Màn đêm buông xuống, trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi ánh bạc lạnh lẽo qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Thư viện Hoàng gia. Không khí trong căn phòng rộng lớn vẫn còn phảng phất mùi trầm hương dịu nhẹ và hương thơm đặc trưng của giấy cũ, mực tàu, tạo nên một sự tĩnh mịch, trang nghiêm. Thế nhưng, sự tĩnh mịch ấy giờ đây lại bị xé toạc bởi một nỗi kinh hoàng vô hình, đè nặng lên trái tim của tất cả những người có mặt.
Lâm Phong nằm gục trên chiếc sô pha bọc gấm mềm mại, thân hình chàng run rẩy từng hồi, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh, bết dính vào vầng trán nhợt nhạt. Đôi mắt chàng mở hé, vô định nhìn lên trần nhà cao vút, nơi những chùm đèn lồng ngọc bích tỏa ra ánh sáng mờ ảo, lung linh như những vì sao xa xăm. Hơi thở của chàng gấp gáp, từng nhịp đập trái tim như muốn xé toạc lồng ngực, mang theo nỗi sợ hãi nguyên thủy và sự mệt mỏi cùng cực từ một cơn ác mộng chân thực đến không tưởng.
Bên cạnh chàng, Tuyết Dao quỳ gối, đôi tay ngọc ngà khẽ nâng đầu chàng đặt lên đùi mình. Nàng dùng một chiếc khăn lụa mềm mại, cẩn trọng lau đi từng giọt mồ hôi lạnh trên trán chàng, ánh mắt phượng dài của nàng ánh lên vẻ lo lắng đến tột cùng. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa như thác nước, che phủ lấy khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong, tạo thành một vòng tay bảo vệ vô hình.
"Phong ca, huynh không sao chứ?" Giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây lại mang theo một sự run rẩy nhẹ, như thể một tảng băng vĩnh cửu đang dần tan chảy dưới sức nóng của sự bất an. Nàng nhẹ nhàng truyền một luồng linh lực tinh khiết vào cơ thể chàng, cố gắng xoa dịu sự hỗn loạn đang cuộn trào bên trong.
Tần Nguyệt, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, cũng không giấu được sự lo âu trong đôi mắt phượng thông thái của mình. Nàng khẽ đặt tay lên cổ tay Lâm Phong, cảm nhận mạch đập hỗn loạn của chàng. "Nội tức hỗn loạn, nhưng không có thương tổn thực thể... Có vẻ như là phản ứng tâm thần quá độ, bị chấn động quá lớn." Lời nói của nàng tuy trấn an nhưng lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn về những gì Lâm Phong đã trải qua, một điều gì đó đã vượt ngoài tầm hiểu biết của họ.
Mộc Ly ngồi sát bên cạnh, đôi mắt to tròn long lanh như hồ nước mùa thu giờ đây ứ đọng nước. Nàng nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của Lâm Phong, siết chặt như thể muốn truyền hết sự ấm áp và sức sống của mình cho chàng. "Phong ca... huynh đừng dọa Mộc Ly mà..." Giọng nàng líu lo, đầy vẻ ngây thơ và sợ hãi, như một con nai nhỏ lạc giữa rừng sâu. Nàng dụi đầu vào vai Tuyết Dao, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Phong.
Xa hơn một chút, Lam Yên và Hạ Vũ đứng tựa vào nhau, ánh mắt không rời khỏi Lâm Phong. Lam Yên, với vẻ ngoài mạnh mẽ và kiên cường, giờ đây cũng nhíu mày, đôi mắt sắc bén chứa đầy sự nghiêm trọng. Nàng siết chặt nắm đấm, cảm thấy bất lực trước nỗi đau mà Lâm Phong đang chịu đựng. Bên cạnh nàng, Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng và thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ đây ngập tràn sự xót xa và quan tâm. Nàng khẽ thở dài, tựa đầu vào vai Lam Yên, tìm kiếm một sự an ủi lẫn nhau.
"Vết nứt... Thiên Đạo... tất cả đều là giả..." Lâm Phong thì thầm, giọng chàng khàn đặc, đứt quãng, như thể vừa bị bóp nghẹt. Những lời đó lặp đi lặp lại trong không gian tĩnh mịch, găm sâu vào tâm trí các nàng, gợi lên hình ảnh kinh hoàng về một thế giới đang sụp đổ, một Thiên Đạo đang tan rã. Chàng nhắm nghiền mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi, nhưng chúng cứ như mực nước len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm trí chàng, không ngừng ám ảnh.
Tuyết Dao cúi xuống, hôn nhẹ lên vầng trán lạnh lẽo của chàng. "Không sao đâu, Phong ca. Chúng em ở đây. Huynh không một mình."
Lâm Phong dần lấy lại được chút tỉnh táo, nhưng ánh mắt chàng vẫn còn đầy ám ảnh, như một kẻ vừa trở về từ địa ngục. Chàng nhìn từng khuôn mặt quen thuộc, từng ánh mắt lo lắng đang đổ dồn về phía mình. Một cảm giác ấm áp len lỏi vào trái tim chàng, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. Nhưng rồi, sự ấm áp đó nhanh chóng bị thay thế bằng một gánh nặng vô hình, một cảm giác tội lỗi khi chàng nhận ra rằng, những gì mình vừa chứng kiến, cái tai họa 2000 năm trước, quá lớn, quá kinh hoàng, và có thể sẽ lại tái diễn. Nỗi sợ hãi khi biết rằng, mình có thể là một phần của nó, hoặc tệ hơn, là người duy nhất có thể đối mặt với nó.
Chàng thở hắt ra một hơi, cố gắng ngồi dậy. Tuyết Dao và Tần Nguyệt nhanh chóng đỡ lấy chàng, giúp chàng dựa vào thành sô pha. Huyễn Mặc Quyển và cuộn da cổ vẫn nằm trên bàn, giờ đây dường như phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, như thể chúng đang chờ đợi Lâm Phong khám phá những bí mật sâu xa hơn.
"Ta đã thấy 'Thiên Đạo Vết Nứt'," Lâm Phong nói, từng lời như nặng trĩu. Giọng chàng vẫn còn khàn, nhưng đã lấy lại được chút sức lực. "Ta đã thấy sự sụp đổ của thế giới cổ đại, sự hình thành của Tà Tu, và ta đã thấy... Ma Tôn Huyết Ảnh."
Mộc Ly khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi, siết chặt tay Lâm Phong hơn nữa. Lam Yên nhíu mày, ánh mắt sắc bén lộ rõ vẻ nghiêm trọng, nàng bước đến gần hơn, như một nữ chiến thần sẵn sàng nghênh chiến với mọi hiểm nguy.
"Hắn... không phải là một kẻ đơn độc," Lâm Phong tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, dù vẫn còn xen lẫn sự mệt mỏi. "Hắn là một sản phẩm, một hiện thân của một lực lượng tà ác cổ xưa, sinh ra từ chính vết nứt ấy. Một vết sẹo trên Thiên Đạo đã tồn tại hàng ngàn năm, và giờ đây, nó đang ngày càng loang rộng."
Chàng đưa tay lên, vô thức day day thái dương, nơi vẫn còn nhức nhối như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. Những hình ảnh về sự hỗn loạn, nỗi đau của chúng sinh, những mảnh vỡ của một thế giới tan hoang cứ thế hiện về trong tâm trí chàng. Mùi máu tanh, tiếng kêu thét, và cả nụ cười quỷ dị của Ma Tôn Huyết Ảnh, tất cả đều chân thực đến rợn người.
"Ta cảm thấy... một mối liên hệ kỳ lạ," Lâm Phong nhìn xuống Huyễn Mặc Quyển đang nằm lặng lẽ trên bàn, rồi lại nhìn về phía cuộn da cổ đã mở ra những cánh cửa kinh hoàng. "Thân thế của ta, Huyễn Mặc Quyển, Cửu U Thần Quyết... tất cả đều dường như có một sợi dây vô hình kết nối với sự kiện đó. Có lẽ nào, ta không chỉ là kẻ đối đầu, mà còn là một phần của cái vòng xoáy định mệnh này? Hay tệ hơn, ta là nguyên nhân của nó?"
Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt đầy xót xa. "Không sao đâu, Lâm Phong. Dù có là gì đi nữa, chúng em sẽ luôn ở bên chàng. Huynh không cần phải gánh chịu một mình." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang theo một sự an ủi lớn lao.
"Phải," Lam Yên gật đầu kiên quyết, đôi mắt rực lửa ý chí. "Dù Thiên Đạo có suy yếu, dù Ma Tôn có mạnh mẽ đến đâu, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió rồi, lần này cũng vậy thôi." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng và sức mạnh, như muốn truyền cho chàng một phần ý chí bất khuất của mình.
Lâm Phong nhìn những người phụ nữ của mình, một tia ấm áp len lỏi vào trái tim đang hỗn loạn. Đó không chỉ là tình yêu, mà còn là sự tin tưởng, sự kiên định không gì lay chuyển. "Ta không còn cảm thấy trống rỗng nữa," chàng khẽ nói, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, "mà là một gánh nặng. Một gánh nặng của trách nhiệm, không chỉ với Đại Chu, mà với toàn bộ thế giới tu tiên này. 'Thiên Đạo Vô Tình', nhưng 'Nhân Đạo Hữu Tình'. Ta không thể để bi kịch 2000 năm trước lặp lại. Ta sẽ không để nó lặp lại."
Chàng hít sâu một hơi, cơ thể dần lấy lại sức lực, dù vẫn còn chút mệt mỏi. "Cuộc chiến của chúng ta không chỉ dừng lại ở Đại Chu, các nàng. Nó còn lớn hơn rất nhiều, nó liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ thế giới này. Vết nứt trên Thiên Đạo kia, nó vẫn còn đó, và nó đang suy yếu dần theo thời gian. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một trong những hệ quả của nó, một con rối trong một vở kịch vĩ đại hơn nhiều. Chúng ta phải tìm hiểu sâu hơn về những gì đã xảy ra, về những bí mật cổ xưa bị chôn vùi. Có lẽ, những phế tích cổ đại, hay những nhân vật nắm giữ bí mật lịch sử như Bạch Lão Tổ, sẽ cho chúng ta câu trả lời."
Tuyết Dao siết chặt tay Lâm Phong, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. "Chúng em sẽ cùng chàng đi tìm."
Lâm Phong gật đầu, trong ánh mắt chàng bùng lên một ngọn lửa mới. Ngọn lửa của ý chí kiên cường, của sự quyết tâm không gì lay chuyển. "Đạo của ta," chàng thì thầm, "là phá vỡ mọi xiềng xích, là đối mặt với mọi thử thách, dù cho đó có là Thiên Đạo đi chăng nữa. 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'"
Con đường phía trước còn dài, và những bí ẩn về 'Thiên Đạo Vết Nứt', về thân thế của chàng, về Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn chờ đợi. Nhưng giờ đây, Lâm Phong không còn cảm thấy cô độc. Chàng biết rằng, với những người phụ nữ yêu thương bên cạnh, và với ý chí mạnh mẽ của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, chàng sẽ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, dù chúng có cổ xưa và hùng mạnh đến đâu đi chăng nữa. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Mộc Ly, sự dịu dàng của Tuyết Dao, và lời trấn an thầm lặng từ Lam Yên, Hạ Vũ, Tần Nguyệt. Dù cho sự thật có tàn khốc đến đâu, chàng cũng sẽ không gục ngã.
***
Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, xua đi màn đêm u tối bao phủ Đế Đô Long Phượng, Lâm Phong đã một mình đứng giữa vườn thượng uyển rộng lớn của Hoàng cung. Không khí buổi sớm mai se lạnh, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây hoa lá vừa bừng tỉnh. Từng hạt sương đọng trên phiến lá xanh biếc, lấp lánh như những viên ngọc quý dưới ánh sáng yếu ớt của mặt trời đang dần nhô lên từ phía chân trời. Một lớp sương mù mỏng manh, tựa như dải lụa trắng, vẫn còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bồng bềnh. Xa xa, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, và đôi khi, những âm thanh vọng lại từ thành phố đang dần thức giấc, như tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng người rao hàng, chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến cô độc của nơi chàng đang đứng.
Huyễn Mặc Quyển và cuộn da cổ vẫn nằm trong tay Lâm Phong, nặng trĩu như gánh nặng của cả một thế giới. Chàng siết chặt chúng, cảm nhận sự lạnh lẽo của chất liệu giấy cổ xưa và năng lượng kỳ dị ẩn chứa bên trong. Đôi mắt đen láy của chàng nhìn về phía đông, nơi vầng dương đang từ từ vén màn mây, nhuộm hồng cả một góc trời. Ánh sáng ấm áp lan tỏa, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào tận xương tủy của chàng sau đêm kinh hoàng vừa qua.
Trong tâm trí Lâm Phong, những hình ảnh về 'Thiên Đạo Vết Nứt' vẫn không ngừng tái hiện. Hàng ngàn mảnh vỡ của một thế giới tan hoang, những sinh linh gào thét trong tuyệt vọng, dòng tà khí đen đặc cuồn cuộn nuốt chửng tất cả, và gương mặt của Ma Tôn Huyết Ảnh, nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối, với nụ cười tàn độc như một vị thần của sự hủy diệt.
Chàng đã từng nghĩ rằng, sau khi bình định Đại Chu, củng cố quyền lực, và đưa đất nước trở lại quỹ đạo bình yên, chàng sẽ tìm thấy một chút thanh thản trong tâm hồn. Nhưng sự thật tàn khốc mà chàng vừa chứng kiến đã đập tan ảo tưởng ấy. Bình yên này... nó mỏng manh đến vậy sao? Hay ta chỉ tự lừa dối mình? Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu chàng, đầy đau đớn. Tất cả những nỗ lực, những hy sinh, những trận chiến khốc liệt mà chàng đã trải qua, liệu có ý nghĩa gì khi toàn bộ thế giới này có thể sụp đổ chỉ vì một vết nứt trên Thiên Đạo?
Sức mạnh... quyền lực... để làm gì? Để rồi chứng kiến tất cả bị hủy diệt bởi một vết nứt trên Thiên Đạo sao? Lâm Phong nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận làn gió sớm mai mơn man trên mặt. Chàng đã từng khao khát sức mạnh, khao khát tu luyện để bảo vệ những người mình yêu thương, để thay đổi số phận của một phàm nhân bị coi thường. Giờ đây, chàng đã có sức mạnh, đã có quyền lực, nhưng cái giá của nó lại là gánh nặng của một bí mật kinh hoàng, một trách nhiệm vĩ đại đến mức khiến chàng cảm thấy cô độc và yếu đuối hơn bao giờ hết.
Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Vậy thì, ai đang đứng sau tất cả? Ma Tôn, kẻ mà chàng đã xem là kẻ thù không đội trời chung, kẻ đã gây ra bao nhiêu đau khổ, hóa ra chỉ là một "sản phẩm", một "hiện thân" của một thứ gì đó cổ xưa và vĩ đại hơn nhiều. Điều đó có nghĩa là, ngay cả khi chàng đánh bại Ma Tôn, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nó mới chỉ là khởi đầu.
Lâm Phong mở mắt, ánh mắt chàng giờ đây không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến vô cực, xen lẫn với một nỗi hoài nghi sâu sắc. Chàng đã từng tin vào 'Thiên Đạo', tin vào quy luật vận hành của vũ trụ. Nhưng giờ đây, khái niệm về 'Thiên Đạo' đã bị méo mó, biến dạng trong tâm trí chàng. Nếu Thiên Đạo có thể bị "vết nứt", có thể "suy yếu", vậy thì nó còn là gì? Là một thực thể sống? Một quy luật vĩnh hằng? Hay chỉ là một ảo ảnh khổng lồ mà chúng sinh vẫn bám víu vào?
Chàng nhớ lại những lời mà cuộn da cổ đã hé lộ, nhớ lại những cảnh tượng mà Huyễn Mặc Quyển đã mở ra. Thân thế của chàng, Huyễn Mặc Quyển, Cửu U Thần Quyết... tất cả đều dường như có một mối liên hệ mật thiết với 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Liệu chàng có phải là một công cụ? Một người được chọn để sửa chữa lỗi lầm của vũ trụ? Hay là một phần của vấn đề đó? Ý nghĩ này khiến chàng rùng mình.
Chàng bước đi chậm rãi giữa vườn, chân khẽ chạm vào những giọt sương mai. Mỗi bước đi như thể đang dẫm lên một gánh nặng vô hình. Sự bình yên của Đại Chu, của những người dân đang được chàng bảo vệ, giờ đây đối với chàng lại trở thành một lớp vỏ bọc mỏng manh, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Chàng cảm thấy như mình đang đứng trên một tảng băng trôi, xung quanh là vực sâu hun hút và những dòng chảy ngầm nguy hiểm.
Lâm Phong dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi với những vết hằn của thời gian. Chàng tựa lưng vào đó, ngước nhìn lên tán lá xanh um tùm, nơi ánh nắng sớm đang chiếu rọi, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Sự sống vẫn tiếp diễn, vẻ đẹp của thiên nhiên vẫn hiện hữu, nhưng trong lòng chàng, một cuộc chiến nội tâm khốc liệt đang diễn ra. Chàng đã từng là một 'Phàm Nhân Nghịch Thiên', một kẻ phá vỡ xiềng xích, nhưng giờ đây, xiềng xích đó lại là chính Thiên Đạo, và cái giá phải trả cho việc "nghịch" lại nó có thể là sự hủy diệt của tất cả.
Chàng hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại tâm trạng. Mùi hương của đất ẩm, của hoa cỏ hòa quyện trong không khí, dần dần xoa dịu tâm hồn chàng. Chàng không thể để nỗi sợ hãi và hoài nghi làm suy yếu ý chí của mình. Dù cho sự thật có tàn khốc đến đâu, dù cho gánh nặng có lớn đến mức nào, chàng cũng không thể gục ngã. Vì phía sau chàng, có những người đang tin tưởng, đang cần chàng bảo vệ. Và trên hết, chàng là Lâm Phong, kẻ không bao giờ chấp nhận số phận, kẻ luôn tìm cách phá vỡ mọi giới hạn.
Ánh mắt chàng dần trở nên kiên định hơn. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối hoặc một phần nhỏ trong âm mưu lớn hơn liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Huyễn Mặc Quyển và thân thế của chàng có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn hoặc thậm chí hóa giải vấn đề của Thiên Đạo. Nhưng để làm được điều đó, chàng cần phải tìm kiếm. Tìm kiếm những manh mối cổ xưa hơn, từ những phế tích bị lãng quên, từ những nhân vật nắm giữ bí mật lịch sử như Bạch Lão Tổ. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng ít nhất, chàng đã có một hướng đi. Chàng sẽ không để mình bị nhấn chìm trong tuyệt vọng.
***
Trưa cùng ngày, Thư viện Hoàng gia đã trở lại với không khí ấm cúng và tĩnh lặng vốn có. Nắng nhẹ chiếu qua khung cửa, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát sàn cổ kính. Gió mát khẽ thổi, mang theo hương hoa từ vườn thượng uyển và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Mùi trầm hương dịu nhẹ vẫn còn phảng phất, hòa quyện với mùi trà thơm ngát mà Tần Nguyệt vừa pha.
Lâm Phong ngồi trên chiếc ghế bành quen thuộc, Huyễn Mặc Quyển và cuộn da cổ được đặt cẩn thận trên một chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Dù đã lấy lại được vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt chàng vẫn còn ẩn chứa sự trầm tư và mệt mỏi. Các nàng mỹ nhân vây quanh, mỗi người một việc, nhưng ánh mắt và tâm trí đều hướng về chàng.
Tần Nguyệt nhẹ nhàng đặt chén trà nóng hổi trước mặt Lâm Phong. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương thơm của những cánh trà được ủ kỹ lưỡng. Nàng ngồi xuống đối diện chàng, đôi mắt phượng dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu. Tuyết Dao, vẫn với vẻ đẹp băng tuyết thoát tục, đang lật dở một cuốn sách cổ dày cộp, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng trang giấy ố vàng, nhưng tâm trí nàng rõ ràng không đặt vào những dòng chữ mà vào người yêu của mình. Mộc Ly, với vẻ hoạt bát, tinh nghịch, đang vui vẻ chơi đùa với Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông xám mềm mại nhảy nhót trên vai nàng, thỉnh thoảng lại kêu chít chít vui tai. Tiếng cười trong trẻo của nàng vang lên, làm dịu đi không khí nặng nề. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên cường, đang lau chùi trường thương của mình, lưỡi thương sáng loáng dưới ánh nắng, phát ra tiếng cọ xát kim loại nhẹ nhàng, đều đặn. Còn Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết, nhẹ nhàng sắp xếp lại những chồng sách cổ trên giá, động tác uyển chuyển, thanh thoát.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng chuyển thành hậu vị ngọt thanh, lan tỏa trong khoang miệng. Chàng khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. "Ta đã thấy... một sự thật tàn khốc." Giọng chàng trầm ấm, pha chút mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Cả thế giới này, cả những gì ta đang cố gắng bảo vệ... tất cả đều có thể sụp đổ chỉ vì một vết nứt trên Thiên Đạo. Một vết nứt đã tồn tại 2000 năm, và giờ đây, nó đang ngày càng rộng lớn hơn."
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. "Thiên Đạo có vết nứt, đó là điều mà không ai trong chúng ta có thể thay đổi. Nhưng, Lâm Phong à, dù Thiên Đạo có vết nứt, nhưng tình người thì không. Bổn tâm của chàng, chính là Thiên Đạo của chúng ta. Chàng đã chọn con đường của mình, con đường của 'Nhân Đạo Hữu Tình', để bảo vệ những người chàng yêu thương, bảo vệ sinh linh. Đó chính là ý nghĩa thực sự của tu luyện, không phải sao?" Lời nói của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn đang rối bời của Lâm Phong.
Lam Yên ngừng lau thương, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Kẻ mạnh không phải là kẻ không sợ hãi, mà là kẻ dám đối mặt với sợ hãi và đứng lên chiến đấu. Huynh đã bảo vệ Đại Chu, huynh đã dẫn dắt chúng ta vượt qua bao nhiêu gian nan. Huynh có thể bảo vệ cả thế giới này." Nàng nói một cách dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời thề son sắt, truyền cho chàng một nguồn năng lượng kiên cường. "Dù cho đối thủ có là Thiên Đạo đi chăng nữa, chúng ta cũng sẽ không lùi bước!"
Tuyết Dao khép cuốn sách lại, ánh mắt nàng dịu dàng nhìn Lâm Phong. "Dù cho có là hư ảo, dù cho mọi thứ có thể sụp đổ, nhưng tình cảm chúng ta dành cho nhau là thật. Chỉ cần còn có nhau, chỉ cần trái tim chúng ta vẫn hướng về nhau, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn. Sức mạnh không chỉ đến từ tu vi, mà còn đến từ sự gắn kết, từ tình yêu thương." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nội tại phi thường.
Mộc Ly, nghe thấy lời các tỷ tỷ, cũng ngừng chơi với Thôn Thiên Thử. Nàng chạy đến bên Lâm Phong, ôm lấy cánh tay chàng, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn chàng. "Chỉ cần có Phong ca, Mộc Ly không sợ gì hết! Phong ca sẽ bảo vệ Mộc Ly, và Mộc Ly cũng sẽ bảo vệ Phong ca!" Tiếng nói líu lo của nàng tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến sâu thẳm trái tim Lâm Phong, gợi nhắc chàng về sự thuần khiết, về lý do ban đầu chàng chiến đấu. Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng chít chít mấy tiếng, như thể đồng tình.
Hạ Vũ bước đến gần, đặt tay lên vai Lâm Phong, ánh mắt nàng dịu dàng như nước hồ thu. "Chàng không đơn độc, Lâm Phong. Huynh chưa bao giờ đơn độc. Chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, cùng chàng đối mặt với mọi thứ. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu, chúng ta sẽ cùng nhau bước đi. Bởi vì chúng ta là một gia đình, một thể." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang theo một sự ấm áp bao dung.
Lâm Phong lắng nghe từng lời nói, từng câu an ủi từ những người phụ nữ của mình. Trong lòng chàng, những gợn sóng hoài nghi và sợ hãi dần dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, một nguồn sức mạnh mới mẻ đang cuộn trào. Chàng nhìn họ, từng người một, từ vẻ đẹp băng giá của Tuyết Dao, sự thông thái của Tần Nguyệt, sự hoạt bát của Mộc Ly, sự mạnh mẽ của Lam Yên, đến sự dịu dàng của Hạ Vũ. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang dùng tình yêu, sự kiên định của mình để trở thành hậu phương vững chắc cho chàng.
Chàng khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành, không còn chút gượng ép nào. "Các nàng nói đúng." Chàng hít sâu một hơi, cảm nhận hương trà thơm ngát, mùi giấy cũ và cả mùi hương đặc trưng của mỗi nàng. "Ta không thể để nỗi sợ hãi làm ta chùn bước. Dù cho Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối, hay một phần nhỏ trong một âm mưu lớn hơn liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt', ta cũng sẽ tìm ra chân tướng. Huyễn Mặc Quyển và thân thế của ta có lẽ là chìa khóa, nhưng để mở được cánh cửa đó, ta cần phải tìm kiếm nhiều hơn nữa."
Ánh mắt Lâm Phong trở nên rạng rỡ, đầy ý chí. "Bình yên của Đại Chu là quan trọng, nhưng nó chỉ là bước khởi đầu. Ta đã thấy những dấu hiệu về sự suy yếu của thế giới, những sự kiện dị thường ngày càng rõ ràng. Điều đó có nghĩa là thời gian không còn nhiều. Chúng ta phải tìm kiếm những manh mối cổ xưa hơn, từ những phế tích bị lãng quên, từ những nhân vật nắm giữ bí mật lịch sử như Bạch Lão Tổ. Có lẽ, y sẽ có thể cung cấp cho chúng ta những thông tin quý giá về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và những gì đã xảy ra 2000 năm trước."
Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. "Vậy chúng ta sẽ chuẩn bị lên đường. Bạch Lão Tổ là một nhân vật thần bí, ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc. Việc tìm kiếm y sẽ không dễ dàng."
"Càng khó khăn, càng chứng tỏ nó xứng đáng." Lâm Phong đứng dậy, thân hình chàng giờ đây đã không còn chút mệt mỏi nào, thay vào đó là một khí chất phi phàm, một ý chí kiên định. "Đạo của ta là phá vỡ mọi xiềng xích. Dù cho xiềng xích đó là Thiên Đạo đi chăng nữa, ta cũng sẽ tìm cách phá giải nó, hoặc ít nhất, tìm ra con đường để bảo vệ những gì ta trân quý."
Chàng nhìn Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn cuộn da cổ. Những bí ẩn đang chờ đợi. Những thử thách đang đón đầu. Nhưng giờ đây, Lâm Phong không còn cảm thấy cô độc. Chàng biết rằng, với tình yêu và sự ủng hộ của những người phụ nữ bên cạnh, với ý chí sắt đá của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, chàng sẽ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào.
"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thì thầm của chàng vang lên trong không gian, không phải là sự ngạo mạn, mà là một lời tuyên thệ kiên định, một lời hứa với bản thân và với cả thế giới. Cuộc hành trình mới đã chính thức bắt đầu.