Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 271

Khi Thiên Đạo Rung Chuyển: Nguồn Gốc Tà Khí

4256 từ
Mục tiêu: Minh họa Lâm Phong, thông qua một trải nghiệm tâm linh sâu sắc, chứng kiến sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' và khởi nguồn Tà Tu 2000 năm trước.,Khám phá sâu hơn về nguồn gốc của tà khí và sự hình thành các thế lực tà ác, đặc biệt là mối liên hệ với Ma Tôn Huyết Ảnh.,Diễn tả sự trống rỗng và mệt mỏi nội tâm của Lâm Phong, khiến chàng suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của những cuộc chiến đã qua và gánh nặng trách nhiệm.,Tăng cường foreshadowing về bí ẩn thân thế của Lâm Phong và vai trò của chàng trong cuộc chiến lớn hơn sắp tới.,Gieo mầm về sự suy yếu của thế giới và sự kiện dị thường ngày càng rõ ràng.
Nhân vật: Lâm Phong, Ma Tôn Huyết Ảnh, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ
Mood: Mysterious, contemplative, epic, grim, emotional, slightly terrifying.
Kết chương: [object Object]

Đế Đô Long Phượng chìm trong màn đêm tĩnh lặng. Trăng rằm treo cao vằng vặc trên nền trời thăm thẳm, rải ánh bạc xuống những mái ngói cong vút của hoàng cung, khiến cả tòa kiến trúc uy nghi thêm phần huyền ảo. Gió đêm se lạnh luồn qua những hành lang dài, mang theo hơi sương và mùi hương thoang thoảng của hoa quế từ ngự uyển. Tuy nhiên, trong thư viện hoàng gia rộng lớn, không khí lại đặc quánh sự trầm mặc và một nỗi ưu tư vô hình.

Lâm Phong ngồi đó, giữa muôn vàn chồng chất tấu chương và tài liệu cổ xưa. Ánh nến leo lét trên bàn đọc soi rõ khuôn mặt thanh tú của chàng, nhưng giờ đây không còn vẻ tinh quái thường trực, thay vào đó là sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Cuộn da cổ mà chàng vừa phát hiện vẫn nằm đó, bên cạnh là Huyễn Mặc Quyển đang tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, như một linh vật đang ngủ say.

Đại Chu đã bình ổn. Sau đại lễ tái thiết và những cuộc thanh trừng triều chính tàn khốc nhưng cần thiết, đất nước đang dần hồi sinh. Bách tính an cư lạc nghiệp, các chính sách an dân được triển khai ráo riết, mang lại hy vọng về một kỷ nguyên thịnh vượng. Lâm Phong đã làm được điều mà không ai nghĩ chàng có thể làm được – đưa một vương triều bên bờ diệt vong trở lại. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác vui mừng hay thỏa mãn mà chàng mong đợi lại không hề xuất hiện. Thay vào đó, một sự trống rỗng mênh mang chiếm lấy tâm hồn chàng, như thể một khoảng không lớn vừa được tạo ra sau một cơn bão dữ dội.

Chàng khẽ day thái dương, cảm thấy đầu óc nặng trĩu. Bao nhiêu sinh mạng đã đổ xuống vì cái gọi là "đại nghiệp", bao nhiêu nước mắt đã rơi, bao nhiêu gia đình tan nát. Để đổi lấy sự "bình yên" này, cái giá phải trả là quá đắt. Chàng chợt nhớ lại những khuôn mặt căm hận của những kẻ bị xử trảm, những tiếng khóc ai oán của người thân họ, và cả những ánh mắt vô hồn của những người dân đã mất đi tất cả.

"Quyền lực... thật sự có ý nghĩa gì?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh mịch. "Liệu ta có thực sự thay đổi được điều gì? Hay chỉ đơn thuần là đẩy lùi một vòng tuần hoàn của cái ác, để rồi một cái ác khác lại trỗi dậy?"

Chàng đưa tay vuốt ve cuộn da cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo và cổ kính của nó. Đây không phải là lần đầu tiên chàng đối mặt với những câu hỏi như vậy. Mỗi lần đạt được một bước tiến lớn trong tu luyện, hay chiến thắng một kẻ thù mạnh mẽ, cái cảm giác trống rỗng này lại len lỏi đến. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng con đường tu tiên không có điểm cuối, và mỗi đỉnh cao mới đạt được chỉ là khởi đầu cho một ngọn núi cao hơn, hiểm trở hơn. "Tu Đạo Vô Tận... Nhưng cái Đạo ấy, rốt cuộc dẫn ta đi đâu?"

Ánh mắt chàng lướt qua Huyễn Mặc Quyển, thứ đã đồng hành cùng chàng từ những ngày đầu, thứ chứa đựng bí mật về thân thế và sức mạnh ẩn giấu của chàng. Từ khi phát hiện ra cuộn da cổ và cảm nhận được sự liên kết kỳ lạ với "Thiên Đạo Vết Nứt", trái tim Lâm Phong không ngừng dấy lên những dự cảm bất an. Cửu U Thần Quyết mà chàng tu luyện, cùng với Huyễn Mặc Quyển, dường như có một mối liên hệ sâu xa với sự kiện 2000 năm trước.

"Huyễn Mặc Quyển, ngươi rốt cuộc là gì? Và ta, Lâm Phong, rốt cuộc là ai?" Chàng thì thầm, ngón tay khẽ chạm vào bề mặt của cuộn sách cổ.

Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động. Một luồng ánh sáng mờ ảo, không phải là ánh sáng rực rỡ chói mắt, mà là một vầng hào quang âm u, sâu thẳm như mực, bắt đầu lan tỏa từ nó. Ánh sáng đó bao trùm lấy Lâm Phong, không gây đau đớn, nhưng lại khiến toàn bộ giác quan của chàng trở nên tê liệt. Chàng cảm thấy tâm thức mình bị kéo căng ra, xuyên qua những tầng không gian và thời gian, như một sợi chỉ mỏng manh bị lôi tuột vào một xoáy nước khổng lồ. Cảnh vật xung quanh mờ đi, tan biến, thay vào đó là một màu đen đặc quánh, rồi bỗng chốc bùng nổ thành một cơn lốc hỗn loạn của hình ảnh và âm thanh.

Đó không phải là một giấc mơ. Nó chân thực đến rợn người, chân thực hơn cả thực tại. Lâm Phong cảm thấy mình không còn ngồi trong thư viện nữa, mà đang đứng giữa một nơi nào đó, một nơi không thuộc về thế giới chàng từng biết.

Không gian xung quanh Lâm Phong bỗng chốc trở nên hỗn loạn, như một bức tranh bị xé toạc bởi một bàn tay khổng lồ. Chàng thấy mình đứng giữa một cõi hư vô, nơi không có trời, không có đất, chỉ có một màu xám xịt vô tận. Rồi đột nhiên, một âm thanh xé rách màng nhĩ vang lên, như tiếng hàng vạn tấm gương cùng lúc vỡ vụn, khiến cả linh hồn chàng run rẩy.

Trước mắt chàng, bầu trời nứt toác!

Một vết nứt khổng lồ, đen kịt như vực sâu không đáy, kéo dài từ chân trời này sang chân trời khác, xé rách tấm màn không gian một cách tàn bạo. Từ vết nứt đó, vô số tia sét đen kịt, mang theo năng lượng hủy diệt cuồng bạo, xé ngang dọc không trung. Ma khí cuồn cuộn trào ra, không phải là tà khí thông thường mà chàng từng đối mặt, mà là một loại năng lượng thuần túy của sự hủy diệt, của cái chết và sự tha hóa. Nó đặc quánh, mang theo mùi tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi máu tanh đã khô đọng qua hàng ngàn năm.

Đại địa bên dưới, nơi Lâm Phong đứng, rung chuyển dữ dội như một con thú khổng lồ đang vật vã trong đau đớn. Những ngọn núi sụp đổ, sông hồ khô cạn, và từ những khe nứt khổng lồ trên mặt đất, những luồng khói đen kịt bốc lên, mang theo tiếng gào thét bi ai của vô số sinh linh đang vật vã trong khổ sở. Đó là tiếng kêu cứu, tiếng oán hận, tiếng tuyệt vọng, trộn lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong.

Lâm Phong cố gắng 'chạm' vào không gian xung quanh, nhưng ngón tay chàng xuyên qua mọi thứ như thể chàng chỉ là một linh hồn vô định. Chàng là một người quan sát bất lực, bị cuốn vào một dòng chảy lịch sử đầy bi thương. Chàng cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng đang lan tỏa trong không khí, nỗi sợ hãi tột độ của những sinh linh khi đối mặt với một thảm họa vượt ngoài tầm hiểu biết.

Từ trong vết nứt khổng lồ kia, không chỉ có ma khí trào ra, mà còn là những ý niệm tà ác, những hạt giống của sự hủy diệt. Chúng len lỏi vào tâm trí những kẻ yếu đuối, tham lam, thêu dệt nên những ảo ảnh về quyền lực và sức mạnh. Lâm Phong chứng kiến cảnh những tu sĩ chính phái, với y phục trắng tinh hoặc lam ngọc, đang tuyệt vọng chống trả. Pháp bảo của họ vỡ nát, linh lực cạn kiệt, nhưng họ vẫn kiên cường đứng vững, cố gắng bảo vệ những người dân vô tội đang co rúm trong sợ hãi.

Nhưng rồi, một cảnh tượng kinh hoàng hơn xảy ra. Một số tu sĩ, những người vốn có tâm tính không vững vàng, hoặc những kẻ đã mang trong mình mầm mống của sự tham lam, bỗng nhiên bị tà khí xâm nhiễm. Ánh mắt họ từ trong sáng chuyển sang đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo trong sự đau đớn và khoái cảm méo mó. Họ không còn là chính họ nữa. Sức mạnh của họ tăng vọt một cách ghê rợn, nhưng đó là một sức mạnh bị tha hóa, một sức mạnh được đổi lấy từ chính linh hồn và lương tri của họ. Họ quay lưng lại với đồng đội, vung kiếm chém giết, tiếng cười man rợ vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng gào thét của những nạn nhân. Đó chính là sự ra đời của Tà Tu, những kẻ đã nguyện ý dâng mình cho tà khí để đổi lấy sức mạnh, trở thành con rối của những ý niệm hủy diệt.

Những tiếng gào thét đau đớn của người chính phái, những lời nguyền rủa của những kẻ bị tha hóa, những câu nói đầy thù hận và ham muốn quyền lực từ những Tà Tu mới xuất hiện, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng, dội thẳng vào tâm thức Lâm Phong. Chàng cảm nhận được sự cám dỗ ghê rợn của tà khí, một sự hấp dẫn đen tối, hứa hẹn sức mạnh vô biên nếu chịu khuất phục. Nhưng đồng thời, chàng cũng cảm nhận được nỗi đau đớn cùng cực của những linh hồn bị giam cầm, bị tha hóa, bị biến thành công cụ cho một mục đích tà ác nào đó.

Và rồi, giữa sự hỗn loạn tột độ ấy, một bóng hình mờ ảo dần hiện rõ. Hắn cao lớn, mặc trường bào đen tuyền, khuôn mặt bị che khuất trong một lớp sương mù ma khí, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu, ánh lên sự tham vọng tột cùng và nỗi hả hê khó tả. Hắn đứng uy nghi giữa Vết Nứt Thiên Đạo, như một vị thần của sự hủy diệt. Tay hắn giơ lên, không hề ra chiêu thức nào, nhưng vô số tà khí cuồn cuộn từ Vết Nứt lại như có sinh mệnh, đổ ập vào cơ thể hắn. Hắn không phải là kẻ bị động hấp thụ tà khí, mà là kẻ đang chủ động điều khiển nó, như thể hắn là một phần của chính Vết Nứt, hoặc Vết Nứt là một phần của hắn.

"Kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận," một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực và tà ác vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, như thể hắn đang nói trực tiếp với chàng. "Thiên Đạo Vô Tình, vậy thì Nhân Đạo phải tự mình nắm giữ vận mệnh. Hủy diệt để tái sinh, đó là quy luật bất biến."

Bóng hình đó chính là khởi nguồn, là tiền thân của Ma Tôn Huyết Ảnh mà Lâm Phong đã đối mặt. Hắn không đơn thuần là một kẻ mạnh, mà là một sinh vật được sinh ra hoặc thức tỉnh bởi chính sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt, một biểu tượng của sự tha hóa và nỗi đau mà thế giới phải gánh chịu. Lâm Phong cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, đầu óc đau như búa bổ. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán chàng, và chàng cảm thấy một cảm giác bất lực tột cùng khi chứng kiến thảm họa này. Đây là cái giá của sự sụp đổ, là khởi nguyên của mọi tà ác mà chàng đang phải đối mặt.

Cảnh tượng tiếp tục biến đổi một cách nhanh chóng, như những mảnh vỡ của một tấm gương vỡ đang trôi dạt trong dòng thời gian. Sau cơn chấn động kinh hoàng của "Thiên Đạo Vết Nứt", thế giới Hạ Giới cổ đại chìm trong một kỷ nguyên u tối. Bầu trời không còn trong xanh, thay vào đó là một màu đỏ máu hoặc đen kịt vĩnh viễn, không một tia nắng nào xuyên qua được tầng mây mù ma khí dày đặc. Không khí nặng nề, mang theo mùi hôi thối của xác chết và sự mục nát của linh hồn. Tiếng gió rít qua những phế tích đổ nát mang theo những tiếng than khóc ai oán, những lời nguyền rủa không dứt.

Lâm Phong chứng kiến sự sụp đổ của các tông môn chính phái từng hùng mạnh. Những cung điện ngọc ngà, những tháp tu luyện nguy nga giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, bị ma khí ăn mòn, phủ kín rêu phong và bụi bặm. Những tàn tích của các trận chiến lớn vẫn còn đó, nhuốm màu máu khô và ám ảnh của những linh hồn không siêu thoát. Những cây cổ thụ cao vút, từng là biểu tượng của sự sống, giờ đây khô héo, cành lá trơ trụi như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời xanh, cầu xin sự cứu rỗi.

Ma Long Điện, dưới hình hài sơ khai của nó, bắt đầu hoành hành. Từ một tổ chức nhỏ lẻ của những Tà Tu mới được hình thành, chúng nhanh chóng mở rộng thế lực, nuốt chửng các môn phái yếu kém, và tàn sát những kẻ còn cố gắng chống cự. Lâm Phong thấy những khuôn mặt vô tội, những người dân phàm tục không biết gì về tu luyện, bị tàn sát một cách dã man. Những đứa trẻ, những người phụ nữ, những người già yếu, tất cả đều trở thành nạn nhân của cơn thịnh nộ và sự tàn bạo của Tà Tu. Linh hồn của họ không được siêu thoát, bị ma khí giam cầm, trở thành những oán linh lang thang, làm tăng thêm sự u ám và chết chóc cho thế giới.

Tà khí không chỉ hủy diệt từ bên ngoài, mà còn ăn mòn từ bên trong. Những tu sĩ từng chính trực, từng thề nguyện bảo vệ chính đạo, dần dần bị tha hóa bởi sự cám dỗ của sức mạnh và sự tuyệt vọng. Chàng thấy một vị trưởng lão môn phái, với mái tóc bạc phơ và khí chất uy nghiêm, cuối cùng cũng không chống cự nổi trước lời hứa hẹn về sức mạnh vĩnh cửu. Ánh mắt ông ta trở nên trống rỗng, và bàn tay từng nâng niu đệ tử giờ đây vung kiếm chém xuống những người từng là đồng môn. Sự tha hóa này còn đáng sợ hơn cả cái chết, bởi nó biến con người thành những con quỷ sống, tự tay hủy diệt chính lý tưởng của mình.

Lâm Phong cảm nhận được một cơn đau nhói dữ dội trong tâm trí, như thể ký ức này quá nặng nề để gánh vác, quá tàn khốc để chứng kiến. Chàng vô thức siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu, nhưng chàng không cảm thấy đau đớn thể xác, chỉ có nỗi kinh hoàng và bất lực tràn ngập tâm hồn. Chàng là một bóng ma, một khán giả của một thảm kịch cổ xưa, không thể can thiệp, không thể thay đổi bất cứ điều gì.

Chàng lại thấy hình ảnh Ma Tôn Huyết Ảnh, hoặc tiền thân của hắn, đứng sừng sững trên đống đổ nát của một thành trì cổ xưa. Hắn không còn mờ ảo như trước, mà đã hiện rõ hơn, với trường bào đen tuyền bay phần phật trong gió, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quỷ. Hắn đưa tay lên, một nụ cười man rợ nở trên khuôn mặt bị che khuất. Không cần pháp quyết, không cần linh lực, oán khí từ hàng vạn linh hồn bị giam cầm, từ những xác chết chất chồng, từ sự tuyệt vọng của cả một thời đại, tất cả đều cuồn cuộn hội tụ về phía hắn, được hắn hấp thụ và chuyển hóa thành sức mạnh. Giọng nói trầm thấp, đầy tà ác của hắn vang vọng: "Đây mới là khởi đầu. Thiên Đạo yếu kém, không thể bảo vệ chúng sinh. Vậy thì, ta sẽ là kẻ định đoạt."

Đó không chỉ là một Ma Tôn, đó là một hiện thân của sự hỗn loạn, là kẻ đã lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để trỗi dậy, trở thành một tai họa mới. Lâm Phong nhận ra rằng Ma Tôn Huyết Ảnh mà chàng đang đối mặt ở hiện tại, chỉ là một phần nhỏ của một di sản tà ác khổng lồ, một kế hoạch đã được ấp ủ từ hàng ngàn năm trước.

Và rồi, một cảm giác quen thuộc đến rợn người trỗi dậy trong huyết quản Lâm Phong. Chàng cảm nhận một mối liên kết kỳ lạ với Vết Nứt Thiên Đạo đó, như thể một phần của nó đang chảy trong huyết quản mình, hay Huyễn Mặc Quyển mà chàng đang nắm giữ có nguồn gốc từ chính sự kiện kinh hoàng này. Một luồng năng lượng lạnh lẽo, âm u dấy lên từ sâu thẳm linh hồn chàng, giống hệt với khí tức mà chàng cảm nhận được từ cuộn da cổ, và từ Ma Tôn Huyết Ảnh. Có lẽ nào, thân thế của chàng, Huyễn Mặc Quyển, và cả số phận của chàng, đều gắn liền với cái sự kiện bi tráng 2000 năm trước này?

Cảm giác đau đớn trong tâm trí Lâm Phong đạt đến cực điểm, như thể linh hồn chàng bị kéo căng đến giới hạn. Chàng không thể chịu đựng thêm được nữa. Mọi thứ xung quanh chàng bỗng chốc vỡ tan thành vô số mảnh vụn, xoáy vào một vòng xoáy đen kịt, và rồi, bóng tối bao trùm lấy tất cả.

Lâm Phong bật tỉnh dậy, hơi thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm cả y phục. Chàng giật mình ngồi bật dậy, cơ thể run rẩy bần bật, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời. Trái tim chàng đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài, và đầu óc chàng đau như búa bổ, những hình ảnh về Vết Nứt Thiên Đạo, về Tà Tu, về Ma Tôn Huyết Ảnh cổ xưa vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí.

Ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển trên bàn đã biến mất, cuộn da cổ cũng trở lại vẻ cũ kỹ, vô tri. Tất cả dường như chỉ là một giấc mộng, nhưng cảm giác chân thực đến rợn người, cùng với sự kiệt sức bao trùm toàn thân chàng, cho thấy đó không hề là ảo ảnh.

"Lâm Phong, chàng sao vậy?!" Một giọng nói lo lắng vang lên, kèm theo một bàn tay mềm mại khẽ đặt lên vai chàng.

Chàng ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn hơi thất thần. Trước mặt chàng là Tuyết Dao, khuôn mặt nàng đầy vẻ quan tâm, đôi mắt phượng dài sắc lạnh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự lo lắng tột độ. Bên cạnh nàng, các mỹ nhân khác cũng đang vây quanh, ánh mắt ai nấy đều hằn rõ sự bất an. Mộc Ly với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là sự trầm lắng hiếm thấy. Hạ Vũ dịu dàng, thanh khiết, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Lam Yên kiên nghị, mạnh mẽ, tay đã vô thức nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào. Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, ánh mắt điềm tĩnh nhưng cũng không giấu được sự quan ngại.

"Khí tức của chàng rất hỗn loạn, Lâm Phong," Tần Nguyệt khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng vẫn đủ sức trấn an. Nàng đưa tay lên trán Lâm Phong, cảm nhận luồng linh lực hỗn loạn trong cơ thể chàng. "Chàng đã trải qua điều gì?"

Lâm Phong cố gắng hít thở sâu, điều hòa lại nhịp đập trái tim. Mồ hôi vẫn túa ra như tắm, khiến tóc chàng bết lại trên trán. Chàng đưa tay lên, vô thức day day thái dương, nơi vẫn còn nhức nhối như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.

"Ta... ta đã thấy..." Giọng chàng khàn đặc, đầy vẻ khó nhọc. "Ta đã thấy... nguồn gốc của tất cả..."

Tuyết Dao nắm chặt lấy tay chàng, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào mắt chàng, cố gắng đọc lấy những gì chàng đang ẩn giấu. "Nguồn gốc nào, Lâm Phong? Chàng vừa trải qua điều gì?"

Lâm Phong nhìn các nàng, ánh mắt phức tạp. Vừa yêu thương, vừa cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ cho tương lai của họ. Nỗi sợ hãi khi nhận ra rằng những gì chàng vừa chứng kiến, cái tai họa 2000 năm trước, quá lớn, quá kinh hoàng, và có thể sẽ lại tái diễn. Nỗi sợ hãi khi biết rằng, mình có thể là một phần của nó.

"Ta đã thấy 'Thiên Đạo Vết Nứt'," Lâm Phong nói, từng lời như nặng trĩu. "Ta đã thấy sự sụp đổ của thế giới cổ đại, sự hình thành của Tà Tu, và ta đã thấy... Ma Tôn Huyết Ảnh."

Mộc Ly khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi. Lam Yên nhíu mày, ánh mắt sắc bén lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

"Hắn... không phải là một kẻ đơn độc," Lâm Phong tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, dù vẫn còn xen lẫn sự mệt mỏi. "Hắn là một sản phẩm, một hiện thân của một lực lượng tà ác cổ xưa, sinh ra từ chính vết nứt ấy. Một vết sẹo trên Thiên Đạo đã tồn tại hàng ngàn năm."

Chàng cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Tuyết Dao nhanh chóng đỡ lấy chàng, giúp chàng vững vàng hơn.

"Ta cảm thấy... một mối liên hệ kỳ lạ," Lâm Phong nhìn xuống Huyễn Mặc Quyển đang nằm lặng lẽ trên bàn. "Thân thế của ta, Huyễn Mặc Quyển, Cửu U Thần Quyết... tất cả đều dường như có một sợi dây vô hình kết nối với sự kiện đó. Có lẽ nào, ta không chỉ là kẻ đối đầu, mà còn là một phần của cái vòng xoáy định mệnh này?"

Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt đầy xót xa. "Không sao đâu, Lâm Phong. Dù có là gì đi nữa, chúng em sẽ luôn ở bên chàng."

"Phải," Lam Yên gật đầu kiên quyết, "Dù Thiên Đạo có suy yếu, dù Ma Tôn có mạnh mẽ đến đâu, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió rồi."

Lâm Phong nhìn những người phụ nữ của mình, một tia ấm áp len lỏi vào trái tim đang hỗn loạn. "Ta không còn cảm thấy trống rỗng nữa," chàng khẽ nói, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, "mà là một gánh nặng. Một gánh nặng của trách nhiệm, không chỉ với Đại Chu, mà với toàn bộ thế giới tu tiên này. 'Thiên Đạo Vô Tình', nhưng 'Nhân Đạo Hữu Tình'. Ta không thể để bi kịch 2000 năm trước lặp lại."

Chàng hít sâu một hơi, cơ thể dần lấy lại sức lực. "Cuộc chiến của chúng ta không chỉ dừng lại ở Đại Chu, các nàng. Nó còn lớn hơn rất nhiều, nó liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ thế giới này. Vết nứt trên Thiên Đạo kia, nó vẫn còn đó, và nó đang suy yếu dần theo thời gian. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một trong những hệ quả của nó. Chúng ta phải tìm hiểu sâu hơn về những gì đã xảy ra, về những bí mật cổ xưa bị chôn vùi. Có lẽ, những phế tích cổ đại, hay những nhân vật nắm giữ bí mật lịch sử như Bạch Lão Tổ, sẽ cho chúng ta câu trả lời."

Tuyết Dao siết chặt tay Lâm Phong. "Chúng em sẽ cùng chàng đi tìm."

Lâm Phong gật đầu, trong ánh mắt chàng bùng lên một ngọn lửa mới. Ngọn lửa của ý chí kiên cường, của sự quyết tâm không gì lay chuyển. "Đạo của ta," chàng thì thầm, "là phá vỡ mọi xiềng xích, là đối mặt với mọi thử thách, dù cho đó có là Thiên Đạo đi chăng nữa. 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'"

Con đường phía trước còn dài, và những bí ẩn về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về thân thế của chàng, về Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn chờ đợi. Nhưng giờ đây, Lâm Phong không còn cảm thấy cô độc. Chàng biết rằng, với những người phụ nữ yêu thương bên cạnh, và với ý chí mạnh mẽ của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, chàng sẽ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, dù chúng có cổ xưa và hùng mạnh đến đâu đi chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ