Lâm Phong thì thầm, bước chân chàng vững vàng tiến vào bóng tối, theo sau là Trần Hạo với niềm tin không lay chuyển. Cánh cửa bí ẩn đã mở ra, và một hành trình khám phá những điều vĩ đại nhất của tu tiên giới đang chờ đợi họ.
Sâu thẳm trong lòng Hang Động Linh Thạch, không khí đặc quánh một vẻ lạnh lẽo, ẩm ướt đến thấu xương. Từng giọt nước nhỏ đều đặn từ nhũ đá trên trần rơi xuống mặt hồ ngầm, tạo nên những âm thanh "tí tách, tí tách" đơn điệu, vang vọng khắp các ngóc ngách tối tăm. Những luồng gió lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm, mùi khoáng vật nồng nặc và đôi khi là cả mùi tanh tưởi khó chịu của một loài yêu thú nào đó, luồn lách qua những khe đá, tạo nên những tiếng rít ghê rợn, như tiếng than khóc của ma quỷ. Bóng tối nơi đây như một thực thể sống, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ Minh Châu trong tay Lâm Phong, khiến tầm nhìn của họ chỉ giới hạn trong vài trượng. Mỗi bước chân của hai người đều vang vọng, nghe rõ mồn một trong sự tĩnh mịch đáng sợ, tựa hồ có vô vàn đôi mắt vô hình đang dõi theo họ từ những hang động phụ, những khe nứt sâu hoắm mà ánh sáng không tài nào chạm tới.
“Phong ca, nơi này thật quỷ dị! Cứ như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta vậy!” Trần Hạo run rẩy thì thầm, giọng nói hắn khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà là vì một cảm giác bất an tột độ đang lan tỏa trong lòng. Hắn siết chặt thanh trường đao trong tay, mỗi thớ cơ bắp đều căng cứng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ập đến từ bóng tối. Đôi mắt hắn không ngừng đảo quanh, cố gắng xuyên thấu màn đêm dày đặc, nhưng chỉ thấy những hình ảnh mờ ảo, những cái bóng chập chờn như đang trêu ngươi thị giác. Hắn đã từng đối mặt với vô số yêu thú trong Rừng Cổ Mộc, nhưng chưa bao giờ cảm thấy áp lực lớn đến vậy. Cái cảm giác bị theo dõi, bị một thế lực vô hình nào đó nhăm nhe, khiến sống lưng hắn ớn lạnh.
Lâm Phong không trả lời ngay. Đôi mắt chàng nheo lại, tập trung vào một phù văn cổ xưa, gần như đã mờ hết, được khắc trên vách đá lởm chởm. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào nó, cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, xa lạ và đầy sức mạnh. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung động, từng đợt ánh sáng đen tím nhấp nháy liên hồi, như một con mắt thứ ba đang nhìn thấu những bí mật bị thời gian chôn vùi. Luồng linh khí từ cuốn sách này liên tục lan tỏa, giúp chàng cảm nhận được những luồng khí tức bất thường, những dao động nhỏ nhất trong không gian. Chàng nhếch môi, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú, xua đi vẻ căng thẳng.
“Không hổ là nơi tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Các cạm bẫy này không phải do tự nhiên hình thành.” Lâm Phong khẽ khàng đáp, giọng nói chàng trầm thấp, nhưng lại mang một sự phấn khích lạ thường. “Những phù văn này, tuy đã phai mờ, nhưng ẩn chứa một loại trận pháp cổ xưa, cực kỳ tinh vi. Hừm, xem ra, những kẻ đã kiến tạo nên nơi đây không hề muốn ai quấy rầy giấc ngủ vĩnh hằng của họ.”
Chàng tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều cẩn trọng gấp bội. Huyễn Mặc Quyển không ngừng phát ra những luồng linh quang mờ ảo, chiếu rọi lên những vách đá, những phiến đá ngầm, giúp Lâm Phong phát hiện ra những đường nét bất thường, những kẽ nứt ẩn giấu mà mắt thường khó có thể nhận ra. Chàng đã dựa vào nó để tránh khỏi một cái bẫy sập bất ngờ, một đoạn đường lởm chởm tưởng chừng vô hại, nhưng thực chất lại được kết nối với một cơ quan tinh xảo, chỉ cần một bước chân sai lầm là đủ để kích hoạt. Sau đó, Huyễn Mặc Quyển lại báo hiệu về một luồng độc khí đang âm thầm lan tỏa từ một khe đá hẹp. Lâm Phong nhanh chóng lấy ra một viên Giải Độc Đan, đưa cho Trần Hạo và mình, dặn dò hắn cẩn thận.
“Tách!” Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía trước. Ngay lập tức, hàng loạt mũi tên độc, được bao phủ bởi một lớp chất dịch xanh biếc, lao vút ra từ những lỗ hổng nhỏ li ti trên vách đá hai bên, tạo thành một cơn mưa thép chết chóc. Chúng bay nhanh đến mức gần như không thể né tránh. Trần Hạo kịp thời hét lên một tiếng cảnh báo, hắn giơ thanh trường đao lên, linh lực tuôn trào, tạo thành một bức tường ánh sáng mờ ảo, cố gắng chặn đứng cơn mưa tên. Tuy nhiên, số lượng mũi tên quá lớn, và độc tính của chúng quá mạnh, khiến bức tường linh lực của hắn bắt đầu lung lay. Hắn cảm thấy từng cơn tê dại lan truyền lên cánh tay, biết rằng mình không thể trụ vững lâu hơn.
Lâm Phong phản ứng nhanh như chớp. Chàng không hề hoảng loạn, đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng sắc bén. “Huyễn Mặc Hộ Thể!” Chàng khẽ quát. Một luồng ánh sáng đen tím mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển bùng lên, bao phủ lấy cả hai người. Luồng sáng này không chỉ vững chắc hơn bức tường linh lực của Trần Hạo, mà nó còn mang theo một khí tức cổ xưa, huyền bí, khiến những mũi tên độc khi va chạm vào đều bị tan rã thành bụi. Đồng thời, Lâm Phong dùng tay kia nhanh chóng ném ra vài hòn đá nhỏ, mỗi hòn đều được tính toán góc độ và lực ném cực kỳ chuẩn xác, va vào những điểm yếu của cơ quan phóng tên.
“Rắc! Rắc! Kít kít!”
Những tiếng động chói tai vang lên, và sau đó, các lỗ hổng trên vách đá đều đóng sập lại, những mũi tên độc còn lại cũng ngừng phóng ra. Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt chàng vẫn đầy cảnh giác.
“Phong ca, huynh thật là... lợi hại quá đi!” Trần Hạo thở dốc, hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt ngưỡng mộ tột độ. "Nếu không có huynh, chỉ e chúng ta đã biến thành những con nhím độc rồi!"
Lâm Phong chỉ mỉm cười, không nói gì. Chàng biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Những cạm bẫy càng về sau sẽ càng tinh vi và nguy hiểm hơn. Chàng lướt qua một vết nứt sâu hoắm trên trần hang, nơi mà từ đó, một luồng khí độc màu xanh lá cây nhạt đang âm thầm rò rỉ xuống. Nếu không có sự cảnh báo của Huyễn Mặc Quyển, hoặc một chút sơ suất, họ đã có thể hít phải nó và gục ngã ngay lập tức. Đây không phải là nơi mà những tu sĩ Luyện Khí kỳ bình thường có thể đặt chân đến.
Chàng nhìn vào sâu trong bóng tối, nơi mà linh khí bắt đầu trở nên đậm đặc hơn, mang theo một cảm giác tinh thuần, cổ xưa đến lạ lùng. “Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.” Lâm Phong lẩm bẩm, không phải là một câu thần chú, mà là một sự khẳng định về con đường mà chàng đang đi. Con đường này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng chất chứa vô vàn cơ duyên.
Sau đó, họ lại đối mặt với một đoạn đường hoàn toàn sụt lở, tạo thành một vực sâu thăm thẳm không thấy đáy. Bên dưới là những tảng đá lởm chởm và một dòng nước ngầm chảy xiết, chỉ cần một bước trượt chân là sẽ rơi vào cái chết không toàn thây. Lâm Phong khẽ nhíu mày, chàng nhận ra rằng đây là một cái bẫy được thiết kế để tách rời những kẻ xâm nhập. Chàng không thể bay, và Trần Hạo cũng vậy. Tuy nhiên, Huyễn Mặc Quyển lại một lần nữa rung động, và lần này, nó không chỉ báo hiệu nguy hiểm mà còn chỉ dẫn chàng một cách rõ ràng.
Ánh sáng đen tím từ Huyễn Mặc Quyển chiếu rọi vào một điểm trên vách đá đối diện, nơi có một sợi dây leo cổ thụ, gần như hòa mình vào màu đá, đang ẩn mình. Sợi dây leo này không phải là thực vật bình thường, mà là một loại linh thảo đặc biệt, sinh trưởng trong môi trường linh khí cực kỳ tinh thuần, có khả năng chịu lực phi thường.
“Trần huynh, nhìn kia!” Lâm Phong chỉ tay. “Chúng ta sẽ dùng nó để qua bên kia.”
Trần Hạo nhìn theo hướng tay Lâm Phong chỉ, ánh mắt hắn mở to kinh ngạc. “Dây leo? Nhưng nó... nó trông có vẻ rất yếu ớt.”
“Đừng lo, ta có cách.” Lâm Phong mỉm cười trấn an. Chàng vận chuyển linh lực, một luồng khí xanh lục nhạt từ lòng bàn tay chàng tuôn ra, bao bọc lấy sợi dây leo. Dưới tác dụng của Mộc Độn Thuật, sợi dây leo như được tiếp thêm sức sống, trở nên cứng cáp và dẻo dai hơn rất nhiều, các thớ cơ của nó như được tái tạo, tỏa ra một mùi hương thảo mộc nhè nhẹ.
Lâm Phong là người đi trước. Chàng nắm chặt sợi dây leo, dùng linh lực gia cố, rồi nhẹ nhàng đu mình qua vực sâu. Mỗi cử động của chàng đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một con chim én lướt qua khoảng không. Khi đã an toàn sang bờ bên kia, chàng mới kéo sợi dây leo lại, ra hiệu cho Trần Hạo. Trần Hạo, dù vẫn còn chút e ngại, nhưng với niềm tin tuyệt đối vào Lâm Phong, hắn cũng làm theo. Hắn bám chặt sợi dây leo, và dưới sự hỗ trợ của Lâm Phong, hắn cũng vượt qua vực sâu một cách an toàn.
Sau khi vượt qua vực sâu, con đường dần trở nên rộng rãi hơn, và linh khí trong không khí cũng trở nên đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành một lớp sương mù mờ ảo màu trắng bạc. Mùi khoáng vật tinh khiết nồng nặc hơn bao giờ hết, và những âm thanh kỳ lạ cũng biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân của họ và tiếng thở dốc của chính mình.
“Phong ca, linh khí ở đây thật là… tinh thuần!” Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm thấy toàn thân sảng khoái, linh lực trong đan điền hắn như được kích thích, bắt đầu vận chuyển nhanh hơn. Hắn cảm nhận rõ rệt sự khác biệt so với linh khí bên ngoài.
Lâm Phong gật đầu, đôi mắt chàng rực sáng. Chàng biết rằng họ đã đến gần mục tiêu. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng lại rung động dữ dội hơn, từng luồng ánh sáng đen tím như những mạch máu đang đập, chỉ dẫn chàng đi về phía trước. Chàng cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ đang chờ đợi họ, một loại linh khí cổ xưa, thuần túy đến mức khó tin, như đến từ tận cùng của vũ trụ. Đây không còn là những cạm bẫy đơn thuần nữa, đây là dấu vết của một nền văn minh đã từng huy hoàng, một bí mật đã ngủ yên hàng vạn năm.
“Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.” Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt chàng không rời khỏi sâu bên trong hang động. Chàng cảm thấy tâm trí mình thanh tịnh hơn bao giờ hết, mọi tạp niệm đều tan biến, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào con đường phía trước. Chàng biết rằng, cơ duyên lớn đang chờ đợi, nhưng đi kèm với đó cũng là hiểm nguy tột độ. Nhưng với ý chí kiên định và sự chỉ dẫn của Huyễn Mặc Quyển, chàng không hề sợ hãi.
Sau một đoạn đường nữa, không gian trước mắt họ đột nhiên mở rộng. Một hang động khổng lồ hiện ra, ánh sáng lấp lánh từ hàng vạn tinh thể linh thạch đủ màu sắc, đủ kích cỡ, tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, biến nơi đây thành một thế giới cổ tích dưới lòng đất. Linh khí ở đây cuồn cuộn, tụ thành từng đám sương mù dày đặc, khiến cho tầm nhìn trở nên mờ ảo. Mùi khoáng chất tinh khiết nồng nặc đến mức dường như có thể nếm được, trộn lẫn với một chút mùi tanh khó chịu, nhưng rất nhẹ, như một lời cảnh báo âm thầm. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nhưng cũng đầy hứa hẹn, khiến trái tim Lâm Phong đập loạn xạ vì phấn khích.
“Trời ạ! Đây là... đây là một mỏ linh thạch!” Trần Hạo há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt hắn mở to hết cỡ, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Hắn chưa từng thấy một lượng linh thạch khổng lồ đến vậy, lấp lánh như những vì sao trong đêm, trải dài khắp hang động. Hắn cảm thấy linh lực trong đan điền hắn như muốn bùng nổ, chỉ muốn ngồi xuống hấp thụ ngay lập tức.
Tuy nhiên, niềm vui của họ nhanh chóng bị dập tắt. Ngay giữa mỏ linh thạch, một cái bóng khổng lồ đang cuộn mình, toàn thân phủ đầy rêu phong và những phiến đá quý đã được linh khí nuôi dưỡng hàng vạn năm. Đó là một con Thạch Quy cổ xưa, lớn gấp đôi một con trâu mộng, với cái mai rùa lởm chởm những mấu đá sắc nhọn, và đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa ma quái, đang mở to nhìn chằm chằm vào họ. Khí tức của nó tỏa ra mạnh mẽ, mang theo sự cổ kính và uy áp, khiến cho Trần Hạo cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng lên người.
“Trời ạ! Một con Thạch Quy cổ xưa! Khí tức của nó... ít nhất cũng là Luyện Khí kỳ hậu kỳ!” Trần Hạo hét lên, giọng nói hắn tràn đầy sự kinh hãi. Hắn nhận ra sự chênh lệch về tu vi quá lớn. Đối mặt với một con yêu thú Luyện Khí kỳ hậu kỳ, hai tu sĩ Luyện Khí kỳ trung kỳ như họ gần như không có cơ hội.
Lâm Phong vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Chàng nheo mắt quan sát con Thạch Quy, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng lại rung động dữ dội hơn. Ánh sáng đen tím từ cuốn sách không ngừng chiếu rọi lên mai rùa của nó, như đang tìm kiếm điều gì đó. Chàng nhận ra rằng, đây không phải là một con yêu thú bình thường. Nó là một thủ hộ giả, được nuôi dưỡng bởi linh khí của mỏ linh thạch này hàng vạn năm, biến nó thành một phần của nơi đây.
“Đừng sợ, Hạo tử.” Lâm Phong khẽ nói, giọng nói chàng trầm ổn, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Nó mạnh nhưng cũng có điểm yếu. Nhìn kìa, Huyễn Mặc Quyển đang phản ứng với cái mai của nó...”
Quả thật, ánh sáng đen tím từ Huyễn Mặc Quyển tập trung vào một vết nứt nhỏ, gần như không thể nhận ra, nằm ở phía dưới rìa mai rùa của con Thạch Quy, nơi những phiến đá quý và rêu phong không thể che phủ hoàn toàn. Đó là điểm yếu mà Lâm Phong đã tìm thấy. Chàng hít một hơi thật sâu, vận chuyển linh lực trong đan điền, cảm nhận sự dâng trào của sức mạnh.
“Trần huynh, ta sẽ tìm cách kiềm chế nó, huynh hãy thu hút sự chú ý của nó, cố gắng cầm chân nó đủ lâu!” Lâm Phong ra lệnh, giọng nói chàng dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào.
“Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Trần Hạo đáp, mặc dù trong lòng còn chút sợ hãi, nhưng hắn vẫn không ngần ngại xông lên. Hắn biết mình không phải là đối thủ của con Thạch Quy, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Hắn gầm lên một tiếng, thanh trường đao trong tay hắn vung lên, mang theo một luồng linh lực mạnh mẽ, chém thẳng vào đầu con Thạch Quy.
“Ầm!” Một tiếng va chạm dữ dội vang lên. Con Thạch Quy gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ rực càng thêm hung tợn. Nó không hề nhúc nhích, mai rùa của nó cứng như kim cương, dễ dàng đỡ lấy đòn tấn công của Trần Hạo. Tuy nhiên, đòn tấn công đó đã thành công thu hút sự chú ý của nó. Nó từ từ vươn cái cổ dài, phun ra một luồng khí độc màu xanh đậm về phía Trần Hạo.
Trần Hạo nhanh chóng né tránh, hắn liên tục di chuyển xung quanh con Thạch Quy, dùng đao pháp linh hoạt của mình để tấn công vào những điểm không phải là mai rùa của nó, như chân, cổ, hay những kẽ hở giữa các phiến đá. Mỗi đòn tấn công của hắn đều chứa đựng toàn bộ linh lực, dù không thể gây ra tổn thương đáng kể, nhưng đủ để khiến con Thạch Quy phải liên tục phản ứng, không thể tập trung vào Lâm Phong. Hắn biết rằng nhiệm vụ của mình không phải là đánh bại con Thạch Quy, mà là tạo cơ hội cho Lâm Phong.
Trong khi đó, Lâm Phong đã nhanh chóng di chuyển xung quanh con Thạch Quy, đôi mắt chàng không ngừng quan sát. Chàng vận chuyển Mộc Độn Thuật, từ lòng bàn tay chàng, hàng loạt dây leo linh khí màu xanh lục bùng phát, chúng nhanh chóng bò lên thân con Thạch Quy, cố gắng trói buộc chân và cổ của nó. Tuy nhiên, con Thạch Quy quá mạnh, chỉ cần nó khẽ giật mình, những dây leo linh khí kia đều bị xé toạc.
Lâm Phong không nản lòng. Chàng biết rằng mình phải nhanh hơn, mạnh hơn. Chàng hít một hơi thật sâu, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một ánh sáng chói lọi, không phải là ánh sáng đen tím như trước, mà là một luồng ánh sáng trắng bạc, chứa đựng một loại năng lượng cổ xưa, huyền bí. Ánh sáng này chiếu thẳng vào vết nứt trên mai rùa của con Thạch Quy.
“Gầm!” Con Thạch Quy gầm lên một tiếng đau đớn. Vết nứt trên mai rùa của nó, dưới tác động của ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển, bắt đầu mở rộng. Linh lực của nó như bị hút đi, và cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu chậm chạp lại. Đây là cơ hội!
“Trần huynh! Dồn hết sức lực, tấn công vào điểm yếu đó!” Lâm Phong hét lớn, giọng nói chàng vang vọng trong hang động.
Trần Hạo không cần phải nhắc nhở lần thứ hai. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào thanh trường đao, một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên từ lưỡi đao, mang theo một sức mạnh hủy diệt. Hắn lao tới, dứt khoát chém thẳng vào vết nứt trên mai rùa của con Thạch Quy.
“Rầm! Keng!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo âm thanh kim loại va chạm. Mai rùa của con Thạch Quy nứt toác, và một luồng linh khí cổ xưa, tinh thuần bùng phát ra. Con Thạch Quy gầm lên một tiếng thảm thiết, thân thể khổng lồ của nó run rẩy dữ dội, rồi từ từ đổ sụp xuống, biến thành vô số mảnh đá vỡ và rêu phong, để lại một cái lỗ hổng lớn giữa mỏ linh thạch. Đôi mắt đỏ rực của nó tắt lịm, và khí tức hung tợn cũng biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành, tinh khiết.
Trần Hạo thở dốc, hắn đứng đó, thanh trường đao trong tay vẫn còn rung lên, nhìn vào con Thạch Quy đã hóa đá. “Chúng ta... chúng ta đã thắng?” Hắn vẫn chưa thể tin được.
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ đầy tự hào. “Chúng ta đã thắng, Trần huynh.” Chàng đi tới, vỗ vai Trần Hạo. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.”
Lâm Phong không lãng phí thời gian. Chàng cùng Trần Hạo nhanh chóng tiến vào khu vực mà con Thạch Quy đã canh giữ. Nơi đây là một mỏ linh thạch cực kỳ phong phú, với những viên linh thạch to lớn, trong suốt, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mang theo linh khí tinh thuần đến khó tin. Không chỉ có vậy, chàng còn phát hiện ra một số linh thảo quý hiếm, những loại thảo dược chỉ có thể sinh trưởng trong môi trường linh khí cực kỳ dồi dào và cổ xưa, chúng tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thanh khiết, khiến cho tâm trí cảm thấy sảng khoái.
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong không ngừng rung động, như đang vui mừng trước sự giàu có này. Chàng cẩn thận thu hoạch từng viên linh thạch, từng gốc linh thảo. Mỗi viên linh thạch đều mang theo một luồng linh khí ấm áp, tinh thuần, khiến chàng cảm thấy tu vi của mình như được củng cố thêm một bước. Trần Hạo cũng hỗ trợ Lâm Phong, hắn không ngừng trầm trồ trước sự quý giá của những vật phẩm này.
Sau khi thu hoạch xong, Lâm Phong và Trần Hạo tìm một nơi kín đáo, an toàn trong mỏ linh thạch, ngồi xuống và bắt đầu hấp thụ linh khí từ những viên linh thạch vừa thu được. Không khí nơi đây tràn ngập linh khí dồi dào, tinh khiết, khiến việc tu luyện trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Lâm Phong nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyết. Linh khí từ linh thạch như những dòng suối mát lành, cuồn cuộn đổ vào đan điền của chàng, tẩy rửa kinh mạch, củng cố tu vi. Chàng cảm nhận rõ rệt từng tế bào trong cơ thể đang được nuôi dưỡng, sức mạnh linh lực đang tăng lên một cách ổn định. Những gì chàng đã học được trong Luyện Khí kỳ, những kinh nghiệm chiến đấu vừa qua, tất cả đều hòa quyện vào nhau, giúp chàng đột phá một cách tự nhiên. Sau khoảng thời gian ngắn, chàng cảm nhận được tu vi của mình đã vững chắc hơn rất nhiều, tiến gần hơn đến cảnh giới trung kỳ Luyện Khí, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá. Cảm giác này thật sự vô cùng thỏa mãn, như một dòng nước mát lành xoa dịu cơn khát của một lữ khách đi đường dài.
Trần Hạo cũng có những tiến bộ đáng kể. Hắn thở ra một hơi dài, gương mặt hắn tràn đầy sự sảng khoái. Linh lực trong cơ thể hắn cũng được củng cố, mặc dù chưa đạt đến mức đột phá, nhưng cũng đã vững chắc hơn trước rất nhiều. Hắn biết rằng những viên linh thạch này có giá trị không thể đong đếm được đối với những tu sĩ Luyện Khí kỳ như họ.
“Linh thạch ở đây thật tinh thuần. Tu vi của ta đã vững chắc hơn nhiều. Cảm ơn huynh đệ đã hỗ trợ!” Lâm Phong mở mắt, nhìn Trần Hạo với ánh mắt chân thành.
Trần Hạo cười lớn, vỗ vai Lâm Phong. “Phong ca quá khen. Có huynh ở đây, ta mới dám làm càn như vậy! Nếu không có huynh, ta đã sớm bỏ mạng rồi. Huynh đệ đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn mà!” Hắn dừng lại một chút, rồi hỏi, “Nhưng chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo? Sẽ về Linh Khê Trấn sao?”
Lâm Phong lắc đầu. “Không vội. Huyễn Mặc Quyển có vẻ đang chỉ về phía Đông, bản đồ cũng có nhắc đến một ‘Thung Lũng Yêu Linh’ gần đó. Nghe nói có nhiều linh thảo quý hiếm và yêu linh cổ xưa. Ta nghĩ, nơi đó có lẽ sẽ có những cơ duyên khác đang chờ đợi chúng ta.”
Chàng đứng dậy, kiểm tra lại hành trang, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi. Chàng biết rằng, cuộc hành trình tu tiên còn rất dài, và mỗi bước đi đều mở ra một thế giới mới đầy bí ẩn. Sự giàu có của mỏ linh thạch này, và giá trị của những linh thảo thu hoạch được, báo hiệu rằng những cơ duyên lớn hơn đang chờ đợi Lâm Phong ở những địa điểm bí ẩn khác, có thể là Cổ Di Tích Huyền Không, hoặc xa hơn nữa.
Họ rời khỏi Hang Động Linh Thạch, bước ra khỏi Hắc Thủy Hà, và tiến vào Rừng Cổ Mộc. Ánh nắng ban ngày dịu nhẹ xuyên qua tán cây, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất, xua tan đi vẻ u ám và lạnh lẽo của hang động. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên, khiến tâm hồn họ cảm thấy thư thái sau những giờ phút căng thẳng. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và hương hoa dại thoang thoảng trong gió, tất cả đều mang đến một cảm giác sống động, hoàn toàn khác biệt so với không khí nặng nề trong hang động.
Trên đường đi, họ quyết định dừng chân tại một quán trà nhỏ ở rìa Rừng Cổ Mộc để nghỉ ngơi, dùng bữa và nghe ngóng tin tức. Quán trà có tên là Vọng Nguyệt, được dựng bằng gỗ mộc mạc, bên trong ấm cúng, nhộn nhịp với tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng chén đĩa lách cách và tiếng cười đùa rộn ràng. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt và một chút khói hương nhẹ, tạo nên một bầu không khí dễ chịu. Linh khí trong quán khá yếu, nhưng không ai bận tâm, vì hầu hết những người ở đây đều là tu sĩ cấp thấp, hoặc phàm nhân buôn bán, chỉ muốn tìm một nơi để nghỉ chân và trao đổi tin tức.
Lâm Phong và Trần Hạo chọn một chiếc bàn ở góc khuất, gọi vài món ăn nhẹ và hai ấm trà. Chàng ngồi xuống, nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Tai chàng không ngừng lắng nghe những câu chuyện đang được bàn tán xung quanh.
“Nghe nói có một thiếu niên, chỉ ở Luyện Khí kỳ, lại có thể đánh bại Thạch Quy cổ xưa ở Hang Động Linh Thạch! Thật là anh dũng!” Một giọng nói trong trẻo, có phần phấn khích vang lên từ chiếc bàn gần đó, thu hút sự chú ý của Lâm Phong.
Chàng quay đầu nhìn, và bắt gặp một nữ tu sĩ với vẻ ngoài bắt mắt. Nàng có dáng người yểu điệu, mái tóc đen nhánh được búi cao, cài trâm ngọc bích lấp lánh. Nàng mặc một bộ y phục màu hồng phấn thêu hoa, trông vô cùng tươi tắn và rạng rỡ. Đôi mắt nàng to tròn, long lanh, khuôn mặt trái xoan thanh tú, mang một vẻ đẹp ngọt ngào, hoạt bát. Đó chính là Lý Mị Nhi, một tu sĩ Luyện Khí kỳ trung kỳ mà Lâm Phong từng gặp thoáng qua ở Linh Khê Trấn. Nàng đang ngồi cùng vài tu sĩ khác, hào hứng kể lại câu chuyện mà nàng vừa nghe được.
“Thật sao? Ai mà lợi hại vậy? Lẽ nào là đệ tử của Thanh Vân Tông?” Một tu sĩ râu dài hỏi, vẻ mặt đầy hoài nghi.
Lý Mị Nhi lắc đầu, đôi mắt nàng sáng lên. “Không phải! Nghe nói là một thiếu niên tên Lâm Phong, từ Linh Khê Trấn... ta nghe nói hắn còn có một người huynh đệ tên Trần Hạo nữa! Hắn không chỉ đánh bại Thạch Quy, mà còn thu hoạch được vô số linh thạch quý giá, khiến cả Hang Động Linh Thạch đều bị cày xới lên!” Nàng kể với giọng điệu đầy ngưỡng mộ, có chút phù phiếm, như thể đang kể về một vị anh hùng trong truyền thuyết.
Lâm Phong và Trần Hạo trao đổi ánh mắt ngạc nhiên, rồi mỉm cười kín đáo. Chàng không ngờ tin tức lại lan truyền nhanh đến vậy. Danh tiếng của chàng đang bắt đầu lan rộng, điều này có thể thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn đố kỵ từ các tu sĩ khác, đặc biệt là Dương Thiên Minh – kẻ đã từng truy đuổi chàng.
“Một thiếu niên như vậy mà đã có thể làm được chuyện động trời, thật là hiếm thấy! Nghe nói hắn còn rất thông minh, hóa giải được vô số cạm bẫy cổ xưa trong hang động nữa cơ!” Lý Mị Nhi tiếp tục líu lo, không ngừng ca ngợi. “Ta nghe nói, hắn còn định đi Thung Lũng Yêu Linh nữa đó! Nơi đó có nhiều yêu linh và linh thảo đặc biệt lắm!”
Lâm Phong nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự thay đổi trong suy nghĩ của mọi người về mình. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng giờ đây đã trở thành một đề tài bàn tán sôi nổi, một kẻ được ngưỡng mộ. Chàng không khỏi cảm thấy một chút tự hào, nhưng cũng hiểu rằng, càng nổi bật, càng dễ trở thành mục tiêu.
Lý Mị Nhi, trong lúc cao hứng, vô tình đưa mắt về phía Lâm Phong. Đôi mắt nàng chợt mở to, vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Nụ cười trên môi cô nàng càng rạng rỡ hơn khi nhận ra ‘nhân vật chính’ trong câu chuyện mình đang kể đang ngồi ngay tại đó, ung dung nhấp trà.
Lâm Phong chỉ khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt của nàng, một nụ cười tinh quái nở trên môi. Chàng biết rằng, từ giờ trở đi, cuộc sống của chàng sẽ không còn đơn giản như trước nữa.
“Thung Lũng Yêu Linh... Vậy là điểm đến tiếp theo đã rõ rồi.” Lâm Phong thì thầm, nhìn ra khung cảnh chiều tà đang buông xuống ngoài cửa sổ quán trà, nơi những ngọn núi xanh biếc và những tán cây cổ thụ in bóng lên nền trời tím hồng. Chàng cảm thấy một luồng hưng phấn dâng trào. Những bí ẩn của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' vẫn đang chờ đợi, và chàng đã sẵn sàng để khám phá. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!”