Ánh bình minh le lói cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc còn vương vấn trên Đế Đô Long Phượng, nhưng trong một căn phòng sâu thẳm dưới lòng đất hoàng thành, nơi những trận pháp cổ xưa tụ hội linh khí, màn đêm vẫn bao trùm, nặng nề và tĩnh mịch. Ánh nến lung linh trên chiếc bàn ngọc lớn chỉ đủ soi rõ tấm bản đồ Đại Chu trải rộng, với những nét vẽ chi chít và những điểm đánh dấu đỏ thẫm như máu. Lâm Phong ngồi giữa các mỹ nhân của mình, cảm nhận được sự im lặng căng thẳng đang lơ lửng trong không khí.
Lý Nguyên Hạo, vị đại học sĩ tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, khẽ vuốt chòm râu, giọng nói trầm ấm mà đầy lo âu vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch: “Hắc Sa Hộ Pháp đã bị tiêu diệt, nhưng những lời cuối cùng của hắn vẫn còn ám ảnh. ‘U Minh Thâm Uyên… chân thân trở về…’ Rõ ràng, hắn chỉ là một con tốt thí. Hang ổ cuối cùng của bọn chúng, nằm ẩn sâu dưới U Minh Thâm Uyên, địa hình hiểm trở vô cùng. Nơi đó… từ ngàn xưa đã được đồn đại là nơi trú ngụ của tà linh, ma vật.”
Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt chàng lướt trên bản đồ, dừng lại ở một điểm được đánh dấu bằng mực đen đặc quánh. Vị trí đó nằm sâu trong dãy núi phía tây nam Đại Chu, nơi mà ngay cả những tu sĩ gan dạ nhất cũng ít khi lui tới. Tâm trí chàng vẫn còn vương vấn những ký ức hỗn độn từ Long Phượng Cổ Tộc, những mảnh ghép về một thế giới cổ xưa, một Thiên Đạo Vết Nứt đang chực chờ nuốt chửng vạn vật. Những lời của Hắc Sa Hộ Pháp không chỉ là lời nguyền rủa, mà còn là một lời cảnh báo, một thông điệp từ quá khứ xa xăm. Chàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một trách nhiệm không thể chối từ.
Từ một góc tối của căn phòng, một bóng người mặc đồ đen bó sát, đội mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, khẽ nhích mình. Quỷ Diện Lang Quân, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thu thập thông tin tình báo, giờ đây xuất hiện như một bóng ma. Hắn khẽ khàng cất giọng, mang theo chút châm chọc thường thấy: “Ma khí ở đó cực kỳ nặng nề, lại có các trận pháp cổ xưa bảo vệ. Những kẻ còn sót lại của Huyết Ảnh Giáo đã biến nơi đó thành một pháo đài bất khả xâm phạm, tập hợp những ma vật hung tàn nhất và những tín đồ cuồng tín nhất. Giá tin tức này… không rẻ chút nào đâu, Lâm công tử.”
Lâm Phong nhếch môi cười nửa miệng, ánh mắt sắc bén xoáy thẳng vào Quỷ Diện Lang Quân. “Quỷ Diện huynh yên tâm, công lao của huynh đệ ta sẽ không quên. Bất quá, những kẻ gieo rắc tai họa cho Đại Chu, ta sẽ không để chúng có cơ hội hưởng thụ thành quả của tội ác. Bất luận giá nào, ta cũng sẽ nhổ tận gốc chúng!” Giọng chàng vang lên dứt khoát, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Bên trong Lâm Phong, dòng huyết mạch Long Phượng đang âm ỉ cháy, thúc giục chàng hành động, xóa bỏ mọi tai ương. Sự trưởng thành trong tâm hồn chàng thể hiện rõ nét, không còn là thiếu niên nông nổi ngày xưa, mà là một thủ lĩnh kiên cường, gánh vác vận mệnh của cả một đế quốc.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng cho Lâm Phong, khẽ chạm vào tay chàng. Nàng biết, mỗi bước đi của chàng giờ đây không chỉ vì Đại Chu, mà còn vì những bí ẩn sâu xa hơn của Thiên Đạo. “Lâm Phong, lần này… e rằng không đơn giản. Ma khí cổ xưa, trận pháp vây hãm, lại thêm sự cuồng tín của những kẻ còn sót lại. Chàng cần phải cẩn trọng.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị, thể hiện sự quan tâm sâu sắc.
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ của một chiến binh, trường thương đặt ngang trên đùi, ánh mắt kiên nghị nhìn vào bản đồ. Nàng không nói nhiều, nhưng sự quyết tâm trong đôi mắt sắc bén như chim ưng đã nói lên tất cả. Nàng hận Ma giáo tận xương tủy, và đây là cơ hội để nàng tận tay tiêu diệt những tàn dư cuối cùng. “Để ta dẫn đường, Lâm Phong. Ta đã từng nhiều lần truy quét tàn dư Ma giáo ở những vùng đất hiểm trở hơn thế này. Địa hình U Minh Thâm Uyên, ta có thể nắm rõ.” Nàng đề nghị, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự.
Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn trong veo đầy lo lắng, nhưng bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy vạt áo, thể hiện sự kiên cường thầm lặng. Nàng không giỏi chiến đấu trực diện, nhưng khả năng trị liệu và phòng ngự của nàng là vô cùng quan trọng. “Thiếp sẽ đi cùng chàng, Lâm Phong. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, thiếp cũng sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ chàng và mọi người.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng sự kiên định trong đó lại khiến người ta phải nể trọng. Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, tin vào sức mạnh và trí tuệ của chàng, nhưng cũng không ngừng lo lắng cho sự an nguy của người mình yêu.
Lâm Phong nhìn từng người một, nhìn thấy sự tin tưởng, sự lo lắng và cả sự kiên cường trong ánh mắt họ. Một nụ cười nhẹ nở trên môi chàng, xua đi chút u ám trong căn phòng. “Các nàng đều là cánh tay đắc lực của ta. Có các nàng bên cạnh, ta còn sợ gì ma quỷ yêu tà?” Chàng chỉ tay lên bản đồ, khoanh tròn một vài điểm: “U Minh Thâm Uyên tuy hiểm trở, nhưng cũng có những lối đi tắt mà Quỷ Diện huynh đã chỉ điểm. Tuyết Dao, nàng sẽ đi cùng ta, dùng kiếm khí băng hàn và linh lực thuần khiết của nàng để thanh tẩy ma khí, đối phó với những trận pháp cổ xưa. Lam Yên, nàng sẽ là tiên phong, dẫn đường và phá vỡ tuyến phòng ngự đầu tiên của bọn chúng. Hạ Vũ, nàng hãy ở phía sau yểm trợ, dùng pháp thuật trị liệu để bảo toàn lực lượng, đồng thời dùng phòng ngự trận pháp để ngăn chặn ma vật tập kích bất ngờ.”
Chàng tiếp tục phân công, giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng không kém phần quan tâm. “Quỷ Diện huynh, huynh có thể theo sau, thu thập thêm tin tức nếu có. Còn Lý Nguyên Hạo đại nhân, người ở lại trấn giữ Hoàng thành, ổn định Đại Chu. Mọi chuyện ở đây, cứ giao cho chúng ta.”
Lý Nguyên Hạo khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn nặng trĩu lo lắng, nhưng cũng không thể phủ nhận sự quyết đoán của Lâm Phong. “Được rồi, Lâm Phong. Cậu cứ an tâm đi. Ở đây, lão phu sẽ lo liệu ổn thỏa. Chân thân của Ma Tôn… Đại trận tế luyện… Những từ đó cứ như một mũi kim đâm vào tâm trí lão phu. Hãy cẩn thận, Lâm Phong. Thiên tài như ngươi không nên bị mai một.”
Lâm Phong gật đầu. Chàng không hề coi thường những lời cảnh báo. Trái lại, chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải đối mặt với bí ẩn này, phải tìm hiểu tận cùng về cái gọi là "chân thân" và "đại trận tế luyện". Những ký ức cổ xưa trong huyết mạch chàng dường như đang cộng hưởng với những từ đó, gợi lên một cảm giác về một mối đe dọa to lớn, vượt xa cả Ma Tôn Huyết Ảnh mà chàng từng đối mặt.
Họ kiểm tra lại trang bị, Cửu Thiên Huyền Kiếm của Lâm Phong phát ra ánh sáng xanh tím nhè nhẹ, như đang chờ đợi được uống máu kẻ địch. Thanh kiếm băng hàn của Tuyết Dao thì lấp lánh ánh bạc, trong khi trường thương của Lam Yên được mài sắc đến mức phản chiếu ánh nến. Hạ Vũ chuẩn bị những loại đan dược trị thương và các loại bùa chú phòng hộ. Không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, nhưng cũng toát lên sự đoàn kết và ý chí kiên cường.
Đêm dần về sáng, những tia sáng yếu ớt của bình minh đã bắt đầu soi rọi qua khung cửa sổ nhỏ, tô điểm cho bầu trời một màu tím hồng. Một cuộc hành trình mới, đầy hiểm nguy và bí ẩn, sắp bắt đầu. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh lực đang cuồn cuộn chảy trong đan điền. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thầm nhủ. Lần này, chàng sẽ không chỉ chiến đấu vì Đại Chu, mà còn vì sự thật ẩn giấu trong ký ức của mình, vì tương lai của cả thế giới này.
***
Rạng sáng, khi những giọt sương đêm còn đọng trên lá cây, đoàn người Lâm Phong đã rời khỏi Đế Đô Long Phượng, hướng thẳng về phía tây nam. Càng đi sâu vào U Minh Thâm Uyên, không khí càng trở nên lạnh lẽo và u ám. Ánh sáng mặt trời dần bị nuốt chửng bởi những vách đá dựng đứng, những khu rừng cây cổ thụ vặn vẹo như những ngón tay quỷ quái vươn lên bầu trời. Tiếng gió rít gào qua khe đá nghe như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm, hòa lẫn với tiếng nước ngầm chảy xiết ào ạt đâu đó bên dưới. Mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh và mùi ẩm mốc, thối rữa xộc thẳng vào mũi, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao cũng cảm thấy khó chịu.
Lâm Phong đi đầu, Cửu Thiên Huyền Kiếm nằm gọn trong tay, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. Chàng cảm nhận được ma khí ngày càng dày đặc, những luồng năng lượng tà ác đang cuồn cuộn dưới lòng đất, như một con quái vật khổng lồ đang thở. Những ký ức cổ xưa lại hiện về, những hình ảnh về những vùng đất hoang tàn, những sinh linh bị ma khí ăn mòn. Chàng biết, đây không chỉ là một hang ổ của Ma giáo, mà còn là một khu vực bị ô nhiễm nặng nề bởi tà niệm và âm khí.
Lam Yên đi ngay sau Lâm Phong, đôi mắt sắc bén không ngừng tìm kiếm những dấu vết, những cạm bẫy mà Quỷ Diện Lang Quân đã mô tả. Nàng khẽ nghiến răng, vẻ mặt đầy kiên nghị. "Thủ đoạn của bọn chúng thật ti tiện! Dám bố trí nhiều cạm bẫy hèn hạ như vậy!" Nàng nói, giọng mang theo sự khinh bỉ. Tay nàng siết chặt trường thương, sẵn sàng đón đầu bất cứ cuộc tấn công nào.
Tuyết Dao nhẹ nhàng lướt đi bên cạnh, linh lực băng hàn bao phủ quanh nàng, tựa như một tấm màn chắn vô hình xua tan bớt sự lạnh lẽo và ma khí xung quanh. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại, quan sát kỹ lưỡng những phù văn mờ ảo trên vách đá. "Cẩn thận, có vẻ chúng đang cố câu giờ. Những cạm bẫy này không chỉ để gây thương tích, mà còn để làm chậm bước chân của chúng ta, có lẽ là để chuẩn bị cho một cái bẫy lớn hơn." Nàng phân tích, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cảnh giác.
Hạ Vũ đi cuối cùng, đôi tay nhỏ bé của nàng không ngừng niệm chú, những luồng linh lực xanh nhạt bao bọc lấy cả đội hình, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố. Khuôn mặt nàng trắng bệch vì lạnh và vì sự nặng nề của không khí, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không hề nao núng. Nàng biết mình phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa vững chắc cho Lâm Phong và mọi người.
Khi họ tiếp cận một lối vào hang động được che giấu khéo léo sau một thác nước ngầm, một luồng ma khí cực mạnh bỗng bùng lên. Hàng loạt cạm bẫy ma khí cổ xưa được kích hoạt, những mũi tên đen sì tẩm độc từ trong vách đá bắn ra như mưa, những sợi tơ đen tẩm ma khí từ trên cao giáng xuống, và dưới chân họ, những phù văn ma quái bỗng phát sáng đỏ rực, cố gắng nuốt chửng linh lực của họ. Đồng thời, từ trong bóng tối, hàng chục tu sĩ Hắc Sa cấp thấp với đôi mắt đỏ ngầu, cùng với những ma vật gớm ghiếc gầm gừ lao ra, chặn đứng lối đi.
"Không cho chúng có cơ hội!" Lâm Phong quát lớn. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển Huyễn Mặc Kiếm Quyết. Một luồng kiếm quang xanh tím rực rỡ bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng, không chỉ phá vỡ những mũi tên độc và sợi tơ ma khí, mà còn đánh tan những phù văn dưới chân. Linh lực Hóa Thần kỳ của chàng cuồn cuộn như sóng thần, dễ dàng xua tan làn ma khí dày đặc đang cố vây hãm họ.
Tuyết Dao không chần chừ, nàng khẽ niệm chú, thanh kiếm băng hàn trong tay nàng hóa thành một dải lụa trắng bạc, lượn lờ giữa không trung. Hàng loạt chùm băng tiễn sắc nhọn bắn ra, xuyên thủng những tu sĩ Hắc Sa đang lao tới. Linh lực băng hàn của nàng tỏa ra mạnh mẽ, đóng băng những ma vật gớm ghiếc, khiến chúng hóa thành những bức tượng băng chết chóc. "Băng Phong Thiên Lý!" Nàng khẽ gầm, một làn hơi lạnh thấu xương lan tỏa, đóng băng cả một khoảng không rộng lớn, tạo thành một bức tường băng vững chắc che chắn cho cả đội.
Lam Yên không hề kém cạnh. Với tiếng hét dũng mãnh, nàng lao vào đám đông kẻ địch như một cơn lốc. Trường thương trong tay nàng múa lên như rồng bay phượng múa, mỗi cú đâm, mỗi cú quét đều mang theo sức mạnh đáng sợ. "Phá Quân Thích!" Nàng tung ra một chiêu thức, trường thương hóa thành một luồng sáng đỏ rực, xuyên thẳng qua hàng loạt tu sĩ Hắc Sa, tạo thành một con đường máu giữa vòng vây địch. Nàng không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng sự nhanh nhẹn và chiến thuật, liên tục di chuyển, không cho kẻ địch có cơ hội bao vây.
Phía sau, Hạ Vũ không ngừng thi triển pháp thuật trị liệu, hồi phục linh lực cho Lâm Phong và mọi người. Đồng thời, nàng cũng tạo ra những kết giới phòng ngự bằng linh lực thuần khiết, chặn đứng những đợt tấn công bất ngờ từ các ma vật ẩn mình trong bóng tối. Những tấm khiên linh lực xanh nhạt hiện lên đúng lúc, đỡ lấy những luồng ma hỏa, những móng vuốt sắc nhọn, bảo vệ an toàn cho cả đội. Nàng biết, vai trò của mình là giữ cho mọi người có thể chiến đấu hết sức, và nàng làm điều đó một cách xuất sắc, dù cho nỗi sợ hãi vẫn len lỏi trong tâm trí.
Quỷ Diện Lang Quân, lúc này, lại tỏ ra hữu dụng một cách bất ngờ. Hắn không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng lại di chuyển linh hoạt trong bóng tối, như một con thoi vô hình, âm thầm vô hiệu hóa những cạm bẫy còn sót lại hoặc đánh lạc hướng những ma vật đang cố gắng vòng ra phía sau đội hình. Hắn vẫn giữ im lặng, nhưng hành động của hắn cho thấy sự chuyên nghiệp của một sát thủ bí ẩn.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt trong vài khắc. Dưới sự dẫn dắt của Lâm Phong và sự phối hợp ăn ý của các mỹ nhân, lớp phòng thủ bên ngoài của Hắc Sa Giáo nhanh chóng bị phá vỡ. Những tu sĩ Hắc Sa cấp thấp và ma vật không thể chống đỡ nổi sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần kỳ cùng ba cường giả Trúc Cơ đỉnh phong. Xác chết của kẻ địch và ma vật chất chồng lên nhau, ma khí và tử khí càng thêm nồng nặc.
Lâm Phong thu hồi kiếm, thở nhẹ một hơi. Chàng nhìn vào bên trong hang động, nơi một luồng ma khí đen đặc đang cuồn cuộn bốc lên, mạnh hơn nhiều so với bên ngoài. "Đi thôi, chúng ta đã phá vỡ lớp phòng thủ đầu tiên. Kẻ chủ mưu đang chờ chúng ta bên trong." Giọng chàng vang lên, mang theo sự cương quyết. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Đoàn người Lâm Phong tiếp tục tiến sâu vào lòng U Minh Thâm Uyên. Càng vào sâu, những vách đá càng trở nên hiểm trở, được đẽo gọt một cách kỳ dị, với những phù văn tà ác khắc trên bề mặt, phát ra ánh sáng xanh lè mờ ảo. Ma khí cuồn cuộn như những dải lụa đen, vặn vẹo trong không gian chật hẹp, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế và linh lực trong cơ thể cũng bị áp chế ít nhiều. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ vách đá, hòa cùng tiếng gió rít gào, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, rợn người.
Cuối cùng, họ đặt chân vào một không gian rộng lớn được đẽo gọt từ đá núi lửa đen, tạo thành một hang động khổng lồ. Trung tâm hang động là một tế đàn cổ xưa, được xây bằng những khối đá đen kịt, trên đó khắc đầy những ký hiệu ma quái và những hình vẽ ghê rợn mô tả cảnh tế lễ. Ma khí từ tế đàn cuồn cuộn bốc lên như một cột khói đen, xoáy thẳng lên trần động, nơi những tinh thể ma quái mọc ra tua tủa, hấp thu và phản xạ ma khí, tạo nên một khung cảnh âm u đến cực điểm. Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh và mùi ma khí đặc trưng xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Trên tế đàn, một thân hình cao lớn, trùm áo choàng đen, với khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ kim loại lạnh lẽo đang đứng đó. Hắn ta, Thủ lĩnh tàn dư Hắc Sa Hộ Pháp, không phải là kẻ mà Lâm Phong đã đối mặt trước đó, mà là một kẻ khác, một kẻ mạnh hơn, nguy hiểm hơn nhiều. Quanh hắn, ba cường giả Ma giáo cuối cùng, với vẻ mặt điên cuồng và đôi mắt đỏ ngầu, đang thủ thế, sẵn sàng chiến đấu. Khí tức của bọn chúng mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một sự tuyệt vọng cố hữu, như những con thú bị dồn vào đường cùng.
"Lâm Phong! Ngươi cuối cùng cũng đến!" Giọng Thủ lĩnh Hắc Sa vang lên, khàn đặc và đầy thù hận, vọng lại trong hang động. "Ngươi đã phá hỏng đại sự của chúng ta! Ngươi đã ngăn cản sự trở về của Chủ nhân vĩ đại! Hôm nay, ngươi sẽ phải đền tội bằng chính mạng sống của mình, và linh hồn của ngươi sẽ bị tế luyện, vĩnh viễn không được siêu thoát!"
Lâm Phong nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh như băng. "Đại sự? Ta thấy chỉ là một âm mưu hèn hạ, muốn gieo rắc tai họa cho vạn dân. Ngươi nghĩ ta sẽ để các ngươi tiếp tục làm càn sao? Ta sẽ kết thúc tất cả ở đây, ngay bây giờ!" Giọng chàng vang lên đầy uy lực, đối chọi trực diện với sự cuồng tín của kẻ địch. Dòng linh lực Hóa Thần kỳ trong cơ thể chàng bùng nổ, tạo thành một luồng khí thế mạnh mẽ, đẩy lùi làn ma khí đang cố vây hãm.
Tuyết Dao, thấy tình thế căng thẳng, liền khẽ nhắc nhở: "Đừng phí lời với hắn, Lâm Phong! Những kẻ cuồng tín này không thể dùng lời lẽ để thuyết phục. Tiến lên!" Nàng nói, thanh kiếm băng hàn đã phát ra ánh sáng chói mắt, sẵn sàng lao vào trận chiến.
"Giết!" Thủ lĩnh Hắc Sa gầm lên, ba cường giả Ma giáo còn lại đồng loạt phóng ra ma công, ba luồng hắc ám mang theo sát khí kinh người lao thẳng về phía Lâm Phong và đội của chàng.
Lâm Phong không hề nao núng. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển Huyễn Mặc Kiếm Quyết. "Huyễn Mặc Thiên Trảm!" Một luồng kiếm quang xanh tím rực rỡ, mang theo ý chí kiên định của Long Phượng Cổ Tộc và sức mạnh hủy diệt của Huyễn Mặc Chi Đạo, xé toạc không khí, va chạm mạnh mẽ với ba luồng ma công. Tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả hang động. Ma khí bị kiếm quang xua tan, ba cường giả Ma giáo bị đẩy lùi, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hãi.
Thủ lĩnh Hắc Sa không ngờ Lâm Phong lại mạnh đến vậy. Hắn gầm gừ, thân hình cao lớn vụt lên, cầm trong tay một quyền trượng xương trắng, đầu quyền trượng là một khối cầu pha lê đen tuyền tỏa ra ma khí nồng đậm. "Hắc Sa Ma Chú! Vạn Quỷ Khiếu Thiên!" Hắn niệm chú, khối cầu pha lê phát ra ánh sáng đen kịt, hàng ngàn bóng ma vật gào thét, mang theo tử khí và tà niệm, lao về phía Lâm Phong như một cơn sóng thần.
Lâm Phong nhíu mày. Ma công này mạnh hơn hắn nghĩ. Chàng biết, không thể để ma khí lan tràn. "Cửu Thiên Phá Tà!" Chàng gầm lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành một con rồng xanh tím khổng lồ, lao thẳng vào giữa đàn quỷ. Tiếng gầm của rồng và tiếng thét của quỷ hòa lẫn vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn. Kiếm quang của Lâm Phong không chỉ chém tan ma vật, mà còn thanh tẩy ma khí, nhưng số lượng quỷ hồn quá lớn, khiến chàng phải dốc toàn lực để chống đỡ.
Trong khi Lâm Phong đối đầu với Thủ lĩnh Hắc Sa, Tuyết Dao và Lam Yên cũng không ngừng tấn công ba cường giả Ma giáo còn lại.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp tựa băng tuyết, linh hoạt né tránh những đòn tấn công thô bạo của một cường giả Ma giáo có thân hình đồ sộ. "Băng Long Liệt!" Nàng khẽ gầm, thanh kiếm băng hàn vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, hóa thành một con băng long dữ tợn, gầm thét lao về phía kẻ địch. Con băng long không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn là linh lực băng hàn thuần khiết, đóng băng mọi thứ nó chạm vào. Cường giả Ma giáo kia kêu lên một tiếng thê lương, cơ thể hắn bị băng phong, tốc độ chậm lại rõ rệt, sau đó bị Tuyết Dao tung một kiếm xuyên thủng đan điền.
Lam Yên thì dùng trường thương của mình để đối phó với hai cường giả còn lại. Nàng không hề né tránh, mà trực tiếp đối đầu. "Phá Quân Loạn Vũ!" Trường thương của nàng hóa thành hàng chục bóng thương, mỗi bóng thương đều mang theo sức mạnh kinh người, tạo thành một vũ điệu tử thần. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, linh hoạt như một con báo săn mồi, không ngừng gây áp lực lên kẻ địch. Một cường giả Ma giáo bị nàng đâm thủng vai, gục xuống. Kẻ còn lại thấy đồng bọn đã chết, hoảng sợ muốn chạy trốn, nhưng Lam Yên không cho hắn cơ hội. "Chạy đi đâu!" Nàng hét lên, trường thương phóng ra như một tia chớp, xuyên thẳng qua tim kẻ địch, kết thúc mạng sống hắn.
Trong khi đó, Hạ Vũ không ngừng thi triển pháp thuật trị liệu và phòng ngự. Nàng không chỉ hồi phục linh lực cho Lâm Phong, mà còn tạo ra một kết giới phòng hộ vững chắc, bảo vệ cả đội khỏi những đòn tấn công bất ngờ từ Thủ lĩnh Hắc Sa. Nàng biết, trận chiến này là sinh tử, và nàng phải giữ cho mọi người có thể chiến đấu đến cùng. Dù linh lực tiêu hao nhanh chóng, nàng vẫn kiên trì, đôi môi khẽ mấp máy niệm chú.
Lâm Phong cảm nhận được sự phối hợp ăn ý của các nàng, lòng tràn đầy tin tưởng. Chàng tăng cường sức mạnh, Cửu Thiên Huyền Kiếm chém ra những luồng kiếm quang xanh tím, dần dần đẩy lùi đàn quỷ và áp chế Thủ lĩnh Hắc Sa. "Huyễn Mặc Phá Thiên!" Chàng vận dụng toàn bộ linh lực, một chiêu thức mạnh nhất của Huyễn Mặc Kiếm Quyết. Kiếm quang hóa thành một luồng sáng chói lòa, xé toạc màn ma khí, trực tiếp lao thẳng vào Thủ lĩnh Hắc Sa.
Thủ lĩnh Hắc Sa gầm lên một tiếng giận dữ, hắn dùng quyền trượng xương trắng để chống đỡ, đồng thời kích hoạt một lớp ma khí bảo hộ dày đặc. "Ma Thiên Hộ Thể!" Hắn biết, chiêu này của Lâm Phong không thể khinh thường.
Kiếm quang va chạm mạnh mẽ vào lớp ma khí bảo hộ, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, chấn động cả hang động. Đá vụn rơi lả tả từ trần động. Lớp ma khí bảo hộ của Thủ lĩnh Hắc Sa bị xé toạc, cơ thể hắn bị đẩy lùi mạnh mẽ, đập vào vách đá, khiến hắn ho ra một ngụm máu đen. Quyền trượng xương trắng trong tay hắn cũng nứt ra từng vết.
"Ngươi... không thể ngăn cản... sự trở về của Chủ nhân..." Hắn thều thào, đôi mắt sau lớp mặt nạ kim loại ánh lên vẻ điên cuồng và tuyệt vọng. "Thiên Đạo sẽ sụp đổ... Vết Nứt... đã mở ra con đường... cho... chân thân... của Ma Tôn..." Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể đã không còn chịu nổi.
Lâm Phong không cho hắn cơ hội. Chàng lướt đến trước mặt Thủ lĩnh Hắc Sa, Cửu Thiên Huyền Kiếm đặt ngang cổ hắn. "Nói! Chân thân là gì? Đại trận tế luyện là gì? Ngươi đang nói về cái gì?" Giọng chàng lạnh lùng, mang theo sự uy hiếp. Chàng cần thông tin, cần biết rõ hơn về âm mưu kinh thiên động địa này.
Thủ lĩnh Hắc Sa nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy thù hận, nhưng cũng có chút sợ hãi. Hắn biết mình đã thua. Hắn cười khẩy một tiếng, tiếng cười khàn đặc như tiếng đá vỡ. "Ngươi... ngươi sẽ không bao giờ hiểu... Chủ nhân vĩ đại... không phải là Ma Tôn Huyết Ảnh mà ngươi đã tiêu diệt... đó chỉ là một phân thân yếu ớt... một hạt giống được gieo từ 2000 năm trước... Chân thân... đang chờ đợi... Đại trận tế luyện... sẽ mở ra cánh cổng cuối cùng... để Chủ nhân hoàn toàn trở về... Hắn sẽ thống trị tất cả... Thiên Đạo Vết Nứt... là con đường... là định mệnh..."
Hắn ho ra máu lần nữa, cố gắng nói tiếp, nhưng hơi thở đã đứt quãng. "Ngươi... ngươi sẽ thất bại... tất cả sẽ sụp đổ... Long Phượng Cổ Tộc... cũng sẽ không thoát khỏi số phận... U Minh Thâm Uyên... chỉ là khởi đầu..." Nói xong, Thủ lĩnh Hắc Sa trừng lớn đôi mắt, cơ thể hắn run rẩy kịch liệt rồi đột ngột nổ tung thành một làn khói đen, tan biến hoàn toàn, không để lại một chút dấu vết nào ngoài một luồng ma khí cổ xưa yếu ớt, nhưng lại mang theo một cảm giác quen thuộc đến rợn người, giống như thứ năng lượng mà Lâm Phong đã hấp thu từ Ma Tôn Huyết Ảnh trước đây.
Lâm Phong đứng lặng, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn vương lại chút ma khí. Những lời cuối cùng của Thủ lĩnh Hắc Sa vang vọng trong tâm trí chàng, như những tiếng chuông cảnh báo. "Chân thân... phân thân... Đại trận tế luyện... Thiên Đạo Vết Nứt..." Tất cả đều chỉ ra một âm mưu lớn hơn rất nhiều, một mối liên hệ sâu xa với những ký ức cổ xưa trong huyết mạch chàng. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một hạt giống? Vậy kẻ đứng sau đó, "Chủ nhân vĩ đại" kia, rốt cuộc là ai, và hắn mạnh đến mức nào?
***
Sau khi Thủ lĩnh Hắc Sa Hộ Pháp tan biến, Lâm Phong và các nàng bắt đầu lục soát hang động. Ma khí đã giảm bớt đáng kể sau khi kẻ chủ chốt bị tiêu diệt, nhưng không khí vẫn nặng nề và mang vẻ chết chóc. Họ tìm thấy ba cường giả Ma giáo đã bị Tuyết Dao và Lam Yên hạ gục, hoàn toàn không còn sức sống.
Tuyết Dao khẽ cau mày nhìn những tàn tích của tế đàn. “Ma khí cổ xưa này… dường như nó không chỉ là của Ma giáo, mà còn pha lẫn những dấu vết của một loại tà thuật cổ đại hơn nhiều.” Nàng nói, thanh kiếm băng hàn vẫn còn lấp lánh trong tay, như một biểu tượng của sự thanh tẩy.
Lam Yên gật đầu đồng tình. “Những phù văn trên tế đàn cũng rất lạ, không giống với bất kỳ ma trận nào ta từng thấy của Huyết Ảnh Giáo. Có vẻ như chúng đã kế thừa một thứ gì đó cổ xưa hơn.” Nàng đi quanh tế đàn, kiểm tra từng phiến đá, từng ký hiệu.
Lâm Phong không nói gì, nhưng tâm trí chàng đang hoạt động hết công suất. Những mảnh ký ức về Long Phượng Cổ Tộc, về những thế lực cổ xưa, về sự suy yếu của Thiên Đạo và Thiên Đạo Vết Nứt, đang dần được kết nối lại. Chàng cảm thấy mình đang đứng trước một bức màn che giấu một bí mật kinh hoàng, và mỗi bước đi của chàng đều đang vén dần bức màn đó lên.
Hạ Vũ, sau khi kiểm tra và xác nhận không còn linh lực độc hại sót lại, mới dám đến gần tế đàn. Nàng nhẹ nhàng chạm tay vào một phiến đá lạnh lẽo, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. “Ma khí ở đây thật đáng sợ. Nếu cứ tiếp tục lan rộng, Đại Chu sẽ bị hủy hoại mất.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng mang theo sự ưu tư sâu sắc.
"Chúng ta phải tìm thêm manh mối." Lâm Phong nói, bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng khu vực xung quanh tế đàn. Chàng biết, những kẻ cuồng tín như vậy thường sẽ có những vật phẩm liên quan đến giáo phái hoặc những ghi chép về âm mưu của chúng. Với sự giúp đỡ của Tuyết Dao và Lam Yên, họ nhanh chóng phát hiện ra một lối đi bí mật được che giấu khéo léo dưới chân tế đàn, dẫn đến một căn phòng ẩn sâu hơn nữa trong lòng đất.
Căn phòng bí mật này nhỏ hơn nhiều so với hang động chính, nhưng lại mang một vẻ cổ kính và kỳ lạ hơn. Những vách đá được bao phủ bởi những ký hiệu và công thức cổ xưa, không phải là ma văn của Huyết Ảnh Giáo, mà là những phù văn của một nền văn minh đã biến mất từ lâu. Có các thiết bị thí nghiệm thô sơ nhưng đầy ma khí, những chiếc bàn đá chất đầy những vật phẩm kỳ lạ, và những tấm bản đồ cũ kỹ được treo trên tường. Âm thanh duy nhất là tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, lạnh lẽo và mang vẻ cổ xưa chết chóc. Mùi ẩm mốc, mùi kim loại gỉ sét và mùi máu khô vương vấn trong không khí.
Lâm Phong tiến vào căn phòng, ánh mắt chàng lướt qua từng chi tiết. Chàng dừng lại trước một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, được đóng khung cẩn thận trên một chiếc bàn đá. Tấm bản đồ vẽ một cách tỉ mỉ những địa điểm hiểm trở, những vùng đất bị lãng quên, và đặc biệt là những ký hiệu cổ xưa mà chàng cảm thấy vô cùng quen thuộc.
"Đây rồi..." Lâm Phong thầm thì, ngón tay chàng lướt trên tấm bản đồ. "Một phế tích khác... và những ký hiệu này... giống như những gì ta thấy trong ký ức Long Phượng Cổ Tộc!" Chàng nhận ra những phù văn này chính là những phù văn đã xuất hiện trong những giấc mơ hỗn độn, những ký ức về một nền văn minh rực rỡ nhưng đã lụi tàn. Tấm bản đồ này dường như chỉ dẫn đến một địa điểm khác, một Phế Tích Cổ Thành chưa từng được biết đến, có thể là nơi ẩn chứa chìa khóa cho "Đại trận tế luyện" mà Thủ lĩnh Hắc Sa đã nhắc đến.
Bên cạnh tấm bản đồ, Lâm Phong còn tìm thấy một cuốn sách cổ được làm từ da thú, bên trong ghi chép bằng một loại chữ viết cổ xưa. Chàng đưa tay chạm vào cuốn sách, một luồng linh lực từ Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng khẽ rung động, như muốn thức tỉnh. "Huyễn Mặc Quyển có thể giải mã nó!" Chàng nhận ra, đây chính là cơ hội để khám phá sâu hơn về những bí mật cổ xưa.
Tuyết Dao và Lam Yên cũng tiến lại gần, quan sát tấm bản đồ và cuốn sách. "Những ký hiệu này..." Tuyết Dao khẽ nói, "Ta chưa từng thấy bao giờ. Nhưng nó mang một vẻ cổ kính và mạnh mẽ, không giống ma văn thông thường."
Lam Yên nhíu mày. "Có vẻ như Hắc Sa Giáo không chỉ là một tổ chức ma đạo đơn thuần, mà còn là kẻ kế thừa một di sản cổ xưa nào đó."
Hạ Vũ đứng sau lưng Lâm Phong, nhìn chàng với ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. Nàng biết, Lâm Phong sẽ không bao giờ từ bỏ việc khám phá sự thật, dù cho con đường phía trước có hiểm nguy đến mức nào.
Lâm Phong cẩn thận thu thập tấm bản đồ và cuốn sách cổ. Chàng biết rằng, những thứ này là manh mối quan trọng nhất để giải mã toàn bộ âm mưu. "Chân thân của Ma Tôn... Đại trận tế luyện... Thiên Đạo Vết Nứt... Tất cả đều liên quan đến nhau, và chúng ta đang ngày càng đến gần sự thật." Chàng nhìn ra ngoài, nơi ánh sáng yếu ớt của mặt trời đang cố gắng xuyên qua những vách đá, tạo nên một tia hy vọng mỏng manh.
Gánh nặng trên vai Lâm Phong không hề giảm đi, ngược lại còn trở nên nặng nề hơn. Chàng giờ đây hiểu rằng, trận chiến với Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một khởi đầu nhỏ bé. Kẻ thù thực sự vẫn còn ẩn mình, âm mưu của chúng đã kéo dài qua hàng ngàn năm, và sự tồn vong của cả thế giới đang nằm trong tay chàng. Nhưng trong đôi mắt đen láy của Lâm Phong, không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và ý chí chiến đấu. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng sẽ không lùi bước. Hành trình khám phá bí ẩn về Long Phượng Cổ Tộc và đối mặt với Thiên Đạo Vết Nứt, giờ đây mới thực sự bắt đầu.