Đêm dần buông xuống, những ánh lửa bập bùng từ các ngôi nhà tranh chiếu rọi lên gương mặt của Lâm Phong, làm nổi bật lên những đường nét thanh tú nhưng kiên định. Chàng khẽ siết chặt nắm tay. Hành trình nghịch thiên cải mệnh của chàng, giờ đây không chỉ là vì bản thân, vì gia tộc, mà còn vì toàn bộ chúng sinh. Ma Tôn Huyết Ảnh, Thiên Đạo Vết Nứt, và những âm mưu ẩn mình trong bóng tối, tất cả rồi sẽ phải đối mặt với một Lâm Phong đã hoàn toàn lột xác, một Lâm Phong với Cửu U Thần Quyết trong tay, và bảy mỹ nhân tuyệt sắc kề vai sát cánh. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Và chàng đã sẵn sàng.
Sẵn sàng cho một kỷ nguyên mới, một khởi đầu mới cho Đại Chu, và một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với vận mệnh.
***
Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng óng lên Đế Đô Long Phượng, đánh thức thành phố sau một đêm dài. Không khí không còn ảm đạm hay u uất như những tháng ngày chìm trong lo âu trước đây, mà thay vào đó là một sự sôi động đến lạ thường, như thể cả vương triều đang trỗi dậy từ giấc ngủ đông dài. Các con phố rộng lớn, vốn đã tráng lệ với những kiến trúc cổ kính, nay lại càng rực rỡ hơn bao giờ hết. Cờ xí ngũ sắc phấp phới trên mọi mái nhà, từ những cung điện mái vàng uy nghi trong hoàng thành cho đến những cửa tiệm nhỏ ven đường. Đèn lồng đỏ treo khắp nơi, tạo thành những dải lụa mềm mại uốn lượn theo từng con hẻm, từng góc phố. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển, mùi thức ăn quý tộc nồng nàn từ các ngự thiện phòng hòa quyện với mùi khói hương từ các miếu thờ, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác độc đáo, đánh thức mọi giác quan.
Tiếng chuông hoàng cung ngân dài, trong trẻo và hùng tráng, như một lời hiệu triệu, vang vọng khắp bầu trời Long Phượng, xua tan những làn sương mỏng còn vương vấn trên ngọn cây. Nó không chỉ là tiếng chuông báo hiệu một ngày mới, mà còn là bản tuyên ngôn của sự hồi sinh, của niềm hy vọng. Đáp lại tiếng chuông, dòng người từ khắp các ngả đường đã bắt đầu nô nức đổ về quảng trường hoàng gia. Đại Chu Bách Tính, với những bộ trang phục đủ sắc màu, khuôn mặt rạng rỡ, tràn đầy sức sống và niềm vui, không ngừng bàn tán, tiếng cười nói rộn rã như những dòng suối nhỏ hợp thành sông lớn. Họ mang theo những đóa hoa tươi, những nụ cười chân thành, và trên hết là một niềm tin sắt đá vào tương lai của vương triều.
"Lâm công tử thật sự là cứu tinh của Đại Chu chúng ta!" Một ông lão tóc bạc phơ, râu dài phất phơ, vừa đi vừa nói với con cháu, ánh mắt lộ rõ vẻ kính phục. "Nếu không có chàng, e rằng Đại Chu đã sớm rơi vào tay tà ma rồi."
"Đúng vậy, phụ thân! Nhờ có Lâm công tử mà con có thể trở về từ chiến trường an toàn." Một thanh niên cường tráng, vai khoác áo giáp nhẹ, gật đầu đồng tình, ánh mắt nhìn về phía hoàng thành với sự ngưỡng mộ vô bờ bến.
Không khí như được dệt nên từ niềm hân hoan và sự kỳ vọng. Các quan lại triều đình, tu sĩ trung thành và đại diện các thế lực đã được thanh lọc, giờ đây đều có mặt, mang theo vẻ mặt kính cẩn và hân hoan. Họ đứng thành từng hàng, trang nghiêm và chỉnh tề, thể hiện sự đoàn kết và phục tùng tuyệt đối dưới sự lãnh đạo mới. Lý Nguyên Hạo, vị quan thần trung thành, với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, đang cùng các cận thần cuối cùng kiểm tra mọi khâu chuẩn bị cho đại lễ. Ông đi lại không ngừng, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất, từ vị trí của các lính canh hoàng gia, đến sự sắp xếp của các nghi trượng, và cả những cành hoa trang trí trên đài cao.
"Đảm bảo mọi việc phải chu toàn, không được phép có bất kỳ sai sót nào!" Lý Nguyên Hạo dặn dò cận thần, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự xúc động không thể che giấu. "Đây không chỉ là một buổi lễ, đây là khoảnh khắc lịch sử của Đại Chu! Nó đại diện cho sự hồi sinh, cho lời hứa về một tương lai tươi sáng!"
Ông nhìn về phía quảng trường rộng lớn, nơi đài cao đã được trang hoàng lộng lẫy bằng gấm vóc và những viên linh thạch phát sáng. Trong lòng ông dâng lên một cảm giác tự hào và biết ơn sâu sắc. Chính Lâm Phong, vị thanh niên tài năng và đầy dũng khí ấy, đã một tay vực dậy Đại Chu từ vực thẳm của sự hỗn loạn và tà ác. Sự quyết đoán của chàng trong chiến dịch thanh trừng, sức mạnh phi thường của Cửu U Thần Quyết khi đối phó với tà ma, và cả tấm lòng nhân ái đối với bách tính, tất cả đều đã khắc sâu vào trái tim của Lý Nguyên Hạo và toàn bộ người dân Đại Chu. Ông tin tưởng rằng, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phong, Đại Chu sẽ không chỉ phục hưng mà còn vươn tới một tầm cao mới, trở thành một vương triều hùng mạnh và thịnh vượng chưa từng có.
Lính canh hoàng gia, với những bộ giáp trụ sáng loáng, đứng nghiêm trang, duy trì trật tự cho dòng người tấp nập. Tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn trên các con đường lớn, tạo nên một nhịp điệu vững chắc cho buổi lễ sắp diễn ra. Các nhạc công hoàng gia, với những cây đàn tỳ bà, sáo trúc, và trống lớn, đã sẵn sàng ở vị trí của mình, chờ đợi hiệu lệnh để tấu lên những khúc nhạc hùng tráng. Bầu không khí ấm áp bởi nắng sớm và sự hân hoan của con người, nhưng cũng tràn đầy sự uy nghiêm của một buổi đại lễ hoàng gia. Mọi thứ đều hoàn hảo, sẵn sàng cho sự xuất hiện của vị cứu tinh, của người đã mang lại bình yên cho Đại Chu.
***
Thời gian như ngừng lại trong một khoảnh khắc khi tiếng chuông hoàng cung lại một lần nữa ngân dài, hùng tráng và trang nghiêm hơn bao giờ hết, vang vọng khắp quảng trường Hoàng gia. Âm thanh như xuyên thấu tận mây xanh, báo hiệu sự khởi đầu của một sự kiện trọng đại. Ánh nắng giữa trưa rực rỡ chiếu thẳng xuống đài cao, làm cho những viên linh thạch trang trí lấp lánh như ngàn sao, và tấm gấm vóc thêu rồng phượng càng thêm nổi bật.
Từ cổng chính của hoàng cung, một bóng người cao ráo, dáng người cân đối, chậm rãi bước ra. Đó chính là Lâm Phong. Chàng mặc một trường bào màu xanh sẫm thêu hoa văn mây rồng tinh xảo, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng hôm nay, nụ cười ấy được thay thế bằng một vẻ trang trọng, kiên định. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm, giờ đây lại mang một sự trầm tĩnh đáng kinh ngạc, như chứa đựng cả một bầu trời suy tư.
Bên cạnh chàng, bảy mỹ nhân tuyệt sắc nối gót theo sau, mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười, như những đóa hoa đua sắc trong vườn ngự uyển.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, mặc một bộ chiến bào nhẹ màu đỏ sẫm, khoác áo choàng, toát lên khí chất anh hùng. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng luôn dõi theo Lâm Phong, ánh lên sự tự hào và ngưỡng mộ không che giấu. Nàng là biểu tượng của sức mạnh và sự kiên định, là hậu phương vững chắc mà Lâm Phong có thể tin cậy.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, trong bộ lụa màu xanh lá cây nhạt, bước đi uyển chuyển. Đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ của nàng ngập tràn niềm vui và lòng biết ơn, ánh lên một tia hy vọng về một tương lai bình yên. Nàng là hiện thân của sự nhân ái, của hòa bình mà Lâm Phong đang nỗ lực kiến tạo.
Tuyết Dao, thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo. Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng trong đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng, có một sự mãn nguyện và tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang bước cùng mình. Nàng là biểu tượng của sự thanh cao và trí tuệ, là người hiểu rõ nhất những gánh nặng mà Lâm Phong đang mang.
Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, mặc trang phục màu xanh lá cây, điểm xuyết những cành cây nhỏ và hoa lá rừng. Nàng không ngừng đảo mắt nhìn quanh, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, đầy thích thú với không khí lễ hội. Nụ cười rạng rỡ của nàng mang lại sự sống động, một luồng gió tươi mát giữa không khí trang nghiêm. Thôn Thiên Thử, đã thu nhỏ lại thành hình dạng chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, cũng chiêm chiếp kêu, nhảy nhót trên vai Mộc Ly, như thể cũng đang tận hưởng không khí tưng bừng này.
Tần Nguyệt, thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, trong bộ lụa mềm mại màu tím nhạt, bước đi điềm tĩnh. Vẻ đẹp phúc hậu và đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác của nàng mang đến cảm giác an tâm. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt ấm áp, mãn nguyện, như một người trưởng bối đang chứng kiến sự trưởng thành của một đứa trẻ mà mình yêu quý.
Sự xuất hiện của Lâm Phong và các mỹ nhân khiến đám đông bách tính vốn đang ồn ào bỗng chốc im lặng như tờ. Tiếng hò reo, tiếng bàn tán, tất cả đều lắng xuống, nhường chỗ cho một sự kính phục và ngưỡng mộ tột độ. Hàng vạn ánh mắt đổ dồn về phía đài cao, dõi theo từng bước chân của chàng. Khoảnh khắc im lặng ấy chỉ kéo dài trong giây lát trước khi cả quảng trường vỡ òa trong tiếng reo hò vang dội, như sóng thần.
"Lâm Phong vạn tuế! Đại Chu vạn tuế!"
"Lâm công tử là cứu tinh của chúng ta!"
Tiếng reo hò như sấm động, xuyên thấu tầng mây, khiến mặt đất cũng phải rung chuyển. Lâm Phong khẽ giơ tay ra hiệu. Ngay lập tức, không khí lại lắng xuống, nhưng sự hưng phấn và kỳ vọng trong lòng bách tính thì không hề giảm sút. Chàng chậm rãi bước đến giữa đài cao, quay mặt về phía đám đông. Lý Nguyên Hạo, với vẻ mặt tràn đầy kính phục và biết ơn, đứng cạnh chàng, ánh mắt không rời.
Giọng nói của Lâm Phong trầm ấm nhưng vang vọng, như tiếng chuông hoàng cung vừa rồi, lan tỏa khắp quảng trường, chạm đến trái tim của mỗi người dân Đại Chu. "Hỡi bách tính Đại Chu! Hôm nay, ta đứng đây để tuyên bố, bóng tối đã lùi bước! Những kẻ tà ác đã bị trừng trị, những âm mưu đã bị lật tẩy! Đại Chu chúng ta đã vượt qua phong ba, và từ nay, một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu!"
Mỗi lời nói của chàng như một liều thuốc tinh thần, xoa dịu những vết thương lòng, củng cố niềm tin và thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng bách tính. Chàng ca ngợi sự kiên cường của họ, những người đã trải qua biết bao đau khổ nhưng vẫn không ngừng đấu tranh, không ngừng tin tưởng vào một ngày mai tươi sáng. Chàng nói về sự công bằng, về việc xây dựng một vương triều mà ở đó, mỗi người dân đều được bảo vệ, được sống trong hòa bình và an lạc.
"Đây là kỷ nguyên của hòa bình, của thịnh vượng, của sự đoàn kết!" Lâm Phong tiếp tục, giọng nói thêm phần hùng hồn. "Ta cam kết, sẽ không còn bất kỳ thế lực nào có thể gieo rắc tai ương trên mảnh đất này! Ta cam kết, Đại Chu sẽ trở thành một vương triều hùng mạnh, là niềm tự hào của mỗi người dân!"
Tuy nhiên, trong những lời tuyên bố đầy hy vọng ấy, Lâm Phong cũng khéo léo ám chỉ đến những mối hiểm nguy còn tiềm ẩn. Ánh mắt chàng lướt qua một lượt, dừng lại ở những gương mặt vẫn còn vương vấn chút lo âu, chút sợ hãi. "Tuy nhiên, hòa bình không phải là vĩnh cửu. Những vết nứt trên Thiên Đạo, những tàn dư của tà ác vẫn còn đó. Chúng ta phải đoàn kết, phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để bảo vệ ánh sáng này, để đảm bảo rằng những bi kịch trong quá khứ sẽ không bao giờ lặp lại!"
Lời nói của chàng không chỉ là lời hứa, mà còn là lời cảnh báo, một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến chống lại tà ác vẫn chưa kết thúc. Chàng không muốn bách tính sống trong ảo tưởng về một bình yên tuyệt đối, mà muốn họ ý thức được về những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Những "vết nứt trên Thiên Đạo" mà chàng nhắc đến, là sự gián tiếp ám chỉ đến nguồn gốc của tà khí, đến những bí ẩn cổ xưa mà chàng đã chạm đến khi lĩnh ngộ Cửu U Thần Quyết, và cũng là một lời gợi mở về mối liên hệ sâu xa với Ma Tôn Huyết Ảnh.
Sau bài phát biểu, một nghi thức thắp hương trầm lớn được tiến hành. Mùi hương trầm thoang thoảng, linh thiêng, hòa quyện với mùi hoa và mùi rượu, tạo nên một không gian trang trọng. Lâm Phong đích thân thắp nén hương đầu tiên, dâng lên Thiên Địa, cầu nguyện cho sự bình yên và thịnh vượng của Đại Chu. Sau đó, Lý Nguyên Hạo và các quan lại cấp cao cũng lần lượt thực hiện nghi lễ. Buổi đại lễ kết thúc trong tiếng hò reo không ngớt của bách tính, tiếng nhạc lễ hùng tráng vang vọng, và những tràng pháo hoa rực rỡ bắn lên bầu trời, như những vì sao bừng nở giữa ban ngày. Tất cả đều thể hiện sự tái sinh mạnh mẽ của Đại Chu Hoàng Triều.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành dịu nhẹ, Đế Đô Long Phượng vẫn chìm trong ánh đèn lồng rực rỡ và tiếng hò reo còn vương vấn từ buổi đại lễ ban ngày. Tuy nhiên, trong Vườn Thượng Uyển Hoàng Cung, một không gian hoàn toàn khác lại hiện hữu. Nơi đây, sự hân hoan ồn ào của buổi sáng đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng, sâu lắng đến lạ thường. Ánh trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm điểm xuyết ngàn sao lấp lánh, rải một màn bạc huyền ảo lên khắp cảnh vật. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc qua kẽ lá, mang theo mùi hương hoa ngọc lan thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình.
Lâm Phong cùng các mỹ nhân dạo bước trên con đường lát đá nhỏ, uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ và những khóm hoa khoe sắc. Vẻ uy nghi của chàng trong buổi lễ đã nhường chỗ cho sự trầm tư. Chàng nhìn ánh trăng, cảm nhận sự bình yên tạm thời đang bao bọc lấy mình, nhưng trong lòng vẫn không thôi nghĩ về những gì đã xảy ra, và những gì sắp sửa xảy đến. Những lời lẩm bẩm của tên trưởng lão Hắc Sa Phái, những manh mối về "Thiên Đạo Vết Nứt" và Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn luẩn quẩn trong tâm trí chàng, như một đám mây đen ẩn hiện phía chân trời, báo hiệu một cơn bão lớn.
Chàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và gánh nặng của trách nhiệm. Lam Yên, người luôn sát cánh bên chàng, cảm nhận được sự bất an trong lòng chàng. Nàng khẽ nghiêng đầu tựa vào vai chàng, giọng nói dứt khoát nhưng đầy sự an ủi: "Chàng đã làm rất tốt. Đại Chu sẽ hồi sinh dưới sự dẫn dắt của chàng. Hôm nay, thiếp đã thấy niềm hy vọng rực cháy trong mắt bách tính."
Lâm Phong khẽ siết chặt tay nàng, ánh mắt vẫn hướng về phía vầng trăng. "Bình yên này chỉ là tạm thời, Yên nhi. Ta cảm thấy, những gì đã xảy ra 2000 năm trước với 'Thiên Đạo Vết Nứt', nó vẫn đang ảnh hưởng đến hiện tại, và chúng ta cần phải chuẩn bị cho những điều lớn hơn rất nhiều." Chàng ngừng lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ phức tạp. "Cửu U Thần Quyết đã cho ta thấy một phần của bức tranh lớn hơn, về nguồn gốc của tà khí, về sự suy yếu của Thiên Đạo. Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn không chỉ là một kẻ tà ác thông thường. Hắn dường như đang lợi dụng những vết nứt ấy để thực hiện một âm mưu kinh thiên động địa."
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, nắm lấy tay chàng từ phía bên kia, đôi mắt to tròn, trong veo nhìn chàng đầy kiên định. "Dù có chuyện gì, chúng thiếp sẽ luôn ở bên chàng. Chàng không phải đối mặt một mình đâu." Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn chàng. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, vào tấm lòng nhân ái và ý chí kiên định của chàng.
Tuyết Dao, thanh thoát như băng tuyết, cũng khẽ nói, giọng trong trẻo và nhẹ nhàng: "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đã lựa chọn con đường chính nghĩa, thì Thiên Đạo ắt sẽ phù hộ. Hơn nữa, với sức mạnh của chàng, và sự đoàn kết của chúng ta, không gì là không thể vượt qua." Nàng nhìn chàng, ánh mắt phượng dài, sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự tin tưởng sâu sắc. Nàng hiểu rõ những áp lực mà chàng đang gánh vác, và cũng hiểu rõ tầm quan trọng của Cửu U Thần Quyết trong cuộc chiến sắp tới.
Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, nhưng lúc này cũng trở nên trầm tĩnh lạ thường. Nàng khẽ nắm lấy một lọn tóc của Lâm Phong, nghịch ngợm se tròn, rồi khẽ nói: "Dù Ma Tôn hay quỷ quái gì đi chăng nữa, cứ để cho Thôn Thiên Thử và ta xử lý hết! Ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu mới rồi!" Nàng cố gắng pha trò để xua đi không khí nặng nề, nhưng trong giọng nói của nàng cũng ẩn chứa sự kiên định và quyết tâm không kém. Thôn Thiên Thử, vẫn đậu trên vai nàng, chiêm chiếp kêu vài tiếng, như thể đồng tình.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt ấm áp nhìn Lâm Phong. "Lâm Phong, con người không thể sống mãi trong bình yên giả tạo. Việc con nhận ra những hiểm nguy tiềm ẩn chính là khởi đầu của sự chuẩn bị. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta có nhau, có bách tính Đại Chu, đó là sức mạnh lớn nhất." Lời nói của nàng trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục, như một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi mà chàng đang theo đuổi.
Lâm Phong nhìn các nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và biết ơn vô hạn. Sự ủng hộ của họ là nguồn động lực lớn nhất, là hậu phương vững chắc không thể thiếu. Chàng biết rằng, cuộc chiến bảo vệ Đại Chu chỉ là bước khởi đầu cho một hành trình lớn hơn, khó khăn hơn. Những bí ẩn về thân thế của chàng, về nguồn gốc thực sự của Cửu U Thần Quyết, và mối liên hệ với "Thiên Đạo Vết Nứt" 2000 năm trước, tất cả đều đang chờ chàng khám phá.
"Phải, các nàng nói đúng." Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn. "Chúng ta có nhau. Và với sự đoàn kết này, dù là Thiên Đạo Vết Nứt hay Ma Tôn Huyết Ảnh, dù là bất kỳ âm mưu nào đi chăng nữa, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt." Chàng siết chặt tay các nàng, cảm nhận hơi ấm từ những bàn tay mềm mại. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo của ta, không chỉ là con đường tu luyện cá nhân, mà còn là con đường bảo vệ những gì ta yêu quý."
Ánh trăng vẫn dịu dàng rọi sáng, như chứng kiến lời thề nguyện không lời của Lâm Phong. Chàng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng với Cửu U Thần Quyết trong tay, với bảy mỹ nhân tuyệt sắc kề vai sát cánh, và với niềm tin của toàn bộ bách tính Đại Chu, chàng đã sẵn sàng. Cuộc hành trình nghịch thiên cải mệnh, chống lại cả Thiên Đạo và những thế lực tà ác cổ xưa, chỉ mới thực sự bắt đầu. Và chàng, Lâm Phong, sẽ là người viết nên huyền thoại bất hủ của kỷ nguyên mới này.