ngạo mạn như trước, mà thay vào đó là sự kinh hãi và phẫn nộ. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn, từng chút một, như một dòng sông bị hút vào một vực sâu không đáy. “Ngươi đã phá vỡ phong ấn! Ngươi là kẻ phản bội! Ngươi là kẻ phá hoại trật tự!”

Lâm Phong không đáp. Đôi mắt chàng vẫn kiên định, ánh sáng đỏ sẫm trên người chàng càng lúc càng rực rỡ, đối chọi gay gắt với ma khí đen tối của Ma Tôn. Từng bước, chàng đẩy lùi Ma Tôn Huyết Ảnh, từ trung tâm chiến trường hoang tàn, đến một khu vực trống trải hơn, nơi mà tàn tích của một quảng trường lớn đã bị san phẳng.

Ma Tôn Huyết Ảnh bị dồn vào đường cùng. Hắn nhận ra, với trạng thái tàn hồn và ý chí bị phong ấn lâu năm, hắn không thể chống lại sức mạnh huyết mạch cổ xưa đã thức tỉnh của Lâm Phong, đặc biệt là khi nó lại được kết hợp với một công pháp quỷ dị như Thôn Phệ. Bản thể thật sự của hắn, vốn dĩ được che giấu trong lớp ma khí, giờ đây không thể duy trì được nữa. Ma khí đen đặc quanh hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội, co rút lại, để lộ ra một khối tàn hồn khổng lồ, đen sẫm, chằng chịt những phù văn cổ quái. Khối tàn hồn này không có hình dạng cố định, nó không ngừng biến đổi, lúc thì giống một con quỷ dữ, lúc lại như một khối vật chất vô định hình, nhưng tất cả đều toát ra một sự tà ác và cổ kính đến rợn người.

Khối tàn hồn gào thét, những tiếng gào thét không phải từ miệng, mà từ chính bản nguyên của nó, vang vọng khắp không gian, xuyên thấu tận tâm can. Đó là tiếng gầm giận dữ của một sinh vật đã tồn tại hàng vạn năm, đã từng có ý định nuốt chửng cả Thiên Đạo, nhưng giờ đây lại bị một phàm nhân dồn vào bước đường cùng. Khí tức của hắn càng lúc càng yếu đi, nhưng sự điên cuồng thì tăng lên bội phần. Hắn cố gắng phản công một lần cuối cùng, tung ra tất cả những gì còn lại, biến thành vô số tia sáng đen kịt, lao thẳng vào Lâm Phong, như muốn xé nát chàng thành từng mảnh.

Nhưng Lâm Phong giờ đây đã hoàn toàn nhập tâm vào trạng thái chiến đấu và hấp thu. Ánh sáng đỏ bao phủ toàn thân chàng càng thêm chói lọi, tựa như một vị thần chiến tranh bước ra từ thần thoại. Công pháp Thôn Phệ vận dụng đến cực hạn, không chỉ là hấp thu, mà còn là đồng hóa. Lâm Phong mở rộng trường lực quanh mình, tạo ra một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, đỏ sẫm, xoay tròn với tốc độ kinh người. Vòng xoáy này không ngừng mở rộng, nuốt chửng từng tia sáng đen kịt của Ma Tôn Huyết Ảnh, biến chúng thành một phần của chính nó.

Khối tàn hồn của Ma Tôn Huyết Ảnh, vốn đang cố gắng chống cự, bị vòng xoáy năng lượng của Lâm Phong cuốn vào một cách cưỡng bức. Hắn gào thét thảm thiết, những phù văn cổ quái trên bản thể hắn không ngừng nhấp nháy, cố gắng thoát ra, nhưng vô vọng. Từng chút một, từng chút một, khối tàn hồn khổng lồ bị phân giải. Ma khí đen kịt không còn là mối đe dọa, mà trở thành những dòng năng lượng thuần túy, màu đỏ sẫm, chảy ngược vào cơ thể Lâm Phong.

Quá trình hấp thu diễn ra chậm rãi nhưng tàn khốc. Lâm Phong cảm nhận được một luồng tinh hoa năng lượng khổng lồ, cổ xưa và tà ác, ập vào cơ thể mình. Nó không chỉ là năng lượng, mà còn là vô số ký ức, vô số ý chí, vô số tri thức đã tích lũy qua hàng vạn năm. Một sự đau đớn tột cùng ập đến, như thể hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua từng kinh mạch, từng huyệt đạo. Nhưng sâu thẳm trong đau đớn ấy, là một sự bành trướng, một sự cường hóa chưa từng có. Linh khí trong đan điền chàng cuộn trào như sóng biển, kim đan Nguyên Anh quay tròn với tốc độ chóng mặt, liên tục hấp thu và chuyển hóa luồng năng lượng mới.

“Không thể nào! Ngươi… ngươi đang phá vỡ phong ấn! Ngươi là kẻ phản bội!” Ma Tôn Huyết Ảnh gầm lên lần cuối, tiếng gầm đã yếu ớt đến thảm hại, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. “Ngươi sẽ phải trả giá! Ý chí của ta… sẽ mãi mãi tồn tại… trong ngươi… Hộ Thiên Giả… kẻ phá hoại…”

Tiếng gào thét của Ma Tôn tắt dần. Khối tàn hồn khổng lồ co rút lại, trở thành một đốm sáng đen cuối cùng, rồi cũng bị vòng xoáy đỏ sẫm của Lâm Phong nuốt chửng hoàn toàn. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp Đại Chu, kẻ đã tự xưng là ý chí tồn tại vạn năm, đã hoàn toàn tan biến, bị Lâm Phong hấp thu và đồng hóa.

Chiến trường Đế Đô Long Phượng bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Tiếng gầm thét, tiếng nổ, tiếng va chạm đều biến mất, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát và tiếng thở dốc nặng nhọc của Lâm Phong. Khối tàn hồn của Ma Tôn Huyết Ảnh tan biến, chỉ còn lại một làn khói đen mỏng manh, lượn lờ một chút trong không trung rồi cũng tiêu tán. Lâm Phong đứng sừng sững giữa trung tâm chiến trường hoang tàn, thân thể vẫn bao phủ bởi ánh sáng đỏ rực, nhưng đôi mắt chàng đã nhắm nghiền, như đang chìm đắm trong một thế giới khác.

Lúc này, bầu trời phía đông bắt đầu hé rạng. Ánh bình minh yếu ớt, mang theo màu cam và hồng nhạt, cố gắng xuyên qua lớp khói bụi và ma khí còn sót lại, chiếu rọi lên cảnh tượng đổ nát. Mùi khói bụi, mùi cháy khét, mùi máu tanh và mùi ma khí nồng nặc vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã bớt đi phần nào sự nặng nề, áp bức.

Tuyết Dao, Lam Yên và Lý Nguyên Hạo, những người nãy giờ chỉ biết đứng nhìn trong bất lực và lo lắng tột độ, giờ đây mới dám tiến lại gần. Bước chân họ chậm rãi, thận trọng, như sợ làm gián đoạn khoảnh khắc thiêng liêng và đáng sợ này.

“Lâm Phong! Anh không sao chứ?” Tuyết Dao là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng run rẩy vì lo lắng. Nàng lao đến, gương mặt trắng bệch, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa những giọt lệ chực trào. Nàng muốn chạm vào chàng, nhưng lại không dám, vì lớp ánh sáng đỏ sẫm bao quanh Lâm Phong vẫn quá mạnh mẽ.

Lam Yên cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không giấu được sự kinh ngạc trong ánh mắt. “Hắn… hắn đã bị đánh bại rồi sao? Thật sự đã tan biến rồi sao?” Nàng nhìn chằm chằm vào nơi Ma Tôn Huyết Ảnh vừa tan biến, rồi lại nhìn về phía Lâm Phong, người đang đứng bất động như một bức tượng thần.

Lý Nguyên Hạo, với râu tóc điểm bạc và gương mặt hiền từ, giờ đây lại lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự e dè, lại xen lẫn một sự tôn kính sâu sắc. “Sức mạnh này… quá kinh người. Chàng ấy không chỉ đánh bại Ma Tôn, mà còn… hấp thu hắn. Đây là một con đường tu đạo mà lão phu chưa từng thấy qua.” Ông thì thầm, giọng nói trầm ngâm.

Ánh sáng đỏ sẫm quanh Lâm Phong dần dần thu lại, không phải biến mất hoàn toàn, mà là co rút vào sâu bên trong cơ thể chàng, trở nên cô đọng và mạnh mẽ hơn. Lớp ánh sáng bao phủ thân thể chàng lùi dần, để lộ ra một Lâm Phong kiệt sức, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng dường như đã lột xác. Khuôn mặt chàng vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt nhắm nghiền lại mang theo vẻ mệt mỏi tột độ, như vừa trải qua một hành trình dài thăm thẳm, vượt qua cả sinh tử và thời gian.

Tuyết Dao không chờ đợi được nữa, nàng nhẹ nhàng bước đến, dùng tay áo lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán chàng. Lâm Phong khẽ cử động, chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của chàng, giờ đây sâu thẳm hơn bao giờ hết, không còn vẻ mệt mỏi, mà là một sự tĩnh lặng đến khó tả, như chứa đựng cả biển trời tinh tú. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, vẫn còn đó một sự bối rối, một sự choáng ngợp trước dòng thông tin khổng lồ vừa ập đến.

Chàng nhìn Tuyết Dao, rồi Lam Yên, rồi Lý Nguyên Hạo, và một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Nụ cười ấy không còn vẻ tinh quái hay hài hước thường ngày, mà là một nụ cười đầy sự thấu hiểu và gánh nặng.

“Ta… đã nhìn thấy…” Lâm Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, như vừa trải qua một giấc mơ dài và chân thực đến ám ảnh. “Ta đã nhìn thấy… một thế giới khác… một quá khứ khác…”

Chàng khẽ lắc đầu, như muốn rũ bỏ những hình ảnh đang cuộn trào trong tâm trí. “Gia tộc của ta… không phải chỉ là những người phong ấn Ma Tôn… Họ là những người gác cổng… những người duy trì trật tự… nhưng cũng là những kẻ… mang trong mình gánh nặng… của sự cô độc…”

Lý Nguyên Hạo nghe vậy, đôi mắt sáng lên một tia kinh ngạc. “Hộ Thiên Giả… như Ma Tôn đã nói sao?”

Lâm Phong không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Chàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang dần sáng, nhìn những tia nắng ban mai đầu tiên cố gắng xua tan đi màn đêm và ma khí. “Thiên Đạo Vô Tình… Nhân Đạo Hữu Tình… Tu Đạo Vô Tận… Tình Ái Vô Biên…” Chàng lặp lại những câu nói quen thuộc, nhưng lần này, chúng mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Cái ‘Đạo’ của Ma Tôn là nuốt chửng… nhưng cái ‘Đạo’ của ta… là bảo vệ. Ta đã từ chối hắn, và ta đã chiến thắng.”

Nhưng chiến thắng này không mang lại sự nhẹ nhõm hoàn toàn. Lâm Phong cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ, nhưng đồng thời, một nguồn sức mạnh khổng lồ đang chảy tràn trong cơ thể. Công pháp Thôn Phệ đã hấp thu tinh hoa của Ma Tôn, khiến tu vi của chàng vững chắc ở Hóa Thần kỳ, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá lên một cảnh giới cao hơn. Nhưng kèm theo đó, là vô số ký ức và tri thức cổ xưa, những gánh nặng mà gia tộc chàng đã mang theo qua hàng ngàn năm. Những ký ức về sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt 2000 năm trước, về vai trò thực sự của gia tộc chàng, về những hiểm nguy tiềm ẩn mà thế giới này đang đối mặt.

Lâm Phong không chỉ hấp thu sức mạnh, mà còn hấp thu cả một phần ý chí, một phần quá khứ của Ma Tôn. Giờ đây, chàng hiểu rõ hơn bao giờ hết, rằng Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù cuối cùng. Hắn chỉ là một tàn dư, một mảnh vỡ của một thế lực lớn hơn, một ý chí tồn tại lâu đời hơn nhiều. Và Ma Tôn Huyết Ảnh, dù đã bị Lâm Phong đồng hóa, có thể không biến mất hoàn toàn, mà chỉ tan biến vào hư vô, hoặc ẩn sâu trong tiềm thức của chàng, chờ đợi một ngày tái xuất, hoặc trở thành một phần của Lâm Phong, ảnh hưởng đến chàng theo những cách không ngờ tới.

Lâm Phong khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng hỗn loạn nhưng đầy uy lực đang chảy trong huyết mạch. Chàng đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Con đường phía trước, chàng biết, sẽ còn dài và đầy chông gai hơn nữa. Bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt, về sự suy yếu của thế giới tu tiên, và về vai trò thực sự của huyết mạch cổ xưa trong cơ thể chàng, tất cả giờ đây như một bức màn khổng lồ, dần dần hé mở.

“Ta… cần thời gian…” Lâm Phong nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. “Cần thời gian để hiểu… để dung hợp… và để chuẩn bị.”

Tuyết Dao siết chặt tay chàng, ánh mắt đầy sự lo lắng nhưng cũng tràn ngập tình yêu thương và sự tin tưởng. Lam Yên gật đầu kiên nghị, như một chiến binh sẵn sàng chiến đấu bên cạnh chàng. Lý Nguyên Hạo chỉ thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong, một tài năng có một không hai, nhưng cũng là một gánh nặng mà không ai có thể lường trước được.

Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng ả lên chiến trường hoang tàn, như một lời hứa về một khởi đầu mới, nhưng cũng ẩn chứa những lời cảnh báo về những thử thách còn lớn hơn nhiều. Lâm Phong đã chiến thắng Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình khám phá bản thân và đối mặt với những bí ẩn của vũ trụ, mà chàng, người mang trong mình Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ phải một mình gánh vác.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ