Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 267

Đế Đô Thẩm Phán: Huyết Mạch Long Phượng Sửa Lại Càn Khôn

4914 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng các mỹ nhân trở về Đế Đô Long Phượng sau khi lĩnh ngộ Cửu U Thần Quyết.,Bắt đầu chiến dịch thanh trừng triệt để các quan lại tham nhũng và phe phái phản bội còn sót lại trong Đại Chu Hoàng Triều.,Chứng tỏ sự kiên định, quyết đoán và quyền uy mới của Lâm Phong trong việc tái lập trật tự.,Ngầm sử dụng sức mạnh và hiểu biết từ Cửu U Thần Quyết để đối phó với các âm mưu ẩn sâu.,Củng cố vị thế của Lâm Phong như người bảo hộ Đại Chu và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo chống lại Ma Tôn Huyết Ảnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Lam Yên, Hạ Vũ, Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Thôn Thiên Thử, Đại Quan Tham
Mood: Nghiêm túc, quyết đoán, thanh trừng, có chút u ám nhưng đầy hy vọng
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn rít gào, nhưng giờ đây, nó như một khúc ca hùng tráng của số phận. Mây đen vẫn vần vũ trên bầu trời, nhưng một tia sáng của hy vọng đã lóe lên. Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, giờ đây đã gánh vác trên vai vận mệnh của cả thế giới, với một sức mạnh mới, một ý chí kiên cường và những người yêu thương bên cạnh chàng.

Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Hành trình khám phá thân thế, đối mặt với Thiên Đạo Vết Nứt và âm mưu cổ xưa, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lâm Phong đã sẵn sàng cho nó, cùng với những người yêu thương bên cạnh chàng.

***

Trong ánh bình minh hé rạng, Phế Tích Cổ Thành hiện lên một vẻ đẹp hoang tàn đến nao lòng. Những bức tường đổ nát, những tòa nhà sập xệ, các cột đá gãy đổ vẫn còn nguyên dấu vết của một nền văn minh rực rỡ đã bị thời gian và tai ương nghiền nát. Gió mạnh lùa qua các khe tường, tạo nên những âm thanh rít gào như tiếng ai oán từ ngàn xưa, mang theo mùi bụi bặm, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và cả sự han gỉ của kim loại đã mục nát. Bầu không khí nơi đây vẫn u ám, tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí Lâm Phong, nó không còn là sự cô độc hay bi thương, mà là một minh chứng hùng hồn cho sự kiên cường, là nơi chứa đựng những bí mật cổ xưa đang chờ chàng khám phá.

Lâm Phong đứng giữa tàn tích, dáng người cao ráo, thanh tú nhưng giờ đây lại toát lên một khí chất uy nghiêm khó tả. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng không còn vẻ u hoài, mà ánh lên sự kiên định, thâm thúy như thể đã nhìn thấu vạn vật. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa vẫn còn đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng giờ đây nụ cười ấy chứa đựng nhiều suy tư hơn, nhiều quyết đoán hơn. Ánh nắng ban mai len lỏi qua những khối đá đổ nát, phủ lên chiếc trường bào màu xanh sẫm của chàng một vầng sáng mờ ảo, khiến chàng trông tựa một vị thần đang đứng giữa phế tích của một đế chế đã mất. Khí tức Long Phượng cổ xưa ẩn chứa trong huyết mạch chàng rung động mãnh liệt, tựa như một dòng sông ngầm chảy xiết, chỉ chờ cơ hội bùng nổ.

Bên cạnh chàng, Tuyết Dao vẫn giữ vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết. Nàng khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh dài mượt mà khẽ bay trong gió. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng giờ đây ánh lên một vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu. Nàng không nói nhiều, chỉ im lặng quan sát Lâm Phong, cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong khí chất của chàng. Nàng biết, sau khi lĩnh ngộ Cửu U Thần Quyết và nhận được sự truyền thừa từ Bạch Lão Tổ, Lâm Phong đã không còn là chàng thanh niên với bí ẩn thân thế mơ hồ ngày nào. Chàng đã trở thành người gánh vác vận mệnh của cả một Cổ Tộc, một thế giới.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng dõi theo Lâm Phong. Nàng mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương sau lưng toát lên khí thế anh dũng. Nàng là một chiến binh trung thành, luôn sẵn sàng chiến đấu vì Lâm Phong và Đại Chu. Khí tức mạnh mẽ của nàng như hòa cùng với sự kiên định của chàng, tạo thành một bức tường vững chắc. Nàng ngưỡng mộ Lâm Phong, không chỉ vì sức mạnh hay tài trí, mà còn vì ý chí sắt đá và trái tim nhân hậu của chàng.

Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết như sương sớm, vẫn mặc bộ trang phục lụa màu xanh lá nhạt. Đôi mắt to tròn, trong veo của nàng ánh lên vẻ từ bi và lo lắng, nhưng cũng không thiếu sự tin tưởng tuyệt đối vào người nàng yêu. Nàng nắm chặt tay Tuyết Dao, như muốn tìm kiếm một sự an ủi, một sự đồng điệu trong nỗi lo chung. Nàng biết Lâm Phong sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn lao hơn nhiều, nhưng nàng tin chàng sẽ vượt qua.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đang rúc vào vai Lâm Phong. Nó khẽ "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi dùng cái mũi nhỏ hít hà khí tức của chủ nhân. Nó cảm nhận được uy áp mới tỏa ra từ Lâm Phong, một loại uy áp cổ xưa, mạnh mẽ, khiến nó vừa kính sợ vừa vui mừng. Nó lười biếng nhưng cảnh giác, luôn là người bạn đồng hành trung thành nhất của chàng.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa luân chuyển trong cơ thể, cùng với sức mạnh mãnh liệt của Cửu U Thần Quyết đang vận hành. Chàng mở miệng, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian hoang tàn, mang theo sự quyết đoán không thể lay chuyển: "Đã đến lúc trở về. Đại Chu cần một sự thanh lọc triệt để. Những kẻ đã phản bội, những kẻ đã lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi, sẽ phải trả giá. Không một ai có thể thoát khỏi lưới trời lồng lộng."

Lam Yên lập tức đáp lời, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ: "Bệ hạ, chúng thần sẽ luôn theo sau ngài. Mọi quân lệnh của ngài sẽ được thi hành triệt để." Nàng nhìn chàng với ánh mắt rực lửa, sẵn sàng lao vào bất kỳ cuộc chiến nào.

Tuyết Dao khẽ khàng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự khẳng định: "Đường phía trước còn dài, huynh trưởng không đơn độc. Chúng muội sẽ luôn ở bên cạnh huynh." Lời nói của nàng như một lời hứa, một sự đảm bảo thầm lặng nhưng vững chắc.

Hạ Vũ chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh chứa đựng biết bao tình cảm. Nàng không cần nói nhiều, sự hiện diện của nàng, ánh mắt tin tưởng của nàng đã đủ để Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp, sự ủng hộ từ hậu phương vững chắc nhất.

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua ba mỹ nhân. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều sẵn sàng cùng chàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Chàng hiểu rằng, đây không chỉ là hành trình của riêng chàng, mà là hành trình của họ, của cả Đại Chu, và xa hơn nữa là của toàn bộ thế giới này. "Tốt. Vậy thì, xuất phát!"

Với một ý chí kiên định bùng cháy trong đôi mắt đen láy, Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Thôn Thiên Thử rời khỏi Phế Tích Cổ Thành. Bóng dáng họ dần khuất xa trong làn gió bụi, hướng về phía chân trời, nơi Đại Chu Hoàng Triều đang chờ đợi một cuộc cải tổ, một sự tái sinh. Hành trình của họ, giờ đây, đã bước sang một trang mới, đầy rẫy thử thách nhưng cũng tràn ngập hy vọng.

***

Hành trình từ Phế Tích Cổ Thành về Đế Đô Long Phượng mất vài ngày. Khi đoàn người Lâm Phong đặt chân đến cổng thành của Đại Chu, mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng ấm áp khắp kinh thành.

Đế Đô Long Phượng hiện lên với vẻ tráng lệ và uy nghiêm vốn có. Hoàng thành với những cung điện mái vàng rực rỡ, những bức tường thành cao ngất được chạm khắc hình rồng phượng tinh xảo, sừng sững giữa trời. Các khu dân cư được quy hoạch bài bản, với những phố xá rộng lớn, tấp nập người qua lại. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang, tiếng vó ngựa tuần tra trên đường, tiếng người nói chuyện xôn xao từ các quán hàng, tiếng nhạc từ các quán hát, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của một kinh đô phồn thịnh. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển, mùi thức ăn quý tộc, mùi vải vóc tơ lụa từ các cửa hàng sang trọng, cùng với mùi khói hương thoang thoảng từ các miếu thờ, tạo nên một bầu không khí vừa tráng lệ, vừa sôi động. Linh khí ở đây dồi dào hơn hẳn những vùng đất khác, nhờ vào các trận pháp hoàng gia được bố trí khéo léo để tụ tập linh khí.

Tuy nhiên, với nhãn lực của Cửu U Thần Quyết cùng sự nhạy cảm của huyết mạch Long Phượng, Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng khí tức bất ổn ẩn sâu bên dưới vẻ ngoài phồn hoa. Chàng thấy những ánh mắt dò xét lướt qua họ một cách vội vàng, những nụ cười gượng gạo trên môi người dân, và cả những dấu vết tà khí mờ nhạt còn sót lại từ ảnh hưởng của Ma Tôn Huyết Ảnh, như những vết thương chưa lành, ẩn mình trong các ngóc ngách của thành phố. Đại Chu đã trải qua một trận đại loạn, và dù bề ngoài đã dần ổn định, nhưng bên trong vẫn còn những vết rạn nứt, những mầm mống bất an.

"Bệ hạ, tình hình triều chính vẫn còn phức tạp. Sau cuộc chiến, nhiều kẻ tham nhũng vẫn chưa bị lật tẩy, thậm chí còn lợi dụng thời cơ để vơ vét. Các phe phái cũng đang ngấm ngầm đấu đá, chờ thời cơ nổi dậy." Lam Yên khẽ nói, giọng nàng trầm xuống, ánh mắt sắc bén quét qua những gương mặt lướt qua họ. Nàng, với kinh nghiệm quân sự và khả năng quan sát tinh tường, cũng nhận ra những bất ổn tương tự.

Lâm Phong khẽ cười, nụ cười mang theo vẻ thâm thúy: "Không sao, ta có cách của mình. Lưới trời lồng lộng, khó thoát. Những kẻ tự cho mình là thông minh, ẩn mình trong bóng tối, sẽ sớm phải lộ diện." Giọng chàng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo không thể nghi ngờ. Chàng không cần phô trương sức mạnh, chỉ cần một câu nói, một ánh mắt cũng đủ để đối phương cảm nhận được sự uy áp đến từ huyết mạch Long Phượng.

Chàng nhìn sâu vào đôi mắt của Lam Yên, khẽ vỗ vai nàng: "Nàng đã vất vả rồi. Sau khi ổn định mọi việc, ta sẽ bù đắp cho nàng thật xứng đáng." Lời nói của chàng khiến Lam Yên khẽ đỏ mặt, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi nàng, xua tan đi vẻ nghiêm nghị thường thấy.

Hạ Vũ và Tuyết Dao bước đi phía sau, ánh mắt cũng đầy suy tư. Tuyết Dao khẽ thì thầm: "Thế cục Đại Chu phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Nhưng với khí chất và sức mạnh của huynh trưởng hiện tại, tin rằng mọi việc sẽ được giải quyết êm đẹp." Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, tin vào khả năng của chàng.

Hạ Vũ gật đầu đồng tình, đôi mắt lo lắng nhưng không hề nao núng: "Chỉ mong mọi chuyện sớm được an bài, để bách tính có thể an cư lạc nghiệp." Trái tim nhân hậu của nàng luôn hướng về sự bình yên của chúng sinh.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ "chiêm chiếp" như để đồng tình, cái mũi nhỏ tinh nghịch ngửi ngửi không khí, dường như cũng cảm nhận được những luồng khí tức khác lạ.

Lâm Phong khẽ liếc nhìn những ánh mắt dò xét, những gương mặt giả tạo lướt qua. Chàng hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc thanh trừng lớn. Cửu U Thần Quyết đã cho chàng một khả năng đặc biệt, đó là nhìn thấu bản chất, xuyên thủng mọi lớp ngụy trang và tà khí ẩn sâu. Chàng không cần bằng chứng vật chất quá nhiều, chàng có thể cảm nhận được tội ác, cảm nhận được sự mục nát từ sâu bên trong linh hồn kẻ đó. Đây là một gánh nặng, nhưng cũng là một công cụ mạnh mẽ để chàng mang lại công lý.

Khi đoàn người tiến sâu vào Hoàng cung, Lâm Phong cùng Lam Yên tiến thẳng vào Thái Hòa Điện, nơi các triều thần thường hội họp. Hạ Vũ và Tuyết Dao cùng Thôn Thiên Thử tạm thời lui về phủ đệ của Lâm Phong. Các nàng hiểu rằng, những việc sắp tới trong triều đình cần sự quyết đoán và không khoan nhượng của Lâm Phong, và việc của các nàng là trở thành hậu phương vững chắc, hỗ trợ chàng trong mọi việc.

Lâm Phong bước đi vững vàng, khí chất vương giả tự nhiên toát ra, khiến những thị vệ và thái giám trong cung đều cúi đầu cung kính. Họ cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong khí chất của vị Hoàng Đế trẻ tuổi này. Một sự thay đổi đầy mạnh mẽ và uy quyền. Đại Chu, dưới bàn tay của Lâm Phong, sẽ bước sang một kỷ nguyên mới.

***

Buổi chiều tối, Thái Hòa Điện chìm trong không khí trang nghiêm và có chút nặng nề. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi gỗ quý từ những cột trụ chạm khắc tinh xảo, và mùi mực vương vấn từ những cuộn chiếu chỉ, tất cả hòa quyện tạo nên một cảm giác cổ kính, uy nghiêm. Ánh nến lung linh chiếu sáng những gương mặt của các quan lại và tướng lĩnh trung thành đang tề tựu, nhưng cũng không thể xua đi sự căng thẳng tiềm ẩn trong không gian.

Lý Nguyên Hạo, vị Quân Sư với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, đứng đầu hàng quan văn. Khuôn mặt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi sau bao ngày gánh vác triều chính trong lúc Lâm Phong vắng mặt, nhưng khi nhìn thấy Lâm Phong, ánh mắt ông rạng rỡ hẳn lên. Ông kinh ngạc trước sự thay đổi trong khí chất của Lâm Phong. Vị Hoàng Đế trẻ tuổi này, từng là một thiếu niên thông minh, lanh lợi, giờ đây đã trở thành một người lãnh đạo thực sự, mang trong mình một uy áp khiến người ta không thể không cúi đầu.

Lâm Phong ngồi trên long ỷ, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt phía dưới. Khí chất của chàng giờ đây không còn chỉ là sự thông minh, lanh lợi, mà còn là sự kiên định, quyết đoán và một loại uy nghiêm cổ xưa đến từ huyết mạch Long Phượng. Chàng không cần phải lớn tiếng, chỉ một ánh mắt, một cử chỉ cũng đủ để khiến những kẻ có ý đồ xấu phải rụt rè, cúi gằm mặt.

"Lý Nguyên Hạo, tình hình triều chính hiện tại thế nào?" Lâm Phong mở lời, giọng chàng trầm ấm nhưng vang vọng khắp điện.

Lý Nguyên Hạo tiến lên một bước, cung kính hành lễ: "Bẩm bệ hạ, sau khi Ma Tôn Huyết Ảnh bị đẩy lùi, tình hình bên ngoài đã tạm ổn định. Tuy nhiên, nội bộ triều đình vẫn còn nhiều vấn đề. Nhiều quan lại cấu kết với nhau, lợi dụng loạn lạc để vơ vét của cải, ức hiếp bách tính. Một số phe phái ngấm ngầm liên kết với các thế lực bên ngoài, mưu đồ lật đổ. Thần đã thu thập được một số danh sách những kẻ đáng ngờ, nhưng bằng chứng chưa đủ để ra tay triệt để." Lý Nguyên Hạo thở dài, lộ rõ sự bất lực. Ông biết, để thanh lọc toàn bộ bộ máy, cần một sự quyết đoán và sức mạnh lớn lao.

Lâm Phong khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. "Tình hình Đại Chu không thể tiếp tục như vậy. Để Ma Tôn Huyết Ảnh có cơ hội gieo rắc tai họa, một phần là do sự mục nát từ bên trong. Ta sẽ đích thân ra tay. Lý Nguyên Hạo, hãy chuẩn bị danh sách những kẻ đáng ngờ nhất mà ngươi có. Không cần bằng chứng quá rõ ràng, chỉ cần có dấu hiệu, ta sẽ tự mình thẩm tra."

Lời nói của Lâm Phong khiến cả Thái Hòa Điện chìm vào im lặng. Các quan lại trung thành đều rùng mình trước sự quyết đoán của chàng, còn những kẻ có ý đồ bất chính thì bắt đầu run rẩy trong lòng. Đích thân Hoàng Đế ra tay thẩm tra? Điều này xưa nay chưa từng có.

Lý Nguyên Hạo ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, trong đôi mắt già nua của ông chứa đựng sự kinh ngạc sâu sắc, xen lẫn niềm vui sướng và hy vọng. "Bệ hạ, ngài... Ngài đã thay đổi rất nhiều. Thần tin vào quyết định của ngài. Danh sách đã được chuẩn bị sẵn, thần sẽ dâng lên ngài ngay lập tức." Ông cung kính dâng lên một tập tấu chương dày cộp.

Lâm Phong nhận lấy, lướt qua một lượt. Chàng cảm nhận được những luồng khí tức khác nhau từ mỗi cái tên trong danh sách. Có kẻ chỉ là ham lợi nhỏ, có kẻ lại mang tà khí cuồn cuộn, chứng tỏ đã nhúng chàm quá sâu. Cửu U Thần Quyết trong cơ thể chàng khẽ rung động, cho chàng một khả năng nhận diện những luồng khí tức đó một cách rõ ràng.

"Tốt. Từ đêm nay, chiến dịch thanh trừng sẽ bắt đầu. Ta sẽ không khoan nhượng với bất kỳ kẻ nào đã phản bội Đại Chu, đã làm hại bách tính." Lâm Phong đứng dậy, đôi mắt chàng nhìn thẳng vào tất cả những người có mặt. "Ta không muốn quyền lực bị lạm dụng, không muốn công lý bị bóp méo. Nhưng để Đại Chu có thể đứng vững trước những tai ương lớn hơn đang chờ đợi, chúng ta phải tự làm sạch mình trước. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Những kẻ tâm địa bất chính, dù có che giấu kỹ đến đâu, cũng sẽ bị lôi ra ánh sáng."

Lời tuyên bố của Lâm Phong không chỉ là một mệnh lệnh, mà còn là một lời cảnh báo, một lời hứa. Nó vừa mang tính cứng rắn, đôi khi tàn nhẫn, nhưng cũng tràn đầy hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn cho Đại Chu. Lý Nguyên Hạo và các quan lại trung thành cúi đầu, trong lòng dâng lên niềm tin sắt đá. Họ biết, Đại Chu đã có một vị Hoàng Đế xứng đáng, một người sẽ dẫn dắt họ vượt qua mọi giông bão.

Lâm Phong quay người, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống. Cuộc thanh trừng này sẽ là một cơn bão, nhưng cơn bão cần thiết để rửa sạch mọi mục nát, để Đại Chu có thể đứng vững. Chàng phải giữ vững đạo tâm, không để quyền lực và sự phẫn nộ trước tội ác làm mờ mắt, biến mình thành kẻ độc tài. Cửu U Thần Quyết cho chàng khả năng nhìn thấu bản chất, nhưng cũng mang lại gánh nặng về những gì chàng phải chứng kiến. Đây là con đường mà chàng phải đi, con đường của một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, một người lãnh đạo gánh vác trọng trách của cả một triều đại.

***

Đêm khuya, sương mù nhẹ giăng lối khắp Đế Đô, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền bí. Trong một Công Đường cũ kỹ, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến và đèn lồng treo lơ lửng, chập chờn chiếu rọi lên những gương mặt căng thẳng. Mùi ẩm mốc, mùi mực, mùi mồ hôi và sợ hãi hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác rợn người. Tiếng trống công đường thỉnh thoảng lại vang dội, như tiếng sấm rền trong đêm, báo hiệu một phiên xét xử không khoan nhượng.

Lâm Phong ngồi ở vị trí cao nhất, trên một chiếc ghế gỗ đơn giản, nhưng khí chất uy áp tỏa ra từ chàng lại khiến cả căn phòng như bị đóng băng. Chàng không mặc hoàng bào lộng lẫy, chỉ là một trường bào màu xanh sẫm, nhưng lại toát lên một vẻ quyền uy và lạnh lùng hơn bất kỳ vị quan tòa nào. Đôi mắt đen láy của chàng tĩnh lặng như vực sâu, nhưng lại sắc bén như lưỡi kiếm, xuyên thấu mọi thứ.

Phía dưới, bị trói chặt bởi xích sắt, là một vị Đại Quan Tham quyền lực, Lễ Bộ Thượng Thư Trần Quý. Trần Quý là một lão già béo tốt, gương mặt bủng beo, mặc quan phục lụa là đã nhàu nát. Ban đầu, lão ta vẫn còn vẻ hống hách, tự tin rằng mình đã che giấu mọi tội lỗi quá kỹ. Lão ta liên tục chối cãi, thậm chí còn dùng thủ đoạn tâm linh, cố gắng tạo ra ảo ảnh, dùng khí tức tà ác để che mờ suy nghĩ, hòng đánh lạc hướng Lâm Phong và những người khác.

"Bệ hạ, thần là người trung thành với Đại Chu, không hề có ý đồ phản bội! Tất cả chỉ là vu khống! Những bằng chứng này đều là giả mạo!" Trần Quý run rẩy nhưng vẫn cố gắng gào lên, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi. Hắn ta còn vận dụng một loại tâm pháp tà dị, cố gắng truyền tải những suy nghĩ sai lệch vào tâm trí người khác, hòng tạo ra sự hỗn loạn và nghi ngờ.

Tuy nhiên, trước mặt Lâm Phong, mọi thủ đoạn của lão ta đều trở nên vô dụng. Cửu U Thần Quyết không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một bí pháp của Long Phượng Cổ Tộc, có khả năng nhìn thấu mọi ngụy trang, mọi tà khí, mọi bản chất xấu xa ẩn sâu trong tâm hồn. Ngay khi Trần Quý vừa vận dụng tâm pháp, Lâm Phong đã cảm nhận được một luồng tà khí hắc ám cuồn cuộn bốc lên từ sâu thẳm tâm hồn hắn, như một đám mây độc bao phủ lấy trái tim.

"Ngươi nghĩ ta không biết ngươi đã làm gì?" Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng bình thản nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn áp kinh người. Chàng không cần phải dùng lời lẽ hùng hồn, chỉ một cái nhìn sắc lạnh của chàng đã đủ khiến Trần Quý rùng mình. "Tà khí trên người ngươi đã tố cáo tất cả. Ngươi cấu kết với tàn dư của Ma Tôn Huyết Ảnh, lợi dụng chức quyền để bán đứng thông tin, thu gom linh thạch, thậm chí còn hãm hại những người dám chống đối. Ngươi nghĩ ta không nhìn thấy? Ngươi nghĩ ta không cảm nhận được?"

Ánh mắt Lâm Phong đột nhiên lóe lên một tia sáng kỳ dị, như có hai con rồng và phượng đang ẩn hiện trong đó. Một luồng uy áp cổ xưa từ huyết mạch Long Phượng bùng phát, trực tiếp trấn áp tâm thần của Trần Quý. Lão ta lập tức cảm thấy như có một ngọn núi đè nặng lên mình, mọi ảo ảnh, mọi thủ đoạn tâm linh đều tan biến như sương khói. Trong khoảnh khắc đó, Trần Quý không chỉ cảm nhận được sự uy áp đến từ một vị Hoàng Đế, mà còn là sự thẩm phán đến từ một cường giả siêu việt, một người có thể nhìn thấu mọi bản chất.

"Không... không thể nào! Làm sao ngài biết được... Làm sao ngài có thể nhìn thấu được..." Trần Quý bàng hoàng, gương mặt béo tốt tái mét như tờ giấy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn ta không thể tin được, mọi thủ đoạn che giấu mà hắn tự hào bấy lâu nay lại bị Lâm Phong dễ dàng xuyên thủng chỉ bằng một ánh mắt. Hắn biết, đã gặp phải một đối thủ không thể đối phó.

Lý Nguyên Hạo và các quan lại chứng kiến cảnh tượng này đều kinh hãi. Họ biết Lâm Phong đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, nhưng không ngờ lại đạt đến trình độ này. Khả năng nhìn thấu tà khí và tâm hồn của Lâm Phong đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ.

Lâm Phong đứng dậy, bước xuống bậc thềm, chậm rãi đi về phía Trần Quý. Mỗi bước chân của chàng đều như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí kẻ tham quan. "Luật trời công bằng, Đại Chu sẽ thanh minh. Ngươi đã tự tay gieo nhân nào, thì sẽ gặt quả đó. Những tội ác của ngươi không chỉ là phản bội triều đình, mà còn là phản bội bách tính, phản bội lương tâm. Ngươi nghĩ Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ bảo vệ ngươi sao? Hắn chỉ xem ngươi là một con cờ rẻ mạt, một kẻ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào."

Lời nói của Lâm Phong không chỉ là sự phán xét, mà còn là một sự thật trần trụi, khiến Trần Quý hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta không còn sức lực để chống cự, cả người mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất. Hắn ta biết, mọi thứ đã kết thúc. Trong ánh mắt tuyệt vọng của hắn, Lâm Phong còn nhìn thấy một tia sợ hãi sâu sắc hơn, như thể Trần Quý đang lo sợ một thế lực nào đó lớn hơn, đang ẩn mình trong bóng tối, sẽ trừng phạt hắn vì đã để lộ quá nhiều. "Không... không phải lỗi của ta... bọn chúng... bọn chúng..." Trần Quý lẩm bẩm, nhưng không dám nói hết câu, như thể có một sợi dây vô hình đang siết chặt cổ họng hắn.

Lâm Phong không để ý đến những lời lẩm bẩm đó. Chàng đã nhìn thấy đủ. "Trần Quý, tội của ngươi là không thể dung thứ. Từ nay, ngươi sẽ bị tống vào ngục tối nhất của Đại Chu, vĩnh viễn không được nhìn thấy ánh mặt trời. Tất cả những kẻ liên quan đến ngươi, sẽ bị truy quét đến tận gốc rễ. Ta không bỏ sót bất kỳ ai."

Lâm Phong ra lệnh, giọng nói vang vọng, lạnh lẽo. Các thị vệ lập tức tiến lên, kéo Trần Quý đi. Tiếng la hét yếu ớt của hắn ta dần tắt lịm trong màn sương đêm. Cuộc xét xử đầu tiên đã kết thúc, nhưng nó chỉ là khởi đầu của một chiến dịch thanh trừng quy mô lớn.

Lý Nguyên Hạo và các quan lại trung thành đều cúi đầu, trong lòng dâng lên sự kính phục vô bờ bến. Họ biết, Lâm Phong đã không chỉ mạnh mẽ về tu vi, mà còn mạnh mẽ về ý chí và sự quyết đoán. Việc Lâm Phong dễ dàng nhận diện và phá vỡ các thủ đoạn tâm linh/tà khí của kẻ thù bằng Cửu U Thần Quyết cho thấy công pháp này còn có nhiều ứng dụng mạnh mẽ hơn trong việc đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh và các thế lực tà ác.

Quy mô của chiến dịch thanh trừng này, cùng với sự kháng cự âm thầm của kẻ thù, cho thấy mức độ ăn sâu của thế lực Ma Tôn Huyết Ảnh vào bộ máy Đại Chu. Đây không chỉ là một cuộc chiến nhỏ, mà là một cuộc chiến dai dẳng và gian khổ. Lý Nguyên Hạo và các quan lại trung thành chứng kiến sức mạnh và sự thay đổi của Lâm Phong, điều này sẽ củng cố niềm tin và sự ủng hộ của họ, biến Đại Chu thành một căn cứ vững chắc hơn cho Lâm Phong trong các cuộc chiến lớn hơn.

Lâm Phong đứng đó, giữa căn phòng công đường u ám, ánh mắt chàng nhìn về phía xa xăm, nơi màn đêm vẫn bao phủ. Chàng biết, những lời lẩm bẩm cuối cùng của Trần Quý không phải là vô căn cứ. Có một kẻ chủ mưu lớn hơn, một tổng đà đang điều khiển mọi thứ từ trong bóng tối, và kẻ đó vẫn chưa bị lộ diện. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Hành trình nghịch thiên cải mệnh của Lâm Phong, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, đầy cam go nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Chàng, với sức mạnh của huyết mạch Long Phượng và Cửu U Thần Quyết, sẽ sửa lại càn khôn, mang lại bình yên cho Đại Chu, và đối mặt với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi ở phía chân trời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ