Ánh trăng vằng vặc treo cao trên nền trời đêm tĩnh mịch, nhưng dưới chân Lâm Phong, Phế Tích Cổ Thành vẫn chìm trong màn đêm u tối, bị bao phủ bởi một vẻ hoang tàn, u ám đến rợn người. Gió đêm thốc từng cơn lạnh buốt qua những khe hở của các bức tường đổ nát, rít lên những âm thanh ai oán như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn mắc kẹt. Từng khối đá nặng nề, sập sệ, phế tích của một thời vàng son nay chỉ còn là những bóng ma câm lặng, chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và rêu phong mục nát. Những con đường lát đá năm xưa, giờ đây bị cây dại nuốt chửng, vùi lấp bởi đất đá lở, chỉ còn lờ mờ hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt. Thỉnh thoảng, tiếng đá lở rào rào từ một góc khuất nào đó lại vang lên, xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả và đôi khi là một tiếng động lạ lùng, khó xác định, như tiếng thở dài của chính phế tích này, hay là dư âm của những tàn hồn còn vương vấn.
Mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát hòa quyện với mùi kim loại gỉ sét từ những mảnh vỡ còn sót lại của binh khí cổ xưa, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự mục ruỗng và lãng quên. Linh khí tại nơi đây vốn đã yếu ớt, nay lại càng thêm hỗn loạn, khiến người tu luyện cảm thấy khó chịu, như có một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. Bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ, mang theo một cảm giác cô độc, bi thương tột độ, đôi khi lại xen lẫn sự rùng rợn đến từ những câu chuyện đồn đại về tàn tích của một cuộc chiến khốc liệt.
Lâm Phong ngồi giữa đống đổ nát của một đại điện đã sập, lưng tựa vào một cột đá gãy đổ, tay cầm tấm bản đồ cổ mà Hắc Sa Hộ Pháp đã cất giấu. Những ký hiệu cổ xưa trên tấm bản đồ dường như đang sống dậy, lấp lánh dưới ánh trăng, phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của chàng. Từ khi Hắc Sa Hộ Pháp nhắc đến "huyết mạch là chìa khóa và lời nguyền", rồi đến những lời của Lý Nguyên Hạo về Long Phượng Cổ Tộc, một luồng sóng ngầm đã cuộn trào trong huyết mạch của Lâm Phong. Nó không phải là một cơn bão tố dữ dội, mà là một sự thức tỉnh từ từ, như một dòng sông băng giá đang dần tan chảy, hé lộ những bí mật bị chôn vùi hàng ngàn năm.
"Long Phượng Cổ Tộc... Thiên Đạo Vết Nứt... hai ngàn năm trước... Tất cả đều liên kết," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, lạc đi giữa tiếng gió rít. Mạch máu trong người chàng dường như đang rung động, phản ứng với những phù văn trên bản đồ, tạo nên một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc đến kỳ lạ. Những mảnh ký ức vụn vỡ, những hình ảnh mơ hồ lướt qua tâm trí chàng, như những cánh chim cổ xưa vỗ cánh trong màn sương mù của thời gian. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò không thể kìm nén, xen lẫn với một nỗi lo âu khó tả.
Bên cạnh chàng, Tuyết Dao, Lam Yên và Hạ Vũ đứng lặng lẽ, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh, giờ đây lại mang vẻ ưu tư. Nàng cảm nhận rõ ràng sự bất thường từ Lâm Phong. Một luồng linh lực màu tím đen yếu ớt, nhưng đầy cổ xưa, đang bao quanh chàng, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.
"Phong ca, huynh không sao chứ? Hơi thở của huynh rất kỳ lạ," Lam Yên cất tiếng, giọng nói dứt khoát nhưng giờ đây lại pha lẫn sự e ngại. Nàng là người mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, nhưng trước những hiện tượng tâm linh bí ẩn này, nàng cũng không khỏi cảm thấy bất an. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua Lâm Phong, như muốn tìm kiếm một lời giải thích.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn trong veo, khẽ nắm chặt vạt áo. Nàng lo lắng đến tái mặt. "Phong ca, có phải... có phải huyết mạch của huynh đang... đang xảy ra chuyện gì không?" Giọng nói nhỏ nhẹ của nàng run run, thể hiện rõ sự sợ hãi.
Tuyết Dao tiến lại gần hơn một chút, đôi tay khẽ đặt lên vai Lâm Phong, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể chàng. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn bên trong, nhưng cũng là một sức mạnh cổ xưa đang trỗi dậy. "Có lẽ huyết mạch của chàng đang thức tỉnh mạnh mẽ hơn bao giờ hết, phản ứng với những gì chúng ta tìm thấy," nàng nhẹ giọng nói, trấn an cả Hạ Vũ và Lam Yên, nhưng trong lòng nàng cũng không khỏi dấy lên những lo ngại. Nàng đã từng nghe về những truyền thuyết cổ xưa, về những huyết mạch bị phong ấn, và việc thức tỉnh chúng thường đi kèm với những hiểm nguy khôn lường.
Lâm Phong không trả lời, chàng chỉ nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm huyết mạch. Hình ảnh một viên ngọc bội cổ xưa, màu sắc cổ kính, khắc hình rồng phượng tinh xảo, bỗng hiện lên trong tâm trí chàng. Chàng vô thức đưa tay vào trong ngực áo, chạm vào Sinh Mệnh Ngọc Bội. Viên ngọc bội, vốn đã theo chàng từ khi còn nhỏ, giờ đây lại nóng lên một cách bất thường, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, mờ ảo nhưng đầy sức sống.
Chàng khẽ đặt đầu ngón tay lên một điểm đặc biệt trên tấm bản đồ, nơi có một phù văn hình rồng đang uốn lượn. Ngay lập tức, Sinh Mệnh Ngọc Bội trong tay chàng bỗng chói sáng rực rỡ, ánh sáng trắng tinh khiết như ngọc, nhưng xen lẫn những tia tím đen kỳ lạ, như một sự giao thoa giữa hai dòng năng lượng đối lập. Một tiếng "vù" vang lên khẽ khàng, như tiếng gió thổi qua một kẽ hở vô hình.
Vòng xoáy linh lực màu tím đen bao quanh Lâm Phong bỗng nhiên bùng nổ, không còn là những luồng yếu ớt mà trở thành một cơn lốc xoáy dữ dội. Nó cuộn lên từ mặt đất, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Lâm Phong, ánh sáng trắng và tím đen đan xen, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo đến khó tin. Linh khí xung quanh Phế Tích Cổ Thành, vốn đã hỗn loạn, nay lại càng bị hút vào vòng xoáy đó, tạo thành một luồng năng lượng khổng lồ.
"Phong ca!" Tuyết Dao kêu lên, cố gắng bước tới, nhưng một lực đẩy vô hình mạnh mẽ từ vòng xoáy đã hất nàng lùi lại. Lam Yên và Hạ Vũ cũng thử tiếp cận, nhưng cũng đều bị đẩy bật ra xa, không thể nào đến gần Lâm Phong được. Ánh sáng từ vòng xoáy chói lòa đến mức các nàng phải nheo mắt lại, không thể nhìn rõ được Lâm Phong bên trong.
Vòng xoáy linh lực càng lúc càng lớn, càng lúc càng mãnh liệt, như một hố đen đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo chàng vào sâu bên trong, vào một chiều không gian khác, một thế giới khác. Mọi giác quan của chàng dường như bị tê liệt, chỉ còn lại cảm giác bị kéo đi trong vô tận. Khi vòng xoáy đạt đến cực điểm, nó bỗng nhiên thu nhỏ lại, rồi biến mất không dấu vết, mang theo Lâm Phong tan biến vào hư không, để lại ba mỹ nhân đứng đó, bàng hoàng và lo lắng tột độ, giữa Phế Tích Cổ Thành hoang tàn và màn đêm tĩnh mịch.
***
Khi ý thức của Lâm Phong dần trở lại, chàng nhận thấy mình đang đứng giữa một không gian hoàn toàn xa lạ, nhưng lại vô cùng quen thuộc. Đây không phải là Phế Tích Cổ Thành mà chàng vừa rời đi, cũng không phải là bất kỳ nơi nào chàng từng đặt chân đến. Bầu trời phía trên nứt toác thành hàng ngàn vết rạn nứt khổng lồ, như một tấm gương bị đập vỡ, từ đó tuôn trào ra những luồng tà khí màu đen kịt, cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ. Mây đen vần vũ, xen lẫn những tia sét màu đỏ máu, khiến cho cảnh tượng trở nên u ám và đáng sợ đến cực điểm.
Dưới chân chàng là một "Tổ Địa Long Phượng" cổ xưa, hay ít nhất là những gì còn sót lại của nó. Kiến trúc nơi đây vẫn mang nét hùng vĩ, tráng lệ của một nền văn minh rực rỡ, với những tòa tháp cao vút chạm mây, những cung điện nguy nga tráng lệ, và những bức tượng điêu khắc tinh xảo hình rồng và phượng. Nhưng tất cả giờ đây đều đã đổ nát, tan hoang. Các tòa tháp bị đổ sập, cung điện bị phá hủy, những bức tượng rồng phượng uy nghiêm giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, nằm rải rác khắp nơi. Từng vết nứt lớn xé toạc mặt đất, nuốt chửng những công trình kiến trúc cổ xưa, để lộ ra những vực sâu không đáy.
Tiếng gió rít gào thê lương, không ngừng thổi qua những tàn tích, mang theo một âm thanh ai oán như tiếng khóc than của hàng triệu linh hồn. Đôi khi, từ xa vọng lại những tiếng gầm rú ghê rợn, như tiếng kêu của những quái vật cổ xưa đang bị giam cầm, hay là tiếng vọng của một trận chiến đã kéo dài hàng vạn năm. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh nồng gắt, hòa quyện với linh khí biến chất, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, khó thở, khiến Lâm Phong cảm thấy ghê tởm tận đáy lòng.
Đây là một thế giới bị hủy diệt, một chiều không gian bị đóng băng tại thời khắc cuối cùng của sự tồn vong. Bầu không khí nặng nề, bi tráng, đầy rẫy nỗi tuyệt vọng, nhưng đâu đó vẫn ẩn chứa một sự kiên cường cuối cùng, như ngọn lửa tàn vẫn cố gắng bùng cháy giữa đêm tối.
Lâm Phong ngỡ ngàng nhìn xung quanh, cảm giác choáng váng như vừa trải qua một giấc mộng dài. Chàng cảm nhận được nỗi đau từ những vết nứt trên trời, sự mục ruỗng của đất đai, và nỗi tuyệt vọng của những linh hồn còn vương vấn. Đây không phải là một giấc mơ, mà là một ký ức, một đoạn lịch sử bi tráng đang được tái hiện trước mắt chàng.
Giữa đống hoang tàn, từ một tàn tích của một đại điện cổ kính, một bóng hình dần hiện rõ. Đó là một linh hồn già nua, thân hình mờ ảo như sương khói, nhưng lại toát lên một khí chất uy nghiêm và cổ kính đến lạ thường. Mái tóc bạc phơ như tuyết, rủ xuống khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng, chứa đựng sự thâm trầm của hàng ngàn năm kinh nghiệm và nỗi buồn sâu thẳm. Ông khoác trên mình một bộ trường bào cổ xưa, màu sắc đã phai nhạt theo thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng của một người giám hộ.
"Ngươi đã đến rồi, hậu duệ mang dòng máu Long Phượng... Ta đã chờ đợi hai ngàn năm." Giọng nói của ông vang vọng trong không gian, trầm ấm như tiếng chuông cổ, nhưng lại mang theo một nỗi cô đơn vô tận.
Lâm Phong giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ. "Ngài là ai? Đây là đâu? Chuyện gì đã xảy ra?" Lời nói của chàng mang theo sự bối rối và kinh ngạc tột độ.
Linh hồn già nua khẽ thở dài, âm thanh như tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát. "Đây là Tổ Địa của Long Phượng Cổ Tộc chúng ta, vào thời khắc Thiên Đạo Vết Nứt. Ta là Bạch Lão Tổ, người giám hộ cuối cùng của huyết mạch này. Ngươi chính là hy vọng cuối cùng."
Bạch Lão Tổ nhìn Lâm Phong với ánh mắt chất chứa nỗi buồn, như đang nhìn thấy bóng hình của một quá khứ huy hoàng và một tương lai đầy bất trắc. "Thiên Đạo Vết Nứt không phải là một tai họa ngẫu nhiên, mà là một âm mưu được sắp đặt bởi một thế lực từ giới diện cao hơn, muốn thôn phệ khí vận của hạ giới này. Chúng đã gieo rắc mầm mống hủy diệt, làm suy yếu Thiên Đạo, để rồi gặt hái những gì còn sót lại."
Lâm Phong cảm thấy tim mình như thắt lại. "Thế lực từ giới diện cao hơn? Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn là gì trong âm mưu này?" Chàng nắm chặt tay, linh cảm mách bảo rằng sự thật sẽ còn kinh hoàng hơn những gì chàng tưởng tượng.
Bạch Lão Tổ khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi ông ẩn chứa vẻ mỉa mai. "Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn chỉ là một con rối bị thao túng, một vật thí nghiệm của chúng. Hắn vốn dĩ là một bán thần, một cường giả phi phàm từ giới diện này, nhưng đã bị dụ dỗ và biến chất. Chúng đã tiêm nhiễm tà lực vào cơ thể hắn, biến hắn thành một công cụ để khai thác năng lượng hỗn loạn từ Vết Nứt, mục đích là để mở rộng vết nứt đó, tạo ra một cánh cửa cho chúng xâm nhập hoàn toàn vào thế giới này."
"Bán thần bị biến chất... vật thí nghiệm?" Lâm Phong lặp lại, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy chân thân của hắn... là gì?"
"Chân thân của Ma Tôn Huyết Ảnh chính là một tồn tại đã bị biến dị hoàn toàn, không còn chút nhân tính nào. Hắn không còn là bán thần năm xưa, mà chỉ là một khối thịt tanh tưởi chứa đầy tà khí, một thể xác được điều khiển bởi ý chí của thế lực kia. Hắn là một công cụ, một vũ khí sống, được tạo ra để phá hủy và thu hoạch. Hắn không chết, mà chỉ tạm thời bị phong ấn, chờ ngày được đánh thức và trở về với hình thái mạnh mẽ nhất, để hoàn thành sứ mệnh hủy diệt mà chủ nhân của hắn đã giao phó."
Bạch Lão Tổ dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn thấu suốt tận linh hồn chàng. "Huyết mạch Long Phượng của ngươi không chỉ là sức mạnh, mà còn là chìa khóa để hàn gắn Vết Nứt hoặc phong ấn thế lực tà ác. Nó là một di sản vĩ đại, cho phép ngươi kết nối với Thiên Địa Chi Lực, điều khiển những nguyên tố tối thượng. Nhưng nó cũng là một gánh nặng, sẽ khiến ngươi trở thành mục tiêu của vô số kẻ thù, không chỉ ở Hạ Giới này, mà còn từ những giới diện cao hơn."
Một luồng ý niệm khổng lồ đột nhiên tuôn trào từ Bạch Lão Tổ, tràn thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Hàng loạt hình ảnh và thông tin ùn ùn kéo đến, như một dòng thác dữ dội. Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, nhưng chàng vẫn cố gắng tiếp nhận tất cả. Chàng nhìn thấy những cảnh tượng chiến tranh khốc liệt, nơi những cường giả Long Phượng Cổ Tộc chiến đấu anh dũng chống lại những sinh vật quái dị và những kẻ tu luyện mang đầy tà khí. Chàng cảm nhận được sự sụp đổ của một nền văn minh huy hoàng, nỗi đau của những người thân yêu bị mất đi, sự tuyệt vọng của một tộc quần đang đứng trước bờ vực diệt vong. Những vết nứt trên bầu trời Tổ Địa, những dòng tà khí cuồn cuộn, những tiếng gầm rú và tiếng la hét trong chiến trận... tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí chàng, như một cuốn phim bi tráng đang được chiếu lại.
Lâm Phong cảm thấy như mình đang trải qua hàng ngàn năm lịch sử trong chớp mắt. Nỗi đau của Long Phượng Cổ Tộc, sự hy sinh của các bậc tiền nhân, và gánh nặng của một bí mật đã bị chôn vùi hai ngàn năm, tất cả đều đè nặng lên vai chàng. Chàng nhận ra rằng, thân thế của mình không chỉ là một bí ẩn, mà còn là một cơ hội lớn, một sứ mệnh thiêng liêng.
Bạch Lão Tổ giơ tay lên, một luồng ánh sáng cổ xưa màu vàng kim và tím đen đan xen, rực rỡ nhưng lại vô cùng dịu dàng, bao trùm lấy Lâm Phong. "Đây là 'Huyễn Mặc Quyển' - một phần của di sản gia tộc chúng ta, chứa đựng những công pháp tu luyện tối thượng và những kỹ năng huyết mạch độc đáo. Ta sẽ truyền thụ cho ngươi một đoạn công pháp khai mở huyết mạch và một ký ức về kỹ năng 'Long Phượng Biến', hy vọng ngươi có thể phát huy nó, và trở thành người kết thúc âm mưu này."
Một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể Lâm Phong, không phải là thứ năng lượng hỗn loạn như tà khí, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, tinh khiết nhưng lại mang theo sự cổ kính của thời gian. Những phù văn cổ xưa hiện lên trong đan điền chàng, kết nối với huyết mạch, khiến toàn thân chàng như bốc cháy. Kỹ năng "Long Phượng Biến" không chỉ là một công pháp, mà là một sự biến hóa, một sự thức tỉnh hoàn toàn của huyết mạch, cho phép chàng khai thác sức mạnh tối thượng của rồng và phượng. Cùng với dòng năng lượng, Bạch Lão Tổ cũng truyền thụ những ký ức về cách vận hành Huyễn Mặc Quyển, cách khai thác tiềm năng của huyết mạch, và những bí mật sâu xa hơn về Thiên Đạo, về các giới diện, và về thế lực đang thao túng Ma Tôn Huyết Ảnh.
"Nhớ lấy, Lâm Phong. Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù cuối cùng. Hắn chỉ là một con tốt thí. Kẻ đứng sau hắn mới là mối hiểm họa thực sự. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn rất nhiều, không chỉ ở Hạ Giới này, mà có thể là cả những giới diện cao hơn. Hãy dùng huyết mạch của mình, dùng Huyễn Mặc Chi Đạo của ngươi, để bảo vệ thế giới này. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên... Tất cả đều nằm trong tay ngươi."
Giọng nói của Bạch Lão Tổ dần trở nên yếu ớt, thân hình ông ngày càng mờ ảo, như một làn khói sắp tan biến. "Ta đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Giờ đây, mọi hy vọng đều đặt vào ngươi, hậu duệ của Long Phượng."
Trước khi Lâm Phong kịp nói lời nào, luồng ánh sáng bao trùm chàng bỗng nhiên thu lại, và không gian Tổ Địa Long Phượng bắt đầu vỡ vụn, tan biến vào hư vô. Cảm giác bị kéo đi mạnh mẽ lại xuất hiện, nhanh như chớp, và mọi thứ lại chìm vào bóng tối.
***
Một tiếng "rầm" khẽ vang lên khi Lâm Phong đột ngột xuất hiện trở lại giữa Phế Tích Cổ Thành, ngay tại vị trí mà chàng đã biến mất. Vòng xoáy linh lực tím đen đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại những làn linh khí hỗn loạn vương vấn trong không khí. Chàng ngã quỵ xuống đất, cơ thể run rẩy, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Đôi mắt chàng mở to, nhưng ánh mắt ấy lại vô cùng phức tạp, vừa kinh hoàng, vừa bàng hoàng, vừa mang theo một sự kiên định đến khó tin, như thể chàng vừa trải qua hàng ngàn năm trong chớp mắt.
"Phong ca!" Tuyết Dao là người đầu tiên phản ứng. Nàng lao tới, quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, đôi tay lạnh ngắt chạm vào trán chàng. "Huynh có sao không? Huynh đã đi đâu? Tại sao lại biến mất đột ngột như vậy?" Giọng nói của nàng tràn đầy sự lo lắng.
Lam Yên và Hạ Vũ cũng vội vàng chạy đến. Lam Yên quỳ xuống bên kia, ánh mắt sắc bén quét qua Lâm Phong, kiểm tra xem chàng có bị thương không. "Phong ca, hơi thở của huynh rất hỗn loạn, nhưng lại có một luồng khí tức cổ xưa cực kỳ mạnh mẽ. Chuyện gì đã xảy ra?"
Hạ Vũ, với đôi mắt to tròn ngấn nước, khẽ nắm lấy tay Lâm Phong. "Phong ca, huynh làm bọn muội sợ muốn chết. Huynh có biết là huynh đã biến mất bao lâu rồi không?"
Lâm Phong từ từ nhấc tay lên, vuốt nhẹ lên khuôn mặt tái nhợt của mình. Môi chàng khô khốc, nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa ý chí. Chàng từ từ đứng dậy, thân hình vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng khí thế trên người chàng đã hoàn toàn thay đổi. Không còn vẻ hài hước, phóng khoáng thường ngày, thay vào đó là sự trầm tĩnh, uy nghiêm và một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai.
Chàng nhìn về phía chân trời đang dần tối, nơi những đám mây đen vẫn còn vần vũ, như một lời nhắc nhở về sự hỗn loạn của thế giới. "Ta... vừa thấy rất nhiều thứ. Một bí mật đã bị chôn vùi hai ngàn năm." Giọng nói của chàng khàn đặc, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang theo một trọng lượng ngàn cân.
"Là bí mật về huyết mạch của huynh sao? Và... Ma Tôn Huyết Ảnh?" Lam Yên hỏi, ánh mắt đầy cảnh giác.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt xa xăm, như vẫn còn đắm chìm trong những ký ức kinh hoàng vừa trải qua. "Đúng vậy. Mọi chuyện phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Chúng ta đang đứng giữa một cuộc chiến cổ xưa, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, và ta... là một phần của nó. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối, một công cụ của một thế lực lớn hơn, cổ xưa hơn từ giới diện cao hơn. Huyết mạch của ta là chìa khóa để hàn gắn Vết Nứt, nhưng cũng là mục tiêu của chúng."
Tuyết Dao khẽ thở dài, nắm chặt tay Lâm Phong. "Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Mọi thứ dường như quá lớn, quá sức đối với chúng ta."
Lâm Phong quay lại nhìn ba mỹ nhân, ánh mắt chàng dần trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ nào. "Giờ đây, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hành động. Không phải chỉ để bảo vệ Đại Chu, mà là cả thế giới này." Chàng nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ cổ trong tay, giờ đây, mọi ký hiệu trên đó đều hiện lên rõ ràng và có ý nghĩa, như những chỉ dẫn đã được khai mở. Tấm bản đồ không còn là một mảnh giấy cũ kỹ, mà là một lời hiệu triệu, một bản đồ kho báu dẫn đến vận mệnh của cả thế giới.
"Chúng ta phải tìm đến 'Phế Tích Cổ Thành' tiếp theo, nơi 'Đại trận tế luyện' đang được chuẩn bị. Chúng ta phải ngăn chặn chúng, bằng mọi giá." Lâm Phong nắm chặt tay, một luồng ý chí kiên định bùng cháy trong đôi mắt đen láy. Công pháp "Long Phượng Biến" và những ký ức về Huyễn Mặc Quyển đã bắt đầu dung hợp vào cơ thể chàng, tạo nên một sức mạnh mới, một nguồn tiềm năng vô tận.
"Hãy chuẩn bị đi. Hành trình tiếp theo sẽ còn gian nan hơn nhiều. Nhưng ta tin, chỉ cần chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ vượt qua." Chàng nhìn ba mỹ nhân với ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu.
Tuyết Dao, Lam Yên, Hạ Vũ đều gật đầu, ánh mắt các nàng cũng dần trở nên kiên định. Dù có sợ hãi, dù có lo lắng, nhưng chỉ cần có Lâm Phong bên cạnh, các nàng đều sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Gió đêm vẫn rít gào, mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời. Nhưng trong Phế Tích Cổ Thành hoang tàn, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy. Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, giờ đây đã gánh vác trên vai vận mệnh của cả thế giới.
Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Hành trình khám phá thân thế, đối mặt với Thiên Đạo Vết Nứt và âm mưu cổ xưa, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lâm Phong đã sẵn sàng cho nó, cùng với những người yêu thương bên cạnh chàng.