Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 268

Thanh Trừng Tàn Dư: Cửu U Quyết Diệt Tà Tông

4803 từ
Mục tiêu: Tiếp tục chiến dịch thanh trừng các tông môn tà ác đã gieo rắc tai họa trong lãnh thổ Đại Chu.,Lâm Phong trực tiếp lãnh đạo và thể hiện sức mạnh mới từ Cửu U Thần Quyết trong việc diệt trừ tà ác.,Mang lại bình yên và niềm hy vọng cho bách tính bị áp bức.,Bắt đầu những bước đầu tiên trong quá trình tái thiết Đại Chu Hoàng Triều, củng cố trật tự xã hội.,Củng cố vai trò lãnh đạo và bảo hộ của Lâm Phong đối với Đại Chu, chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Lý Nguyên Hạo, Thôn Thiên Thử, Ma Môn Đệ Tử
Mood: Quyết liệt, hành động, nhưng cũng mang tính hy vọng và trách nhiệm.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống trên Đế Đô Long Phượng, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng trong công đường vẫn còn vương vấn khí tức căng thẳng và lạnh lẽo. Lâm Phong đứng đó, bóng chàng đổ dài trên nền đá cẩm thạch đã cũ kỹ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Trần Quý đã bị lôi đi, tiếng la hét tuyệt vọng của hắn ta đã tắt lịm, nhưng những lời lẩm bẩm cuối cùng của hắn vẫn còn vang vọng trong tâm trí Lâm Phong: "Không... không phải lỗi của ta... bọn chúng... bọn chúng..."

Lý Nguyên Hạo và các quan lại trung thành vẫn cúi đầu, không ai dám lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng đầy uy áp. Họ cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt từ Lâm Phong, một khí chất vương giả hòa quyện với vẻ mạnh mẽ của một cường giả tu tiên, khiến họ vừa kính phục vừa e sợ. Điều này không chỉ là sự tiến bộ về tu vi, mà còn là sự trưởng thành trong tâm hồn, sự kiên định trong ý chí. Lâm Phong không còn là một thiếu niên ngông nghênh như trước, chàng giờ đây đã gánh vác cả một vương triều, cả vận mệnh của hàng vạn sinh linh trên vai.

Chàng khẽ thở dài, rồi quay người lại, ánh mắt quét qua những gương mặt trung thành đang đứng đó. "Lý Nguyên Hạo, các vị vất vả rồi. Cuộc thanh trừng này sẽ còn kéo dài, và có lẽ sẽ còn khó khăn hơn chúng ta tưởng tượng." Giọng chàng trầm ổn, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi khó nhận thấy. "Những lời cuối cùng của Trần Quý không phải là vô căn cứ. Có một kẻ chủ mưu lớn hơn, một tổng đà đang điều khiển mọi thứ từ trong bóng tối, và kẻ đó vẫn chưa bị lộ diện."

Lý Nguyên Hạo ngẩng đầu, gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc khẽ run lên. "Công tử nói chí phải. Lão thần cũng đã nhận thấy những dấu hiệu bất thường. Nhiều vụ án tham nhũng, phản quốc có vẻ như được liên kết với nhau một cách tinh vi, vượt xa sự hiểu biết của chúng ta. E rằng, thế lực của Ma Tôn Huyết Ảnh đã ăn sâu vào cốt tủy của Đại Chu, không chỉ dừng lại ở vài ba quan lại tham lam." Ông ta ngừng một chút, rồi nói thêm, ánh mắt đầy lo lắng. "Và... có một tin tức khác, từ biên giới phía Tây. Hắc Sa Phái, một tông môn tà đạo đã biến mất từ lâu, lại tái xuất giang hồ. Chúng đã xây dựng một cứ điểm tại Thạch Lâm Địa Ngục, bắt cóc dân lành để luyện công, gây ra biết bao tai ương cho bách tính."

Lâm Phong nhíu mày. Hắc Sa Phái, chàng đã từng nghe qua tên này trong một số điển tịch cổ. Chúng nổi tiếng với công pháp tà ác, chuyên hút sinh khí và linh hồn để tăng cường sức mạnh, thường được Ma Tôn Huyết Ảnh sử dụng như những con chó săn trung thành. "Thạch Lâm Địa Ngục?" Chàng lẩm bẩm, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên chiếc ghế rồng. Nơi đó là một vùng đất hiểm trở, với vô số cột đá nhọn hoắt và khe nứt sâu, là nơi lý tưởng để che giấu tội ác. "Hừ, những kẻ gieo rắc tai họa cho bách tính, không có tư cách sống trên đời này."

Ánh mắt Lâm Phong dần trở nên kiên định. Những gánh nặng trên vai chàng không chỉ là việc củng cố triều đình, mà còn là bảo vệ bách tính khỏi những thế lực tà ác. Chàng cảm nhận được sự liên kết sâu sắc với huyết mạch Long Phượng trong mình, một dòng chảy sức mạnh cổ xưa không ngừng thúc giục chàng hành động, không ngừng nhắc nhở chàng về trách nhiệm của mình. Cửu U Thần Quyết đã mang lại cho chàng không chỉ sức mạnh hủy diệt, mà còn là khả năng nhìn thấu bản chất tà khí, một công cụ đắc lực để thanh lọc thế gian. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, chàng cũng tự hỏi, liệu sức mạnh này có phải là một con dao hai lưỡi? Liệu chàng có thể giữ vững đạo tâm của mình khi đối mặt với quá nhiều tà ác?

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, bước đến gần Lâm Phong, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Lâm Phong, chúng ta sẽ cùng ngươi đi. Ngươi không đơn độc." Nàng khẽ chạm vào tay chàng, truyền cho chàng một luồng khí tức ấm áp, trấn an. Lam Yên, mạnh mẽ và dũng mãnh, cũng tiến lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Hừ, tà vật! Để ta xem các ngươi còn hung hăng được bao lâu! Đã đến lúc để những kẻ đó nếm mùi kiếm của ta!" Nàng nắm chặt chuôi trường thương bên hông, khí thế hùng hồn.

Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, nhưng lúc này lại nghiêm túc lạ thường, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong. "Đại ca, Mộc Ly sẽ giúp huynh trinh sát! Thôn Thiên Thử cũng rất giỏi tìm đường đó!" Nàng chỉ vào Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên vai Lâm Phong, con chuột nhỏ chiêm chiếp kêu vài tiếng như đồng tình. Tần Nguyệt, điềm tĩnh và trí tuệ, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyết tâm. "Ta sẽ chuẩn bị đan dược và pháp trận hỗ trợ. Chuyện cứu người và trị thương cứ để ta và Hạ Vũ lo liệu." Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết, gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng thầm kín nhưng cũng rất kiên định. "Chàng cứ yên tâm giao phó. Chúng ta sẽ là hậu phương vững chắc của chàng."

Lâm Phong nhìn các nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và biết ơn sâu sắc. Tình ái vô biên, các nàng chính là nguồn sức mạnh lớn nhất của chàng. Dù đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào, có các nàng bên cạnh, chàng không còn cảm thấy cô độc. "Được! Vậy thì, không thể để những kẻ này tiếp tục tác oai tác quái. Lam Yên, Hạ Vũ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, chuẩn bị đi thôi!" Giọng chàng vang vọng, đầy hào khí, xua tan đi sự mệt mỏi ban nãy.

Lý Nguyên Hạo cúi đầu. "Lão thần sẽ chuẩn bị hậu cần và cử binh lính hỗ trợ khi cần thiết. Cầu chúc công tử và chư vị tiên tử bình an trở về!"

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua cửa sổ điện nhỏ, Lâm Phong cùng các mỹ nhân đã sẵn sàng lên đường. Bầu không khí trong hoàng cung sáng sớm tuy tráng lệ và uy nghiêm, nhưng cũng mang một nét khẩn trương khó tả. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang từ xa, hòa cùng tiếng lính gác hô hoán, tạo nên một bản giao hưởng của sự thức tỉnh và chuẩn bị. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển phảng phất trong làn gió sớm, cùng với mùi khói hương từ các miếu thờ, thanh lọc không khí, nhưng không thể xua đi cái mùi tanh tưởi của tà khí đang hoành hành bên ngoài. Lâm Phong biết, đây không phải là một chuyến đi chơi, mà là một cuộc chiến, một cuộc thẩm phán khác. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Chàng phải dùng sức mạnh của mình để sửa lại càn khôn, mang lại bình yên cho Đại Chu, và đối mặt với những thách thức lớn hơn đang chờ đợi ở phía chân trời. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chỉ cần giữ vững bản tâm, dù Cửu U Thần Quyết có mạnh mẽ đến đâu, chàng cũng sẽ không bị nó chi phối.

***

Hành trình đến Thạch Lâm Địa Ngục không hề dễ dàng. Vùng đất này đúng như tên gọi, là một địa ngục trần gian. Khi Lâm Phong cùng các mỹ nhân đặt chân đến, giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa thiêu đốt mặt đất khô cằn, nhưng những cơn gió mạnh lại rít lên từng hồi qua các khe đá, mang theo hơi lạnh lẽo và mùi tanh tưởi khó chịu. Các cột đá tự nhiên nhọn hoắt, cao chót vót, hình thù kỳ dị như những quái vật hóa đá, dựng đứng sừng sững, tạo thành một mê cung khổng lồ, che khuất ánh sáng mặt trời, khiến nơi đây trở nên u ám và đáng sợ. Những vách đá dựng đứng, khe nứt sâu hoắm như những miệng quỷ khổng lồ, ẩn chứa vô số nguy hiểm. Tiếng gió rít qua các kẽ đá tạo thành những âm thanh ai oán, hòa cùng tiếng đá lở rào rào đâu đó và tiếng gầm gừ xa xăm của những yêu thú ẩn mình, càng khiến cho bầu không khí trở nên khắc nghiệt, hoang vu và đầy rẫy sự đe dọa. Linh khí ở đây cũng hỗn loạn dị thường, không trong lành như bên ngoài, mà bị pha tạp bởi một loại tà khí âm u, nặng nề.

"Đây chính là Thạch Lâm Địa Ngục sao..." Hạ Vũ khẽ thốt lên, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ khẽ nheo lại vì ánh nắng chói chang, nhưng biểu cảm trên gương mặt nàng vẫn là sự lo lắng cho bách tính hơn là sợ hãi cho bản thân. Mùi đá, mùi bụi đất, và cả mùi tanh của yêu thú, đôi khi còn xen lẫn một mùi hôi thối đặc trưng của tà khí, xộc thẳng vào mũi, khiến nàng hơi nhíu mày.

Mộc Ly đã hóa thành hình người, đôi tai cáo nhỏ khẽ động đậy, cảnh giác lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. "Đại ca, Mộc Ly ngửi thấy mùi tà khí nồng nặc lắm! Chắc chắn bọn Hắc Sa Phái ở đây rồi!" Nàng chỉ về phía một khe núi hẹp, nơi có một luồng khói đen mờ mịt bốc lên. "Thôn Thiên Thử cũng phát hiện ra mấy kẻ đang rình rập!"

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc khuất của Thạch Lâm Địa Ngục. Chàng cảm nhận rõ ràng từng luồng tà khí đang cuồn cuộn bốc lên, như những sợi dây thừng vô hình đang trói buộc nơi này. Trong khoảnh khắc đó, Cửu U Thần Quyết trong cơ thể chàng tự động vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo nhưng lại mang theo sức mạnh thanh lọc thuần túy, bắt đầu lan tỏa ra xung quanh, xua tan đi phần nào sự nặng nề của tà khí. Khí tức này không hề giống với bất kỳ công pháp tu tiên chính đạo nào, nó mang một vẻ u tối, huyền bí, nhưng lại khiến cho tà khí phải run rẩy.

"Tiến vào." Giọng Lâm Phong trầm thấp, uy nghiêm, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Chàng bước đi đầu tiên, bước chân vững vàng, tự tin. Các mỹ nhân theo sát phía sau, mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên khí thế phi phàm. Tuyết Dao như một làn gió băng, nhẹ nhàng lướt đi, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Tần Nguyệt thì trầm ổn hơn, tay nàng đã đặt sẵn lên túi đan dược, sẵn sàng cho mọi tình huống. Lam Yên vung trường thương, khí thế mạnh mẽ, sẵn sàng đối đầu. Hạ Vũ thì điềm đạm, ánh mắt luôn hướng về phía trước, sẵn sàng hỗ trợ.

Ngay khi họ vừa đặt chân vào sâu hơn trong mê cung đá, những tiếng gầm gừ dữ tợn vang lên. Hàng chục tu sĩ tà đạo, với khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt tham lam và cuồng tín, mặc trang phục đen hoặc đỏ sẫm, từ những khe đá, hốc cây lao ra như bầy quỷ đói. Khí tức của bọn chúng hỗn tạp, có kẻ chỉ là Luyện Khí kỳ, nhưng cũng có kẻ đã đạt đến Trúc Cơ, thậm chí Kim Đan kỳ, tất cả đều bị tà khí bao phủ, biến thành những cỗ máy chiến đấu không biết sợ hãi.

"Kẻ nào dám xông vào địa bàn của Hắc Sa Phái ta?! Tìm chết!" Một tên tu sĩ tà đạo gầy gò, khuôn mặt xanh xao, nhưng ánh mắt đầy hung tợn gầm lên, vung một thanh đao nhuốm máu về phía Lâm Phong.

Lâm Phong không nói nhiều, chỉ khẽ nhếch mép. "Ta đã nói rồi, những kẻ gieo rắc tai họa cho bách tính, không có tư cách sống trên đời này." Chàng vận chuyển Cửu U Thần Quyết, một luồng năng lượng đen tím cuồn cuộn bốc lên từ cơ thể chàng, bao phủ lấy thân hình cao ráo, cân đối. Ánh sáng đen tím này không chỉ mạnh mẽ mà còn mang theo một khí tức cổ xưa, dường như có thể thôn phệ vạn vật. Khi tên tu sĩ tà đạo kia lao đến, Lâm Phong chỉ khẽ vung tay. Một luồng khí đen tím mạnh mẽ quét qua, không chỉ đánh tan công kích của kẻ địch mà còn trực tiếp xuyên qua phòng hộ của hắn, khiến hắn ta hét lên một tiếng thê lương, cả người nhanh chóng tan chảy thành một vũng máu đen ngòm, tà khí trong cơ thể hắn bị Cửu U Thần Quyết hút cạn sạch sẽ.

"Cái gì?!" Các tu sĩ tà đạo khác kinh hãi, không thể tin vào mắt mình. Chúng chưa từng thấy công pháp nào quỷ dị và mạnh mẽ đến vậy. Khí tức của Lâm Phong lúc này không hề giống một tu sĩ chính đạo, mà lại có vẻ còn tà dị hơn cả chúng, nhưng lại là một loại tà dị thanh lọc, khiến chúng sợ hãi đến tận linh hồn.

Lam Yên không đợi Lâm Phong ra lệnh, nàng đã vung trường thương đỏ rực, lao thẳng vào đám tu sĩ tà đạo. "Hừ, tà vật! Ngươi tưởng chỉ mình ngươi có chiêu trò sao?" Nàng gầm lên, trường thương như một con mãnh long xuất hải, mỗi cú vung đều mang theo sức mạnh ngàn cân, quét ngang một vùng, khiến mấy tên tu sĩ tà đạo lập tức tan xương nát thịt. Vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng của Lam Yên trong chiến đấu càng trở nên rực rỡ, mái tóc nâu đỏ tung bay trong gió, đôi mắt sắc bén đầy kiên nghị.

Tuyết Dao vung Thanh Ảnh Kiếm, những dải băng khí lạnh lẽo như những con rắn trắng lượn lờ, bao phủ lấy kẻ địch. Bất kỳ ai bị băng khí chạm vào đều lập tức bị đóng băng, sau đó nổ tung thành những mảnh vụn băng giá. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, uyển chuyển như một bóng ma, mỗi nhát kiếm đều tinh tế và chí mạng. Vẻ đẹp băng giá của nàng càng tôn lên sự lạnh lùng, quyết đoán trong chiến đấu.

Mộc Ly thì không trực tiếp lao vào, nàng khẽ niệm chú, những dây leo xanh biếc từ mặt đất trồi lên, quấn chặt lấy chân tay kẻ địch, sau đó những bông hoa độc đầy gai nhọn nở rộ, phóng ra những hạt phấn khiến chúng đau đớn, tê liệt. Nàng còn triệu hồi một đàn bướm độc, chúng bay lượn xung quanh, khiến tầm nhìn của kẻ địch bị hạn chế. Thôn Thiên Thử, lúc này đã biến lớn thành một con quái vật chuột khổng lồ, lông trắng muốt như tuyết, đôi mắt đỏ rực. Nó gầm lên một tiếng, lao vào giữa đám đông, mỗi cú vồ, mỗi cú cắn đều khiến vài tên tu sĩ tà đạo bay lộn nhào, hoặc trực tiếp bị nuốt chửng. Nó trông có vẻ lười biếng, ham ăn, nhưng khi chủ nhân cần, nó lại là một chiến binh cực kỳ mạnh mẽ.

Tần Nguyệt thì đứng ở phía sau, ánh mắt sắc sảo quan sát toàn bộ cục diện. Nàng tung ra những viên đan dược độc, khiến những kẻ địch đang tiến đến gần Lâm Phong hoặc các tỷ muội khác bị trúng độc, suy yếu. Đôi khi, nàng lại ném ra những bình nhỏ, bên trong chứa đầy bột phấn màu tím, tạo thành một màn sương độc che khuất tầm nhìn của kẻ địch, hoặc phát ra âm thanh chói tai khiến chúng mất phương hướng. Vẻ đẹp thanh lịch, trí tuệ của nàng càng trở nên nổi bật trong sự hỗn loạn của chiến trường.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng và thanh khiết, không trực tiếp chiến đấu, nhưng nàng lại là điểm tựa vững chắc cho cả đội. Nàng liên tục thi triển thuật pháp trị liệu, hồi phục linh lực cho các tỷ muội, giúp họ duy trì trạng thái tốt nhất. Đồng thời, nàng cũng dùng những pháp thuật phòng ngự, tạo ra những lá chắn ánh sáng để bảo vệ đồng đội khỏi những đòn tấn công bất ngờ. Nàng còn có khả năng trấn an tâm trí, giúp các tỷ muội không bị ảnh hưởng bởi tà khí hay những ảo ảnh do kẻ địch tạo ra.

Lâm Phong không ngừng tiến lên. Chàng như một vị thần chiến tranh, Cửu U Thần Quyết trong cơ thể liên tục vận chuyển, phát ra những luồng khí đen tím mạnh mẽ, thanh lọc mọi tà khí trên đường đi. Chàng không chỉ chiến đấu với những tu sĩ tà đạo, mà còn trực tiếp đối mặt với những luồng tà khí cuồn cuộn từ sâu trong lòng đất, nơi mà Hắc Sa Phái đang luyện công. Chàng cảm nhận được, Cửu U Thần Quyết không chỉ là công pháp tấn công, mà còn có khả năng thanh lọc và chuyển hóa tà khí, biến nó thành năng lượng của mình. Điều này khiến chàng càng thêm tin tưởng vào bí pháp này, nó sẽ là chìa khóa quan trọng trong cuộc đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh và nguồn gốc của 'Thiên Đạo Vết Nứt'.

Trong quá trình chiến đấu, Lâm Phong bắt gặp một tên trưởng lão Hắc Sa Phái đang cố gắng chạy trốn. Tên này có tu vi Kim Đan kỳ, nhưng trước Cửu U Thần Quyết của Lâm Phong, hắn ta cũng không có cửa sống sót. Lâm Phong không giết hắn ngay, mà dùng linh lực phong tỏa tu vi của hắn, rồi dùng Cửu U Thần Quyết để thẩm vấn. Ánh sáng đen tím bao phủ lấy tên trưởng lão, khiến hắn ta run rẩy, mọi bí mật trong tâm trí đều bị Lâm Phong đọc được.

"Kế hoạch của Ma Tôn Huyết Ảnh... không chỉ là xâm chiếm Đại Chu... mà là... là một mạng lưới lớn hơn... Thiên Đạo Vết Nứt... hắn muốn dùng tà khí... phá hủy cả thế giới..." Tên trưởng lão lắp bắp, trong đôi mắt đầy sợ hãi vẫn lóe lên một tia cuồng tín đối với Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng trước Cửu U Thần Quyết, hắn không thể giấu diếm bất cứ điều gì. Hắn còn hé lộ một thông tin động trời: "Chúng ta chỉ là một phần nhỏ... còn có những tông môn tà đạo khác, những thế lực ẩn mình trong các giới diện... đang chờ lệnh... của Ma Tôn..."

Lâm Phong nhíu mày. Điều này xác nhận nghi ngờ của chàng. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là một kẻ thù cá nhân, mà là một mối đe dọa lớn hơn đối với toàn bộ thế giới tu tiên. Cửu U Thần Quyết đã giúp chàng nhìn thấy được những gì ẩn sâu trong tâm trí của tên trưởng lão này, một minh chứng cho khả năng của nó.

Sau một hồi giao tranh quyết liệt, Hắc Sa Phái hoàn toàn bị tiêu diệt. Thạch Lâm Địa Ngục không còn tiếng gầm rú của tà vật, thay vào đó là sự tĩnh lặng chết chóc. Tà khí cuồn cuộn bấy lâu nay cũng dần tan biến dưới sức mạnh thanh lọc của Cửu U Thần Quyết. Hàng trăm dân lành bị bắt cóc đã được giải cứu, họ bị giam giữ trong những hang động tối tăm, thân thể gầy gò, ánh mắt thất thần. Vẻ mặt sợ hãi của bách tính khi nhìn thấy những tu sĩ tà đạo, rồi đến sự hoảng loạn khi thấy Lâm Phong với khí tức đen tím, nhưng sau đó là sự nhẹ nhõm và biết ơn khi thấy các nàng tiên tử xinh đẹp xuất hiện. Cả đội thở phào nhẹ nhõm, mặc dù có chút mệt mỏi, nhưng trong lòng đều dâng lên một cảm giác mãn nguyện. Sự gắn kết và niềm tin của các mỹ nhân đối với Lâm Phong ngày càng sâu sắc, họ biết, họ đã đặt niềm tin vào đúng người.

Lâm Phong quay lại nhìn các nàng, ánh mắt dịu dàng hơn. "Chúng ta đã làm được. Giờ thì, đưa những người này về nơi an toàn." Chàng biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, nhưng nó là một bước quan trọng. Rễ sâu của tà ác vẫn còn đó, và cuộc chiến thực sự sẽ vượt ra ngoài phạm vi Đại Chu Hoàng Triều.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dịu đi, những tia nắng vàng óng ả phủ lên Thôn Vân Thủy, một ngôi làng nhỏ bé nằm ẩn mình giữa những rặng cây xanh mướt, không xa Thạch Lâm Địa Ngục. Tiếng suối chảy róc rách êm đềm từ con suối nhỏ bên cạnh làng, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng trẻ con nô đùa, và tiếng nói chuyện râm ran của người dân, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Mùi khói bếp ấm áp từ những mái nhà tranh, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhỏ, và mùi cây cỏ, hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân dẫn những người dân được giải cứu về Thôn Vân Thủy. Ban đầu, dân làng có chút e dè, sợ hãi trước những vị "tiên nhân" xa lạ, đặc biệt là khi chứng kiến vẻ tiều tụy, hoảng loạn của những người được giải cứu. Nhưng khi Hạ Vũ và Tần Nguyệt bước ra, với nụ cười hiền hậu và đôi tay nhẹ nhàng, phân phát đan dược và bắt đầu chữa trị vết thương cho những người kém may mắn, sự sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là ánh mắt tràn ngập biết ơn và hy vọng.

"Đa tạ tiên nhân đại ân đại đức! Chúng tôi cuối cùng cũng thoát khỏi ách thống trị của lũ tà ma kia!" Một lão nhân run rẩy quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, cố gắng dập đầu tạ ơn Lâm Phong.

Lâm Phong vội vàng đỡ lão dậy, giọng nói ấm áp, mang theo một chút mệt mỏi sau trận chiến nhưng vẫn rất kiên định. Chàng nhẹ nhàng xoa dịu nỗi sợ hãi của họ, truyền một phần linh lực thanh khiết vào cơ thể họ để giúp họ trấn tĩnh và hồi phục. "Các vị không cần đa tạ. Đây là trách nhiệm của ta. Những kẻ tà ác đó sẽ không bao giờ còn có thể gây hại cho các vị nữa." Chàng nhìn bao quát khuôn mặt của từng người dân, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những đứa trẻ thơ ngây, tất cả đều gầy gò, xanh xao, nhưng trong ánh mắt của họ đã bắt đầu le lói lại niềm tin vào cuộc sống. "Hãy tin tưởng, Đại Chu sẽ sớm trở lại bình yên. Lý Nguyên Hạo sẽ cử người đến hỗ trợ các vị tái thiết cuộc sống, xây dựng lại nhà cửa, và đảm bảo các vị sẽ không còn phải chịu cảnh lầm than."

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, ngồi xuống bên cạnh một đứa trẻ đang khóc thút thít, đôi mắt to tròn, trong veo của đứa bé vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi. Nàng khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của đứa bé, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo như tiếng suối. "Đừng lo lắng, con trai. Các vết thương sẽ sớm lành lại. Hãy nghỉ ngơi thật tốt, và ăn uống đầy đủ nhé. Rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi." Nàng đưa cho đứa bé một viên đan dược dưỡng khí, hương thơm dịu nhẹ tỏa ra, khiến đứa bé dần bình tĩnh lại.

Tần Nguyệt thì lại tập trung vào việc chữa trị cho những người bị thương nặng hơn. Nàng nhanh chóng kiểm tra mạch đập, quan sát thương thế, rồi lấy ra những loại thảo dược quý hiếm từ túi trữ vật, nghiền nát và đắp lên vết thương, hoặc điều chế thành những viên đan dược hiệu nghiệm. Vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ của nàng thể hiện rõ nét trong từng động tác, mỗi lời nói đều mang tính chỉ dẫn, giúp người dân hiểu rõ hơn về cách chăm sóc bản thân.

Lam Yên và Tuyết Dao thì đứng ở phía xa, nhưng ánh mắt luôn bao quát toàn bộ ngôi làng, đảm bảo không có bất kỳ mối nguy hiểm nào còn sót lại. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng, Lâm Phong vẫn nhìn thấy sự quan tâm sâu sắc đối với bách tính. Lam Yên thì mạnh mẽ hơn, nàng còn giúp đỡ những thanh niên trong làng sắp xếp chỗ ở tạm thời cho những người được giải cứu, hướng dẫn họ cách phòng thủ đơn giản.

Mộc Ly, sau một hồi chiến đấu kịch liệt, giờ đây đã trở lại vẻ hoạt bát, tinh nghịch thường ngày. Nàng không ngừng chạy nhảy giữa đám trẻ con, chơi đùa cùng chúng, mang lại những tiếng cười giòn tan, xua đi phần nào không khí ảm đạm ban đầu. Thôn Thiên Thử, đã thu nhỏ lại thành hình dạng chuột nhỏ xíu, cũng chiêm chiếp kêu, nhảy nhót theo Mộc Ly, làm lũ trẻ thích thú reo hò.

Lâm Phong đứng đó, giữa ngôi làng nhỏ bé, ánh mắt chàng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, để lại vệt sáng cuối cùng. Trong lòng chàng dâng lên một cảm giác phức tạp. Niềm vui khi cứu được bách tính, sự mãn nguyện khi tiêu diệt được một cứ điểm tà ác, nhưng cũng là sự lo lắng về những gì còn ở phía trước. Những lời lẩm bẩm của tên trưởng lão Hắc Sa Phái vẫn còn văng vẳng bên tai chàng. Một mạng lưới lớn hơn, một kế hoạch khủng khiếp hơn của Ma Tôn Huyết Ảnh đang được triển khai, liên quan đến cả 'Thiên Đạo Vết Nứt'.

Chàng biết, việc 'càn quét' chỉ là bước đầu, rễ sâu của tà ác vẫn còn đó, và cuộc chiến thực sự sẽ vượt ra ngoài phạm vi Đại Chu Hoàng Triều. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Sức mạnh của Cửu U Thần Quyết là rất lớn, nhưng nó cũng đòi hỏi chàng phải không ngừng tự vấn, không ngừng giữ vững đạo tâm. Chàng không thể để mình bị tha hóa bởi chính sức mạnh mà mình đang sở hữu.

Đêm dần buông xuống, những ánh lửa bập bùng từ các ngôi nhà tranh chiếu rọi lên gương mặt của Lâm Phong, làm nổi bật lên những đường nét thanh tú nhưng kiên định. Chàng khẽ siết chặt nắm tay. Hành trình nghịch thiên cải mệnh của chàng, giờ đây không chỉ là vì bản thân, vì gia tộc, mà còn vì toàn bộ chúng sinh. Ma Tôn Huyết Ảnh, Thiên Đạo Vết Nứt, và những âm mưu ẩn mình trong bóng tối, tất cả rồi sẽ phải đối mặt với một Lâm Phong đã hoàn toàn lột xác, một Lâm Phong với Cửu U Thần Quyết trong tay, và bảy mỹ nhân tuyệt sắc kề vai sát cánh. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Và chàng đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ