Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 270

Tái Thiết Long Phượng: Căn Cố Triều Chính và Hậu Quả Thiên Đạo

4041 từ
Mục tiêu: Minh họa Lâm Phong chủ động thực hiện các cải cách triều chính, củng cố quyền lực và loại bỏ tàn dư tham nhũng, phản bội.,Trình bày các chính sách an dân, tái thiết đất nước được Lâm Phong và Lý Nguyên Hạo ban hành và triển khai.,Khắc họa sự ủng hộ và đóng góp của các mỹ nhân trong công cuộc xây dựng lại Đại Chu.,Làm nổi bật xung đột nội tâm của Lâm Phong về trách nhiệm lãnh đạo và áp lực từ những bí ẩn cổ xưa.,Gieo mầm về những liên hệ sâu sắc giữa các vấn đề hiện tại của Đại Chu với sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước.
Nhân vật: Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Lam Yên, Hạ Vũ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Nghiêm túc, trách nhiệm, có chút trầm tư, hy vọng đan xen lo lắng, chính trị-phiêu lưu.
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng vẫn dịu dàng rọi sáng, như chứng kiến lời thề nguyện không lời của Lâm Phong. Chàng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng với Cửu U Thần Quyết trong tay, với bảy mỹ nhân tuyệt sắc kề vai sát cánh, và với niềm tin của toàn bộ bách tính Đại Chu, chàng đã sẵn sàng. Cuộc hành trình nghịch thiên cải mệnh, chống lại cả Thiên Đạo và những thế lực tà ác cổ xưa, chỉ mới thực sự bắt đầu. Và chàng, Lâm Phong, sẽ là người viết nên huyền thoại bất hủ của kỷ nguyên mới này.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng ban mai vàng óng như tơ lụa dệt qua màn sương mỏng, rải đều trên mái ngói lưu ly của Hoàng Cung Đế Đô Long Phượng. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang, trầm hùng và uy nghiêm, xuyên qua không gian, báo hiệu một ngày mới bắt đầu, nhưng cũng mang theo một không khí căng thẳng đến lạ thường. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển thoang thoảng trong gió sớm, xen lẫn mùi khói hương từ các miếu thờ trong cung, tạo nên một tổng thể vừa thanh tịnh vừa tráng lệ. Vó ngựa tuần tra lóc cóc trên những phiến đá xanh cổ kính, tiếng lính gác hô hoán đều đặn, tất cả như hòa vào bản giao hưởng của một triều đại đang đứng trước ngưỡng cửa canh tân.

Trong Chính Điện Uy Nghiêm, nơi rồng phượng uốn lượn trên các cây cột dát vàng, Lâm Phong ngồi trên ngai vàng tạm thời, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua hàng trăm quan lại đang tề tựu. Khuôn mặt thanh tú của chàng hiện lên vẻ nghiêm nghị chưa từng thấy, không còn nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực. Chàng mặc một trường bào màu xanh sẫm, thêu chỉ vàng hình rồng ẩn hiện, toát lên vẻ uy nghi nhưng vẫn giữ được sự phóng khoáng vốn có. Hôm nay, chàng không phải là một tu sĩ phiêu lãng, mà là người cầm cân nảy mực, người đưa ra những quyết sách mang tính sống còn cho Đại Chu Hoàng Triều.

Bầu không khí trong điện đặc quánh sự mong chờ và cả lo sợ. Các quan lại trung thành cúi đầu trang nghiêm, ánh mắt đầy tin tưởng và kính phục. Nhưng trong số đó, Lâm Phong biết, vẫn còn những kẻ mang lòng dạ bất chính, những tàn dư của thời loạn lạc, đang cố gắng ẩn mình dưới lớp vỏ bọc trung thành.

Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, đứng ở vị trí đầu tiên bên tay phải Lâm Phong. Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự kiên định. Kế bên ông là Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng gương mặt quan viên, ánh lên sự kiên nghị và sẵn sàng hành động. Nàng mặc một bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, eo đeo chiến đao, toát lên khí chất của một chiến binh thực thụ.

Lâm Phong chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp đại điện: "Chư vị ái khanh, Đại Chu đã trải qua phong ba bão táp, giờ đây, tuy đã được bình định phần nào, nhưng rễ sâu của tà ác và sự mục nát vẫn còn ăn sâu vào trong lòng triều chính. Nay, là lúc chúng ta phải nhổ tận gốc rễ của mọi sự thối nát. Bất kể là ai, có thân phận thế nào, nếu đã cấu kết với tà ác, làm hại bách tính, đều phải chịu sự trừng phạt thích đáng, không khoan dung!"

Từng lời của Lâm Phong như những nhát búa giáng xuống, khiến không ít quan lại khẽ rùng mình, sắc mặt tái nhợt. Họ cảm nhận được sự quyết đoán sắt đá ẩn chứa trong giọng nói trầm tĩnh ấy.

Lý Nguyên Hạo tiến lên một bước, cung kính tấu: "Thần tuân lệnh bệ hạ. Danh sách các quan lại tình nghi đã được chuẩn bị cẩn thận, cùng với các bằng chứng xác thực mà Quỷ Diện Lang Quân đã thu thập được trong suốt thời gian qua." Ông vẫy tay, một tiểu thái giám lập tức mang đến một chồng tấu chương dày cộp.

Đúng lúc đó, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, xuất hiện ngay bên cạnh Lý Nguyên Hạo. Đó chính là Quỷ Diện Lang Quân, mặc đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn. Thân hình gầy gò, nhưng ánh mắt lanh lợi sau lớp mặt nạ lại sắc như dao cạo. Hắn khẽ khom người, giọng nói khàn khàn, mang chút vẻ bất cần quen thuộc: "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Nhưng ta đã hoàn thành nhiệm vụ, không sai một ly. Từ quan lớn trong triều đến những kẻ nhỏ bé ở địa phương, tất cả những giao dịch mờ ám, những lời thề trung thành với tà môn, đều được ghi chép rõ ràng."

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng. Quỷ Diện Lang Quân tuy tham tiền, nhưng năng lực thu thập tin tức của hắn thì không ai sánh bằng. "Phần thưởng của ngươi sẽ không thiếu. Nhưng giờ là lúc để công bố sự thật, trừng trị cái ác."

Lâm Phong ra hiệu, Lý Nguyên Hạo bắt đầu đọc to danh sách những kẻ phản bội, những quan lại tham nhũng đã cấu kết với tà môn hoặc lợi dụng thời loạn để trục lợi. Mỗi cái tên được xướng lên, lại là một tiếng thở phào nhẹ nhõm từ bách tính lương thiện, và một tiếng thét thất thanh hoặc ánh mắt tuyệt vọng từ những kẻ bị điểm danh. Có kẻ định phản kháng, định dùng tu vi để chống cự, nhưng Lam Yên đã nhanh hơn. Nàng sải bước ra, rút chiến đao ra khỏi vỏ. "Tất cả những kẻ có tên trong danh sách, lập tức bắt giữ! Ai dám chống cự, chém!" Giọng nói của nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không chút do dự. Đôi mắt sắc bén của nàng ánh lên sự lạnh lùng của một người chấp pháp. Đội thị vệ tinh nhuệ do nàng huấn luyện, với tu vi không tầm thường, lập tức hành động, nhanh chóng khống chế những kẻ còn đang ngỡ ngàng.

Lâm Phong chứng kiến cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Việc thanh trừng là cần thiết, nhưng cũng là một gánh nặng tâm lý. Chàng không vui vẻ khi phải nhìn thấy sự sụp đổ của những sinh mạng, dù họ có đáng bị trừng phạt đến đâu. Áp lực của việc duy trì đạo tâm và lòng tốt giữa những âm mưu chính trị, giữa những quyết định sống còn của hàng triệu bách tính, quả thực không hề dễ dàng. Chàng tự hỏi, liệu mình có đang đi đúng đường, liệu những quyết định này có thực sự mang lại bình yên bền vững cho Đại Chu? Chàng nhớ lại lời Tuyết Dao: "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Đúng vậy, đạo của chàng là bảo vệ bách tính, và để bảo vệ họ, những tà niệm, những mầm mống mục nát này phải bị loại bỏ.

Lâm Phong hạ lệnh tiếp theo: "Những tài sản bất chính thu được, tất cả sung công quỹ, dùng để tái thiết đất nước, cứu trợ bách tính. Những kẻ phạm tội, sẽ bị đưa ra xét xử công khai, làm gương cho thiên hạ!"

Lam Yên và đội tinh nhuệ lập tức tuân lệnh. Tiếng chuông hoàng cung lại một lần nữa ngân vang, nhưng lần này, nó mang theo âm hưởng của sự công bằng và quyết tâm, chứ không còn là sự hỗn loạn của bão tố. Lâm Phong khẽ thở dài, tay siết chặt thành ghế rồng. Đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều.

***

Buổi trưa, nắng ấm áp rải vàng trên những con phố của Đế Đô Long Phượng. Khác với không khí căng thẳng trong hoàng cung, khu dân cư phía Đông thành đang rộn ràng trong một bầu không khí đầy sức sống. Những ngôi nhà đổ nát giờ đã được xây dựng lại, những mái ngói đỏ tươi mới, những bức tường vôi trắng tinh tươm. Tiếng búa, tiếng cưa vọng lại từ các công trình đang thi công, xen lẫn tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng rao hàng của các tiểu thương và mùi thơm phức của thức ăn từ các quán ăn ven đường. Mùi gỗ mới, mùi vôi vữa hòa quyện cùng mùi hương của hoa cỏ trồng dọc hai bên đường, tạo nên một hương vị rất riêng, hương vị của sự sống mới, của niềm hy vọng.

Lâm Phong, trong trang phục thường phục đơn giản màu xám tro, đi giữa dòng người tấp nập. Vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt chàng đã tan biến, thay vào đó là một nụ cười nhẹ, đầy sự quan tâm. Chàng nhìn ngắm những gương mặt hân hoan của bách tính, những ánh mắt tràn đầy hy vọng khi họ nhìn về phía chàng. Bên cạnh chàng là Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, mái tóc dài đen nhánh được tết gọn gàng, cài một bông hoa nhỏ. Nàng mặc bộ y phục lụa màu xanh lá cây nhạt, bước đi nhỏ nhắn, uyển chuyển. Đôi mắt to tròn, trong veo của nàng ánh lên vẻ từ bi, liên tục quan sát xung quanh, đôi lúc lại khẽ nhíu mày khi nhìn thấy một người già yếu hoặc một đứa trẻ gầy gò.

Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch như một chú sóc, lanh lợi chạy trước chạy sau, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím gọn gàng, tô điểm bằng những cành cây nhỏ. Nàng mặc trang phục màu xanh lá cây, nhanh nhẹn phân phát những túi lương thực cho những người dân đang xếp hàng. Nàng thường xuyên pha trò, làm bọn trẻ con cười khúc khích, khiến không khí càng thêm phần vui vẻ. Thôn Thiên Thử vẫn đậu trên vai nàng, thi thoảng lại chiêm chiếp kêu vài tiếng, như thể cũng đang giúp sức.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, bước đi điềm tĩnh bên cạnh Hạ Vũ. Nàng mặc trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, cài trâm ngọc. Nàng không ngừng dặn dò các y sư và người dân về việc giữ gìn vệ sinh, cách phòng bệnh. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, quan sát mọi thứ một cách tỉ mỉ.

Hạ Vũ đưa tay nắm lấy một bàn tay gầy gò của một cụ bà, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo như tiếng suối reo: "Cụ à, cụ cứ yên tâm. Triều đình sẽ không bỏ rơi bất cứ ai. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại Đại Chu, cuộc sống của mọi người sẽ ngày càng tốt đẹp hơn." Lời nói của nàng như một làn gió mát lành xoa dịu nỗi lo âu của người dân.

Lâm Phong đứng lặng, nhìn ngắm cảnh tượng trước mắt. Chàng nhìn những người dân đang nở nụ cười chân thành, những đứa trẻ đang hồn nhiên nô đùa, những người thợ đang hăng say xây dựng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng chàng, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng vô hình. "Nhìn thấy cảnh này," Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt xa xăm, "ta mới hiểu được trách nhiệm của mình lớn đến nhường nào. Sự bình yên của họ, niềm hy vọng trong mắt họ, chính là mục tiêu cuối cùng, cũng là động lực lớn nhất của ta."

Chàng khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: _Bình yên này không dễ có được, và giữ gìn nó lại càng khó hơn. Những gì ta đã làm, chỉ là một phần nhỏ bé. Sâu xa hơn, những mối đe dọa từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' hay Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn đó, lơ lửng như một lưỡi kiếm Damocles trên đầu Đại Chu, và cả thế giới này._

Tần Nguyệt tiến đến gần, mỉm cười nhẹ nhàng: "Lâm Phong, con người không thể sống mãi trong bình yên giả tạo. Việc con nhận ra những hiểm nguy tiềm ẩn chính là khởi đầu của sự chuẩn bị. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta có nhau, có bách tính Đại Chu, đó là sức mạnh lớn nhất." Nàng khẽ đặt tay lên vai chàng, lời nói trầm ấm, rõ ràng, như một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi mà chàng đang theo đuổi. "Những chính sách giảm thuế, hỗ trợ sản xuất mà con đã ban hành, cùng với việc xây dựng các trạm y tế tạm thời, đã mang lại hiệu quả rõ rệt. Dân chúng đã có niềm tin trở lại, họ bắt đầu cày cấy, buôn bán, cuộc sống dần ổn định. Đây chính là gốc rễ của một quốc gia vững mạnh."

Mộc Ly, sau khi phân phát xong lương thực, chạy đến bên Lâm Phong, nhảy nhót tinh nghịch: "Lâm Phong, nhìn xem, mọi người đều vui vẻ kìa! Ta thấy công việc này còn ý nghĩa hơn cả đánh nhau nữa! Hay là chúng ta cứ làm quan to mãi thế này đi, không cần phải đi tìm Ma Tôn Huyết Ảnh gì nữa đâu!" Nàng cố gắng pha trò, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thấu hiểu. Nàng biết, chàng không thể nào an phận.

Lâm Phong khẽ xoa đầu Mộc Ly, mỉm cười: "Ngươi nói đúng, Mộc Ly. Việc xây dựng một quốc gia, bảo vệ bách tính, quả thật là một sứ mệnh cao cả. Nhưng để bình yên này được vĩnh cửu, chúng ta phải nhổ tận gốc rễ của mọi tai họa." Chàng nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, trong lòng vẫn không ngừng nghĩ về những điều xa xăm hơn, về những bí ẩn đang chờ được giải đáp. "Sự vững chắc của triều đình Đại Chu dưới sự lãnh đạo của chúng ta, sẽ là nền tảng quan trọng cho các cuộc đối đầu lớn hơn sắp tới. Ta tin rằng, khi một quốc gia đoàn kết, không gì là không thể vượt qua."

Chàng tiếp tục đi, lắng nghe những câu chuyện của người dân, những lời cảm tạ chân thành từ họ. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, đều củng cố thêm ý chí và quyết tâm trong lòng Lâm Phong. Chàng biết, đây không chỉ là trách nhiệm, mà còn là Đạo của chàng – Huyễn Mặc Chi Đạo, không chỉ là con đường tu luyện cá nhân, mà còn là con đường bảo vệ những gì chàng yêu quý.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ lớn của Thư viện Hoàng gia, tạo nên những vệt sáng bạc trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Không gian bao trùm bởi sự tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng mới có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, hay tiếng lật trang sách sột soạt. Mùi ẩm mốc của giấy cũ, mùi mực tàu và gỗ đàn hương cổ thụ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thâm trầm, uyên bác. Các kệ sách cao ngất, chứa đầy những cuộn da, thẻ tre, và sách giấy đã ngả màu thời gian, đứng sừng sững như những chứng nhân im lặng của lịch sử.

Sau một ngày dài mệt mỏi với các công việc triều chính và thị sát dân tình, Lâm Phong cùng Tuyết Dao lui về nơi đây, tìm kiếm những manh mối cho những bí ẩn lớn hơn. Lâm Phong, với đôi mắt có chút quầng thâm vì thiếu ngủ, vẫn kiên trì lật giở từng trang sách cổ. Vẻ mặt chàng trầm tư, không còn chút hài hước nào. Áp lực của gánh nặng trách nhiệm, cùng với sự trăn trở về những điều chưa biết, đang đè nặng lên chàng.

Tuyết Dao, thanh thoát như băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, ngồi đối diện chàng. Nàng mặc bộ y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh dài mượt mà được búi cao thanh thoát. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, chăm chú lướt qua những dòng chữ cổ. Nàng là người duy nhất có thể cùng Lâm Phong chia sẻ gánh nặng tri thức này, bởi sự sắc sảo và thông tuệ của nàng.

"Ta cảm thấy, những sự kiện gần đây, những tà khí lan tràn, tất cả đều có một điểm chung," Lâm Phong khẽ nói, giọng nói khàn khàn vì mệt mỏi. "Cửu U Thần Quyết đã cho ta thấy một phần của bức tranh lớn hơn, về sự suy yếu của Thiên Đạo, và có vẻ như 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước chính là khởi nguồn của mọi chuyện."

Tuyết Dao khẽ gật đầu, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục: "Đúng vậy. Ta cũng có cùng suy nghĩ. Vết nứt trên Thiên Đạo... Nó có thể không chỉ là một sự kiện thiên nhiên, mà là nguyên nhân sâu xa của mọi tà khí và sự mục nát mà chúng ta đang đối mặt, không chỉ riêng Đại Chu. Những tài liệu này, dù rất mơ hồ, đều ám chỉ đến một sự kiện đại kiếp nạn, một sự thay đổi lớn trong quy luật vận hành của trời đất." Nàng chỉ vào một đoạn văn cổ trên một cuộn da dê đã ố vàng. "Ở đây viết, 'Khi Thiên Đạo rạn nứt, tà khí từ U Minh tràn ngập, nhân thế đảo điên, Ma Tôn tái xuất...' Nhưng những dòng tiếp theo lại bị xóa mờ, hoặc cố tình che giấu."

Lâm Phong khẽ nhíu mày, chàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với những dòng chữ này. Chàng chợt dừng lại ở một góc khuất, nơi có một cuộn da cũ kỹ, bị cuốn chặt và khóa bằng một loại phù văn cổ xưa. Nó không giống với bất kỳ tài liệu nào khác trong thư viện, toát ra một thứ khí tức âm u, cổ xưa, khiến người ta rùng mình. "Tuyết Dao, nàng xem cái này."

Tuyết Dao nhìn thấy cuộn da, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. "Đây là... một loại phong ấn cổ. Khí tức này... Nó rất quen thuộc, giống với khí tức tà ác mà chúng ta đã đối mặt ở Thạch Lâm Địa Ngục, nhưng mạnh mẽ và cổ xưa hơn rất nhiều."

Lâm Phong thận trọng chạm tay vào cuộn da. Ngay lập tức, một luồng tà khí lạnh lẽo, âm u như băng giá mùa đông ập thẳng vào tâm trí chàng, khiến chàng rùng mình. Đồng thời, một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu chàng, sống động như thực. Chàng thấy một bầu trời đêm vô tận, bỗng nhiên bị xé toạc bởi một vết nứt khổng lồ, đen kịt như vực sâu không đáy. Từ vết nứt đó, vô số tà khí cuồn cuộn trào ra, nhuộm đen cả không gian, và kèm theo đó là những tiếng rên rỉ thê lương, những âm mưu thâm độc của các thế lực tà giáo đã bắt đầu từ rất lâu, liên quan đến sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước. Chàng còn thấy hình bóng một Ma Tôn cao lớn, thân ảnh mờ ảo, đang đứng giữa vết nứt, mỉm cười quỷ dị, như thể hắn chính là kẻ đã tạo ra nó, hoặc kẻ hưởng lợi từ nó.

Lâm Phong lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt. Chàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, một cảm giác quen thuộc đến rợn người với luồng tà khí đó, như thể nó đã từng là một phần của chàng, hoặc có một sợi dây vô hình nào đó kết nối chàng với vết nứt kia. Đây chính là Huyễn Mặc Quyển, cuộn da mà chàng đã được nhắc đến trong những giấc mơ hay những ký ức rời rạc.

Tuyết Dao lập tức cảm nhận được sự bất ổn từ Lâm Phong. Nàng nhanh chóng dùng linh lực trấn an chàng, ánh mắt đầy lo lắng: "Chàng không sao chứ?"

Lâm Phong lắc đầu, cố gắng trấn tĩnh lại. "Không sao... Nhưng ta đã thấy. Ta đã thấy vết nứt ấy, và ta cảm nhận được một luồng tà khí mạnh mẽ, cổ xưa, nó liên quan đến Ma Tôn Huyết Ảnh. Ta cảm thấy nó liên quan mật thiết đến thân thế của mình, và cả Ma Tôn Huyết Ảnh nữa. Hắn không phải là kẻ đơn độc. Hắn dường như là một phần của một âm mưu lớn hơn, một sự kiện đã được sắp đặt từ rất lâu, từ chính cái thời khắc 'Thiên Đạo Vết Nứt' xuất hiện." Chàng hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ dừng lại ở Đại Chu, Tuyết Dao. Nó còn lớn hơn rất nhiều, nó liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ thế giới tu tiên này."

Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, ánh mắt phượng dài, sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự tin tưởng sâu sắc. Nàng hiểu rõ những áp lực mà chàng đang gánh vác, và cũng hiểu rõ tầm quan trọng của Cửu U Thần Quyết trong cuộc chiến sắp tới. "Việc chàng phát hiện tài liệu cổ và cảm nhận tà khí từ 'Thiên Đạo Vết Nứt' báo hiệu rằng cuộc chiến của chàng không chỉ giới hạn trong Đại Chu mà còn liên quan đến một âm mưu lớn hơn, cổ xưa hơn. Đây là một thử thách mà không ai có thể tránh khỏi."

Lâm Phong khẽ siết chặt tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng. Chàng nhận ra rằng thân thế của mình có thể gắn liền với lịch sử cổ đại này, khiến cho cuộc hành trình khám phá bí ẩn càng trở nên cấp bách. Những mảnh ghép rời rạc về quá khứ, về Huyễn Mặc Quyển, về Cửu U Thần Quyết, về "Thiên Đạo Vết Nứt", và về Ma Tôn Huyết Ảnh, tất cả đang dần được nối lại, tạo nên một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn.

"Phải," Lâm Phong khẽ thì thầm, "Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là kẻ thù, hắn là một mắt xích trong một kế hoạch lớn. Và ta, Lâm Phong, bằng cách nào đó, cũng bị kéo vào vòng xoáy này." Chàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía bầu trời đêm. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo của ta, là phá vỡ mọi xiềng xích, là đối mặt với mọi thử thách, dù cho đó có là Thiên Đạo đi chăng nữa."

Lâm Phong biết rằng, những gì đã xảy ra trong thư viện tối nay chỉ là sự khởi đầu của một hành trình đầy hiểm nguy. Tuy nhiên, chàng không hề sợ hãi. Với sự hỗ trợ của Tuyết Dao, với sức mạnh của Cửu U Thần Quyết, và với ý chí kiên cường không gì lay chuyển, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ âm mưu nào, bất kỳ thế lực tà ác nào, dù chúng có cổ xưa và hùng mạnh đến đâu đi chăng nữa. Con đường phía trước còn dài, nhưng chàng sẽ không đơn độc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ