Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 27

Hắc Thủy Hà: Cánh Cửa Bí Ẩn và Nguồn Linh Khí Cổ

3832 từ
Mục tiêu: Giới thiệu địa điểm mới 'Hắc Thủy Hà' và khắc họa sự nguy hiểm, độc hại của nó.,Thể hiện sự thông minh, lanh lợi và bản lĩnh của Lâm Phong trong việc đối phó với môi trường khắc nghiệt và cạm bẫy đầu tiên.,Tăng cường sự tin tưởng và gắn kết giữa Lâm Phong và Trần Hạo qua việc cùng nhau vượt qua thử thách.,Dẫn dắt nhân vật tiến vào Hang Động Linh Thạch, chạm trán những cạm bẫy đầu tiên.,Khơi gợi sự bí ẩn và quyền năng của Hang Động Linh Thạch bằng cách để nhân vật cảm nhận được sự hiện diện của một nguồn năng lượng mạnh mẽ bên trong.,Liên kết trực tiếp với 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' thông qua các dấu hiệu cổ xưa và đặc tính của Hang Động Linh Thạch.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo
Mood: Tense, mysterious, adventurous, cautious
Kết chương: [object Object]

Sau một đêm nghỉ ngơi tạm bợ dưới vách đá cheo leo, nơi ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá và những tiếng côn trùng rỉ rả vang vọng khắp rừng sâu, Lâm Phong và Trần Hạo lại tiếp tục hành trình vào buổi sáng hôm sau. Rừng Cổ Mộc buổi ban mai mang một vẻ đẹp khác lạ, những giọt sương đêm còn đọng trên tán lá xanh biếc, lấp lánh như hàng vạn viên ngọc quý dưới ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá. Mùi ẩm ướt của đất rừng, mùi nấm mục và nhựa cây quyện vào nhau, tạo nên một không khí trong lành, tinh khiết đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với những hiểm nguy tiềm ẩn dưới mỗi bước chân.

Huyễn Mặc Quyển trong lòng ngực Lâm Phong vẫn thỉnh thoảng khẽ rung động, chỉ dẫn chàng đi sâu hơn vào vùng đất hoang sơ. Càng tiến sâu, những cây cổ thụ càng trở nên cao lớn và rậm rạp, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, cành lá đan xen vào nhau tạo thành một vòm trời xanh thẫm, khiến ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên thấu. Dường như thời gian ở đây đã ngừng lại từ hàng ngàn năm trước, giữ nguyên vẻ hoang sơ, hùng vĩ của thuở khai thiên lập địa. Lâm Phong bước đi vững vàng, đôi mắt đen láy không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Chàng không bỏ qua một dấu vết lạ lẫm nào, dù là một cành cây gãy, một vết cào trên thân gỗ hay một âm thanh mơ hồ vọng đến từ xa. Sự cẩn trọng này không chỉ là bản năng sinh tồn, mà còn là một phần trong phong cách tu luyện của chàng – luôn quan sát, học hỏi và thích nghi.

“Lâm Phong, huynh đệ, chúng ta đã đi được bao xa rồi?” Trần Hạo hỏi, giọng nói hơi khản đặc vì không khí ẩm ướt và quãng đường dài. Hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán, thân hình vạm vỡ của hắn dường như cũng cảm thấy mệt mỏi dưới sức nặng của hành lý và áp lực từ môi trường xung quanh. Bộ giáp nhẹ hắn mặc đã lấm lem bùn đất, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ cương nghị trên gương mặt rám nắng. Đôi mắt hắn vẫn sắc bén, không ngừng cảnh giác, nhưng sâu thẳm trong đó, Lâm Phong có thể thấy một sự e dè, lo lắng đang dần lớn lên.

Lâm Phong không quay đầu lại, vẫn tiếp tục dò đường. “Căn cứ theo Huyễn Mặc Quyển, chúng ta đã đi được khoảng nửa ngày đường. Chẳng bao lâu nữa sẽ đến nơi. Tuy nhiên, ta cảm thấy khí tức xung quanh đang dần thay đổi.” Chàng dừng lại bên một tảng đá phủ đầy rêu xanh, ngón tay khẽ chạm vào mặt đá. Một luồng khí tức lạnh lẽo, kèm theo mùi tanh nồng và hắc khó chịu, chợt xộc vào mũi chàng. “Trần huynh, ngươi có ngửi thấy không? Mùi này không phải là mùi của rừng rậm bình thường.”

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, gương mặt hắn nhăn lại. “Đúng vậy! Một mùi bùn thối rữa, lại pha lẫn chút gì đó rất... độc hại. Chẳng lẽ chúng ta đã đến gần Hắc Thủy Hà rồi sao?” Giọng hắn mang theo sự lo lắng rõ rệt. Ngay cả những thợ săn dày dặn kinh nghiệm nhất ở Linh Khê Trấn cũng tránh xa Hắc Thủy Hà, bởi nơi đó không chỉ có yêu thú hung tợn mà còn có độc khí ngấm vào tận xương tủy.

“Xem ra là đúng rồi.” Lâm Phong khẽ gật đầu, đôi mắt chàng nheo lại, nhìn về phía trước. Càng tiến gần, không khí càng trở nên u ám và ẩm ướt hơn. Những cây cổ thụ xanh tốt dần nhường chỗ cho những loài cây cằn cỗi, lá cây có màu vàng úa hoặc đỏ sẫm một cách bất thường. Mặt đất bắt đầu trở nên lầy lội, bùn đất đen kịt bốc lên những bọt khí li ti, vỡ tan trong không khí tạo ra những tiếng "tách, tách" nhỏ, nghe rợn người.

Cuối cùng, sau khi vượt qua một vạt rừng cây thưa thớt với những thân cây trơ trụi như những bộ xương khô, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Trước mặt hai người là một dòng sông rộng lớn, nước sông đen kịt như mực, tĩnh lặng đến đáng sợ. Từ mặt nước, những làn khói mỏng màu xám xanh cuồn cuộn bốc lên, lượn lờ giữa không trung rồi tan biến vào những tán lá úa vàng. Một mùi bùn thối rữa, mùi độc tố nồng nặc và tanh tưởi xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Cây cối hai bên bờ sông đều héo úa, đất đai khô cằn, nứt nẻ hoặc biến chất thành màu xám tro. Không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng rỉ rả, chỉ có tiếng nước chảy róc rách một cách kỳ lạ, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.

“Lâm Phong, đây chính là Hắc Thủy Hà sao? Thật đáng sợ! Linh khí ở đây cũng thật quỷ dị... chúng ta có nên đi tiếp không?” Trần Hạo thốt lên, đôi mắt hắn mở to, vẻ mặt lộ rõ sự kinh hãi. Hắn không khỏi lùi lại một bước, bàn tay vô thức siết chặt chuôi kiếm. Linh khí ở đây không thuần khiết, nó pha lẫn độc tố và một thứ năng lượng âm u, nặng nề, khiến người tu luyện cảm thấy khó chịu và bất an.

Lâm Phong mỉm cười trấn an, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng. Tuy nhiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng lại không hề giấu đi sự sắc bén và thận trọng khi quét qua dòng sông đen kịt. “Đã đến đây rồi, sao có thể quay về? Nguy hiểm càng lớn, cơ duyên càng sâu. Trần Hạo, ngươi đã quên lời ta nói rồi sao? Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Con đường tu tiên vốn dĩ là con đường nghịch thiên cải mệnh, sao có thể vì chút hiểm nguy mà lùi bước?” Chàng nói, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. “Tin tưởng ta, Trần Hạo. Ta đã chuẩn bị đủ đan dược giải độc, hơn nữa, Huyễn Mặc Quyển của ta cũng có thể giúp chúng ta.”

Lâm Phong tiến đến gần bờ sông, cẩn thận quan sát. Dòng nước đen kịt chảy chậm rãi, bề mặt phẳng lặng như một tấm gương phản chiếu bầu trời u ám, nhưng ẩn sâu dưới đó là vô vàn hiểm nguy. Chàng lấy Huyễn Mặc Quyển ra khỏi ngực, cuốn trục cổ xưa bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng mờ ảo, màu đen tím, và khẽ rung động. Luồng ánh sáng đó dường như có thể xuyên thấu vào sâu trong lòng đất, cảm nhận được dòng chảy linh khí và độc khí dưới lòng sông. Huyễn Mặc Quyển không những không bị độc khí làm hại, mà còn hấp thụ một phần nhỏ độc khí xung quanh, biến chúng thành năng lượng tinh thuần, khiến Lâm Phong cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với cuốn trục cổ xưa này.

“Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn chúng ta đến phía bên kia sông, Trần huynh. Xem ra Hang Động Linh Thạch nằm ở đó.” Lâm Phong nói, đôi mắt chàng ánh lên vẻ hứng thú. “Nơi này quả thật đặc biệt, độc khí nồng nặc đến vậy mà Huyễn Mặc Quyển vẫn có thể hấp thụ. Đúng là một bảo vật vô giá.” Chàng thầm nghĩ, trong lòng dấy lên niềm tin mãnh liệt rằng chuyến đi này sẽ mang lại không ít thu hoạch.

Trần Hạo nhìn thấy Huyễn Mặc Quyển phát sáng và hấp thụ độc khí, nỗi sợ hãi trong lòng hắn giảm bớt đi phần nào. Hắn biết, Lâm Phong không bao giờ nói suông. “Nếu huynh đệ đã nói vậy, ta sẽ tin huynh đệ đến cùng. Nhưng chúng ta sẽ vượt sông bằng cách nào? Dòng nước này nhìn thôi đã thấy ghê rợn, chưa kể đến những sinh vật có thể ẩn nấp dưới đó.”

Lâm Phong nheo mắt, ánh mắt dò xét khắp bờ sông. Chàng phát hiện một thân cây cổ thụ đã mục ruỗng, đổ nghiêng, một phần thân cây vươn ra giữa dòng sông, tạo thành một chiếc cầu tự nhiên nhưng không mấy vững chắc. “Trần huynh, ngươi thấy thân cây kia không? Chúng ta có thể dùng nó để vượt sông. Tuy nhiên, chúng ta cần phải cẩn thận. Ta cảm thấy có một vài khí tức không mấy thiện lành đang ẩn mình dưới dòng nước đen này.”

Chàng lấy ra một viên Giải Độc Đan từ trong túi trữ vật, đưa cho Trần Hạo. “Ngươi uống viên đan này trước. Nó sẽ giúp chúng ta chống lại độc khí. Ta cũng sẽ dùng một viên.” Viên đan dược tỏa ra một mùi hương thanh mát, xua tan đi phần nào mùi hôi thối của bùn độc. Sau khi uống đan dược, hai người cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, dường như tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình.

“Được!” Trần Hạo đáp lời, sự tin tưởng của hắn vào Lâm Phong đã đạt đến mức tuyệt đối. Hắn không còn e dè nữa, mà thay vào đó là sự quyết tâm đồng hành cùng người huynh đệ này. “Huynh đệ cứ an tâm, ta sẽ bảo vệ huynh đệ từ phía sau. Có bất kỳ sinh vật nào dám ngóc đầu lên, ta sẽ chặt đầu chúng!” Hắn rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng u ám của Hắc Thủy Hà.

Lâm Phong gật đầu, khẽ mỉm cười. “Tốt lắm! Vậy thì, đi thôi!” Chàng bắt đầu bước lên thân cây mục, mỗi bước chân đều cẩn trọng, nhẹ nhàng như một con mèo rừng. Huyễn Mặc Quyển vẫn nằm trong tay chàng, phát ra ánh sáng mờ ảo, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng bao quanh cơ thể hai người, ngăn chặn độc khí xâm nhập. Luồng khí tức cổ xưa mà Huyễn Mặc Quyển cảm nhận được càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn, khiến Lâm Phong biết rằng mình đang tiến rất gần đến mục tiêu.

Hành trình vượt qua Hắc Thủy Hà không hề dễ dàng. Thân cây mục rỗng trơn trượt, phủ đầy rêu và chất nhầy độc hại. Không khí càng lúc càng đặc quánh độc khí, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Chỉ được một đoạn, mặt nước đen kịt bên dưới bỗng nhiên nổi lên những đợt sóng nhỏ. Một vài cái bóng đen lướt nhanh dưới mặt nước, và sau đó là những tiếng "tõm, tõm" nặng nề vang lên.

“Cẩn thận! Có thứ gì đó dưới nước!” Trần Hạo hét lên, giọng hắn căng thẳng, ánh mắt sắc bén quét qua mặt nước. Ngay lập tức, vài con thủy quái hình thù kỳ dị, thân hình trơn nhớt với những chiếc răng nanh sắc nhọn như dao cạo, lao lên khỏi mặt nước, nhắm thẳng vào hai người. Chúng có đôi mắt đỏ ngầu, phát ra thứ ánh sáng tà ác, và từ miệng chúng, những luồng độc khí xanh lè phun ra, hòa vào không khí.

Lâm Phong không hề hoảng sợ. Chàng đã dự liệu được điều này. “Đừng lo, giữ vững tâm trí! Đan dược giải độc đã chuẩn bị sẵn!” Chàng quát lớn, đồng thời vận chuyển linh lực trong đan điền, dồn vào Huyễn Mặc Quyển. Cuốn trục cổ xưa bỗng chốc phát sáng rực rỡ hơn, một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa ra xung quanh, đẩy lùi những luồng độc khí đang vây lấy họ. Cùng lúc đó, chàng rút ra một vài lá bùa từ túi trữ vật, niệm chú và tung ra. Những lá bùa hóa thành những tia sáng rực rỡ, bắn thẳng vào lũ thủy quái.

“Huyễn Mặc Quyển, hấp thụ!” Lâm Phong lầm bầm, trong khoảnh khắc đó, cuốn trục cổ xưa dường như mở ra một lỗ đen nhỏ, hút lấy những luồng độc khí mà lũ thủy quái phun ra, biến chúng thành năng lượng. Huyễn Mặc Quyển rung lên mãnh liệt, như thể đang vui mừng vì được bổ sung năng lượng.

Lũ thủy quái bị tia sáng từ bùa chú đánh trúng, lập tức kêu lên những tiếng rít chói tai, thân thể chúng bị đốt cháy, rơi tõm xuống nước và nhanh chóng tan rữa trong dòng nước đen. Tuy nhiên, chúng quá đông. Một con thủy quái khác, to lớn hơn, với lớp vảy cứng như sắt và đôi càng sắc nhọn, bất ngờ lao lên từ dưới nước, nhắm thẳng vào Trần Hạo.

“Huynh đệ!” Trần Hạo kêu lên, nhưng hắn không lùi bước. Hắn vung kiếm, linh lực dồn vào lưỡi kiếm, tạo thành một vòng sáng xanh lam sắc bén. “Chết tiệt lũ yêu vật!” Hắn hét lên, một nhát chém ngang, tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Con thủy quái bị kiếm của Trần Hạo chém trúng, lớp vảy cứng như sắt của nó bị rách một vết sâu, máu đen đặc quánh trào ra. Tuy nhiên, nó vẫn không chết, ngược lại còn trở nên hung hãn hơn, đôi càng sắc nhọn chộp lấy thân cây, cố gắng lật đổ Trần Hạo.

Lâm Phong thấy tình thế nguy cấp, không chần chừ. Chàng nhanh chóng niệm một loạt chú pháp, một làn sóng linh lực mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển bùng nổ, đánh thẳng vào con thủy quái. Đồng thời, chàng rút ra một viên Hỏa Đạn Phù, ném thẳng vào vết thương của nó. “Trần huynh, lùi lại!”

Viên Hỏa Đạn Phù nổ tung với một tiếng “BÙM” lớn, ngọn lửa đỏ rực bùng lên, thiêu đốt con thủy quái. Con yêu vật rít lên đau đớn, thân thể nó chìm dần xuống dòng nước đen, để lại một vệt khói và mùi khét lẹt.

“Phù...” Trần Hạo thở phào nhẹ nhõm. “Cảm ơn huynh đệ! Lũ yêu vật này thật lì lợm!” Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Lâm Phong, huynh đệ thật sự là một thiên tài! Ta chưa từng thấy ai có thể sử dụng pháp khí và đan dược một cách linh hoạt đến vậy!”

Lâm Phong chỉ mỉm cười. “Chỉ là một chút kinh nghiệm mà thôi, Trần huynh. Chúng ta phải nhanh chóng vượt qua đây. Độc khí càng lúc càng nồng, và ta không muốn có thêm bất ngờ nào nữa.” Chàng cảm thấy cơ thể đã thấm mệt sau khi liên tục vận dụng linh lực, nhưng đôi mắt chàng vẫn sáng rực, tràn đầy quyết tâm. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng vẫn rung lên nhè nhẹ, như một trái tim đang đập, liên tục chỉ dẫn.

Sau một hồi chiến đấu căng thẳng và vượt qua những hiểm nguy rình rập, cuối cùng hai người cũng đặt chân lên bờ bên kia của Hắc Thủy Hà. Không khí ở đây vẫn ẩm ướt và u ám, nhưng mùi độc hại đã giảm đi đáng kể. Cảnh vật cũng thay đổi hoàn toàn. Thay vì những cây cối héo úa, họ thấy những tảng đá lớn màu xám tro, phủ đầy rêu xanh và địa y. Những bụi cây lúp xúp mọc rải rác, lá cây có màu xanh đậm một cách bất thường, dường như hấp thụ được một loại năng lượng kỳ lạ nào đó.

Lâm Phong đi trước, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng rung động dữ dội hơn bao giờ hết, chỉ thẳng vào một vách đá lớn. “Xem ra là ở đây rồi, Trần huynh!” Chàng nói, giọng nói pha lẫn sự phấn khích và thận trọng. “Khí tức cổ xưa đang phát ra từ phía đó.”

Họ tiến đến vách đá, và sau một bụi cây rậm rạp được ngụy trang khéo léo bằng những dây leo chằng chịt, một khe nứt lớn hiện ra. Khe nứt đó đủ rộng để một người trưởng thành có thể lách qua, nhưng bên trong lại tối tăm như nuốt chửng mọi ánh sáng. Một luồng gió lạnh lẽo, ẩm ướt thổi ra từ bên trong, mang theo mùi đất đá và một chút hương vị khoáng vật thoang thoảng.

“Đây chắc chắn là lối vào Hang Động Linh Thạch!” Trần Hạo thì thầm, đôi mắt hắn lấp lánh sự tò mò. “Nhưng sao lại ẩn mình kỹ đến vậy?”

Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng bước đến gần khe nứt, cẩn thận quan sát. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ suy tư. Ngay khi chàng đặt chân vào ngưỡng cửa hang động, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, gần như không thể nghe thấy. Ngay sau đó, một luồng khí độc màu tím nhạt, gần như trong suốt, từ đâu đó trong bóng tối bỗng nhiên phun ra, nhắm thẳng vào hai người. Đồng thời, một ảo ảnh chợt hiện lên trước mắt họ: một con mãng xà khổng lồ với đôi mắt rực lửa đang há to miệng, chuẩn bị nuốt chửng họ.

“Cái gì thế này? Lối vào sao lại có bẫy?” Trần Hạo hét lên, hắn giật mình lùi lại, tay siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt hoảng sợ nhìn vào ảo ảnh con mãng xà đang lao tới.

Lâm Phong phản ứng cực nhanh. “Đừng hoảng sợ, Trần huynh! Đây là ảo ảnh và độc khí! Giữ vững tâm trí!” Chàng quát lớn, đồng thời vận chuyển linh lực, một luồng sáng xanh từ Huyễn Mặc Quyển bùng lên, bao phủ lấy hai người. Luồng sáng này không chỉ xua tan độc khí mà còn phá vỡ ảo ảnh con mãng xà, khiến nó tan biến như làn khói. Lâm Phong nhanh chóng rút lui một bước, ánh mắt nheo lại, nhìn sâu vào trong hang động tối tăm. Chàng biết đây chỉ là một cái bẫy đơn giản, nhưng nó lại được bố trí rất tinh vi, đủ để đánh lừa những tu sĩ thiếu kinh nghiệm.

Chàng lấy ra một viên Biến Sắc Phù, ném vào bên trong hang động. Viên phù phát ra một ánh sáng mờ ảo, lập tức phản chiếu những sợi tơ mỏng manh, gần như vô hình, giăng mắc ngang lối đi. Chúng được bao phủ bởi một lớp độc tố và được kết nối với một cơ quan tinh xảo. “Hừm, xem ra đây không phải là một hang động tự nhiên đơn thuần, mà là một di tích cổ xưa được bảo vệ bởi những trận pháp và cơ quan phức tạp.” Lâm Phong lẩm bẩm, trong lòng dấy lên một sự hứng thú tột độ.

Lâm Phong nhanh chóng phân tích cấu trúc của cái bẫy. Chàng nhận ra rằng nó hoạt động dựa trên áp lực. Chàng hít một hơi thật sâu, vận dụng linh lực, ném một hòn đá nhỏ vào một điểm cụ thể trên vách đá. “Rắc!” Một tiếng động nhỏ vang lên, và sau đó, toàn bộ sợi tơ độc hại cùng cơ quan tinh xảo đều thu lại, biến mất vào trong vách đá, như thể chưa từng tồn tại. Cái bẫy đã được hóa giải một cách hoàn hảo.

“Ngươi có cảm nhận được không, Trần Hạo? Một luồng năng lượng... rất mạnh... và rất cổ xưa.” Lâm Phong hỏi, giọng nói chàng trầm thấp, đôi mắt chàng không rời khỏi sâu bên trong hang động. “Nó giống như... tiếng gọi của một thế giới đã bị lãng quên.” Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đột nhiên rung lên dữ dội hơn, từng đợt sóng năng lượng vô hình lan tỏa ra, và một ánh sáng mờ ảo màu đen tím từ nó chiếu rọi vào sâu trong hang. Luồng cảm giác mạnh mẽ truyền vào tâm trí Lâm Phong, không phải là tiếng nói, mà là một sự rung động của thời gian, của lịch sử, báo hiệu sự hiện diện của một thứ gì đó vô cùng vĩ đại.

Trần Hạo gật đầu, gương mặt hắn tràn ngập sự ngạc nhiên và kính sợ. “Ta... ta có thể cảm nhận được! Một luồng linh khí tinh thuần đến lạ, nhưng lại mang theo một khí tức rất xa xưa, như đến từ hàng vạn năm trước. Nó làm ta cảm thấy vừa choáng ngợp, vừa... nhỏ bé.” Hắn nhìn vào sâu trong hang động, nơi bóng tối vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, hắn có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang âm ỉ cháy, như một trái tim khổng lồ đang đập.

Lâm Phong khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự dao động của Huyễn Mặc Quyển. Cuốn trục cổ xưa này dường như có một mối liên kết sâu sắc với Hang Động Linh Thạch, với những bí mật của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến'. Luồng năng lượng mà chàng cảm nhận được không chỉ là linh khí, mà còn là một loại ý chí, một dấu vết của nền văn minh cổ xưa, một lời mời gọi đến từ quá khứ xa xăm.

“Đây chỉ là khởi đầu, Trần huynh.” Lâm Phong mở mắt ra, đôi mắt chàng rực sáng một cách lạ thường, tràn ngập sự phấn khích và quyết tâm. “Một cạm bẫy đơn giản đã được bố trí tinh vi như vậy, chứng tỏ những gì bên trong sẽ còn vĩ đại hơn rất nhiều. Huyễn Mặc Quyển đang dẫn ta đến đây, và ta tin rằng, nó không chỉ để tìm kiếm linh thạch.” Chàng nhìn sâu vào hang động, nơi bóng tối dày đặc vẫn bao trùm, nhưng trong tâm trí chàng, một cánh cửa đã mở ra, dẫn đến một thế giới đầy bí ẩn và cơ duyên.

“Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Ta đã sẵn sàng, Hang Động Linh Thạch. Hãy cho ta thấy những bí mật mà ngươi đã cất giấu từ ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’.” Lâm Phong thì thầm, bước chân chàng vững vàng tiến vào bóng tối, theo sau là Trần Hạo với niềm tin không lay chuyển. Cánh cửa bí ẩn đã mở ra, và một hành trình khám phá những điều vĩ đại nhất của tu tiên giới đang chờ đợi họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ