Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát, mang theo mùi bụi bặm và rêu phong ẩm ướt, luẩn quẩn trong Phế Tích Cổ Thành hoang tàn. Ánh nắng ban ngày vẫn gay gắt, nhưng không thể xua đi cái không khí u ám, tĩnh mịch và nặng nề của nơi đây. Khói bụi từ trận chiến ác liệt vừa rồi vẫn còn vương vấn trong không khí, bao phủ những tảng đá đổ nát ngổn ngang, những bức tường xiêu vẹo như những bóng ma đứng sừng sững giữa hoang tàn. Tiếng đá lởm chởm do tàn dư trận pháp sụp đổ vọng lại từ đâu đó, cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng cho sự hủy diệt.
Trên nền đất lạnh lẽo, giữa những mảnh vỡ của tế đàn ma khí và tàn dư của Huyết Ảnh Giáo, Hắc Sa Hộ Pháp nằm thoi thóp. Chiếc áo choàng đen rách nát, để lộ những vết thương sâu hoắm đang rỉ máu đen kịt. Chiếc mặt nạ xương giờ đây chỉ còn là một nửa, phơi bày khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn và phẫn nộ. Ma khí của hắn đã tan rã gần hết, chỉ còn lại những tia yếu ớt, chập chờn như ngọn đèn dầu trước gió. Đôi mắt sau nửa mặt nạ nheo lại, tràn ngập sự điên cuồng và hận thù, nhưng sâu thẳm lại là một nỗi tuyệt vọng khôn cùng. Hắn biết, tất cả đã kết thúc với mình.
Lâm Phong đứng thẳng, thân hình cao ráo, cân đối nhưng không quá cường tráng, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Chiếc trường bào màu xanh sẫm của chàng đã dính chút bụi bặm nhưng vẫn giữ được vẻ phóng khoáng. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của chàng giờ đây không còn nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, mà thay vào đó là vẻ lạnh lùng, sắc bén. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng lướt qua Hắc Sa Hộ Pháp, ánh lên sự cảnh giác và một chút suy tư. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng vẫn còn tỏa ra ánh sáng lam nhạt, nhuộm một màu thanh khiết lên khung cảnh đổ nát. Tuyết Dao, Lam Yên và Hạ Vũ đứng cạnh chàng, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi kẻ địch cuối cùng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự lo lắng cho Lâm Phong.
Hắc Sa Hộ Pháp, bằng một nỗ lực cuối cùng, ngẩng đầu lên, cười khằng khặc một cách quỷ dị. Tiếng cười khàn đặc, đứt quãng, như tiếng thủy tinh vỡ vụn, vang vọng giữa phế tích hoang tàn. "Ngươi... không thể giết hết được!" Hắn phun ra một ngụm máu đen, đôi mắt lờ đờ nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Âm mưu này... đã kéo dài hai ngàn năm... Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Hahaha... Ngươi chỉ là một con tốt... một con rối... trong ván cờ lớn hơn mà thôi!"
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh. "Nói nhảm. Ngươi đã thua." Chàng không muốn nghe những lời mê hoặc cuối cùng của một kẻ sắp chết, nhưng trực giác mách bảo chàng rằng, những lời này không đơn thuần là sự phẫn uất.
Hắc Sa Hộ Pháp dường như không nghe thấy lời chàng, giọng nói hắn bỗng trở nên bí ẩn và đầy tính chế giễu, như một lời nguyền rủa. "Huyết mạch của ngươi... chính là chìa khóa... và cũng là lời nguyền... của Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn sẽ trở về... chân thân... Thiên Đạo Vết Nứt... chỉ là khởi đầu... của sự hủy diệt... của ngươi... của thế giới này! Hahaha..." Càng nói, giọng hắn càng yếu ớt, nhưng ánh mắt càng trở nên điên cuồng và thỏa mãn. Hắn dường như đang tận hưởng sự bàng hoàng mà lời nói của mình gây ra.
Những lời cuối cùng của Hắc Sa Hộ Pháp như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. "Ngươi nói gì? Huyết mạch của ta? Chân thân Ma Tôn?" Chàng buột miệng hỏi, không kìm được sự kinh ngạc. Trái tim Lâm Phong đập mạnh trong lồng ngực. Huyết mạch của chàng... Long Phượng Cổ Tộc... những ký ức mơ hồ... Tất cả dường như đang kết nối lại, tạo thành một bức tranh đáng sợ.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần và đôi mắt phượng sắc lạnh, tiến lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng. "Phong, hắn đang cố gây nhiễu loạn tâm trí chàng. Đừng nghe những lời xằng bậy của hắn." Nàng biết ma giáo thường dùng những thủ đoạn tinh vi để lung lạc tâm trí kẻ thù.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, cũng siết chặt trường đao trong tay, ánh mắt cảnh giác không rời Hắc Sa Hộ Pháp. Nàng tin Lâm Phong, nhưng những lời của tên Hộ Pháp này quá đỗi đáng sợ, đủ để gieo rắc nghi ngờ vào bất kỳ ai.
Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, đôi mắt to tròn trong veo, ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy. "Phong ca ca... chàng không sao chứ? Hắn ta..." Nàng cảm nhận được sự bất an toát ra từ chàng.
Lâm Phong không trả lời các nàng. Những lời của Hắc Sa Hộ Pháp không phải là vô căn cứ. Ngay khi hắn nhắc đến "huyết mạch", một luồng năng lượng cổ xưa, vừa xa lạ vừa quen thuộc, bỗng nhiên trỗi dậy từ sâu thẳm trong cơ thể chàng. Đó là một cảm giác nóng rực, sau đó là đau nhói, như có thứ gì đó đang bùng nổ, đang thức tỉnh. Một dòng năng lượng màu vàng kim và đỏ thẫm, tựa như rồng phượng, chảy cuồn cuộn trong huyết quản, tạo nên một áp lực kinh người. Chàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, những mảnh ký ức mơ hồ như những hình ảnh vụn vỡ lướt qua tâm trí, nhanh đến mức không thể nắm bắt được. Chàng bất giác đưa tay ôm lấy đầu, cố gắng chịu đựng cơn đau và sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong.
"Hahaha... cảm nhận được rồi chứ? Đó là... lời nguyền... là số phận... của ngươi..." Hắc Sa Hộ Pháp nhìn Lâm Phong ôm đầu, ánh mắt hắn càng thêm hả hê. "Ngươi không thoát được đâu... Long Phượng Cổ Tộc... đã diệt vong... tất cả đều vì... Thiên Đạo Vết Nứt... và Ma Tôn..."
Cơn đau và sự hỗn loạn trong Lâm Phong lên đến đỉnh điểm. Chàng cảm thấy như hàng ngàn tiếng nói đang thì thầm trong đầu, hàng ngàn hình ảnh đang xâu xé tầm nhìn. Nhưng ngay sau đó, ý chí kiên định của chàng đã nhanh chóng trấn áp sự hỗn loạn. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức thanh tịnh, giúp chàng giữ vững tâm thần. Chàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến đáng sợ. Bất kể đó là lời nguyền hay số phận, chàng sẽ không chấp nhận nó một cách dễ dàng.
"Ngươi sẽ không còn cơ hội để thấy điều đó nữa." Giọng Lâm Phong trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Chàng giơ Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào Hắc Sa Hộ Pháp. Một luồng kiếm khí mạnh mẽ, mang theo ý chí của Thượng Thanh Kiếm Quyết, bùng nổ.
Hắc Sa Hộ Pháp nhìn mũi kiếm đang chĩa vào mình, đôi mắt hắn đột nhiên giãn ra, không còn sự điên cuồng hay chế giễu, mà chỉ còn lại một nỗi kinh hoàng tột độ. Hắn muốn nói gì đó, muốn phản kháng, nhưng thân thể hắn đã tan rã, ma khí đã tiêu tán.
"Phập!"
Một ánh kiếm loé lên, mang theo sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong, xuyên thẳng qua ngực Hắc Sa Hộ Pháp. Không có tiếng thét đau đớn, chỉ có một tiếng "xì" nhỏ như ngọn lửa bị dập tắt. Thân thể Hắc Sa Hộ Pháp cứng đờ, ma khí còn sót lại lập tức bùng lên rồi tan biến vào hư vô, như một làn khói đen bị gió cuốn đi. Hắn chết, hoàn toàn biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài vũng máu đen kịt trên nền đất.
Sự tĩnh lặng bao trùm phế tích. Hắc Sa Hộ Pháp cuối cùng đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhưng trong lòng Lâm Phong, sự tĩnh lặng đó không kéo dài. Luồng năng lượng cổ xưa trong huyết mạch vẫn còn âm ỉ, như một con thú đang ngủ say vừa bị đánh thức. Chàng cảm thấy một "sức mạnh mới" đang cuộn trào, một phần nào đó trong huyết mạch của chàng đã thức tỉnh. Đó không phải là một loại sức mạnh ngoại lai, mà là một phần bản năng, một di sản ẩn sâu trong dòng máu. Cảm giác quen thuộc đến rợn người đó, chàng biết, chính là từ những ký ức mơ hồ về Long Phượng Cổ Tộc.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng hỗn loạn của mình. Chàng nhìn xuống vũng máu đen kịt nơi Hắc Sa Hộ Pháp vừa nằm, rồi ngước nhìn bầu trời vẫn còn mang màu nắng gay gắt nhưng đã nhuốm màu chiều tà. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Chàng thầm nhủ. Cho dù huyết mạch của chàng có là chìa khóa hay lời nguyền, chàng sẽ không để nó định đoạt số phận của mình, hay định đoạt số phận của thế giới này. Hành trình khám phá thân thế, đối mặt với âm mưu 2000 năm và Thiên Đạo Vết Nứt, giờ đây đã trở thành một gánh nặng, nhưng cũng là một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Vài giờ sau, khi ánh chiều tà đã dịu mát hơn, những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm từ xa thổi qua, Lâm Phong ngồi trên một tảng đá phẳng ở một khu vực ít hoang tàn hơn của Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây từng là một quảng trường nhỏ, giờ chỉ còn là một khoảng đất trống với vài phiến đá lớn còn nguyên vẹn, bao quanh là những bức tường đổ nát đã được Lam Yên tạm thời dọn dẹp để tạo thành một khu vực an toàn. Ánh sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn nhuộm đỏ những tàn tích, tạo nên một vẻ đẹp bi tráng và cổ kính. Mùi bụi đất pha lẫn mùi kim loại gỉ sét vẫn còn vương vấn, nhưng đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho mùi hương của cỏ dại và không khí mát lành của buổi chiều.
Trước mặt Lâm Phong là tấm bản đồ da dê cũ kỹ được trải ra trên tảng đá. Tấm bản đồ này, cùng với cuốn sách cổ mà chàng tìm thấy dưới lòng đất, giờ đây trở thành tâm điểm của sự chú ý. Tuyết Dao, Lam Yên và Hạ Vũ vây quanh chàng, ánh mắt đầy sự lo lắng nhưng cũng tràn ngập tò mò. Họ cố gắng xâu chuỗi những lời đầy bí ẩn của Hắc Sa Hộ Pháp với những ký hiệu và hình vẽ phức tạp trên tấm bản đồ.
"Hắn nhắc đến huyết mạch của chàng... và cả Thiên Đạo Vết Nứt nữa." Lam Yên, với mái tóc nâu đỏ được buộc gọn gàng, vẻ mặt mạnh mẽ nhưng lúc này lại hiện rõ sự nghi hoặc, lên tiếng. Nàng khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Liệu có phải chàng có liên hệ gì với Ma Tôn Huyết Ảnh không? Những lời đó... quá mức khó tin, nhưng lại khiến người ta không thể không suy nghĩ." Giọng nàng dứt khoát, thẳng thắn, không chút vòng vo.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng và đôi mắt to tròn trong veo, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong. Trang phục lụa màu xanh lá cây nhạt của nàng lay động nhẹ trong gió. Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy sự quan tâm. "Phong ca ca, chàng không sao chứ? Sắc mặt chàng trông không được tốt lắm. Những lời của tên Hắc Sa Hộ Pháp đó thật đáng sợ, nhưng chàng đừng quá bận tâm. Chàng vẫn là Phong ca ca mà chúng ta biết, một người tốt bụng và chính trực." Nàng cố gắng an ủi chàng, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự lo lắng.
Tuyết Dao, với mái tóc đen nhánh dài mượt mà, khuôn mặt trái xoan thanh thoát, trầm ngâm nhìn vào tấm bản đồ. Ngón tay thon dài của nàng lướt nhẹ qua những phù văn cổ xưa. "Những ký hiệu trên bản đồ này..." Nàng khẽ nói, giọng trong trẻo nhưng mang theo sự suy tư sâu sắc. "Ta chưa từng thấy chúng ở các điển tịch phổ thông. Nhưng nó có nét tương đồng với một vài ghi chép cổ mà ta từng xem ở tông môn, liên quan đến một gia tộc đã biến mất từ rất lâu... Long Phượng Cổ Tộc." Nàng dừng lại, đôi mắt phượng sắc lạnh nhìn Lâm Phong, như thể đang chờ đợi phản ứng của chàng. "Trong những ghi chép đó, Long Phượng Cổ Tộc được mô tả là một thế lực hùng mạnh, có huyết mạch đặc biệt, nhưng cũng gặp phải một tai ương kinh hoàng liên quan đến Thiên Đạo và một 'lời nguyền' nào đó."
Nghe Tuyết Dao nhắc đến "Long Phượng Cổ Tộc", Lâm Phong cảm thấy một luồng chấn động chạy dọc sống lưng. Đó chính là những gì chàng đã lờ mờ cảm nhận được, những mảnh ký ức vụn vỡ trong giấc mơ, những dòng chữ cổ đại trong Huyễn Mặc Quyển. Chàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy giờ đây kiên định hơn bao giờ hết, không còn sự hoang mang ban đầu.
"Lời của hắn không phải là sáo rỗng." Lâm Phong nói, giọng chàng trầm thấp, nhưng đầy sức nặng. Chàng chỉ vào một vài ký hiệu đặc biệt trên tấm bản đồ. "Sức mạnh trong ta vừa thức tỉnh... ta cảm nhận được một mối liên kết. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể ta đã từng sống trong một thời đại khác, mang trong mình một di sản cổ xưa." Chàng hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. "Những ký hiệu này, chúng không hoàn toàn xa lạ với ta. Trong Huyễn Mặc Quyển, ta đã từng thấy những hình ảnh tương tự, những phù văn mang theo sức mạnh của huyết mạch Long Phượng. Và những lời của Hắc Sa Hộ Pháp... 'huyết mạch của ngươi là chìa khóa và cũng là lời nguyền'... 'Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ trở về chân thân'... Tất cả đều liên quan đến những gì Tuyết Dao đã nói về Long Phượng Cổ Tộc và tai ương của họ."
Lâm Phong đặt tay lên tấm bản đồ, cố gắng kích hoạt Huyễn Mặc Quyển trong đan điền. Một luồng linh lực màu đen huyền bí từ Huyễn Mặc Quyển bắt đầu chảy ra, bao bọc lấy bàn tay chàng. Cùng lúc đó, luồng năng lượng màu vàng kim và đỏ thẫm trong huyết mạch chàng cũng khẽ rung động, phản ứng lại. Một luồng ánh sáng yếu ớt, lúc vàng kim, lúc đỏ thẫm, bỗng nhiên phát ra từ lòng bàn tay Lâm Phong, lan tỏa lên tấm bản đồ. Kỳ lạ thay, khi ánh sáng đó chạm vào, một vài ký hiệu cổ xưa trên bản đồ bỗng nhiên phát sáng, rực rỡ hơn những ký hiệu khác, như thể chúng đang được "đánh thức".
"Nhìn kìa!" Hạ Vũ khẽ thốt lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên.
"Những ký hiệu đó..." Lam Yên nhíu mày, cố gắng ghi nhớ hình dáng của chúng.
Tuyết Dao tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng dán chặt vào tấm bản đồ. "Đây là... những phù văn cổ của gia tộc. Chúng chỉ xuất hiện khi huyết mạch được kích hoạt." Nàng quay sang nhìn Lâm Phong, trong ánh mắt nàng không còn sự nghi ngờ, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và một chút xót xa. Nàng biết, Lâm Phong đang phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng về thân thế của mình.
Lâm Phong cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa huyết mạch của mình và những ký hiệu trên bản đồ. "Bản đồ này," chàng nói, giọng nói đầy kiên định, "có lẽ nó không chỉ là một bản đồ thông thường. Nó là một chỉ dẫn. Một nơi có thể giải đáp tất cả những bí ẩn này. Nơi mà 'chân thân' của Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đang ẩn mình, hoặc nơi 'Đại trận tế luyện' đang được chuẩn bị."
Chàng khẽ nhắm mắt, cố gắng cảm nhận luồng linh lực và huyết mạch đang cuộn trào trong người. Cảm giác đau nhói đã dịu đi, thay vào đó là một sức mạnh tiềm ẩn, một tri thức cổ xưa đang dần hé mở. "Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn không phải là kẻ duy nhất. Hắn chỉ là một con rối, hoặc một hình thái tạm thời của một thế lực lớn hơn. Hắc Sa Hộ Pháp đã nói 'chân thân của Ma Tôn sẽ trở về'. Điều đó có nghĩa là Ma Tôn Huyết Ảnh mà chúng ta đã đối phó chỉ là một phần, hoặc một phân thân yếu ớt. Kẻ địch thực sự, có lẽ còn đáng sợ hơn rất nhiều."
Lam Yên gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Nếu đúng như vậy, thì âm mưu này không chỉ nhằm vào Đại Chu, mà là toàn bộ thế giới."
"Và Thiên Đạo Vết Nứt..." Tuyết Dao nói tiếp, "Đó là khởi nguồn của mọi tai ương, sự suy yếu của thế giới, sự gia tăng của tà khí. Tất cả đều liên quan đến nhau. Có lẽ, Long Phượng Cổ Tộc đã từng cố gắng ngăn chặn nó, nhưng đã thất bại, và đó là nguyên nhân cho sự diệt vong của họ."
Hạ Vũ nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Dù cho thân thế của chàng có là gì, Phong ca ca, chúng ta vẫn sẽ ở bên chàng. Cùng nhau, chúng ta sẽ đối mặt với mọi thứ."
Lâm Phong nhìn ba người mỹ nhân, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Chàng mỉm cười nhẹ, nụ cười nửa miệng tinh quái đã trở lại một chút, xua tan đi vẻ nặng nề ban đầu. "Huyễn Mặc Quyển có thể giải mã cuốn sách cổ này. Và bản đồ này, nó là chìa khóa dẫn lối." Chàng cẩn thận cuộn tấm bản đồ lại, rồi đưa cuốn sách cổ cho Tuyết Dao. "Tuyết Dao, nàng có thể giúp ta nghiên cứu sơ bộ cuốn sách này không? Ta cần thời gian để trấn tĩnh và tìm hiểu sâu hơn về huyết mạch của mình."
Tuyết Dao gật đầu, nhận lấy cuốn sách. "Ta sẽ cố gắng hết sức."
Lâm Phong đứng dậy, nhìn ra xa, nơi hoàng hôn đang dần chìm xuống, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm. Gánh nặng trên vai chàng không hề giảm đi, ngược lại còn trở nên nặng nề hơn. Nhưng trong đôi mắt đen láy của chàng, không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và ý chí chiến đấu. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng sẽ không lùi bước. Hành trình khám phá bí ẩn về Long Phượng Cổ Tộc, giải mã Thiên Đạo Vết Nứt và đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
***
Đêm cùng ngày, khi ánh trăng đã treo cao trên bầu trời đen thẫm, rải ánh bạc xuống Đế Đô Long Phượng tráng lệ, Lâm Phong đã quay trở về Hoàng Cung. Phòng nghị sự, nơi những quyết định quan trọng của Đại Chu được đưa ra, giờ đây chìm trong không khí căng thẳng và trang nghiêm. Những ngọn đèn pha lê lấp lánh trên trần nhà, chiếu sáng căn phòng rộng lớn với những bức tường chạm khắc tinh xảo, những tấm thảm trải sàn mềm mại và những chiếc bàn gỗ lim cổ kính. Mùi hương trầm thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm.
Lý Nguyên Hạo, Hoàng đế Đại Chu, ngồi trên chiếc ghế rồng, khuôn mặt tuấn tú giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Ánh mắt chàng ta quét qua Lâm Phong, rồi dừng lại trên tấm bản đồ da dê cũ kỹ đang nằm trên bàn. Bên cạnh Lý Nguyên Hạo là Quỷ Diện Lang Quân, dáng người lùn tịt, đeo chiếc mặt nạ quỷ dị, đứng im lặng như một cái bóng, nhưng đôi mắt sau lớp mặt nạ lại ánh lên vẻ tinh quái và đầy suy tính.
Lâm Phong, với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, đã báo cáo lại toàn bộ sự việc. Từ cuộc đột kích vào hang ổ cuối cùng của Hắc Sa Hộ Pháp, đến những lời cuối cùng của hắn về huyết mạch, Thiên Đạo Vết Nứt, và "chân thân" của Ma Tôn Huyết Ảnh. Chàng đặt tấm bản đồ cổ và cuốn sách da thú lên bàn, giọng nói trầm thấp, đầy sức nặng.
"Hắc Sa Hộ Pháp đã bị tiêu diệt." Lâm Phong bắt đầu, giọng chàng dứt khoát. "Nhưng trước khi chết, hắn đã để lại một thông điệp đáng sợ... về huyết mạch của ta và sự liên kết với 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước. Hắn nói, huyết mạch của ta là chìa khóa, và cũng là lời nguyền của Ma Tôn Huyết Ảnh, rằng Ma Tôn sẽ trở về chân thân, và Thiên Đạo Vết Nứt chỉ là khởi đầu của sự hủy diệt."
Lý Nguyên Hạo nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm trọng. Chàng ta đứng dậy, bước đến bên bàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ. "Huyết mạch... Thiên Đạo Vết Nứt..." Giọng Lý Nguyên Hạo khàn đi, mang theo một nỗi sợ hãi cổ xưa. "Ngươi có chắc không? Những truyền thuyết cổ xưa nói rằng đó là khởi nguồn của mọi tai ương, của Ma Tôn Huyết Ảnh và các thế lực tà ác. Nếu ngươi có liên quan..." Lý Nguyên Hạo dừng lại, ánh mắt nhìn Lâm Phong trở nên phức tạp, vừa có sự tin tưởng, vừa có sự lo lắng xen lẫn một chút hoài nghi. Truyền thuyết về Thiên Đạo Vết Nứt là một điều cấm kỵ, một nỗi kinh hoàng đã ám ảnh thế giới tu chân từ hàng ngàn năm trước. Việc Lâm Phong có liên quan đến nó là một điều không thể tưởng tượng nổi.
Lâm Phong hiểu sự nghi ngờ của Lý Nguyên Hạo. Chàng đưa tay lên, một luồng ánh sáng yếu ớt, lúc vàng kim lúc đỏ thẫm, khẽ lấp lánh trên lòng bàn tay. "Ta đã cảm nhận được một sức mạnh cổ xưa thức tỉnh trong huyết mạch của mình. Nó không phải là ma khí, nhưng nó mang theo một cảm giác rất đặc biệt, rất mạnh mẽ, và nó đã phản ứng với những ký hiệu trên tấm bản đồ này." Chàng đẩy tấm bản đồ về phía Lý Nguyên Hạo. "Tuyết Dao đã nhận ra một vài ký hiệu, nói rằng chúng có thể liên quan đến Long Phượng Cổ Tộc."
Lý Nguyên Hạo cúi xuống nhìn tấm bản đồ, ngón tay chàng ta khẽ lướt qua những phù văn cổ xưa. "Long Phượng Cổ Tộc..." Chàng ta lẩm bẩm, ánh mắt bỗng nhiên giãn ra, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt. "Ta từng đọc được trong một cuốn cổ tịch cấm truyền của Hoàng tộc, nói về một gia tộc hùng mạnh đã biến mất không dấu vết sau khi Thiên Đạo Vết Nứt xuất hiện hai ngàn năm trước. Họ được cho là sở hữu huyết mạch đặc biệt, có khả năng kết nối với Thiên Địa Chi Lực, nhưng cũng là những người đầu tiên bị ảnh hưởng bởi sự biến đổi của Thiên Đạo. Những ký hiệu này... đúng là có nét tương đồng với những mô tả trong cổ tịch đó!"
Quỷ Diện Lang Quân, người vẫn im lặng nãy giờ, bỗng nhiên bật cười khà khà, giọng nói khàn đặc, tinh quái. "Hắc hắc, Ma Tôn Huyết Ảnh đâu dễ chết như vậy. Chân thân hắn có lẽ đang ngủ say, chờ thời cơ, hoặc đang được một thế lực nào đó âm thầm nuôi dưỡng. Thông tin này, giá trị không nhỏ đâu, Lâm công tử. Ta cũng nghe ngóng được vài lời đồn đại về một 'Đại trận tế luyện' đang được chuẩn bị ở một phế tích cổ khác, cách đây không xa lắm. Chúng nói rằng trận pháp đó cần một lượng linh khí khổng lồ và... huyết tế."
Lời của Quỷ Diện Lang Quân khiến không khí trong phòng nghị sự càng thêm nặng nề. "Huyết tế?" Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh. "Chúng ta đã thấy những gì Hắc Sa Giáo làm ở Phế Tích Cổ Thành. Nếu có một Đại trận tế luyện khác, quy mô chắc chắn sẽ lớn hơn rất nhiều."
Lý Nguyên Hạo đập tay xuống bàn, vẻ mặt kiên quyết. "Không thể để chuyện đó xảy ra! Đại Chu vừa mới ổn định, không thể chịu thêm một tai ương nào nữa. Nếu 'Thiên Đạo Vết Nứt' thật sự là khởi nguồn của mọi tai ương, thì chúng ta phải tìm cách ngăn chặn nó, bằng mọi giá!" Chàng ta nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng và ủy thác. "Lâm Phong, ngươi là người duy nhất có thể giải mã bí ẩn này. Huyết mạch của ngươi, những ký ức của ngươi... tất cả đều là chìa khóa. Đại Chu sẽ dốc toàn lực hỗ trợ ngươi."
Lâm Phong gật đầu. "Ta sẽ không phụ lòng tin của bệ hạ. Hiện tại, chúng ta cần củng cố Đại Chu, xử lý tàn dư của Hắc Sa Giáo và các quan lại phản bội còn sót lại. Đồng thời, ta sẽ tập trung giải mã cuốn sách cổ này và tấm bản đồ. Có lẽ, chúng sẽ chỉ dẫn chúng ta đến 'Phế Tích Cổ Thành' tiếp theo, nơi 'Đại trận tế luyện' đang được chuẩn bị, và nơi 'chân thân' của Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đang ẩn náu."
Quỷ Diện Lang Quân gật gù. "Lý Nguyên Hạo đã nói đúng. Củng cố nội bộ là điều cấp thiết. Ta sẽ tiếp tục điều tra, tìm kiếm thêm thông tin về 'Đại trận tế luyện' và những hoạt động khả nghi khác. Các ngươi, cứ yên tâm mà hành động. Phía Đại Chu, có ta lo liệu."
Cuộc thảo luận kéo dài đến khuya. Lâm Phong cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nhưng đồng thời cũng là một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ. Ký ức về Long Phượng Cổ Tộc, huyết mạch đang thức tỉnh, và âm mưu 2000 năm của Ma Tôn Huyết Ảnh... Tất cả đều đang chờ chàng giải mã. Chàng rời khỏi phòng nghị sự, bước ra ngoài hành lang Hoàng Cung, nơi ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc. Gió đêm mát lạnh thổi qua, xua đi phần nào sự căng thẳng trong tâm trí chàng.
Lâm Phong ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn đầy quyết tâm. Hắn có thể là một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, nhưng giờ đây, hắn còn mang trong mình một bí ẩn lớn hơn, một trách nhiệm nặng nề hơn. Huyết mạch của chàng, dù là chìa khóa hay lời nguyền, chàng sẽ biến nó thành sức mạnh. Ma Tôn Huyết Ảnh, chân thân hay phân thân, hắn sẽ đối mặt. Thiên Đạo Vết Nứt, chàng sẽ tìm cách hàn gắn.
Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Hành trình khám phá thân thế, đối mặt với Thiên Đạo Vết Nứt và âm mưu cổ xưa, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lâm Phong đã sẵn sàng cho nó.