Gió đêm vẫn rít gào, mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời, như một tấm màn bi tráng che phủ Phế Tích Cổ Thành. Nhưng không khí tĩnh mịch bị phá vỡ bởi những tiếng thở dồn dập, những cái ôm siết chặt và ánh mắt lo lắng không rời của ba mỹ nhân dành cho Lâm Phong.
"Phong ca!" Tuyết Dao là người đầu tiên phản ứng. Nàng lao tới, quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, đôi tay lạnh ngắt chạm vào trán chàng. Khuôn mặt thanh khiết như băng tuyết của nàng giờ đây nhuốm đầy vẻ hoảng loạn, đôi mắt phượng dài, vốn sắc lạnh, nay ngấn nước. "Huynh có sao không? Huynh đã đi đâu? Tại sao lại biến mất đột ngột như vậy?" Giọng nói của nàng, vốn trong trẻo nhẹ nhàng, giờ đây run rẩy, mỗi chữ như chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, xa lạ tỏa ra từ thân thể chàng, không phải là khí tức quen thuộc của Lâm Phong. Điều đó khiến lòng nàng càng thêm bất an.
Lam Yên và Hạ Vũ cũng vội vàng chạy đến. Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và đôi mắt sắc bén như chim ưng, quỳ xuống bên kia, ánh mắt cảnh giác quét qua Lâm Phong, kiểm tra từng dấu hiệu nhỏ nhất trên người chàng. Nàng nắm lấy cổ tay Lâm Phong, cảm nhận mạch đập hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa một sức sống cuồn cuộn, như một dòng sông ngầm đang thức tỉnh. "Phong ca, hơi thở của huynh rất hỗn loạn, nhưng lại có một luồng khí tức cổ xưa cực kỳ mạnh mẽ. Chuyện gì đã xảy ra?" Giọng nàng dứt khoát, nhưng ẩn sâu bên trong là sự lo lắng không thể che giấu. Nàng nhận ra sự biến động bất thường trong huyết mạch của chàng, một điều mà chỉ những tu sĩ có kinh nghiệm mới có thể cảm nhận được.
Hạ Vũ, với đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ, đã ướt đẫm. Nàng khẽ nắm lấy bàn tay còn lại của Lâm Phong, lòng bàn tay nàng ẩm ướt mồ hôi lạnh. "Phong ca, huynh làm bọn muội sợ muốn chết. Huynh có biết là huynh đã biến mất bao lâu rồi không?" Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của nàng run lên từng hồi, tựa như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Nàng nhìn khuôn mặt chàng, vẻ mệt mỏi hằn sâu nhưng lại toát ra một thứ khí chất xa lạ, khiến nàng vừa sợ hãi vừa tò mò. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Phong như vậy, chàng dường như đã đi qua một cõi khác, mang theo cả ngàn năm lịch sử trở về.
Thôn Thiên Thử, linh thú bạn đồng hành của Lâm Phong, ban nãy còn bồn chồn nhảy nhót, giờ đây nằm cuộn tròn bên cạnh chàng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chủ nhân đầy lo lắng. Nó thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng, kêu lên vài tiếng "chiêm chiếp" khó chịu, như thể cảm nhận được những luồng năng lượng hỗn loạn đang xoáy sâu trong Lâm Phong. Mùi hương cổ xưa, pha lẫn mùi tà khí nhàn nhạt từ thân thể chàng khiến nó không ngừng cựa quậy, nhưng vẫn trung thành nằm cạnh.
Lâm Phong từ từ nhấc tay lên, vuốt nhẹ lên khuôn mặt tái nhợt của mình. Môi chàng khô khốc, cảm giác tê dại vẫn còn vương vấn từ những ký ức kinh hoàng vừa trải qua. Tuy nhiên, sâu trong đôi mắt đen láy, một ngọn lửa ý chí kiên định đã bùng cháy, xua tan đi vẻ hoang mang ban đầu. Chàng từ từ đứng dậy, thân hình vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng khí thế trên người chàng đã hoàn toàn thay đổi. Không còn vẻ hài hước, phóng khoáng thường ngày, thay vào đó là sự trầm tĩnh, uy nghiêm và một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy. Mái tóc đen nhánh của chàng dường như cũng trở nên sâu thẳm hơn, mỗi sợi tóc đều ẩn chứa một bí mật cổ xưa.
Chàng nhìn về phía chân trời đang dần tối, nơi những đám mây đen vẫn còn vần vũ, như một lời nhắc nhở về sự hỗn loạn của thế giới. Mùi bụi đất ẩm, mùi rêu phong và cả mùi tro tàn của Phế Tích Cổ Thành như hòa quyện vào hơi thở của chàng, nhắc nhở chàng về sự thật tàn khốc. "Ta... vừa thấy rất nhiều thứ. Một bí mật đã bị chôn vùi hai ngàn năm." Giọng nói của chàng khàn đặc, mỗi lời thốt ra đều mang theo một trọng lượng ngàn cân, như thể chàng đã phải dùng hết sức lực để nói ra.
"Là bí mật về huyết mạch của huynh sao? Và... Ma Tôn Huyết Ảnh?" Lam Yên hỏi, ánh mắt đầy cảnh giác, tay đã đặt lên chuôi kiếm. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, một thứ nguy hiểm lớn hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng xa xăm, như vẫn còn đắm chìm trong những ký ức kinh hoàng vừa trải qua. Chàng thở hắt ra một hơi, như trút đi phần nào gánh nặng. "Đúng vậy. Mọi chuyện phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Chúng ta đang đứng giữa một cuộc chiến cổ xưa, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, và ta... là một phần của nó. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối, một công cụ của một thế lực lớn hơn, cổ xưa hơn từ giới diện cao hơn. Huyết mạch của ta là chìa khóa để hàn gắn Vết Nứt, nhưng cũng là mục tiêu của chúng." Lời chàng nói ra, không chỉ là thông tin, mà còn là sự chấp nhận một vận mệnh đã được định sẵn.
Tuyết Dao khẽ thở dài, nắm chặt tay Lâm Phong. Lòng nàng quặn thắt khi thấy sự mệt mỏi và gánh nặng trên vai chàng. "Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Mọi thứ dường như quá lớn, quá sức đối với chúng ta." Nàng biết Lâm Phong mạnh mẽ, nhưng bí mật này vượt xa mọi tưởng tượng của nàng.
Lâm Phong quay lại nhìn ba mỹ nhân, ánh mắt chàng dần trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ nào. Tình yêu và sự tin tưởng của họ là nguồn sức mạnh vô tận đối với chàng. "Giờ đây, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hành động. Không phải chỉ để bảo vệ Đại Chu, mà là cả thế giới này." Chàng nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ cổ trong tay, giờ đây, mọi ký hiệu trên đó đều hiện lên rõ ràng và có ý nghĩa, như những chỉ dẫn đã được khai mở. Tấm bản đồ không còn là một mảnh giấy cũ kỹ, mà là một lời hiệu triệu, một bản đồ kho báu dẫn đến vận mệnh của cả thế giới, được thêu dệt bằng máu và nước mắt của tổ tiên.
Ngay khi Lâm Phong dứt lời, một luồng ánh sáng cổ xưa đột ngột bùng phát từ tấm bản đồ và viên Sinh Mệnh Ngọc Bội đang nằm trong tay chàng. Ánh sáng đó không chói lóa, mà mềm mại như lụa, mang theo một màu vàng kim và xanh lam đan xen, quấn lấy thân thể Lâm Phong. Chàng giật mình, cơ thể run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì một luồng năng lượng khổng lồ đang tràn vào, kích hoạt huyết mạch sâu thẳm. Các mạch máu dưới da chàng nổi rõ, phát sáng mờ ảo. Một cảm giác nóng bỏng và đau đớn cùng lúc bùng lên, như hàng ngàn kim châm đâm vào từng tế bào, rồi lại như một dòng suối ấm áp chảy qua, thanh tẩy mọi tạp chất.
"Phong ca!" Tuyết Dao kêu lên, muốn chạm vào chàng nhưng bị luồng sáng đẩy lùi.
"Đừng chạm vào hắn!" Lam Yên hét lên, ánh mắt sắc bén nhận ra đây là một quá trình truyền thừa. "Huyết mạch của hắn đang thức tỉnh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây là thử thách mà Bạch Lão Tổ đã nói đến." Nàng nắm chặt tay Hạ Vũ, cố gắng giữ bình tĩnh, dù lòng nàng cũng đang dâng trào lo lắng.
Hạ Vũ sợ hãi lùi lại, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn Lâm Phong đang bị ánh sáng bao phủ. "Ta cảm thấy một luồng khí tức rất đáng sợ từ chàng ấy... Nhưng cũng rất thần thánh..." Nàng rụt rè nói, nhưng lại không thể rời mắt khỏi chàng. Thôn Thiên Thử, bị ánh sáng đẩy lùi, chỉ có thể kêu chiêm chiếp vài tiếng, bồn chồn chạy quanh.
Trong luồng sáng bùng nổ, một bóng hình mờ ảo dần hiện rõ. Đó là một lão già phúc hậu, râu tóc bạc trắng như tuyết, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vũ trụ. Dù chỉ là một linh hồn, Bạch Lão Tổ vẫn toát ra khí chất uy nghiêm, cổ kính, như một vị thần thời gian. Chàng khoác một bộ trường bào màu trắng tinh khôi, trên đó thêu những hoa văn Long Phượng cổ xưa, lấp lánh dưới ánh sáng.
Bạch Lão Tổ không nhìn các mỹ nhân, mà ánh mắt thẳng tắp xuyên thấu qua luồng sáng, khóa chặt lấy Lâm Phong. Giọng nói của ông, trầm ấm nhưng vang vọng, như đến từ ngàn năm trước, xuyên thẳng vào tâm trí mọi người: "Tiểu tử Lâm Phong, ngươi đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình chưa? Long Phượng Cổ Tộc và trách nhiệm của Thiên Đạo đang chờ đợi ngươi."
Không đợi Lâm Phong trả lời, luồng sáng cổ xưa càng lúc càng mạnh, bao phủ hoàn toàn thân thể chàng và Bạch Lão Tổ, biến cả hai thành một khối cầu ánh sáng rực rỡ, rồi đột ngột co rút, tan biến vào hư không, bỏ lại ba mỹ nhân cùng Thôn Thiên Thử bàng hoàng, đứng trơ trọi giữa Phế Tích Cổ Thành hoang tàn, dưới ánh trăng dần lên. Một mùi hương thanh khiết, cổ xưa còn vương vấn trong không khí, như một lời hứa hẹn, hay một lời từ biệt.
***
Lâm Phong cảm thấy như mình bị kéo vào một vực xoáy không đáy, cảm giác trọng lực biến mất, rồi lại xuất hiện mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Khi đôi mắt chàng có thể nhìn rõ trở lại, chàng thấy mình đang đứng giữa một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Đây là một Thần Điện đổ nát khổng lồ, nơi từng là trung tâm quyền năng của Long Phượng Cổ Tộc. Các cột đá khổng lồ, cao tới tận mây xanh, giờ đây bị gãy đổ ngổn ngang, những mảnh vỡ nằm la liệt trên nền đá cẩm thạch đã nứt toác. Những phù văn cổ xưa, từng lấp lánh ánh sáng huyền ảo, nay chỉ còn mờ nhạt, phai tàn theo thời gian, như những vết sẹo của lịch sử. Từng cơn gió lạnh lẽo rít qua những khe hở của Thần Điện, mang theo âm thanh than khóc của quá khứ.
Trên không trung, lượn lờ những bóng hình mờ ảo, không rõ là linh hồn hay tà niệm. Chúng là những cường giả Cổ Tộc đã ngã xuống, hoặc là những tà khí bị Thiên Đạo Vết Nứt ăn mòn, mang theo vẻ đau đớn, tuyệt vọng và cả sự oán hận. Linh khí ở đây hỗn loạn đến cực điểm, vừa có sự tinh thuần cổ xưa, lại vừa nhiễm phải một luồng tà khí nồng nặc, khiến lồng ngực Lâm Phong cảm thấy khó chịu, như bị một tảng đá đè nặng. Mùi tro tàn, mùi máu khô và mùi thối rữa của sự hủy diệt vương vấn trong không khí, khiến chàng không khỏi rùng mình.
Bạch Lão Tổ, dưới dạng linh hồn, xuất hiện bên cạnh Lâm Phong. Khuôn mặt phúc hậu của ông giờ đây toát lên vẻ nghiêm nghị, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào chàng, không một chút dao động. Giọng nói của ông vang vọng khắp Thần Điện đổ nát, như tiếng chuông cổ xưa đánh thức những linh hồn ngủ say: "Tiểu tử, ngươi đã đến. Nơi đây là Thần Điện Tổ Địa của Long Phượng Cổ Tộc ta, cũng là nơi chứng kiến sự suy tàn của chúng ta. Ngươi phải đối mặt với chính bản thân mình và nỗi sợ hãi của tổ tiên. Hãy dùng huyết mạch để thanh tẩy, dùng ý chí để vượt qua!"
Lâm Phong cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên mình. Chàng không khỏi hít sâu một hơi, cố gắng trấn định tâm thần. "Đây chính là thử thách của ta sao?" Chàng tự hỏi. Ngay lúc đó, một làn sóng tà khí khổng lồ cuồn cuộn ập tới, đen đặc như mực tàu, mang theo những ảo ảnh đáng sợ. Chàng thấy hình ảnh Tuyết Dao, Lam Yên, Hạ Vũ đang rơi vào tay Ma Tôn Huyết Ảnh, chịu đủ mọi tra tấn. Chàng thấy cả Phế Tích Cổ Thành chìm trong biển lửa, mọi thứ mà chàng cố gắng bảo vệ đều bị hủy diệt. Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng chàng, một nỗi sợ hãi về sự bất lực, về sự mất mát.
"Không thể lùi bước! Ta phải bảo vệ họ!" Lâm Phong hét lên, giọng nói vang vọng trong Thần Điện. Huyết mạch Long Phượng trong chàng như cảm nhận được ý chí kiên cường của chủ nhân, bắt đầu bùng cháy. Một luồng ánh sáng vàng kim và xanh lam từ cơ thể chàng tỏa ra, đối đầu với làn sóng tà khí. Chàng liên tục tung ra các công pháp, thần thông đã học, Huyễn Mặc Quyết vận chuyển tới cực hạn. Nhưng kỳ lạ thay, những công pháp đó dường như không đủ để đẩy lùi tà khí, chúng chỉ làm chậm lại sự tấn công.
Bạch Lão Tổ nhìn Lâm Phong đang chật vật, khẽ gật đầu. "Không phải chỉ dựa vào sức mạnh bên ngoài, tiểu tử. Ngươi phải đào sâu vào chính bản thân ngươi, vào huyết mạch Long Phượng đang chảy trong ngươi!"
Lâm Phong bỗng hiểu ra. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận từng dòng máu đang chảy trong cơ thể, cảm nhận sự kết nối với tổ tiên. Chàng thấy những hình ảnh mờ ảo của các cường giả Cổ Tộc đang chiến đấu, tiếng gầm thét của rồng, tiếng phượng hoàng hót, tất cả hòa quyện vào nhau. Chàng cảm nhận được sự đau đớn, tuyệt vọng của tổ tiên khi đối mặt với Thiên Đạo Vết Nứt, sự bất lực khi chứng kiến thế giới sụp đổ. Nhưng chàng cũng cảm nhận được sự kiên cường, ý chí bất khuất của họ, không ngừng chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng.
Khi Lâm Phong mở mắt ra, một luồng ánh sáng rực rỡ bùng lên từ đôi mắt đen láy của chàng. Chàng không còn dùng những công pháp bên ngoài nữa, mà hoàn toàn dựa vào bản năng và sức mạnh huyết mạch. Chàng vung tay, một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự kết hợp của Long tộc và Phượng tộc, hóa thành một đạo quang mang sắc bén, xé tan làn sóng tà khí. Các ảo ảnh tan biến, nỗi sợ hãi cũng dần bị đẩy lùi. Chàng cảm nhận được một sức mạnh nguyên thủy đang thức tỉnh trong sâu thẳm cơ thể mình.
Sau khi vượt qua làn sóng tà khí đầu tiên, một bóng hình cường giả Cổ Tộc hiện rõ trước mặt Lâm Phong. Đó là một chiến sĩ Long tộc cao lớn, toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy rồng vàng kim, tay cầm một thanh trường thương cổ xưa. Chiến sĩ này không nói lời nào, chỉ vung thương tấn công. Chiêu thức của y không hề có sát khí, nhưng lại ẩn chứa một đạo lý sâu xa, một bí truyền của Long tộc. Mỗi một đường thương đều như khắc họa lại quy luật của trời đất, vừa cương mãnh vừa uyển chuyển, vừa mang theo sức mạnh hủy diệt lại vừa có ý chí tái sinh.
"Đây là chiêu thức 'Cửu Thiên Long Ngâm' của Long tộc ta. Ngươi phải hấp thụ, thấu hiểu và phản lại nó. Đây là bước đầu tiên để lĩnh ngộ 'Cửu U Thần Quyết'," Bạch Lão Tổ giải thích.
Lâm Phong không chần chừ, chàng lao vào cuộc chiến. Chàng không chống đỡ, không né tránh, mà cố gắng hấp thụ từng chiêu thức của chiến sĩ Long tộc. Mỗi khi một đạo thương phong chạm vào người chàng, Lâm Phong cảm thấy như từng tế bào trong cơ thể mình bị xé toạc, đau đớn tột cùng. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi chàng, nhưng chàng không hề lùi bước. Chàng cảm nhận được sức mạnh của Long tộc đang chảy trong huyết mạch của mình, cố gắng dung hòa nó với cơ thể.
Quá trình này vô cùng gian nan, từng tế bào trong cơ thể Lâm Phong như bị xé toạc, rồi lại tái sinh. Chàng cảm nhận được sự chuyển hóa kỳ diệu, như một phượng hoàng niết bàn từ trong tro tàn. Chàng không ngừng quan sát, mô phỏng và lĩnh ngộ. Dần dần, chàng không còn cảm thấy đau đớn nữa, thay vào đó là một sự thông suốt. Chàng nhận ra rằng công pháp này không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự dung hòa giữa sinh và tử, ánh sáng và bóng tối. Nó không phải là một chiêu thức tấn công đơn thuần, mà là một đạo lý, một quy luật của vũ trụ.
Khi Lâm Phong bắt đầu có thể phản lại chiêu thức của chiến sĩ Long tộc, chàng không chỉ đơn thuần là mô phỏng, mà còn pha trộn thêm những hiểu biết của mình về Huyễn Mặc Quyết, về sự biến hóa vô tận của Huyễn Mặc Chi Đạo. Sức mạnh huyết mạch Long Phượng trong chàng hòa quyện, tạo nên một luồng khí tức mới lạ, mạnh mẽ hơn.
Vừa lúc đó, một bóng hình khác xuất hiện. Đó là một tiên tử Phượng tộc xinh đẹp tuyệt trần, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tang thương. Nàng vung tay, một đạo Phượng Hoàng hỏa diễm màu xanh lam rực rỡ bay tới. Đây là chiêu thức 'U Minh Phượng Vũ', một bí pháp của Phượng tộc, tượng trưng cho sự tái sinh từ cõi chết, sự thanh tẩy và sự hủy diệt.
Lâm Phong lại lao vào hấp thụ. Cảm giác bị Phượng Hoàng hỏa diễm thiêu đốt còn đau đớn hơn cả Long Ngâm. Da thịt chàng cháy xém, rồi lại tái tạo trong chớp mắt. Chàng cảm nhận được sự thuần khiết của Phượng tộc, sự kiên cường và ý chí bất diệt của họ. Chàng nhận ra rằng, Cửu U Thần Quyết không chỉ là sự kết hợp của Long và Phượng, mà còn là sự dung hợp của Âm và Dương, của sự sống và cái chết, của ánh sáng và bóng tối. Nó là một bí pháp vượt lên trên mọi công pháp thông thường, một đạo pháp có thể thanh tẩy tà khí, chuyển hóa sinh mệnh, và thậm chí là hàn gắn Thiên Đạo.
Chàng nhận ra, "Cửu U" không chỉ là chín tầng địa ngục, mà còn là chín tầng biến hóa của sinh mệnh, chín tầng lĩnh ngộ về vũ trụ. Nó là một con đường tu đạo vô tận, một hành trình khám phá sâu thẳm bản thân.
Thời gian trong huyễn cảnh dường như ngừng trôi. Lâm Phong không biết mình đã chiến đấu, hấp thụ và lĩnh ngộ trong bao lâu. Chàng như một miếng bọt biển khô cạn, không ngừng hấp thu kiến thức, sức mạnh và đạo lý từ tổ tiên. Mỗi lần bị xé toạc, chàng lại tái sinh mạnh mẽ hơn. Mỗi lần đau đớn, chàng lại lĩnh ngộ sâu sắc hơn.
Cuối cùng, khi cả hai bóng hình cường giả Long Phượng tan biến, Lâm Phong đứng giữa Thần Điện đổ nát, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ đến cực điểm, nhưng lại vô cùng trầm tĩnh và hài hòa. Chàng không còn là một tu sĩ bình thường nữa, chàng đã trở thành một phần của Long Phượng Cổ Tộc, một người gánh vác sứ mệnh hàn gắn Thiên Đạo.
"Ngươi đã thành công, tiểu tử!" Bạch Lão Tổ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện. "Ngươi đã lĩnh ngộ được Cửu U Thần Quyết. Bí pháp này không chỉ là công pháp tấn công, mà còn là con đường để thanh lọc và chuyển hóa tà khí, để đối phó với Thiên Đạo Vết Nứt. Huyết mạch của ngươi đã hoàn toàn thức tỉnh, và tiềm năng của Long Phượng Cổ Tộc đã bắt đầu hiển lộ. Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thế lực cổ xưa hơn, đáng sợ hơn Ma Tôn Huyết Ảnh. Hãy nhớ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Lời nói của Bạch Lão Tổ vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, như một lời thề, một lời hiệu triệu. Chàng cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với tổ tiên, một gánh nặng trách nhiệm to lớn, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh vô tận. Chàng đã sẵn sàng.
***
Một luồng khí tức mạnh mẽ, cổ xưa nhưng cũng tràn đầy sức sống đột ngột bùng nổ từ vị trí Lâm Phong đang ngồi, đẩy lùi mọi tà khí còn sót lại trong Phế Tích Cổ Thành. Khí tức đó cuồn cuộn lan ra, làm rung chuyển cả những bức tường đổ nát, khiến bụi đất bay mù mịt. Một làn gió mát lành, mang theo mùi hương của linh khí tinh thuần, quét qua, cuốn đi mùi tro tàn và sự mục nát.
Lâm Phong đột ngột mở mắt. Đôi mắt đen láy của chàng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay hoang mang, mà thay vào đó là sự trong trẻo, sâu thẳm và kiên định đến lạ thường, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Một vầng hào quang mờ ảo màu vàng kim và xanh lam lấp lánh quanh thân chàng, rồi nhanh chóng ẩn vào trong. Chàng đã thoát khỏi trạng thái mê man, trở về thực tại.
"Phong ca ca!" Tuyết Dao là người đầu tiên kịp phản ứng. Nàng lao tới, khuôn mặt nàng rạng rỡ niềm vui, đôi mắt phượng dài ướt lệ nhưng không phải vì sợ hãi nữa, mà là vì mừng rỡ. Nàng ôm chầm lấy Lâm Phong, cảm nhận hơi ấm và sức sống cuồn cuộn từ chàng, một sức sống mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Chàng tỉnh rồi! Chàng làm muội sợ muốn chết!" Giọng nàng nghẹn ngào.
Lam Yên cũng vội vàng chạy đến, ánh mắt nàng đầy kinh ngạc. Nàng cẩn thận kiểm tra khí tức của Lâm Phong. "Khí tức của hắn... mạnh mẽ hơn gấp bội! Và có một sự thay đổi rất lớn... Nó không còn đơn thuần là linh khí, mà là một loại năng lượng cổ xưa, thuần khiết và hùng vĩ!" Nàng không giấu được vẻ thán phục. Nàng nhận ra Lâm Phong không chỉ đột phá về cảnh giới, mà còn hoàn toàn lột xác từ bên trong, như một con rồng vừa thức tỉnh.
Hạ Vũ, đôi mắt to tròn vẫn còn ướt, khẽ mỉm cười. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp và bình yên từ bàn tay chàng. "Phong ca... huynh đã khác rất nhiều. Giống như... một vị thần." Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng đầy ngưỡng mộ.
Thôn Thiên Thử, linh thú nhỏ bé, nhảy phóc lên vai Lâm Phong, dụi dụi đầu vào cổ chàng, phát ra những tiếng "chiêm chiếp" vui mừng. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, một sự thay đổi mạnh mẽ và tích cực.
Lâm Phong khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy uy nghiêm. Chàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Tuyết Dao, rồi nhìn Lam Yên và Hạ Vũ với ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và sự biết ơn. "Ta đã lĩnh ngộ được rồi. Cửu U Thần Quyết... và con đường phía trước." Giọng chàng trầm ấm, vang vọng, không còn vẻ khàn đặc ban nãy.
Chàng cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, sức mạnh Hóa Thần kỳ đã hoàn toàn ổn định, thậm chí còn có dấu hiệu tiến xa hơn. Sâu trong huyết mạch, 'Cửu U Thần Quyết' đang vận hành, từng dòng năng lượng cổ xưa luân chuyển trong cơ thể chàng, thanh lọc mọi tạp chất, củng cố từng tế bào. Chàng cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với tổ tiên và gánh nặng của Long Phượng Cổ Tộc.
Ngay sau đó, Bạch Lão Tổ, linh hồn đã dẫn dắt Lâm Phong trong huyễn cảnh, hiện ra lần cuối. Ông mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện và tự hào. "Nhiệm vụ của lão phu đã hoàn thành. Long Phượng Cổ Tộc đã tìm thấy người kế thừa. Hãy nhớ lời ta dặn, tiểu tử. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng huyết mạch của ngươi, và ý chí của ngươi, sẽ dẫn lối."
Vừa dứt lời, thân ảnh Bạch Lão Tổ dần trở nên mờ ảo, rồi tan biến vào không trung, như một làn khói trắng, không để lại dấu vết gì. Chỉ còn lại mùi hương thanh khiết, cổ xưa thoang thoảng trong gió.
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt quét qua Phế Tích Cổ Thành. Giờ đây, mọi thứ dường như đã trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí chàng. Những bức tường đổ nát không còn là biểu tượng của sự hủy diệt, mà là minh chứng cho sự kiên cường, là nơi chứa đựng những bí mật cổ xưa đang chờ chàng khám phá. Chàng cảm nhận được sự liên kết sâu sắc với tổ tiên, một gánh nặng nhưng cũng là một nguồn sức mạnh vô tận.
Chàng triệu hồi Huyễn Mặc Quyển. Cuốn sách cổ xưa hiện ra trong tay chàng, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo. Những dòng chữ cổ xưa trên đó, vốn đã khó hiểu, giờ đây dường như cũng trở nên sáng rõ hơn, đồng bộ với 'Cửu U Thần Quyết' vừa lĩnh ngộ. Chàng cảm thấy như Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, mà là một phần không thể thiếu của bí pháp này, hoặc là chìa khóa để khai phá những tầng sâu hơn của nó. Chàng nhận ra Cửu U Thần Quyết không chỉ là công pháp tấn công mà còn có khả năng thanh lọc và chuyển hóa tà khí, ám chỉ rằng chàng sẽ phải đối mặt trực tiếp với Thiên Đạo Vết Nứt và các nguồn tà khí khác trong tương lai. Sự hiểu biết sâu sắc hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và âm mưu cổ xưa đã khiến chàng nhận ra Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn nhiều.
"Chúng ta phải tìm đến 'Phế Tích Cổ Thành' tiếp theo, nơi 'Đại trận tế luyện' đang được chuẩn bị. Chúng ta phải ngăn chặn chúng, bằng mọi giá." Lâm Phong nắm chặt tay, một luồng ý chí kiên định bùng cháy trong đôi mắt đen láy. Công pháp "Long Phượng Biến" và những ký ức về Huyễn Mặc Quyển đã hoàn toàn dung hợp vào cơ thể chàng, tạo nên một sức mạnh mới, một nguồn tiềm năng vô tận.
"Hãy chuẩn bị đi. Hành trình tiếp theo sẽ còn gian nan hơn nhiều. Nhưng ta tin, chỉ cần chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ vượt qua." Chàng nhìn ba mỹ nhân với ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu.
Tuyết Dao, Lam Yên, Hạ Vũ đều gật đầu, ánh mắt các nàng cũng dần trở nên kiên định. Dù có sợ hãi, dù có lo lắng, nhưng chỉ cần có Lâm Phong bên cạnh, các nàng đều sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Gió đêm vẫn rít gào, nhưng giờ đây, nó như một khúc ca hùng tráng của số phận. Mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời, nhưng một tia sáng của hy vọng đã lóe lên. Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, giờ đây đã gánh vác trên vai vận mệnh của cả thế giới, với một sức mạnh mới, một ý chí kiên cường và những người yêu thương bên cạnh chàng.
Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Hành trình khám phá thân thế, đối mặt với Thiên Đạo Vết Nứt và âm mưu cổ xưa, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lâm Phong đã sẵn sàng cho nó, cùng với những người yêu thương bên cạnh chàng.