Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 262

Huyết Ảnh Tàn Dư: Động Loạn Triều Chính

5201 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng các mỹ nhân khởi động cuộc điều tra nhanh chóng, vạch trần âm mưu của Hắc Sa Hộ Pháp và một nhóm quan lại phản bội nhằm lật đổ Đại Chu Hoàng Triều.,Khám phá mạng lưới phản loạn, xác định các cá nhân và địa điểm chủ chốt.,Lâm Phong thể hiện khả năng lãnh đạo, chiến lược và sức mạnh Hóa Thần được củng cố để đối phó với mối đe dọa nội bộ.,Hé lộ những manh mối đầu tiên về mối liên hệ giữa âm mưu này với thế lực lớn hơn đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Lam Yên, Hạ Vũ, Lý Nguyên Hạo, Hắc Sa Hộ Pháp, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Tense, determined, strategic, investigative, action-packed
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn rít qua khung cửa sổ rộng mở, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi hương dịu dàng của hoa quế đang nở rộ trong ngự uyển. Bầu trời đêm sâu thẳm, vạn ngàn tinh tú lấp lánh như những đôi mắt cổ xưa đang dõi theo từng bước đi của Lâm Phong. Chàng đứng đó một lúc lâu, cảm nhận luồng linh khí dồi dào chảy xuôi trong huyết mạch, cùng với những ký ức mới mẻ nhưng lại vô cùng quen thuộc về Long Phượng Cổ Tộc. Lời thề nguyền âm vang trong tâm trí chàng, không chỉ là lời hứa với bản thân, mà còn là gánh nặng trách nhiệm mà huyết mạch này mang lại.

Chỉ ít phút sau, sự tĩnh mịch của thư phòng bí mật trong Hoàng Cung lại bị phá vỡ. Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ nhưng giờ đây ánh lên vẻ ưu tư sâu sắc, đang ngồi đối diện Lâm Phong qua chiếc bàn gỗ lim rộng lớn. Trên mặt bàn, tấm bản đồ Đại Chu và các vùng lân cận được trải rộng, với những ký hiệu, ghi chú được đánh dấu cẩn thận. Mùi hương trầm ấm của gỗ đàn hương cùng với mùi giấy mực đặc trưng của thư phòng hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy căng thẳng. Vài ngọn đèn lồng bằng ngọc, phát ra ánh sáng vàng dịu, chiếu rọi lên những đường nét trên bản đồ và gương mặt trầm tư của những người có mặt.

Bên cạnh Lâm Phong, Tuyết Dao đứng tựa vào một giá sách cổ, dáng vẻ thanh thoát, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng vẫn không rời khỏi chàng. Lam Yên thì khoanh tay trước ngực, khí chất mạnh mẽ, đôi mắt chim ưng sắc bén quét qua bản đồ, biểu lộ sự kiên nghị và sẵn sàng hành động. Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo, đứng lùi lại một chút, ánh mắt đầy sự lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin tuyệt đối vào Lâm Phong. Sự hiện diện của ba mỹ nhân, mỗi người một vẻ, không làm giảm đi sự nghiêm nghị của không gian, ngược lại còn bổ sung thêm sự tin cậy và sức mạnh tinh thần.

“Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là kẻ bề nổi. Những ký ức về Long Phượng Cổ Tộc mà ta vừa dung hợp… cho thấy hắn chỉ là một công cụ, một tàn hồn bị lợi dụng.” Giọng Lâm Phong trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, từng lời đều mang nặng suy tư. “Kẻ đứng sau đang lợi dụng sự hỗn loạn mà Huyết Ảnh Giáo gây ra để gieo mầm phản loạn từ bên trong, nhằm lật đổ Đại Chu Hoàng Triều.”

Ngón tay thon dài của Lâm Phong khẽ lướt trên bản đồ, dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ. Chàng cảm nhận được một luồng khí tức tà ác yếu ớt còn sót lại trên những vùng đất đó, dù đã bị phong tỏa và tiêu diệt phần lớn. Đó không còn là ma khí đơn thuần của Huyết Ảnh Giáo, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, dính liền với những ký ức về Thiên Đạo Vết Nứt.

Lý Nguyên Hạo khẽ thở dài, râu tóc điểm bạc khẽ rung lên. “Bệ hạ đã quá tin tưởng vào một số kẻ… Nay triều chính đang cần thanh lọc. Nhưng động đến họ cần bằng chứng xác đáng, tránh gây hoảng loạn trong dân chúng và làm suy yếu quốc gia sau đại nạn.” Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt tin tưởng nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực của một người đứng đầu. “Lâm công tử, ta tin vào sự minh mẫn của ngươi. Nhưng tình hình hiện tại, một bước đi sai lầm có thể khiến Đại Chu lún sâu vào vực thẳm.”

Lâm Phong gật đầu, hiểu rõ mối lo của Lý Nguyên Hạo. Chàng nhắm mắt lại, một dòng ký ức cổ xưa lại hiện lên trong tâm trí chàng, đó là cách Long Phượng Cổ Tộc từng đối phó với những kẻ phản bội ngấm ngầm, những kẻ bị thao túng bởi tà niệm từ vết nứt. “Đừng lo, Lý tiền bối. Chúng ta sẽ hành động bí mật và nhanh chóng. Phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh huyết mạch Long Phượng Cổ Tộc không chỉ mang lại gánh nặng mà còn mang theo khả năng cảm nhận sâu sắc những rung động tà ác.” Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên vẻ sắc bén đến lạnh người. “Ta đã cảm nhận được những luồng khí tức đó, chúng không phải là tàn dư đơn thuần, mà là những sợi dây liên kết với một mạng lưới ngầm, đang chờ thời cơ để bùng phát.”

Lam Yên tiến lên một bước, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ như một vị nữ tướng. “Ta sẽ dẫn binh tinh nhuệ truy quét tàn dư Huyết Ảnh Giáo còn sót lại ở các vùng biên giới, đồng thời điều tra các nghi phạm trong triều đình theo danh sách mà công tử nghi ngờ. Bọn chúng không thể chạy thoát khỏi lưới trời lồng lộng!” Nàng vung tay, như thể đã sẵn sàng vung trường thương xông pha trận mạc. “Để ta xử lý bọn chuột nhắt đó, Lâm Phong.”

Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ nước mùa đông. “Để ta hỗ trợ Lâm Phong. Huyết mạch của chàng có thể cảm nhận được những dao động tà ác từ Huyết Ảnh Giáo, còn ta… ta có thể giúp chàng thanh lọc những khí tức đó, và dùng bí thuật truy tìm nguồn gốc.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, cho thấy nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào để bảo vệ Lâm Phong.

Hạ Vũ nhẹ nhàng bước tới, gương mặt thanh tú ánh lên sự kiên quyết. “Ta có thể dùng chút thủ đoạn nhỏ để thu thập thông tin từ những nơi ít ai ngờ tới, trà trộn vào giới phàm nhân, hoặc ẩn mình trong các thương quán, trà lâu. Những kẻ âm mưu thường không đề phòng những kẻ yếu thế. Ta sẽ mang về những thông tin có thể giúp ích cho kế hoạch của huynh.” Giọng nàng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng ý chí lại vô cùng kiên định. Dù bề ngoài mong manh, Hạ Vũ lại sở hữu một khả năng đặc biệt trong việc quan sát và lắng nghe, không bao giờ bỏ sót dù là một chi tiết nhỏ nhất.

Lâm Phong nhìn ba mỹ nhân, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp. Chàng hiểu rằng, dù đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, có các nàng bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ cô độc. “Được. Lam Yên, ngươi hãy chọn ra những tinh binh trung thành nhất, bí mật hành động. Lý tiền bối sẽ hỗ trợ ngươi về mặt thông tin nội bộ.” Lâm Phong quay sang Lý Nguyên Hạo, ông gật đầu biểu thị sự đồng ý. “Tuyết Dao, ngươi sẽ cùng ta đi điều tra những nơi mà ta cảm nhận được khí tức tà ác mạnh mẽ nhất. Khả năng thanh lọc và truy vết của ngươi sẽ rất cần thiết.” Chàng mỉm cười nhẹ với Tuyết Dao, nàng đáp lại bằng một cái gật đầu thanh nhã. “Còn Hạ Vũ, ngươi hãy tập trung vào các thương hội lớn, những kẻ làm ăn phi pháp, và những tin đồn trong dân gian. Đôi khi, sự thật lại ẩn giấu trong những điều tưởng chừng vô nghĩa nhất.”

Lâm Phong cúi người xuống bản đồ, ngón tay điểm vào một khu vực hoang phế, cách Đế Đô không quá xa. “Ta cảm nhận được một luồng ma khí cổ xưa đang tụ tập ở đây, gần khu Phế Tích Cổ Thành. Nó không mạnh, nhưng lại rất dai dẳng và ẩn mình kỹ lưỡng.” Chàng rút ra Huyễn Mặc Quyển từ trong ngực áo, một cuốn sách cổ kính với những trang giấy úa màu thời gian. Khẽ mở ra, một luồng ánh sáng xanh tím huyền ảo lập tức lan tỏa, chiếu rọi lên bản đồ.

Với một động tác thần bí, Lâm Phong đặt lòng bàn tay lên Huyễn Mặc Quyển, vận chuyển linh lực Hóa Thần kỳ đã được củng cố. Những ký tự cổ xưa trên trang sách lập tức phát sáng, và từ đó, những sợi khói đen mờ ảo bắt đầu bốc lên, uốn lượn theo những con đường được đánh dấu trên bản đồ. Chúng không phải là khói thông thường, mà là những luồng ma khí yếu ớt nhưng lại mang theo dấu vết của Huyết Ảnh Giáo và một nguồn năng lượng cổ xưa hơn. Huyễn Mặc Quyển, dưới sự điều khiển của Lâm Phong, không chỉ là một pháp bảo ghi chép, mà còn là một công cụ dò tìm và phân tích cực kỳ mạnh mẽ, đặc biệt là sau khi chàng hấp thu tinh hoa Ma Tôn Huyết Ảnh và thức tỉnh huyết mạch Long Phượng Cổ Tộc.

“Nhìn xem…” Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt tập trung cao độ. Những sợi khói đen dần tụ lại thành một điểm duy nhất, một hình ảnh mờ ảo hiện lên trên bản đồ, đó là hình dạng của một trận pháp cổ xưa đang được phác họa. “Đây không phải là trận pháp của Huyết Ảnh Giáo. Nó cổ xưa hơn nhiều, và mục đích của nó… có vẻ là để hút cạn linh khí địa mạch, hoặc… triệu hồi thứ gì đó.” Chàng cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, ký ức về Thiên Đạo Vết Nứt lại hiện về.

Tuyết Dao tiến lại gần, đôi mắt nàng cũng ánh lên sự ngạc nhiên. “Khí tức này… nó giống như một loại phong ấn đã bị phá vỡ, và giờ đây, nó đang được kích hoạt ngược lại.” Nàng nói, giọng nói vẫn thanh tao nhưng chứa đựng một sự cảnh giác cao độ. Nàng cũng có thể cảm nhận được sự bất thường của luồng khí tức đó, một thứ gì đó không thuộc về thế giới này, hay ít nhất là không nên xuất hiện ở đây.

“Trận pháp cổ xưa… triệu hồi…” Lý Nguyên Hạo lẩm bẩm, gương mặt ông tái nhợt. “Không lẽ… chúng định làm điều đó thật sao? Điều mà tổ tiên đã cảnh báo… Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, nhưng khi tà niệm trỗi dậy, nhân loại sẽ phải gánh chịu hậu quả.”

Lâm Phong gật đầu. “Chính xác. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ thí. Kẻ chủ mưu thực sự đang ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự hỗn loạn để thực hiện một âm mưu lớn hơn. Trận pháp này có thể là chìa khóa.” Chàng thu hồi Huyễn Mặc Quyển, ánh sáng xanh tím thu về, trả lại sự tĩnh mịch cho thư phòng. “Mục tiêu của chúng ta bây giờ là tìm ra kẻ chủ mưu, và ngăn chặn trận pháp này trước khi nó kịp hoàn thành.” Chàng nhìn từng người một, ánh mắt kiên định, không một chút do dự. “Chúng ta sẽ hành động ngay đêm nay. Kẻ phản bội sẽ phải trả giá. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo của ta không cho phép bất kỳ ai hủy hoại thế giới này.”

Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi qua khung cửa sổ, hắt lên bóng dáng vững chãi của Lâm Phong. Quyết định đã được đưa ra, và cuộc chiến mới, bí mật hơn, nguy hiểm hơn, vừa mới bắt đầu.

***

Trong một góc khuất của Quán Trọ Lạc Trần, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa hòa lẫn với tiếng đàn hát véo von của các ca nữ tạo nên một bầu không khí ồn ào, náo nhiệt. Mùi thịt nướng thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và mùi bụi đường phảng phất khắp sảnh chính. Đây là một nơi lý tưởng để thu thập tin tức, nơi mà những kẻ giang hồ, thương nhân, và cả những kẻ lén lút đều thường xuyên lui tới để giải khuây và trao đổi thông tin.

Lâm Phong, cải trang thành một thương nhân bình thường, với bộ y phục vải thô màu xám, mái tóc đen được búi gọn gàng và che gần hết khuôn mặt bằng chiếc mũ rộng vành, ngồi trong một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo. Chàng nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt đen láy lướt qua đám đông, quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Trông chàng có vẻ bình thản, nhưng tâm trí lại đang hoạt động hết công suất, cảnh giác cao độ.

Đối diện chàng, Quỷ Diện Lang Quân đang nhấm nháp một chén rượu gạo, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái ẩn sau chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn. Hắn mặc một bộ đồ đen bó sát, thân hình gầy gò nhưng di chuyển nhanh nhẹn, linh hoạt. Chiếc mặt nạ che kín gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt ti hí và khóe môi nhếch lên đầy vẻ mưu mô. Mùi rượu nồng nàn từ chén rượu của hắn bay thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi bụi bặm và mồ hôi của đám đông.

“Lâm công tử quả nhiên thần thông quảng đại. Vừa đánh bại Ma Tôn Huyết Ảnh, nay lại muốn lật tung triều đình sao?” Quỷ Diện Lang Quân thì thầm, giọng nói khàn khàn, lướt nhanh như gió thoảng qua tai, chỉ đủ cho Lâm Phong nghe thấy. Hắn liếc mắt cảnh giác xung quanh, đảm bảo không có tai mắt nào đang dòm ngó. “Thông tin này… giá không rẻ đâu nha! Nhưng vì mối giao tình cũ, và vì ta nể tài năng của công tử, ta có thứ này…” Hắn nói, tay khẽ đặt một cuộn giấy da nhỏ, cũ kỹ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Lâm Phong.

Lâm Phong khẽ cười, một nụ cười nửa miệng tinh quái như thường lệ. “Giá cả không thành vấn đề, Quỷ Diện huynh. Nhưng ta muốn sự thật. Những kẻ đang cố tình gây loạn, và Hắc Sa Hộ Pháp đang ở đâu? Càng chi tiết càng tốt.” Chàng khẽ đẩy một túi linh thạch về phía Quỷ Diện Lang Quân, túi vải nặng trịch phát ra tiếng kêu leng keng của những viên linh thạch thượng phẩm. Ánh sáng của những viên linh thạch lấp lánh dưới ánh đèn lồng, phản chiếu vào đôi mắt tham lam của Quỷ Diện Lang Quân.

Quỷ Diện Lang Quân hớp một ngụm rượu lớn, đôi mắt ti hí dưới lớp mặt nạ trở nên nghiêm túc hơn, nhưng vẫn không giấu được vẻ hài lòng khi nhìn thấy túi linh thạch. Hắn cẩn thận kéo túi linh thạch về phía mình, sau đó lại thì thầm, giọng nói hạ thấp hơn nữa, như sợ bị ai đó nghe thấy. “Hắc Sa Hộ Pháp… hắn đang bận rộn thiết lập một trận pháp cổ xưa dưới lòng đất, gần khu Phế Tích Cổ Thành. Nghe đồn là để triệu hồi thứ gì đó… thứ mà ngay cả Ma Tôn Huyết Ảnh cũng không dám trực tiếp đối mặt.” Hắn dừng lại một chút, như để nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của thông tin. “Trận pháp này cần linh khí địa mạch cực lớn, và hắn đang lợi dụng sự hỗn loạn để che giấu hành vi của mình. Còn các vị quan lớn…”

Hắn lại đặt ngón tay lên cuộn giấy da, nhấn nhẹ. “Danh sách đây. Bọn chúng không chỉ là quan chức thông thường, mà còn có cả những vị tướng lĩnh cấp cao, một số thậm chí đã từng là trung thần được Hoàng đế tin tưởng. Bọn chúng đang bí mật gom quân, kích động dân chúng, chuẩn bị cho một đêm biến động lớn. Mục tiêu của chúng không chỉ là lật đổ Đại Chu, mà còn muốn mở ra một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà chúng gọi là ‘tái sinh từ huyết hỏa’.” Quỷ Diện Lang Quân ngừng lại, hớp thêm một ngụm rượu, như để lấy lại tinh thần sau khi tiết lộ những bí mật động trời. “Hắn còn nói… Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là kẻ mở đường, chân thân thực sự sẽ trở về. Một cái tên rất lạ… ta chưa từng nghe qua.”

Lâm Phong nhận lấy cuộn giấy da nhỏ, cũ kỹ, ánh mắt sắc bén quét qua từng dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng đầy đủ chi tiết. Chàng cẩn thận ghi nhớ từng cái tên, từng địa điểm, từng kế hoạch được phác thảo. Một luồng ma khí yếu ớt nhưng cổ xưa phảng phất từ cuộn giấy, khẳng định tính chân thực của thông tin. Nó giống hệt với luồng khí tức mà chàng đã cảm nhận được từ Huyễn Mặc Quyển.

“Tốt. Ngươi sẽ có thứ ngươi muốn, Quỷ Diện huynh.” Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự uy hiếp nhẹ. “Hãy tiếp tục theo dõi, nếu có động tĩnh gì mới, lập tức báo cho ta. Ngươi biết cách liên lạc với ta mà.” Chàng khẽ gật đầu, ra hiệu kết thúc cuộc nói chuyện.

Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy vẻ sợ hãi nhưng cũng không giấu được sự tham lam. Hắn hiểu rằng, Lâm Phong không phải là kẻ dễ đối phó. Sau khi đánh bại Ma Tôn Huyết Ảnh, uy danh của Lâm Phong đã đạt đến đỉnh điểm, ngay cả Quỷ Diện Lang Quân tinh quái cũng phải kiêng dè vài phần. Hắn lén lút cất túi linh thạch vào trong áo, rồi nhanh chóng biến mất vào đám đông ồn ào của quán trọ, không để lại dấu vết.

Lâm Phong ngồi đó thêm một lát, chậm rãi nhấp chén trà, nhưng tâm trí chàng đã bay xa, đến khu Phế Tích Cổ Thành. “Hắc Sa Hộ Pháp… trận pháp cổ xưa… triệu hồi… chân thân trở về…” Chàng lẩm bẩm những từ khóa, liên kết chúng với những ký ức về Long Phượng Cổ Tộc và Thiên Đạo Vết Nứt. Rõ ràng, âm mưu này không đơn giản chỉ là phản loạn triều đình. Nó là một phần của một kế hoạch lớn hơn, một kế hoạch đã được ấp ủ từ hàng ngàn năm trước, liên quan đến sự suy yếu của thế giới và sự trở lại của một thế lực tà ác cổ xưa.

Chàng đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi quán trọ. Mùi thức ăn, rượu và tiếng ồn ào dần lùi lại phía sau. Gió đêm mát lạnh thổi qua, làm đầu óc chàng tỉnh táo hơn. Lâm Phong ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì tinh tú vẫn lấp lánh như vô số con mắt. Chàng biết rằng, thời gian không còn nhiều. Đêm nay, một cuộc thanh trừng lớn sẽ diễn ra, và chàng, với huyết mạch Long Phượng Cổ Tộc và sức mạnh Hóa Thần của mình, sẽ là người trực tiếp đối mặt với nó.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xé tan màn đêm, một lớp sương mù dày đặc đã bao phủ lấy khu Phế Tích Cổ Thành, tạo nên một khung cảnh u ám, lạnh lẽo. Những bức tường đổ nát, những cột đá hoang tàn, những mái vòm sụp đổ của một nền văn minh cổ xưa hiện lên mờ ảo trong làn sương trắng, như những bóng ma đang ngủ vùi. Mùi bụi bặm, rêu phong và đất ẩm ướt hòa quyện vào không khí, mang theo một sự tĩnh mịch đáng sợ.

Lâm Phong dẫn đầu, dáng người cao ráo, vững chãi như một ngọn núi. Chàng không còn vẻ cải trang, mà trở lại với bộ trường bào màu xanh sẫm, khuôn mặt thanh tú giờ đây toát lên vẻ nghiêm nghị, đôi mắt đen láy sắc bén quét qua từng góc khuất. Cửu Thiên Huyền Kiếm, ẩn chứa sức mạnh vô biên, được chàng nắm chặt trong tay, chuôi kiếm toát ra một luồng linh khí lạnh lẽo.

Theo sau chàng là Tuyết Dao, nàng khoác y phục trắng tinh khôi, dáng người mảnh mai nhưng khí chất lại vô cùng mạnh mẽ. Hạ Vũ, với bộ trang phục màu xanh lá cây nhạt, bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định. Lam Yên, trong bộ giáp nhẹ màu đen, cùng với một đội tinh nhuệ của Đại Chu, những binh sĩ trung thành nhất, được Lâm Phong đích thân chọn lựa, theo sát phía sau. Bước chân của họ nhẹ như không, ẩn mình hoàn hảo trong màn sương, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Họ tiến sâu vào trung tâm của Phế Tích Cổ Thành, nơi ma khí dần trở nên đậm đặc hơn, khiến không khí trở nên nặng nề và khó thở.

“Ma khí ở đây… rất nồng. Và có một luồng năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy.” Tuyết Dao thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ cảnh giác, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi nàng cảm nhận được sự bất thường trong không khí. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng những rung động tà ác đang lan tỏa, như một lời mời gọi từ vực sâu.

Lâm Phong gật đầu. “Chúng ta đã đến đúng lúc.” Chàng dừng lại trước một tảng đá lớn, rêu phong bao phủ, trông như một phần của bức tường thành đã sụp đổ. Với một động tác dứt khoát, chàng điểm kiếm vào một khe nứt nhỏ trên tảng đá. Lập tức, tảng đá khổng lồ rung chuyển, và một khe hở bí mật hiện ra, dẫn xuống một hang động tối tăm dưới lòng đất. Mùi ẩm mốc, tanh hôi của ma khí nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến những binh sĩ phía sau phải nhíu mày.

Hang động sâu hun hút, lối đi gập ghềnh, nhưng Lâm Phong vẫn dẫn đầu, không một chút do dự. Đến cuối hang, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt họ.

Trong một không gian rộng lớn dưới lòng đất, một trận pháp cổ xưa khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Những phù văn màu đỏ máu phát sáng rực rỡ trên mặt đất, kết nối với nhau bằng những đường nét uốn lượn kỳ dị. Trung tâm trận pháp, một bàn tế cổ kính được khắc đầy những ký tự ma quái, đang bốc lên những luồng ma khí cuồn cuộn, đặc quánh như sương đen. Trên bàn tế, một khối cầu pha lê màu đen tuyền đang rung chuyển dữ dội, bên trong ẩn chứa một năng lượng đáng sợ, như thể một sinh vật cổ xưa đang bị giam cầm, nay sắp được giải thoát.

Hắc Sa Hộ Pháp, với bộ áo choàng đen, chiếc mặt nạ xương ghê rợn, đang đứng ở trung tâm trận pháp, tay vung vẩy một cây quyền trượng bằng xương, miệng lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa. Xung quanh hắn, hơn chục tên quan lại phản bội, những kẻ mà Quỷ Diện Lang Quân đã liệt kê, đang quỳ gối, mặt mày tái mét, liên tục dâng hiến linh lực vào trận pháp. Vẻ mặt bọn chúng vừa sợ hãi, vừa cuồng nhiệt, như những con thiêu thân lao vào lửa.

Tiếng ma khí cuồn cuộn, tiếng phù văn phát sáng chói lòa, tiếng lẩm bẩm của Hắc Sa Hộ Pháp, tất cả tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tà ác. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt trong hang động giờ đây bị lấp đầy bởi sự ngột ngạt của ma khí, khiến cả không gian như muốn vặn vẹo.

“Ngươi… sao ngươi lại tìm ra được nơi này?” Hắc Sa Hộ Pháp bất chợt ngẩng đầu, đôi mắt dưới lớp mặt nạ xương tóe lên ánh lửa đỏ rực, đầy vẻ kinh ngạc và tức giận khi thấy Lâm Phong và đoàn người. Hắn không thể ngờ rằng, nơi ẩn náu bí mật nhất của mình lại bị phát hiện nhanh đến vậy. “Kẻ phàm như ngươi không thể ngăn cản đại sự của Ma Tôn! Đây là ý chí của chư thần, là sự trở lại của chân thân!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn khàn, méo mó.

“Ma Tôn của ngươi đã tan biến. Ngươi cũng sẽ như vậy.” Lâm Phong lạnh lùng đáp trả, giọng nói trầm tĩnh nhưng uy lực. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén như băng tuyết lập tức xé toạc màn ma khí, thẳng tiến về phía trung tâm trận pháp. “Đại Chu không phải nơi để các ngươi gieo rắc hỗn loạn. Nói! Ngươi muốn làm gì với trận pháp này? Chân thân mà ngươi nhắc đến là ai?”

“Hộ pháp, cứu mạng! Hắn… hắn là Lâm Phong!” Một quan lại phản bội hoảng loạn kêu lên, mặt mày cắt không còn giọt máu. Hắn không ngờ rằng Lâm Phong lại xuất hiện ở đây, và còn dẫn theo cả một đội quân tinh nhuệ.

Lam Yên không nói nhiều, nàng vung trường thương, dẫn binh sĩ Đại Chu lao vào đám quan lại phản bội đang run rẩy. “Bọn phản quốc, chịu chết!” Tiếng binh khí va chạm vang lên loảng xoảng, phá tan sự tĩnh mịch của hang động. Các binh sĩ Đại Chu, được huấn luyện bài bản, nhanh chóng khống chế những kẻ phản bội đang hoảng loạn, không cho chúng có cơ hội phản kháng.

Tuyết Dao không chần chừ, nàng khẽ niệm chú, một luồng kiếm khí sắc bén bao trùm lấy Hắc Sa Hộ Pháp, ngăn chặn hắn tiếp tục kích hoạt trận pháp. “Hắc Sa, ngươi không có đường lui. Ngươi đã đi quá giới hạn của Thiên Đạo!” Nàng nói, đôi mắt phượng lạnh lẽo, thanh kiếm trên tay nàng phát ra ánh sáng bạc, như muốn thanh tẩy mọi tà niệm.

Hắc Sa Hộ Pháp gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. “Ngươi không hiểu đâu! Trận pháp này… là để hút cạn linh khí địa mạch của Đại Chu, mở ra cánh cổng cho chân thân trở về! Ngươi chỉ là con kiến… không thể ngăn cản…” Hắn ho ra máu, nhưng vẻ mặt vẫn đầy vẻ điên cuồng, cố gắng vung quyền trượng chống trả.

Lâm Phong không cho hắn cơ hội. Sức mạnh Hóa Thần kỳ của chàng bùng nổ, linh lực cuồn cuộn như sóng biển. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển Huyễn Mặc Kiếm Quyết, một luồng kiếm quang xanh tím rực rỡ, mang theo ý chí kiên định của Long Phượng Cổ Tộc, giáng xuống trung tâm trận pháp. “Một kiếm đoạn vạn cổ!”

Kiếm quang xé rách không khí, va chạm mạnh mẽ vào trận pháp cổ xưa. Những phù văn phát sáng bị phá vỡ từng mảng, ma khí cuồn cuộn bị kiếm khí đánh tan. Khối cầu pha lê đen tuyền trong bàn tế rung lên dữ dội, rồi nứt ra từng vết, như sắp vỡ vụn.

Hắc Sa Hộ Pháp kêu lên một tiếng thê lương, cơ thể hắn bị phản phệ từ trận pháp, áo choàng đen rách nát, lộ ra thân hình gầy gò, xương xẩu. Hắn vẫn cố gắng chống cự, nhưng đã bị Tuyết Dao và Hạ Vũ phối hợp tấn công, không cho hắn cơ hội tập trung. Tuyết Dao tung ra một đòn băng khí sắc lạnh, đóng băng cánh tay của hắn, trong khi Hạ Vũ khéo léo dùng một sợi dây tơ vàng, mang theo linh lực thuần khiết, quấn chặt lấy hắn, phong tỏa kinh mạch.

Lâm Phong không ngừng lại. Chàng biết rằng, để ngăn chặn hoàn toàn âm mưu này, phải kết liễu Hắc Sa Hộ Pháp và phá hủy trận pháp. Chàng vung kiếm lần nữa, lần này, kiếm quang không chỉ mang theo sức mạnh vật chất, mà còn ẩn chứa ý chí của Huyễn Mặc Chi Đạo, trực tiếp công phá vào linh hồn của Hắc Sa Hộ Pháp.

“Ngươi… ta sẽ đợi ngươi ở… U Minh Thâm Uyên…” Hắc Sa Hộ Pháp trừng lớn đôi mắt đỏ ngầu, nói ra những lời cuối cùng đầy oán hận và điên cuồng, trước khi cơ thể hắn nổ tung thành một làn khói đen, tan biến hoàn toàn. Hắn tan biến, để lại một luồng ma khí cổ xưa yếu ớt, nhưng lại mang theo một cảm giác quen thuộc đến rợn người, giống như thứ năng lượng mà Lâm Phong đã hấp thu từ Ma Tôn Huyết Ảnh.

Sau khi Hắc Sa Hộ Pháp bị tiêu diệt, trận pháp cổ xưa cũng mất đi sự điều khiển, bắt đầu sụp đổ. Khối cầu pha lê đen vỡ tan tành, những luồng ma khí còn sót lại nhanh chóng bị kiếm khí của Lâm Phong và linh lực của Tuyết Dao thanh tẩy. Các quan lại phản bội đã bị Lam Yên và binh sĩ khống chế hoàn toàn, không còn khả năng gây rối.

Lâm Phong thở dài một hơi, thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm. Màn sương mù bên ngoài hang động cũng dần tan biến, nhường chỗ cho ánh bình minh le lói. Chàng nhìn vào khoảng không nơi Hắc Sa Hộ Pháp vừa tan biến, trong lòng vẫn còn vương vấn những lời cuối cùng của hắn. “U Minh Thâm Uyên… chân thân trở về…” Rõ ràng, Hắc Sa Hộ Pháp chỉ là một con tốt thí, một kẻ bị lợi dụng. Phía sau hắn, còn có một thế lực lớn hơn, một âm mưu kinh thiên động địa đang chờ đợi. Trận pháp hút cạn linh khí địa mạch này không chỉ là để gây loạn Đại Chu, mà còn liên quan trực tiếp đến sự suy yếu của thế giới, đến Thiên Đạo Vết Nứt.

Cuộc điều tra này đã vạch trần một phần bức màn bí ẩn, nhưng cũng mở ra những câu hỏi lớn hơn. Lâm Phong biết rằng, hành trình của chàng, khám phá về Long Phượng Cổ Tộc và đối mặt với Thiên Đạo Vết Nứt, chỉ mới thực sự bắt đầu. Chàng đã gieo một hạt mầm hy vọng cho Đại Chu, nhưng đồng thời, cũng tự mình bước sâu hơn vào một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ