Màn đêm buông xuống đã bị xua tan bởi ánh bình minh yếu ớt, nhưng không phải bằng sự ấm áp quen thuộc của một ngày mới, mà bằng một thứ ánh sáng lạnh lẽo, hằn lên sự hoang tàn của Đế Đô Long Phượng. Mùi khói bụi, mùi máu tanh và thứ mùi ngai ngái đặc trưng của ma khí còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về trận chiến vừa qua.
Lâm Phong khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh của gió sớm, mà vì sự trống rỗng đến cùng cực đang bủa vây tâm trí chàng. Chàng nằm trên một tảng đá vỡ nát, nơi trước đó không lâu là một phần của quảng trường lộng lẫy, giờ chỉ còn là bãi chiến trường ngổn ngang gạch đá, tro tàn và những vết nứt sâu hoắm do pháp thuật để lại. Ánh mắt chàng vô hồn nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, nơi những tia nắng đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt, vẽ nên một bức tranh u ám nhưng đầy bi tráng. Từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể Lâm Phong đều như đang rên rỉ, không phải vì thương tích thể xác, mà vì sự quá tải của một nguồn năng lượng khổng lồ vừa được dung hợp, và một dòng chảy ký ức hàng ngàn năm tuổi vừa ập đến, xé toạc tâm hồn chàng ra từng mảnh rồi cố gắng vá víu lại theo một cách hoàn toàn mới.
“Phong ca, huynh không sao chứ? Sắc mặt huynh tái nhợt quá.”
Một giọng nói trong trẻo, mang theo sự lo lắng tột độ, vang lên bên tai Lâm Phong. Chàng khẽ nghiêng đầu, nhìn thấy Tuyết Dao đang quỳ bên cạnh, bàn tay nàng lạnh ngắt nhưng ấm áp lạ thường khi chạm vào trán chàng. Nàng tiên tử băng tuyết ngày thường lạnh lùng như sương giá, giờ đây đôi mắt phượng dài của nàng lại tràn ngập những tia lo âu, làn da trắng ngần như ngọc bích càng thêm phần tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo. Mái tóc đen nhánh của nàng có chút rối bời, nhưng vẫn không làm lu mờ vẻ đẹp thoát tục, thanh khiết của nàng.
Bên cạnh Tuyết Dao là Hạ Vũ, nàng tiên y nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, đang bận rộn băng bó cho một binh sĩ bị thương. Nàng cũng nhìn Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và lo lắng, nhưng không lên tiếng, sợ làm phiền suy nghĩ hỗn loạn của chàng. Mái tóc đen mượt mà của Hạ Vũ hơi xõa ra, nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng, thanh khiết. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu xanh lá cây nhạt, đơn giản nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát, tựa như một đóa hoa sen giữa bùn lầy.
Lâm Phong muốn đáp lời, nhưng cổ họng chàng khô khốc, cảm giác như có cả một vùng hoang mạc đang giằng xé bên trong. Chàng chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an, nhưng nụ cười ấy méo mó và gượng gạo đến lạ. Trong tâm trí chàng, những mảnh ký ức vụn vỡ của Long Phượng Cổ Tộc đang quay cuồng, những hình ảnh về một thế giới cổ xưa, về những trận chiến long trời lở đất, về một trách nhiệm nặng nề mà chàng chưa bao giờ biết đến. Chàng đã hấp thu Ma Tôn Huyết Ảnh, không chỉ sức mạnh, mà còn cả một phần ý chí, một phần quá khứ của hắn. Điều đó khiến chàng nhận ra, Ma Tôn không chỉ là một kẻ thù, mà là một nạn nhân, một tàn dư của một câu chuyện bi tráng hơn rất nhiều. Hắn chỉ là một mảnh vỡ của một thực thể cổ xưa, bị phong ấn bởi chính gia tộc chàng – Long Phượng Cổ Tộc – những "người gác cổng" của Thiên Đạo.
“Gia tộc của ta… không phải chỉ là những người phong ấn Ma Tôn… Họ là những người gác cổng… những người duy trì trật tự… nhưng cũng là những kẻ… mang trong mình gánh nặng… của sự cô độc…” Lâm Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, như vừa trải qua một giấc mơ dài và chân thực đến ám ảnh. Những lời ấy không phải chàng nói với Tuyết Dao, mà là nói với chính mình, với những bóng ma ký ức đang nhảy múa trong tâm trí.
Tuyết Dao vội vàng nắm chặt tay Lâm Phong, cảm nhận sự lạnh lẽo và run rẩy từ chàng. “Phong ca, huynh… huynh có ổn không? Những ký ức đó… có quá sức với huynh không?” Nàng biết, sau khi hấp thu Ma Tôn Huyết Ảnh, Lâm Phong không chỉ mạnh hơn, mà còn phải gánh chịu một thứ gì đó vô cùng to lớn.
Lâm Phong lắc đầu, cố gắng xua đi những ảo ảnh đang cuộn trào. “Không… chỉ là… quá nhiều. Quá khứ, hiện tại, tương lai… tất cả như hòa vào một. Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn không phải là kẻ thù cuối cùng. Hắn chỉ là một tàn dư, một mảnh vỡ của một ý chí cổ xưa hơn, một thế lực lớn hơn nhiều.”
Đúng lúc đó, Lam Yên xuất hiện, dáng người cao ráo, săn chắc của nàng toát lên vẻ mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng. Nàng khoác trên mình bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua chiến trường, dừng lại trên Lâm Phong với vẻ mặt kiên nghị. Mái tóc màu nâu đỏ của nàng buộc cao đuôi ngựa, hơi rối bời sau một đêm chiến đấu.
“Đại nhân, tàn dư Huyết Ảnh Giáo đang cố chạy trốn. Chúng thần đã bắt được một vài tên Hắc Sa Hộ Pháp, và đang truy quét những kẻ còn lại. Chúng thần sẽ không bỏ sót một ai!” Lam Yên báo cáo, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng ánh mắt nàng vẫn thoáng lộ vẻ lo lắng khi nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt Lâm Phong.
Lâm Phong cố gắng chống tay đứng dậy, cơ thể chàng nặng trĩu, nhưng ý chí lại kiên định đến lạ. Một luồng sức mạnh mới đang chảy tràn trong huyết mạch, khiến chàng cảm thấy như mình có thể bạt núi lấp biển, nhưng đồng thời, nó cũng mang theo một cảm giác cô độc, lạc lõng. Chàng biết, đây là cái giá của sức mạnh và tri thức. Chàng nhìn Lam Yên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây không còn vẻ hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự sắc bén, trầm tĩnh của một người lãnh đạo.
“Yên nhi, truy quét toàn bộ, không để lại mầm họa!” Lâm Phong ra lệnh, giọng nói tuy khàn đặc nhưng chứa đựng một ý chí thép. “Đừng để bất kỳ kẻ nào lợi dụng sự hỗn loạn này để gieo rắc tai họa cho Đại Chu. Những kẻ phản bội cấu kết với Huyết Ảnh Giáo, cũng phải bị bắt giữ và xử lý thích đáng.”
Lam Yên gật đầu kiên nghị, không hỏi thêm một lời nào. Nàng biết, Lâm Phong không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là người mà nàng nguyện ý trung thành tuyệt đối. Nàng xoay người, nhanh chóng truyền lệnh cho các binh sĩ còn lại, bắt đầu công cuộc truy quét tàn dư. Tiếng vó ngựa xa xa, tiếng binh khí va chạm, tiếng hô hoán của binh lính vang vọng trong không khí lạnh lẽo của buổi sáng, như một khúc ca bi tráng cho một đêm chiến tranh và một ngày mới đầy thử thách.
Lâm Phong đứng thẳng người, cảm nhận từng cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi máu và bụi đất. Chàng nhìn về phía bầu trời đang dần sáng rõ, ánh mắt chứa đựng sự tĩnh lặng đến khó tả, như chứa đựng cả biển trời tinh tú. Nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn đó một sự bối rối, một sự choáng ngợp trước dòng thông tin khổng lồ vừa ập đến.
“Thiên Đạo Vô Tình… Nhân Đạo Hữu Tình… Tu Đạo Vô Tận… Tình Ái Vô Biên…” Chàng lặp lại những câu nói quen thuộc, nhưng lần này, chúng mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết, như một sợi chỉ xuyên suốt hành trình của chàng. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Cái ‘Đạo’ của Ma Tôn là nuốt chửng… nhưng cái ‘Đạo’ của ta… là bảo vệ. Ta đã từ chối hắn, và ta đã chiến thắng.”
Nhưng chiến thắng này không mang lại sự nhẹ nhõm hoàn toàn. Chàng cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ, nhưng đồng thời, một nguồn sức mạnh khổng lồ đang chảy tràn trong cơ thể. Công pháp Thôn Phệ đã hấp thu tinh hoa của Ma Tôn, khiến tu vi của chàng vững chắc ở Hóa Thần kỳ, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá lên một cảnh giới cao hơn. Nhưng kèm theo đó, là vô số ký ức và tri thức cổ xưa, những gánh nặng mà gia tộc chàng đã mang theo qua hàng ngàn năm. Những ký ức về sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt 2000 năm trước, về vai trò thực sự của gia tộc chàng, về những hiểm nguy tiềm ẩn mà thế giới này đang đối mặt.
Lâm Phong không chỉ hấp thu sức mạnh, mà còn hấp thu cả một phần ý chí, một phần quá khứ của Ma Tôn. Giờ đây, chàng hiểu rõ hơn bao giờ hết, rằng Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù cuối cùng. Hắn chỉ là một tàn dư, một mảnh vỡ của một thế lực lớn hơn, một ý chí tồn tại lâu đời hơn nhiều. Và Ma Tôn Huyết Ảnh, dù đã bị Lâm Phong đồng hóa, có thể không biến mất hoàn toàn, mà chỉ tan biến vào hư vô, hoặc ẩn sâu trong tiềm thức của chàng, chờ đợi một ngày tái xuất, hoặc trở thành một phần của Lâm Phong, ảnh hưởng đến chàng theo những cách không ngờ tới.
Lâm Phong khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng hỗn loạn nhưng đầy uy lực đang chảy trong huyết mạch. Chàng đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Con đường phía trước, chàng biết, sẽ còn dài và đầy chông gai hơn nữa. Bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt, về sự suy yếu của thế giới tu tiên, và về vai trò thực sự của huyết mạch cổ xưa trong cơ thể chàng, tất cả giờ đây như một bức màn khổng lồ, dần dần hé mở.
“Ta… cần thời gian…” Lâm Phong nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. “Cần thời gian để hiểu… để dung hợp… và để chuẩn bị.” Chàng nhìn Tuyết Dao, ánh mắt nàng vẫn tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng tràn ngập tình yêu thương và sự tin tưởng. Hạ Vũ, tuy chỉ im lặng, nhưng bàn tay nàng nhẹ nhàng đặt lên vai chàng như một lời an ủi vô tiếng.
Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng ả lên chiến trường hoang tàn, như một lời hứa về một khởi đầu mới, nhưng cũng ẩn chứa những lời cảnh báo về những thử thách còn lớn hơn nhiều. Lâm Phong đã chiến thắng Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình khám phá bản thân và đối mặt với những bí ẩn của vũ trụ, mà chàng, người mang trong mình Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ phải một mình gánh vác.
***
Buổi chiều cùng ngày, một sảnh đường tạm bợ trong Hoàng Cung Đế Đô Long Phượng đã được dọn dẹp sạch sẽ, dù những vết nứt trên tường và trần nhà vẫn còn hằn rõ, gợi nhắc về cuộc chiến khốc liệt vừa qua. Không khí trong sảnh đường trang trọng nhưng nặng nề, một mùi hương trầm dịu nhẹ cố gắng xua đi mùi ẩm mốc và ma khí còn vương vấn. Ánh sáng từ những cửa sổ bị vỡ được thay thế bằng những tấm vải lụa che chắn tạm thời, khiến căn phòng chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ u ám. Bên ngoài, gió mạnh rít qua những khe hở, mang theo tiếng lá cây xào xạc và đôi khi là tiếng binh sĩ đang dọn dẹp, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã.
Trong căn phòng này, Lâm Phong đã triệu tập những người mà chàng tin tưởng nhất: Tuyết Dao, Lam Yên, Hạ Vũ, và Lý Nguyên Hạo. Chàng ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ tuy đã bớt đi phần mệt mỏi nhưng vẫn toát lên một sự trầm tư sâu sắc. Khuôn mặt thanh tú của chàng giờ đây có thêm vài đường nét kiên nghị, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa một nỗi niềm khó tả. Chàng mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, nhưng lại càng tôn lên vẻ phóng khoáng và uy nghi.
Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ và bộ râu tóc điểm bạc, ngồi đối diện Lâm Phong. Đôi mắt ông ánh lên vẻ kinh ngạc và suy tư, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin mà Lâm Phong đã hé lộ. Bên cạnh ông là Tuyết Dao, nàng tiên tử với vẻ đẹp thoát tục, ngồi thẳng lưng nhưng ánh mắt không rời khỏi Lâm Phong, sự lo lắng không thể che giấu. Lam Yên, với dáng vẻ mạnh mẽ, phóng khoáng, đứng ở một bên, tay vẫn đặt nhẹ lên chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào, nhưng đôi mắt sắc bén của nàng cũng ẩn chứa sự hoài nghi và tò mò. Hạ Vũ ngồi gần Tuyết Dao, vẻ mặt dịu dàng của nàng tràn ngập sự cảm thông, nàng lặng lẽ rót trà cho mọi người, từng cử chỉ đều nhẹ nhàng, thanh thoát.
Sau một hồi trầm mặc, Lâm Phong thở dài một tiếng, như trút đi một phần gánh nặng trong lòng. “Ta đã thấy… một phần của quá khứ.” Giọng nói của chàng trầm thấp, mang theo một chút nặng nề. “Gia tộc ta, Long Phượng Cổ Tộc, là những người đã phong ấn thực thể ban đầu của Ma Tôn 2000 năm trước, khi Thiên Đạo xuất hiện vết nứt.”
Lý Nguyên Hạo nghe vậy, đôi mắt già nua của ông chợt lóe lên một tia sáng kinh ngạc. Ông đặt tách trà xuống, tiếng va chạm khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Thiên Đạo Vết Nứt? Lão phu chỉ nghe nói đó là một truyền thuyết cổ xưa… về một sự kiện khiến linh khí thế gian suy yếu, và các giới diện bị chia cắt… không ngờ lại có thật, và liên quan đến ngươi, Lâm Phong.”
Ông khẽ lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy sự phức tạp. “Truyền thuyết kể rằng, vào thời điểm đó, có một thế lực tà ác cực kỳ cường đại đã cố gắng xé toạc Thiên Đạo, nuốt chửng linh khí của toàn bộ giới diện. Và cũng có những Hộ Thiên Giả xuất hiện để ngăn chặn. Chẳng lẽ… Long Phượng Cổ Tộc chính là những Hộ Thiên Giả đó?”
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, xen lẫn một chút hoài nghi. “Vậy những lời Ma Tôn Huyết Ảnh nói ở chiến trường… hắn không phải nói dối hoàn toàn sao? Hắn bảo gia tộc huynh chính là kẻ đã phong ấn hắn, và huynh mang trong mình huyết mạch của kẻ thù.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt xa xăm. “Hắn chỉ nói một phần sự thật, để thao túng ta. Hắn muốn ta tin rằng huyết mạch của ta là một lời nguyền, một xiềng xích, và chỉ có giải phóng hắn, mới có thể giải phóng bản thân. Nhưng gánh nặng của Long Phượng Cổ Tộc, trách nhiệm duy trì trật tự… là có thật.” Chàng dừng lại một chút, nhìn từng người một. “Long Phượng Cổ Tộc không phải chỉ là những kẻ phong ấn. Họ là những người gác cổng, những người bảo vệ sự cân bằng của Thiên Đạo. Họ đã hy sinh rất nhiều để ngăn chặn thực thể gốc của Ma Tôn, để bảo vệ thế gian này khỏi bị hủy diệt hoàn toàn. Và huyết mạch của ta… chính là lời thề, là sự kế thừa của trách nhiệm đó.”
Lam Yên nắm chặt chuôi kiếm, giọng nói có chút nóng nảy. “Vậy những kẻ tàn dư của Ma Tôn Huyết Ảnh, những Hắc Sa Hộ Pháp kia, chúng ta có nên tận diệt chúng hoàn toàn không? Hay chúng cũng chỉ là những quân cờ bị lợi dụng?”
Lâm Phong khẽ lắc đầu. “Chúng là những kẻ bị mê hoặc, bị tha hóa bởi tà thuật. Nhưng chúng đã gây ra tội ác, và phải chịu sự trừng phạt. Hơn nữa, chúng vẫn là mầm mống tai họa. Tuyệt đối không được nương tay.” Chàng nhìn Lam Yên, ánh mắt kiên định. “Nhưng cũng cần tìm hiểu, liệu có còn thế lực nào đứng sau chúng, hoặc có kẻ nào đang lợi dụng sự hỗn loạn này để trục lợi hay không.”
Hạ Vũ, với giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn, cất lời. “Lâm Phong ca ca, huynh có cảm thấy… có bất kỳ sự thay đổi nào trong tâm hồn sau khi dung hợp sức mạnh của Ma Tôn không? Có bất kỳ ảnh hưởng nào từ ý chí của hắn không?” Nàng lo lắng nhất chính là điều này, sợ Lâm Phong sẽ bị tà niệm xâm nhiễm.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng hỗn loạn nhưng đầy uy lực đang chảy trong huyết mạch. “Ta không phủ nhận, có một phần ý chí của hắn đã hòa vào ta. Một sự khao khát quyền lực tột độ, một sự căm phẫn đối với Thiên Đạo. Nhưng ‘Đạo’ của ta là bảo vệ, là kiến tạo. Ta đã đối mặt với hắn, và ta đã chiến thắng. Ta tin rằng, ta có thể dung hòa nó, biến nó thành sức mạnh của riêng ta, không để nó thao túng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo của ta, là do ta tự định đoạt!”
Lý Nguyên Hạo nghe vậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm. “Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Ta tin tưởng vào đạo tâm của ngươi, Lâm Phong. Nếu Long Phượng Cổ Tộc thực sự là những Hộ Thiên Giả, thì sự xuất hiện của ngươi trong thời loạn thế này, có lẽ không phải là ngẫu nhiên. Có lẽ, đây là ý trời, để ngươi tiếp tục gánh vác sứ mệnh của tổ tiên.”
Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cơn gió vẫn đang rít gào. “Sứ mệnh… Gánh nặng này thật sự không nhỏ. Thiên Đạo Vết Nứt, sự suy yếu của linh khí, sự xuất hiện của Ma Tôn Huyết Ảnh… tất cả đều liên quan đến nhau. Có lẽ, thế lực thực sự đứng sau Thiên Đạo Vết Nứt vẫn còn tồn tại, và Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối bị điều khiển.”
Chàng đứng dậy, đi tới tấm bản đồ Đại Chu được trải trên bàn, ngón tay khẽ lướt qua những vùng đất. “Chúng ta đã bảo vệ Đế Đô Long Phượng, nhưng đây chỉ là một chiến thắng nhỏ. Đại Chu vẫn đang trong loạn lạc, và những bí ẩn lớn hơn về Thiên Đạo Vết Nứt, về Long Phượng Cổ Tộc… vẫn chưa được giải đáp. Ta cảm thấy, có một tiếng gọi từ sâu thẳm huyết mạch, thôi thúc ta đi tìm kiếm sự thật.”
Tuyết Dao cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh chàng, ánh mắt nàng chất chứa sự kiên định. “Dù huynh đi đâu, làm gì, thiếp sẽ luôn ở bên huynh.”
Lam Yên gật đầu kiên nghị, “Đại nhân, bất kể mệnh lệnh gì, chúng thần sẽ tuân theo!”
Hạ Vũ khẽ mỉm cười, “Lâm Phong ca ca, đừng quá lo lắng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ.”
Lâm Phong nhìn những người bạn, người thân yêu của mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Sự cô độc mà chàng cảm nhận được từ huyết mạch cổ xưa đã được xoa dịu đi phần nào bởi tình cảm chân thành của họ. Chàng biết, con đường phía trước còn dài, nhưng chàng không hề đơn độc.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng óng ả đã xua tan đi hoàn toàn bầu không khí u ám của những ngày qua, rải rắc xuống Đế Đô Long Phượng một vẻ đẹp tráng lệ nhưng vẫn còn mang dấu vết của chiến tranh. Quảng trường trung tâm, nơi từng là bãi chiến trường ngổn ngang, giờ đã được dọn dẹp phần nào. Dù gạch đá vẫn còn chất đống ở một vài góc, nhưng con đường chính đã quang đãng, và những biểu ngữ tạm bợ mang dòng chữ “Đại Chu Vạn Tuế”, “Hoàng Gia Trọng Chấn” được treo khắp nơi, mang đến một tia hy vọng mới. Mùi máu tanh đã biến mất, thay vào đó là mùi hương của gỗ mới, của vôi vữa, và thoang thoảng hương hoa từ các vườn thượng uyển chưa bị tàn phá hoàn toàn. Tiếng gió rít đêm qua đã nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo, tiếng binh sĩ dọn dẹp, tiếng người nói chuyện xôn xao, và tiếng rao hàng xa xa, báo hiệu sự hồi sinh của một thành phố.
Trên một bục cao được dựng tạm bợ giữa quảng trường, Lâm Phong xuất hiện, bên cạnh chàng là Lý Nguyên Hạo, Lam Yên, và một vài vị quan lại trung thành. Dáng người Lâm Phong cao ráo, cân đối, khoác lên mình một bộ trường bào màu xanh sẫm thêu họa tiết rồng phượng đơn giản nhưng uy nghi. Khuôn mặt thanh tú của chàng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự kiên nghị và quyết đoán. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng lướt qua đám đông dân chúng đang tụ tập phía dưới, ánh lên một tia sáng của niềm tin và hy vọng.
Đám đông dân chúng, từ những thương nhân giàu có đến những người dân lao động nghèo khổ, đều ngước nhìn chàng với ánh mắt vừa kính phục, vừa tò mò, vừa tràn đầy hy vọng. Họ đã trải qua một đêm kinh hoàng, chứng kiến sự tàn phá của Ma Tôn Huyết Ảnh và sự dũng cảm của vị anh hùng trẻ tuổi.
“Các vị bách tính của Đại Chu!” Giọng nói của Lâm Phong vang vọng khắp quảng trường, tuy không quá lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại, khiến mọi người đều phải lắng nghe. “Đại Chu chúng ta đã trải qua một cơn phong ba bão táp. Kẻ thù tà ác, Ma Tôn Huyết Ảnh, đã gieo rắc tai ương, khiến Đế Đô chúng ta chịu nhiều tổn thất. Nhưng nhờ vào sự đồng lòng của tất cả chúng ta, nhờ vào sự dũng cảm của các binh sĩ, các tu sĩ, và cả những người dân bình thường, chúng ta đã chiến thắng!”
Một tiếng reo hò vang lên trong đám đông, xen lẫn tiếng vỗ tay. Mặc dù vẫn còn nhiều nỗi lo, nhưng niềm vui chiến thắng và sự cảm kích đối với Lâm Phong là điều không thể phủ nhận.
Lâm Phong giơ tay ra hiệu cho đám đông im lặng, và chàng tiếp tục. “Tuy nhiên, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết. Tàn dư của Huyết Ảnh Giáo vẫn còn lẩn trốn, và những kẻ cơ hội, những kẻ phản bội đã cấu kết với chúng, vẫn đang rình rập.” Ánh mắt chàng đột nhiên trở nên sắc lạnh, lướt qua một góc quảng trường nơi vài vị quan lại đang đứng, khiến họ không khỏi run rẩy.
“Ta, Lâm Phong, với sự ủy thác của Hoàng gia và sự ủng hộ của chính đạo, tuyên bố: Tất cả những kẻ phản bội, từ Đại Quan Tham cho đến những viên chức nhỏ nhất đã thông đồng với Ma Tôn Huyết Ảnh, sẽ bị bắt giữ ngay lập tức và chịu sự trừng phạt thích đáng theo luật pháp Đại Chu!”
Ngay lập tức, Lam Yên ra hiệu. Các binh sĩ hoàng gia, vốn đã được chuẩn bị từ trước, nhanh chóng tiến lên, bắt giữ Đại Quan Tham và một số quan lại khác. Những tiếng la hét, van xin vang lên, nhưng nhanh chóng bị át đi bởi tiếng reo hò của dân chúng, những người đã quá chán ghét sự tham nhũng và áp bức.
Lý Nguyên Hạo đứng cạnh Lâm Phong, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Quả là một vị minh chủ.”
Lâm Phong tiếp tục, giọng nói trở nên hùng hồn hơn. “Đại Chu đã trải qua phong ba, nhưng chúng ta sẽ không gục ngã! Ta Lâm Phong, cùng với các vị, sẽ kiến tạo một Đại Chu vững mạnh hơn! Chúng ta sẽ bắt tay vào công cuộc tái thiết, khôi phục lại sự phồn vinh của Đế Đô, và xây dựng một vương triều công bằng, thịnh vượng cho tất cả mọi người!”
Lâm Phong ngưng lời, ánh mắt chàng lướt qua đám đông một lần nữa. Trong số những khuôn mặt đang reo hò phấn khích, chàng vẫn cảm nhận được vài ánh mắt lén lút, đầy căm thù và toan tính. Đó là những tên Hắc Sa Hộ Pháp còn sống sót, hoặc những kẻ đã từng là tay sai của Huyết Ảnh Giáo, giờ đây đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để nổi dậy một lần nữa. Chúng không thể tin được rằng Ma Tôn Huyết Ảnh đã bị đánh bại, và chúng căm hận Lâm Phong, kẻ đã phá tan kế hoạch của chúng. Chúng thì thầm to nhỏ, trao đổi những ánh mắt đầy âm mưu, thề rằng sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Những ánh mắt ấy, dù lén lút đến đâu, cũng không thoát khỏi giác quan nhạy bén của Lâm Phong. Chàng khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng hiện trên khuôn mặt. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Chàng thầm nhủ. “Các ngươi muốn gây rối ư? Vậy thì ta sẽ cho các ngươi thấy, ai mới là kẻ thống trị thực sự!”
Chàng không nói ra, nhưng trong lòng chàng đã có quyết định. Đại Chu sẽ được củng cố, những kẻ phản bội sẽ bị trừng trị, và những mầm mống tai họa sẽ bị nhổ tận gốc. Nhưng đây chỉ là bước đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc hành trình khám phá bí ẩn về huyết mạch của chàng và Thiên Đạo Vết Nứt, chỉ mới bắt đầu.
***
Đêm khuya, Hoàng Cung Đế Đô Long Phượng chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ rì rào qua những tán cây cổ thụ trong vườn thượng uyển và tiếng côn trùng kêu rả rích. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, rải rắc thứ ánh sáng bạc huyền ảo xuống những mái ngói vàng óng, những bức tường chạm trổ tinh xảo của Hoàng Cung. Trong một căn phòng làm việc được dọn dẹp và bài trí lại vội vàng, Lâm Phong ngồi một mình, trước mặt là một tấm bản đồ lớn của Đại Chu và các vùng lân cận, được trải rộng trên mặt bàn gỗ lim.
Căn phòng tràn ngập mùi hương của giấy mực, của gỗ đàn hương phảng phất, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, uy nghiêm. Vài ngọn đèn lồng bằng ngọc phát ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu rọi lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Phong. Chàng không còn vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng lướt qua từng đường nét trên bản đồ, từ những dòng sông uốn lượn, những dãy núi trùng điệp, đến những thành phố lớn, những thị trấn nhỏ, và cả những vùng đất hoang vu chưa được khám phá.
Trong tâm trí Lâm Phong, những ký ức về Long Phượng Cổ Tộc và Thiên Đạo Vết Nứt không ngừng cuộn trào. Chàng đang cố gắng sắp xếp chúng, tìm kiếm những manh mối, những câu trả lời cho những câu hỏi lớn hơn.
“Ma Tôn chỉ là một tàn hồn… vậy thế lực thực sự đứng sau Thiên Đạo Vết Nứt là gì? Ai đã tạo ra vết nứt đó? Và tại sao?” Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Long Phượng Cộc Tộc đã làm gì để phong ấn nó? Và họ ở đâu bây giờ? Tại sao những ký ức này lại chỉ xuất hiện bây giờ, sau khi ta dung hợp Ma Tôn Huyết Ảnh?”
Chàng nhớ lại lời của Lý Nguyên Hạo, về việc Long Phượng Cổ Tộc có thể là những Hộ Thiên Giả. Chàng nhớ lại những gánh nặng mà huyết mạch này mang lại, sự cô độc của những người phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ cả một giới diện. Chàng không khỏi rùng mình khi nghĩ đến điều đó. Bản thân chàng, một phàm nhân nghịch thiên, giờ đây lại mang trong mình một huyết mạch cổ xưa, một sứ mệnh vĩ đại đến khó tin.
Ngón tay Lâm Phong khẽ lướt trên bản đồ, từ Đế Đô Long Phượng, chàng di chuyển đến những vùng đất xa xôi hơn. Những phế tích cổ xưa được đánh dấu bằng những biểu tượng nhỏ bé, những khu rừng rậm rạp được cho là chứa đựng yêu thú thượng cổ, những ngọn núi cao chót vót chạm đến mây xanh mà ít ai dám đặt chân tới.
“Thiên Đạo Vết Nứt… nó không chỉ ảnh hưởng đến Đại Chu. Nó ảnh hưởng đến toàn bộ giới diện này, thậm chí có thể là các giới diện cao hơn.” Chàng nghĩ bụng. “Sự suy yếu của linh khí, sự xuất hiện của các dị tượng, tất cả đều là hậu quả của vết nứt đó. Và Ma Tôn Huyết Ảnh… chỉ là một triệu chứng, một mảnh vỡ của một vấn đề lớn hơn nhiều.”
Ánh mắt chàng không còn chỉ dừng lại ở Đại Chu mà phóng xa hơn, đến những vùng đất bí ẩn chưa được khám phá, những nơi mà chàng cảm thấy như có một tiếng gọi từ sâu thẳm huyết mạch đang thôi thúc chàng. Chàng biết rằng, cuộc chiến với Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn hơn nhiều. Một hành trình không chỉ để bảo vệ Đại Chu, mà còn để khám phá bản thân, để tìm hiểu về Long Phượng Cổ Tộc, và để đối mặt với bí ẩn thực sự đằng sau Thiên Đạo Vết Nứt.
Lâm Phong khẽ thở dài, cảm thấy một sự mệt mỏi trĩu nặng trên đôi vai, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên định lại bùng cháy trong đôi mắt chàng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo của chàng không phải là theo đuổi quyền lực hay sự bất tử một cách mù quáng. Đạo của chàng là bảo vệ những người chàng yêu thương, là gìn giữ sự cân bằng của thế gian, là tìm kiếm sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu.
Chàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở toang nó ra. Gió đêm lùa vào, mang theo sự mát lạnh và mùi hương của hoa cỏ. Chàng ngước nhìn bầu trời đầy sao, những vì tinh tú lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo chàng.
“Ta sẽ tìm ra các ngươi, Long Phượng Cổ Tộc. Ta sẽ tìm hiểu sự thật về Thiên Đạo Vết Nứt.” Lâm Phong thì thầm, giọng nói kiên định, như một lời thề nguyền với chính mình và với cả vũ trụ. “Và ta sẽ không để bất kỳ thế lực tà ác nào hủy hoại thế giới này thêm nữa.”
Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, chàng biết rõ điều đó. Nhưng với sức mạnh mới, với những ký ức cổ xưa, và với sự ủng hộ của những người thân yêu, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hành trình khám phá bí ẩn về huyết mạch của chàng và về Thiên Đạo Vết Nứt, giờ đây, mới thực sự bắt đầu. Chàng đã chiến thắng Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng đây chỉ là một chương nhỏ trong cuốn sử thi vĩ đại mang tên Tu Tiên Huyễn Mặc.